Ngọc Bích Huyết

Chương 12: Cuộc chiến không thể tránh khỏi

Liễu Tịch đứng đó, ánh mắt như những mũi dao sắc nhọn, lặng lẽ quan sát Ngọc Bích và Tâm Nguyệt. Trong không khí căng thẳng, Ngọc Bích cảm nhận rõ sự thách thức từ đối thủ. “Cô đến đây để làm gì?” Ngọc Bích hỏi, giọng điệu bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng trong lòng.

“Chỉ là ghé thăm một chút, không phải chuyện gì to tát,” Liễu Tịch đáp, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo. “Nhưng nhìn hai người, tôi không thể không cảm thấy thú vị. Các người đang tìm kiếm sức mạnh của cương thi, phải không?”

“Chúng tôi không cần sự cho phép của cô,” Tâm Nguyệt nói, giọng kiên quyết. “Chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ.”

“Giúp đỡ?” Liễu Tịch nhếch môi, “Cô nghĩ rằng cương thi sẽ nghe lời hai người? Chúng là những sinh vật đáng sợ, và không ai có thể điều khiển chúng nếu không có sức mạnh thực sự.”

Ngọc Bích nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi không đến để gây hại. Chúng tôi muốn hợp tác với chúng.”

“Thật đáng tiếc, nhưng tôi không tin vào những lời hứa suông. Cương thi không phải là trò chơi,” Liễu Tịch nói, bước tới một bước. “Cô không biết, nhưng tôi đã có những mối liên hệ với chúng.”

“Cô đang định làm gì?” Ngọc Bích hỏi, cảm thấy mối đe dọa ngày càng lớn.

“Chỉ cần ngắm nhìn thôi,” Liễu Tịch đáp, giọng đầy mỉa mai. “Tôi đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ lâu. Cô và Tâm Nguyệt sẽ không thể ngăn cản tôi.”

Đột nhiên, cương thi trước mặt họ bỗng nhiên di chuyển, đôi mắt rực sáng như lửa. Ngọc Bích cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ lướt qua, như thể nó đang do dự giữa hai phía. “Chúng ta có thể làm bạn,” cô nói, lòng tràn đầy hy vọng.

Liễu Tịch cười khẩy. “Bạn? Cô nghĩ rằng cương thi sẽ chọn bên nào sao? Chúng nó chỉ phục tùng sức mạnh.”

Tâm Nguyệt, không chịu thua, lên tiếng: “Chúng ta có thể giúp cương thi thoát khỏi sự giam cầm. Hãy để chúng tự do!”

“Rất ngây thơ,” Liễu Tịch đáp lại. “Tự do chỉ dành cho những kẻ mạnh mẽ. Các người sẽ chỉ là những kẻ yếu đuối trong mắt chúng.”

Cương thi, như cảm nhận được sự căng thẳng giữa ba người, bất ngờ nhấc chân bước tới. Ngọc Bích không thể không lo lắng, nhưng một phần trong cô cảm thấy đây là cơ hội. Cô tiến lên một bước, đối diện với Liễu Tịch. “Nếu chúng ta có thể hợp tác, sức mạnh của cương thi sẽ được phát huy đúng cách. Cô không cần phải đứng một mình trong cuộc chiến này.”

Liễu Tịch nhướng mày, vẻ mặt lộ rõ sự bất ngờ. “Hợp tác? Cô nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng cô?”

“Không có gì để mất,” Ngọc Bích nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta đều có mục tiêu riêng, nhưng cùng một kẻ thù.”

“Tôi không cần đồng minh yếu đuối,” Liễu Tịch đáp, nhưng ánh mắt cô ta bỗng lấp lánh một tia suy nghĩ.Cương thi lại phát ra âm thanh ghê rợn, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Ngọc Bích cảm thấy mọi thứ đang trôi đi quá nhanh. “Nếu cô muốn sức mạnh, hãy cho chúng tôi một cơ hội,” cô nói, lòng đầy quyết tâm.

“Rất tốt,” Liễu Tịch nói, nụ cười bí ẩn trở lại. “Hãy xem ai sẽ chiếm được sức mạnh của cương thi trước. Cuộc chiến này không thể tránh khỏi.”

“Cuộc chiến?” Tâm Nguyệt lẩm bẩm, nhưng Ngọc Bích đã hiểu rõ. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa họ mà còn là cuộc chiến với những sức mạnh huyền bí mà họ chưa thể lường trước.

“Chúng ta sẽ không thua,” Ngọc Bích khẳng định, trong lòng dâng trào quyết tâm. Mọi thứ đã được định sẵn, và cô không thể lùi bước.

Liễu Tịch gật đầu, như thể đã quyết định. “Hãy chuẩn bị, Ngọc Bích. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc chiến thông thường.”

“Cô muốn gì?” Ngọc Bích hỏi, không rời mắt khỏi đối thủ.

“Tôi muốn sức mạnh tối thượng, và tôi sẽ không ngần ngại để có được nó,” Liễu Tịch lạnh lùng đáp.

Ngọc Bích cảm nhận được sự đe dọa rõ ràng từ lời nói của Liễu Tịch. Cô biết rằng cuộc chiến không thể tránh khỏi. Liễu Tịch đã sẵn sàng cho mọi mưu kế, và cô cũng vậy.

Khi Liễu Tịch bắt đầu rời đi, Ngọc Bích quay sang Tâm Nguyệt. “Chúng ta phải chuẩn bị thật tốt. Không chỉ cho bản thân mà còn cho quê hương.”

“Cô có nghĩ chúng ta có thể thắng không?” Tâm Nguyệt hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ.

“Chúng ta phải tin vào sức mạnh của mình,” Ngọc Bích đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Bất cứ giá nào, tôi sẽ không để quê hương mình chịu thiệt thòi.”

Tâm Nguyệt gật đầu, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

“Đúng vậy,” Ngọc Bích nói, cảm nhận được sức mạnh từ tình bạn. “Hãy tìm cách thu phục cương thi. Đó sẽ là chìa khóa cho cuộc chiến này.”

Họ bắt đầu lên kế hoạch, nhưng trong lòng mỗi người đều thấu hiểu rằng, trong cuộc chiến này, không chỉ có quyền lực mà còn có những tình cảm sâu xa đang bị thử thách. Cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa họ mà còn là cuộc chiến với chính bản thân và những mưu đồ tăm tối đang rình rập từ phía sau.

Ngọc Bích nhìn về phía rừng sâu, nơi mà những bí mật vẫn còn đang chờ đợi. Cuộc chiến không thể tránh khỏi, nhưng cô sẽ không đơn độc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn