“Tống Ngọc Noãn, nàng quá muốn trèo cao.”
“Xin mời ngồi.” Phụ nhân mời bọn họ an tọa, sau đó phân phó tráng sĩ kia: “Trang Mậu, mang bản đồ tới đây.”
“Vâng, phu nhân.”
Tráng sĩ hung hãn kia nghe lời răm rắp, xoay người đi vào phòng tìm đồ, hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của phụ nhân.
Lập Xuân và Nam Phong tròn mắt nhìn, vẻ ngạc nhiên không giấu nổi.
Chẳng lẽ họ là phu thê? Vậy hai người nam nhân kia là ai? Hai kẻ ấy đồng loạt quay sang nhìn.
Phụ nhân thấy vậy bèn bật cười, ôn tồn nói: “Ta quên chưa giới thiệu. Ta là Vệ nương tử, còn hai vị này là huynh trưởng của ta.”
Hai nam nhân khẽ gật đầu chào.
Lăng Vân và Tiết Tình đưa mắt nhìn khắp một vòng, đối diện nhau nhưng chẳng phát hiện điều gì khả nghi, liền giữ im lặng.
Trong rừng sâu, gió hú, mây dày vần vũ, từng trận cuồng phong ào ạt cuốn qua, thốc vào tửu gia khép kín bốn phía.
Hai người luôn cảm thấy một luồng áp lực mơ hồ đè nén, khó lòng buông lỏng tâm tư. Lập Xuân vốn ít lời, cũng giữ nguyên trầm mặc.
Chỉ có Nam Phong hồn nhiên buông lời: “Chả trách ba người các ngươi giống nhau đến thế, thì ra là huynh muội ruột thịt!”
Vệ nương tử nghe xong liền che miệng bật cười, như thể nghe phải một chuyện vô cùng buồn cười.
Bốn người Lăng Vân liếc nhau, không hiểu duyên cớ, đợi nàng cười xong mới nghe nàng giải thích: “Đây là lần đầu tiên có người bảo ba chúng ta giống nhau. Ta vốn là đứa trẻ bị nhặt về, chẳng hề có huyết thống với hai ca ca.”
Đời này, người vứt bỏ nữ hài thì nhiều, kẻ động lòng trắc ẩn cứu giúp thì ít. Vệ nương tử xem như là người may mắn, cũng bởi vậy mà được hai huynh trưởng thương yêu hết mực.
Việc dâng trà rót nước đều do hai nam nhân bận rộn, Vệ nương tử chỉ ngồi đó trò chuyện.
Chẳng bao lâu, Trang Mậu tìm được bản đồ, liền đưa thẳng cho Lăng Vân.
Lăng Vân chuẩn bị nhận lấy, nhưng thoáng nhìn đã thấy quen mắt. Mở ra xem, quả nhiên là thứ hắn quen thuộc nhất, là bản đồ bố phòng.
Tiết Tình nhìn thấy mấy chữ “Thọ Châu bản đồ bố phòng” ở trên, liền cảnh giác, sợ đây là cạm bẫy do người khác bày ra, lạnh giọng hỏi: “Ý là gì?”
Vệ nương tử thong thả nói rõ dụng ý: “Đã đến đây để bình loạn, há có thể không hiểu tình hình Thọ Châu? Đây là bố phòng đồ của bọn cướp chiếm đóng Thọ Châu. Có nó trong tay, chư vị ắt sẽ như hổ thêm cánh.”
Lăng Vân không khỏi kinh nghi: “Các ngươi lấy được từ đâu?”
Là tướng quân, hắn hiểu rõ loại đồ này tuyệt đối không dễ mà có được. Nếu dễ có, thì độ chân thực lại khó mà đảm bảo.
Hơn nữa, Thọ Châu nay đã rơi vào tay giặc, ngay cả triều đình cũng không rõ tình hình bên trong. Sao bọn họ có thể có thứ này, lại còn tường tận đến thế? Lăng Vân ôm tâm thái hoài nghi, cúi đầu xem xét kỹ càng bố phòng đồ.
Cách bày binh bố trận bên trong vẫn khá hợp lý, không khác mấy so với bố phòng đồ thường thấy của một huyện. Điều này chứng tỏ bọn thảo khấu là đám vô mưu, chỉ thay đổi những vị trí sẵn có trước kia, thậm chí còn chẳng tăng cường thủ phòng.
Nhưng… đã như vậy, Đại hoàng tử ắt cũng biết. Vậy cớ sao hắn không đem chuyện này ra để lập công?
Một mối lo ngờ vực thoáng hiện.
Tại sao Đại hoàng tử lặng tiếng, trong khi Nhị hoàng tử lại không ngừng bôn ba vì Thọ Châu? Hòa đàm hay công kích đều đã thử qua, vậy mà vẫn không thể thu phục.
Dường như dưới đáy dòng nước này đang ẩn chứa cơn sóng ngầm. Nhưng tạm thời, Lăng Vân chưa thể chạm tới.
Trong lúc hắn còn đang dò xét tìm sơ hở trên bản đồ, Vệ nương tử bỗng thản nhiên buông một câu, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
“Bởi vì chúng ta vốn là người Thọ Châu.”
Tiết Tình và Lăng Vân đồng loạt ngẩng mắt. Nam Phong kinh hô: “Cái gì? Vậy…”
Vệ nương tử mỉm cười giải thích:
“Ta và Trang Mậu vốn là đồ tể của Thọ Châu, hai vị ca ca trước kia là bổ khoái. Khi Thọ Châu gặp nạn đói, chúng ta suýt nữa chết đói, may có Đại hoàng tử cứu giúp.”
* Bổ khoải: Người làm công tác bắt giữ tội phạm trong các nha môn thời xưa.
Lập Xuân và Nam Phong nghe xong đều thấy hợp lý, còn động lòng trắc ẩn, khẽ gật đầu, chăm chú lắng nghe.
Vệ nương tử kể tiếp: “Đại hoàng tử là người tốt, ngài bảo chúng ta ở đây đợi người đến giải cứu Thọ Châu. Giờ các vị đã đến, chúng ta tin rằng chính các vị là những người sẽ đưa Thọ Châu thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.”
“Giải cứu ư?” Tiết Tình không thích từ này. Giải cứu đồng nghĩa có kẻ đang chịu khổ, mà khổ nạn thì thường có, người dám xả thân gánh lấy lại quá hiếm. Trách nhiệm kia nặng nề vô cùng.
Nàng bất giác cau mày, gương mặt chìm trong bóng tối nơi cành lá, trông càng thêm u ám.
Lăng Vân thì vẫn bình tĩnh, bởi hắn đã quen với sinh tử. So với nạn đói, Bắc Lĩnh tàn khốc, chỉ một sát na đã có thể đoạt mạng một người.
Hắn liếc thấy vẻ lo lắng của Tiết Tình, bèn khẽ vỗ tay hai cái dưới bàn, ngay nơi đầu gối nàng.
Tiết Tình quay đầu nhìn, hắn mỉm cười, khẽ nghiêng mặt sát bên tai nàng, dùng tay che nói: “Đừng sợ, ta mới là tướng quân. Nàng chỉ là mưu sĩ của ta, việc cứu người cứ để ta lo.”
Ánh mắt Tiết Tình khựng lại nơi khuôn mặt Lăng Vân. Rõ ràng hắn cũng chỉ là thiếu niên.
Tướng quân cũng chẳng ai không sợ chết. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, Lăng Vân vẫn rạng rỡ mỉm cười, khiến nàng thật sự tin hắn có năng lực đó.
Nam Phong thấy hai người kề tai thì buông lời trêu: “Tướng quân, có chuyện gì chỉ nói riêng với Mộ Vân huynh, chẳng lẽ không thể cho chúng ta biết?”
Y huých cùi chỏ vào Lập Xuân. Lập Xuân hoảng hốt khoát tay: “Ta… ta không muốn biết đâu.”
“Ngươi… phản đồ!” Nam Phong bĩu môi làm vẻ tức giận.
Tiết Tình bất giác bật cười vì hai người.
Cười xong, mọi người trở lại chính sự.
Sắc mặt Tiết Tình đã dịu hơn, nàng hỏi: “Các người vẫn luôn ở đây trông tửu gia ư?”
Vệ nương tử lắc đầu: “Không, tửu gia này tồn tại chỉ để đợi các vị. Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đến Nguyên Hoa huyện nương nhờ biểu huynh. Trước đó đã có thư tín qua lại, nếu chậm trễ e rằng hắn tưởng chúng ta gặp bất trắc.”
“Chúng ta sẽ tận lực cứu lấy dân chúng, ta…” Lăng Vân nói.
Tiết Tình lập tức ngắt lời, nghiêm giọng bổ sung: “Nhưng chúng ta không phải thánh nhân cứu thế. Khi nguy khốn, trước tiên phải giữ được mạng sống của chính mình.”
Đúng vậy, khi nguy cấp, Tiết Tình nhất định sẽ bảo toàn tính mạng của ba người, tuyệt đối không để bi kịch tái diễn, ít nhất sẽ không để ai chết trước mặt nàng.
Lăng Vân còn muốn nói thêm, song ánh mắt lạnh lẽo của Tiết Tình đã buộc hắn ngậm lời. Hắn hiểu nàng không cho phép, liền im lặng.
Nam Phong thấy Tiết Tình nói có lý, bèn gật gù. Khi nàng dứt lời, hắn lại quay sang nhắc Lăng Vân: “Tướng quân, ngài nói tiếp đi…”
Lăng Vân nghiêm nghị ngồi thẳng: “Ta không còn gì để nói.”
Vệ nương tử nghe vậy cũng đã thỏa mãn, tiếp lời: “Thế là đủ. Chỉ cần các vị chịu ra tay, vậy là tốt rồi.”
Vệ nương tử như cân nhắc trong lòng, rồi đưa mắt nhìn Trang Mậu và hai huynh trưởng, hỏi Tiết Tình: “Bao giờ các vị khởi hành?”
“Chúng ta cũng cần chuẩn bị, mai sẽ lên đường.”
Tiết Tình giữ một phần cảnh giác, muốn xem rốt cuộc ngày mai bọn họ có đi hay không, đi về đâu.
Bốn người vì thế tạm thời lưu lại nơi này.
Phía hoàng thành, đám nhân mã của Hình bộ hối hả kéo đến, trong khoảnh khắc đã vây chặt Tống phủ.
Một đội binh sĩ trực tiếp xông vào phá cửa lớn: “Nghiêm thượng thư phụng chỉ tra án, mau giao nghi phạm Tống Kiến!”
Tống Kiến là Lễ bộ Thị lang, đợt cung nữ và thái giám tiến cung trước đó đều do ông ta quản lý sổ sách.
Nếu chỉ là việc chuyển giao thông thường thì cũng chẳng sao, chỉ cần khai rõ với Hình bộ là được. Nhưng lần này, Nghiêm Hòa Hoa lại nắm trong tay chứng cứ xác thực, không thể chối cãi.
Trong phủ, bọn nha hoàn và gia nhân đều bị sự xông vào đột ngột làm kinh hãi, ai nấy đứng ép mình vào góc tường, cúi đầu không dám hé răng.
Chẳng mấy chốc, một phụ nhân từ trong nhà hốt hoảng chạy ra. Khác hẳn vẻ đoan trang của phu nhân nhà quan, tuy khoác y phục gấm lụa nhưng trong từng cử chỉ đều lộ rõ sự lúng túng, chẳng hề quen với thứ trang phục xa hoa ấy.
Bà chạy vội đến, vội vàng chỉnh lại tay áo và vạt áo có chút xộc xệch, hai tay nâng ngang trán hành lễ.
Hành lễ xong, bà như được buông thả, bàng hoàng hỏi: “Trời ơi, đại nhân, có chuyện gì vậy? Sao lại kéo đến nhiều binh lính thế này, Tống Kiến nhà ta phạm tội gì mà phải tới mức bị bắt giam?”
Nghiêm Hòa Hoa không tỏ vẻ ngạc nhiên, lạnh nhạt đáp: “Ông ta không phải chỉ phạm tội thường, mà còn liên lụy đến vụ trọng án do chính thánh thượng hạ lệnh điều tra.”
Phụ nhân ấy chính là Nguyên Mai, nguyên phối của Tống Kiến. Khi Tống Kiến còn là một tú tài quê mùa, hai người đã đính ước. Sau khi ông đỗ bảng vàng không lâu thì cưới nàng vào cửa, chẳng bao lâu có con gái Tống Ngọc Noãn.
Trong hoàng thành, nhiều kẻ chế giễu Tống Kiến, song ông chưa từng để tâm. Sau đó, ông một đường thăng chức, từ một thư sinh hàn môn mà thành Lễ bộ Thị lang như hôm nay.
Nguyên Mai nghe vậy liền thất kinh: “Sao có thể thế được! Nhất định có sự hiểu lầm, đại nhân. Tướng công của thiếp xưa nay làm người chất phác, tuyệt chẳng thể làm điều trái luật pháp.”
Bà cố đè nỗi run sợ, tin tưởng trượng phu mình không bao giờ làm chuyện xấu, nên vẫn gắng tỏ ra bình tĩnh.
Nghiêm Hòa Hoa không động dung: “Trong sạch hay không, theo ta về thẩm vấn ắt sẽ rõ. Nếu ông ta vô tội, ta tự nhiên không oan uổng ông ta.”
Hắn ngoảnh lại ra lệnh: “Lục soát!”
Nguyên Mai chùng giọng, lặng đi một lúc rồi buồn bã nói: “Không cần tìm, đại nhân, Tống Kiến đã mất tích hai hôm trước.”
Nghiêm Hòa Hoa hơi sững lại, song không thu hồi mệnh lệnh, hắn không thể tin lời người nhà của nghi phạm.
Binh lính ào vào lục soát khắp phủ, không thấy Tống Kiến, nhưng con gái ông, Tống Ngọc Noãn, lại từ trong phòng vừa bước ra vừa cáu kỉnh: “Ai dám quấy nhiễu giấc mộng của bổn cô nương…”
Tống Ngọc Noãn còn đang ngái ngủ, nheo mắt nhìn, thấy Nghiêm Hòa Hoa đang đứng giữa sân, khí thế nghiêm trọng, lời vừa thốt liền nghẹn lại, cơn giận cũng tan biến.
Nàng là người giao du rộng, quen biết nhiều tiểu thư danh gia vọng tộc trong hoàng thành, đâu giống như Nguyên Mai chỉ quanh quẩn ở nhà. Tự nhiên nàng biết Nghiêm Hòa Hoa là ai. Hắn xuất hiện ở đây, tất chẳng phải chuyện lành.
Nàng vội bước tới hành lễ: “Nghiêm bá phụ.”
Nghiêm Hòa Hoa chẳng đáp lại, chỉ vội vàng phất tay bảo binh lính tiếp tục lục soát, rồi nghiêm giọng: “Được, ta đi đây. Nếu có tin tức của hắn, lập tức báo cho ta, bảo toàn mạng sống của người trong phủ.”
Nói xong, hắn nhanh chóng rời khỏi. Quan binh lĩnh lệnh, lớn tiếng quát: “Tất cả rút khỏi Tống phủ, tiếp tục canh giữ bên ngoài!”
Từng hàng binh lính thuần thục rút khỏi phủ, đứng bao quanh ngoài cửa.
Lúc này Nguyên Mai mới mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất. Tống Ngọc Noãn chạy lại đỡ bà, vẫn giữ dáng vẻ kiêu căng: “Mẫu thân, đừng lo, chẳng qua là tạm thời giữ chúng ta mà thôi. Đại hoàng tử sẽ cứu chúng ta.”
Nguyên Mai như bị sét đánh ngang tai: “Đại hoàng tử?” Bà hất tay con ra, giọng run rẩy: “Con và phụ thân con rốt cuộc đang giấu ta chuyện gì?”
Hiển nhiên Nguyên Mai cả ngày chỉ lo việc trong phủ, hoàn toàn không hay biết chuyện ngoài.
Khi trở vào đại sảnh, Tống Ngọc Noãn mới chịu kể.
Thời gian quay lại mười ngày trước.
Khi Tống Ngọc Noãn dự yến sinh thần của một vị quý nữ, trong lúc người qua kẻ lại tấp nập, nàng bị ai đó lén nhét vào tay một mảnh giấy. Mở ra, trên giấy lại ghi rõ tên Đại hoàng tử.
Nàng từng gặp Đại hoàng tử một lần trong hoa viên. Khi ấy nàng trượt chân ngã xuống hồ, nơi góc vắng ấy chính Đại hoàng tử đã cứu nàng. Từ đó, nàng đem lòng tương tư.
Nhận được giấy, Tống Ngọc Noãn như cảm thấy ông trời hữu tình, tuy không cho nàng xuất thân quyền quý, nhưng lại ban nàng mối duyên phận hiếm có.
Nàng trân trọng thu mảnh giấy như được bảo vật, trong lòng vui sướng khôn tả.
Đêm khuya, nàng đến chỗ hẹn, không thấy bóng người, chỉ có tấm lụa đỏ treo lơ lửng trên cành cây.
Tống Ngọc Noãn hiểu sự khó xử của Đại hoàng tử, ngài thân phận cao quý, không thể tùy tiện xuất hiện, cũng không thể để người khác biết mối liên hệ giữa hai người.
Mở ra xem, nội dung lại khác hẳn những gì nàng tưởng. Trên đó chỉ ghi lệnh cho nàng âm thầm sửa đổi danh sách tái thẩm của phụ thân, đưa hai người vào cung.
Chỉ vậy thôi sao?
Tống Ngọc Noãn lúc đầu còn coi thường, tưởng bị ai đó bày trò lừa phỉnh. Cho đến khi sau đó, Đại hoàng tử thực sự cho người mang hồng lễ tới cửa.
Dù chỉ là một hộp phấn son, nhưng từ khoảnh khắc ấy, Tống Ngọc Noãn càng tin chắc mình chính là người giúp Đại hoàng tử đăng cơ, tương lai sẽ mẫu nghi thiên hạ.
Một đêm gió đen trăng mờ, nàng lặng lẽ lẻn vào thư phòng, sửa danh sách tái thẩm tiến cung.
Tống Ngọc Noãn chẳng hề thấy việc mình làm có gì sai. Nguyên Mai nghe xong thì bàng hoàng không tin nổi, giận dữ xen lẫn bi thương: “Vậy ra họa này là do con rước vào? Thế còn phụ thân con, ông ấy đâu?”
Tống Ngọc Noãn bình thản, vỗ nhẹ lưng bà như trấn an: “Mẫu thân, vô sự, Đại hoàng tử nhất định sẽ cứu chúng ta.”
“Còn phụ thân, con cũng không biết ông ấy đi đâu, có lẽ đã được Đại hoàng tử bảo vệ rồi. Chuyện này vốn chẳng liên can tới ông, dẫu ông có bị bắt, thẩm tra vài ngày rồi cũng sẽ được thả thôi, không ai tra cứu sâu xa cả.”
Nguyên Mai nắm chặt tay con, giọng đầy khổ tâm: “Ngọc Noãn, mẫu thân chỉ mong nhà ta bình an hạnh phúc, một đời yên ổn là đủ. Nay phụ thân con đã làm tới chức Thị lang, ấy là phúc phần tổ tông, nào dám mơ cao hơn.”
Tống Ngọc Noãn lại không thỏa mãn, ánh mắt lóe lên vẻ tối tăm: “Mẫu thân, chẳng lẽ người không muốn trở thành Hoàng thái hậu sao?”
Tống Ngọc Noãn không phải kẻ ác, nhưng lại quá tự ti.
Từ nhỏ, nàng thường bị bạn bè chế giễu, nói mẫu thân nàng quê mùa, phụ thân thì vô dụng. Dù lớn lên đỡ hơn, nhưng nàng vẫn khao khát được đứng trên người khác.
Nàng không oán mẹ, cũng chẳng trách cha, chỉ giả vờ như chẳng hề bị tổn thương, cố kết giao cùng những tiểu thư danh giá nơi hoàng thành để lấy thêm thể diện.
Nhưng một nữ nhân, phải làm sao mới thật sự được ngẩng cao đầu? Nàng chỉ nghĩ đến một cách, chính là bám vào cành cao. Nếu người ấy lại là người nàng yêu thích, thì càng hoàn mỹ.
Vì thế, từ lúc nhận được mảnh giấy kia, nàng đã quyết định đặt chân lên con thuyền này. Tất cả những chuyện hoang đường ấy như sinh ra là để dành cho nàng, vô luận lý do có buồn cười đến đâu, nàng cũng tự thuyết phục bản thân.
Bởi vì, nàng quá khao khát vươn cao.
Trong mắt Tống Ngọc Noãn giờ đây tràn đầy khát vọng và cả hận ý, Nguyên Mai chưa từng thấy con gái mình như vậy, bi thương lẫn kinh hãi nhìn nàng.
Còn Tống Ngọc Noãn, ánh mắt nàng chẳng dừng lại trong gian phòng nhỏ bé, mà hướng về phương trời rộng lớn ngoài kia. Nàng ngắm cảnh trong viện, chỉ thấy mọi thứ như vừa mới bắt đầu.