Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 437

Nghe đến cái tên Sầm Gia Thụ, ánh mắt Ngu An Ca rõ ràng lạnh lẽo hẳn đi: “Nói như vậy, Tống đại tiểu thư quả thực nên gửi tới ta một lời tạ lỗi, nếu không phải gia phong họ Tống các người không tốt, cũng chẳng làm ra nổi loại chuyện đê tiện này.”

Tống Sương còn chưa kịp có phản ứng gì, hơi thở của cung nữ bên cạnh nàng ta đã nghẹn lại rõ rệt.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Người xưa có câu "không đ.á.n.h kẻ chạy lại", Tống Sương dẫu có thế nào đi nữa cũng là tỉ muội kết nghĩa với Tạ Thư Dao, nay Nhị hoàng t.ử lên ngôi, nàng ta cũng nước lên thuyền nổi, đi ra ngoài dẫu người ta không nể trọng hơn một bậc thì cũng đều khách khí vạn phần. Ngu An Ca buông lời bất kính như vậy, rõ ràng là không để Tống Sương, càng không để Tạ Hoàng hậu vào mắt.

Biểu cảm của Tống Sương cứng đờ trong chốc lát, nàng ta khá nhẫn nhịn nói: “Ngài nói phải lắm.”

Sau đó Tống Sương đứng dậy, trịnh trọng hành lễ với Ngu An Ca.

Ngu An Ca bưng chén trà lên, ánh mắt lạnh nhạt nói: “Nói đi, dăm lần bảy lượt đòi tới bái phỏng ta là có chuyện gì?”

Tống Sương cười rạng rỡ: “Dĩ nhiên là chuyện đại hỷ.”

Ngu An Ca hỏi: “Hỷ ở chỗ nào?”

Tống Sương đáp: “Trong cung vừa nhận được tin, nói Sầm thám hoa ở biên ải đã lập được đại công, Hoàng Thượng có ý khen thưởng, muốn thăng quan tiến tước cho hắn ta đấy.”

Tin này Ngu An Ca quả thực chưa biết, liền hỏi ngay: “Công trạng gì?”

Tống Sương nói: “Sầm thám hoa ở biên ải bắt được một kẻ do thám, lần theo dấu vết đã tóm được một vị tiểu thân vương của hoàng thất nước Lương, phối hợp cùng Thần Uy đại tướng quân bắt giữ hắn ta về. Nước Lương tự biết mình đuối lý nên đến người cũng không đòi, làm nhuệ khí nước Lương bị tổn hại nặng nề.”

Ngu An Ca nheo mắt: “Tiểu thân vương? Có phải vị tiểu thân vương nhỏ hơn Hoàng đế nước Lương ba tuổi kia không?”

Tống Sương đáp: “Chính là hắn.”

Ngu An Ca cười lạnh một tiếng, nàng quả thực có biết đến nhân vật này, vì là người nhỏ tuổi nhất trong hoàng thất nước Lương thế hệ trước nên từ nhỏ đã rất được nuông chiều, dưỡng thành cái tính khí tùy tiện ngông cuồng. 

Hoàng đế nước Lương hiện tại sau khi lên ngôi rất không thích vị hoàng thúc nhỏ này, nên đã ném hắn ta ra biên ải.

Còn lần này, Sầm Gia Thụ thông qua kẻ do thám mà bắt được hắn, xem chừng thì rất hả dạ, nhưng ngoại trừ việc khiến nước Lương mất mặt chút đỉnh thì chẳng có tác dụng gì lớn. Huống hồ ước hẹn mười năm đang cận kề, người này g.i.ế.c không được mà thả cũng không xong.

So với việc khen ngợi Sầm Gia Thụ mưu trí dũng cảm bắt được thân vương địch quốc, Ngu An Ca càng muốn hiểu đây là một sự thăm dò của nước Lương hơn. 

Chỉ cần phụ thân nàng nhất thời nóng nảy mà c.h.é.m đầu vị tiểu thân vương này trước trận tiền, đó chính là cái cớ để nước Lương dấy binh xâm lược "báo thù". 

Nhưng nếu không g.i.ế.c người này thì lại tỏ ra Đại Ân nhu nhược, kẻ do thám lộng hành đến mức này mà Đại Ân lại không dám khinh suất hành động.

Không hiểu sao, mí mắt Ngu An Ca giật mạnh một cái. Suy đi tính lại, tưởng như Đại Ân bắt được kẻ do thám, vả vào mặt nước Lương, nhưng thực chất nước Lương vẫn nắm giữ quyền chủ động. Vậy nên công lao này của Sầm Gia Thụ đến một cách kỳ quái và không đúng lúc chút nào.

Trong lòng Ngu An Ca nảy sinh một dự cảm chẳng lành, e rằng lúc này Sầm Gia Thụ đã bắt đầu bắt liên lạc với nước Lương rồi. Đáng tiếc Sầm Gia Thụ ngay từ trước khi đi biên ải đã đầu quân cho Nhị hoàng t.ử, Hoàng Thượng dĩ nhiên là thiên vị hắn ta.

Ngu An Ca nén lại sự bất an trong lòng, hỏi: “Vậy thì sao?”

Tống Sương nói: “Sầm thám hoa lập đại công, tiền đồ rộng mở, Hoàng hậu nương nương muốn ban hôn cho hắn ta để tỏ ý khen ngợi.”

Ngu An Ca cười lạnh: “Mối hôn sự này không phải là định ban cho ta đấy chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tống Sương gượng cười: “Sầm thám hoa và Ngu tiểu thư có thể gọi là trai tài gái sắc, vả lại hai người vốn đã có hôn ước, trước đó chỉ là chút hiểu lầm, nay hiểu lầm đã giải tỏa, tự nhiên là...”

"Xoảng" một tiếng, Ngu An Ca ném vỡ chén trà trong tay, nước trà b.ắ.n tung tóe xuống đất, làm ướt sũng váy áo của Tống Sương. Hành động đột ngột này khiến Tống Sương sợ hãi lùi lại mấy bước, mắt rưng rưng lệ, cung nữ đi theo nàng ta cũng run rẩy thấy rõ.

Ngu An Ca gằn giọng: “Sầm Gia Thụ tính là cái thứ gì? Dẫu có xách giày cho ta, ta còn chê hắn bẩn, mà cũng xứng đem ra so sánh với ta sao.”

Tống Sương cầm khăn tay che miệng sụt sùi khóc. Ngu An Ca ra lệnh thẳng thừng: “Tiễn khách!”

Tống Sương và cung nữ kia cứ thế bị Ngu An Ca đuổi ra ngoài, trên đường vào cung kiến giá Tạ Hoàng hậu, Tống Sương đã khóc lóc t.h.ả.m thiết.

"Ta từng nghĩ Ngu tiểu thư tính tình nóng nảy, không phải hạng người dễ chung đụng, nhưng chẳng ngờ khi nàng ta nổi giận lại không nể mặt mũi đến thế. Hoàng hậu nương nương không biết đâu, chén trà đó chỉ thiếu chút xíu nữa thôi là đã đập thẳng vào người ta rồi." Tống Sương khóc đến mức hụt hơi, lời nói chẳng tròn câu.

Tạ Hoàng hậu cười rạng rỡ, nhìn sang cung nữ bên cạnh: “Ngu tiểu thư còn nói gì nữa không?”

Cung nữ kia cũng lộ vẻ khó xử: “Ngu tiểu thư rõ ràng biết là Hoàng hậu nương nương muốn ban hôn, vậy mà còn nói cái gì mà để Sầm thám hoa xách giày cũng không xứng, lời lẽ khó nghe cực kỳ.”

Tống Sương thừa cơ xen vào: “Hoàng hậu nương nương, đây rõ ràng là Ngu tiểu thư không để ngài vào mắt.”

Nụ cười của Tạ Hoàng hậu đã có phần cứng lại: “Một kẻ nhan sắc đã hủy hoại hoàn toàn, suốt ngày trà trộn giữa đám đàn ông, vậy mà dám bảo Sầm thám hoa không xứng, ả ta còn muốn xứng với ai nữa?”

Tống Sương sụt sùi: “E là nàng ta không có tự biết mình, trong lòng có ý dòm ngó vị trí khác.”

Tạ Hoàng hậu hỏi: “Hai người đều đã thấy nàng ta rồi, vết sẹo trên mặt nàng ta có thực sự đáng sợ như lời đồn không?”

Tống Sương cúi đầu im lặng: “Nàng ta có dặm phấn.”

Tạ Hoàng hậu hỏi: “Ý này là sao?”

Cung nữ bên cạnh đành phải thưa: “Nô tỳ đã thấy Ngu tiểu thư, nàng ta dặm một lớp phấn rất dày, không nhìn rõ được vết sẹo trên mặt.”

Ý tứ trong lời nói là, dẫu trên mặt Ngu An Ca có sẹo nhưng vết sẹo đó rất dễ dàng được che đi. Tạ Hoàng hậu trước đây từng gặp Ngu An Ca, dẫu khi đó Ngu An Ca không hề trang điểm, ăn mặc như nam t.ử, nhưng đứng giữa đám đông vẫn vô cùng nổi bật. 

Nàng ta không dám tưởng tượng, nếu Ngu An Ca thay bộ nữ phục thì sẽ lạnh lùng diễm lệ đến nhường nào. Nhan sắc như vậy, thân thế như vậy, nếu Ngu An Ca thực sự vào hậu cung, đám phi tần khác làm sao tranh giành nổi?

Lần đầu tiên Tạ Hoàng hậu nảy sinh cảm giác vị trí hoàng hậu của mình bị đe dọa nghiêm trọng, ngay cả khi còn ở phủ riêng, lúc biết Lạc di nương sinh hạ đứa con đầu lòng của Hoàng Thượng, nàng ta cũng chưa từng hoảng loạn đến thế. Tạ Hoàng hậu thở hắt ra một hơi dài: “Bản cung biết rồi.”

Sau khi Tống Sương đi khỏi, Tạ Hoàng hậu dặn dò thân tín bên cạnh: "Hãy báo với phụ thân của bản cung, bất kể dùng cách nào cũng phải ngăn cản Ngu An Ca vào cung." Nàng ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai đe dọa đến địa vị của mình!

Hành động của Tạ Hoàng hậu rất nhanh, ngày hôm sau trong triều đã có người dâng tấu lên Hoàng Thượng, nói rằng Túng Đế mới mất, lại gặp lúc sứ thần nước Lương sắp sang, quốc khố trống rỗng, nên lùi việc tuyển tú lại. Hoàng Thượng vốn chưa định tuyển tú vào lúc này, nhưng hắn ta chỉ mới đ.á.n.h tiếng muốn nạp Ngu An Ca vào cung mà đã bị Tạ tướng cầm đầu phản đối kịch liệt. 

Điều này dĩ nhiên khiến sự bất mãn của Hoàng Thượng đối với Tạ tướng tăng lên gấp bội. Trong một buổi chầu, vua và tướng ở trên điện có nhiều lời xung đột, phần lớn là Hoàng Thượng phải nhún nhường. Chỉ duy nhất trong việc nạp Ngu An Ca vào cung làm phi, Hoàng Thượng nhất quyết không nhường bước, dẫu không đưa chuyện này ra ngoài ánh sáng, nhưng vẫn mượn tay Thôi Thái hậu để ban thưởng cho Ngu An Ca một số gấm vóc trang sức quý giá.

Những thứ hoa lệ đó dĩ nhiên bị Ngu An Ca ném vào kho cho bám bụi.

Tối hôm sau buổi chầu, Tống Sương bí mật đến viện Sâm Vi, vẻ mặt nghiêm trọng nói với Ngu An Ca: “Hoàng hậu nương nương hình như có t.h.a.i rồi.”