Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 435

"Cái gì?" Ngu An Ca đứng bật dậy khỏi ghế, mắng mỏ một câu đầy giận dữ: “Hắn ta đang nằm mơ!”

Thương Thanh Yến ở bên cạnh vẫn đang bưng bát t.h.u.ố.c, chỉ nghe một tiếng "xoảng", bát t.h.u.ố.c liền vỡ tan tành: “Nạp nàng làm phi, hắn ta cũng xứng sao?”

Nghe thấy tiếng động này, Ngu An Ca vứt hết mọi chuyện ra sau đầu, bước nhanh đến bên giường, vẻ mặt trách cứ: “Chuyện còn chưa đâu vào đâu, ngài nổi giận cái gì? Dùng lực mạnh như vậy, lỡ xé rách vết thương thì làm sao?”

Ngu An Ca vừa khuyên nhủ, vừa dùng khăn tay lau vết t.h.u.ố.c trên tay cho chàng.

Thương Thanh Yến không nói lời nào, ánh mắt đầy vẻ âm u lạnh lẽo, nhưng khi Ngu An Ca ngẩng đầu nhìn, đôi mắt ấy lại biến thành sự tủi thân vô hạn: “Đều tại ta vô dụng, biến cố ở bãi săn bại t.h.ả.m hại, giờ đây loại mèo mả gà đồng nào cũng dám dòm ngó nàng.”

Ngu An Ca biết sau chuyện ở bãi săn, Thương Thanh Yến tuy bề ngoài không lộ ra nhưng thực chất luôn cảm thấy tội lỗi.

Ngu An Ca nói: “Kết quả ra nông nỗi này là điều chẳng ai muốn thấy, có trách thì chỉ trách tên ngốc Tứ hoàng t.ử vô dụng kia thôi, ngai vàng đã dâng đến tận m.ô.n.g rồi mà hắn ta còn có thể dùng cái cách không tưởng nổi để nhường cho kẻ khác!”

Khi nói những lời này, mặt Ngu An Ca đầy vẻ căm phẫn.

Thương Thanh Yến không vì thế mà tha thứ cho bản thân, chàng rũ mắt, bên trong là sự lạnh lẽo như tẩm độc. Chàng cúi đầu, trong mắt Ngu An Ca, chàng vẫn đang tự trách vì bị đ.â.m sau lưng ở bãi săn.

Tuy Thương Thanh Yến đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng nhát d.a.o đó cắm quá sâu, khiến chàng bị tổn thương khí huyết nặng nề, dưỡng thương cả tháng trời mà sắc mặt vẫn kém vô cùng. Dưới góc nhìn của Ngu An Ca, chàng mỏng manh như một làn sương, một nhúm tuyết, một làn khói nhẹ, vô cùng đáng thương và cần được chở che.

Ngu An Ca bỗng chốc trở nên dịu dàng, ngồi xuống bên cạnh chàng, khẽ dỗ dành: “Tóm lại ngàn sai vạn sai đều là lỗi của kẻ khác, không phải lỗi của ngài.”

Thương Thanh Yến mím môi cúi đầu, ngoan ngoãn vô cùng.

Chiêu Nghi đại trưởng công chúa đứng một bên quan sát, cuối cùng cũng biết vì sao trước kia mình lại thua rồi. Hóa ra Ngu An Ca ưa mềm không ưa cứng, dẫu biết rõ Thương Thanh Yến là hạng người thâm sâu hiểm độc thế nào, nhưng chỉ cần chàng tỏ ra mỏng manh tủi thân một chút, nàng vẫn cam tâm tình nguyện chui đầu vào cái bẫy dịu dàng kia.

Nhìn lại Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, trước kia quen thói kiêu sa của quý phu nhân, chỉ nghĩ đến việc đứng trên cao dùng tiền bạc, quyền thế và lợi lộc để thu phục, chứ đâu có hiểu mấy cái trò "hồ ly" này?

Cảnh tượng đôi trẻ quấn quýt bên nhau khiến Chiêu Nghi đại trưởng công chúa thấy ê răng, không nhịn được mà nói: “Thánh mệnh khó lòng làm trái, hai đứa chớ có khinh suất.”

Ngu An Ca khẽ nhíu mày: “Thánh mệnh khó trái, nhưng mọi sự tại nhân. Cái bộ dạng đầy sẹo trên mặt ta thế này, đừng nói là vào hậu cung, e rằng vòng tuyển tú đầu tiên cũng chẳng qua nổi.”

Thương Thanh Yến không hề thấy nhẹ lòng chút nào vì câu nói đó. Cả tháng trời trôi qua, cuối cùng bọn họ cũng không cần phải bôi thứ t.h.u.ố.c cao đen sì lên mặt và người nữa, nhưng vết sẹo bỏng trên mặt hai người vẫn chưa tan hết. Khốn nỗi nền tảng dung mạo của hai người thực sự quá tốt, dẫu có chút tì vết thì vẫn cứ rạng rỡ động lòng người.

Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Trong cung đã đ.á.n.h tiếng ra như vậy, tức là muốn mở đường thuận lợi cho con, chẳng liên quan gì đến việc mặt con có sẹo hay không đâu.”

Nhị hoàng t.ử vừa lên ngôi, đã có đại thần đề nghị mở rộng hậu cung để khai chi tán diệp cho hoàng gia, Hoàng Thượng dưới gối không có con cái, suy cho cùng cũng là chuyện đại sự. 

Chỉ là sắp đến Tết rồi, triều đình trên dưới đều đang chuẩn bị đón sứ thần nước Lương sang, nên việc tuyển tú phải dời lại sau năm mới. Nhưng điều đó không ngăn cản được việc triều thần gửi tranh vẽ nữ nhi đến tuổi của nhà mình vào cung để Thôi Thái hậu và Hoàng Thượng xem trước.

Ngu Đình không có mặt ở kinh thành, Ngu An Ca dĩ nhiên cũng không gửi tranh vào góp vui, nhưng giữa lúc này, Thôi Thái hậu vẫn nhiều lần nhắc đến tên Ngu An Ca. 

Thậm chí trong lúc khắp kinh thành đang chỉ trích Ngu An Ca là phận nữ nhi mà đòi làm việc nam nhân, không giữ phụ đạo, Thôi Thái hậu còn rình rang trừng phạt nặng nề những kẻ ngồi lê đôi mách sau lưng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Không chỉ có vậy, Thôi Thái hậu khi tiếp kiến các vị phu nhân còn hết lời khen ngợi Ngu An Ca có phong thái nhà võ, khí chất phi thường, là tấm gương cho nữ t.ử thiên hạ. 

Nhưng ẩn ý sau những lời khen đó, kiểu gì cũng là đang dọn đường để triệu Ngu An Ca vào cung làm phi.

Ngu An Ca nói: "Hoàng Thượng muốn nạp ta làm phi, chẳng qua là vì hai chuyện. Một là biên ải không yên, nạp ta làm phi để kìm kẹp phụ thân ta." Ánh mắt Ngu An Ca u tối lạnh lẽo: “Ta sẽ không để hắn ta toại nguyện đâu.”

Chiêu Nghi đại trưởng công chúa hỏi: “Ồ? Nói vậy làn con đã có chủ ý gì rồi sao?”

Ngu An Ca đáp: “Con không muốn vào hậu cung, dĩ nhiên sẽ có người còn không muốn con vào hậu cung hơn cả con.”

Nàng vừa nói thế, Thương Thanh Yến và Chiêu Nghi đại trưởng công chúa liền hiểu ngay. Tạ Hoàng hậu. Cứ nhìn những việc nàng ta đã làm khi còn ở phủ Nhị hoàng t.ử thì có thể biết Tạ Thư Dao là một người đàn bà vô cùng tự cao. 

Người ta nói Tạ Thư Dao là kẻ hay ghen, thực ra cũng không hẳn, nàng ta chủ yếu là không cho phép kẻ khác thách thức quyền uy của mình. 

Trước khi sinh được con trai chính thê, nàng ta không cho phép những người đàn bà khác sinh con, nếu thực sự làm loạn lên, nàng ta đến cả mặt mũi của Hoàng Thượng và Thôi Thái hậu cũng chẳng thèm nể.

Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nhìn Ngu An Ca bảo: “Tạ tướng có sức ảnh hưởng lớn trong triều, nhưng phụ thân nàng cũng chẳng kém ông ta đâu.”

Ngu An Ca gật đầu: “Hoàng Thượng muốn nạp con vào cung, ngoài việc muốn khống chế phụ thân con, chắc chắn còn có mục đích để phụ thân con đối kháng với Tạ tướng.”

Tạ tướng trong triều đình của Túng Đế vốn luôn khéo léo hòa nhã, dẫu dưới trướng có vô số học trò nhưng vẫn cố hết sức thuận theo ý vua. 

Thế nhưng sau khi Hoàng Thượng lên ngôi, có lẽ do triều đình chưa ổn định nên Tạ tướng ở triều đường có thể nói là độc chiếm đại quyền, chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào, có ý định lấn lướt cả vua. 

Hoàng Thượng một mặt bất mãn với sự bá đạo của Tạ tướng, mặt khác lại thực sự cần Tạ tướng giúp mình ổn định triều cục. 

Vậy nên dùng Ngu An Ca để đối kháng với Tạ Thư Dao, dùng Thần Uy đại tướng quân để đối kháng với Tạ tướng là một quân cờ rất quan trọng của Hoàng Thượng.

Tuy nhiên Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lại nói: “Để Tạ Hoàng hậu ngăn cản con vào cung đúng là một cách, nhưng không chắc chắn lắm. Bản cung lại có một cách chắc chắn hơn.”

Thương Thanh Yến nhìn thấy ánh mắt ám muội của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa liền đoán được là chuyện gì, chàng không nói lời nào, còn Ngu An Ca ở bên cạnh lại sốt sắng hỏi: “Mẹ nuôi mau nói đi, là cách gì vậy?”

Đôi mắt Chiêu Nghi đại trưởng công chúa đảo qua đảo lại giữa hai người: “Dĩ nhiên là hai đứa hãy thành thân trước rồi.”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói xong liền che miệng cười rộ lên: “Hai đứa trai tài gái sắc, là một đôi trời sinh, thành thân dĩ nhiên là chuyện nước chảy thành sông. Hơn nữa, hiện giờ trong những lời đồn thổi về An Ca, Thương Thanh Yến ngươi cũng chiếm một vị trí không nhỏ đấy.”

Lời này chẳng sai chút nào, Ngu An Ca không bị những danh tiếng đó làm cho vướng bận, cứ dăm bữa nửa tháng lại chạy đến chỗ Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, tuy mang danh nghĩa mẹ nuôi nhưng người ngoài đâu có ngu, đều biết phủ đại trưởng công chúa còn có một Nam Xuyên Vương Thương Thanh Yến đang bị trọng thương ở đó. 

Lúc ở bãi săn, sự ăn ý nhịp nhàng của hai người đã lọt vào mắt không ít người. Điểm này, Ngu An Ca và Thương Thanh Yến có muốn chối cũng không được.

Thương Thanh Yến không khỏi nín thở, chờ đợi câu trả lời của Ngu An Ca.