Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 426

Từ biệt Ngu An Ca xong, Tứ hoàng t.ử cố tỏ ra bình tĩnh đi về phía ngự lều của Tân thái phó.

Cuộn thánh chỉ trong n.g.ự.c như vừa mới lấy ra từ lò than, áp vào lòng khiến trái tim hắn nóng bỏng như bị thiêu đốt.

Một mặt hắn đau buồn vì phụ hoàng qua đời, mặt khác lại thống khổ vì chính tay mình đã sát hại người anh cùng mẹ khác cha luôn giúp đỡ hắn bấy lâu. Còn một phương diện nữa, chính là sự hoảng loạn không biết phải làm sao đối với tương lai.

Phải, là hoảng loạn đến mất phương hướng.

Lúc này đây, hắn đang ôm trong mình cuộn thánh chỉ mà vô số người khao khát cũng chẳng thể có được, nhưng trong lòng lại là một mảnh hoang vu.

Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn là đứa con được phụ hoàng thiên vị nhất, dẫu hắn võ chẳng bằng Đại hoàng huynh, văn chẳng bằng Nhị hoàng t.ử, vẫn có thể nhận được tình yêu thương trọn vẹn từ phụ hoàng. Điều này khiến hắn chưa bao giờ nảy sinh ý định dòm ngó ngôi báu, sau khi thân phận con hoang bị bại lộ, hắn lại càng chẳng dám mơ tưởng đến.

Nhưng sau chuyện thuật yểm bùa, hắn bị thực tế không tranh giành thì chỉ có c.h.ế.t đè nặng, buộc phải đi tranh, đi cướp, đi mưu cầu. Cả quãng đường này hắn đều bị người ta đẩy đi về phía trước, thế nên khi nhận ra bản thân phải tự mình bước đi, hắn lại chẳng biết phải làm thế nào.

Chuyện đ.â.m lén đường huynh vừa rồi là mượn cơ hội mà hành động, cũng là chuyện đã nung nấu từ lâu.

Từ khi nghe được cuộc trò chuyện giữa mẫu phi và Đỗ Nhược, lòng ngưỡng mộ hắn dành cho đường huynh đã biến thành oán hận, chỉ là hắn cần sự trợ giúp của đường huynh nên mới luôn nhẫn nhịn không phát tác. Cái c.h.ế.t của phụ hoàng ngày hôm nay khiến hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Trách thì trách đường huynh vô tình, vì đạt được mục đích mà đến cả mẹ ruột cũng có thể hạ thủ. Một kẻ như vậy, dẫu sau khi hắn đăng cơ có quỳ rạp dưới chân hắn, thì cuối cùng cũng sẽ có ngày đ.â.m mũi kiếm sắc bén về phía hắn mà thôi.

Thế nên hắn chỉ có thể ra tay trước một bước. Tất cả chuyện này đều là do đường huynh tự chuốc lấy, là lỗi của đường huynh!

Tứ hoàng t.ử không ngừng an ủi bản thân trong lòng, không ngừng bào chữa cho hành vi của mình. Thế nhưng nước mắt trong mắt hắn lại không kìm nén được mà chảy dài.

Lúc đ.â.m lén chỉ thấy hả hê, giờ đây khi mọi chuyện đã rồi mới cảm thấy sợ hãi. Lừa gạt được Ngu An Ca rồi, hắn lại phải lừa gạt mẫu phi và Tân thái phó thế nào đây? Dẫu có lừa gạt được nhất thời, thì sao có thể lừa gạt mãi mãi?

Nhưng không sao cả, mẫu phi và Tân thái phó dù thế nào cũng sẽ tha thứ cho hắn. Còn về Ngu An Ca và Chiêu Nghi trưởng công chúa, chỉ cần người ngồi lên ngai vàng là hắn, bọn họ cũng chỉ có nước cúi đầu xưng thần trước mặt hắn mà thôi.

Tứ hoàng t.ử dốc sức khiến mình bình tĩnh lại, suy nghĩ nếu là Thương Thanh Yến ở vào vị trí của mình lúc này sẽ làm thế nào. Binh mã nhất định là điều quan trọng nhất. Thế nên phải vỗ về Tề Tung và Ngu An Ca thật tốt, hứa hẹn cho họ bổng lộc hậu hĩnh. Phía triều thần đã có Tân thái phó và Chiêu Nghi trưởng công chúa chống đỡ cục diện giúp hắn. Hậu cung thì có mẫu phi làm chủ, hắn sẽ phong mẫu phi làm Hoàng thái hậu, nắm giữ đại quyền hậu cung. Thái t.ử và Nhị hoàng t.ử cũng phải sai người tiếp tục truy đuổi, gán cho bọn họ cái danh mưu nghịch.

Cứ nghĩ ngợi lung tung như thế, bước chân của Tứ hoàng t.ử ngày càng chậm lại, dẫu đã đến trước ngự lều của Tân thái phó, hắn lại chẳng có lấy can đảm để vén rèm lều lên.

Kẻ hắc y bên cạnh thấy hắn chần chừ không tiến lên, liền nói: “Chỗ này ánh sáng rõ ràng, Tứ hoàng t.ử có thể mở thánh chỉ ra cho thuộc hạ xem một chút không?”

Mạch suy nghĩ của Tứ hoàng t.ử bị cắt ngang, hắn bất mãn nói: “Có gì mà xem! Chẳng lẽ lại có thể là giả được sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Kẻ hắc y không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào vạt áo trước n.g.ự.c Tứ hoàng t.ử.

Tứ hoàng t.ử sinh lòng khó chịu, người này không phải ai khác mà chính là hộ vệ thuộc đội vệ sĩ mà phụ hoàng để lại cho hắn. Lúc hắn vào ngự lều của phụ hoàng, phụ hoàng bảo hắn ghé tai lại gần để nói lời riêng tư. Hắn ghé tai sát miệng phụ hoàng, phụ hoàng lại bảo Thái t.ử có lòng mưu nghịch, lát nữa e rằng sẽ có biến động, lo lắng bãi săn kinh biến không thể lo liệu được cho hắn, nên mới để lại cho hắn bốn hộ vệ.

Hắn nghe xong đại hãi, muốn từ chối để bốn hộ vệ này ở lại bên cạnh phụ hoàng, nhưng phụ hoàng lại bảo hắn yên tâm, nói ba vị cao thủ lợi hại nhất của đội vệ sĩ đang ở ngay trong ngự lều.

Đây cũng chính là lý do vì sao khi nghe tin phụ hoàng băng hà còn Thái t.ử mang thương tích bỏ trốn, Tứ hoàng t.ử lại nghi ngờ đường huynh. Theo kế hoạch của phụ hoàng, phụ hoàng tuyệt đối không thể mất mạng, lời giải thích duy nhất chính là sau khi đường huynh g.i.ế.c người đã đổ tội cho Thái t.ử đang bỏ trốn kia.

Kẻ hộ vệ duy nhất còn sót lại này đã trở thành người được phụ hoàng phó thác, Tứ hoàng t.ử nể tình đó mà lấy thánh chỉ từ trong n.g.ự.c ra. Tuy hắn hận đường huynh, nhưng đã đến nước này rồi, đường huynh thật sự không cần thiết phải dùng thánh chỉ để lừa hắn.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Tuy nhiên, mượn ánh sáng bên cạnh ngự lều, Tứ hoàng t.ử chậm rãi mở cuộn thánh chỉ vấy m.á.u ra, đưa mắt quét qua, rồi kinh hoàng đến mức trợn tròn mắt, m.á.u huyết toàn thân như chảy ngược, đến cả bàn tay cầm thánh chỉ cũng run rẩy.

“Sao... sao có thể như vậy được?”

Tên hộ vệ bên cạnh thấy thế, liền giật lấy thánh chỉ từ tay Tứ hoàng t.ử, trầm giọng đọc nội dung bên trên: “... Truyền ngôi cho Hoàng nhị t.ử Thương Tiệm Trác...”

"Không thể nào!" Tứ hoàng t.ử thất thanh kêu lên: “Điều này không thể nào!”

Tiếng kêu này đã làm kinh động đến Tân Thục phi và Tân thái phó ở trong ngự lều. Tân thái phó vẫn còn đang nằm trên giường, một chiếc chân được cố định bằng nẹp gỗ, hành động bất tiện, Tân Thục phi đang đút t.h.u.ố.c cho ông ta, nghe thấy tiếng này, Tân thái phó nói với Tân Thục phi: “Mau ra ngoài xem có chuyện gì.”

Tân Thục phi vội vàng đặt bát t.h.u.ố.c xuống, xách váy chạy ra ngoài, lại thấy Tứ hoàng t.ử đang quay lưng về phía bà, miệng lẩm bẩm: “Phụ hoàng là người thương ta nhất! Huống hồ Nhị hoàng huynh lòng dạ khó lường, căn bản không có mặt ở bãi săn, phụ hoàng không thể nào...”

Lời còn chưa dứt, Tứ hoàng t.ử đã bị tên hộ vệ này bịt c.h.ặ.t miệng, khống chế chân tay rồi lôi đi mất. Tân Thục phi thấy thế kinh hãi biến sắc, định đuổi theo ngay lập tức, nhưng chớp mắt đã chẳng thấy tăm hơi hai người đâu nữa.

Bà chỉ có thể lớn tiếng gọi: “To gan! Mau buông Tứ hoàng t.ử xuống! Người đâu! Mau tới đây! Tứ hoàng t.ử bị người ta bắt cóc rồi!”



Trong biển lửa, Thương Thanh Yến vừa khóc vừa cười. Đồ súc sinh nhỏ... Với tư chất của ngươi, để ngươi làm một con rối biết nghe lời đã là quá tốt rồi. Ngặt nỗi ngươi lại không biết đủ, ngôi báu đặt ngay trước mặt mà ngươi còn chẳng biết đường mà ngồi lên. Vậy thì ngươi đừng làm con rối nữa, xuống làm ma đi thôi.

Thế nhưng, thế nhưng đau quá... Thương Thanh Yến cả đời này chưa bao giờ đau đến thế. Chàng nằm bò trên mặt đất, dẫu trong lòng còn bao nhiêu không cam lòng, cũng chỉ có thể mặc cho sự sống lạnh lùng trôi đi, mặc cho cái lạnh và cái nóng xâm chiếm lấy thân xác tàn tạ này.

Trong ánh lửa và chốn u minh, bao nhiêu người lần lượt hiện ra như đèn cù, cuối cùng dừng lại ở hình bóng của Ngu An Ca.