Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 407

Hoàng thượng thuận theo ánh mắt của Thương Tiệm Hành, nhìn sang phía bàn ngự: “Thái t.ử, con hãy qua đó lấy thánh chỉ lại đây.”

Thương Tiệm Hành trong lòng mừng rỡ, lập tức đứng dậy định bước tới, ngay lúc sắp chạm vào bàn ngự, Phương nội thị đang quỳ sau lưng hắn hét lớn: “Điện hạ đừng động đậy!”

Thanh âm nhọn hoắt phá tan bầu không khí tĩnh lặng, con ngươi Thương Tiệm Hành co rụt lại, đột ngột nhìn sang Hoàng thượng.

Hoàng thượng vẫn ngồi đó gà gật, chẳng khác gì khi nãy.

Nhìn lại Phương nội thị, mặt mày trắng bệch, cả người run rẩy nhẹ, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy vẻ bất an.

Thương Tiệm Hành tiện tay vung miếng ngọc bội trên người lên mặt thánh chỉ, nghe mấy tiếng "vút v.út v.út", ba mũi đoản tiễn từ dưới bàn ngự tức khắc b.ắ.n ra.

Nếu Thương Tiệm Hành vừa rồi bước tới lấy thánh chỉ, e là vùng bụng đã trúng phải ám khí.

Tim Thương Tiệm Hành nảy mạnh một cái, hắn quay đầu chất vấn vị phụ hoàng đang mỏi mệt kia: “Phụ hoàng, chuyện này là sao!”

Biến cố nổ ra ngay tức khắc.

Tấm t.h.ả.m trải trên sàn ngự trướng bỗng nhiên bị xé toạc, bức bình phong dày nặng đột ngột bị ai đó xô đổ, dưới bàn ngự cũng chui ra mấy người.

Chỉ trong chớp mắt, bên trong doanh trại đã xuất hiện ba cao thủ võ công, vây c.h.ặ.t lấy Thương Tiệm Hành và Phương nội thị.

Ký hiệu trên phục sức của họ đã cho thấy rõ thân phận—— Long Dực Vệ.

Long Dực Vệ cũng chia đẳng cấp, những kẻ thường xuất hiện trước mặt người đời chẳng qua chỉ là hạng thấp nhất, chuyên làm những việc không mấy quang minh chính đại cho Hoàng thượng.

Mà những Long Dực Vệ trước mắt này, không nghi ngờ gì chính là hạng cao nhất, Ảnh T.ử Vệ.

Đúng như tên gọi, họ giống như cái bóng luôn bám sát bên người Hoàng thượng, đến lúc nguy nan sẽ liều c.h.ế.t bảo vệ ngài.

Ngay cả Thương Tiệm Hành cũng chỉ mới nghe danh Ảnh T.ử Vệ, lần đầu chạm trán thế mà lại vào lúc sinh t.ử thế này.

Phương nội thị run lẩy bẩy đứng dậy, nấp sau lưng Thương Tiệm Hành, hai chân không ngừng run rẩy.

Ngu An Ca thính tai nghe thấy động tĩnh bên trong, nhanh ch.óng hành động định vén rèm xông vào, lại nghe thấy giọng của Hoàng thượng từ bên trong truyền ra: “Đứng đợi ở bên ngoài!”

Ngu An Ca nín thở, từ từ buông tay xuống, định bụng sẽ lặng yên theo dõi biến chuyển.

Đôi mắt lờ đờ của Hoàng thượng cuối cùng cũng mở ra, chẳng còn chút vẻ mệt mỏi nào như lúc nãy, mà được Tống Cẩm Nhi dìu đỡ, từ từ ngồi thẳng dậy.

Thương Tiệm Hành trợn tròn mắt, hắn từng nghĩ qua vô số khả năng mình sẽ thất bại, từng nghi ngờ nhiều người, dè chừng nhiều người, duy chỉ có Tống Cẩm Nhi là hắn chưa từng mảy may nghi hoặc.

Nguyên nhân không có gì khác, một người phụ nữ ngu xuẩn đến mức không thể ngu xuẩn hơn thì hoàn toàn không đáng để hắn hao tâm tổn trí.

Thương Tiệm Hành cười tự giễu, thật đúng là lật thuyền trong mương.

Nhưng hắn vẫn không hiểu nổi, Tống Cẩm Nhi sao nàng ta lại dám?

Dù cho Tống Cẩm Nhi có vạch trần với Hoàng thượng rằng trong hộp phấn sáp có độc, nhưng quãng thời gian nàng ta được sủng ái, hương liệu kích tình dùng cho Hoàng thượng lại là thật.

Giờ đây khi bộ mặt hiền hòa giả tạo giữa cha con đã bị xé toạc, Thương Tiệm Hành đứng thẳng người, trong mắt đầy vẻ phức tạp.

Hoàng thượng nhìn những mũi đoản tiễn đang nằm không trên đất, cười lạnh một tiếng: “Trẫm không giống như ngươi, tình cốt nhục bị ngươi coi như không, thế mà lại dám ra tay độc ác với phụ hoàng ruột thịt!”

Hoàng thượng từ trong n.g.ự.c lấy ra một hộp phấn sáp, hất mạnh xuống đất, thứ bên trong văng tung tóe khắp nơi.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Đỏ rực rỡ, nhìn giống như m.á.u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đó là màu sắc mà Thương Tiệm Hành và Hoàng quý phi thích nhất, tà mị và ngông cuồng.

Thương Tiệm Hành nhìn đoản tiễn trên đất, cũng cười lạnh một tiếng, ba mũi tên này nếu b.ắ.n trúng bụng hắn đúng là sẽ không lấy mạng hắn ngay.

Thế nhưng…

Thương Tiệm Hành nhìn Hoàng thượng nói: “Phụ hoàng, người có biết không? Lỗ huyện chính là một tầng địa ngục.”

Đôi mắt vẩn đục của Hoàng thượng nhìn chòng chọc vào Thương Tiệm Hành.

Dù bản thân đang bị chế ngự, cử chỉ của Thương Tiệm Hành vẫn tao nhã cao quý, dường như vẫn là vị Thái t.ử phong quang vô hạn kia.

“Lúc nhi thần mới đến, móng ngựa là dẫm lên biển xác núi m.á.u mà đi, suốt quãng đường là tiếng khóc than, là khói đen nghi ngút do đốt x.á.c c.h.ế.t, tất cả đã đưa nhi thần vào cửa huyện nha.”

“Bị người của lão nhị hạ thủ sau lưng, mắc phải bệnh dịch, nhi thần suốt ngày mê man, cả người đau nhức như thể xương cốt bị xe ngựa nghiền thành cám, m.á.u nôn ra e là còn nhiều hơn cả trà phụ hoàng uống trong quãng thời gian này.”

“Đã có mấy lần nhi thần tưởng mình không qua khỏi, ngay cả lời trăn trối cũng đã viết sẵn, cũng có mấy lần nhi thần cảm thấy đau đớn khổ sở thế này, chi bằng sớm lấy sợi dây thừng tự treo cổ cho xong.”

Nói đến đây, Thương Tiệm Hành cười tự giễu.

Phụ hoàng của hắn đúng là không nhẫn tâm đến mức đó, chưa từng nghĩ đến việc lấy mạng hắn.

Nhưng phụ hoàng hắn lại muốn để kẻ khác, để bệnh dịch lấy đi mạng sống của hắn, rồi bản thân ngài sẽ khoác lên vẻ mặt đau xót thương con, viết một tờ chiếu thư tự trách, mấy bài thơ than khóc sầu t.h.ả.m, từ đó về sau có thể kê cao gối mà ngủ không lo gì nữa.

Hoàng thượng nghe thấy những lời này rốt cuộc cũng động lòng: “Trẫm cũng đang hối hận, không nên đưa con tới nơi đó, lúc muốn triệu con về thì con đã mắc bệnh dịch rồi.”

Khóe miệng Thương Tiệm Hành nhếch lên một nụ cười, gương mặt vàng vọt tiều tụy đầy vẻ châm biếm.

Hoàng thượng thấy vậy, cơn giận trong lòng lại dâng cao: “Nhưng ngươi là Thái t.ử của Đại Ân, ngươi đi đến vùng dịch bệnh, cứu giúp trăm họ là thiên kinh địa nghĩa!”

Thương Tiệm Hành không kìm được mà cao giọng: “Hay lắm! Trăm họ Đại Ân đều là dân đen của Hoàng thượng, đều là huynh đệ khác cha khác mẹ của ta, ta đi vùng dịch cứu giúp họ là thiên kinh địa nghĩa. Nhưng vị phụ hoàng tốt của ta, quốc phụ của vạn dân, thiên t.ử của Đại Ân, tiền bạc người nên cấp cho ta đâu? Thuốc men đâu? Nhân thủ đâu? Đám tham quan ô lại đáng lẽ người phải ra tay xử lý từ sớm sao vẫn còn ở trong quan nha ăn sung mặc sướng, những năng thần lương tướng đáng lẽ người phải đề bạt từ lâu sao từng người một đều bị dồn vào đường cùng? Lúc người vứt cái mớ hỗn độn đó cho ta chỉ là vì nhất thời nóng giận, nhưng người lại chưa từng nghĩ đến việc con trai người thật sự sẽ vì cái quyết định ngu xuẩn này của người mà mất mạng sao?”

Ngu An Ca ở ngoài trướng nghe những lời này, đã ngăn cản động tác định xông vào của Tề Tung.

Phải nói rằng, Thương Tiệm Hành tuy người vừa đê tiện vừa lòng dạ hiểm độc, nhưng những lời hắn mắng người quả thực khiến Ngu An Ca thấy hả dạ vô cùng.

Hoàng thượng hét lớn một tiếng, bị những lời đại nghịch bất đạo này của Thương Tiệm Hành làm cho tức đến đỏ mặt tía tai: “Thái t.ử! Ngươi thật to gan!”

Thương Tiệm Hành chỉnh lại y phục: “Thái t.ử? To gan? Phụ hoàng, cái danh Thái t.ử này của nhi thần chẳng qua chỉ là một con rối dùng để gánh tội thay cho người mà thôi, người có khi nào thật sự coi ta là Thái t.ử, coi là vị vua tương lai của Đại Ân đâu.”

Hoàng thượng tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng không thôi, Tống Cẩm Nhi ở bên cạnh ngài đã lâu, cuối cùng cũng học được cách nhìn sắc mặt, giúp ngài vuốt n.g.ự.c từng nhịp một.

Thương Tiệm Hành nói tiếp: “Tuy nhiên trước đây thiên hạ cũng không mắng sai, dù ta biết nhiều chuyện phụ hoàng làm là không đúng, nhưng vì muốn lấy lòng phụ hoàng, ta vẫn cam tâm tình nguyện làm thay người, ta vui lòng bị người đời mắng c.h.ử.i, chỉ trách trước đây ta không sáng mắt ra thôi.”

Trước đây Thương Tiệm Hành luôn oán trách mẫu phi một lòng một dạ đặt hết vào Hoàng thượng, nhưng đổi lại góc độ khác mà xem, hắn nào có khác gì đang đi vào vết xe đổ của mẫu phi.

Hoàng quý phi vì Hoàng thượng mà chẳng tiếc từ bỏ tôn nghiêm, ngày ngày suy tính làm sao để lấy lòng ngài, chẳng tiếc để con cái đổ bệnh chỉ để lôi kéo ngài đến thị tẩm.

Hắn vì phụ hoàng mà từ bỏ nguyên tắc, phớt lờ sự an nguy của trăm họ, mặc kệ phụ hoàng làm bại hoại giang sơn, gánh thay phụ hoàng bao nhiêu tiếng xấu, chỉ để phụ hoàng thấy rằng hắn là kẻ có năng lực.

Hắn và mẫu phi đều sai rồi.

Sai một cách t.h.ả.m hại.

Thương Tiệm Hành cũng là sau khi đến Lỗ huyện mới hiểu được lời Hằng thân vương nói với hắn trước khi c.h.ế.t: “Đợi khi ngươi trở thành Thái t.ử, ngày c.h.ế.t cũng không còn xa nữa.”

Thương Tiệm Hành cười, nực cười thay hắn tỉnh ngộ quá muộn màng.