Đêm đó Cố Thanh Sương ngủ không hề yên ổn, còn Minh Ly thì gần như thức trắng.
Bác sĩ gia đình đến, truyền dịch cho Cố Thanh Sương, đồng thời áp dụng biện pháp hạ sốt vật lý, nhưng hiệu quả không rõ rệt. Dù vậy, Minh Ly vẫn hết lần này đến lần khác dùng khăn ướt lau người cho nàng.
Mãi đến khi trời gần sáng, phía đông xa xa ửng lên màu bạc, chai truyền cuối cùng của Cố Thanh Sương mới hết.
Minh Ly đưa tay sờ trán nàng, đo nhiệt độ lần nữa, đã hạ xuống còn 38 độ.
Trong mơ, Cố Thanh Sương vẫn nhíu chặt mày, thỉnh thoảng nói mê vài câu không rõ, cũng không biết đang mơ thấy gì, có lẽ là một cơn ác mộng đáng sợ nào đó.
Minh Ly lại lau người cho nàng thêm một lần nữa, đợi nàng dễ chịu hơn một chút mới lên giường nằm xuống.
Gần như vừa chạm gối đã ngủ.
Cả thể xác lẫn tinh thần đều vô cùng mệt mỏi, nhưng cũng không ngủ được bao lâu.
Khi đồng hồ báo thức vang lên, cô chỉ mới ngủ hơn ba tiếng.
Tắt báo thức xong, Minh Ly theo bản năng đưa tay sờ trán Cố Thanh Sương. Người bên cạnh co ro thành một khối, đầu tựa vào lưng cô, trông vô cùng yếu ớt.
Minh Ly sờ thử, vẫn nóng.
Nhiệt kế đo lại lần nữa: 38,5 độ.
Cơ thể Cố Thanh Sương như cố tình chống lại người khác. Bình thường rất ít khi ốm, nhưng một khi đã bệnh thì uống thuốc gì cũng không thấy tác dụng.
Minh Ly lại gọi bác sĩ gia đình đến xem. Giữa lúc đó, cô nhận được điện thoại của Tôn Hề Hàm.
"Thu dọn xong chưa?" Giọng Tôn Hề Hàm mang theo hưng phấn: "Chuyến bay mười hai giờ trưa đó, phải đến sân bay sớm, đừng đến muộn."
Minh Ly im lặng một lúc, không biết nên trả lời thế nào.
Tôn Hề Hàm nhạy bén nhận ra sự trầm mặc ấy, dừng vài giây rồi hỏi: "Không phải xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?"
Cơ hội này không dễ có được.
Một tuần trước, Tôn Hề Hàm dẫn Minh Ly đi ăn với giảng viên thời đại học. Cô còn mời giảng viên đến xem tuần diễn 《 Vương miện gai 》.
Giảng viên chân thành chúc mừng thành tựu hiện tại của họ, đặc biệt là Minh Ly.
Đêm đó, Minh Ly cũng đặc biệt cảm ơn giảng viên. Nếu không phải cô ấy nhờ Cố Phỉ chuyển vé 《 Vương miện gai 》, có lẽ Minh Ly vẫn còn chìm trong sự rụt rè và hối hận.
Dù hôm ấy cô không vì thế mà lập tức đồng ý quay lại biểu diễn, nhưng trong lòng đã gieo một hạt giống.
Cũng khiến cho Minh Ly biết, dù đã rất lâu không đứng trên sân khấu, vẫn có người mong chờ cô biểu diễn.
Giảng viên chỉ cười nhạt nói: "Không đành lòng nhìn minh châu bị phủ bụi thôi."
Sau bữa cơm, giảng viên nhắc đến chuyện giao lưu biểu diễn. Khoa múa có một cơ hội sang châu Âu giao lưu, hiện đã chốt hai tiết mục, còn thiếu một.
Trong thời gian ngắn sắp xếp một tiết mục mới là chuyện khó, nên giảng viên nghĩ đến sinh viên đã tốt nghiệp.
Không nghi ngờ gì, Tôn Hề Hàm và Minh Ly là hai người thích hợp nhất.
Thật ra, ban đầu lãnh đạo khoa thống nhất mời Tôn Hề Hàm biểu diễn một mình.
Là giảng viên đã đề xuất thêm tên Minh Ly vào.
Nghe tin này, Minh Ly còn đùa hỏi rằng mình có phải "quà tặng kèm" của Tôn Hề Hàm không.
Giảng viên không trả lời trực diện, chỉ nói: "Với em, đây là cơ hội hiếm có."
Khi Minh Ly còn chưa suy nghĩ kỹ, Tôn Hề Hàm đã thay cô quyết định. Hai người sẽ biểu diễn phần song vũ trong 《 Vương miện gai 》.
Tiết mục không dài, nhưng ý nghĩa rất lớn.
Những ngày qua, Minh Ly và Tôn Hề Hàm luyện tập bất kể ngày đêm, còn nâng cao độ khó vốn dĩ đã phức tạp, thử thách sự ăn ý của hai người.
Hiệu quả ngoài mong đợi.
Hành lý Minh Ly đã thu xếp xong, chỉ không ngờ trước lúc đi Cố Thanh Sương lại ốm.
Sốt không phải bệnh nặng, nhưng nếu cô cứ thế rời đi, sẽ trông quá lạnh lùng.
Minh Ly do dự nói: "Có chút chuyện ngoài ý muốn."
"Vậy cậu. . ." Tôn Hề Hàm hỏi: "Không đi được sao?"
"Chắc là vẫn đi được." Minh Ly liếc nhìn Cố Thanh Sương trong phòng, cả người đỏ bừng như con cua hấp chín, nằm trên giường yếu ớt.
Chỉ là sốt thôi, nhưng chưa từng thấy nàng sốt nặng như vậy.
Minh Ly còn sợ nàng sốt đến hỏng đầu.
Tôn Hề Hàm thở phào: "Làm tôi sợ chết. Tôi còn tưởng bên đó lại không cho cậu đi."
"Không phải." Minh Ly trầm giọng.
Tôn Hề Hàm hỏi: "Vậy bên cậu xảy ra chuyện gì? Nghiêm trọng không?"
"Vợ tôi hôm qua bị sốt." Minh Ly cân nhắc khi dùng xưng hô ấy: "Nhìn có vẻ khá nghiêm trọng."
"Sốt rồi cũng sẽ khỏi." Tôn Hề Hàm nói: "Cậu đâu phải bác sĩ, cậu ở đó thì khỏi sao? Nhưng cơ hội biểu diễn nước ngoài không nhiều, lại còn đại diện trường..."
Đại diện Đại học Kinh An.
Minh Ly hiểu rõ mẫy chữ ấy nặng đến mức nào. Điều đó có nghĩa là trong CV không mấy phong phú của cô sẽ có thêm một trang sáng chói.
Những ngày này cô luyện tập không hề lơ là.
"Tôi biết." Minh Ly trầm giọng, như đã hạ quyết tâm: "Tôi sẽ đến sân bay đúng giờ."
Tôn Hề Hàm lúc này mới yên tâm, nhưng vẫn không hoàn toàn buông xuống. Nhớ lại quãng thời gian trước, Minh Ly không phải người quá kiên định.
Nhất là trước mặt người Cố gia.
Vì vậy cô ấy lại dặn dò thêm một hồi qua điện thoại, nào là: đừng dễ dàng nghe theo người khác, cơ hội phải tự mình tranh thủ, sốt cũng không phải bệnh nặng gì, sẽ khỏi thôi, nếu vợ cậu yêu cậu thì nhất định sẽ ủng hộ quyết định của cậu. . . nói một tràng dài. Đến cuối, Minh Ly đã lơ đãng, chỉ loáng thoáng nghe được vài từ.
Cúp máy, Minh Ly kéo vali từ phòng thay đồ ra, cho đồ dưỡng da và mỹ phẩm đơn giản vào, rồi đóng lại.
Quần áo đã phối sẵn thành bộ, ba ngày, mỗi ngày một bộ.
Vali 22 inch, gọn nhẹ đúng nghĩa.
Xong xuôi, cô quay lại phòng ngủ. Bác sĩ lại truyền dịch cho Cố Thanh Sương lần nữa, lần này tăng liều.
Minh Ly ngồi bên cạnh trông chừng.
Trong lúc đó, Cố Tuyết Tường đã đến hai lần, nhìn thấy vali của Minh Ly vài lần. Minh Ly liền nói rõ chuyện ra nước ngoài giao lưu biểu diễn, thẳng thắn nói đây là cơ hội hiếm có.
Cố Tuyết Tường lạnh nhạt đáp: "Là chuyện tốt."
Rồi hỏi việc công ty đã sắp xếp ổn thỏa chưa. Minh Ly lần lượt báo cáo, đâu vào đấy.
Cố Tuyết Tường gật đầu hài lòng: "Trong lòng con có tính toán là được."
Minh Ly lại nhìn Cố Thanh Sương đang sốt cao trên giường: "Nhưng Sương Sương. . ."
"Không sao." Trong ánh mắt Cố Tuyết Tường đầy lo lắng, nhưng giọng vẫn cứng rắn: "Chỉ là sốt thôi, không chết người được. Vừa hay cho nó nhớ lâu một chút."
Nghe vậy, Minh Ly thả lỏng hơn nhiều. Trước khi nói chuyện này với Cố Tuyết Tường, cô còn tưởng bà sẽ không đồng ý.
Nhưng cách một lúc, Cố Tuyết Tường lại nói: "Sau này có chuyện như vậy phải nói sớm. Nếu trùng với chuyện trong nhà, e là ta sẽ không dễ dàng thả con đi."
Minh Ly gật đầu: "Con biết rồi, mẹ."
Nhưng trong lòng cô nghĩ, "không dễ dàng thả đi" không có nghĩa là "nhất định không cho đi".
Tức là vẫn có cơ hội.
Cố Tuyết Tường đúng là ngoài cứng trong mềm.
Tối qua Minh Ly ngủ không ngon, giữa trưa lại không yên tâm về Cố Thanh Sương, nên vẫn ở lại bên cạnh trông chừng. Mãi đến mười giờ, cô nhận được tin nhắn WeChat của Tôn Hề Hàm nhắc đã đến lúc xuất phát.
Trước khi ra cửa, Minh Ly lại đo nhiệt độ cho Cố Thanh Sương, 38,9 độ.
Nhiệt độ vẫn tăng, đây không phải dấu hiệu tốt.
Truyền dịch dường như vô dụng, thuốc uống vào cũng chẳng có tác dụng gì.
Minh Ly cau mày gọi điện cho Cố Tuyết Tường, hỏi có nên chuyển Cố Thanh Sương đến bệnh viện kiểm tra toàn diện hay không. Tình trạng này nhìn không giống sốt thông thường.
Đúng lúc đó, Cố Thanh Sương đang nằm bất động trên giường đột nhiên nghiêng người, ôm ngực nôn khan, rồi ói ra toàn bộ thuốc và nước Minh Ly vừa cố đút cho nàng trong lúc nàng mê man.
Nàng gần như nôn cả mật ra ngoài.
Minh Ly vội cúp máy, vuốt lưng cho nàng, lại phát hiện kim truyền trên mu bàn tay bị chảy ngược máu. Cô lập tức rút kim ra. Nước thuốc trong chai nhỏ xuống sàn, hòa lẫn với bãi nôn.
Có thể thấy tối qua Cố Thanh Sương hầu như chẳng ăn được gì, nôn ra toàn nước đắng.
Không bao lâu sau, Cố Tuyết Tường dẫn người đến.
Trưa nay bà cũng không đi công ty, làm việc ở nhà vì lo cho Cố Thanh Sương.
Phong cách của Cố Tuyết Tường luôn nhanh gọn dứt khoát. Chỉ trong chốc lát đã sắp xếp đưa Cố Thanh Sương đi bệnh viện. Quay đầu lại, thấy Minh Ly vẫn chưa đi, bà nhíu mày: "Không phải nói 12 giờ bay sao? Từ đây ra sân bay còn nửa tiếng, con còn chưa đi?"
Minh Ly lo lắng: "Nhưng Sương Sương bên này. . ."
Cố Tuyết Tường lạnh lùng nói: "Ta tự có sắp xếp. Con làm việc của con đi."
Nói xong còn dặn tài xế trong nhà lập tức đưa Minh Ly ra sân bay.
Minh Ly kéo vali bước ra khỏi Cố viên, nhìn bóng dáng cao thẳng của Cố Tuyết Tường đứng phía xa, mái tóc chải gọn gàng tỉ mỉ như chính con người bà. Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác khác lạ.
Nơi này, giống như nhà.
. . .
Tài xế phóng xe đưa Minh Ly tới sân bay.
Đến nơi chưa tới 11 giờ. Vừa bước vào, cô đã thấy Tôn Hề Hàm đứng chờ ở xa.
Rõ ràng, chỉ khi nhìn thấy cô, Tôn Hề Hàm mới thực sự thở phào. Sau đó lại bày ra vẻ mặt khó ở, "Chưa từng thấy ai coi vợ quan trọng như cậu."
Minh Ly bất đắc dĩ cười: "Hiếm khi thấy cô ấy bệnh như vậy."
Quen nhau lâu như thế, đây là lần đầu cô thấy Cố Thanh Sương ốm nặng đến vậy.
"Thôi đi. Ai ăn ngũ cốc mà chẳng bệnh." Tôn Hề Hàm nói: "Lúc cậu bị bệnh cũng chẳng thấy cô ấy sốt ruột thế."
Minh Ly đã quen với kiểu không giữ mồm giữ miệng của cô ấy, chỉ cười nhạt: "Tôi ít khi bị bệnh."
Tôn Hề Hàm đánh giá cô một lượt, nuốt lại lời định nói, thúc giục: "Đi thôi, làm thủ tục."
Lần này do hai người là khách mời đặc biệt, được đặt vé hạng thương gia, đi lối ưu tiên nên làm thủ tục rất nhanh.
Chưa đến mười phút đã xong, hành lý cũng được gửi đi.
Đến bước này, Tôn Hề Hàm lại bắt đầu hưng phấn: "Giờ thì cậu không chạy được nữa đâu."
Minh Ly: ". . ."
"Tôi chạy đi đâu?" Minh Ly nói: "Chỉ là tình huống đặc biệt, tôi hơi không yên tâm thôi."
"Chỉ sốt thôi mà, không chết được đâu." Tôn Hề Hàm nói: "Đợi cậu về nước, chắc cô ấy đã nhảy nhót tưng bừng rồi."
Minh Ly ôn thanh nói: "Hy vọng vậy."
Dù nói thế, trong lòng Minh Ly vẫn hơi lo lắng, lấn át cả sự háo hức trước chuyến biểu diễn.
Nhưng ngoài Cố Tuyết Tường ra, Minh Ly không có cách nào biết tình hình mới nhất của Cố Thanh Sương.
Mà dù Cố Tuyết Tường đã dịu dàng với cô hơn trước, điều đó không có nghĩa Minh Ly có thể gọi điện cho bà mà không thấy áp lực.
Ngược lại, Minh Ly cần rất nhiều dũng khí.
Tôn Hề Hàm thấy Minh Ly lo lắng liền đề nghị gọi video hỏi thử, biết đâu vừa rời đi bên kia đã hạ sốt.
Minh Ly nghe vậy liền gọi điện cho Cố Thanh Sương, người bắt máy là Cố Tuyết Tường.
Giọng Cố Tuyết Tường không mấy vui vẻ: "Lo chuyện của con cho tốt là được. Bên này có ta. Nó là con ta sinh ra, ta còn có thể hại nó sao?"
Minh Ly lúng túng: "Con không có ý đó."
Cố Tuyết Tường: "Làm việc gì cũng phải chuyên tâm."
Minh Ly không ngờ gọi điện lại nghe một bài răn dạy từ Cố Tuyết Tường. Nhưng chuyện này đúng là cô do dự thiếu dứt khoát, không quyết liệt được như Cố Tuyết Tường.
Minh Ly như chim cút ngoan ngoãn nghe. Chỉ nghe Cố Tuyết Tường lạnh lùng nói: "Đặc biệt là lúc này, kiêng kỵ nhất là mềm lòng."
Cố Tuyết Tường nói, một khi đã chọn thì phải kiên định đi tiếp. Nếu cứ nhìn trước ngó sau, sợ đầu sợ đuôi, thì cả đời cũng chẳng làm nên chuyện.
Ban đầu Minh Ly còn thấy bà nói có lý, nhưng nghe tiếp lại thấy hơi quá, liền nhỏ giọng đáp: "Không đến mức vậy đâu. Con chỉ quan tâm Sương Sương thôi."
Cố Tuyết Tường hừ lạnh: "Nếu đây là cái bẫy đối thủ đặt cho con thì sao?"
Minh Ly: ". . ."
"Dùng người thân cận nhất để làm bẫy, đó là cách dễ nhất để đối phó với kiểu người như con." Cố Tuyết Tường nói: "Thương trường như chiến trường. Đối với ai cũng không được mềm lòng, kể cả chính mình."
Minh Ly chưa từng nghĩ đến mức đó. Cố Tuyết Tường nói xong liền cúp máy, không cho cô thêm thời gian suy nghĩ.
Minh Ly cầm điện thoại đứng ngây người. Không thể không nói, lời nói ấy tạo cho cô cú chấn động rất lớn.
Đến mười phút sau vẫn chưa hoàn hồn.
Tôn Hề Hàm vẫy tay trước mặt cô: "Sao thế? Có vấn đề à?"
Lúc hỏi câu này, giọng Tôn Hề Hàm hơi run, cô nhìn chằm chằm Minh Ly, sợ Minh Ly đột nhiên đổi ý.
Minh Ly chậm rãi lắc đầu: "Không có."
Không có gì là tốt rồi. Tôn Hề Hàm nghĩ thế.
"Không sao thì tốt." Tôn Hề Hàm cười nói: "Sắp lên máy bay rồi. Trông cậu mệt lắm, lát lên ngủ một giấc đi."
Chuyến bay mười ba tiếng, rạng sáng mới tới nơi, mà bên đó lại là ban ngày, cho nên hôm nay coi như thức trắng để điều chỉnh múi giờ.
Nói xong, Tôn Hề Hàm đưa cho Minh Ly một chiếc bịt mắt.
Minh Ly nhận lấy, nói cảm ơn.
. . .
Cùng lúc đó, tại một bệnh viện tư nhân cao cấp Hoa Hưng. Cố Thanh Sương nằm trên giường bệnh, nôn không ngừng. Đã chẳng còn gì để nôn, nhưng cơ thể vẫn co giật như muốn ói.
Cố Tuyết Tường đứng ngoài phòng bệnh, chân mày nhíu chặt thành hình chữ xuyên (川). Không khí trong hành lang căng thẳng.
Trợ lý bên cạnh nhỏ giọng nói: "Vừa rồi lúc tỉnh lại, Cố tiểu thư cứ gọi Minh tiểu thư. . . Trong tình huống này có nên gọi Minh tiểu thư quay về không?"
Cố Tuyết Tường liếc hắn một cái: "Minh Ly có việc của Minh Ly."
Ngữ khí rõ ràng khó chịu. Nhưng trợ lý dường như không hiểu, còn lấy lòng: "Việc của Minh tiểu thư cũng chẳng phải chuyện lớn, lại không có lợi gì cho Cố thị. Ngược lại, Cố tiểu thư gần đây thể hiện thiên phú kinh người ở công ty, nếu cho thêm thời gian, nhất định sẽ phát triển thành người như ngài mong muốn. Cân nhắc hai bên. . ."
Chưa nói hết đã bị Cố Tuyết Tường cắt ngang: "Cậu vào công ty mấy năm rồi?"
Trợ lý mừng thầm, tưởng mình nói trúng tâm ý Cố Tuyết Tường: "Thưa Cố tổng, năm năm."
"Năm năm mà vẫn ngốc nghếch như vậy."
Trợ lý sững sờ: "Cố tổng. . ."
Hắn không hiểu. Rõ ràng hắn đang suy nghĩ cho mẹ con họ.
Cố Tuyết Tường lại hỏi: "Cậu tốt nghiệp trường nào?"
Trợ lý kiêu ngạo trả lời: "Đại học Kinh An, thạc sĩ quản trị."
Cố Tuyết Tường nhìn hắn đầy chán ghét: "Càng ngu xuẩn."
Trước đây trao đổi công việc, bà luôn lời ít ý nhiều. Đây là lần đầu hắn xử lý việc riêng của bà.
Hắn tự thấy năng lực làm việc của bản thân rất mạnh, nếu không sao có thể trong thời gian ngắn trở thành trợ lý cấp cao của Cố Tuyết Tường. Mà tham vọng tiến thân của hắn cũng chưa từng thua kém ai.
Không ngờ hắn vừa mới thể hiện một chút trước mặt Cố Tuyết Tường, liền bị Cố Tuyết Tường sỉ nhục.
Nói là sỉ nhục còn nhẹ, đây gần như là chửi thẳng vào mặt.
Nam trợ lý không phục: "Ngài có thể nói tôi, nhưng nói về trường cũ của tôi như vậy có phải không thỏa đáng không? Hơn nữa tôi cũng không biết mình đã làm gì khiến ngài không hài lòng, ngài có thể nói thẳng."
"Tôi đã nói rồi." Cố Tuyết Tường lạnh nhạt đáp: "Cậu ngu."
Nam trợ lý: ". . ."
Cố Tuyết Tường biết hắn rất muốn biết nguyên nhân, nhưng bà không buồn giải thích, gọi điện cho Lâm Tuân đến rồi bảo hắn rời đi.
Không ngờ hắn lại nổi tính bướng bỉnh, nhất quyết muốn biết vì sao Cố Tuyết Tường nói vậy.
Cố Tuyết Tường vốn đã phiền lòng, thấy hắn dây dưa liền trực tiếp sai vệ sĩ kéo hắn ra ngoài, tiện thể sa thải luôn.
Khi dặn phòng nhân sự làm thủ tục cho hắn nghỉ việc, bà còn nói thêm một câu: "Sau này đừng nói bản thân tốt nghiệp Đại học Kinh An, kẻo làm xấu mặt Đại học Kinh An."
Chỉ một câu nhẹ nhàng cũng đủ khiến người kia tức điên.
Mười phút sau, trong phòng bệnh vang lên một tiếng thét kinh hãi, sau đó trở nên hỗn loạn.
Dấu hiệu sinh tồn của Cố Thanh Sương đang dần biến mất, bác sĩ bắt đầu cấp cứu.
Sốt cao dẫn đến thiếu oxy não, hiện tượng này rất hiếm gặp.
Sau một hồi cấp cứu ngắn, bác sĩ trực tiếp chuyển nàng vào ICU.
Cố Tuyết Tường gần như chưa kịp phản ứng đã đứng trước cửa ICU, nhìn đèn đỏ sáng lên trên khung cửa, đầu óc "ầm" một tiếng như nổ tung.
Chuyện gì thế này?
Chỉ là sốt thôi mà, sao lại thiếu oxy não?
Lúc này bà không biết nên phẫn nộ hay đau lòng, nhưng bà càng muốn biết hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao Cố Thanh Sương lại thất hồn lạc phách, cả người ướt sũng trở về.
Bà không còn nhớ đến lời khuyên của Minh Ly nữa. Lâm Tuân vừa đến, bà đã bảo cô ấy đi điều tra chuyện xảy ra hôm qua.
Việc này không khó tra, vì mỗi ngày Cố Thanh Sương chỉ đến vài nơi cố định.
Sau khi có kết quả, Cố Tuyết Tường nghiến răng nói: "Quả nhiên có liên quan đến người phụ nữ đó."
Đúng lúc ấy, bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh, sắc mặt có phần khó xử: "Chức năng cơ thể bệnh nhân không có vấn đề lớn. Sốt cao rất có thể là do yếu tố tâm lý gây ra phản ứng cơ thể hóa. Hơn nữa. . . bệnh nhân không có ý chí cầu sinh."
Đây mới là điều khó giải quyết nhất.
"Đặc biệt là ý chí cầu sinh của cô ấy thấp đến mức đáng sợ." Bác sĩ bổ sung.
"Ý ông là gì?" Cố Tuyết Tường hỏi.
"Nói cách khác, cô ấy không chỉ không muốn sống, mà còn muốn chết." Dưới lớp khẩu trang, sắc mặt bác sĩ cũng rất khó coi.
Loại bệnh nhân như vậy, dù cứu được lần này, sau này vẫn có thể tái phát.
Cố Tuyết Tường hỏi có cách nào chữa trị không. Bác sĩ nhíu mày: "Cô ấy cứ gọi A Ly, không biết đang gọi ai, chắc là người rất quan trọng với cô ấy. . ."
Cố Tuyết Tường hỏi thẳng: "Chỉ cần A Ly đứng trước mặt nó, nó sẽ tỉnh lại?"
"Không đảm bảo, chỉ có thể nói xác suất sẽ cao hơn." Bác sĩ thở dài: "Tình trạng hiện tại khá phức tạp, trước mắt tạm thời chưa nguy hiểm, đợi hạ sốt là ổn. . ."
Lời còn chưa dứt, y tá bên trong chạy ra: "Bác sĩ Trình, bệnh nhân lại xuất hiện nôn mửa đột phát. . ."
Bác sĩ Trình lập tức quay vào.
Cố Tuyết Tường đứng ngoài cửa, đầu óc trống rỗng, phải nhờ Lâm Tuân đỡ mới không ngã xuống.
Lâm Tuân ôn thanh hỏi: "Cố tổng, ngài có muốn ngồi nghỉ một chút không? Đừng để đến lúc Cố tiểu thư khỏe lại, ngài lại suy nhược vì lo lắng."
"Tôi không sao." Cố Tuyết Tường được đỡ ngồi xuống ghế dài, chậm rãi thở ra một hơi, hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Lâm Tuân nhìn đồng hồ: "11 giờ 40."
"Minh Ly chắc đã lên máy bay rồi." Cố Tuyết Tường nói.
Lâm Tuân: "Nếu không có gì bất ngờ, thì đúng vậy."
Cố Tuyết Tường nhắm mắt lại: "Sương Sương sẽ không sao. . ."
Chưa kịp nói hết câu, cửa ICU mở ra. Cố Tuyết Tường nghe thấy một tiếng "tít" chói tai kéo dài.
Cố Tuyết Tường nhìn vào bên trong, Cố Thanh Sương nằm đó, không còn chút sinh khí.
Giống hệt năm đó thoát ra khỏi khu rừng.
Yên tĩnh, an hòa nằm ở đó. . .
"Gọi điện cho Minh Ly." Giọng Cố Tuyết Tường hiếm khi run rẩy: "Nhanh."
. . .
Tôn Hề Hàm đổi chỗ với Minh Ly để cô ngồi phía trong.
Lên máy bay, tiếp viên hàng không nhiệt tình chào hỏi và hỏi nhu cầu của họ, nhưng Minh Ly lại mất tập trung.
Vừa ngồi xuống, mí mắt phải của Minh Ly giật liên tục, trong lòng bất an lan rộng.
Bây giờ đã ngồi trên máy bay rời khỏi Kinh An, cô vẫn nhớ đến Cố Thanh Sương.
Nghĩ tới liền sẽ cảm thấy hổ thẹn
Đúng, hổ thẹn.
Minh Ly cảm thấy đối với chuyện này, cô không chỉ lo lắng mà còn hổ thẹn.
Bao gồm cả việc tìm bác sĩ cho Cố Thanh Sương tối hôm qua, toàn tâm toàn ý chăm sóc nàng, một vì thói quen, hai là vì cô nhất định phải làm như thế.
Về phần tại sao nhất định phải làm, cô nghĩ rằng mình hiện tại là vợ của Cố Thanh Sương nên đương nhiên phải như vậy.
Chưa kể Cố Thanh Sương là ân nhân của cô.
Còn tình yêu thì sao?
Minh Ly dường như không nghĩ tới điểm ấy.
Cô có yêu Cố Thanh Sương không?
Minh Ly hơi chần chờ, bắt đầu hoảng hốt
Câu nói ngày đó của Cố Phỉ bỗng vang lên trong đầu — Thật ra cậu không có yêu Cố Thanh Sương.
Lúc đó Minh Ly nghĩ: sao lại không yêu cơ chứ?
Nếu không yêu, sao cô lại đặc biệt quan tâm Cố Thanh Sương? Sao lại nguyện ý làm nhiều chuyện như vậy, nhường nhịn nhiều như vậy? Tất cả đều là vì yêu Cố Thanh Sương nên mới làm.
Nhưng hiện tại. . . Minh Ly phát hiện bản thân đối với Cố Thanh Sương không đơn thuần là vậy.
Càng nghĩ, Minh Ly càng hoảng sợ, mí mắt phải nháy liên tục càng làm cô buồn bực, thẳng thắn giơ tay vỗ vỗ.
Tôn Hề Hàm thấy thế, cười trêu chọc: " Làm gì vậy? Chưa bay mà đã thấy mệt rồi sao?"
"Không phải." Minh Ly nói: "Mí mắt giật."
Tôn Hề Hàm nghe vậy hứng thú nói: "Mí trái giật là tài, mí phải giật. . ."
Đang nói thì ý thức được có chỗ không đúng, liền sửa lại: "Không nên mê tín."
Minh Ly mỉm cười, vừa định nói gì đó thì điện thoại reo lên.
Tôn Hề Hàm nói: "Sắp cất cánh rồi, mở chế độ máy bay đi."
Minh Ly thấy người gọi là Lâm Tuân, liền nghe máy.
Vài giây sau cô liền biến sắc, lập tức đứng dậy đi ra ngoài, "Chờ tôi một chút."
**********************
Tác giả có lời muốn nói:
QAQ đại khái còn khoảng 5 chương nữa sẽ viết đến ly hôn, đây là tình tiết áp chót.
Minh Ly bắt đầu thức tỉnh một phần. . .