Minh Ly không nói trước với Cố Thanh Sương về lời mời. Sáng sớm trước khi ra ngoài, cô đặt vé xem diễn lên bàn trang điểm.
Chỉ cần Cố Thanh Sương quay về phòng thì nhất định sẽ nhìn thấy.
Buổi sáng tập một lần, buổi chiều lại tập thêm một lần nữa. Sau khi xác nhận từng vị trí di chuyển đều chính xác, không có sai sót, mọi người mới bắt đầu trang điểm và làm tóc.
Hậu trường Viện vũ kịch Kinh Anh có vài phòng trang điểm, nhưng vì có khách mời đặc biệt là Chúc Hàn Tinh và Xuân Liễu Y, nên những phòng nghỉ tốt nhất đều nhường cho họ.
Minh Ly và Tôn Hề Hàm trang điểm trong phòng hóa trang lớn.
Hơn mười diễn viên múa cũng ở đây, trong lúc trang điểm thì người quen trò chuyện vài câu, cô một câu tôi một câu, giọng ai cũng không lớn, nhưng tụ lại thì ríu rít như tổ chim.
Minh Ly lại cảm thấy rất mới mẻ. Trải nghiệm thế này đã lâu rồi cô chưa có.
Mấy năm nay, mỗi lần trang điểm đều là trong phòng trang điểm riêng của Cố gia, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mọi người.
Minh Ly không ghét sự ồn ào này. Chỉ có Tôn Hề Hàm nhíu mày, cuối cùng quyết định đeo tai nghe.
Sau khi trang điểm xong, gần đến giờ diễn, viện trưởng đến thăm hỏi, nói vài câu động viên mọi người.
Nói xong còn đặc biệt nhìn sang Minh Ly, đi tới vỗ nhẹ vai cô: "Biểu diễn cho tốt nhé."
Minh Ly thụ sủng nhược kinh: "Tôi hiểu rồi."
. . .
Buổi biểu diễn bắt đầu. Mọi thứ diễn ra giống như vô số lần tập luyện trước đó. Trước khi lên sân khấu, Minh Ly căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Chúc Hàn Tinh cổ vũ cô: "Cậu là Minh Ly mà! Trước đây cậu đã từng đứng trên sân khấu Viện vũ kịch Kinh An rồi! Đây vốn là sân nhà của cậu, đừng lo!"
Minh Ly cười với cô ấy: "Cùng cố lên!"
Minh Ly có căng thẳng, nhưng sự kích động chiếm nhiều hơn.
Cuối cùng, cô cũng có thể một lần nữa đứng trên sân khấu Viện vũ kịch Kinh An để khiêu vũ.
Nhưng tất cả những suy nghĩ đó đều dừng lại vào khoảnh khắc tiếng nhạc vang lên và cô bước ra sân khấu.
Cô không nhìn thấy bất kỳ ai, cũng không còn tinh lực để nghĩ chuyện khác, chỉ tập trung vào từng động tác dưới chân, cố gắng nhảy thật tốt.
Khi phần múa của cô kết thúc, dưới ánh đèn sáng tối đan xen, cô đứng th* d*c nhìn xuống khán đài.
Cô nhìn thấy Cố Tuyết Tường đang ngồi ngay ngắn ở vị trí tốt nhất, chăm chú thưởng thức vở vũ kịch đặc sắc này.
Bên cạnh bà trống một chỗ.
Không chỉ vậy, vị trí mà Minh Ly đặc biệt để trống hiện tại cũng không có ai ngồi.
Cố Thanh Sương không đến.
Minh Ly rũ mắt. Không có chua xót, cũng không thất vọng, chỉ lặng lẽ chuẩn bị rời khỏi sân khấu.
. . .
Một vở vũ kịch kéo dài gần một tiếng, sau đó còn nửa tiếng giao lưu.
Vì là buổi diễn ra mắt nên hôm nay có rất nhiều phóng viên, phần lớn đều đến vì Chúc Hàn Tinh và Xuân Liễu Y.
Đây là lần đầu họ cùng nhau xuất hiện sau khi hợp tác điện ảnh, trước đó trên mạng còn nổi lên scandal, truyền thông dĩ nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
Nhưng Xuân Liễu Y lăn lộn trong giới nhiều năm, khéo léo như hồ ly, chỉ vài câu nói đã lái đề tài về chính vở diễn, trả lại ánh đèn sân khấu cho nữ chính của 《Vương miện gai》là Tôn Hề Hàm.
Minh Ly đứng bên cạnh Tôn Hề Hàm, cũng nhận phỏng vấn của truyền thông.
Khác với những câu hỏi sắc bén dành cho Tôn Hề Hàm, đến lượt Minh Ly thì tất cả đều rất ôn hòa.
Có thể thấy truyền thông cũng không muốn viết bài về "người ngoài cuộc" là cô.
Minh Ly cũng vui vẻ, nghiêm túc trả lời vài câu rồi yên ổn đứng một bên làm nền.
Từ trên sân khấu nhìn xuống, cô vô tình chạm mắt với Cố Tuyết Tường.
Sau khi trả lời xong phỏng vấn, Cố Tuyết Tường liền rời đi. Bà được viện trưởng đích thân tiễn, đủ để thấy địa vị của bà.
Đêm nay buổi diễn tuy có chút thiếu sót, nhưng quả thật không dễ dàng.
Khi tất cả cùng nắm tay cúi chào, khán giả và phóng viên lần lượt rời đi, viện trưởng đề nghị mở tiệc mừng.
Ngay cả Xuân Liễu Y và Chúc Hàn Tinh cũng không từ chối.
Địa điểm đã được đặt sẵn, mấy chục người lên xe buýt cùng đi.
Minh Ly và Tôn Hề Hàm ngồi xe của Chúc Hàn Tinh. Trên xe, ba người không hẹn mà cùng im lặng.
Có lẽ ai cũng quá mệt. Một lúc lâu sau, Chúc Hàn Tinh mới hỏi: "Chị Ly, cậu không đưa vé cho Cố Thanh Sương à?"
"Không." Minh Ly nói: "Chắc chị ấy đang bận."
Bận là cái cớ tiện dụng nhất.
"Gì chứ." Chúc Hàn Tinh nói: "Hôm nay ngay cả mẹ của Cố Thanh Sương cũng tới xem, quan hệ của hai người dạo này không tệ mà."
"Cũng được." Minh Ly nói: "Mình cũng không ngờ bà ấy sẽ tới."
Minh Ly quả thật không nghĩ tới. Vì vậy giờ đây cô mới chợt hiểu vì sao ánh mắt Cố Tuyết Tường tối qua lại như vậy.
Có lẽ là muốn đòi vé từ cô.
Thực tế, để có được vé cũng không dễ. Vé của giáo viên đưa trước đó cô đã trả lại cho Cố Phỉ. Tối nay Cố Phỉ không chỉ đến xem diễn mà còn tặng cô một lẵng hoa lớn, trên băng rôn ghi: "Chúc Minh Ly diễn xuất thuận lợi."
Vé đưa cho Cố Thanh Sương là cô xin từ Tôn Hề Hàm.
Không ngờ Cố Thanh Sương lại không đến.
Minh Ly cũng không nghĩ nhiều lý do.
Không đến thì có lẽ là không muốn đến. Nếu thật sự muốn thì người ta sẽ tìm cách.
Chúc Hàn Tinh bĩu môi: "Mình còn tưởng chị Cố nhà cậu đổi tính rồi."
Minh Ly cười nói: "Sao cậu lại quan tâm chị ấy thế?"
"Mình mà quan tâm chị ấy à?" Chúc Hàn Tinh nói: "Mình đây là quan tâm cậu đó!"
Minh Ly vẫn giữ vẻ mặt bất biến: "Mình rất ổn."
Chúc Hàn Tinh: ". . ."
Tôn Hề Hàm lạnh nhạt nói: "Lãng phí vé của tôi."
"Sau này có dịp tôi bù cho cậu." Minh Ly nói.
Tôn Hề Hàm liếc cô: "Không cần. Ai lãng phí thì tự chịu."
"Nhưng người xin vé là tôi mà." Minh Ly nói: "Cậu tặng vé cho tôi."
Tôn Hề Hàm không buồn cãi, khó chịu nói: "Cuối cùng vé cũng là cho cô ta, cô ta không đến là lỗi của cô ta."
Minh Ly bất đắc dĩ lắc đầu: "Có lẽ hôm nay chị ấy có việc đột xuất."
Chúc Hàn Tinh thấy vậy liền đổi đề tài, nói vài chuyện linh tinh, không khí mới dịu xuống.
Trong xe mở nhạc, Chúc Hàn Tinh hát theo vài câu, Tôn Hề Hàm mệt đến mức sắp ngủ.
Đến nơi, Chúc Hàn Tinh đẩy cô ấy: "Dậy đi, tới rồi."
Minh Ly ôm áo khoác và túi đứng bên đường chờ.
Tôn Hề Hàm buồn ngủ đến mức vừa xuống xe đã ngáp, nước mắt trào ra, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày khi nhìn sang đối diện.
"Đi không?" Chúc Hàn Tinh gọi: "Tôi đói muốn xỉu rồi."
Tôn Hề Hàm lạnh mặt: "Đi cái rắm!"
Chúc Hàn Tinh trợn tròn mắt: "Cô nói cái gì vậy?! Cô là thục nữ, biết không hả? Thục nữ không được nói tục!"
Tôn Hề Hàm cười lạnh một tiếng, xắn tay áo lên, quay người định đi thẳng về phía bên kia đường.
Minh Ly đứng ngẩn người tại chỗ. Sau khi mọi chuyện kết thúc, trong lòng cô vừa có cảm giác thỏa mãn, vừa trống rỗng mơ hồ. Lúc này thấy Tôn Hề Hàm tức giận đùng đùng như muốn đi đánh nhau, cô lập tức bước lên, nắm lấy cổ tay đối phương.
Vừa lúc đèn xanh chỉ còn ba giây, sau đó chuyển sang đèn đỏ.
"Cậu định đi đâu?" Minh Ly nói: "Viện trưởng đặt chỗ ở phía bên kia mà."
"Tôi đi đánh người." Tôn Hề Hàm nhìn cô bằng vẻ mặt phức tạp.
Minh Ly khựng lại: "Đánh ai?"
Tôn Hề Hàm nhìn cô một lúc mà không nói nên lời.
Vài giây sau, Chúc Hàn Tinh thấp giọng chửi một câu: "Đệch!"
Minh Ly quay sang nhìn cô ấy: "Sao vậy?"
"Chị Ly." Chúc Hàn Tinh gọi một tiếng rồi dừng lại mấy giây, còn chưa kịp nói gì thì Minh Ly đã theo ánh mắt của cô ấy nhìn sang bên kia đường.
Cố Thanh Sương đang ngồi cùng Thẩm Lê Đăng trong một nhà hàng trang trí không mấy tinh xảo, ở vị trí gần cửa sổ. Ánh đèn chiếu lên người Thẩm Lê Đăng khiến cô ấy trông rất đẹp, nhưng cũng hơi tái nhợt.
Cô ấy gầy đi rất nhiều, đó là suy nghĩ đầu tiên của Minh Ly.
Chúc Hàn Tinh thấp giọng mắng: "Không đến xem cậu biểu diễn, vậy mà lại ở đây ăn cơm với cô ta, chuyện này. . ."
Minh Ly chỉ đứng từ xa nhìn, nét mặt không biểu cảm, ngay cả trong lòng cũng không gợn lên bao nhiêu sóng lớn.
"Đừng nói nữa." Minh Ly kéo Tôn Hề Hàm, đồng thời khuyên Chúc Hàn Tinh: "Đi thôi."
Chúc Hàn Tinh cau mày: "Chị Ly."
Minh Ly lắc đầu với cô ấy.
Tôn Hề Hàm càng khó hiểu hơn: "Cậu định bỏ qua như vậy sao?"
"Không phải bỏ qua." Minh Ly nói: "Chỉ là không cần thiết."
Nhất là khi hôm nay vốn là một ngày rất vui của cô.
Minh Ly liếc mắt nhìn thêm một lần nữa. Thẩm Lê Đăng gắp một đũa thức ăn cho Cố Thanh Sương.
Cố Thanh Sương không nhúc nhích.
"Tại sao lại không cần thiết? Cô ta đã làm đến mức này rồi, chẳng lẽ cậu vẫn chịu được?" Tôn Hề Hàm nói: "Trừ khi cậu nói với tôi người ngồi đối diện là em ruột của cô ta, nếu không thì chuyện này có khác gì quá đáng đâu!"
Chúc Hàn Tinh hạ giọng phụ họa: "Đúng vậy đó."
Minh Ly cười cười: "Vẫn có khác."
Tôn Hề Hàm: ". . . ?"
"Chỉ là ăn cơm ở nhà hàng thôi, đâu phải ở khách sạn." Minh Ly nói.
Nhưng lời này cũng không hẳn chính xác. Dù cho bị cô nhìn thấy ở khách sạn, e rằng Cố Thanh Sương cũng sẽ không hoảng loạn.
Dù sao thì hợp đồng giữa họ do Cố Thanh Sương bắt đầu, tự nhiên cũng có thể do Cố Thanh Sương kết thúc.
Minh Ly kéo hai người đang nóng nảy kia đi về phía cửa. Trước khi bước vào, cô quay đầu nhìn lại một lần nữa.
Cố Thanh Sương và Thẩm Lê Đăng vẫn yên lặng ăn cơm, trông khung cảnh rất an ổn.
Chúc Hàn Tinh biết một chút chuyện giữa hai người họ nên không nói thêm gì nữa. Chỉ có Tôn Hề Hàm vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó chịu, như thể bị ai quỵt tiền.
Minh Ly là người bình tĩnh nhất, giống như chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đó, thành thạo xã giao với mọi người.
Còn Cố Thanh Sương, người đang ngồi đối diện Thẩm Lê Đăng ăn cơm lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bảng hiệu "Vọng Nguyệt Các" sáng rực đối diện.
Kỳ lạ, vừa rồi hình như có ai đó đang nhìn nàng chằm chằm.
Nhưng bên kia đường chỉ có một chiếc xe buýt dừng lại, rất nhiều người bước xuống, trông vô cùng ồn ào.
Cố Thanh Sương quay đầu lại, thấy Thẩm Lê Đăng ăn gần xong, liền nói: "Tôi đưa em về."
"Không." Thẩm Lê Đăng từ chối: "Sương Sương, em không muốn ở bệnh viện."
"Vậy tôi đưa em về Thẩm gia." Cố Thanh Sương nói.
Thẩm Lê Đăng cười khổ: "Chị nghĩ em còn có thể về đó sao? Chuyện của Thẩm Sưởng là vì chị mà ra. Giờ chị hai đã kết hôn, chuyển ra ngoài ở, em về đó chỉ làm chỗ trút giận cho họ thôi."
"Vậy căn hộ ở Tinh Nguyệt Loan thì sao?" Cố Thanh Sương cảm thấy lời cô ấy có gì đó không ổn, nhưng không phản bác, chỉ muốn nhanh chóng đưa cô ấy đến một nơi an toàn.
Thẩm Lê Đăng cúi đầu: "Trước khi xuất ngoại đã bán rồi."
Cố Thanh Sương im lặng một lúc, rồi hỏi: "Tiền đâu?"
"Cha em lấy mất một phần." Thẩm Lê Đăng nói: "Phần còn lại thì tiêu gần hết ở nước ngoài. Chi phí bên đó rất cao, mà tiền em kiếm được cũng không nhiều."
". . ."
"Sương Sương, xin lỗi."
"Giờ nói xin lỗi thì có ích gì?" Cố Thanh Sương nói: "Căn hộ đó vốn là đường lui cuối cùng tôi để lại cho em. Trước khi xuất ngoại, em đã tự tay chặt đứt đường lui ấy rồi, vậy còn quay về làm gì?"
"Chị không biết lý do em quay về sao?" Thẩm Lê Đăng ngẩng đầu nhìn nàng bằng ánh mắt chan chứa tình cảm: "Ngay khi em vừa về nước, em đã nói với chị rồi."
Cố Thanh Sương cau mày: "Nhưng chúng ta đã kết thúc."
"Kết thúc rồi cũng có thể bắt đầu lại." Thẩm Lê Đăng nói: "Chị nhẫn tâm nhìn em chết sao? Hay nhìn em bị gả cho một lão già?"
"Chuyện này tôi sẽ nói với Thẩm Sơ. Tôi tin cô ấy sẽ giúp em tìm một người bạn đời phù hợp." Cố Thanh Sương nói.
"Em không muốn!" Thẩm Lê Đăng nhìn chằm chằm nàng, nước mắt trào ra: "Từ lúc chúng ta cùng nhau bước ra khỏi khu rừng đó, em đã nhận định chị rồi. Cả đời này, ngoài chị ra, em sẽ không kết hôn với bất kỳ ai."
"Vậy năm đó tại sao em lại đi?" Giọng Cố Thanh Sương trầm xuống: "Ngày đó, em đã có thể nắm lấy cơ hội."
Nhưng Thẩm Lê Đăng vẫn lựa chọn rời đi.
Cố Thanh Sương không cảm thấy tiếc nuối, chỉ là không hiểu vì sao người kia lại lựa chọn như vậy.
Mọi thứ đã đổi thay, Cố Thanh Sương cũng không còn bao nhiêu hứng thú tìm hiểu nữa.
Nếu không phải tối nay Thẩm Lê Đăng nhắn tin cho nàng, nói rằng nếu nàng không đến gặp thì ngày mai nàng sẽ chỉ thấy được thi thể của cô ấy, thì Cố Thanh Sương cũng sẽ không tới.
Cố Thanh Sương do dự rất lâu, cho đến chạng vạng thì Thẩm Lê Đăng xuất hiện ở bệnh viện.
Thẩm Lê Đăng làm thủ tục xuất viện ở Hoa Hưng, chuẩn bị chuyển sang bệnh viện của nàng.
Cố Thanh Sương đã khuyên cả trên phương diện chuyên môn lẫn tình cảm cá nhân, nhưng cô ấy hoàn toàn không nghe.
Cô ấy đã gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương.
Lần đầu nhìn thấy, Cố Thanh Sương vô cùng kinh ngạc, không biết những ngày qua người này đã trải qua chuyện gì.
Nhưng Thẩm Lê Đăng lại cười nói: "Chị đương nhiên không biết, bởi vì chị luôn được tất cả mọi người yêu thương."
Cố Thanh Sương không phản bác.
Thẩm Lê Đăng cười thảm: "Sương Sương, em không muốn sống nữa. Tại sao tất cả mọi người đều đang dồn chết em vậy?"
Cố Thanh Sương sợ cô ấy thật sự xảy ra chuyện, nên mới dẫn đi ăn một bữa cơm.
Giờ cơm đã ăn xong, nàng cũng hiểu vì sao Thẩm Lê Đăng lại như vậy, đồng thời hứa sẽ nói chuyện này với Thẩm Sơ.
Nhưng Thẩm Lê Đăng lại không ngừng nhắc lại chuyện cũ.
Tiếp tục dây dưa vấn đề này cũng không có ý nghĩa gì.
Cố Thanh Sương cảm thấy mệt mỏi, liền nói: "Nói địa chỉ đi, tôi đưa em về. Tôi còn phải về nhà."
Thẩm Lê Đăng chỉ ra ngoài: "Được, chị ném em xuống gầm cầu Thiên Kiều đi."
Cố Thanh Sương cau mày: "Hồ đồ."
Thẩm Lê Đăng lại ngồi phịch xuống, uống thêm một ngụm rượu trắng cay nồng. Rượu trôi dọc cổ họng xuống dạ dày, nóng rát đến đau đớn, nhưng cô ấy như không cảm thấy gì.
"Sương Sương, chúng ta đã ăn bao nhiêu bữa cơm ở đây rồi, em cũng không đếm nổi." Thẩm Lê Đăng ôn thanh nói: "Từ khi em bắt đầu hiểu chuyện, chị đã luôn ở bên em. Với em mà nói, chị không chỉ là bạn gái, mà là một phần thân thể em."
Cố Thanh Sương không biểu cảm, lặng lẽ nghe
"Nhưng bây giờ, chị không cần em nữa. Em phải làm sao đây?" Thẩm Lê Đăng nói: "Ở Thẩm gia, em là một kẻ thừa thãi. Không ai thích em cả. Giờ em không còn giá trị lợi dụng, với họ em chẳng đáng một xu, nên họ muốn bán em cho một lão già để đổi lấy lợi ích. Vậy thì em thà chết còn hơn."
". . ."
Cố Thanh Sương nghe mà lòng đầy lo lắng.
Đợi đến khi Thẩm Lê Đăng uống đến sắp ngất đi, miệng vẫn không ngừng lảm nhảm, Cố Thanh Sương liền giật lấy ly rượu trong tay cô ấy.
Nàng xoay người ra ngoài, gọi điện cho Thẩm Sơ, bảo Thẩm Sơ đến đón Thẩm Lê Đăng.
. . .
Minh Ly về đến nhà sau buổi tiệc thì đã hơn một giờ sáng. Cô và Cố Thanh Sương gần như trước sau bước vào nhà.
Minh Ly liếc thấy tấm vé đặt trên bàn trang điểm, hoàn toàn không có dấu hiệu bị động tới. Có lẽ Cố Thanh Sương chưa nhìn thấy, hoặc cũng có thể chưa mở ra.
Giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Trong bữa tiệc Minh Ly có uống chút rượu, nhưng còn lâu mới đến mức say.
Ngược lại, mùi rượu trên người Cố Thanh Sương khá nặng.
Minh Ly chào hỏi nàng vài câu rồi vào phòng tắm. Khi bước ra, cô thấy Cố Thanh Sương đang ngồi trước bàn trang điểm, tay cầm tấm vé đó.
"Đi tắm đi." Minh Ly gọi nàng: "Ngủ sớm một chút."
"Xin lỗi." Cố Thanh Sương nhìn cô: "Tôi không nhìn thấy tấm vé này."
"Không sao. Buổi diễn rất thành công." Minh Ly mỉm cười: "Mẹ tối nay cũng tới xem, trông bà rất hài lòng. Em nghĩ mình cũng không làm mất mặt."
Nghe vậy, Cố Thanh Sương cúi đầu: "Xin lỗi, Minh Ly."
Minh Ly rút tấm vé khỏi tay nàng, tiện tay ném vào thùng rác: "Không sao đâu."
Giọng điệu nhẹ nhàng, như thể thật sự không để tâm.
Nhưng Cố Thanh Sương lại hạ mắt: "Sao em không hỏi tôi đã đi đâu?"
"Chị muốn nói gì sao?" Minh Ly nhìn đồng hồ: "Giờ hơi muộn rồi, nếu muốn nói thì em có thể chờ chị tắm xong rồi nói."
Cố Thanh Sương: ". . ."
Cố Thanh Sương cảm nhận được Minh Ly đang giận. Từng lời nói, từng cử chỉ đều toát ra cảm giác gì đó không đúng, nhưng không thể nói được sai ở đâu.
Minh Ly trả lời nàng đầy đủ từng câu, thái độ cũng vô cùng chu đáo, quan tâm đến cảm xúc của nàng, nhưng khắp nơi đều là sự lạnh nhạt.
"Sáng nay mẹ đưa vé cho tôi." Cố Thanh Sương suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định giải thích: "Tôi vốn định đi xem. Bên bệnh viện tôi đã làm xong ca phẫu thuật sớm, buổi tối cũng trống thời gian."
Minh Ly kiên nhẫn lắng nghe.
"Nhưng đột nhiên phát sinh một số việc, nên bị kéo dài đến giờ. Thật sự xin lỗi. Buổi diễn tiếp theo của em tôi nhất định sẽ đi." Cố Thanh Sương nói.
Sáng nay khi Cố Tuyết Tường đưa vé cho nàng đã nhắc qua, rằng bây giờ nàng và Minh Ly là một cặp vợ vợ, dù bên trong là quan hệ hợp đồng thế nào thì ra ngoài cũng phải giữ đủ thể diện.
Chỉ là Cố Thanh Sương không nghĩ nhiều đến vậy. Nàng đơn thuần muốn đi xem Minh Ly nhảy múa, tiện thể đón Minh Ly về nhà.
Nếu không, người đưa Minh Ly về sẽ là Tôn Hề Hàm.
Ánh mắt của Tôn Hề Hàm, Cố Thanh Sương không muốn nhìn thấy lần thứ hai.
Không ngờ rằng. . .
Về chuyện này, Cố Thanh Sương quả thực cảm thấy rất có lỗi.
Minh Ly lại rộng lượng nói: "Không sao đâu, em hiểu. Mau đi tắm đi, tắm xong thì ngủ."
Nói xong liền xoay người nằm lên giường.
Cố Thanh Sương nhìn dáng vẻ không để tâm ấy của cô, trong lòng lại càng khó chịu. Nàng nhìn Minh Ly một lúc lâu, nhưng Minh Ly như thể không cảm nhận được ánh mắt đó, nằm nghiêng chơi điện thoại.
Cuối cùng, Cố Thanh Sương bước vào phòng tắm.
Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm khép lại, Minh Ly thở phào nhẹ nhõm.
Cô không bình tĩnh được như trong tưởng tượng. Chỉ là so với trước đây thì phản ứng của cô quả thật không còn dữ dội nữa.
Chỉ mới hôm qua, khi nhìn thấy Cố Thanh Sương đến đón mình, Minh Ly còn cảm thấy Cố Thanh Sương đối với cô có vài phần yêu thích. Bây giờ nghĩ lại, nàng chỉ là mềm lòng, quá dễ đồng cảm, đối với ai cũng lạnh nhạt như vậy, nhưng thực chất lại lưu tình khắp nơi.
Minh Ly vẫn cảm thấy Cố Thanh Sương đối với mình không phải hoàn toàn không có cảm xúc.
Nếu không, hai người đã không thể không kiêng dè mà để lộ tâm tình, Cố Thanh Sương cũng sẽ không nhẹ nhàng xin lỗi như bây giờ. Phải biết rằng khi Minh Ly mới quen Cố Thanh Sương, nàng là kiểu người cực kỳ cứng đầu.
Muốn Cố Thanh Sương cúi đầu là chuyện hoàn toàn không thể.
Nhưng tối nay, Cố Thanh Sương đã nói xin lỗi đến mấy lần.
Chỉ là Minh Ly cảm thấy tim Cố Thanh Sương giống như trái sầu riêng, ai cũng chiếm một góc trong đó, trái tim này có quá nhiều "múi".
Có cô, có Xuân Liễu Y, có Liễu Tư Vãng, còn có Thẩm Lê Đăng.
Còn chiếm bao nhiêu phần, e rằng chỉ có Cố Thanh Sương mới biết.
. . .
Cố Thanh Sương không đến xem buổi diễn đầu tiên của Minh Ly, Minh Ly thờ ơ gác chuyện này sang một bên.
Nhưng chuyện đó lại khiến Cố Tuyết Tường và Cố Thanh Sương cãi nhau một trận.
Nói là cãi nhau cũng không chính xác, đúng hơn là Cố Tuyết Tường đơn phương nổi giận. Bà ở thư phòng tầng ba trách mắng Cố Thanh Sương một hồi, còn Cố Thanh Sương hiếm hoi không cãi lại, lặng lẽ nghe xong rồi rời đi làm việc của mình.
Chuyện này Minh Ly mãi đến vài ngày sau mới biết, khi nghe các người giúp việc trò chuyện phiếm, trong lòng cô càng thêm kính trọng Cố Tuyết Tường.
Thời gian bước sang tháng Sáu, công việc của Tinh Vãn đã đi vào quỹ đạo. Minh Ly ký hợp đồng với vài nghệ sĩ, cũng đang bàn bạc hợp tác với vài tổ tiết mục, đồng thời thành lập bộ phận sản xuất nội dung. Không chỉ làm phát hành mảng văn nghệ, mà còn muốn nắm chặt quyền kiểm soát nội dung cốt lõi trong tay.
Chuyến lưu diễn cũng diễn ra được hai buổi, Minh Ly đã dần quen việc.
Cô dường như thật sự tìm được sự cân bằng giữa công việc chính và nghề tay trái.
Chỉ là bận rộn lên thì khó tránh khỏi lơ là những thứ khác, số lần trò chuyện với Cố Thanh Sương cũng ít đi rõ rệt.
Thỉnh thoảng vẫn là Cố Thanh Sương chủ động nói chuyện với cô, nhưng quan hệ giữa hai người lại thân mật hơn trước rất nhiều.
Sinh hoạt vợ vợ bình thường, ngủ bình thường, ăn cơm bình thường. Thỉnh thoảng Minh Ly còn hẹn Cố Thanh Sương ra ngoài ăn tối.
Có lúc Minh Ly cảm thấy họ giống như một cặp tình nhân bận rộn đang yêu nhau.
Cố Thanh Sương giống hệt một người chưa từng yêu đương, khi hai người nắm tay đi trên đường, tai nàng còn lặng lẽ đỏ lên.
Minh Ly cũng không còn tình trạng buồn nôn nữa, khẩu vị mở ra, tăng liền mười cân.
Sau những lúc bận rộn, Minh Ly vẫn gọi điện cho Minh Hi.
Đặc biệt là tháng thi đại học, Minh Ly đã đến tìm Minh Hi mấy lần, muốn dẫn em đi thư giãn trước kỳ thi. Nhưng Minh Hi không cho cô cơ hội đó, đã sớm cùng bạn bè đi KTV chơi.
Phát tiết xong ở KTV, Minh Hi lại ôm đề làm bài đến tận mười một giờ đêm.
Khi thời tiết Kinh An dần trở nên oi bức, cũng nghênh đón kỳ thi đại học quan trọng hằng năm.
Năm đó Minh Ly thi vào cấp ba và thi đại học, cả nhà đều đưa cô đi thi. Chu Bách thậm chí còn làm băng rôn chúc cô thi cử thuận lợi.
Nhưng đến lượt Minh Hi thi lại không có đãi ngộ đó. Trong nhà khi ấy đang rối ren, nên lần này Minh Ly nhất định phải bù đắp cho em mình.
Sau khi đổi nghề, Minh nữ sĩ thuận buồm xuôi gió trong công việc, đã trở thành quản lý cấp trung. Bà bảo dưỡng bề ngoài tốt, trông trẻ hơn tuổi, lại khéo ăn nói nên rất được cấp trên coi trọng.
Lần này Minh Hi thi đại học, Minh nữ sĩ đổi ca để đưa con gái đi thi.
Sáng sớm ngày mùng 7, Minh Ly đã ra khỏi nhà, đón Minh nữ sĩ và Minh Hi, cùng đưa Minh Hi đến điểm thi.
Khi Cố Thanh Sương tỉnh dậy, đã không còn thấy bóng dáng Minh Ly.
Nàng nhìn sang phần giường trống bên cạnh, đưa tay sờ thử, đã lạnh từ lâu.
Gần đây nàng cũng không còn ngạc nhiên với tình huống này, dù sao Minh Ly bận rộn như con quay.
Cố Thanh Sương cũng cảm thấy cuộc sống gần đây đặc biệt yên bình. Ngoài việc phải chạy qua lại giữa bệnh viện và tập đoàn Cố thị, hầu như không có gì đáng phàn nàn.
Nhưng nàng luôn có cảm giác có gì đó đã thay đổi.
Không biết là nàng trở nên không thỏa mãn, hay là vì lý do gì khác. Trước kia luôn là nàng dậy trước, nhưng bây giờ nàng rất hiếm khi được nhìn thấy Minh Ly sau khi thức giấc.
Cảm giác này không hề dễ chịu.
Cố Thanh Sương thở dài, xuống lầu ăn sáng, vẫn không thấy Minh Ly.
Nàng ngồi vào bàn ăn hỏi: "Minh Ly đâu?"
"Vợ của con, hỏi ta làm gì?" Cố Tuyết Tường nhàn nhạt đáp: "Ta đâu có nghĩa vụ giúp con trông người."
Cố Thanh Sương chạm phải cái đinh mềm, nhưng không tức giận, chỉ trở nên trầm mặc.
Một lúc sau, Cố Tuyết Tường liếc nàng một cái: "Hôm nay em gái Minh Ly thi đại học, đi từ sớm rồi."
"Thi đại học?" Cố Thanh Sương hỏi.
Cố Tuyết Tường: ". . ."
"Ăn sáng đi." Cố Tuyết Tường gập iPad lại: "Đem chút tâm tư trước kia đặt lên Thẩm Lê Đăng chuyển sang Minh Ly đi, không đến mức ngày nào cũng hỏi ta vợ mình đi đâu."
Cố Thanh Sương: ". . ."
Nàng sờ sờ mũi: "Đang yên đang lành nhắc đến cô ấy làm gì?"
Cố Tuyết Tường lạnh lùng nói: "Hôm qua nó tự sát, may được phát hiện kịp thời đưa vào bệnh viện, hiện tại vẫn chưa tỉnh."
Cố Thanh Sương lập tức ngẩng đầu, con ngươi bất giác co lại.
"Tuy rằng ta không muốn con dính dáng đến nó nữa." Cố Tuyết Tường nói: "Nhưng đây là chuyện liên quan đến mạng người. Dù sao nó cũng từng cứu con một lần, vẫn nên nói cho con biết, để sau này khỏi trách ta."
Cố Thanh Sương lập tức đứng bật dậy, trong lòng nóng như lửa đốt, hoảng hốt định đi ra ngoài, nhưng Cố Tuyết Tường gọi nàng lại: "Sương Sương."
Đã rất lâu rồi Cố Tuyết Tường không gọi nàng bằng nhũ danh dịu dàng như vậy. Cố Thanh Sương quay đầu nhìn bà: "Mẹ. . ."
"Con có từng nghĩ đến khả năng, rằng đây có thể chỉ là thủ đoạn nó dùng để lừa con không?" Cố Tuyết Tường biết lời này là không tôn trọng người khác nhưng vẫn phải nói tiếp: "Con nên có phán đoán của riêng mình."