Khi Chung Ly Thi tìm được Lạc Triều Tuyết, cô ấy đang đứng trong khu vườn trên cao, lặng lẽ nhìn xuống toàn cảnh thành phố Kinh An.
Gió đêm hiu hắt thổi qua thân thể, nhưng cô ấy vẫn đứng thẳng bất động, đẹp tựa một bức tranh sơn dầu.
Lạc Triều Tuyết hơi nghiêng mắt: "Cậu sao lại lên đây?"
"Nói vậy là sao?" Chung Ly Thi kéo chặt áo khoác trên người, "Cậu lên được còn mình không lên được à? Với lại, mình tìm cậu khắp nơi dưới lầu đấy."
Lạc Triều Tuyết mỉm cười, lúm đồng tiền hiện lên trông vô cùng hiền hòa: "Tìm mình làm gì?"
"Xem cậu đang làm gì chứ sao. Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, mình còn chờ cậu chụp ảnh cho bọn họ mà."
"Vậy thì đi thôi."
Lạc Triều Tuyết nhét tờ khăn giấy vào túi áo khoác, nhưng Chung Ly Thi đã nhìn thấy mảnh giấy gói kẹo trong tay cô ấy: "Cậu cho ai ăn kẹo thế?"
"Hả?" Lạc Triều Tuyết theo bản năng siết chặt giấy gói, cười cười: "Không thể là mình tự ăn sao?"
"Thôi đi." Chung Ly Thi trợn mắt: "Ai mà chẳng biết cậu xưa nay không ăn đồ ngọt."
Lạc Triều Tuyết: ". . ."
Hai người vừa đi xuống lầu, Chung Ly Thi bóng gió truy hỏi. Lạc Triều Tuyết cũng không bực bội, cô đã sớm quen với tính cách này của bạn mình.
Xuống đến dưới, Chung Ly Thi nhỏ giọng uy h**p: "Không nói mình sẽ mách mẹ cậu là cậu yêu đương."
Lạc Triều Tuyết gõ nhẹ lên đầu người kia: "Cậu đúng là thích gây chuyện."
"Vậy thì khai thật đi." Chung Ly Thi ngó xung quanh: "Trong một đêm đẹp thế này, cậu cho ai ăn kẹo?"
Khóe miệng Lạc Triều Tuyết giật nhẹ: "Vừa rồi trên lầu gặp chị của đứa nhỏ kia. Cô ấy bị hạ đường huyết, mình đưa kẹo cho cô ấy."
Chung Ly Thi mơ hồ: "Đứa nhỏ nào?"
"Lần trước mình nhặt được đứa nhỏ ven đường đó." Lạc Triều Tuyết chợt nhận ra: "Vừa rồi quên hỏi đứa nhỏ giờ sống thế nào."
Chung Ly Thi nhớ tới những gì vừa nghe từ mẹ mình, do dự có nên kể lại không. Cô tìm Lạc Triều Tuyết cũng chính vì chuyện này.
Quả dưa này quá lớn, không tìm người chia sẻ thì thật lỗi với công sức vừa rồi nũng nịu mẹ.
Vài giây sau, Chung Ly Thi nói thẳng: "Cậu nên quan tâm chị của cô bé đó một chút."
Lạc Triều Tuyết: "Hả?"
"Vừa rồi dưới lầu. . ." Chung Ly Thi dùng lời lẽ ngắn gọn nhất kể lại chuyện vừa xảy ra, rồi hỏi: "Cậu vừa nãy ở phòng nghỉ của chị mình mà không biết gì sao?"
"Mình nói chuyện với chị Thư một lúc, rồi ra ngoài đi dạo, quả thật không biết."
Lạc Triều Tuyết vốn không hứng thú với những chuyện này, nhưng chỉ nghe Chung Ly Thi kể cũng biết vừa rồi náo nhiệt đến mức nào.
Quả nhiên, hiện thực còn máu chó hơn cả văn học nghệ thuật.
Văn học còn cần logic, hiện thực thì không.
Bởi vì nhân tính quá phức tạp.
Nghĩ vậy, cô lại nhớ đến cảnh tượng trong khu vườn, người phụ nữ mặc lễ phục màu nhạt ngồi xổm trên đất, tay liên tục đè ngực, cố gắng xoa dịu nỗi đau trong lòng.
Hóa ra, lại bi thương đến vậy sao?
Lạc Triều Tuyết nghĩ, biết thế thì đã đưa luôn viên kẹo còn lại cho cô ấy.
Đang suy nghĩ, Chung Ly Thi vẫy tay trước mắt: "Nghĩ gì thế?"
Lạc Triều Tuyết nhìn quanh, bóng dáng Minh Ly đã không còn. Ở đây vừa vặn đang ph*t t*nh ca ngọt ngào, hoa tươi đắt tiền phủ kín trần nhà, trong không khí chỉ toàn mùi rượu và hương hoa.
Rất nhiều người đã yên vị chờ hôn lễ bắt đầu, bầu không khí căng thẳng mà Chung Ly Thi nhắc tới đã hoàn toàn tan biến.
Những xấu hổ, lúng túng vừa rồi dường như chưa từng tồn tại.
Không ai biết vừa nãy có người đã ngồi xổm trên khu vườn trên không, khóc đến không thành tiếng.
Suy nghĩ tản ra, rồi chậm rãi tụ lại thành một điểm. Lạc Triều Tuyết thấp giọng nói: "Nghĩ xem nên viết gì cho quyển sách tiếp theo."
Chung Ly Thi: "Hả?"
Câu này lập tức khơi dậy tò mò của cô.
Lạc Triều Tuyết là nhà văn kiêm biên kịch, từ thời trung học đã bắt đầu sáng tác.
Hồi đó Chung Ly Thi không vui vì ngày nào cũng nghe tiếng gõ bàn phím trong ký túc xá, nhưng chẳng bao lâu sau, Lạc Triều Tuyết ôm một chồng sách về ký tên, Chung Ly Thi mới phát hiện tác giả mình yêu thích hóa ra là bạn cùng phòng, từ đó ngày nào cũng muốn cầm roi nhỏ thúc giục cô ấy viết tiếp!
Trước kia Lạc Triều Tuyết rất có linh khí, tốc độ viết nhanh, mỗi năm bốn năm quyển, chuyển thể cũng nhiều, sớm đã kiếm được bộn tiền.
Thậm chí còn nhiều hơn cả tiệm bánh của Chung Ly Thi.
Nhưng từ năm ngoái, Lạc Triều Tuyết gần như không động bút nữa. Tiểu thuyết hay kịch bản đều rơi vào trạng thái đình trệ.
Bạn bè kéo cô ấy đi du lịch, chơi thể thao mạo hiểm, nghĩ đủ cách k*ch th*ch cảm hứng, nhưng cô ấy vẫn luôn uể oải.
Mỗi lần gặp, Chung Ly Thi đều hỏi thăm tiến độ, nhưng Lạc Triều Tuyết chỉ nói bốn chữ: Không có ý tưởng.
Không ngờ hôm nay lại đột nhiên nói đã nghĩ ra!
Chung Ly Thi tò mò: "Muốn viết gì?"
Lạc Triều Tuyết thản nhiên đáp: "Niết Bàn."
Người như vậy, tất nhiên sẽ không nhẫn nhục chịu đựng. Tựa như phượng hoàng trong biển lửa, sớm muộn cũng sẽ tái sinh.
Cô muốn viết về Niết Bàn, viết về sự tái sinh.
Chung Ly Thi không hiểu, nhưng cũng không có thời gian hỏi. Thẩm Sơ đã nắm tay Chung Ly Thư bước lên thảm đỏ. Cô vỗ vai Lạc Triều Tuyết: "Chụp cho đẹp vào nhé, mình có thể gọi được vốn đầu tư từ chị mình hay không đều nhờ cậu đấy."
Lạc Triều Tuyết gạt đi hình ảnh rung động trong đầu, cầm máy ảnh lên điều chỉnh vài lần, tìm vị trí thích hợp, rồi bắt đầu chụp.
Trong một năm không sáng tác này, Lạc Triều Tuyết có rất nhiều sở thích: nhiếp ảnh, nấu ăn, chiêm tinh, trượt tuyết.
Và cô ấy phát hiện mình còn rất có thiên phú chụp ảnh. Trước kia tùy tiện chụp một tấm mang đi dự thi đã đoạt giải nhất.
Từ đó, mỗi khi cần chụp ảnh, Chung Ly Thi đều gọi cô.
Lạc Triều Tuyết điều chỉnh tiêu cự, bố cục, đưa nhân vật vào khung, bấm máy đúng khoảnh khắc đẹp nhất.
Chụp xa, chụp gần, xong xuôi thì tay cũng hơi mỏi.
Hôn lễ không khiến cô xúc động nhiều. Do ảnh hưởng gia đình, cô là người theo chủ nghĩa không kết hôn.
Sống một mình, độc thân, thỉnh thoảng gặp bạn bè uống rượu, du lịch, rảnh rỗi đọc sách, phát triển sở thích, với cô ấy như vậy đã rất hạnh phúc.
Những nơi náo nhiệt thế này cũng không hợp với Lạc Triều Tuyết.
Khi ảnh chụp đã gần đủ, cô cúi đầu chọn vài tấm, rồi lại giơ máy tìm thêm tư liệu sống. Không ngờ lần này, cô lại bắt gặp người ngồi ở góc đối diện.
Đoan trang, nhã nhặn, như một đoá hoa mai trải qua gió tuyết vẫn ngạo nghễ trên đầu cành, hoàn toàn khác với người vừa rơi lệ trong khu vườn.
Chỉ trong thời gian ngắn, cô ấy đã điều chỉnh xong cảm xúc.
Lạc Triều Tuyết nhìn thấy gò má cô ấy. Vị trí ngồi vừa vặn được ánh đèn sân khấu chiếu tới, làm mái tóc hơi rối cũng trở nên sáng bừng.
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, hình ảnh trong ống kính đã được lưu lại —
Một bức ảnh vô cùng duy mỹ.
Có lẽ vì người vốn đã rất đẹp, nên tấm ảnh này cũng không cần đến góc chụp cầu kỳ.
Nhưng chụp trộm vốn là một hành vi rất thiếu lễ phép. Lạc Triều Tuyết đưa tay bấm vào nút xoá, màn hình hiện ra hai lựa chọn: Xác nhận hoặc Huỷ bỏ.
Nếu lát nữa đem tấm ảnh này trả lại cho người ta thì còn tính là chụp trộm không?
Ngay lúc Lạc Triều Tuyết còn đang do dự, người đối diện dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, không nhanh không chậm quay mặt sang, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
Lạc Triều Tuyết lúng túng đến mức ánh mắt thoáng dao động, nhưng đối phương chỉ khẽ gật đầu với cô, vừa giữ phong độ vừa đủ lễ tiết, lại vô cùng xa cách.
Cuối cùng, ngón tay Lạc Triều Tuyết vẫn dừng lại ở lựa chọn Huỷ bỏ.
. . .
Minh Ly rời khỏi khu vườn trên không từ rất sớm, cũng không trò chuyện nhiều với Lạc Triều Tuyết.
Trạng thái khi đó của cô không cho phép cô giao tiếp quá nhiều với người khác, đầu óc gần như trống rỗng, đến cả một câu hoàn chỉnh cũng khó nói ra.
Vì vậy, cô chỉ trò chuyện vài câu ngắn ngủi với Lạc Triều Tuyết rồi đi xuống lầu.
Một mình ngồi trong chiếc xe tối, cô lặng lẽ rơi lệ. Sợ nước mắt làm trôi lớp trang điểm, cô ngước đầu lên, không một tiếng động khóc một lúc.
Lần trước đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ từng bảo cô không cần ép mình kìm nén cảm xúc, có gì thì cứ phát tiết ra, mà rơi nước mắt cũng là một cách phát tiết.
Hơn nữa, Minh Ly còn phải điều chỉnh lại tâm trạng để quay về phòng yến hội.
Cô và Cố Thanh Sương cùng nhau đến, không có lý do gì để cô một mình rời đi.
Hơn nữa, Cố Tuyết Tường đã dặn đi dặn lại, ở những buổi yến hội như thế này không nên để Cố Thanh Sương lạc đàn quá lâu.
Minh Ly cho bản thân mười phút. Sau mười phút, cô lau khô nước mắt, lấy phấn nén và son môi dặm lại lớp trang điểm đơn giản, chỉnh lại tà váy lễ phục, rồi xuống xe, một lần nữa bước vào sảnh tiệc.
Bên trong như chưa từng có chuyện gì xảy ra, như thể thời gian quay ngược, ai nấy đều đang làm việc của mình.
Minh Ly cũng tự nhiên như chưa có chuyện gì, tìm một vị trí đơn lẻ rồi ngồi xuống.
Thực ra trong lòng cô rất rõ, cho dù cô không quay lại, cũng sẽ chẳng ai nói gì.
Ngay cả Cố Tuyết Tường cũng không thể trách cứ cô một câu.
Nhưng cô không muốn cứ thế rời đi, như một kẻ trốn chạy.
Cô không làm sai điều gì. Nếu cứ thế đi rồi, sau này trong giới không biết người ta sẽ đồn đại thế nào về Cố gia, nhất là dưới danh nghĩa của Cố Tuyết Tường, sẽ bất lợi cho vị trí người cầm quyền của bà.
Vì vậy, Minh Ly giả vờ bình thản ngồi đó. Chẳng bao lâu sau, có người tới chào hỏi cô, là một vị phu nhân mà trước kia Cố Tuyết Tường từng dẫn cô đi xã giao, gia đình êm ấm, con người cũng hiền hòa.
Minh Ly không ngờ bà cũng tới dự tiệc. Trước đó không gặp, lần cuối gặp bà vẫn là ở một buổi tiệc tối tại Ý.
Minh Ly mỉm cười chào hỏi: "Ôn bá mẫu, ngài cũng tới ạ."
"Đứa nhỏ." Ôn bá mẫu nắm lấy tay cô, ánh mắt hiền hòa nhưng mang theo vài phần xót xa: "Con chịu uất ức rồi."
"Hả?" Minh Ly ngạc nhiên cười cười: "Con không bị uất ức gì cả."
Ôn bá mẫu tỏ vẻ nhìn thấu tất cả, hạ giọng nói: "Chuyện hôm nay là Sương Sương làm không phải. Sao có thể ở trước mặt bao người mà ôm ôm ấp ấp người kia như vậy. Quay về ta sẽ bảo mẹ con nói chuyện lại với nó."
Minh Ly vẫn mỉm cười, ôn hòa đáp: "Bá mẫu, chuyện này cũng không phải là ôm ấp lâu. Là vì cô ấy bị thương, Sương Sương mới qua đó."
Sự thân thiết của Ôn bá mẫu là thật, nhưng Minh Ly không thể nói mình bị oan ức cũng là thật.
Ở nơi đông người lắm miệng thế này, vô số ánh mắt dõi theo, rất có thể câu nói đầu tiên cô thốt ra hôm nay sẽ trở thành con dao để người khác công kích Cố Tuyết Tường.
Minh Ly không thể ở trường hợp này đưa dao cho người khác "giết" Cố Tuyết Tường.
Người ta theo đuổi hạnh phúc, kết hôn là hạnh phúc, sinh tử là hạnh phúc, sự ngọt ngào sau hôn nhân là hạnh phúc. Mà hạnh phúc lại thường được xem là sản phẩm phụ của thành công.
Để đạt được những mong đợi đó, cho dù không hạnh phúc cũng phải giả vờ hạnh phúc.
Vì vậy, trong giới này không thiếu cảnh tượng vừa giây trước còn cãi nhau đến long trời lở đất, giây sau đã có thể khoác tay thân mật, tươi cười khen ngợi nhau.
So với những điều đó, chuyện của Minh Ly thực sự không đáng là gì.
Huống hồ, từ khi cô kết hôn với Cố Thanh Sương, đã có không ít lời đồn thổi.
Có người nói cô bán chính mình, cũng có người nói Cố Thanh Sương chỉ tìm một diễn viên tạm thời, một kẻ thế thân.
Những ngày như vậy Minh Ly đều đã vượt qua được, giờ đây thì có đáng gì?
Ôn bá mẫu nhìn cô hồi lâu, thở dài: "Con nghĩ thông là tốt rồi."
"Có gì mà nghĩ không thông chứ?" Minh Ly cười như không có chuyện gì: "Cũng không phải đại sự gì."
Bên kia có người tới tìm Ôn bá mẫu trò chuyện, Minh Ly lúc này mới được yên tĩnh.
Ngay lúc ấy, chiếc điện thoại đặt trên bàn khẽ rung. Minh Ly mở ra, thấy là tin nhắn của trợ lý Tề.
Trợ lý Tề là một trong những trợ lý của Cố Tuyết Tường. Sau khi trợ lý Lâm theo cô đi xử lý dự án thu mua Tinh Vãn, vị trí của trợ lý Lâm liền do trợ lý Tề thay thế.
Mọi chuyện làm ăn của Cố Tuyết Tường thường được truyền đạt qua trợ lý Tề.
Trợ lý Tề:【 Minh tiểu thư, sự việc xảy ra tại hôn lễ của tiểu Thẩm tổng, Cố tổng đã biết. Hy vọng ngài hiện tại quay lại hiện trường hôn lễ, sau đó cùng Cố tiểu thư về nhà. Phía Cố tiểu thư, Cố tổng sẽ nói chuyện. 】
Đọc xong, Minh Ly không nhịn được bật cười, tự giễu nghĩ: mình như vậy có tính là đã "xuất sư" chưa?
Ban đầu cô không hiểu được ẩn ý trong lời của Cố Tuyết Tường, nhưng bây giờ đã có thể dự đoán được hành động của bà, sao lại không phải là một dạng trưởng thành chứ?
May mắn thay, cô đã quay lại.
Minh Ly xưa nay không phải người giận dỗi. Như Chúc Hàn Tinh thỉnh thoảng còn có lúc bốc đồng, Minh Ly nếu có kích động thì cũng thường là vì chuyện của bạn bè. Còn đối với chuyện của chính mình, cô luôn đủ nhẫn nhịn.
Minh Ly trả lời trợ lý Tề một tin nhắn xác nhận theo đúng phép tắc, rồi tiếp tục nhìn lên sân khấu, nơi Thẩm Sơ và Chung Ly Thư đang đứng.
Đã đến phân đoạn hai vị tân nương trao nhẫn, hôn nhau, nhưng cô lại cảm thấy có một ánh mắt đang dõi theo mình.
Trong phòng tiệc này, cho dù có người hiếu kỳ chuyện giữa cô và Cố Thanh Sương, nhiều lắm cũng chỉ lén đánh giá, sau lưng xì xào. Kẻ lắm miệng hơn thì vào nhà vệ sinh cùng người khác buôn chuyện.
Nhưng sẽ không ai thiếu lễ phép mà nhìn chằm chằm cô.
Đây cũng là một trong những lý do Minh Ly dám quay lại.
Bởi vì không ai sẽ công khai làm lớn chuyện này. Chỉ cần cô biết diễn, biết giả vờ, chẳng bao lâu mọi người sẽ quên đi.
Đến lúc cuối cùng cô cùng Cố Thanh Sương rời đi, mọi người thậm chí còn sẽ "mỹ hóa" hành động vừa rồi của Cố Thanh Sương.
Chứ không phải là chuyện không quên được bạn gái cũ, tro tàn lại cháy.
Mà chỉ là... lòng tốt.
Đương nhiên, cách giải thích này chỉ có thể lừa được những kẻ không hiểu chuyện.
Nhưng lừa được bao nhiêu người thì hay bấy nhiêu.
Minh Ly thường cảm thấy, lời nói dối nói nhiều rồi sẽ dần trở thành sự thật. Giống như chính cô, chỉ mới nói với Ôn bá mẫu một lần, cô đã bắt đầu dần dần tán đồng cách nhìn đó.
Cố Thanh Sương không phải loại người như vậy.
Nàng chỉ là... nhớ tình cũ mà thôi.
Minh Ly cố gắng kìm nén không quay đầu lại nhìn theo ánh mắt đó, thầm nghĩ đợi lát nữa đối phương thấy chán rồi cũng sẽ thôi không nhìn nữa.
Dù sao thì cũng chỉ là người bình thường, hai con mắt một cái miệng, cô đâu phải mang dáng vẻ Nhẫn Giả Thần Quy gì cho cam.
Thế nhưng ánh mắt kia lại càng lúc càng nóng rực. Minh Ly khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn lại.
Rồi cô nhìn thấy Lạc Triều Tuyết.
Một cái tên rất hay.
Cũng đã tự giới thiệu với cô hai lần.
Thật ra ngay lần trước ở tiệm đồ ngọt, Minh Ly đã nhớ kỹ tên cô ấy, nhưng ấn tượng về gương mặt thì lại không sâu.
Không phải là cô ấy không xinh đẹp, mà là kiểu dịu dàng như gió xuân, khí chất ấy khó khiến người ta để lại ấn tượng khắc sâu.
Ngược lại, cô gái bên cạnh cô ấy giống như một thùng thuốc súng, chạm vào là nổ, lại khiến người ta nhớ mãi không quên.
Khi ở khu vườn trên không ban nãy, sau khi Lạc Triều Tuyết tự giới thiệu, Minh Ly chỉ hỏi một câu về ý nghĩa cái tên của nàng: "Là mang ý Triêu như thanh ti, mộ thành tuyết?" (Tóc buổi sáng còn xanh, đến tối đã trắng như tuyết)
Lạc Triều Tuyết gật đầu: "Đúng vậy."
Minh Ly hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc rồi nói: "Tôi rất thích bài thơ này."
"Cô thích câu đó sao?" Lạc Triều Tuyết hỏi.
Minh Ly lắc đầu.
Lạc Triều Tuyết thuận miệng nói: "Thật ra tôi thích câu Chung cổ soạn ngọc bất túc quý, đản nguyện trường túy bất nguyện tỉnh hơn." (Chuông trống ngọc ngà đâu đáng quý, chỉ mong say mãi chẳng muốn tỉnh)
《Tương tiến tửu》 của Lý Bạch, mỗi câu tách ra đều rất hay.
"Ngũ hoa mã, thiên kim cừu, hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu, dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu." (Ngựa năm hoa, áo lông nghìn vàng, gọi trẻ đem ra đổi lấy rượu ngon, cùng người tiêu tan nỗi sầu muôn thuở) Minh Ly nhàn nhạt ngâm lên: "Tôi thích câu này."
Minh Ly nói cũng không hoàn toàn đúng.
Hồi cấp ba, khi lần đầu đọc bài thơ này, cô thích nhất là câu: Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn đối không nguyệt. (Đời người khi đắc ý phải vui cho trọn, chớ để chén vàng trơ trước ánh trăng)
Không hiểu vì sao, đến bây giờ trong đầu cô chỉ còn nhớ câu cuối cùng, thậm chí khi đọc đến ba chữ "vạn cổ sầu", trong lòng còn dâng lên một cơn xúc động muốn khóc.
Hai người đứng trên mái nhà, đón gió lạnh, thảo luận về 《Tương tiến tửu》 của Lý Bạch chừng hai phút. Sau đó, khi cảm thấy cảm xúc của mình sắp sụp đổ, Minh Ly tìm một cái cớ để rời đi.
Lúc này tâm trạng đã điều chỉnh khá ổn. Khi lại bắt gặp ánh mắt của Lạc Triều Tuyết, cô chỉ bình thản gật đầu, xa cách mỉm cười, coi như chào hỏi.
Đám cưới diễn ra vô cùng hoàn mỹ, nếu bỏ qua màn nhảy trước khi hai cô dâu ra sân.
Chính xác hơn là nửa sau của điệu nhảy ấy, cùng với trò náo loạn sau đó.
Minh Ly đoán rằng thương thế của Thẩm Lê Đăng hẳn không quá nghiêm trọng, nếu không Thẩm Sơ đã không thể xuất hiện nhanh như vậy, còn kịp tiếp tục cử hành hôn lễ.
Sau chuyện của Minh Hi và Thẩm Sưởng, Minh Ly cũng từng gián tiếp tìm hiểu đôi chút về tình hình nhà họ Thẩm.
Tuy Thẩm Sơ và Thẩm Sưởng là chị em cùng cha cùng mẹ, nhưng Thẩm Sơ lại thân thiết với Thẩm Lê Đăng hơn.
Trong các buổi phỏng vấn trước đây, Thẩm Lê Đăng cũng không chỉ một lần bày tỏ sự cảm kích đối với chị gái Thẩm Sơ.
Nhưng biểu hiện tối nay...
Minh Ly không hiểu.
Ban đầu cô nghĩ Thẩm Lê Đăng chỉ đơn thuần muốn chúc mừng Thẩm Sơ, nhưng khi nhìn thấy sân khấu pha lê, cô mơ hồ cảm thấy sẽ có chuyện xảy ra.
Là do Thẩm Lê Đăng quá tự tin, cho rằng mình sẽ không gặp chuyện? Hay là cố ý?
Nhưng... thật sự có vũ công nào lại cố ý dùng cách như vậy để phá hoại hôn lễ của người khác sao?
Hơn nữa, chuyện này cũng không thể gọi là phá hoại, nhiều nhất chỉ khiến hôn lễ trì hoãn một chút, hoặc làm Thẩm Sơ lúng túng đôi phần.
Chẳng lẽ là diễn khổ nhục kế cho Cố Thanh Sương xem?
Nhưng với địa vị của cô ấy trong lòng Cố Thanh Sương, căn bản không cần dùng đến thủ đoạn như vậy.
Chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, Cố Thanh Sương nhất định sẽ đến tìm cô ấy.
Giống như tối nay, Cố Thanh Sương đã gặp cô ấy.
Hiện giờ Thẩm gia và Cố gia cũng không có cạnh tranh, càng không tồn tại việc dùng phương thức này để bôi nhọ Cố gia.
Minh Ly không hề nghi ngờ việc Thẩm Lê Đăng bị thương là thật. Sau này cô ấy còn có thể nhảy những điệu múa có độ khó cao hay không vẫn là chuyện chưa biết.
Dùng cách này để đổi lấy sự quan tâm của Cố Thanh Sương trước mặt mọi người thì có ích lợi gì?
Minh Ly bỗng nhớ đến cảnh tượng tối nay nhìn thấy bên ngoài: Thẩm Lê Đăng vừa hút thuốc vừa rơi lệ, trông như thất tình.
Nghe nói khi chị gái kết hôn, em gái sẽ khóc nức nở. Khi cô và Cố Thanh Sương kết hôn, đêm trước lúc chuyển vào Cố viên, Minh Hi cũng ôm cô khóc không ngừng, nhưng không phải trạng thái như thế này.
Minh Ly cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ, nhưng cụ thể kỳ lạ ở đâu thì không nói được.
Có lẽ, tất cả những điều này chỉ Thẩm Lê Đăng mới hiểu.
Nghĩ đến đây khiến đầu óc đau nhức, Minh Ly dứt khoát không nghĩ nữa, yên lặng chờ khai tiệc.
Người trong bàn hầu như cô đều quen biết, bên cạnh cũng đã để sẵn chỗ cho Cố Thanh Sương.
Nhưng Cố Thanh Sương mãi vẫn chưa quay lại.
Minh Ly còn gửi tin nhắn báo số bàn, nhưng Cố Thanh Sương không trả lời.
May mà trên bàn không ai hỏi thăm tung tích của Cố Thanh Sương, chỉ tùy ý trò chuyện với Minh Ly vài câu. Phần lớn thời gian đều im lặng, triệt để thực hành mỹ đức "ăn không nói, ngủ không nói".
Nửa giờ sau, hai cô dâu tới bàn này kính rượu. Thẩm Sơ liếc nhìn Minh Ly, ghé sát hạ giọng hỏi: "Cố Thanh Sương vẫn chưa lại đây sao?"
"Chưa." Minh Ly mỉm cười với cô ấy, nhận ra ánh mắt đánh giá của Chung Ly Thư, sắc mặt không đổi, khẽ dịch sang một bên, giữ khoảng cách với Thẩm Sơ, tự nhiên chúc phúc: "Chúc hai vị trăm năm hảo hợp, vạn sự như ý."
Nghe câu trả lời của cô, sắc mặt Thẩm Sơ hơi khó coi, nhưng trước mặt bao nhiêu người, lại là ngày đại hỷ của mình, không tiện nổi giận, chỉ có thể cười nói: "Cảm ơn Minh Ly."
Chung Ly Thư cũng tiến lên chào hỏi cô.
Minh Ly cụng ly với đối phương, chu đáo nói: "Với tôi thì không cần khách sáo, tôi uống cạn rồi, chị chỉ cần nhấp môi một chút để tỏ lòng là được. Lát nữa còn phải kính rất nhiều bàn, đừng để say."
Chung Ly Thư mỉm cười: "Đúng là một cô em hiểu chuyện. Không giống mấy người bạn của tôi, cứ muốn chuốc tôi say chết ngay trong hôn lễ."
Minh Ly thấy cô ấy uống khá nhiều rượu nên mới nói thêm một câu, không ngờ Chung Ly Thư lại là người hào sảng, "Vậy thì chị nhớ giữ sức."
"Ừ." Chung Ly Thư cười nhìn cô: "Tôi không mang điện thoại, nếu có nhất định đã thêm WeChat của cô rồi."
Minh Ly chỉ coi đó như lời xã giao, nghe qua rồi thôi, không lấy điện thoại ra đòi kết bạn, chỉ nói: "Đợi lần sau có cơ hội, gặp nhau ở bữa tiệc khác rồi thêm cũng được."
"Không được." Chung Ly Thư suy nghĩ một chút: "Nếu tối nay tôi không say, sẽ để Thẩm Sơ đẩy WeChat của cô cho tôi."
Thẩm Sơ ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Chị cũng không có WeChat của cô ấy."
Chung Ly Thư: "Chẳng phải bạn chị có sao?"
Lúc này Minh Ly mới biết người này thật sự muốn thêm, liền cầm điện thoại lên định hỏi số WeChat, nhưng Chung Ly Thư đẩy nhẹ: "Tôi thêm cô. Sao có thể để mỹ nữ chủ động thêm người được?"
Minh Ly bị trêu một câu, cũng không ngại, thoải mái cười nói: "Vậy được, tôi chờ."
Nói rồi uống thêm một chén.
Sau khi Chung Ly Thư và Thẩm Sơ trò chuyện thêm vài câu với cô, lại đi chào hỏi những người khác trong bàn. Mọi người cũng lần lượt nói lời chúc phúc. Minh Ly uống cạn ly rượu, vừa đặt ly xuống liền nhìn thấy Cố Thanh Sương bước tới.
Thẩm Sơ cũng vừa uống xong, thấy nàng liền cười trêu: "Sao đến muộn thế! Mọi người đều chờ cô đó."
Nói xong mới nhìn thấy rõ cổ của Cố Thanh Sương, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.
Minh Ly tự nhiên cũng nhìn thấy, trên làn da trắng mịn nơi gáy có ba vết trầy đỏ, như bị móng tay dài cào phải, tóc tai cũng hơi rối.
"Xin lỗi, tôi đến muộn." Cố Thanh Sương dường như không để tâm, cầm lấy ly rượu bên cạnh uống cạn một hơi, "Xem như tạ lỗi."
Thẩm Sơ sửng sốt, nhìn dấu vết trên cổ nàng, muốn nói lại thôi, nhưng bị Chung Ly Thư kéo nhẹ, nói một câu "không sao" rồi rời đi.
Sau khi Thẩm Sơ và những người kia rời khỏi, Minh Ly nhìn Cố Thanh Sương, ghé sát hạ giọng: "Ngồi xuống trước đi."
"Tôi muốn về." Cố Thanh Sương hỏi: "Em có đi không?"
Minh Ly liếc mắt nhìn nàng, thấy trong mắt nàng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, dường như sắp không kìm được, liền biết nàng một phút cũng không muốn ở lại nữa.
Nhưng nàng có thể nói đi là đi, còn Minh Ly thì không thể tùy hứng như vậy.
Minh Ly ôn thanh nói: "Chị ra xe đợi em trước, em chào mọi người xong sẽ ra tìm chị."
Nghe vậy, Cố Thanh Sương quét mắt qua những người trong bàn, đa phần là trưởng bối, liền đơn giản chào hỏi vài câu rồi xoay người rời đi.
Vẫn tiêu sái như trước.
Sau khi nàng đi, Minh Ly chậm rãi nhét điện thoại vào túi xách, khách sáo lễ phép lần lượt chào từng người, vừa cười nói vài câu khen ngợi, vừa bảo mọi người ăn chậm, nói thêm mấy câu "lần sau có dịp gặp lại", lúc này mới xoay người rời khỏi tiệc cưới.
Vừa bước ra khỏi cửa, Minh Ly liền thu lại nụ cười trên mặt, như tháo xuống một chiếc mặt nạ giả tạo.
Khi trở lại xe, Cố Thanh Sương đang ngồi ở ghế lái, nhíu mày, quanh người đầy lệ khí.
Minh Ly bình tĩnh thắt dây an toàn, nhất thời không nói gì.
Một lúc lâu sau, Cố Thanh Sương mới thấp giọng nói: "Em không có gì muốn hỏi tôi sao?"
Minh Ly nhìn nàng: "Chị hy vọng em hỏi sao?"
Đáp lại là sự im lặng kéo dài của Cố Thanh Sương. Sau đó, xe khởi động, rời khỏi bãi đỗ.
**********************
Tác giả có lời muốn nói:
Khu bình luận yên ắng quá.
Xin lỗi mọi người, viết thêm một chút là muộn mất mấy phút QAQ~
Thấy mọi người trong khu bình luận đều cảm thấy chương mới đăng lúc 11 giờ hơi muộn, nên sau này tôi dự định sẽ cập nhật vào 10 giờ tối. Tôi sẽ cố gắng viết thêm một chút tồn cảo.
Cũng xin giải thích thêm một chút: nhịp truyện của bộ này quả thật hơi chậm. Theo kế hoạch ban đầu, đến khoảng 300.000 chữ chắc chắn sẽ ly hôn, nhưng hiện tại vẫn còn rất nhiều tình tiết chưa được viết ra.
Tôi muốn xây dựng một tiểu thế giới hoàn chỉnh, không chỉ xoay quanh mỗi Minh Ly và Cố Thanh Sương, mà là một câu chuyện có rất nhiều tuyến nhân vật phụ (che mặt.jpg).
Mọi người cũng có thể nuôi truyện một thời gian, chờ đến đoạn ly hôn mình sẽ ghi chú rõ trong chương. Nhưng có thể sau khi ly hôn, quá trình "truy thê" cũng sẽ không kịch liệt như mọi người tưởng tượng (xin tiêm trước một mũi phòng ngừa).
Tôi chỉ có thể nói là sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tác phẩm này. Cảm ơn mọi người, bút tâm ~
Bình luận chương này vẫn sẽ phát lì xì ngẫu nhiên.