Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 54: Chương 40

Nói đến đây, giọng của Cố Thanh Sương trầm xuống.

Đôi mắt cũng không còn sáng sủa như trước, căn phòng bỗng rơi vào yên lặng. Một lúc sau, Cố Thanh Sương mới chậm rãi nói: "Không nhắc nữa."

Minh Ly sững sờ.

Giống như câu chuyện vừa kể đến cao trào thì đột ngột dừng lại ——

Tâm trí Minh Ly đã hoàn toàn bị cuốn theo lời nàng, nhưng Cố Thanh Sương lại không nói tiếp nữa.

Nàng cúi đầu, như thể nhớ tới điều gì đó không tốt, sắc mặt còn tái nhợt hơn trước, hai tay siết chặt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Minh Ly đưa tay nắm lấy tay nàng, dùng chút lực tách tay nàng ra, giọng nói dịu dàng: "Tư Vãng có phải là cô gái suýt bị dìm chết mà mẹ nhắc tới không?"

Minh Ly và Cố Thanh Sương xưa nay chưa từng thân cận đến thế.

Trước đây họ từng tr*n tr** ôm nhau nằm trên giường, nhưng Minh Ly vẫn luôn cảm thấy giữa hai người có một khoảng cách rất xa.

Thế nhưng đêm nay, Cố Thanh Sương kể cho cô nghe những chuyện trong quá khứ, khiến Minh Ly nhìn thấy một Cố Thanh Sương hoàn toàn khác.

Quan trọng hơn cả là, tất cả những điều này đều là nút thắt trong lòng Cố Thanh Sương.

Hôm nay Cố Thanh Sương có thể vì một trận tranh cãi mà tự hành hạ bản thân, ngày khác khi thật sự không chịu nổi nữa, tự sát cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Minh Ly không dám tưởng tượng, nếu căn nhà này không còn Cố Thanh Sương thì sẽ như thế nào.

Nhất là, cô đã từng mất đi người thân.

Minh Ly sợ mất mát, càng sợ mất đi theo cách như vậy.

Nghe nàng nói, trò chuyện cùng nàng một chút, có thể mang lại cho Cố Thanh Sương chút hy vọng cũng tốt.

Có hy vọng để sống, dù sao cũng tốt hơn đau khổ tự ngược.

Cố Thanh Sương lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Cuối cùng, nàng đau đớn nói: "A Ly, đừng hỏi nữa."

Quá tàn nhẫn, với cô mà nói thì quá tàn nhẫn, mà với chính bản thân nàng cũng quá tàn nhẫn.

Minh Ly nhìn chằm chằm nàng: "Vậy tại sao chị cũng cắt đứt liên lạc với Xuân Liễu Y?"

Giọng Minh Ly dịu dàng như cơn mưa xuân, thấm vào lòng người không một tiếng động: "Theo lý mà nói, quan hệ của ba người các chị rất tốt. Sau khi chuyện đó xảy ra, Xuân Liễu Y hẳn sẽ đứng ra làm người hòa giải, dù không thể tiếp tục làm bạn, cũng sẽ không đến mức..."

Nếu lần trước Minh Ly không nhìn lầm, Xuân Liễu Y đối với Cố Thanh Sương có một cảm xúc yêu hận đan xen.

Những người bạn thân thiết thời niên thiếu như vậy, dù có tan vỡ, nhiều năm sau gặp lại, ai cũng đã trưởng thành, không đến mức bề ngoài vẫn làm ầm ĩ khó coi.

Giống như trước đó Cố Thanh Sương muốn kết bạn WeChat với Xuân Liễu Y, chỉ là thêm một WeChat mà thôi, thêm xong rồi chặn vòng bạn bè cũng chẳng có gì lạ.

Huống hồ, Xuân Liễu Y cũng không phải nhân vật chính trong câu chuyện này.

Trong đầu Minh Ly xoay chuyển rất nhanh, nhưng Cố Thanh Sương chỉ thấp giọng thốt ra bốn chữ: "Tôi hại cậu ấy."

Trong lời nói tràn đầy hối hận.

"Vậy còn bây giờ thì sao?" Minh Ly biết không thể hỏi thêm nhiều chuyện quá khứ từ Cố Thanh Sương, bèn hỏi thẳng suy nghĩ hiện tại của nàng, "Các chị đều đã lớn rồi, bạn bè cũng không phải thứ thiết yếu của cuộc sống. Nếu mẹ vẫn kiên quyết không cho chị gặp Tư Vãng..."

Cố Thanh Sương nghe vậy lắc đầu, hiếm khi tỏ ra kiên định: "Những chuyện khác tôi đều có thể nghe bà ấy. Nhưng chuyện này, tôi không muốn tiếp tục nghe theo nữa."

Minh Ly im lặng vỗ nhẹ lên vai nàng, lòng bàn tay khẽ lướt qua vùng da vừa rồi, không trách móc Cố Thanh Sương điều gì.

Một lúc lâu sau, Minh Ly nói: "Sau này có chuyện gì thì cứ tâm sự với em. Đừng quá làm khó chính mình."

Cố Thanh Sương tự giễu cười: "Em có thấy tôi rất không ra gì không? Làm bạn với ai không làm, nhất định phải làm bạn với cậu ấy để chọc giận mẹ?"

"Không." Minh Ly đặt mình vào vị trí của nàng để nghĩ, "Có lúc, bạn bè chính là gia đình do mình lựa chọn."

Giống như cô và Chúc Hàn Tinh, dù thỉnh thoảng không liên lạc, nhưng chỉ cần gặp rắc rối, nhất định sẽ giúp đỡ lẫn nhau.

Nếu bây giờ nói cô và Chúc Hàn Tinh là chị em cùng cha, Minh Ly nghĩ một chút, cô có lẽ sẽ hận cha mình, nhưng sẽ không oán trách Chúc Hàn Tinh.

Đều là trẻ con, lúc sinh ra đã thân bất do kỷ, trong tình huống như vậy, trách người lớn vẫn hơn là tự trách mình.

"Nhưng tôi rất đáng ghét." Cố Thanh Sương lại tiếp tục đề tài mà vừa rồi nàng không muốn nhắc tới: "Khi Tư Vãng đến nhà tôi, cậu ấy mặc những món đồ đắt tiền mà bình thường cậu ấy không thể mua nổi, chiếc đồng hồ trên tay cũng là do cha tôi mua cho. Tôi nhớ rất rõ, năm đó sinh nhật cha tặng tôi một chiếc Patek Philippe phiên bản giới hạn bầu trời sao, mà hôm đó trên tay cậu ấy cũng đeo một chiếc cùng kiểu.

Cậu ấy đứng co ro trong phòng khách nhà tôi, lúc nhìn thấy tôi liền bối rối."

"Cô ấy cũng không biết chuyện này sao?" Minh Ly thấy nàng sẵn sàng trò chuyện, liền tiếp tục hỏi.

"Không biết." Cố Thanh Sương nói: "Cậu ấy lớn lên cùng ông bà, vì là con gái nên không được coi trọng, từ nhỏ đã phải làm việc nhà, phải học giỏi. Suốt ba năm trung học, cậu ấy đều giành học bổng. Cậu ấy nấu ăn cũng rất ngon."

Minh Ly yên lặng lắng nghe Cố Thanh Sương kể, trong đầu đã rất dễ dàng phác họa nên một bức chân dung con người.

Nếu không phải biết Cố Thanh Sương có người yêu khác, Minh Ly cảm thấy khi nghe nàng miêu tả về Tư Vãng, rất giống hình tượng mối tình đầu Bạch Nguyệt Quang, yêu mà không thể có được.

Thậm chí, Minh Ly mơ hồ cảm thấy trong lòng Cố Thanh Sương, Tư Vãng còn quan trọng hơn Thẩm Lê Đăng rất nhiều.

Mỗi lần Minh Ly nghe Cố Thanh Sương nhắc đến Thẩm Lê Đăng, nàng đều nói rất ít, dáng vẻ cũng đầy khó xử.

Nhưng khi nhắc đến Tư Vãng thì hoàn toàn khác, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Liễu Tư Vãng trong mắt Cố Thanh Sương dường như không có khuyết điểm.

Đang trò chuyện, Cố Thanh Sương đột nhiên lạnh giọng nói: "Nói cho cùng, Tư Vãng còn oán hận cha hơn cả tôi."

Đây là lần đầu tiên Cố Thanh Sương dùng từ "oán hận" trước mặt Minh Ly. Đối với Cố Liễu Phủ, trong ấn tượng của Minh Ly chỉ là một người đàn ông bệnh tật triền miên nhưng phong nhã hào hoa, không hiểu sâu nên tự nhiên không thể đánh giá.

Cố Thanh Sương cũng không nói chi tiết thêm.

Cách nàng kể những chuyện này không giống cách nói chuyện thường ngày, không theo logic mạch lạc, toàn là những đoạn rời rạc, tâm trạng theo đó cũng dần trầm xuống.

Minh Ly hiểu rõ không thể để nàng chìm đắm trong cảm xúc bi thương nữa, nếu không lát nữa Cố Thanh Sương rất có thể lại tự làm đau mình lần nữa.

Cô không tò mò về phần sau, thẳng thắn đưa tay quơ trước mặt Cố Thanh Sương: "Chị có muốn ngủ không?"

Cố Thanh Sương ngước mắt nhìn cô: "Bây giờ à?"

"Chứ còn sao nữa?" Minh Ly bất đắc dĩ: "Sắp một giờ rồi. Người chị làm bằng sắt à?"

"Ngủ." Cố Thanh Sương đứng dậy: "Về phòng thôi."

Hai người sóng vai trở về phòng ngủ.

Cố Thanh Sương đi rửa ráy trước. Minh Ly nhìn băng vải trên đùi nàng, định nói không tắm cũng được, nhưng nghĩ đến tính ưa sạch sẽ của Cố Thanh Sương, đành thôi.

Đợi nàng ra rồi xử lý lại vết thương sau cũng được.

Không ngờ khi Minh Ly tắm xong bước ra, Cố Thanh Sương đã tự xử lý lại vết thương, nằm trên giường nghịch điện thoại.

Minh Ly thấy khóe môi nàng hơi cong, như thể có chuyện gì vui, liền nhanh miệng hỏi: "Chị đang xem gì vậy?"

Hỏi xong mới nhận ra mình nhiều chuyện, nhưng lời đã nói ra không thể rút lại.

Cố Thanh Sương quay đầu nhìn cô, đôi mắt sáng lấp lánh không thua gì Minh Nguyệt.

"Tư Vãng gửi cho tôi một tấm ảnh." Cố Thanh Sương nói, đưa điện thoại cho cô xem: "Cậu ấy thay đổi rất nhiều."

Minh Ly liếc nhìn màn hình, là một cô gái trông rất ngầu.

Tóc ngắn gọn gàng qua gáy, đeo kính râm đứng trước lan can, hoodie oversize màu đen, quần jean rộng, đội mũ len, tràn ngập khí chất đường phố.

Minh Ly không nhịn được hỏi: "Trước đây cô ấy trông thế nào?"

Cố Thanh Sương dường như rất lâu rồi mới có người chịu nghe nàng nói những chuyện này, liền cầm điện thoại tìm ảnh. Cuối cùng nàng tìm được một tấm ảnh rất mờ trong album QQ đã mã hóa của mình.

Minh Ly không ngờ đời này còn có thể thấy được album mã hóa của Cố Thanh Sương.

Càng không ngờ là Cố Thanh Sương vẫn dùng QQ.

Trong ảnh, Cố Thanh Sương còn rất ngây ngô, nhưng vẫn mang dáng vẻ cao lãnh. Khác ở chỗ đôi mắt sáng trong long lanh, rõ ràng là đang giả vờ lạnh lùng.

Bên trái nàng là Xuân Liễu Y, bên phải hẳn là Liễu Tư Vãng.

Xuân Liễu Y cao hơn hai người một chút, mái ngang, mặt trái xoan, đúng kiểu "nữ thần" của thời đó.

Còn Liễu Tư Vãng thì trông đúng kiểu học sinh ngoan, đeo cặp kính dày, gương mặt nhỏ gầy nhưng toát lên sự quật cường không chịu thua, rất giống kiểu "tiểu bạch hoa cứng cỏi" trong phim truyền hình.

Nhưng cô ấy lại đưa tay tạo ký hiệu "V" ngay bên má Cố Thanh Sương.

Minh Ly phát hiện trong album chỉ có ba tấm ảnh, liền hỏi: "Em có thể xem hết không?"

Cố Thanh Sương do dự một chút rồi gật đầu: "Có thể."

Ba tấm ảnh đều là ảnh chụp chung của họ, rõ ràng là ở những thời điểm khác nhau.

Trạng thái của Cố Thanh Sương cũng hoàn toàn khác. Có một tấm nàng vòng tay ghì chặt Xuân Liễu Y, trông hung hăng vô cùng, nhưng trên người lại mang khí chất ngông cuồng của tuổi thiếu niên.

Không giống bây giờ, u ám, đầy tử khí.

Xem xong, Minh Ly trả lại điện thoại, đánh giá vừa phải: "Thay đổi thật sự rất lớn."

Lên giường, Minh Ly tắt đèn chính, chỉ còn lại hai chiếc đèn ngủ. Thấy Cố Thanh Sương đang vui vẻ trò chuyện với ai đó trên QQ, cô cũng tự chơi điện thoại một lúc.

Chơi đến khi hơi mệt, cô đắp chăn kỹ lưỡng chuẩn bị ngủ.

Nhưng chẳng bao lâu, Cố Thanh Sương từ phía sau ôm lấy cô.

Da thịt áp vào nhau mang lại cảm giác ấm áp.

Minh Ly ôn thanh hỏi nàng: "Tán gẫu xong rồi à?"

"Ừm." Cố Thanh Sương trầm thấp đáp.

Minh Ly chợt nhớ ra điều gì: "Hôm qua người mà chị liên lạc lại là Tư Vãng phải không?"

Cố Thanh Sương vẫn đáp một tiếng "ừ", nhưng so với thường ngày lại lưu luyến hơn nhiều.

Nghe giọng nàng như vậy, Minh Ly mềm lòng không chịu nổi, muốn nói rằng đợi Tư Vãng về, cô có thể đi cùng Cố Thanh Sương gặp mặt.

Dù sao cũng là bạn cũ lâu ngày không gặp, Cố Thanh Sương có lẽ sẽ hơi câu nệ.

Nhưng nghĩ lại, cô vẫn không nói ra.

Quá vượt quy củ, cũng trái với hợp đồng.

Huống hồ còn có Cố Tuyết Tường ở giữa, Minh Ly không nghĩ vì Cố Tuyết Tường ghét người này mà mình cũng phải ghét theo.

Không thân thiết, nhưng cũng không cần trở mặt.

Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng liên quan nhiều đến cô.

Nghe xong, cùng lắm chỉ là cảm khái mà thôi.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, câu tục ngữ này dường như càng thấm thía hơn.

Thậm chí, Minh Ly còn cảm thấy cuốn "kinh" Cố gia này đặc biệt khó niệm.

Trong đầu cô suy nghĩ xoay vòng hết lượt này đến lượt khác, thì ngay giây sau đã phát hiện đầu lưỡi Cố Thanh Sương khẽ l**m qua d** tai cô, k*ch th*ch đến mức cô giật mình.

Kết hôn ba năm, Minh Ly chưa từng được đối xử như thế này.

Vốn đã hơi buồn ngủ, nhưng trong nháy mắt Minh Ly đã tỉnh hẳn, cả cơ thể cũng theo đó căng lên.

Có lẽ vì xưa nay chưa từng bị trêu chọc như vậy, Cố Thanh Sương chỉ cần hơi chủ động một chút, cô liền quăng mũ cởi giáp.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Cố Thanh Sương chui vào trong chăn, tay cũng không an phận, sờ tới sờ lui trên người cô.

Chỉ là nàng chẳng có kỹ xảo gì, thuần túy là mò loạn.

Nhưng như vậy lại càng khiến Minh Ly bốc hỏa. Từ lúc bắt đầu cô đã suýt không chống đỡ nổi, huống hồ là những động tác vừa vụng về lại đầy ý vị câu dẫn này.

Minh Ly căng thẳng toàn thân, không quay đầu, cũng không hất chăn, mặc cho nàng làm càn.

Cô ngược lại muốn xem, một người trước nay chưa từng nắm quyền chủ động trong chuyện này, rốt cuộc có thể đi được đến đâu.

Sự thật chứng minh.

Cố Thanh Sương nhiều nhất chỉ làm được đến bước sờ loạn. Mò mẫm đến mức Minh Ly thực sự bất đắc dĩ. Nghĩ đến ngày mai còn có việc, không thể tiếp tục hồ đồ, cô thẳng thắn trở mình, dễ dàng đè Cố Thanh Sương xuống dưới thân.

Ánh đèn mờ nhạt, trong mắt Cố Thanh Sương mang theo vài phần mê hoặc, tĩnh lặng mà vẫn không mất đi vẻ quyến rũ.

Minh Ly rất thích đôi mắt như vậy của nàng. Bình thường phải làm rất nhiều màn dạo đầu mới khơi gợi được, không ngờ đêm nay chẳng cần làm gì cũng đã thu được ánh mắt này.

Nhìn đến mê mẩn, Minh Ly không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt nàng.

Mí mắt Cố Thanh Sương khẽ rung, nhìn chằm chằm Minh Ly.

Nhưng Minh Ly lại chậm chạp không có động tác tiếp theo, Cố Thanh Sương khẽ mím môi.

"Muộn thế này còn chưa ngủ?" Minh Ly hỏi.

Cố Thanh Sương: "Ngủ không được."

Minh Ly: "Vậy cũng không cho em ngủ à?"

Cố Thanh Sương: "Tôi chỉ là muốn ôm em."

Giọng nói trầm lắng ấy thốt ra câu này, dù không phải làm nũng nhưng đối với Minh Ly vẫn như hạ một liều thuốc mạnh.

Minh Ly hỏi: "Chỉ là muốn ôm?"

Ban đầu Cố Thanh Sương đúng là chỉ muốn ôm. Một là có hơi lạnh, hai là nàng rất vui, ba là đêm nay nàng đã nói với Minh Ly rất nhiều chuyện, nên nói hay không nên nói đều nói cả, khiến nàng nảy sinh cảm giác thân mật khó tả với Minh Ly. Nhưng ôm rồi lại muốn làm chút chuyện khác.

Đối diện đôi mắt như pha lê của Minh Ly, Cố Thanh Sương lại không nói nên lời.

"Em. . ." Cố Thanh Sương ngập ngừng: "Tôi. . ."

Lời còn chưa dứt, Minh Ly đã cúi đầu cắn lên môi nàng: "Em còn muốn hôn."

. . .

Đêm đó dĩ nhiên lại không ngủ sớm.

Ngủ muộn dậy sớm, đồng hồ sinh học của Minh Ly gần như đã thành thói quen. Sau khi rời giường, mệt mỏi rã rời, cô tự pha cho mình một cốc Americano đá đắng hơn cả thuốc Đông y.

Còn Cố Thanh Sương thì thần sắc sáng láng. Sau đêm qua, ánh mắt nàng nhìn Minh Ly đã có chút khác đi.

Không còn lạnh lẽo như trước.

Nếu phải nói cụ thể, Minh Ly cũng không chỉ ra được khác ở đâu. Cảm giác giống như trẻ con lập phe phái, giữa cô và Cố Thanh Sương có một bí mật nhỏ, khiến cô được xếp về cùng một phe với nàng.

Cho dù là vậy, Minh Ly vẫn cảm thấy rất tốt.

Sáng nay trên bàn ăn, Cố Tuyết Tường thật sự xin lỗi Minh Nguyệt, còn nghiêm túc học mấy câu thủ ngữ để xin lỗi, còn nói sẽ tặng cô bé một món quà.

Minh Nguyệt lại không muốn quà, chỉ ngoan ngoãn nói cảm ơn, còn bảo chờ chị gái làm xong việc trở về sẽ biếu bà một món quà.

Sáng nay trên bàn ăn không có Cố Thanh Sương, nhưng bầu không khí lại hòa hợp.

Minh Ly cuối cùng cũng ăn được một bữa sáng thư thái.

Hôm nay Cố Thanh Sương cũng đi làm, sẽ không có ai trông Minh Nguyệt. Khi Minh Ly vừa định dặn dò Minh Nguyệt ở nhà ngoan ngoãn nghe lời, thì Cố Thanh Sương đã thu xếp xong, đi xuống lầu nói với cô: "Hôm nay tôi mang Minh Nguyệt đến bệnh viện."

Minh Ly ngạc nhiên: "Đến bệnh viện? Nó sẽ ảnh hưởng công việc của chị."

Cố Thanh Sương nói. "Chúng tôi hôm qua đã nói rồi. Hơn nữa hôm nay tôi không trực cấp cứu, chỉ đi kiểm tra phòng. Con bé ở văn phòng tôi đọc sách là được."

Minh Ly vẫn do dự: "Như vậy có ổn không?"

"Tôi thấy trong khoa rất nhiều bác sĩ đều làm vậy." Cố Thanh Sương nói: "Thỉnh thoảng một lần không sao."

Cố Thanh Sương không nói thêm rằng trong khoa họ có nhiều bác sĩ mang con theo, sẽ có thực tập sinh giúp trông, gặp đứa trẻ nghịch ngợm đến mức lật tung cả bệnh viện thì y tá cũng sẽ hỗ trợ dỗ dành, chưa từng thấy ai mang con đến mà xảy ra chuyện.

Sau một ngày ở chung hôm qua, Cố Thanh Sương rất thích đứa trẻ này.

Ngoan ngoãn, biết chừng mực, đi đến đâu cũng khiến người ta yêu mến.

Nàng thấy Minh Nguyệt rất hợp mắt.

Từ lần đầu nhìn thấy đã vậy. Nếu không thì nàng đã chẳng để Minh Ly mang về nhà trong khi bản thân chưa biết gì về cô bé.

Cố Thanh Sương biết gần đây Minh Ly bận rất nhiều việc, nên chủ động chia sẻ trách nhiệm trông Minh Nguyệt.

Làm việc mình thích, lại tiện thể giúp Minh Ly, nàng rất vui vẻ.

Minh Ly vẫn lưỡng lự, hỏi ý Minh Nguyệt. Minh Nguyệt liền cam đoan: "Em sẽ thật ngoan."

Em còn dùng thủ ngữ nói với Minh Ly: "Chị Sương nói chờ chị ấy rảnh có thể dẫn em đi kiểm tra tai."

Thấy hai người đã bàn bạc xong, hơn nữa cũng có lợi cho Minh Nguyệt, Minh Ly cũng không ngăn cản nữa.

Hơn nữa, với tầng quan hệ của Cố Thanh Sương, việc nàng đưa Minh Nguyệt đi kiểm tra không chỉ có thể thương lượng cửa sau, mà còn khiến bác sĩ phụ trách tận tâm hơn. Biết đâu gặp được bác sĩ giỏi, tai của Minh Nguyệt thật sự có cơ hội chữa khỏi.

Minh Ly ôm một chút hy vọng, nhưng cũng không nói nhiều, chỉ cảm ơn Cố Thanh Sương, còn bảo đảm đợi Chúc Hàn Tinh trở về nhất định sẽ chuẩn bị cho nàng một món quà lớn.

Cô tin vào nhân phẩm của Chúc Hàn Tinh.

Minh Ly và Cố Thanh Sương lần lượt ra ngoài đi làm.

Sau buổi đàm phán với Hồ tổng của Tinh Vãn tan vỡ, Minh Ly vẫn làm việc như thường lệ, chỉ là cô không ở Tinh Vãn nữa mà chuyển sang một công ty khác thuộc Cố gia.

Dù sao chuẩn bị hai tay vẫn không bao giờ sai.

Thêm một ngày trôi qua, Hồ tổng vẫn không hề liên lạc.

Sự tự tin mà Minh Ly vẫn cố giữ cũng bắt đầu rạn nứt đôi chút. Cô nắm chắc rằng khoản nợ của Hồ tổng vẫn chưa đến mức "lửa cháy mông", còn mức giá và điều kiện cô đưa ra đủ khiến bà ta động lòng.

2800 vạn tuy thấp hơn giá mà vài công ty khác đưa ra, nhưng cô còn đưa thêm lợi ích khác, chẳng hạn như cổ phần trong công ty mới.

Minh Ly còn bảo trợ lý Lâm đi thăm dò, hiện trên thị trường chỉ có hai, ba công ty tỏ ra hứng thú với Tinh Vãn, số còn lại nhìn vào tình trạng hỗn loạn, khó sinh lời ngay, danh tiếng lại bình thường nên không động tâm.

Hai công ty kia cũng vẫn đang quan sát, tính đi tính lại, phía họ mới là bên có thành ý nhất.

Buổi trưa ăn xong, Minh Ly thẳng thắn bảo trợ lý Lâm đi thúc giục việc đòi nợ.

Xảy ra chuyện gì?

Hồ tổng nợ nhiều tiền như vậy mà không cần trả ư?

Chủ nợ khoan dung đến vậy sao?

Đến tối, điện thoại Minh Ly reo lên, cô còn tưởng là Hồ tổng, kết quả nhìn thấy là Chúc Hàn Tinh.

Minh Ly u oán bắt máy: "Làm gì? Đại minh tinh."

"Ôi, ai chọc giận cậu rồi? Không thể nào là mình — người đang ở xa ngàn dặm chứ?" Chúc Hàn Tinh cười hì hì: "Nhận được điện thoại của mình mà không vui sao?"

"Vui." Minh Ly nói: "Có chuyện gì?"

"Không có chuyện thì không được gọi cho cậu à?" Chúc Hàn Tinh trách móc: "Sao lúc nào cũng phải vào đề thế?"

"Mấu chốt là bình thường cậu không có chuyện gì thì cũng chẳng tìm mình." Minh Ly nói: "Nói nhanh lên, mình còn đang bận."

Chúc Hàn Tinh hừ một tiếng: "Chị đây tối nay đóng máy! Cưng không tặng hoa à?"

"Tặng tặng tặng, đặt ngay bây giờ." Minh Ly nói là làm, không hề do dự: "Rồi sao nữa? Ngày mai cậu về à?"

"Chưa được. Ngày mai còn tiệc đóng máy, ngày mốt ở đây còn một hoạt động, muộn nhất là ngày kia mới về."

"Vậy cậu nói làm gì? Mình còn tưởng ngày mai cậu mời mình ăn cơm."

"Đợi mình về rồi mời. Dù sao cậu cũng giúp trông Minh Nguyệt."

"Lần này thật ra không phải mình trông." Minh Ly đơn giản kể lại chuyện Minh Nguyệt nhan khống như thế nào, rồi theo Cố Thanh Sương đi làm thế nào cho Chúc Hàn Tinh nghe. Chúc Hàn Tinh im lặng vài giây rồi nói: "Giống y chang mình."

Minh Ly: "..."

"Tật mê cái đẹp này, chịu thôi." Chúc Hàn Tinh nói, "Đợi mình về cũng mời Cố Thanh Sương ăn bữa cơm."

"Ăn cơm chắc chị ấy không đến đâu, nhưng mình đã mạnh miệng nói cậu sẽ chuẩn bị hậu lễ cho chị ấy, cậu lo chuẩn bị đi."

Chúc Hàn Tinh: "?"

Bình thường, Chúc Hàn Tinh chắc chắn sẽ tính toán chu đáo, chuẩn bị hậu lễ cũng là chuyện thường.

Nhưng việc Minh Ly đòi hậu lễ giúp Cố Thanh Sương một cách tự nhiên như vậy khiến Chúc Hàn Tinh cảm thấy có gì đó không ổn.

"Chị Ly, cậu với Cố Thanh Sương bây giờ có phải quan hệ rất tốt không?" Chúc Hàn Tinh hỏi.

Minh Ly khựng lại, mạnh miệng phủ nhận: "Không có, bình thường thôi."

"Nhưng hôm nay cậu gọi tên chị ấy nghe vui lắm." Chúc Hàn Tinh nói.

"Không có."

Chúc Hàn Tinh cũng không vạch trần nữa, chỉ miễn cưỡng thở dài.

Minh Ly nghe giọng không đúng: "Cậu sao vậy? Thất tình à?"

Bình thường nghe thấy kiểu trêu chọc này, Chúc Hàn Tinh liền nhảy dựng, nói mình còn chưa yêu đương thì thất tình cái gì.

Nhưng hôm nay Chúc Hàn Tinh lại đặc biệt yên lặng.

Một lát sau, Minh Ly thăm dò hỏi: "Xuân Liễu Y?"

Chúc Hàn Tinh im lặng lần hai.

Minh Ly biết mình đã đoán đúng.

Cô bối rối vài giây rồi cẩn thận hỏi tiến triển: "Các cậu bây giờ đến mức nào rồi?"

"Bạn bè." Chúc Hàn Tinh nói: "Bạn bè thân thiết nhưng cũng xa lạ."

Minh Ly: "..."

Cách hình dung này khiến cô không biết nên hỏi tiếp thế nào.

"Vậy thì?" Minh Ly hỏi: "Hiện giờ cậu với Xuân Liễu Y... ở chung ra sao?"

"Đóng phim như bình thường. Quay xong thì..." Chúc Hàn Tinh chợt nhớ đến cảnh tối qua cùng Xuân Liễu Y uống say, ôm nhau hôn, hôn xong còn nằm ngủ chung một giường. Tuy không c** q**n áo, nhưng...

"Không để ý tới cậu?" Minh Ly hỏi.

Chúc Hàn Tinh cắn móng tay, tức tối nói: "Đúng vậy. Tối qua còn cùng nhau uống rượu, hôm nay đột nhiên không nói chuyện với mình nữa."

"Chẳng lẽ hai người say rượu..." Minh Ly kinh ngạc.

Chúc Hàn Tinh lập tức phủ nhận: "Không thể nào! Say rượu loạn tính sao có thể xảy ra giữa hai người phụ nữ? Cũng đâu có uống đến chết."

Chỉ là say rượu rồi hôn mà thôi.

Khi đóng phim, họ cũng hôn, đặc biệt là phim điện ảnh, những cảnh quay như vậy còn tương đối nhiều. Mức độ ám muội nhất là cảnh cô và Xuân Liễu Y, mỗi người chỉ mặc lớp quần áo mỏng đủ che đi những chỗ cần thiết, đến mức đạo diễn phải đuổi hết những người không liên quan rời khỏi phim trường.

Nhưng nói thế nào nhỉ?

Hôn lúc đóng phim và nụ hôn tối qua, vẫn là không giống nhau.

Minh Ly hỏi: "Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Ôi." Chúc Hàn Tinh thở dài, không chịu nói tiếp.

Dạo này Minh Ly ngày nào cũng nghe chuyện bên này một chút, bên kia một chút. Trước kia cô hoàn toàn không có hứng thú với mấy chuyện bát quái, nhưng khi những câu chuyện ấy đều xoay quanh cùng một người, cô lại cảm thấy khá thú vị.

"Mình nhớ cậu từng nói, Xuân Liễu Y hồi thiếu niên từng yêu đương với diễn viên trong đoàn phim, vì sợ sinh ra ràng buộc nên sau này không kết bạn trong đoàn, cũng thường xuyên từ chối người khác?" Minh Ly hỏi: "Vậy hiện tại Xuân Liễu Y có bạn bè không?"

"Có chứ. Mình không phải sao?" Chúc Hàn Tinh nói khoác không biết ngượng.

Minh Ly: "..."

"Cậu không phải muốn làm bạn gái người ta sao?" Minh Ly hỏi.

Chúc Hàn Tinh: "Mình không phải! Mình không có! Đừng nói bậy!"

Minh Ly bỗng nghĩ tới, nếu Chúc Hàn Tinh và Xuân Liễu Y thật sự thành một đôi, vậy cô và Chúc Hàn Tinh sau này còn có thể cùng nhau đưa người nhà đi chơi.

Tuy rằng Cố Thanh Sương có lẽ không muốn tham gia tụ họp với thân phận người nhà, nhưng nếu có Xuân Liễu Y ở đó, nàng hẳn sẽ rất sẵn lòng.

Nhớ lại dáng vẻ Cố Thanh Sương nhìn ảnh cận cảnh của Liễu Tư Vãng tối qua, Minh Ly nghĩ, nếu có thể nối lại quan hệ với Xuân Liễu Y, Cố Thanh Sương chắc chắn sẽ rất vui.

Có lẽ Xuân Liễu Y không nghĩ như vậy, nhưng thân phận của họ đã không như trước nữa.

Coi như làm quen lại từ đầu thì sao?

Chỉ nghĩ thôi, Minh Ly đã cảm thấy Cố Thanh Sương sẽ hài lòng đến hỏng mất.

Vì vậy cô căn dặn Chúc Hàn Tinh với giọng đầy ẩn ý: "Cậu phải cố gắng thêm chút nữa đó, Tinh Tinh."

Chúc Hàn Tinh đùng một cái cúp điện thoại.

Minh Ly gửi cho cô ấy một tin WeChat:【 Hỏi giúp mình Xuân Liễu Y, có thể cho mình WeChat của cô ấy không? Mình muốn kết bạn. 】

Gửi xong, khi đặt hoa mừng đóng máy cho Chúc Hàn Tinh, Minh Ly cũng tiện tay đặt cho Xuân Liễu Y một bó.

. . .

Vừa mới yên tĩnh chưa được bao lâu, điện thoại của Hồ tổng liền gọi tới.

Trong mắt Minh Ly lóe lên ánh sáng, nhưng ngữ khí vẫn tỏ ra bình thản: "Alo?"

Bên kia Hồ tổng thở dài: "Tôi muốn 3000 vạn, 200 vạn coi như tôi mượn cô."

Minh Ly biết chuyện này đã thành, nhưng vẫn chậm rãi hỏi: "Còn cổ phần thì sao?"

"Cổ phần tôi muốn." Hồ tổng nói: "Các người có Cố thị chống lưng, năng lực mạnh hơn chúng tôi nhiều, tôi đương nhiên muốn. 200 vạn mượn cô, sau này trừ dần từ lợi nhuận."

Minh Ly cong môi cười: "Được."

"Khi nào tôi có thể nhận tiền?" Hồ tổng sốt ruột hỏi: "Tôi đang cần tiền gấp."

"Khi nào ký hợp đồng, khi đó có thể nhận." Minh Ly nói.

Vì giai đoạn đầu đã làm đủ công tác chuẩn bị, mọi thứ đều được làm rõ ràng, nên lúc này mới quyết định thu mua Tinh Vãn.

Hồ tổng nói một tiếng "được", bảo cô gửi địa chỉ, nói sẽ tới ngay.

Minh Ly nói vẫn ở nhà hàng Dụ Hưng, hẹn xong liền cúp máy.

Sau đó cô bảo trợ lý Lâm chuẩn bị hai bộ tài liệu: một hợp đồng thu mua, một hợp đồng vay tiền.

Minh Ly không cho vay không, vẫn tính lãi.

Khi lên bàn ký, Hồ tổng thấy trên hợp đồng vay tiền ghi lãi suất hàng năm 5%, lập tức trợn mắt: "Sao cô không đi cướp cho rồi?"

"Ngân hàng cho vay cơ bản đều trên 8%, đặc biệt khoản vay lớn như của ngài. Ngài sắp bị liệt vào danh sách thất tín, ngân hàng một xu cũng không cho vay. Muốn vay chỉ có thể vay lãi cao, mà chẳng phải chính lãi cao đã đẩy ngài đến nước này sao?" Minh Ly phân tích đâu vào đấy: "Mức lãi này rất hợp lý. Nếu thuận lợi, ba năm sau là ngài có thể được chia lợi nhuận bình thường."

Hồ tổng cắn răng: "Được."

Bị chủ nợ dồn ép, Hồ tổng nhanh chóng ký tên. Minh Ly liền sắp xếp để trợ lý Lâm chuyển tiền.

Tòa nhà văn phòng của Tinh Vãn là tài sản mua đứt, trong công ty còn có nhiều nghệ sĩ, trước đó cũng tích trữ không ít IP, mua với mức giá này, Minh Ly không hề thiệt.

(IP - Intellectual Property: tài sản trí tuệ, ví dụ như bản quyền tác phẩm, kịch bản, dự án...)

Ký xong hợp đồng, Minh Ly vừa bước ra khỏi nhà hàng Dụ Hưng thì điện thoại rung lên. Một lời mời kết bạn xuất hiện.

Ảnh đại diện là một cây liễu xanh um tươi tốt, tràn đầy sức sống, tên là "Summer".

Chỉ nhìn thôi cũng biết là Xuân Liễu Y.

Tâm trạng Minh Ly cực kỳ tốt, hôm nay làm gì cũng thuận lợi.

Cô nhấn chấp nhận, chưa đầy một giây sau, Xuân Liễu Y đã gửi tin nhắn:【 Cô đến làm thuyết khách cho Chúc Hàn Tinh à? 】

Minh Ly:【 Hả? 】

Xuân Liễu Y:【 Cô khuyên cô ấy đi, đừng phát rồ nữa. 】

Minh Ly vừa định hỏi, Xuân Liễu Y lại gửi:【 Cô ấy chỉ coi tôi là Hồ Già, nhập vai dễ, thoát vai khó. Hiện tại cô ấy không phải thích tôi, cô đừng để cô ấy quá lún sâu. 】

Minh Ly ngơ ngác trả lời:【 Cậu ấy đã làm gì? 】

Ngay sau đó, Minh Ly nhận được tin nhắn của Chúc Hàn Tinh:【 Mình đã đưa WeChat của cậu cho Xuân Liễu Y. 】

Chúc Hàn Tinh:【 Còn nữa! Mình chuẩn bị ở bên Xuân Liễu Y rồi. 】

Chúc Hàn Tinh:【 Mình hình như đã. . .  gặp được tình yêu đích thực. 】

Chúc Hàn Tinh:【 Tối nay mình muốn tỏ tình, nếu bị từ chối thì làm sao bây giờ? 】

Minh Ly:【 ... 】

Hình như... bây giờ Xuân Liễu Y đã từ chối rồi thì phải?!

**********************

Đừng quên vote để tiếp thêm động lực cho editor nhé!

Tuần mới vui vẻ!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn