Khi ánh đèn trong trung tâm tắt dần, Thiên Ân cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cuộc họp với những Tâm Lực Sư khác không chỉ đơn thuần là một cuộc thảo luận, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cô quay sang Khải Minh, thấy ánh mắt anh đầy quyết tâm.
“Chúng ta cần phải tìm ra cách để đối phó với Ngọc Hà,” Thiên Ân nói, giọng cô kiên định nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
“Đúng vậy. Nhưng không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Chúng ta cần thông tin,” Khải Minh gật đầu, ánh mắt anh lướt qua đám đông đang rời khỏi hội trường.
Bảo Đăng tiến lại gần, vẻ mặt trầm tư. “Nếu Ngọc Hà đã xuất hiện, chắc chắn có lý do. Có thể cô ta đang tìm kiếm một thứ gì đó.”
“Hoặc đang theo dõi chúng ta,” Hương Giang thêm vào, nét mặt cô nghiêm túc. “Chúng ta cần phải cẩn thận hơn.”
“Chúng ta sẽ không để cô ta thao túng tâm lý của mình thêm một lần nào nữa,” Thiên Ân quyết tâm. Cô nhắm mắt lại một chút, cố gắng lắng nghe những suy nghĩ của những người xung quanh. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được sự hoài nghi, lo lắng và cả nỗi sợ hãi lẫn lộn trong lòng họ. “Mỗi người đều có nỗi sợ riêng. Chúng ta cần phải gắn kết lại với nhau.”
Khải Minh đồng ý. “Nếu chúng ta có thể tìm ra điểm yếu của Ngọc Hà, có thể sẽ mở ra một cơ hội cho chúng ta.”
Nhưng ngay khi họ bắt đầu bàn bạc, một bóng dáng lạ xuất hiện trong góc tối của trung tâm. Một người đàn ông lạ mặt, ăn mặc giản dị nhưng lại toát lên một vẻ bí ẩn. Thiên Ân cảm nhận được sự hiện diện của anh ta ngay từ đầu.
“Xin lỗi vì đã làm gián đoạn,” người đàn ông nói với giọng trầm ấm. “Tôi có một thông tin quan trọng về Ngọc Hà.”
Tất cả mọi người quay lại nhìn, ánh mắt đầy nghi ngờ. Khải Minh tiến lên, đôi mắt sắc bén. “Anh là ai? Tại sao chúng tôi nên tin tưởng anh?”
“Tôi là Lâm,” người đàn ông tự giới thiệu. “Tôi từng làm việc cho tổ chức của Ngọc Hà. Và tôi có thể giúp các bạn.”
“Giúp?” Bảo Đăng hỏi, vẫn giữ khoảng cách. “Có điều gì đảm bảo rằng anh không phải là một phần của âm mưu này?”
“Chỉ có một cách để chứng minh,” Lâm nói, ánh mắt thẳng thắn. “Tôi biết về một bí mật lớn mà cô ta đang che giấu. Nó liên quan đến nguồn gốc sức mạnh của Ngọc Hà và kế hoạch của cô ta.”
Thiên Ân cảm thấy một làn sóng k*ch th*ch tràn ngập trong lòng. Một bí mật? Cô không thể không cảm thấy sự tò mò. Nhưng cũng có điều gì đó trong ánh mắt Lâm khiến cô cảm thấy bất an.“Nghe có vẻ hấp dẫn,” Khải Minh cẩn trọng nói. “Nhưng chúng tôi không thể mạo hiểm.”
“Ngọc Hà đang tìm kiếm một loại sức mạnh đặc biệt, và cô ta cần một người để thực hiện điều đó,” Lâm tiếp tục. “Nếu các bạn không hành động, những gì xảy ra sẽ không chỉ ảnh hưởng đến các bạn mà còn đến tất cả những Tâm Lực Sư khác.”
Thiên Ân nhìn vào mắt Khải Minh, cảm giác bất an lại dâng lên. “Liệu có đáng tin không?”
“Cần phải có một quyết định,” Khải Minh nói, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Chúng ta có thể không có nhiều thời gian.”
“Nếu anh nói thật, hãy cho chúng tôi biết thêm,” Thiên Ân nói, ánh mắt cương quyết. “Chúng tôi cần biết tất cả.”
“Được,” Lâm đồng ý. “Nhưng không phải ở đây. Chúng ta cần một nơi an toàn hơn.”
“Có thể tin tưởng anh không?” Hương Giang hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Tôi hiểu sự nghi ngờ của các bạn,” Lâm nói. “Nhưng nếu không hành động, các bạn sẽ không chỉ mất đi cơ hội mà còn có thể rơi vào tay Ngọc Hà.”
Sau một hồi cân nhắc, Thiên Ân hít một hơi thật sâu. “Chúng ta sẽ nghe anh, nhưng sẽ không để mình rơi vào bẫy.”
Khải Minh gật đầu. “Chúng tôi sẽ đi cùng anh, nhưng phải có kế hoạch rõ ràng.”
“Điều đó tốt,” Lâm nói, nụ cười nhẹ trên môi. “Hãy theo tôi. Tôi biết nơi chúng ta có thể nói chuyện.”
Thiên Ân cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến số phận của họ, mà còn đến những người mà họ đang cố gắng bảo vệ. Cô nhìn các bạn mình, thấy sự lo lắng nhưng cũng là sự quyết tâm trong ánh mắt họ.
Họ cùng nhau bước ra khỏi trung tâm, trong lòng chất chứa nhiều mối lo ngại. Lần này, không chỉ là cuộc chiến giữa Tâm Lực Sư và tổ chức ngầm. Đây là một cuộc chiến với những bí mật chưa được khám phá, và họ sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn hơn bao giờ hết.
Khi họ rời khỏi trung tâm, Thiên Ân cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua. Cô quay lại nhìn, cảm giác như có điều gì đó đang rình rập trong bóng tối. Mọi thứ chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.