Nghệ Nhân Tâm Lý

Chương 10: Tình bạn thử thách

Thiên Ân đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt của chính mình. Cô có thể cảm nhận được áp lực đang dâng lên trong lòng. Mỗi ngày trôi qua, sự căng thẳng giữa cô và Khải Minh ngày càng gia tăng. Họ đã đồng ý chia nhau ra để thu thập thông tin về Minh Tuấn, nhưng bất đồng trong cách đối phó với âm mưu của hắn đang khiến mối quan hệ của họ trở nên rạn nứt.

“Cậu không thể chỉ đơn giản theo dõi hắn như một con mèo rình chuột được,” Khải Minh đã nói như vậy trong cuộc họp trước đó. “Chúng ta cần lập kế hoạch cụ thể, không thể hành động một cách cảm tính.”

“Nhưng nếu chúng ta không hành động ngay, hắn sẽ có cơ hội,” Thiên Ân đáp lại, cảm giác bực bội trào dâng. “Cậu không hiểu được sự nguy hiểm mà hắn đang mang đến cho những người yếu thế.”

“Và cậu cũng không thể đơn độc hành động mà không có sự hỗ trợ!” Khải Minh phản bác, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta cần phối hợp.”

Cô nhớ lại những câu nói của Khải Minh, sự quyết đoán trong giọng nói của anh khiến cô cảm thấy như bị áp lực đè nén. Thiên Ân tự hỏi liệu có phải mình đã quá tập trung vào cảm xúc của bản thân mà quên đi cái nhìn tổng thể. Cô chậm rãi thở ra, quyết định phải tìm ra một cách để cả hai có thể làm việc cùng nhau.

Hương Giang gõ cửa phòng, kéo cô ra khỏi những suy tư. “Này, có tin gì mới không?” Giọng nói của cô bạn lạc quan như một cơn gió mát giữa cái nóng bức của mùa hè.

“Chưa có gì,” Thiên Ân trả lời, cố gắng nở một nụ cười. “Cậu thì sao?”

“Có nghe được một số thông tin từ bạn bè,” Hương Giang nói, ánh mắt lấp lánh. “Họ nói Minh Tuấn đang tìm kiếm một loại năng lực đặc biệt.”

“Loại năng lực gì?” Thiên Ân hỏi, lòng chợt hồi hộp.

“Có người đồn rằng hắn đang muốn tìm những Tâm Lực Sư có khả năng gây ảo giác mạnh mẽ,” Hương Giang đáp. “Hắn muốn xây dựng một đội quân có thể thao túng tâm trí người khác.”

Thiên Ân cảm thấy rùng mình. Ngọc Hà có liên quan đến việc này không? “Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về những Tâm Lực Sư mà hắn đang nhắm đến.”

Khải Minh bước vào, nhìn chằm chằm vào cả hai. “Nếu hắn có được những người đó, mọi thứ sẽ rất nghiêm trọng.”

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Thiên Ân nói, cảm giác quyết tâm trỗi dậy. “Cần phải hành động ngay.”

Khải Minh gật đầu, sự kiên định trong ánh mắt anh khiến cô cảm thấy an tâm hơn. “Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu kế hoạch. Hãy thu thập thêm thông tin và chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Khi họ rời khỏi trung tâm, bầu không khí trở nên căng thẳng. Thiên Ân cảm thấy nỗi lo lắng nhen nhóm trong lòng, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết của cả nhóm. Cô biết rằng dù có chuyện gì xảy ra, họ sẽ không đơn độc.

Đêm đến, Thiên Ân không thể chợp mắt. Cô nằm trên giường, suy nghĩ về những gì sẽ diễn ra trong ngày mai. Liệu họ có thể đối phó với Minh Tuấn? Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua tan những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh Ngọc Hà cứ hiện lên trong đầu, lạnh lùng và đầy tham vọng.Khi bình minh ló rạng, Thiên Ân đã chuẩn bị sẵn sàng. Cô chọn một bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ. Bước ra khỏi nhà, cô cảm thấy như có một cơn bão đang ập đến, nhưng trong lòng cô vẫn có một tia hy vọng.

“Chúng ta sẽ đi đâu đầu tiên?” Hương Giang hỏi khi cả ba gặp nhau.

“Chúng ta nên tìm hiểu về những Tâm Lực Sư mà Minh Tuấn đang nhắm đến,” Khải Minh đề xuất. “Có thể tìm gặp một số người trong cộng đồng Tâm Lực Sư, hỏi han xem có ai đã tiếp xúc với hắn chưa.”

“Ý hay,” Thiên Ân đồng tình. “Chúng ta cần thông tin càng nhanh càng tốt.”

Họ bắt đầu hành trình của mình, lòng đầy quyết tâm. Nhưng trong sâu thẳm, Thiên Ân vẫn cảm thấy nỗi lo lắng không nguôi. Cô biết rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa các Tâm Lực Sư và tổ chức ngầm, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân mình.

Khi họ tới một quán cà phê nhỏ, nơi mà nhiều Tâm Lực Sư hay lui tới, Thiên Ân cảm nhận được bầu không khí khác lạ. Những ánh mắt nghi ngờ và những cuộc trò chuyện lén lút khiến cô cảm thấy như có điều gì đó đang rình rập.

“Đợi một chút,” Hương Giang nói, ánh mắt lướt qua đám đông. “Có một người quen của mình.”

Cô tiến lại gần một người đàn ông trung niên, trông có vẻ đã từng trải. Sau một hồi trò chuyện, Hương Giang quay lại với gương mặt căng thẳng. “Hắn đang tìm kiếm những Tâm Lực Sư có khả năng đặc biệt, và một số người đã biến mất.”

“Biến mất?” Khải Minh hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Đúng. Họ không trở về nhà, không ai biết họ đang ở đâu,” Hương Giang đáp. “Có vẻ như Minh Tuấn đang âm thầm thu thập những người này.”

Thiên Ân cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Nếu hắn thực sự đang bắt cóc những Tâm Lực Sư, chúng ta không thể chần chừ.”

Khải Minh gật đầu, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta phải tìm ra những người đó và giải cứu họ. Đừng để Minh Tuấn thực hiện âm mưu của hắn.”

Khi họ rời khỏi quán, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Thiên Ân cảm thấy như thời gian đang trôi qua từng giây, và họ cần phải hành động ngay lập tức. Cô quay lại nhìn Khải Minh, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt anh, và điều đó khiến cô cảm thấy vững vàng hơn.

“Chúng ta sẽ không đơn độc,” cô tự nhủ. “Chúng ta có nhau.”

Cả ba người tiếp tục cuộc hành trình, không biết rằng những thử thách đang chờ đợi họ ở phía trước. Họ sẽ phải đối mặt không chỉ với Minh Tuấn mà còn với những nỗi sợ hãi bên trong chính mình. Cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về sự đồng lòng và lòng tin.

truyenfull,truyenfull vn