Ngày Kỷ Niệm Rách Nát

Chương 9

Khi Tiểu Bảo đi nhà trẻ, tôi liền có thời gian nhàn rỗi.



Tôi quyết định đi làm trở lại.



Tôi đã từng vì m.a.n.g t.h.a.i mà nghỉ làm, cũng vì không yên tâm để người khác quản lý nên đã đóng cửa tiệm.



Hiện giờ tôi đã không cần cố kỵ bất kỳ điều gì.



Lúc mới bắt đầu, tôi vô cùng bận rộn, nhưng may là mẹ tôi giúp chăm sóc Tiểu Bảo, Niệm Niệm cũng thường giúp tôi làm việc.



Chờ đến khi cửa tiệm của tôi đi vào quỹ đạo thì thời gian cũng đã trôi qua nửa năm sau.



Tôi không cần gò bó mình trong gia đình, cuộc sống tốt đẹp phong phú hơn tôi tưởng tượng.



Một hôm Niệm Niệm đến nhà tôi ăn cơm, cô ấy đột nhiên nói, “Trần Thuật... sống không tốt lắm.”



Tôi sửng sốt kinh ngạc.



Đã rất lâu rồi tôi không nhớ đến Trần Thuật.



Tuy nhiên, tôi vẫn có chút tò mò về cuộc sống hiện tại của anh ta.



Tôi nhìn về phía Niệm Niệm.



Cô bạn liền gấp không chờ nổi mà kể lại cuộc sống thê t.h.ả.m của Trần Thuật trong thời gian này.



“Lần trước cậu náo loạn ở bệnh viện một hồi, danh tiếng của Trần Thuật trong bệnh viện nháy mắt xuống dốc không phanh, rất nhiều bệnh nhân thậm chí còn từ chối để anh ta khám bệnh cho.”



“Bệnh viện cũng không phải của một mình ba Lương San, rất nhiều cổ đông của bệnh viện không vừa lòng với Trần Thuật, dù sao thì cũng gây ảnh hưởng đến danh tiếng của bệnh viện, vì thế năm nay Trần Thuật không được khen thưởng gì hết.”



“Còn Lương San là tiểu hoa trong giới giải trí, nhưng cô ta kiêu căng ngạo mạn, đã đắc tội rất nhiều người, chuyện lần này là do đối thủ chọc ra, tiểu hoa làm tiểu tam, còn có hình ảnh minh chứng nên hiện giờ cô ta bị toàn mạng

chửi rủa.”



“Mấu chốt là ba Lương San không thích Trần Thuật, không muốn để anh ta làm con rể, Lương San vì thế mà làm

loạn mấy lần, nhưng ba cô ta dù c.h.ế.t cũng không đồng ý.”



“Sự nghiệp không xong, tình yêu cũng không ổn, Trần Thuật đúng là đáng bị như thế!”



Nghe xong, tuy tôi đã không còn cảm tình với Trần Thuật, nhưng không khỏi cảm thấy rất sảng khoái.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cong môi gật đầu tán đồng, “Đúng, xứng đáng!”



Kẻ phản bội sao có thể hô mưa gọi gió được?



Càng khổ sở t.h.ả.m thương thì mới phù hợp với Trần Thuật.



Nhưng tôi không ngờ, Lương San và Trần Thuật có thể vô sỉ đến mức ấy.



Vì muốn tẩy trắng mà bọn họ đã bôi đen tôi.



“Tin hot! Bà chủ tiệm Gallery ngoại tình!”



“Đáng sợ! Lương San không phải tiểu tam, Giáo sư đã sớm ly hôn!”



Một đống tin hotsearch hiện lên trên Weibo, nhiệt độ cực kỳ cao.



Trong ảnh chỉ là bóng dáng mờ ảo không rõ của hai người, đó là ảnh tôi và một người đàn ông có cử chỉ thân mật.



Nhưng các tài khoản trên mạng lại cứ chắc đinh đóng cột viết bài nói tôi ngoại tình mà sỉ nhục thóa mạ.



“Tận mắt nhìn thấy...”



“Tôi ở ngay ghế lô bên cạnh...”



“Tôi vô tình gặp được ở khách sạn...”



Tất cả bình luận đều giống như người qua đường vô tình phát hiện.



Thật sự mà nói thì bát nước bẩn này cũng quá không hợp tình hợp lý.



Khi tôi đọc bình luận, phát hiện sự chú ý của cư dân mạng vậy mà lại bị chuyện này thu hút, không chỉ thế, bọn họ còn tin vào những điều này.



Tôi cạn lời đỡ trán.



“Đúng là ngu ngốc!”



Niêm Niệm ở một bên hỏi tôi, “Hiện tại cậu định làm thế nào? Có muốn phản kích không?”



Tôi tắt điện thoại, mỉm cười lắc đầu nói với cô bạn, “Không vội, chờ chuyện này lên men đến đỉnh điểm đã.”



Tôi cũng muốn xem thử, Lương San và Trần Thuật có thể vô sỉ đến mức độ nào.