Ngày Kỷ Niệm Rách Nát

Chương 11

Lương San ngồi đối diện nói chuyện với ngữ khí đáng thương vô tội, “Cô Hà, tôi rất xin lỗi về chuyện của Trần Thuật, hy vọng cô có thể tha thứ cho chúng tôi.”



“Bọn tôi thật sự quá yêu nhau nên mới nhịn không được làm ra chuyện sai lầm, nhưng Trần Thuật cũng đã đền bù cho cô rồi...”



Yêu nhau.



Nhịn không được?



Đền bù?



Mấy chữ này quả thực khiến tôi ghê tởm đến mức muốn nôn.



Tôi nhìn chằm chằm cô ta rồi lạnh lùng cười một tiếng.



“Không ai có thể đền bù cho tôi, tôi cũng không cần ai đền bù, nhưng thứ tôi có đều là tôi nên có được.”



“Sao cô có thể da mặt dày đến mức nói hai người yêu nhau?”



“Nếu thật sự yêu nhau, vì sao Trần Thuật lại tình nguyện yêu đương vụng trộm với cô mà không ly hôn với tôi?”



“Rốt cuộc là cô muốn lừa tôi, hay tự lừa chính bản thân mình?”



Sắc mặt của Lương San nháy mắt cứng đờ, hiển nhiên cô ta không ngờ tôi lại có thể nói những lời như thế.



Thật ra, tôi đã sớm nghĩ cẩn thận.



Trần Thuật căn bản không yêu ai cả.



Anh ta muốn duy trì cuộc hôn nhân hạnh phúc, cũng muốn sự nghiệp vẻ vang, vì thế mới không chịu ly hôn với tôi

mà đã ở bên Lương San.



Hiện giờ, xem ra Lương San hiển nhiên đã phát hiện ra gì đó.



Nên cô ta mới có thể chần chờ do dự.



Sự vô tội đáng thương trên mặt Lương San lập tức biến mất, cô ta khinh thường nhìn tôi, “Hà Nhân, cô thật đáng thương, cứ suốt ngày dây dưa không rõ với Trần Thuật, cô có thấy ghê tởm không?”



“Ngoài trừ dùng đứa con để lôi kéo Trần Thuật thì cô còn có thể làm được gì?”



Nói xong, cô ta lại thay đổi giọng điệu, Lương San dịu dàng vuốt ve bụng mình, “Nhưng không sao, tôi và Trần Thuật cũng đã sắp có con.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi vô cảm nhìn cô ta mà không nói gì.



Lương San lấy điện thoại mở ảnh chụp ra, trong đó là ảnh chụp siêu âm t.h.a.i nhi.



Có thể nhìn thấy hình dáng của một đứa bé.



Dù ngữ khí nói chuyện của Lương San có dịu dàng đến đâu thì cũng không giấu đi được sự độc ác giữa mày của cô

ta, “Lúc Trần Thuật biết tin này, anh ấy cực kỳ vui vẻ, muốn chăm sóc tôi ở cữ, không giống cô, lúc đó cô vừa xấu vừa bẩn, mỗi lần đến gặp cô xong anh ấy đều phải vào phòng tắm của tôi tắm rửa...”



“Tiểu Bảo của cô, cũng không được ba nó chờ mong.”



Thật độc ác.



Biết rõ điểm mấu chốt của tôi là Tiểu Bảo, nhưng Lương San vẫn cố ý nói những lời này để kích thích tôi.



Vậy thì như cô ta mong muốn.



Tôi hất toàn bộ ly cà phê lên người Lương San.



Váy trắng của cô ta lập tính dính vết bẩn, không còn sự ưu việt như vừa rồi, chật vật đến mức giống một con ch.ó đi lưu lạc.



Tôi lạnh lùng cười, “Muốn tôi ra tay, tôi thỏa mãn cô!”



Sắc mặt Lương San nháy mắt thay đổi, nhưng cô ta vẫn nhịn xuống, chỉ trợn to mắt trừng tôi.



Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta mà gằn từng chữ nói, “Lương San, trò chơi này chúng ta không c.h.ế.t không ngừng!”



Lời nói của tôi khiến cô ta sửng sốt, sau đó Lương San liền chạy trối c.h.ế.t.



Nhìn bóng dáng chật vật của cô ta, tôi cười mỉa mai.



Thật vô dụng.



Tôi đứng thẳng người, lơ đãng liếc qua đèn flash ở một góc chỗ ngoặt không xa.



Chụp đi, chụp đi.



Nếu không chụp được, tội danh của tôi chẳng phải là không có gì chứng thực rồi sao?



Không ngoài dự đoán của tôi, đến buổi tối, chuyện tôi tức giận đổ cà phê lên người Lương San liền leo lên hot search.