5
Sự xuất hiện của người đàn ông kia giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ yên tĩnh.
Hiện trường lập tức dậy sóng.
“Người này là ai vậy?”
“Có chuyện gì thế? Bảo vệ đâu?”
“Đến phá đám cưới sao?”
Khách khứa bắt đầu bàn tán xôn xao.
Sắc mặt Cố Chấn Hùng lập tức trầm xuống, ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh.
Hai tên vệ sĩ nhanh chóng bước lên, định chặn người đàn ông mặc đồng phục kia lại.
Nhưng người đó chỉ nhàn nhạt liếc bọn họ một cái rồi lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ màu vàng kim.
“Global Priority Express, cấp ưu tiên cao nhất.”
Khoảnh khắc nhìn thấy tấm thẻ ấy, sắc mặt hai vệ sĩ từng trải lập tức thay đổi, theo bản năng lùi lại một bước rồi cung kính nhường đường.
Global Priority Express là công ty chuyển phát tư nhân hàng đầu thế giới, chỉ phục vụ tầng lớp khách hàng đứng đầu toàn cầu.
Cấp ưu tiên cao nhất đồng nghĩa với việc món đồ này phải được giao tận tay đúng người, đúng thời gian, đúng địa điểm.
Ai cản đường, xử kẻ đó.
Người đàn ông mặc đồng phục bước lên sân khấu, dừng lại cách Cố Cảnh Xuyên ba bước.
Anh ta hơi cúi người, giọng không lớn nhưng thông qua micro lại vang rõ khắp đại sảnh.
“Ngài Cố Cảnh Xuyên, đây là kiện chuyển phát khẩn cấp của ngài.”
“Người gửi: cô Diêu An.”
Hai chữ “Diêu An” giống như một tiếng sét đánh ngang tai Cố Cảnh Xuyên và Cố Chấn Hùng.
Đồng tử Cố Cảnh Xuyên co rút dữ dội, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.
Bạch Vy Vy càng tái mét mặt mày, bàn tay đang nắm cánh tay hắn vô thức siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lớp vải vest.
Không phải cô ta đã biến mất rồi sao?
Sao còn xuất hiện nữa?
Cô ta muốn làm gì?
Khách khứa dưới khán đài lập tức bùng nổ.
“Diêu An? Là người vợ cũ của Cố Cảnh Xuyên à?”
“Trời ơi, tôi tưởng cô ta cầm tiền rồi biến mất luôn chứ, vậy mà lại gửi đồ tới đúng lúc này?”
“Hôm nay đúng là tới không uổng rồi, drama lớn quá!”
Đám phóng viên càng hưng phấn như cá mập ngửi thấy mùi máu, toàn bộ ống kính đều chĩa thẳng lên sân khấu.
Sắc mặt Cố Cảnh Xuyên lúc xanh lúc trắng.
Hắn nhìn chằm chằm chiếc hộp hồ sơ màu đen kia như đang nhìn chiếc hộp Pandora đáng sợ.
“Cô ấy… cô ấy muốn làm gì?”
Hắn lẩm bẩm.
Người đàn ông mặc đồng phục mặt không cảm xúc đưa chiếc hộp tới.
“Cô Diêu An nói đây là quà cưới dành cho ngài và cô dâu.”
“Xin hãy đích thân mở nó ra.”
Bàn tay Cố Cảnh Xuyên run rẩy.
Hắn cảm nhận được hơn ngàn ánh mắt trong đại sảnh đang như đèn pha chiếu thẳng lên người mình, nóng rực và đầy tò mò.
Bạch Vy Vy bên cạnh mặt trắng như giấy, môi run lên:
“Cảnh Xuyên… đừng… đừng mở…”
Dưới khán đài, sắc mặt Cố Chấn Hùng đã đen như đáy nồi, dùng khẩu hình không tiếng gào lên:
“Vứt nó đi!”
Nhưng hắn không thể.
Trước ánh nhìn của cả thế giới, hắn không thể biểu hiện ra dù chỉ một chút hèn nhát.
Hắn hít sâu một hơi, như hạ quyết tâm gì đó, run rẩy nhận lấy chiếc hộp nặng như ngàn cân.
“Cạch.”
Nắp hộp bật mở.
Bên trong là vài tập tài liệu được đóng chỉnh tề.
Ngay trang đầu tiên, dòng chữ in đậm như những cây kim tẩm độc đâm thẳng vào mắt hắn.
[BÁO CÁO GIÁM ĐỊNH ADN]
Hơi thở của Cố Cảnh Xuyên hoàn toàn ngưng lại.
Đầu óc hắn trống rỗng, bên tai chỉ còn tiếng tim đập điên cuồng.
6
Thời gian như bị nhấn chậm lại trong khoảnh khắc ấy.
Ánh mắt Cố Cảnh Xuyên ch/ết cứng trên bản báo cáo.
Hắn nhìn thấy mẫu A là tên mình.
Sau đó là mẫu B, C, D, E…
Diêu Thừa Tự.
Diêu Thừa Ân.
Diêu Niệm An.
Diêu Mộ An.
Bốn cái tên xa lạ giống như bốn chiếc búa tạ đập mạnh vào tim hắn.
Hắn máy móc lật sang trang tiếp theo.
Đó là một bảng ADN phức tạp và tinh vi.
Hắn không hiểu.
Nhưng hắn hiểu dòng kết luận cuối cùng.
[Căn cứ kết quả phân tích ADN di truyền, xác nhận Cố Cảnh Xuyên là bố sinh học của Diêu Thừa Tự, Diêu Thừa Ân, Diêu Niệm An và Diêu Mộ An.]
[Xác suất quan hệ huyết thống: 99,9999%]
Ầm!
Trong đầu Cố Cảnh Xuyên như có thứ gì đó nổ tung.
Bốn… bốn đứa?
Diêu An… cô ấy mang thai từ lúc nào…
Tập tài liệu trong tay hắn nóng rẫy như sắt nung, bỏng đến mức gần như cầm không nổi.
Hắn lảo đảo lùi về sau một bước, đụng phải tháp champagne phía sau.
“Choang….”
Hàng ly rượu cao ngất đổ sập, champagne màu hổ phách chảy đầy sàn, tiếng kính vỡ chói tai vang lên liên hồi.
“Cảnh Xuyên!”
Bạch Vy Vy hét thất thanh, lao tới giật lấy tập tài liệu.
Khi nhìn rõ nội dung bên trong, gương mặt trang điểm tinh xảo của cô ta lập tức mất sạch máu.
“Không… không thể nào!”
“Chuyện này chắc chắn là giả! Là giả!”
Cô ta điên cuồng xé bản báo cáo như muốn hủy diệt sự thật đáng sợ ấy.
“Là con tiện nhân đó! Là cô ta làm giả! Cô ta muốn hủy hoại chúng ta!”
Sự điên loạn và mất kiểm soát của cô ta thông qua hàng trăm máy quay tại hiện trường được livestream ra toàn thế giới.
Khách khứa dưới khán đài hoàn toàn bùng nổ.
“Trời ơi! Bốn đứa con! Vợ cũ lại sinh tận bốn đứa!”
“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Nhà họ Cố không phải chỉ có ba cậu con trai kia thôi sao?”
“Mẹ tôi ơi, còn drama hơn phim truyền hình nữa! Vậy thái tử thật sự của nhà họ Cố vẫn luôn ở bên ngoài sao?”
“Thế ba đứa con của Bạch Vy Vy thì tính là gì? Con riêng à?”
Hai chữ “con riêng” như một cái gai độc đâm mạnh vào tim Bạch Vy Vy.
Đó là ba chữ cô ta sợ nghe nhất.
Vậy mà giờ đây lại bị người ta tr*n tr** hét thẳng ra trước mặt mọi người.
Cơ thể cô ta lảo đảo, gần như không đứng vững.
Ở hàng ghế khách quý.
Khoảnh khắc nhìn thấy nội dung báo cáo, Cố Chấn Hùng chỉ cảm thấy trời đất tối sầm, một ngụm tanh ngọt trào lên cổ họng.
Ông ôm ngực, cả người run dữ dội.
Xong rồi.
Tất cả kết thúc rồi.
Ông tự cho rằng dùng 1,2 tỷ là có thể giải quyết mọi thứ.
Không ngờ trong tay đối phương lại giữ một lá bài chí mạng như vậy.
Tứ thai!
Hai trai hai gái!
Đây mới là huyết mạch chính thống thật sự của nhà họ Cố!
Con đường mà ông dày công trải cho Bạch Vy Vy và ba đứa con của cô ta lúc này đã trở thành trò cười lớn nhất thiên hạ.
Danh tiếng nhà họ Cố.
Cổ phiếu nhà họ Cố.
Tương lai nhà họ Cố…
Trong khoảnh khắc này đều sụp đổ hoàn toàn.
“Phụt…”
Một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng Cố Chấn Hùng, hai mắt ông trợn trắng rồi ngã vật xuống phía sau.
“Bố!”
“Chủ tịch Cố!”
Hiện trường hoàn toàn hỗn loạn.
Tiếng hét của khách mời, tiếng truy hỏi của phóng viên, tiếng quát tháo của bảo vệ hòa lẫn vào nhau như một bản giao hưởng hoang đường.
Cố Cảnh Xuyên đứng ngây trên sân khấu, nhìn người bố của mình ngã trong vũng máu, nhìn Bạch Vy Vy đang phát điên, nhìn đám đông hỗn loạn bên dưới.
Hắn cảm thấy mình như một tên hề bị l*t s*ch quần áo, bị đóng đinh lên cột sỉ nhục trước toàn thế giới.
Hắn thua rồi.
Thua tan tác không còn gì.
Mà người phụ nữ hắn từng nghĩ đã bị mình giẫm dưới chân, Diêu An thậm chí còn chưa xuất hiện.
Chỉ bằng một tập tài liệu mỏng đã hủy sạch tất cả những gì hắn kiêu ngạo nhất.
7
Đám cưới thế kỷ cuối cùng lại trở thành scandal thế kỷ theo cách không ai ngờ tới.
Cố Chấn Hùng đột quỵ ngay tại chỗ, được khẩn cấp đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Cố Cảnh Xuyên và Bạch Vy Vy dưới sự truy đuổi điên cuồng của truyền thông đã chật vật chạy khỏi hiện trường.
Ngày hôm sau.
Toàn bộ trang nhất các mặt báo đều bị scandal động trời của nhà họ Cố chiếm lĩnh.
[Bí mật người thừa kế tập đoàn Cố thị]
[Vợ cũ mang theo tứ thai trở về, đám cưới thế kỷ thành trò cười]
[Cuộc chiến giữa 1,2 tỷ phí chia tay và bốn đứa trẻ]
Mỗi tiêu đề đều như một con dao cắm mạnh vào tim nhà họ Cố.
Đi cùng với đó là giá cổ phiếu Cố thị lao dốc không phanh.
Chưa tới mười phút sau khi mở sàn đã trực tiếp chạm đáy.
Hàng trăm tỷ giá trị thị trường bốc hơi chỉ trong vài giờ ngắn ngủi.
Hội đồng quản trị khẩn cấp mở họp, các cổ đông nổi giận đùng đùng, đồng loạt yêu cầu Cố Cảnh Xuyên từ chức để chịu trách nhiệm.
Nhà họ Cố từng phong quang vô hạn giờ chỉ sau một đêm đã trở thành con thuyền rách giữa bão tố.
Trong phòng VIP bệnh viện.
Cố Chấn Hùng chậm rãi tỉnh lại.
Nửa người ông mất cảm giác, miệng méo mắt lệch, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
Ông nhìn đứa con trai đang quỳ bên giường, đôi mắt đục ngầu đầy thất vọng và phẫn nộ.
Ông cố gắng phát ra vài âm thanh khó nhọc từ cổ họng.
“Tìm… tìm cô ta…”
Cố Cảnh Xuyên hiểu ý bố mình.
Hai mắt hắn đỏ ngầu vì thiếu ngủ, giọng khàn đặc.
“Bố, con không liên lạc được với cô ta. Tất cả phương thức liên lạc đều đã đổi.”
“Con đã phái người sang Mỹ tìm nhưng… hoàn toàn không tìm được. Cô ta giống như bốc hơi khỏi nhân gian vậy.”
Nghe vậy, cảm xúc Cố Chấn Hùng càng kích động hơn, cổ họng phát ra tiếng “khặc khặc”, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Đúng lúc ấy cửa phòng bệnh bị đẩy mở.
Bạch Vy Vy ôm một đứa bé, gương mặt tiều tụy bước vào.
“Bố, Cảnh Xuyên, hai người nhìn con trai chúng ta…”
Cô ta còn chưa nói xong, Cố Cảnh Xuyên đã đột ngột đứng bật dậy như một con sư tử nổi giận, lao tới giật đứa bé nhét vào lòng bảo mẫu.
“Cút!”
Hắn chỉ thẳng vào mặt Bạch Vy Vy, đôi mắt đỏ như máu.
“Đều tại cô! Nếu không có cô, mọi chuyện sao có thể thành ra thế này!”
“Nếu không phải năm đó cô nhất quyết mang thai, nhất quyết ép Diêu An rời đi, nhà họ Cố sao có thể rơi vào tình cảnh hôm nay!”
Bạch Vy Vy bị hắn quát đến liên tục lùi về sau, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cảnh Xuyên… anh… sao anh có thể nói em như vậy?”
“Em sinh cho anh ba đứa con trai! Em mới là vợ anh!”
“Vợ?”
Cố Cảnh Xuyên bật cười thê lương.
“Cô tính là loại vợ gì? Cô chỉ là sao chổi khiến tôi thân bại danh liệt!”
“Con trai của tôi á? Con trai tôi ở chỗ Diêu An! Bốn đứa! Đó mới là con trai tôi!”
Hắn trút toàn bộ thất bại và phẫn nộ của mình lên người phụ nữ mà hắn từng cho là tình yêu đích thực ấy.
Chút tình cảm giữa bọn họ trước lợi ích khổng lồ và áp lực thực tế trở nên mong manh đến không chịu nổi một đòn.
Hai người ngay trong phòng bệnh, trước mặt Cố Chấn Hùng đang liệt nửa người, bùng nổ trận cãi vã dữ dội nhất.
Tình yêu ngọt ngào ngày trước giờ chỉ còn lại những lời chỉ trích và chửi rủa xấu xí nhất.
Cố Chấn Hùng nằm trên giường bệnh, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Ông biết…
Nhà họ Cố thật sự xong rồi.