Ngày Anh Tái Hôn, Tôi Sẽ Tặng Quà
Chương 1
1
Tấm séc lạnh băng nhẹ nhàng rơi xuống chiếc bàn gỗ tử đàn trước mặt Diêu An như một bông tuyết.
“Trong này có 1,2 tỷ.”
Giọng bố chồng cô, Cố Chấn Hùng, lạnh nhạt đến mức như đang bàn một vụ làm ăn chẳng liên quan gì đến mình.
“Trợ lý nữ của Cảnh Xuyên mang thai tam thai, đều là con trai.”
“Cô ký vào đơn ly hôn này, cầm tiền rồi biến khỏi nhà họ Cố.”
“Từ nay về sau, cô và nhà họ Cố không còn bất cứ quan hệ nào nữa.”
Ánh mắt Diêu An rời khỏi chuỗi số khiến người ta choáng váng trên tấm séc, nhìn sang sofa đối diện.
Chồng cô, Cố Cảnh Xuyên, đang ôm người trợ lý tên Bạch Vy Vy trong lòng với vẻ vô cùng cẩn thận. Bụng cô ta đã nhô cao rõ rệt, trên mặt còn mang theo nụ cười yếu đuối của kẻ chiến thắng.
Diêu An không khóc, cũng không làm loạn.
Cô chỉ cảm thấy nơi bụng dưới truyền đến một nhịp rung rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không thể cảm nhận.
Cô chậm rãi cầm bút lên, khóe môi cong thành một nụ cười không ai hiểu nổi.
“An An, xin lỗi em.”
Giọng Cố Cảnh Xuyên nghe đầy vẻ áy náy giả tạo.
“Anh… anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Tối hôm đó anh uống quá nhiều, Vy Vy cô ấy…”
Bạch Vy Vy lập tức phối hợp rơi hai hàng nước mắt, nép vào lòng Cố Cảnh Xuyên, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Cố phu nhân, xin lỗi chị, tất cả đều là lỗi của em. Chị muốn trách thì trách em đi, đừng trách anh Cảnh Xuyên… bọn trẻ vô tội…”
Đúng là một màn tình lang ý thiếp cảm động lòng người.
Diêu An thậm chí còn muốn vỗ tay cho bọn họ.
Ba năm hôn nhân, cô giống như một quản gia tận tâm, lo liệu mọi chuyện trong nhà họ Cố, giúp Cố Cảnh Xuyên từ một giám đốc chi nhánh ngồi lên vị trí phó tổng tập đoàn.
Cô từng nghĩ mình đã sưởi ấm được một tảng đá.
Nhưng hóa ra… đó không phải đá.
Mà là một khối băng vĩnh viễn không thể tan chảy.
“Đủ rồi.”
Cố Chấn Hùng mất kiên nhẫn cắt ngang màn kịch vụng về kia.
Ánh mắt ông ta sắc bén như chim ưng, chăm chăm nhìn Diêu An.
“Diêu An, tôi cho cô hai lựa chọn.”
“Một, ký tên, cầm tiền rời đi. Nhà họ Cố nể tình ba năm qua của cô, đảm bảo nửa đời sau cô không lo cơm áo.”
“Hai, cô không ký, cứ kéo dài chuyện này. Đến lúc ra tòa, cô sẽ không lấy được một đồng nào, còn thân bại danh liệt.”
Ông ta dừng một chút, giọng điệu đe dọa gần như đông cứng thành thực thể.
“Cô nên biết, tôi, Cố Chấn Hùng, có đủ năng lực làm được điều đó.”
Không khí cả phòng khách như đông cứng lại.
Đám người hầu đều cúi đầu, ngay cả thở cũng thật cẩn thận, sợ bị cuốn vào cơn bão hào môn này.
Mẹ của Cố Cảnh Xuyên, bà mẹ chồng trước nay luôn soi mói cô, lúc này lại đang vui vẻ v**t v* bụng Bạch Vy Vy, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Ôi trời ơi, ba đứa cháu vàng của bà!”
Như thể Diêu An mới là kẻ ngoài cuộc không biết điều.
Ánh mắt Diêu An lướt qua từng gương mặt có mặt ở đây.
Người bố chồng lạnh lùng.
Người chồng nhu nhược.
Kẻ thứ ba đắc ý.
Bà mẹ chồng thực dụng.
Đột nhiên cô thấy thật nực cười.
Đây chính là gia đình mà cô đã dùng ba năm thanh xuân để vun vén.
Cô cầm cây bút máy Parker đắt tiền lên, cảm giác lạnh băng nơi đầu bút khiến cô lập tức tỉnh táo.
Cô không xem những điều khoản trong đơn ly hôn.
Cô biết đội ngũ pháp lý của nhà họ Cố sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào cho cô lợi dụng.
Cô chỉ lật đến trang cuối cùng.
Dưới ánh nhìn chờ đợi, căng thẳng hoặc khinh thường của mọi người.
Cô viết xuống tên mình.
Diêu An.
Hai chữ ấy sắc bén mạnh mẽ, không hề run rẩy dù chỉ một nét.
Viết xong, cô nhẹ nhàng đặt cây bút xuống, phát ra tiếng “cạch” khẽ vang.
Trong phòng khách yên tĩnh ch/ết chóc, âm thanh ấy đặc biệt chói tai.
Cô đứng dậy, cầm tấm séc mỏng nhẹ lên, nở với Cố Chấn Hùng một nụ cười rạng rỡ đến lạ.
“Cảm ơn chủ tịch Cố đã hào phóng.”
“Chúc mọi người sớm sinh quý tử.”
Nói xong, cô xoay người rời đi, sống lưng thẳng tắp như cây bạch dương giữa trời tuyết, kiêu hãnh và quyết tuyệt.
Con ngươi Cố Cảnh Xuyên chợt co lại, theo bản năng muốn gọi cô lại.
Nhưng Bạch Vy Vy trong lòng hắn đột nhiên ôm bụng kêu đau:
“Á… Cảnh Xuyên, bụng em… bụng em đau quá…”
Sự chú ý của hắn lập tức bị kéo trở về.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, bóng dáng quen thuộc kia đã biến mất sau cửa lớn.
Như thể chưa từng tồn tại.
Cố Chấn Hùng nhìn theo hướng Diêu An rời đi, khẽ cau mày.
Phản ứng của người phụ nữ này… quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến ông ta bất an mơ hồ.
Nhưng rất nhanh, cảm giác ấy đã bị niềm vui sắp có ba đứa cháu trai xua tan.
Một người phụ nữ xuất thân bình thường mà thôi.
Còn có thể làm nên sóng gió gì chứ?
Cho cô 1,2 tỷ đã là ân huệ lớn nhất rồi.
2
Ra khỏi biệt thự nhà họ Cố, Diêu An mới cảm thấy hai chân mình hơi mềm nhũn.
Cô dựa vào cánh cổng sắt chạm hoa lạnh băng, hít sâu một hơi.
Trong không khí đã không còn mùi hương ngột ngạt của cái lồng son kia nữa.
Chỉ còn lại bầu không khí tự do và mát lạnh.
Cô không về nhà.
Căn nhà cưới từng ở cùng Cố Cảnh Xuyên lúc này chỉ khiến cô buồn nôn.
Cô bắt taxi đến một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố, dùng chứng minh thư của mình thuê một phòng suite.
Cánh cửa phòng khép lại, ngăn cách toàn bộ sự ồn ào bên ngoài.
Lúc ấy cô mới như mất hết sức lực, trượt xuống tấm thảm.
Cô không khóc.
Nước mắt là vũ khí của kẻ yếu.
Mà từ hôm nay trở đi, cô sẽ không bao giờ yếu đuối nữa.
Cảm giác rung động mơ hồ nơi bụng dưới lại xuất hiện.
Ánh mắt Diêu An lập tức trở nên dịu dàng vô hạn. Cô nhẹ nhàng vuốt bụng mình, nơi đó vẫn còn phẳng lì.
Nhưng cô biết, có thứ gì đó đã khác rồi.
Kỳ kinh nguyệt tháng này của cô đã trễ đúng mười ngày.
Cô ép mình bình tĩnh, tắm nước nóng, thay áo choàng sạch của khách sạn.
Sau đó gọi cho cô bạn thân cũng là bác sĩ sản khoa hàng đầu.
“Alo, Tư Hàm, là mình đây.”
“An An à? Sao giờ này cậu còn gọi? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Giọng bên kia điện thoại đầy lo lắng.
“Giúp mình sắp xếp một cuộc kiểm tra. Ngay bây giờ, đừng chậm trễ.”
“Phải tuyệt đối bí mật, không được để lại bất kỳ hồ sơ nào.”
Bạn cô nhận ra sự nghiêm trọng trong giọng nói ấy nên không hỏi nhiều.
“Được, cậu đến phòng khám riêng của mình đi, mình chờ.”
Nửa tiếng sau, Diêu An đeo kính râm và khẩu trang xuất hiện trong phòng khám của người bạn.
Khi đầu dò siêu âm chậm rãi di chuyển trên bụng cô, vài túi thai nhỏ hiện lên trên màn hình, ngay cả người bạn đã quen nhìn đủ loại tình huống lớn cũng phải hít mạnh một hơi lạnh.
“Trời ơi… An An…”
Giọng cô ấy run lên.
“Một… hai… ba… bốn…”
“Là tứ thai!”
Tim Diêu An lúc ấy như bị thứ gì đó đập mạnh một cái.
Không phải hoảng loạn.
Cũng không phải sợ hãi.
Mà là một cảm giác cuồng hỉ và kích động khó có thể diễn tả thành lời.
Đây là món quà tuyệt vời nhất ông trời ban cho cô.
Cũng là vũ khí sắc bén nhất của cô.
“Bố của bọn trẻ…” Bạn thân cô dè dặt hỏi.
“Ch/ết rồi.”
Diêu An nhìn bốn sinh mệnh bé nhỏ trên màn hình, ánh mắt trở nên kiên định vô cùng.
“Từ hôm nay trở đi, chúng chỉ có một người mẹ là mình.”
Rời khỏi phòng khám, việc đầu tiên Diêu An làm là đến ngân hàng.
Cô không gửi tấm séc 1,2 tỷ vào bất kỳ tài khoản nào trong nước.
Thông qua những thao tác quỹ tín thác và đầu tư xuyên quốc gia phức tạp, khoản tiền khổng lồ ấy lặng lẽ được chuyển ra nước ngoài, trở thành vốn liếng cho màn phản công sau này của cô.
Ngày thứ hai, cô xử lý toàn bộ tài sản mang danh nghĩa mình có liên quan đến nhà họ Cố.
Ngày thứ ba, cô đặt một tấm vé một chiều sang Mỹ.
Trước lúc rời đi, cô đứng trước cửa kính sân bay, nhìn thành phố mà mình đã sống hơn hai mươi năm.
Cô nhớ đến Cố Cảnh Xuyên.
Nhớ đến từng người nhà họ Cố.
Cô không hận.
Cô chỉ có một món nợ… muốn từ từ tính với bọn họ.
“Tạm biệt.”
Cô khẽ nói.
Sau đó xoay người, không hề ngoảnh đầu bước về phía cửa lên máy bay.
Cùng lúc ấy, nhà họ Cố.
“Tra được chưa? Cô ta đi đâu rồi?”
Cố Cảnh Xuyên bực bội hỏi trợ lý của mình.
“Cố tổng, tra được rồi… Chiều hôm qua cô Diêu đã xuất cảnh, bay sang Mỹ.”
“Mỹ ư?”
Cố Cảnh Xuyên sửng sốt.
“Vâng, hơn nữa còn là vé một chiều. Toàn bộ nhà cửa xe cộ đứng tên cô ấy đều đã bán hết, tài khoản ngân hàng trong nước cũng đã hủy toàn bộ.”
Trong lòng Cố Cảnh Xuyên bỗng dưng trống rỗng khó hiểu.
Hắn từng nghĩ cô sẽ làm loạn.
Sẽ dây dưa.
Sẽ như đàn bà chanh chua đòi thêm tiền.
Nhưng cô không làm gì cả.
Cô rời đi dứt khoát đến vậy, triệt để đến vậy.
Như thể nóng lòng muốn nhổ sạch toàn bộ quá khứ tận gốc.
Cố Chấn Hùng ở bên cạnh hừ lạnh.
“Coi như cô ta biết điều.”
“Cầm tiền ra nước ngoài sống sung sướng đã là kết cục tốt nhất cho cô ta rồi.”
“Từ nay về sau, không ai được nhắc đến người phụ nữ này nữa.”
“Nhà họ Cố chúng ta sắp có nữ chủ nhân mới và ba người thừa kế tôn quý rồi.”
Tất cả mọi người đều cho rằng câu chuyện của Diêu An đã kết thúc.
Bọn họ không biết…
Đây mới chỉ là bắt đầu.