Nếu Trời Đẹp, Chúng Ta Sẽ Gặp Lại
Chương 5
Ngày thứ ba sau khi Phó Vân Tranh xuất viện.
Tôi nhận được một cuộc điện thoại.
"Tiểu Giang à, đã lâu không gặp."
Toàn bộ máu trên khắp cơ thể tôi như đông cứng lại vào khoảnh khắc ấy.
Giọng nói này tôi mới chỉ nghe qua một lần, trên bàn ăn tại căn nhà cũ nhà họ Phó của nhiều năm về trước.
Là Phó Thanh Sơn.
"Đừng căng thẳng." Ông ta cười cười, tiếng cười giống như tiếng giấy ráp chà xát, "Tôi không có ý gì khác đâu."
Khoảnh khắc cuộc điện thoại bị ngắt.
Một bàn tay đã bịt chặt lấy miệng tôi từ phía sau.
Đến khi tỉnh lại.
Tôi phát hiện bản thân bị nhốt trong một căn phòng âm u ẩm tối.
Không khí ẩm ướt mốc meo, cửa sổ bị những tấm ván gỗ đóng đinh chết cứng, chỉ có vài đường khe hở lọt vào chút ánh sáng le lói.
Đúng lúc này, cánh cửa bỗng nhiên bị mở toang ra.
Luồng ánh sáng chói mắt khiến tôi phải nhắm mắt lại.
"Tỉnh rồi à?"
Phó Thanh Sơn xuất hiện ở cửa.
Giày tây áo vest chỉnh tề, mái tóc chải chuốt mượt mà không một sợi rối.
Tôi mở mắt nhìn về phía ông ta.
"Không phải ông đang ở trong tù sao?"
"Phải, còn phải cảm ơn cái loại tạp chủng Phó Vân Tranh kia nhiều đã tống tôi vào trong đó."
"Anh ấy là con trai của ông!"
Phó Thanh Sơn cười lạnh nói.
"Con trai? Nó chẳng qua chỉ là công cụ mà Thẩm Bội Lan dùng để giữ tôi lại thôi, người đàn bà đó tưởng rằng sinh được một đứa con trai thì có thể khiến tôi an phận thủ thường à? Mụ ta không biết rằng, tôi từ trước đến nay chưa từng yêu mụ, cũng chưa từng yêu đứa con của mụ."
Ông ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi, thì thầm một cách gần như điên cuồng.
"Năm đó tôi từng thích một người, tôi đã hứa hẹn với cô ấy là sẽ cưới cô ấy. Nhưng nhà họ Phó không đồng ý, nói xuất thân của cô ấy không xứng với tôi. Họ sắp xếp Thẩm Bội Lan cho tôi, nói người đàn bà này có thể mang lại lợi ích liên hôn. Tôi đã chọn lợi ích. Tôi tự nói với chính mình rằng, nam nhi phải lấy sự nghiệp làm trọng, thứ tình cảm nam nữ thường tình thì thấm tháp vào đâu."
Ông ta đứng bật dậy, nôn nóng đi qua đi lại trong căn phòng.
"Sau này cô ấy ngã bệnh. Cô ấy viết thư cho tôi, nói muốn gặp tôi lần cuối cùng. Nhưng bức thư đó đã bị con đ* Thẩm Bội Lan kia chặn lại! Đến khi tôi biết chuyện thì cô ấy đã chết từ lâu rồi, hồng nhan hóa bạch cốt, một nắm đất vàng vùi chôn."
Ông ta dừng bước, nhìn tôi, vẻ mặt nửa cười nửa khóc, điên cuồng đến cực điểm.
"Cho đến chết, cô ấy đều tưởng rằng tôi không cần cô ấy nữa."
"Cô nói xem, tôi có nên hận nhà họ Phó, hận con đ* Thẩm Bội Lan kia, hận cái loại tạp chủng do mụ ta sinh ra không hả?!"
Tôi nhổ mạnh một búng nước bọt về phía ông ta.
"Tôi khinh, người ông nên hận chính là bản thân ông đấy!"
"Ông cái này cũng muốn cái kia cũng muốn, mất đi rồi lại hối hận, đem mọi thứ đổ lỗi lên đầu người khác, ông chính là một kẻ vô dụng!"
"Phải, cô nói đúng lắm, tôi chính là một kẻ vô dụng."
Ông ta bật cười thành tiếng, bước đi về phía cửa.
"Có điều những thứ này đều không còn quan trọng nữa rồi."
Cánh cửa đóng sập lại.
Bóng tối lại một lần nữa ùa tới.
Tôi không biết bản thân đã ở trong bóng tối bao nhiêu lâu.
Càng ở lại lâu lòng tôi lại càng đau đớn.
Năm đó, Phó Vân Tranh đã bị tra tấn suốt một năm trời ở nơi như thế này sao?
Cánh cửa lại một lần nữa mở ra.
"Đình Vũ!"
Phó Vân Tranh lao vào bên trong.
Dáng vẻ đó của anh có lẽ cả đời này tôi cũng không thể nào quên được.
Mái tóc rối bù xù rũ rượi, áo sơ mi chỉ cài được một nửa hàng cúc, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, trong mắt chằng chịt những tia máu đỏ.
Anh nhào tới.
Quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng lấy khuôn mặt tôi, nhìn tôi chăm chú từ trên xuống dưới.
"Có bị thương không? Có chỗ nào đau không em?"
"Em không sao." Tôi nắm lấy tay anh, "Sao anh tìm được đến nơi này?"
Giọng nói của anh vẫn còn đang run rẩy.
"Phó Thanh Sơn đã gửi ảnh chụp cho anh."
Tôi đột ngột ngẩng phắt đầu lên.
"Ông ta cố tình dụ anh tới đây đó!"
"Anh biết."
Lời vừa dứt, cánh cửa phía sau vang lên tiếng "bộp" đóng chặt lại.
Đèn bật sáng lên.
Phó Thanh Sơn mang tư thế rất phóng khoáng thoải mái, giọng điệu ôn hòa nói.
"Vân Tranh, đến rồi à?"
Phó Vân Tranh che chắn tôi ở sau lưng anh.
"Thả cô ấy ra, kẻ thù của ông là tôi."
Phó Thanh Sơn mỉm cười một cái.
"Mày và tao là cha con ruột thịt, hà tất phải nói những lời khách sáo xa lánh như thế?"
Ông ta bước lên phía trước một bước, ánh đèn rọi xuống trên gương mặt ông ta.
Mang theo một sự bình lặng khiến người ta phải nổi da gà sởn tóc gáy.
"Tao chỉ muốn cho mày nếm trải một chút thế nào gọi là mất đi."
"Năm xưa tao đã mất đi người mình yêu nhất, giờ thì đáng đến lượt mày rồi."
Ông ta móc từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa.
"Ở đây có hai cánh cửa, mày tự đến mà lựa chọn."
Phó Vân Tranh cầm lấy chìa khóa, dắt tôi đi về phía cánh cửa thứ nhất.
Chìa khóa c*m v** ổ khóa, xoay chuyển.
Cửa mở ra, chúng tôi bước vào trong.
Phía sau cánh cửa là một khoảng sân thượng nhỏ hẹp.
Màn đêm bao la mờ mịt, rìa sân thượng không hề có bất kỳ lan can che chắn nào, dưới chân là vực sâu hun hút mấy chục mét.
Gió rất lớn, thổi mạnh đến mức tôi suýt chút nữa không đứng vững nổi.
"Đây chính là đường sống sao?" Phó Vân Tranh lạnh lùng nói.
Phó Thanh Sơn cười lên một tiếng đầy âm hiểm độc địa.
"Đường sống? Tao từng nói là sẽ cho mày đường sống bao giờ chưa? Cánh cửa thứ nhất, mày sẽ bị ngã chết."
Ông ta lôi từ trong túi ra một chiếc điều khiển từ xa, ngón tay cái đặt hờ lên trên nút bấm.
"Cánh cửa thứ hai, bên dưới căn phòng đó có chôn thuốc nổ."
Phó Vân Tranh lại dịch người che chắn tôi ra sau lưng thêm chút nữa.
"Tôi có thể đi chết."
"Nhưng chuyện của nhà họ Phó không liên quan đến Đình Vũ, ông đừng lôi kéo người vô tội vào cuộc."
Phó Thanh Sơn để lộ ra một vẻ mặt vô cùng kỳ dị.
"Để cứu con nhỏ đó mà đến mạng sống mày cũng có thể không cần sao?"
Phó Vân Tranh không hề đáp lời.
Anh chỉ nghiêng đầu qua nhìn tôi một cái.
Ánh mắt rất đỗi dịu dàng, giống như ánh trăng khẽ khàng đậu xuống trên gương mặt.
Sau đó anh quay người lại, đối mặt với Phó Thanh Sơn, giọng nói bình tĩnh.
"Mạng của tôi đã là của cô ấy từ lâu rồi."
Gương mặt kia của Phó Thanh Sơn rốt cuộc cũng vỡ vụn biến dạng.
Ông ta siết chặt nắm đấm.
Sự trống rỗng trong đôi mắt bị một thứ cảm xúc to lớn mà vặn vẹo lấp đầy.
Đó là lòng đố kỵ căm hận.
Sự đố kỵ căm hận nồng nặc đến mức suýt chút nữa làm ông ta ngạt thở.
"Dựa vào cái gì chứ?" Giọng ông ta trở nên sắc nhọn hẳn lên, "Dựa vào cái gì mà mày có thể làm thế? Năm xưa tao quỳ gối trước mặt cha tao van xin ông ấy, ông ấy đã đem toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Phó ra để ép tao phải buông tay."
"Tao đã ngỡ rằng ngày tháng còn dài, tưởng rằng có thể lấy tiền tài trước rồi đón người sau, nhưng cô ấy đã không thể đợi được đến ngày tao cưới cô ấy, cô ấy cho đến chết cũng không nhìn thấy tao lần cuối cùng."
Ông ta đột nhiên rút từ bên hông ra một con dao găm, ném mạnh xuống đất.
"Được, chẳng phải hai đứa mày tình sâu nghĩa nặng lắm sao?"
Diện mạo ông ta hoàn toàn vặn vẹo biến dạng.
Ngón tay cái tì sát vào chiếc điều khiển từ xa nhỏ bé kia để đe dọa.
"Vân Tranh, mày g**t ch*t nó đi. Hoặc là để nó tự tay g**t ch*t mày, đứa nào sống sót thì có thể bước ra ngoài từ cánh cửa kia."
"Nếu không, tao sẽ kích nổ san phẳng tòa nhà này, cả nhà ba người chúng ta cùng nhau xuống địa ngục."
Tôi và Phó Vân Tranh đều không hề cử động.
Phó Thanh Sơn giống như phát điên, lớn tiếng gào rú.
"Ra tay đi chứ! Không phải hai đứa mày yêu nhau lắm sao? Hãy vì đối phương mà đi chết đi! Để cho tao xem tình yêu của bọn mày chân thật đến mức nào!"
Phó Vân Tranh cúi thấp người xuống, nhặt con dao găm ấy lên rồi bước về phía tôi.
Đôi mắt anh rất sâu và rất trầm lặng.
Giống như một đầm nước tĩnh lặng.
Anh xoay ngược con dao găm lại, hướng phần chuôi dao về phía tôi, lưỡi dao tì sát vào ngay lồng ngực của chính mình.
"Đình Vũ." Anh nói, "Cầm lấy đi."
Tôi đẩy con dao găm ra khỏi lồng ngực anh, lạnh lùng nói.
"Phó Vân Tranh, đừng ép em phải tát anh."
Vẻ mặt Phó Vân Tranh vô cùng dịu dàng.
"Nhưng nếu em không giết anh thì chúng ta chỉ có thể cùng nhau chết thôi đúng không."
Tôi mỉm cười.
"Tuẫn tình vì yêu à, thế thì lãng mạn lắm đấy."
Phó Thanh Sơn nhìn đăm đăm vào chúng tôi.
Ánh mắt từ điên cuồng biến thành ngơ ngác ngỡ ngàng, rồi lại từ ngơ ngác ngỡ ngàng biến thành một sự tỉnh táo đến mức gần như vỡ vụn.
Ngay vào lúc này, từ đằng xa truyền đến tiếng còi cảnh sát kêu vang sắc nhọn.
Gần như xé toạc cả bầu trời đêm mịt mùng.
Phó Vân Tranh nhìn Phó Thanh Sơn, khóe miệng khẽ cong lên một chút.
"Ông tưởng rằng tôi thực sự sẽ đến đây một mình sao?"
Phó Thanh Sơn cười lên ha hả thật to.
Trong tiếng cười chứa đựng một sự buông bỏ nhẹ nhõm không thốt nên lời.
"Được." Ông ta nói, "Tốt lắm."
Sau đó ông ta đi đến bên bờ vực sâu, dang rộng hai cánh tay ra.
"Vân Tranh."
Phó Vân Tranh đứng nguyên tại chỗ, không hề cử động.
"Mày dũng cảm hơn tao năm đó nhiều."
Phó Thanh Sơn giống như một con chim gãy cánh, tung mình nhảy thẳng vào trong màn đêm tăm tối.
Tiếng gió gào rú nuốt chửng lấy tất cả mọi thứ.
Rất lâu sau đó mới truyền đến một tiếng động trầm đục.
Phó Vân Tranh đứng bên rìa sân thượng, cúi đầu nhìn xuống khoảng không đen kịt ấy.
Biểu cảm bình thản không một chút gợn sóng.
Tôi bước tới bên cạnh, nắm lấy bàn tay anh.
Bàn tay anh lạnh toát một mảng, anh quay đầu lại mỉm cười nhẹ với tôi.
"Đi thôi, về nhà nào."
Anh dắt tay tôi, băng qua căn phòng âm u tối tăm, đẩy ra một cánh cửa khác thông ra bên ngoài.
Phía ngoài cửa là một con đường núi thực sự, ánh trăng trải dài rải rác khắp mặt đất.
Chúng tôi không một ai quay đầu nhìn lại.
Dưới chân núi đang đỗ chiếc xe ô tô của anh.
Anh mở tung cánh cửa bên ghế phụ cho tôi bước vào ngồi, bản thân thì đi vòng qua ghế lái, khởi động động cơ.
Chiếc xe lăn bánh tiến vào đường quốc lộ.
Những cột đèn đường bên ngoài cửa sổ xe lùi nhanh vun vút về phía sau.
Ánh sáng màu vàng cam lúc tỏ lúc mờ rọi xuống trên góc nghiêng gương mặt của anh.
Khi chiếc xe dừng lại vững vàng ở nhà của Phó Vân Tranh.
Trời đã sắp sửa hửng sáng.
Phía Đông xuất hiện vệt sáng màu xanh nhạt, nhuộm đường chân trời đằng xa thành một dải màu nhạt dịu dàng mông lung.
Anh tắt máy xe.
Cả người dựa vào lưng ghế, nhắm nghiền đôi mắt lại.
Tôi lặng yên ngắm nhìn anh.
Sự mệt mỏi khiến toàn thân anh giống như một cây nến sắp sửa cháy đến đoạn cuối cùng.
Chỉ còn sót lại một đoạn bấc tàn vẫn đang bướng bỉnh thắp sáng.
Tôi tháo dây an toàn ra.
Nhoài người qua phía bên kia, hôn lên môi anh.
Anh ngẩn ngơ mất một thoáng.
Sau đó siết chặt cánh tay, kéo cả cơ thể tôi vào lòng anh.
Hôn tôi đến mức tôi suýt chút nữa không tài nào th* d*c nổi.
Hồi lâu sau, anh vùi mặt vào hõm cổ của tôi, hơi thở nóng bỏng phả lên xương quai xanh của tôi.
Tôi đưa tay ra ôm chặt lấy anh.
Nhẹ nhàng v**t v* đường nét xương bả vai gầy gò của anh.
"Em yêu anh."
Anh đột ngột siết chặt thêm vòng ôm.
Đêm dài đã tận rồi.
Hai tháng sau, di thể của Phó Thanh Sơn được tìm thấy ở trong thung lũng.
Thư ký Chu là người đi lo liệu hậu sự.
Phó Vân Tranh không đến.
Anh đứng trước cửa sổ phòng làm việc, ngắm nhìn cây bạch quả ngoài sân một lát.
Lá cây mới vừa bắt đầu ngả sang màu vàng.
Tôi bước vào trong, đặt một ly nước ấm xuống bên tay anh.
Anh không quay đầu lại, chỉ hơi ngả người về phía sau một chút, giống như biết rõ tôi sẽ đứng ở vị trí đó vậy.
"Đang nghĩ gì thế anh?" Tôi hỏi.
"Đang nghĩ, trời sắp lạnh rồi."
Chúng tôi đều không còn nhắc tới Phó Thanh Sơn nữa.
Có những thứ chìm lắng xuống, chìm đến nơi sâu thẳm nhất, biến thành những viên đá trên lòng sông. Dòng nước chảy qua, cỏ nước mọc lên, những ngày tháng cứ thế trôi đi từng ngày từng ngày phủ lấp lên trên.
Phó Dữ rất quấn quýt tôi.
Buổi sáng thằng bé sẽ chạy đến trước cửa phòng tôi, không gõ cửa mà cứ tựa lưng vào khung cửa đứng đợi sẵn.
Chờ đến khi tôi mở cửa ra, thằng bé sẽ nói một câu "Mẹ ơi, buổi sáng tốt lành", sau đó quay người chạy biến đi mất.
Huyết thống quả là một điều kỳ lạ.
Rõ ràng ngăn cách bởi quãng thời gian sáu năm trời nhưng chẳng có ai cảm thấy xa lạ cả.
Buổi hoàng hôn ngày hôm đó trời đổ một cơn mưa nhỏ.
Sau khi mưa tạnh, tầng mây phía Tây nứt ra một khe hở, ánh sáng đó rọi xuống từ kẽ hở, nhuộm cả khoảng sân thành một màu vàng nhạt.
Phó Vân Tranh đang đứng ở cửa, trong tay cầm hai chiếc ô.
"Có muốn ra ngoài đi dạo một chút không em?"
Chúng tôi chậm rãi rảo bước dọc theo con đường trong khu nhà.
Trong không khí thoang thoảng mùi của đất cát và lá rụng, hòa quyện vào nhau, mang mác hơi lạnh.
Phó Dữ không đi theo cùng.
Thư ký Chu đã đón thằng bé đi học lớp năng khiếu rồi.
Đi đến tận cùng con đường, có một cây ngô đồng rất lớn.
Anh đứng khựng lại dưới gốc cây.
"Giang Đình Vũ."
Mỗi một lần anh gọi tên tôi đều vô cùng nghiêm túc.
Tôi nhìn anh.
"Hửm?"
"Mấy năm em rời xa anh, anh từng đọc được một câu nói."
Anh dừng lại một nhịp.
"Khi trời đẹp, kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau."
Cơn gió thổi tạt qua từ ngọn cây.
Vài chiếc lá đã úa vàng một nửa bay lả tả xuống, đậu trên bờ vai anh.
Anh cúi đầu xuống nhìn tôi.
Trong đôi mắt in bóng vệt sáng cuối cùng nơi chân trời.
Rất tĩnh lặng, rất sạch sẽ, giống như tấm kính thủy tinh vừa được nước mưa gột rửa qua.
Tôi nắm lấy bàn tay anh.
Các ngón tay đan xen vào nhau, lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay.
Tay anh vẫn còn hơi lạnh.
Nhưng đã ấm áp hơn trước kia đôi chút.
Không một ai lên tiếng, lặng nhìn chút ánh sáng cuối cùng rút dần khỏi bầu trời.
Đèn đường đồng loạt sáng lên.
Luồng ánh sáng màu vàng cam kéo dài chiếc bóng của hai con người ra thật dài thật dài.
Chồng chéo hòa quyện vào nhau.
Giống như hai chữ được viết ra chỉ bằng một nét bút.
"Về nhà thôi em." Anh nói.
Chúng tôi quay người bước đi về.
Cây ngô đồng ở phía sau lưng xào xạc phát ra tiếng động trong gió.
Trên bầu trời đêm, ngàn sao lấp lánh.
Ngày mai cũng sẽ là một ngày trời đẹp.
Nếu trời đẹp, chúng ta sẽ gặp lại nhau.
— HẾT —