Ném Nhầm Tú Cầu

Chương 9

Ngụy thị vốn bị nhốt trong phòng củi, nghe thấy những lời này lập tức đứng sau đám đông gào lên ch.ói tai: “Cung Thành Lộc, rõ ràng chính ông từng nói chỉ cần đại phòng không còn nữa thì nhà cửa cùng đường vận chuyển của Cung gia sau này đều sẽ thuộc về chúng ta!”

Gân xanh nơi thái dương Cung Thành Lộc lập tức giật liên hồi, ông ta quay đầu mắng bà ta câm miệng.

Nhưng Ngụy thị lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn, bà ta quỳ sụp xuống đất, khai sạch từng chuyện một, từ việc Cung Thành Lộc thay phủ y ra sao cho đến chuyện dụ Trình gia giúp ông ta chuyển bạc thế nào.

Trình Dữ Bạch đứng nguyên tại chỗ, dáng vẻ chẳng khác nào vừa bị người ta dội thẳng một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân.

Huynh ấy nhìn ta, giọng nói trở nên khô khốc: “A Hành, ta thật sự không biết mọi chuyện cuối cùng sẽ thành ra thế này.”

“Huynh không biết chuyện sổ sách lương thực đường thủy.” Ta bình tĩnh nhìn huynh ấy, “Nhưng huynh biết bọn họ đã lấy ta ra để lấp vào chỗ trống, ngày hôm ấy trên lầu, chính mắt huynh đã nhìn tú cầu của ta rơi xuống giữa đám đông.”

Huynh ấy chậm rãi cúi đầu, từ đó chẳng còn dám nhìn ta thêm nữa.

Cung Nghiễn đi tới bên cạnh ta, nhưng điều đầu tiên hắn làm lại là cúi đầu nhìn tay ta: “Phu nhân, tay nàng có đau không?”

Vừa rồi khi xé phong thư, mu bàn tay ta quả thật bị cạnh giấy cứa ra một vết nhỏ.

Không ngờ giữa cả đống chuyện rối ren trước mắt, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy lại chính là vết thương nhỏ ấy.

Ta lập tức giấu tay ra sau lưng: “Không đau.”

Hắn vẫn kéo tay ta ra, cẩn thận quấn một vòng vải mỏng lên vết thương, sau đó mới chậm rãi ngẩng mắt nhìn về phía Cung Thành Lộc.

Đôi mắt ngày thường vẫn luôn mang theo ý cười dịu dàng lúc này đã hoàn toàn trầm xuống, khiến nhiệt độ trong chính sảnh dường như cũng lạnh đi vài phần.

“Nhị thúc, mấy năm qua ông quả thật đã giữ lại cho ta không ít thứ.”

Cung Thành Lộc nghe vậy liền mềm nhũn ngồi xuống ghế, đôi môi run lên không ngừng.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Ngay ngày hôm sau khi Cung Thành Lộc bị áp giải đi, cổng lớn của Trình gia cũng bị Kinh Triệu phủ chính thức niêm phong.

Trình gia tham gia làm giả sổ sách lương thực đường thủy đã kéo dài suốt nhiều năm.

Phụ thân dựa vào sự tiện lợi trong thương hội để giúp Cung Thành Lộc vận chuyển bạc bất chính, huynh trưởng lại thay bọn họ liên lạc với những thương hộ trong tộc, còn phụ thân ruột của Trình Oản Nhu chính là người giữ sổ sách trên đường dây ấy.

Mẫu thân nhiều năm qua luôn bảo vệ Trình Oản Nhu, phía sau chuyện này cũng liên quan tới món nợ mà Trình gia còn thiếu.

Bà từ rất lâu đã biết rõ thân thế thật sự của Trình Oản Nhu, cũng biết phụ thân vẫn luôn mắc nợ Cung Thành Lộc.

Bà từng âm thầm lấy hồi môn của ta để lấp vào khoản thiếu hụt, lại dùng chính hôn sự của ta để lấy lòng Lục gia, suy cho cùng cũng chỉ mong giữ lại cho Trình gia một con đường lui.

Ngày Trình Oản Nhu quỳ bên ngoài tổ trạch Cung gia, trên mặt nàng đã chẳng còn chút huyết sắc nào.

Lúc ấy ta đang cùng Cung Nghiễn ngồi dùng bữa sáng.

Nghe hạ nhân bước vào bẩm báo, ta chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc thìa xuống: “Cho nàng vào.”

Nàng vừa bước qua cửa liền lập tức quỳ xuống, trán liên tục dập xuống nền đất, từng tiếng nặng nề vang lên: “Tỷ tỷ, cầu xin tỷ cứu phụ mẫu.”

“Ai là phụ mẫu của muội?” Ta bình thản hỏi.

Toàn thân nàng lập tức run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Trình gia đã nuôi muội nhiều năm, mẫu thân ta đối với muội cũng chẳng hề tệ bạc, nhưng chuyện phụ thân ruột của muội đã phạm phải, cho dù muội có cầu tới trước mặt bất kỳ ai cũng vô dụng.”

Nàng vừa khóc vừa lắc đầu: “Chuyện sổ sách muội thật sự không hề biết, muội muốn gả cho Tri Hành ca ca, nhưng chưa từng nghĩ sẽ làm hại tỷ.”

“Nếu thật sự muốn gả cho Lục Tri Hành thì năm đó muội hoàn toàn có thể tự mình đi nói.” Ta nhìn thẳng vào nàng, “Nhưng khi muội nghe thấy bọn họ muốn ta đi chịu ba mươi roi, muội từ đầu tới cuối chẳng nói thay ta lấy một lời, cây trâm muội vẫn đeo, cửa hàng muội vẫn nhận, đến khi chuyện xảy ra mới chạy tới cầu ta, dựa vào đâu?”

Nàng há miệng, nước mắt vẫn còn treo trên mặt, nhưng cuối cùng chẳng thể nói ra nổi một câu biện giải.

Cung Nghiễn ngồi bên cạnh chỉ bình thản đưa tay thêm cho ta một thìa chè hạt sen rồi nói: “Người đâu, tiễn Trình cô nương ra ngoài.”

Lúc bị đưa tới ngoài cửa, Trình Oản Nhu vẫn ngoảnh đầu lại hỏi ta: “Bây giờ Lục Tri Hành đã chịu cưới muội rồi, vì sao tỷ vẫn chẳng vui?”

Ta nhìn nàng một lúc rồi đáp: “Ta vui lắm, hai người thật sự rất xứng đôi.”

Lục gia quả thật cũng đã từng tới tìm ta.

Sau khi Lục Tri Hành biết được thân phận thật sự của Cung Nghiễn, sắc mặt hắn ngày một khó coi hơn.

Hắn vốn muốn dựa vào đường buôn bán của Trình gia để cầu một con đường tiền đồ rộng mở, nhưng nay Trình gia đã sụp đổ, mối hôn sự giữa hắn và Trình Oản Nhu ngược lại trở thành trò cười truyền khắp kinh thành.

Hắn từng đứng chắn ngoài tổ trạch Cung gia muốn cầu kiến ta, nhưng ta chỉ bảo quản gia truyền lại một câu.

“Ngày ấy ngươi đón lấy tú cầu của ai thì cứ việc đi cưới người đó, đừng tới làm bẩn bậc cửa nhà ta.”

Cung Nghiễn nghe quản gia truyền lại câu này xong, cả người lập tức vui vẻ đến mức khóe môi không thể hạ xuống, tối hôm ấy còn đặc biệt sai nhà bếp làm thêm hai món ta thích ăn.

Vụ án của Trình gia được xét xử suốt một tháng mới chính thức kết thúc.

Phụ thân bị xóa tên khỏi thương tịch, toàn bộ gia sản cũng bị tịch thu.

Mẫu thân vì từng tham gia chuyển số bạc bất chính nên bị đưa tới một am ni cô ngoài thành để thanh tu.

Tội của huynh trưởng không quá nặng, nhưng từ đó mất tư cách cầu công danh, cả đời này cũng chẳng còn cơ hội bước chân vào quan trường.

Cung Nghiễn hỏi ta có muốn tới gặp bọn họ lần cuối hay không.

Ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi.

Niêm phong trên cánh cổng Trình gia lúc ấy đã bắt đầu phai màu, cỏ dại trong sân mọc cao đến mức che khuất cả bậc đá.

Mẫu thân ngồi một mình trong chính sảnh trống rỗng, khi nhìn thấy ta bước tới, trong đôi mắt vốn ảm đạm bỗng hiện lên một chút mong đợi.

“A Hành…”

“Mẫu thân.” Ta chỉ đứng ở bên ngoài ngưỡng cửa, không bước vào trong, “Con tới lấy món đồ cuối cùng thuộc về mình.”

Bà ngẩn người nhìn ta.

Ta bảo Phùng ma ma mở chiếc hòm cũ, lấy ra một bức bình phong thêu mà ngoại tổ mẫu từng để lại cho ta.

Trên bình phong là cảnh chim nhạn trở về bên dòng sông mùa xuân, nơi góc nhỏ vẫn còn một đóa hoa xiêu xiêu vẹo vẹo do chính tay ta thêu lên khi còn bé.

Mẫu thân nhìn thấy nó, đột nhiên bật khóc: “Hồi nhỏ con là đứa quấn lấy mẫu thân nhất, vì sao cuối cùng mọi chuyện lại đi đến ngày hôm nay?”