Ngọc Anh đứng giữa nông trại, lòng tràn đầy quyết tâm. Những ngày qua, cô đã cùng các phi tần khác nỗ lực không ngừng để phát triển nông sản, tạo ra sản phẩm chất lượng cao nhất cho cung đình. Nhưng sự yên bình đó chỉ là tạm thời. Lan không thể ngồi yên nhìn kẻ đối đầu của mình lớn mạnh.
“Chúng ta cần phải hành động ngay!” Ngọc Anh lên tiếng khi nhóm phi tần tập trung quanh cô. “Lan sẽ không dừng lại cho đến khi cô ấy đạt được mục đích.”
“Nhưng chúng ta phải làm gì?” Đỗ Tâm hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Nếu như Lan phát hiện ra kế hoạch của chúng ta…”
“Chúng ta sẽ không để cô ta có cơ hội,” Ngọc Anh cắt ngang. “Mỗi người hãy tập trung vào nhiệm vụ của mình. Chúng ta sẽ triển khai sản phẩm mới vào buổi lễ sắp tới, và đó sẽ là cơ hội để chứng minh sức mạnh của chúng ta.”
Khi nhóm phi tần bắt tay vào công việc, Ngọc Anh không thể không lo lắng về những động thái tiếp theo của Lan. Cô biết rằng Lan không chỉ đơn thuần là một đối thủ, mà còn là một kẻ xảo quyệt, luôn sẵn sàng sử dụng mọi mưu kế để đạt được mục đích.
“Cô ấy có thể sẽ tìm cách làm hỏng sản phẩm của chúng ta,” Minh Tuấn nói, ngồi bên cạnh Ngọc Anh. “Chúng ta cần phải giữ một mắt trên mọi thứ.”
“Anh nói đúng,” Ngọc Anh thừa nhận, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta không thể để cho Lan có cơ hội để phá hoại mọi thứ.”
Khi buổi lễ đến gần, căng thẳng trong lòng Ngọc Anh ngày càng lớn. Cô đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Mọi người trong nông trại đều háo hức chờ đợi, hy vọng vào những sản phẩm mới mà họ đã dày công chăm sóc.
“Cô có tin rằng mọi thứ sẽ suôn sẻ không?” Lệ hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta đã làm hết sức mình,” Ngọc Anh trấn an. “Nếu có bất kỳ điều gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”
Ngày diễn ra buổi lễ, không khí trong cung trở nên sôi động. Các phi tần, quan lại và thậm chí cả hoàng đế đều tụ tập, chờ đợi những sản phẩm mới từ nông trại. Ngọc Anh đứng giữa đám đông, lòng đầy hồi hộp. Cô cảm nhận được ánh mắt của Lan đang dõi theo mình từ xa, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
“Thời điểm đã đến,” Minh Tuấn thì thầm bên cạnh. “Cô sẵn sàng chưa?”
“Càng sớm càng tốt,” Ngọc Anh đáp, quyết tâm thể hiện những gì mình đã chuẩn bị.Khi buổi lễ bắt đầu, Ngọc Anh bước lên trước đám đông, tự tin trình bày về các sản phẩm mới. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, khiến tim cô đập mạnh. “Chúng tôi đã làm việc chăm chỉ để mang đến những sản phẩm tốt nhất từ nông trại. Hy vọng rằng chúng sẽ mang lại lợi ích cho tất cả mọi người.”
Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng Ngọc Anh vẫn cảm thấy một sự căng thẳng lặng lẽ. Lan không thể ngồi yên, chắc chắn cô ta đang âm thầm chuẩn bị cho một cú sốc.
Và như để chứng minh điều đó, khi Ngọc Anh vừa kết thúc bài thuyết trình, một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía sau. “Có người đã làm hỏng sản phẩm!” Một cung nữ hoảng hốt chỉ tay về phía gian hàng của Ngọc Anh.
Ngọc Anh quay lại, chỉ thấy những hộp sản phẩm của mình bị đổ vỡ, chất lỏng tràn ra, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Cô cảm thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, sự xấu hổ và tức giận dâng trào.
“Đó là một âm mưu!” Ngọc Anh hét lên, nhưng không ai tin cô. Họ chỉ thấy những sản phẩm hỏng, những gì tốt đẹp mà cô đã xây dựng bỗng chốc tan tành.
Lan tiến lên, ánh mắt đầy kiêu ngạo. “Có vẻ như nông trại của cô không được như những gì cô quảng bá,” cô ta cười nhạt. “Ai mà biết được, có thể chúng ta cần một người quản lý khác.”
Cả đám đông im lặng, ánh mắt họ chuyển từ Ngọc Anh sang Lan. Ngọc Anh cảm thấy như mình bị mắc kẹt giữa một vòng vây. Cô phải tìm cách để phản công, nhưng không thể hành động bộc phát. “Tôi sẽ chứng minh sự thật,” Ngọc Anh nói, một quyết tâm mới bùng lên trong lòng.
Cô quay sang Minh Tuấn, “Chúng ta cần phải tìm ra ai đã làm điều này. Tôi sẽ không để Lan thắng dễ dàng.”
Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ điều tra. Tôi tin rằng mọi chuyện sẽ sáng tỏ.”
Trong khi Lan đang thỏa mãn với thành công ban đầu của mình, Ngọc Anh biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và cô sẽ không từ bỏ. Cô phải tìm ra kẻ đứng sau và lấy lại danh dự cho nông trại của mình.
“Cô sẽ không thoát đâu, Lan,” Ngọc Anh thầm nghĩ, lòng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ tìm ra sự thật và không để cô làm hại những người mà tôi yêu thương.”
Cơn bão đang đến gần, và Ngọc Anh biết rằng cô sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa. Nhưng cô đã sẵn sàng, và không gì có thể ngăn cản cô.