Chương 65
Trồng một quả… dâu tây
9 giờ tối tan học, Khương Di cố ý đi qua tòa nhà chuyên dụng của khoa Luật để tìm Chu Úc Đinh.
Hôm nay giảng viên lớp Chu Úc Đinh dạy quá giờ, lúc cô đến thì lớp học mới vừa tan.
Sinh viên tốp năm tốp ba bước ra khỏi phòng, Khương Di đứng đợi ở cửa.
Bùi Tuấn nhìn thấy cô liền lên tiếng: “Cậu tìm Chu Úc Đinh đúng không? Thầy giáo đang giữ cậu ấy lại nói chuyện chút việc, đợi tí nhé.”
Khương Di ngạc nhiên: “Sao cậu biết tớ đến tìm Chu Úc Đinh?”
“Màn hình khóa điện thoại của cậu ấy để ảnh cậu mà, tớ nhìn thấy rồi.”
Khương Di giật mình. Cô đúng là có chút vô tâm, ở bên nhau lâu như vậy rồi mà chưa từng để ý đến màn hình khóa điện thoại của Chu Úc Đinh.
“Ừm, cảm ơn cậu nhé.”
Bùi Tuấn vẫy vẫy tay: “Không có gì, tớ đi trước đây.”
Đợi thêm mười mấy phút, Chu Úc Đinh mới đeo hờ một bên ba lô bước ra ngoài.
Nhìn thấy cô, anh thoáng ngẩn người: “Sao em lại ở đây?”
Khương Di mím môi, vành tai hơi ửng hồng: “Bạn gái đến đón anh tan học, không tốt sao?”
Chu Úc Đinh bất ngờ, chợt bật cười lớn.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô mà siết nhẹ: “Tốt chứ, sao lại không tốt, anh vui chết đi được.””Có chuyện gì thế?
Hai người cùng nhau xuống lầu, dọc đường đi thu hút không ít sự chú ý.Chu Nghiên vẫn còn ở bệnh viện nên bữa cơm này chỉ là một bữa tối bình thường của gia đình.
Mới khai giảng ngắn ngủi hơn một tháng nhưng danh tiếng của Chu Úc Đinh đã vang dội khắp nơi, đi đến đâu cũng là tâm điểm.
Khương Di đi bên cạnh anh giờ đã thích nghi được với những ánh mắt hâm mộ hoặc trêu chọc của người khác.Lý Bội Lan lập tức phì cười: “Ái chà chà, tất nhiên là phải để nó bảo vệ cháu chứ, cô bé ngốc này.
Ra khỏi tòa nhà học, Khương Di chưa muốn về ký túc xá ngay nên đề nghị đi dạo xung quanh.Ví dụ như Lý Bảo Châu, ngày thường là một cô gái oang oang thế thôi nhưng trước mặt bạn trai lại thích nép vào lòng, thỉnh thoảng còn biến thành “tiểu làm màu”.
Cuộc sống về đêm ở Đại học Kinh Bình vô cùng phong phú. Thư viện và các tòa nhà tự học mở cửa 24 giờ, bất kể lúc nào cũng đèn hoa rực rỡ, tiếng người náo nhiệt.Thế nên anh đã nói với bà ấy rằng anh sẵn sàng quay về với Lý Hãn Dịch, chỉ cần bà ấy hứa sau này sẽ đến đón anh.
Trên sân vận động vẫn có người đang chơi bóng.
Hai người không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên nhau như vậy đã là quá tốt rồi.Người đầu tiên phát hiện ra điểm bất thường của cô là Lý Bảo Châu.
Khương Di chợt nhận ra, điều cô mong đợi nhất hồi cấp ba chính là được nắm tay Chu Úc Đinh đi dạo trong sân trường, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm.
Cách một năm sau, những tâm nguyện này đều đã trở thành hiện thực.”
Đi đến bên bờ hồ, gió đêm hiu hiu thổi, ánh đèn cũng mờ ảo hẳn đi.
Chu Úc Đinh bỗng dừng bước, thở dài một tiếng rồi từ phía sau ôm chầm lấy eo cô, đặt cằm lên vai Khương Di, khẽ hỏi: “Có chuyện gì thế? Nói anh nghe xem nào.”Nói anh nghe xem nào.
Anh không thể chịu được khi thấy cô gái nhỏ của mình có chút không vui.Cũng may trời đã vào thu nên không ai cảm thấy có gì kỳ lạ.
Bạn gái của anh nên ngày nào cũng phải vui vẻ, vô ưu vô lo và luôn được yêu chiều mới đúng.”
Thân hình Khương Di khẽ cứng đờ một lát rồi thả lỏng, nhẹ nhàng tựa vào lòng ngực anh.Chu Úc Đinh nói: “Chu Nghiên ngoài việc là mẹ của anh ra, bà ấy còn là một sinh viên ưu tú tốt nghiệp khoa Luật của Đại học Kinh Bình.
“Không có gì đâu, chỉ là bỗng nhiên em cảm thấy bây giờ ngày nào cũng được gặp anh, thật tốt quá.””
Chu Úc Đinh cười khẽ, cắn nhẹ vào vành tai cô: “Như vậy là tốt rồi sao? Bạn gái, em cũng dễ thỏa mãn quá đấy.”Chu Úc Đinh liền bảo: “Ví dụ như đòi anh tặng xe, tặng nhà, tặng những chiếc túi xách hàng hiệu cả vạn tệ, hoặc là ngày nào cũng kiểm tra, đặt ra quy tắc cho anh, không cho làm cái này, không được làm cái kia.
Khương Di “ừm” một tiếng: “Được gặp anh mỗi ngày là em đã thấy mãn nguyện lắm rồi.””
Trái tim Chu Úc Đinh mềm nhũn.
Bạn gái của anh quá nghe lời, quá ngoan ngoãn. Mà cô càng ngoan, anh lại càng muốn xấu xa mà bắt nạt cô.Sau đó Chu nam thần cầm lòng không đậu, liền trồng một quả dâu tây chứ gì?
Chu Úc Đinh đè thấp giọng, thì thầm bên tai cô: “Khương Di, đừng ngoan như thế. Thật ra em có thể đòi hỏi ở anh nhiều hơn chút nữa.””Phải nhận chứ!
“Ừm, ví dụ như cái gì?”Náo loạn một hồi, Chu Úc Đinh mới ôm chặt cô lần nữa, hỏi: “Hôm nay Triệu Càn Khôn nói gì với em à?
Chu Úc Đinh liền bảo: “Ví dụ như đòi anh tặng xe, tặng nhà, tặng những chiếc túi xách hàng hiệu cả vạn tệ, hoặc là ngày nào cũng kiểm tra, đặt ra quy tắc cho anh, không cho làm cái này, không được làm cái kia. Tóm lại là cứ hành hạ anh đi, miễn là em vui.”Anh không thể chịu được khi thấy cô gái nhỏ của mình có chút không vui.
Khương Di ngẩn ra, nghi ngờ không biết đầu óc Chu Úc Đinh có vấn đề gì không?”
Nhưng cô biết, con gái khi yêu đúng là sẽ trở nên nhạy cảm, hay nói cách khác là thích “làm mình làm mẩy”.Khương Di sợ nhột, bị anh trêu đến mức cười khúc khích, rụt cổ né tránh.
Ví dụ như Lý Bảo Châu, ngày thường là một cô gái oang oang thế thôi nhưng trước mặt bạn trai lại thích nép vào lòng, thỉnh thoảng còn biến thành “tiểu làm màu”.
Hôm qua cô ấy vừa bắt bạn trai ngày nào cũng phải viết một bức thư tình, dung lượng không được dưới một nghìn chữ.”Cái gì cơ ạ?
Khương Di mím môi, trong lòng dâng lên những bong bóng màu hồng hạnh phúc: “Em không dám đâu.”Mới khai giảng ngắn ngủi hơn một tháng nhưng danh tiếng của Chu Úc Đinh đã vang dội khắp nơi, đi đến đâu cũng là tâm điểm.
“Sao lại không dám?”Trái tim Chu Úc Đinh mềm nhũn.
Khương Di ngập ngừng một chút: “Nếu em hành hạ anh, anh chạy mất thì sao?”Bạn gái của anh nên ngày nào cũng phải vui vẻ, vô ưu vô lo và luôn được yêu chiều mới đúng.
“Không chạy được.” Chu Úc Đinh hôn lên vành tai cô, giọng khàn khàn nhưng vô cùng trịnh trọng: “Anh là của em rồi.””
Khương Di sợ nhột, bị anh trêu đến mức cười khúc khích, rụt cổ né tránh.”
Náo loạn một hồi, Chu Úc Đinh mới ôm chặt cô lần nữa, hỏi: “Hôm nay Triệu Càn Khôn nói gì với em à?”Cuộc sống về đêm ở Đại học Kinh Bình vô cùng phong phú.
Khương Di im lặng một lát: “Cũng không nói gì nhiều, chỉ tán gẫu vài câu thôi. Cậu ấy bảo năm lớp 12 anh sống không được tốt lắm.”Trên cổ cậu…
“Ồ ——” Chu Úc Đinh hiểu ra: “Chỉ thế thôi à?”Thật ra em có thể đòi hỏi ở anh nhiều hơn chút nữa.
Khương Di hỏi ngược lại: “Nếu không thì còn chuyện gì nữa?”Vừa dứt lời, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Chu Úc Đinh đại khái đã hiểu được tâm tư của Khương Di, bạn gái nhỏ là đang đau lòng cho anh đây mà.Giây tiếp theo, vòng tay của Chu Úc Đinh bỗng chốc siết chặt, ép sát cơ thể cô vào người mình.
Nói một cách công bằng, Chu Úc Đinh không thấy đó là chuyện gì quá to tát. Anh chưa bao giờ là kiểu người thích tô vẽ hay gặm nhấm những đau khổ đã qua. Đối với anh, quá khứ là quá khứ.” Khương Di chạy một mạch về phòng ký túc xá.
Nhưng lúc này bạn gái đang xót xa cho anh, lòng trắc ẩn này không lợi dụng thì uổng phí quá.Cách một năm sau, những tâm nguyện này đều đã trở thành hiện thực.
Chu Úc Đinh hắng giọng, không biết xấu hổ mà nói: “Thế nên sao đây? Em tính đền bù cho anh thế nào?”Chu Úc Đinh bỗng dừng bước, thở dài một tiếng rồi từ phía sau ôm chầm lấy eo cô, đặt cằm lên vai Khương Di, khẽ hỏi: “Có chuyện gì thế?
Khương Di ngơ ngác, sao bỗng dưng lại chuyển sang chuyện đền bù rồi?Nói một cách công bằng, Chu Úc Đinh không thấy đó là chuyện gì quá to tát.
Cô có cảm giác mình đang lọt vào bẫy, bèn hỏi: “Anh muốn đền bù thế nào?””
Thấy cô gái nhỏ đã cắn câu, Chu Úc Đinh nén cười, siết chặt cô vào ngực hơn.
Khương Di thuận theo tựa hẳn vào người anh, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hơi nóng của đối phương.Anh hôn rất gấp gáp, cũng rất sâu, bằng những động tác có phần vụng về nhưng đầy mãnh liệt, từng bước từng bước đánh chiếm lấy mọi sự phòng bị của cô.
Không gian xung quanh mờ ảo, ánh đèn vừa vặn không quá sáng, tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi cỏ nghe rõ mồn một.em thấy tối nay anh không được vui lắm…
Bờ môi mỏng của Chu Úc Đinh lưu luyến bên gò má trắng ngần của cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da, anh thì thầm: “Anh để lại chút dấu vết trên người em nhé, được không?””Thế à?
Khương Di cứ tưởng anh lại muốn “đóng dấu” thơm một cái như lần trước nên gật đầu đồng ý.”
Giây tiếp theo, nụ hôn của Chu Úc Đinh lập tức rơi xuống. Anh nâng lấy gương mặt cô, vô cùng thành kính, hôn một cái rồi lại một cái.Thế em định dỗ anh thế nào?
Một cảm giác lạ lẫm từ cổ lan tỏa khắp toàn thân, thân hình Khương Di căng cứng, suýt chút nữa là thốt lên thành tiếng.
Cô có thể cảm nhận được bờ môi hơi mát của Chu Úc Đinh đang m*n tr*n, dây dưa trên da thịt mình từng chút một.Hơn một tiếng sau, Chu Úc Đinh mới quay trở lại.
Khương Di rùng mình, bất lực nắm chặt lấy tay anh, mười ngón tay đan khít vào nhau.Khương Di ra mở cửa, và rồi cô nhìn thấy người đứng bên ngoài là Lý Hãn Dịch.
…Thư viện và các tòa nhà tự học mở cửa 24 giờ, bất kể lúc nào cũng đèn hoa rực rỡ, tiếng người náo nhiệt.
Sau đó cô cũng không biết mình về ký túc xá bằng cách nào, tóm lại là lúc đi đến dưới lầu không dám nhìn Chu Úc Đinh lấy một cái.Mẹ nó còn đang ở bệnh viện không tiện về, nếu không hôm nay cũng muốn gặp cháu rồi.
Ngược lại, kẻ đầu sỏ nào đó lại có tâm trạng cực kỳ tốt. Chu Úc Đinh xoa đầu cô: “Lên phòng đi, ngủ ngon.””
“Ừm, ngủ ngon.” Khương Di chạy một mạch về phòng ký túc xá.Tóm lại là cứ hành hạ anh đi, miễn là em vui.
Trong phòng mọi người đều có mặt, Giang Nhiễm đang làm bài tập, Lý Bảo Châu đang đắp mặt nạ, thấy cô về thì chào một tiếng rồi lại ai bận việc nấy.Khương Di lườm anh, Chu Úc Đinh liền thản nhiên nhướng mày tinh nghịch.
Khương Di đặt ba lô xuống, lặng lẽ ngồi trên ghế một hồi lâu mới bình ổn lại được nhịp tim đang loạn nhịp.Hôm qua cô ấy vừa bắt bạn trai ngày nào cũng phải viết một bức thư tình, dung lượng không được dưới một nghìn chữ.
Nghĩ lại những hình ảnh vừa rồi, Khương Di áp tay vào má, lí nhí mắng một câu: “Đồ đại lưu manh!”Khương Di tiến lại gần, giơ tay ôm lấy anh, khẽ vỗ vỗ lên lưng anh, nói: “Dỗ như thế này này.
Người đầu tiên phát hiện ra điểm bất thường của cô là Lý Bảo Châu.
Lý Bảo Châu định ghé sát lại xem Khương Di bị làm sao, để rồi ngay sau đó liền phát hiện ra trên cổ cô có một dấu vết đỏ hồng.Nói rồi, Lý Bội Lan đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng.
!!!”
Lý Bảo Châu lập tức hét lên: “Khương Di! Trên cổ cậu…””
“Sao cơ?” Khương Di vẫn hồn siêu phách lạc, theo bản năng cầm chiếc gương lên nhìn vào cổ.
Quả nhiên thấy trên đó có một vết đỏ, gương mặt cô ngay lập tức đỏ bừng như gấc chín.Chu Úc Đinh bất ngờ, chợt bật cười lớn.
Lý Bảo Châu không giữ được bình tĩnh: “Trời đất ơi! Hai người rốt cuộc đã làm cái gì rồi hả?!””
Giang Nhiễm nghe thấy động tĩnh liền chạy lại, cô ấy là người thích hóng hớt nhất: “Để tớ đoán xem nào, hai người hôn kiểu Pháp đúng không? Sau đó Chu nam thần cầm lòng không đậu, liền trồng một quả dâu tây chứ gì?”Tuy biết Hoắc Mẫn không thích Chu Úc Đinh, nhưng Khương Di không ngờ người phụ nữ đó lại có thể độc ác, bắt nạt một đứa trẻ đến mức độ này.
“Không có! Bọn tớ không có!”Trong phòng chỉ bật độc một chiếc đèn bàn, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ lấy căn phòng, bầu không khí ám muội dần lan tỏa, giọng nói của Chu Úc Đinh cũng trở nên trầm thấp hơn hẳn.
Khương Di phí công giải thích, nhưng cả Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm đều không tin.”
Da cô vốn trắng, dấu vết này phải mất rất lâu mới tan được.
Mấy ngày tiếp theo, Khương Di toàn phải mặc áo cổ cao. Cũng may trời đã vào thu nên không ai cảm thấy có gì kỳ lạ.nên muốn vào dỗ anh một chút.
…”
Chẳng mấy chốc đã đến kỳ nghỉ Quốc khánh.
Tình hình của Chu Nghiên đã ổn định nên muốn quay về Lam Thành để tiếp tục điều trị, Lý Bội Lan cũng muốn đi theo chăm sóc.
Chu Úc Đinh đã làm xong thủ tục chuyển viện, ngày mùng 2 sẽ đưa hai người về.Chu Úc Đinh vòng tay qua eo cô, khẽ m*n tr*n: “Hôn anh đi.
Hôm nay là ngày mùng 1 tháng 10, Khương Di theo đúng hẹn đến căn hộ ở Thủy Chi Quận ăn cơm.Chu Úc Đinh đã làm xong thủ tục chuyển viện, ngày mùng 2 sẽ đưa hai người về.
Chu Nghiên vẫn còn ở bệnh viện nên bữa cơm này chỉ là một bữa tối bình thường của gia đình.
Lý Bội Lan bận rộn trong bếp, Chu Úc Đinh thỉnh thoảng vào phụ giúp một tay.…
Lúc ăn cơm, Lý Bội Lan liên tục trò chuyện với Khương Di.
Trên bàn ăn, Chu Úc Đinh dùng tay trái cầm đũa, còn tay phải thì ở dưới gầm bàn lén lút nắm chặt lấy tay Khương Di.”
Khương Di lườm anh, Chu Úc Đinh liền thản nhiên nhướng mày tinh nghịch.Cô gái trước mặt sở hữu gương mặt trắng ngần sạch sẽ, đôi mắt sáng lấp lánh, giọng điệu vô cùng trịnh trọng.
Ăn xong, Khương Di bảo: “Bà ơi, để cháu giúp bà dọn dẹp ạ.”Anh cúi đầu, giữ chặt gáy Khương Di rồi lập tức nới rộng nụ hôn.
“Cứ ngồi chơi đi, không cần cháu làm việc đâu.”Nhưng anh hy vọng cô gái mà mình thích sẽ mãi mãi được tự do, mãi mãi không bị trói buộc bởi bất kỳ quy chuẩn nào.
Chu Úc Đinh hùa theo: “Đúng thế, ra sô pha ăn trái cây đi.”Vậy còn Hoắc Mẫn, chẳng lẽ cũng…
Khương Di liền nói: “Ồ, vậy anh vào giúp bà đi.””Không có!
“Được thôi.”Một cảm giác lạ lẫm từ cổ lan tỏa khắp toàn thân, thân hình Khương Di căng cứng, suýt chút nữa là thốt lên thành tiếng.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Khương Di ra mở cửa, và rồi cô nhìn thấy người đứng bên ngoài là Lý Hãn Dịch.Mấy ngày tiếp theo, Khương Di toàn phải mặc áo cổ cao.
Cô ngẩn người: “Chú Lý.”Cậu ấy bảo năm lớp 12 anh sống không được tốt lắm.
Lý Hãn Dịch thấy người mở cửa là cô thì cũng không mấy ngạc nhiên, xem ra ông đã biết chuyện của cô và Chu Úc Đinh từ trước.
Lý Hãn Dịch khẽ gật đầu, đứng ngoài cửa hỏi: “A Úc có nhà không?”Cô vốn không phải kiểu người thích nói lời vòng vo, liền thẳng thắn bày tỏ: “Cháu rất thích Chu Úc Đinh, từ hồi cấp ba đã thích rồi.
Cô chưa kịp trả lời thì Chu Úc Đinh đã đi tới ôm lấy eo cô, nhẹ giọng bảo cô quay lại phòng khách, sau đó quay đầu lại, lạnh lùng nói với ông: “Sao ông lại tới nữa rồi?”Khương Di hiểu Lý Bội Lan đang lo lắng điều gì.
“Đến tìm con nói chút chuyện.”” Khương Di vẫn hồn siêu phách lạc, theo bản năng cầm chiếc gương lên nhìn vào cổ.
Chu Úc Đinh mất kiên nhẫn, im lặng một lát rồi bảo: “Ra ngoài nói.”Khương Di chợt nhận ra, điều cô mong đợi nhất hồi cấp ba chính là được nắm tay Chu Úc Đinh đi dạo trong sân trường, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm.
Anh thay giày nhưng không lấy áo khoác, vớ lấy điện thoại rồi bước ra ngoài cửa.
Khương Di ngồi ở phòng khách có chút hoang mang, Lý Hãn Dịch thường xuyên đến tìm Chu Úc Đinh sao? Vậy còn Hoắc Mẫn, chẳng lẽ cũng…Sau này lúc chúng ta ở Lam Thành, có một dạo cô ta còn suốt ngày gửi những hình ảnh máu me be bét vào điện thoại của A Úc, rồi gửi cả quần áo dính máu đến nhà nữa.
Cô không dám nghĩ tiếp nữa, nhớ lại những lời Hứa Tri Nhiên từng nói, lòng cô bồn chồn không yên.Không gian xung quanh mờ ảo, ánh đèn vừa vặn không quá sáng, tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi cỏ nghe rõ mồn một.
Một lúc sau, Lý Bội Lan cũng đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ thở dài một tiếng.Bạn trai của cô thực sự đã phải trải qua quá nhiều khó khăn rồi.
Trực giác mách bảo Khương Di rằng Lý Bội Lan có chuyện muốn nói với mình, cô liền ngồi ngay ngắn chờ đợi.
Quả nhiên, bà cụ lên tiếng: “Tiểu Khương, bà nghe A Úc nói hai đứa quen nhau từ hồi nhỏ rồi à?””
“Vâng thưa bà, cháu… nhà cháu hồi trước ở ngay sát vách nhà chú Lý. Hồi nhỏ bọn cháu có gặp nhau, còn chụp chung một bức ảnh nữa ạ.”Khương Di cứ tưởng anh lại muốn “đóng dấu” thơm một cái như lần trước nên gật đầu đồng ý.
Lý Bội Lan thở dài: “Chuyện gia đình nhà chúng ta khá phức tạp, chắc cháu cũng đã biết cả rồi, bà cũng không giấu cháu làm gì. A Úc là một đứa trẻ ngoan, đôi khi tính tình có hơi tệ một chút nhưng bản chất không xấu, cháu chịu khó bao dung nó nhé. Nếu nó đối xử không tốt với cháu, cháu cứ bảo bà, bà sẽ dạy dỗ nó.””Coi là vậy đi.
Khương Di ngoan ngoãn ngồi nghe: “Dạ không có đâu ạ, anh ấy đối xử với cháu tốt lắm.””
“Bà nhìn ra được mà, nó ở bên cháu mới thực sự vui vẻ.” Lý Bội Lan trầm ngâm: “Thế nên bà hy vọng hai đứa sẽ mãi tốt đẹp thế này, cái này cháu cầm lấy đi.””
Nói rồi, Lý Bội Lan đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng.Em tính đền bù cho anh thế nào?
Khương Di ngơ ngác, vội vàng từ chối: “Bà ơi, cháu không nhận được đâu ạ.”Khương Di mím môi, trong lòng dâng lên những bong bóng màu hồng hạnh phúc: “Em không dám đâu.
“Cầm lấy đi, đây là một chút tấm lòng của bà và mẹ A Úc. Mẹ nó còn đang ở bệnh viện không tiện về, nếu không hôm nay cũng muốn gặp cháu rồi.”Khương Di đặt ba lô xuống, lặng lẽ ngồi trên ghế một hồi lâu mới bình ổn lại được nhịp tim đang loạn nhịp.
Khương Di vẫn nhất quyết từ chối, cuối cùng Lý Bội Lan phải nghiêm mặt lại, trực tiếp nhét thẳng vào túi áo của cô.Ngay lập tức, hơi thở của cô bị cướp đoạt.
Lý Bội Lan nắm lấy tay cô, ân cần căn dặn: “Cháu và A Úc hồi nhỏ là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên lại thành người yêu, đúng là có duyên phận. Số tiền này coi như tiền tiêu vặt, thích mua gì thì cứ mua, không đủ lần sau bà lại cho thêm.”Khương Di vẫn nhất quyết từ chối, cuối cùng Lý Bội Lan phải nghiêm mặt lại, trực tiếp nhét thẳng vào túi áo của cô.
Khương Di đỏ bừng cả tai: “Bà ơi, thực sự không cần đâu ạ.””Không chạy được.
“Phải nhận chứ!” Lý Bội Lan kiên quyết, rồi lại hỏi: “Nếu cháu đã quen Lý Hãn Dịch, vậy chắc cũng biết Hoắc Mẫn chứ?”” Lý Bội Lan trầm ngâm: “Thế nên bà hy vọng hai đứa sẽ mãi tốt đẹp thế này, cái này cháu cầm lấy đi.
“Vâng, cháu biết ạ.”Cô ngẩn người: “Chú Lý.
Lý Bội Lan nói: “Hoắc Mẫn có tính cách rất cực đoan, ngày trước đã khiến A Úc phải chịu không ít khổ sở. Hồi nó còn nhỏ, cô ta từng ném nó vào núi hoang rừng rậm, rồi cả nhà xác bệnh viện. Sau này lúc chúng ta ở Lam Thành, có một dạo cô ta còn suốt ngày gửi những hình ảnh máu me be bét vào điện thoại của A Úc, rồi gửi cả quần áo dính máu đến nhà nữa.”Đôi khi, những suy nghĩ của Chu Úc Đinh thực sự khiến người ta phải bất ngờ.
“Cái gì cơ ạ?”Khương Di liền nói: “Ồ, vậy anh vào giúp bà đi.
Ngoại trừ vụ việc bị bỏ lại ở nơi hoang sơn dã lĩnh ra, những chuyện còn lại đây là lần đầu tiên Khương Di được nghe kể.
Tuy biết Hoắc Mẫn không thích Chu Úc Đinh, nhưng Khương Di không ngờ người phụ nữ đó lại có thể độc ác, bắt nạt một đứa trẻ đến mức độ này.Giang Nhiễm nghe thấy động tĩnh liền chạy lại, cô ấy là người thích hóng hớt nhất: “Để tớ đoán xem nào, hai người hôn kiểu Pháp đúng không?
Lý Bội Lan vỗ vỗ vai cô: “Đừng sợ, dạo này chắc do Lý Hãn Dịch quản nghiêm nên cô ta cũng đỡ nhiều rồi. Bà chỉ hy vọng không vì những chuyện rắc rối, hỗn loạn này mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa.”Bờ môi mỏng của Chu Úc Đinh lưu luyến bên gò má trắng ngần của cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da, anh thì thầm: “Anh để lại chút dấu vết trên người em nhé, được không?
Khương Di hiểu Lý Bội Lan đang lo lắng điều gì.
Cô vốn không phải kiểu người thích nói lời vòng vo, liền thẳng thắn bày tỏ: “Cháu rất thích Chu Úc Đinh, từ hồi cấp ba đã thích rồi. Bà cứ yên tâm ạ, sau này cháu sẽ bảo vệ anh ấy!””
Cô gái trước mặt sở hữu gương mặt trắng ngần sạch sẽ, đôi mắt sáng lấp lánh, giọng điệu vô cùng trịnh trọng.Số tiền này coi như tiền tiêu vặt, thích mua gì thì cứ mua, không đủ lần sau bà lại cho thêm.
Lý Bội Lan lập tức phì cười: “Ái chà chà, tất nhiên là phải để nó bảo vệ cháu chứ, cô bé ngốc này.””Ừm.
Hai người trò chuyện rất hợp ý, cứ thế buôn chuyện thêm một lúc.
Hơn một tiếng sau, Chu Úc Đinh mới quay trở lại.”Được thôi.
Sắc mặt thiếu niên hơi trầm xuống, vừa nhìn là biết cuộc nói chuyện với Lý Hãn Dịch không mấy vui vẻ.
Vì ngày mai phải lên đường về Lam Thành sớm nên Lý Bội Lan về phòng trước để thu dọn đồ đạc.”
Nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, hỏi: “Ăn trái cây chưa?”Hồi nó còn nhỏ, cô ta từng ném nó vào núi hoang rừng rậm, rồi cả nhà xác bệnh viện.
“Ừm.” Khương Di đưa cho anh một quả quýt đã bóc sẵn vỏ: “Cái này cho anh ăn này.”Chu Úc Đinh hùa theo: “Đúng thế, ra sô pha ăn trái cây đi.
Chu Úc Đinh ngồi xuống cạnh cô trò chuyện: “Em với bà ngoại nói chuyện gì thế? Không nói xấu gì anh đấy chứ?”Anh nâng lấy gương mặt cô, vô cùng thành kính, hôn một cái rồi lại một cái.
Khương Di không nhịn được cười, cái tên này rốt cuộc là yêu quý danh tiếng của mình đến mức nào mà cứ sợ người khác nói xấu vậy không biết.Lý Bội Lan thở dài: “Chuyện gia đình nhà chúng ta khá phức tạp, chắc cháu cũng đã biết cả rồi, bà cũng không giấu cháu làm gì.
Cô thật thà đáp: “Không có nói xấu gì đâu, chỉ kể lại mấy chuyện hồi nhỏ thôi. Em nghe bà bảo chính anh là người đã khuyên dì Chu ra nước ngoài à?”nhà cháu hồi trước ở ngay sát vách nhà chú Lý.
“Coi là vậy đi.” Chu Úc Đinh hào phóng thừa nhận.”
Hồi mới ly hôn, Chu Nghiên mất việc, hôn nhân đổ vỡ, khi quay về Lam Thành cũng chẳng hề vui vẻ gì.
Nhưng bà không phải là kiểu phụ nữ chịu lún sâu vào chuyện tình cảm, đã không có hôn nhân thì không thể để mất cả sự nghiệp.Tình hình của Chu Nghiên đã ổn định nên muốn quay về Lam Thành để tiếp tục điều trị, Lý Bội Lan cũng muốn đi theo chăm sóc.
Chu Úc Đinh nói: “Chu Nghiên ngoài việc là mẹ của anh ra, bà ấy còn là một sinh viên ưu tú tốt nghiệp khoa Luật của Đại học Kinh Bình. Bà ấy có năng lực xuất sắc, có lý tưởng cao đẹp và một nhân cách độc lập, tự chủ, không nên bị trói buộc bởi cái danh xưng người mẹ. Thế nên anh đã nói với bà ấy rằng anh sẵn sàng quay về với Lý Hãn Dịch, chỉ cần bà ấy hứa sau này sẽ đến đón anh.”Nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, hỏi: “Ăn trái cây chưa?
Đôi khi, những suy nghĩ của Chu Úc Đinh thực sự khiến người ta phải bất ngờ.”
Khương Di không ngờ anh lại chẳng hề oán hận chuyện Chu Nghiên bỏ rơi anh từ khi còn nhỏ để ra nước ngoài chút nào, ngược lại còn rất ủng hộ sự nghiệp của mẹ mình.Mà cô càng ngoan, anh lại càng muốn xấu xa mà bắt nạt cô.
Chu Úc Đinh nhéo má cô một cái, bảo: “Sau này em cũng thế, muốn làm cái gì thì cứ việc đi mà làm, dù sao thì luôn có anh ở đây rồi.”” Chu Úc Đinh hào phóng thừa nhận.
Thời gian sẽ ban tặng cho mỗi người nhiều danh xưng và vai trò khác nhau, từ một thiếu niên trưởng thành thành một người đàn ông, chung quy đều phải gánh vác những trách nhiệm vô hình.Ngược lại, kẻ đầu sỏ nào đó lại có tâm trạng cực kỳ tốt.
Nhưng anh hy vọng cô gái mà mình thích sẽ mãi mãi được tự do, mãi mãi không bị trói buộc bởi bất kỳ quy chuẩn nào.Cô thật thà đáp: “Không có nói xấu gì đâu, chỉ kể lại mấy chuyện hồi nhỏ thôi.
Tán gẫu một lúc lâu, thời gian đã không còn sớm nữa, Chu Úc Đinh nói: “Ngồi đợi anh một lát, anh đi thay bộ quần áo rồi đưa em về.””
“Được.”Bà chỉ hy vọng không vì những chuyện rắc rối, hỗn loạn này mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa.
…Lý Bảo Châu lập tức hét lên: “Khương Di!
Khương Di ngồi ở phòng khách đợi, đầu óc nghĩ ngợi mông lung.
Bạn trai của cô thực sự đã phải trải qua quá nhiều khó khăn rồi.”
Đột nhiên, chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, Khương Di đứng bật dậy, đi đến trước cửa phòng của Chu Úc Đinh, tay đặt lên nắm cửa.”Ồ ——” Chu Úc Đinh hiểu ra: “Chỉ thế thôi à?
Cô cảm thấy bản thân như bị trúng bùa ngải vậy, lúc này cô rất muốn bước vào phòng của Chu Úc Đinh để dỗ dành anh.Dần dần, Khương Di nhận ra nụ hôn lần này hoàn toàn khác với những cái chạm nhẹ phớt qua trước đây.
Nghĩ là làm, Khương Di lấy hết can đảm vặn mở chốt cửa rồi bước vào trong.”Vâng thưa bà, cháu…
Cánh cửa khép hờ lại, Chu Úc Đinh vừa mới thay quần áo xong, anh quay đầu lại, vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt vẫn chưa kịp giấu đi.Khương Di nhắm nghiền mắt, hai tay túm chặt lấy vạt áo của anh.
“Có chuyện gì thế?”Thời gian sẽ ban tặng cho mỗi người nhiều danh xưng và vai trò khác nhau, từ một thiếu niên trưởng thành thành một người đàn ông, chung quy đều phải gánh vác những trách nhiệm vô hình.
Lần đầu tiên bước vào phòng của một bạn nam, Khương Di căng thẳng đến mức đi đứng cũng lóng ngóng, chân tay luống cuống.
Cô không dám nhìn ngó lung tung, cúi gằm mặt bước lại gần, lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Không có gì… em thấy tối nay anh không được vui lắm… nên muốn vào dỗ anh một chút.””
“Thế à? Thế em định dỗ anh thế nào?”Cánh cửa khép hờ lại, Chu Úc Đinh vừa mới thay quần áo xong, anh quay đầu lại, vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt vẫn chưa kịp giấu đi.
Trong phòng chỉ bật độc một chiếc đèn bàn, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ lấy căn phòng, bầu không khí ám muội dần lan tỏa, giọng nói của Chu Úc Đinh cũng trở nên trầm thấp hơn hẳn.”
Khương Di tiến lại gần, giơ tay ôm lấy anh, khẽ vỗ vỗ lên lưng anh, nói: “Dỗ như thế này này.”Khương Di ngồi ở phòng khách có chút hoang mang, Lý Hãn Dịch thường xuyên đến tìm Chu Úc Đinh sao?
Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nói: “Chỉ như thế này thôi sao? Thế thì e là chưa đủ rồi.”Khương Di ngơ ngác, vội vàng từ chối: “Bà ơi, cháu không nhận được đâu ạ.
“Vậy anh còn muốn thế nào nữa?””
Chu Úc Đinh vòng tay qua eo cô, khẽ m*n tr*n: “Hôn anh đi.”Bà ấy có năng lực xuất sắc, có lý tưởng cao đẹp và một nhân cách độc lập, tự chủ, không nên bị trói buộc bởi cái danh xưng người mẹ.
Khương Di liền nghe lời nhón gót chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh: “Chu Úc Đinh, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa đâu.””Cầm lấy đi, đây là một chút tấm lòng của bà và mẹ A Úc.
“Tất nhiên rồi, nếu em còn biến mất một lần nữa, anh có chín cái mạng cũng không đủ để hành hạ đâu.”Nghĩ lại những hình ảnh vừa rồi, Khương Di áp tay vào má, lí nhí mắng một câu: “Đồ đại lưu manh!
Giây tiếp theo, vòng tay của Chu Úc Đinh bỗng chốc siết chặt, ép sát cơ thể cô vào người mình. Anh cúi đầu, giữ chặt gáy Khương Di rồi lập tức nới rộng nụ hôn.Lần đầu tiên bước vào phòng của một bạn nam, Khương Di căng thẳng đến mức đi đứng cũng lóng ngóng, chân tay luống cuống.
Ngay lập tức, hơi thở của cô bị cướp đoạt. Khương Di nhắm nghiền mắt, hai tay túm chặt lấy vạt áo của anh.Khương Di không ngờ anh lại chẳng hề oán hận chuyện Chu Nghiên bỏ rơi anh từ khi còn nhỏ để ra nước ngoài chút nào, ngược lại còn rất ủng hộ sự nghiệp của mẹ mình.
Dần dần, Khương Di nhận ra nụ hôn lần này hoàn toàn khác với những cái chạm nhẹ phớt qua trước đây.
Chu Úc Đinh càng lúc càng ôm cô chặt hơn, hô hấp cũng dần mất đi sự kiểm soát.Thấy cô gái nhỏ đã cắn câu, Chu Úc Đinh nén cười, siết chặt cô vào ngực hơn.
Anh hôn rất gấp gáp, cũng rất sâu, bằng những động tác có phần vụng về nhưng đầy mãnh liệt, từng bước từng bước đánh chiếm lấy mọi sự phòng bị của cô.”
Đôi chân Khương Di mềm nhũn ra, suýt chút nữa là đứng không vững, đành phải giơ tay lên quàng qua cổ anh, cả người giống như một nhành dây leo, quấn quýt nương tựa vào người đối phương.Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nói: “Chỉ như thế này thôi sao?
Bất chợt, cô cảm thấy Chu Úc Đinh đang ngậm lấy môi mình mà m*t nhẹ một cái.
Toàn bộ đỉnh đầu Khương Di như có một luồng điện chạy qua, tê dại hoàn toàn.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, Chu Úc Đinh khẽ cạy mở hàm răng của cô, đưa đầu lưỡi vào trong…
Khương Di bỗng nhiên tỉnh táo lại, lập tức đẩy mạnh anh ra rồi trợn tròn mắt nhìn: “Anh… sao anh lại có thể đưa lưỡi vào?!”
“Không được đưa lưỡi vào sao?” Vẻ mặt anh vô cùng vô tội, dưới ánh đèn mờ ảo, hàng lông mày trông thật dịu dàng nhưng ánh mắt lại sâu hoắm, nhìn kỹ lại còn thấy có chút gì đó tủi thân, ấm ức.
Những lời từ chối vừa định thốt ra lập tức bị nghẹn lại nơi cổ họng, huống hồ, chính bản thân cô cũng chẳng hề muốn cự tuyệt anh.
Giống như bị mê hoặc, Khương Di ngơ ngác gật đầu.
Chu Úc Đinh lại một lần nữa ôm chặt lấy cô, trán tựa vào trán cô, ghé sát tai nói nhỏ: “Di Bảo, mở miệng.”
Hết chương 65
Trồng một quả… dâu tây
9 giờ tối tan học, Khương Di cố ý đi qua tòa nhà chuyên dụng của khoa Luật để tìm Chu Úc Đinh.
Hôm nay giảng viên lớp Chu Úc Đinh dạy quá giờ, lúc cô đến thì lớp học mới vừa tan.
Sinh viên tốp năm tốp ba bước ra khỏi phòng, Khương Di đứng đợi ở cửa.
Bùi Tuấn nhìn thấy cô liền lên tiếng: “Cậu tìm Chu Úc Đinh đúng không? Thầy giáo đang giữ cậu ấy lại nói chuyện chút việc, đợi tí nhé.”
Khương Di ngạc nhiên: “Sao cậu biết tớ đến tìm Chu Úc Đinh?”
“Màn hình khóa điện thoại của cậu ấy để ảnh cậu mà, tớ nhìn thấy rồi.”
Khương Di giật mình. Cô đúng là có chút vô tâm, ở bên nhau lâu như vậy rồi mà chưa từng để ý đến màn hình khóa điện thoại của Chu Úc Đinh.
“Ừm, cảm ơn cậu nhé.”
Bùi Tuấn vẫy vẫy tay: “Không có gì, tớ đi trước đây.”
Đợi thêm mười mấy phút, Chu Úc Đinh mới đeo hờ một bên ba lô bước ra ngoài.
Nhìn thấy cô, anh thoáng ngẩn người: “Sao em lại ở đây?”
Khương Di mím môi, vành tai hơi ửng hồng: “Bạn gái đến đón anh tan học, không tốt sao?”
Chu Úc Đinh bất ngờ, chợt bật cười lớn.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô mà siết nhẹ: “Tốt chứ, sao lại không tốt, anh vui chết đi được.””Có chuyện gì thế?
Hai người cùng nhau xuống lầu, dọc đường đi thu hút không ít sự chú ý.Chu Nghiên vẫn còn ở bệnh viện nên bữa cơm này chỉ là một bữa tối bình thường của gia đình.
Mới khai giảng ngắn ngủi hơn một tháng nhưng danh tiếng của Chu Úc Đinh đã vang dội khắp nơi, đi đến đâu cũng là tâm điểm.
Khương Di đi bên cạnh anh giờ đã thích nghi được với những ánh mắt hâm mộ hoặc trêu chọc của người khác.Lý Bội Lan lập tức phì cười: “Ái chà chà, tất nhiên là phải để nó bảo vệ cháu chứ, cô bé ngốc này.
Ra khỏi tòa nhà học, Khương Di chưa muốn về ký túc xá ngay nên đề nghị đi dạo xung quanh.Ví dụ như Lý Bảo Châu, ngày thường là một cô gái oang oang thế thôi nhưng trước mặt bạn trai lại thích nép vào lòng, thỉnh thoảng còn biến thành “tiểu làm màu”.
Cuộc sống về đêm ở Đại học Kinh Bình vô cùng phong phú. Thư viện và các tòa nhà tự học mở cửa 24 giờ, bất kể lúc nào cũng đèn hoa rực rỡ, tiếng người náo nhiệt.Thế nên anh đã nói với bà ấy rằng anh sẵn sàng quay về với Lý Hãn Dịch, chỉ cần bà ấy hứa sau này sẽ đến đón anh.
Trên sân vận động vẫn có người đang chơi bóng.
Hai người không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên nhau như vậy đã là quá tốt rồi.Người đầu tiên phát hiện ra điểm bất thường của cô là Lý Bảo Châu.
Khương Di chợt nhận ra, điều cô mong đợi nhất hồi cấp ba chính là được nắm tay Chu Úc Đinh đi dạo trong sân trường, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm.
Cách một năm sau, những tâm nguyện này đều đã trở thành hiện thực.”
Đi đến bên bờ hồ, gió đêm hiu hiu thổi, ánh đèn cũng mờ ảo hẳn đi.
Chu Úc Đinh bỗng dừng bước, thở dài một tiếng rồi từ phía sau ôm chầm lấy eo cô, đặt cằm lên vai Khương Di, khẽ hỏi: “Có chuyện gì thế? Nói anh nghe xem nào.”Nói anh nghe xem nào.
Anh không thể chịu được khi thấy cô gái nhỏ của mình có chút không vui.Cũng may trời đã vào thu nên không ai cảm thấy có gì kỳ lạ.
Bạn gái của anh nên ngày nào cũng phải vui vẻ, vô ưu vô lo và luôn được yêu chiều mới đúng.”
Thân hình Khương Di khẽ cứng đờ một lát rồi thả lỏng, nhẹ nhàng tựa vào lòng ngực anh.Chu Úc Đinh nói: “Chu Nghiên ngoài việc là mẹ của anh ra, bà ấy còn là một sinh viên ưu tú tốt nghiệp khoa Luật của Đại học Kinh Bình.
“Không có gì đâu, chỉ là bỗng nhiên em cảm thấy bây giờ ngày nào cũng được gặp anh, thật tốt quá.””
Chu Úc Đinh cười khẽ, cắn nhẹ vào vành tai cô: “Như vậy là tốt rồi sao? Bạn gái, em cũng dễ thỏa mãn quá đấy.”Chu Úc Đinh liền bảo: “Ví dụ như đòi anh tặng xe, tặng nhà, tặng những chiếc túi xách hàng hiệu cả vạn tệ, hoặc là ngày nào cũng kiểm tra, đặt ra quy tắc cho anh, không cho làm cái này, không được làm cái kia.
Khương Di “ừm” một tiếng: “Được gặp anh mỗi ngày là em đã thấy mãn nguyện lắm rồi.””
Trái tim Chu Úc Đinh mềm nhũn.
Bạn gái của anh quá nghe lời, quá ngoan ngoãn. Mà cô càng ngoan, anh lại càng muốn xấu xa mà bắt nạt cô.Sau đó Chu nam thần cầm lòng không đậu, liền trồng một quả dâu tây chứ gì?
Chu Úc Đinh đè thấp giọng, thì thầm bên tai cô: “Khương Di, đừng ngoan như thế. Thật ra em có thể đòi hỏi ở anh nhiều hơn chút nữa.””Phải nhận chứ!
“Ừm, ví dụ như cái gì?”Náo loạn một hồi, Chu Úc Đinh mới ôm chặt cô lần nữa, hỏi: “Hôm nay Triệu Càn Khôn nói gì với em à?
Chu Úc Đinh liền bảo: “Ví dụ như đòi anh tặng xe, tặng nhà, tặng những chiếc túi xách hàng hiệu cả vạn tệ, hoặc là ngày nào cũng kiểm tra, đặt ra quy tắc cho anh, không cho làm cái này, không được làm cái kia. Tóm lại là cứ hành hạ anh đi, miễn là em vui.”Anh không thể chịu được khi thấy cô gái nhỏ của mình có chút không vui.
Khương Di ngẩn ra, nghi ngờ không biết đầu óc Chu Úc Đinh có vấn đề gì không?”
Nhưng cô biết, con gái khi yêu đúng là sẽ trở nên nhạy cảm, hay nói cách khác là thích “làm mình làm mẩy”.Khương Di sợ nhột, bị anh trêu đến mức cười khúc khích, rụt cổ né tránh.
Ví dụ như Lý Bảo Châu, ngày thường là một cô gái oang oang thế thôi nhưng trước mặt bạn trai lại thích nép vào lòng, thỉnh thoảng còn biến thành “tiểu làm màu”.
Hôm qua cô ấy vừa bắt bạn trai ngày nào cũng phải viết một bức thư tình, dung lượng không được dưới một nghìn chữ.”Cái gì cơ ạ?
Khương Di mím môi, trong lòng dâng lên những bong bóng màu hồng hạnh phúc: “Em không dám đâu.”Mới khai giảng ngắn ngủi hơn một tháng nhưng danh tiếng của Chu Úc Đinh đã vang dội khắp nơi, đi đến đâu cũng là tâm điểm.
“Sao lại không dám?”Trái tim Chu Úc Đinh mềm nhũn.
Khương Di ngập ngừng một chút: “Nếu em hành hạ anh, anh chạy mất thì sao?”Bạn gái của anh nên ngày nào cũng phải vui vẻ, vô ưu vô lo và luôn được yêu chiều mới đúng.
“Không chạy được.” Chu Úc Đinh hôn lên vành tai cô, giọng khàn khàn nhưng vô cùng trịnh trọng: “Anh là của em rồi.””
Khương Di sợ nhột, bị anh trêu đến mức cười khúc khích, rụt cổ né tránh.”
Náo loạn một hồi, Chu Úc Đinh mới ôm chặt cô lần nữa, hỏi: “Hôm nay Triệu Càn Khôn nói gì với em à?”Cuộc sống về đêm ở Đại học Kinh Bình vô cùng phong phú.
Khương Di im lặng một lát: “Cũng không nói gì nhiều, chỉ tán gẫu vài câu thôi. Cậu ấy bảo năm lớp 12 anh sống không được tốt lắm.”Trên cổ cậu…
“Ồ ——” Chu Úc Đinh hiểu ra: “Chỉ thế thôi à?”Thật ra em có thể đòi hỏi ở anh nhiều hơn chút nữa.
Khương Di hỏi ngược lại: “Nếu không thì còn chuyện gì nữa?”Vừa dứt lời, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Chu Úc Đinh đại khái đã hiểu được tâm tư của Khương Di, bạn gái nhỏ là đang đau lòng cho anh đây mà.Giây tiếp theo, vòng tay của Chu Úc Đinh bỗng chốc siết chặt, ép sát cơ thể cô vào người mình.
Nói một cách công bằng, Chu Úc Đinh không thấy đó là chuyện gì quá to tát. Anh chưa bao giờ là kiểu người thích tô vẽ hay gặm nhấm những đau khổ đã qua. Đối với anh, quá khứ là quá khứ.” Khương Di chạy một mạch về phòng ký túc xá.
Nhưng lúc này bạn gái đang xót xa cho anh, lòng trắc ẩn này không lợi dụng thì uổng phí quá.Cách một năm sau, những tâm nguyện này đều đã trở thành hiện thực.
Chu Úc Đinh hắng giọng, không biết xấu hổ mà nói: “Thế nên sao đây? Em tính đền bù cho anh thế nào?”Chu Úc Đinh bỗng dừng bước, thở dài một tiếng rồi từ phía sau ôm chầm lấy eo cô, đặt cằm lên vai Khương Di, khẽ hỏi: “Có chuyện gì thế?
Khương Di ngơ ngác, sao bỗng dưng lại chuyển sang chuyện đền bù rồi?Nói một cách công bằng, Chu Úc Đinh không thấy đó là chuyện gì quá to tát.
Cô có cảm giác mình đang lọt vào bẫy, bèn hỏi: “Anh muốn đền bù thế nào?””
Thấy cô gái nhỏ đã cắn câu, Chu Úc Đinh nén cười, siết chặt cô vào ngực hơn.
Khương Di thuận theo tựa hẳn vào người anh, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hơi nóng của đối phương.Anh hôn rất gấp gáp, cũng rất sâu, bằng những động tác có phần vụng về nhưng đầy mãnh liệt, từng bước từng bước đánh chiếm lấy mọi sự phòng bị của cô.
Không gian xung quanh mờ ảo, ánh đèn vừa vặn không quá sáng, tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi cỏ nghe rõ mồn một.em thấy tối nay anh không được vui lắm…
Bờ môi mỏng của Chu Úc Đinh lưu luyến bên gò má trắng ngần của cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da, anh thì thầm: “Anh để lại chút dấu vết trên người em nhé, được không?””Thế à?
Khương Di cứ tưởng anh lại muốn “đóng dấu” thơm một cái như lần trước nên gật đầu đồng ý.”
Giây tiếp theo, nụ hôn của Chu Úc Đinh lập tức rơi xuống. Anh nâng lấy gương mặt cô, vô cùng thành kính, hôn một cái rồi lại một cái.Thế em định dỗ anh thế nào?
Một cảm giác lạ lẫm từ cổ lan tỏa khắp toàn thân, thân hình Khương Di căng cứng, suýt chút nữa là thốt lên thành tiếng.
Cô có thể cảm nhận được bờ môi hơi mát của Chu Úc Đinh đang m*n tr*n, dây dưa trên da thịt mình từng chút một.Hơn một tiếng sau, Chu Úc Đinh mới quay trở lại.
Khương Di rùng mình, bất lực nắm chặt lấy tay anh, mười ngón tay đan khít vào nhau.Khương Di ra mở cửa, và rồi cô nhìn thấy người đứng bên ngoài là Lý Hãn Dịch.
…Thư viện và các tòa nhà tự học mở cửa 24 giờ, bất kể lúc nào cũng đèn hoa rực rỡ, tiếng người náo nhiệt.
Sau đó cô cũng không biết mình về ký túc xá bằng cách nào, tóm lại là lúc đi đến dưới lầu không dám nhìn Chu Úc Đinh lấy một cái.Mẹ nó còn đang ở bệnh viện không tiện về, nếu không hôm nay cũng muốn gặp cháu rồi.
Ngược lại, kẻ đầu sỏ nào đó lại có tâm trạng cực kỳ tốt. Chu Úc Đinh xoa đầu cô: “Lên phòng đi, ngủ ngon.””
“Ừm, ngủ ngon.” Khương Di chạy một mạch về phòng ký túc xá.Tóm lại là cứ hành hạ anh đi, miễn là em vui.
Trong phòng mọi người đều có mặt, Giang Nhiễm đang làm bài tập, Lý Bảo Châu đang đắp mặt nạ, thấy cô về thì chào một tiếng rồi lại ai bận việc nấy.Khương Di lườm anh, Chu Úc Đinh liền thản nhiên nhướng mày tinh nghịch.
Khương Di đặt ba lô xuống, lặng lẽ ngồi trên ghế một hồi lâu mới bình ổn lại được nhịp tim đang loạn nhịp.Hôm qua cô ấy vừa bắt bạn trai ngày nào cũng phải viết một bức thư tình, dung lượng không được dưới một nghìn chữ.
Nghĩ lại những hình ảnh vừa rồi, Khương Di áp tay vào má, lí nhí mắng một câu: “Đồ đại lưu manh!”Khương Di tiến lại gần, giơ tay ôm lấy anh, khẽ vỗ vỗ lên lưng anh, nói: “Dỗ như thế này này.
Người đầu tiên phát hiện ra điểm bất thường của cô là Lý Bảo Châu.
Lý Bảo Châu định ghé sát lại xem Khương Di bị làm sao, để rồi ngay sau đó liền phát hiện ra trên cổ cô có một dấu vết đỏ hồng.Nói rồi, Lý Bội Lan đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng.
!!!”
Lý Bảo Châu lập tức hét lên: “Khương Di! Trên cổ cậu…””
“Sao cơ?” Khương Di vẫn hồn siêu phách lạc, theo bản năng cầm chiếc gương lên nhìn vào cổ.
Quả nhiên thấy trên đó có một vết đỏ, gương mặt cô ngay lập tức đỏ bừng như gấc chín.Chu Úc Đinh bất ngờ, chợt bật cười lớn.
Lý Bảo Châu không giữ được bình tĩnh: “Trời đất ơi! Hai người rốt cuộc đã làm cái gì rồi hả?!””
Giang Nhiễm nghe thấy động tĩnh liền chạy lại, cô ấy là người thích hóng hớt nhất: “Để tớ đoán xem nào, hai người hôn kiểu Pháp đúng không? Sau đó Chu nam thần cầm lòng không đậu, liền trồng một quả dâu tây chứ gì?”Tuy biết Hoắc Mẫn không thích Chu Úc Đinh, nhưng Khương Di không ngờ người phụ nữ đó lại có thể độc ác, bắt nạt một đứa trẻ đến mức độ này.
“Không có! Bọn tớ không có!”Trong phòng chỉ bật độc một chiếc đèn bàn, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ lấy căn phòng, bầu không khí ám muội dần lan tỏa, giọng nói của Chu Úc Đinh cũng trở nên trầm thấp hơn hẳn.
Khương Di phí công giải thích, nhưng cả Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm đều không tin.”
Da cô vốn trắng, dấu vết này phải mất rất lâu mới tan được.
Mấy ngày tiếp theo, Khương Di toàn phải mặc áo cổ cao. Cũng may trời đã vào thu nên không ai cảm thấy có gì kỳ lạ.nên muốn vào dỗ anh một chút.
…”
Chẳng mấy chốc đã đến kỳ nghỉ Quốc khánh.
Tình hình của Chu Nghiên đã ổn định nên muốn quay về Lam Thành để tiếp tục điều trị, Lý Bội Lan cũng muốn đi theo chăm sóc.
Chu Úc Đinh đã làm xong thủ tục chuyển viện, ngày mùng 2 sẽ đưa hai người về.Chu Úc Đinh vòng tay qua eo cô, khẽ m*n tr*n: “Hôn anh đi.
Hôm nay là ngày mùng 1 tháng 10, Khương Di theo đúng hẹn đến căn hộ ở Thủy Chi Quận ăn cơm.Chu Úc Đinh đã làm xong thủ tục chuyển viện, ngày mùng 2 sẽ đưa hai người về.
Chu Nghiên vẫn còn ở bệnh viện nên bữa cơm này chỉ là một bữa tối bình thường của gia đình.
Lý Bội Lan bận rộn trong bếp, Chu Úc Đinh thỉnh thoảng vào phụ giúp một tay.…
Lúc ăn cơm, Lý Bội Lan liên tục trò chuyện với Khương Di.
Trên bàn ăn, Chu Úc Đinh dùng tay trái cầm đũa, còn tay phải thì ở dưới gầm bàn lén lút nắm chặt lấy tay Khương Di.”
Khương Di lườm anh, Chu Úc Đinh liền thản nhiên nhướng mày tinh nghịch.Cô gái trước mặt sở hữu gương mặt trắng ngần sạch sẽ, đôi mắt sáng lấp lánh, giọng điệu vô cùng trịnh trọng.
Ăn xong, Khương Di bảo: “Bà ơi, để cháu giúp bà dọn dẹp ạ.”Anh cúi đầu, giữ chặt gáy Khương Di rồi lập tức nới rộng nụ hôn.
“Cứ ngồi chơi đi, không cần cháu làm việc đâu.”Nhưng anh hy vọng cô gái mà mình thích sẽ mãi mãi được tự do, mãi mãi không bị trói buộc bởi bất kỳ quy chuẩn nào.
Chu Úc Đinh hùa theo: “Đúng thế, ra sô pha ăn trái cây đi.”Vậy còn Hoắc Mẫn, chẳng lẽ cũng…
Khương Di liền nói: “Ồ, vậy anh vào giúp bà đi.””Không có!
“Được thôi.”Một cảm giác lạ lẫm từ cổ lan tỏa khắp toàn thân, thân hình Khương Di căng cứng, suýt chút nữa là thốt lên thành tiếng.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Khương Di ra mở cửa, và rồi cô nhìn thấy người đứng bên ngoài là Lý Hãn Dịch.Mấy ngày tiếp theo, Khương Di toàn phải mặc áo cổ cao.
Cô ngẩn người: “Chú Lý.”Cậu ấy bảo năm lớp 12 anh sống không được tốt lắm.
Lý Hãn Dịch thấy người mở cửa là cô thì cũng không mấy ngạc nhiên, xem ra ông đã biết chuyện của cô và Chu Úc Đinh từ trước.
Lý Hãn Dịch khẽ gật đầu, đứng ngoài cửa hỏi: “A Úc có nhà không?”Cô vốn không phải kiểu người thích nói lời vòng vo, liền thẳng thắn bày tỏ: “Cháu rất thích Chu Úc Đinh, từ hồi cấp ba đã thích rồi.
Cô chưa kịp trả lời thì Chu Úc Đinh đã đi tới ôm lấy eo cô, nhẹ giọng bảo cô quay lại phòng khách, sau đó quay đầu lại, lạnh lùng nói với ông: “Sao ông lại tới nữa rồi?”Khương Di hiểu Lý Bội Lan đang lo lắng điều gì.
“Đến tìm con nói chút chuyện.”” Khương Di vẫn hồn siêu phách lạc, theo bản năng cầm chiếc gương lên nhìn vào cổ.
Chu Úc Đinh mất kiên nhẫn, im lặng một lát rồi bảo: “Ra ngoài nói.”Khương Di chợt nhận ra, điều cô mong đợi nhất hồi cấp ba chính là được nắm tay Chu Úc Đinh đi dạo trong sân trường, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm.
Anh thay giày nhưng không lấy áo khoác, vớ lấy điện thoại rồi bước ra ngoài cửa.
Khương Di ngồi ở phòng khách có chút hoang mang, Lý Hãn Dịch thường xuyên đến tìm Chu Úc Đinh sao? Vậy còn Hoắc Mẫn, chẳng lẽ cũng…Sau này lúc chúng ta ở Lam Thành, có một dạo cô ta còn suốt ngày gửi những hình ảnh máu me be bét vào điện thoại của A Úc, rồi gửi cả quần áo dính máu đến nhà nữa.
Cô không dám nghĩ tiếp nữa, nhớ lại những lời Hứa Tri Nhiên từng nói, lòng cô bồn chồn không yên.Không gian xung quanh mờ ảo, ánh đèn vừa vặn không quá sáng, tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi cỏ nghe rõ mồn một.
Một lúc sau, Lý Bội Lan cũng đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ thở dài một tiếng.Bạn trai của cô thực sự đã phải trải qua quá nhiều khó khăn rồi.
Trực giác mách bảo Khương Di rằng Lý Bội Lan có chuyện muốn nói với mình, cô liền ngồi ngay ngắn chờ đợi.
Quả nhiên, bà cụ lên tiếng: “Tiểu Khương, bà nghe A Úc nói hai đứa quen nhau từ hồi nhỏ rồi à?””
“Vâng thưa bà, cháu… nhà cháu hồi trước ở ngay sát vách nhà chú Lý. Hồi nhỏ bọn cháu có gặp nhau, còn chụp chung một bức ảnh nữa ạ.”Khương Di cứ tưởng anh lại muốn “đóng dấu” thơm một cái như lần trước nên gật đầu đồng ý.
Lý Bội Lan thở dài: “Chuyện gia đình nhà chúng ta khá phức tạp, chắc cháu cũng đã biết cả rồi, bà cũng không giấu cháu làm gì. A Úc là một đứa trẻ ngoan, đôi khi tính tình có hơi tệ một chút nhưng bản chất không xấu, cháu chịu khó bao dung nó nhé. Nếu nó đối xử không tốt với cháu, cháu cứ bảo bà, bà sẽ dạy dỗ nó.””Coi là vậy đi.
Khương Di ngoan ngoãn ngồi nghe: “Dạ không có đâu ạ, anh ấy đối xử với cháu tốt lắm.””
“Bà nhìn ra được mà, nó ở bên cháu mới thực sự vui vẻ.” Lý Bội Lan trầm ngâm: “Thế nên bà hy vọng hai đứa sẽ mãi tốt đẹp thế này, cái này cháu cầm lấy đi.””
Nói rồi, Lý Bội Lan đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng.Em tính đền bù cho anh thế nào?
Khương Di ngơ ngác, vội vàng từ chối: “Bà ơi, cháu không nhận được đâu ạ.”Khương Di mím môi, trong lòng dâng lên những bong bóng màu hồng hạnh phúc: “Em không dám đâu.
“Cầm lấy đi, đây là một chút tấm lòng của bà và mẹ A Úc. Mẹ nó còn đang ở bệnh viện không tiện về, nếu không hôm nay cũng muốn gặp cháu rồi.”Khương Di đặt ba lô xuống, lặng lẽ ngồi trên ghế một hồi lâu mới bình ổn lại được nhịp tim đang loạn nhịp.
Khương Di vẫn nhất quyết từ chối, cuối cùng Lý Bội Lan phải nghiêm mặt lại, trực tiếp nhét thẳng vào túi áo của cô.Ngay lập tức, hơi thở của cô bị cướp đoạt.
Lý Bội Lan nắm lấy tay cô, ân cần căn dặn: “Cháu và A Úc hồi nhỏ là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên lại thành người yêu, đúng là có duyên phận. Số tiền này coi như tiền tiêu vặt, thích mua gì thì cứ mua, không đủ lần sau bà lại cho thêm.”Khương Di vẫn nhất quyết từ chối, cuối cùng Lý Bội Lan phải nghiêm mặt lại, trực tiếp nhét thẳng vào túi áo của cô.
Khương Di đỏ bừng cả tai: “Bà ơi, thực sự không cần đâu ạ.””Không chạy được.
“Phải nhận chứ!” Lý Bội Lan kiên quyết, rồi lại hỏi: “Nếu cháu đã quen Lý Hãn Dịch, vậy chắc cũng biết Hoắc Mẫn chứ?”” Lý Bội Lan trầm ngâm: “Thế nên bà hy vọng hai đứa sẽ mãi tốt đẹp thế này, cái này cháu cầm lấy đi.
“Vâng, cháu biết ạ.”Cô ngẩn người: “Chú Lý.
Lý Bội Lan nói: “Hoắc Mẫn có tính cách rất cực đoan, ngày trước đã khiến A Úc phải chịu không ít khổ sở. Hồi nó còn nhỏ, cô ta từng ném nó vào núi hoang rừng rậm, rồi cả nhà xác bệnh viện. Sau này lúc chúng ta ở Lam Thành, có một dạo cô ta còn suốt ngày gửi những hình ảnh máu me be bét vào điện thoại của A Úc, rồi gửi cả quần áo dính máu đến nhà nữa.”Đôi khi, những suy nghĩ của Chu Úc Đinh thực sự khiến người ta phải bất ngờ.
“Cái gì cơ ạ?”Khương Di liền nói: “Ồ, vậy anh vào giúp bà đi.
Ngoại trừ vụ việc bị bỏ lại ở nơi hoang sơn dã lĩnh ra, những chuyện còn lại đây là lần đầu tiên Khương Di được nghe kể.
Tuy biết Hoắc Mẫn không thích Chu Úc Đinh, nhưng Khương Di không ngờ người phụ nữ đó lại có thể độc ác, bắt nạt một đứa trẻ đến mức độ này.Giang Nhiễm nghe thấy động tĩnh liền chạy lại, cô ấy là người thích hóng hớt nhất: “Để tớ đoán xem nào, hai người hôn kiểu Pháp đúng không?
Lý Bội Lan vỗ vỗ vai cô: “Đừng sợ, dạo này chắc do Lý Hãn Dịch quản nghiêm nên cô ta cũng đỡ nhiều rồi. Bà chỉ hy vọng không vì những chuyện rắc rối, hỗn loạn này mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa.”Bờ môi mỏng của Chu Úc Đinh lưu luyến bên gò má trắng ngần của cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da, anh thì thầm: “Anh để lại chút dấu vết trên người em nhé, được không?
Khương Di hiểu Lý Bội Lan đang lo lắng điều gì.
Cô vốn không phải kiểu người thích nói lời vòng vo, liền thẳng thắn bày tỏ: “Cháu rất thích Chu Úc Đinh, từ hồi cấp ba đã thích rồi. Bà cứ yên tâm ạ, sau này cháu sẽ bảo vệ anh ấy!””
Cô gái trước mặt sở hữu gương mặt trắng ngần sạch sẽ, đôi mắt sáng lấp lánh, giọng điệu vô cùng trịnh trọng.Số tiền này coi như tiền tiêu vặt, thích mua gì thì cứ mua, không đủ lần sau bà lại cho thêm.
Lý Bội Lan lập tức phì cười: “Ái chà chà, tất nhiên là phải để nó bảo vệ cháu chứ, cô bé ngốc này.””Ừm.
Hai người trò chuyện rất hợp ý, cứ thế buôn chuyện thêm một lúc.
Hơn một tiếng sau, Chu Úc Đinh mới quay trở lại.”Được thôi.
Sắc mặt thiếu niên hơi trầm xuống, vừa nhìn là biết cuộc nói chuyện với Lý Hãn Dịch không mấy vui vẻ.
Vì ngày mai phải lên đường về Lam Thành sớm nên Lý Bội Lan về phòng trước để thu dọn đồ đạc.”
Nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, hỏi: “Ăn trái cây chưa?”Hồi nó còn nhỏ, cô ta từng ném nó vào núi hoang rừng rậm, rồi cả nhà xác bệnh viện.
“Ừm.” Khương Di đưa cho anh một quả quýt đã bóc sẵn vỏ: “Cái này cho anh ăn này.”Chu Úc Đinh hùa theo: “Đúng thế, ra sô pha ăn trái cây đi.
Chu Úc Đinh ngồi xuống cạnh cô trò chuyện: “Em với bà ngoại nói chuyện gì thế? Không nói xấu gì anh đấy chứ?”Anh nâng lấy gương mặt cô, vô cùng thành kính, hôn một cái rồi lại một cái.
Khương Di không nhịn được cười, cái tên này rốt cuộc là yêu quý danh tiếng của mình đến mức nào mà cứ sợ người khác nói xấu vậy không biết.Lý Bội Lan thở dài: “Chuyện gia đình nhà chúng ta khá phức tạp, chắc cháu cũng đã biết cả rồi, bà cũng không giấu cháu làm gì.
Cô thật thà đáp: “Không có nói xấu gì đâu, chỉ kể lại mấy chuyện hồi nhỏ thôi. Em nghe bà bảo chính anh là người đã khuyên dì Chu ra nước ngoài à?”nhà cháu hồi trước ở ngay sát vách nhà chú Lý.
“Coi là vậy đi.” Chu Úc Đinh hào phóng thừa nhận.”
Hồi mới ly hôn, Chu Nghiên mất việc, hôn nhân đổ vỡ, khi quay về Lam Thành cũng chẳng hề vui vẻ gì.
Nhưng bà không phải là kiểu phụ nữ chịu lún sâu vào chuyện tình cảm, đã không có hôn nhân thì không thể để mất cả sự nghiệp.Tình hình của Chu Nghiên đã ổn định nên muốn quay về Lam Thành để tiếp tục điều trị, Lý Bội Lan cũng muốn đi theo chăm sóc.
Chu Úc Đinh nói: “Chu Nghiên ngoài việc là mẹ của anh ra, bà ấy còn là một sinh viên ưu tú tốt nghiệp khoa Luật của Đại học Kinh Bình. Bà ấy có năng lực xuất sắc, có lý tưởng cao đẹp và một nhân cách độc lập, tự chủ, không nên bị trói buộc bởi cái danh xưng người mẹ. Thế nên anh đã nói với bà ấy rằng anh sẵn sàng quay về với Lý Hãn Dịch, chỉ cần bà ấy hứa sau này sẽ đến đón anh.”Nhìn thấy cô, Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, hỏi: “Ăn trái cây chưa?
Đôi khi, những suy nghĩ của Chu Úc Đinh thực sự khiến người ta phải bất ngờ.”
Khương Di không ngờ anh lại chẳng hề oán hận chuyện Chu Nghiên bỏ rơi anh từ khi còn nhỏ để ra nước ngoài chút nào, ngược lại còn rất ủng hộ sự nghiệp của mẹ mình.Mà cô càng ngoan, anh lại càng muốn xấu xa mà bắt nạt cô.
Chu Úc Đinh nhéo má cô một cái, bảo: “Sau này em cũng thế, muốn làm cái gì thì cứ việc đi mà làm, dù sao thì luôn có anh ở đây rồi.”” Chu Úc Đinh hào phóng thừa nhận.
Thời gian sẽ ban tặng cho mỗi người nhiều danh xưng và vai trò khác nhau, từ một thiếu niên trưởng thành thành một người đàn ông, chung quy đều phải gánh vác những trách nhiệm vô hình.Ngược lại, kẻ đầu sỏ nào đó lại có tâm trạng cực kỳ tốt.
Nhưng anh hy vọng cô gái mà mình thích sẽ mãi mãi được tự do, mãi mãi không bị trói buộc bởi bất kỳ quy chuẩn nào.Cô thật thà đáp: “Không có nói xấu gì đâu, chỉ kể lại mấy chuyện hồi nhỏ thôi.
Tán gẫu một lúc lâu, thời gian đã không còn sớm nữa, Chu Úc Đinh nói: “Ngồi đợi anh một lát, anh đi thay bộ quần áo rồi đưa em về.””
“Được.”Bà chỉ hy vọng không vì những chuyện rắc rối, hỗn loạn này mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa.
…Lý Bảo Châu lập tức hét lên: “Khương Di!
Khương Di ngồi ở phòng khách đợi, đầu óc nghĩ ngợi mông lung.
Bạn trai của cô thực sự đã phải trải qua quá nhiều khó khăn rồi.”
Đột nhiên, chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, Khương Di đứng bật dậy, đi đến trước cửa phòng của Chu Úc Đinh, tay đặt lên nắm cửa.”Ồ ——” Chu Úc Đinh hiểu ra: “Chỉ thế thôi à?
Cô cảm thấy bản thân như bị trúng bùa ngải vậy, lúc này cô rất muốn bước vào phòng của Chu Úc Đinh để dỗ dành anh.Dần dần, Khương Di nhận ra nụ hôn lần này hoàn toàn khác với những cái chạm nhẹ phớt qua trước đây.
Nghĩ là làm, Khương Di lấy hết can đảm vặn mở chốt cửa rồi bước vào trong.”Vâng thưa bà, cháu…
Cánh cửa khép hờ lại, Chu Úc Đinh vừa mới thay quần áo xong, anh quay đầu lại, vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt vẫn chưa kịp giấu đi.Khương Di nhắm nghiền mắt, hai tay túm chặt lấy vạt áo của anh.
“Có chuyện gì thế?”Thời gian sẽ ban tặng cho mỗi người nhiều danh xưng và vai trò khác nhau, từ một thiếu niên trưởng thành thành một người đàn ông, chung quy đều phải gánh vác những trách nhiệm vô hình.
Lần đầu tiên bước vào phòng của một bạn nam, Khương Di căng thẳng đến mức đi đứng cũng lóng ngóng, chân tay luống cuống.
Cô không dám nhìn ngó lung tung, cúi gằm mặt bước lại gần, lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Không có gì… em thấy tối nay anh không được vui lắm… nên muốn vào dỗ anh một chút.””
“Thế à? Thế em định dỗ anh thế nào?”Cánh cửa khép hờ lại, Chu Úc Đinh vừa mới thay quần áo xong, anh quay đầu lại, vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt vẫn chưa kịp giấu đi.
Trong phòng chỉ bật độc một chiếc đèn bàn, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ lấy căn phòng, bầu không khí ám muội dần lan tỏa, giọng nói của Chu Úc Đinh cũng trở nên trầm thấp hơn hẳn.”
Khương Di tiến lại gần, giơ tay ôm lấy anh, khẽ vỗ vỗ lên lưng anh, nói: “Dỗ như thế này này.”Khương Di ngồi ở phòng khách có chút hoang mang, Lý Hãn Dịch thường xuyên đến tìm Chu Úc Đinh sao?
Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nói: “Chỉ như thế này thôi sao? Thế thì e là chưa đủ rồi.”Khương Di ngơ ngác, vội vàng từ chối: “Bà ơi, cháu không nhận được đâu ạ.
“Vậy anh còn muốn thế nào nữa?””
Chu Úc Đinh vòng tay qua eo cô, khẽ m*n tr*n: “Hôn anh đi.”Bà ấy có năng lực xuất sắc, có lý tưởng cao đẹp và một nhân cách độc lập, tự chủ, không nên bị trói buộc bởi cái danh xưng người mẹ.
Khương Di liền nghe lời nhón gót chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh: “Chu Úc Đinh, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa đâu.””Cầm lấy đi, đây là một chút tấm lòng của bà và mẹ A Úc.
“Tất nhiên rồi, nếu em còn biến mất một lần nữa, anh có chín cái mạng cũng không đủ để hành hạ đâu.”Nghĩ lại những hình ảnh vừa rồi, Khương Di áp tay vào má, lí nhí mắng một câu: “Đồ đại lưu manh!
Giây tiếp theo, vòng tay của Chu Úc Đinh bỗng chốc siết chặt, ép sát cơ thể cô vào người mình. Anh cúi đầu, giữ chặt gáy Khương Di rồi lập tức nới rộng nụ hôn.Lần đầu tiên bước vào phòng của một bạn nam, Khương Di căng thẳng đến mức đi đứng cũng lóng ngóng, chân tay luống cuống.
Ngay lập tức, hơi thở của cô bị cướp đoạt. Khương Di nhắm nghiền mắt, hai tay túm chặt lấy vạt áo của anh.Khương Di không ngờ anh lại chẳng hề oán hận chuyện Chu Nghiên bỏ rơi anh từ khi còn nhỏ để ra nước ngoài chút nào, ngược lại còn rất ủng hộ sự nghiệp của mẹ mình.
Dần dần, Khương Di nhận ra nụ hôn lần này hoàn toàn khác với những cái chạm nhẹ phớt qua trước đây.
Chu Úc Đinh càng lúc càng ôm cô chặt hơn, hô hấp cũng dần mất đi sự kiểm soát.Thấy cô gái nhỏ đã cắn câu, Chu Úc Đinh nén cười, siết chặt cô vào ngực hơn.
Anh hôn rất gấp gáp, cũng rất sâu, bằng những động tác có phần vụng về nhưng đầy mãnh liệt, từng bước từng bước đánh chiếm lấy mọi sự phòng bị của cô.”
Đôi chân Khương Di mềm nhũn ra, suýt chút nữa là đứng không vững, đành phải giơ tay lên quàng qua cổ anh, cả người giống như một nhành dây leo, quấn quýt nương tựa vào người đối phương.Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nói: “Chỉ như thế này thôi sao?
Bất chợt, cô cảm thấy Chu Úc Đinh đang ngậm lấy môi mình mà m*t nhẹ một cái.
Toàn bộ đỉnh đầu Khương Di như có một luồng điện chạy qua, tê dại hoàn toàn.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, Chu Úc Đinh khẽ cạy mở hàm răng của cô, đưa đầu lưỡi vào trong…
Khương Di bỗng nhiên tỉnh táo lại, lập tức đẩy mạnh anh ra rồi trợn tròn mắt nhìn: “Anh… sao anh lại có thể đưa lưỡi vào?!”
“Không được đưa lưỡi vào sao?” Vẻ mặt anh vô cùng vô tội, dưới ánh đèn mờ ảo, hàng lông mày trông thật dịu dàng nhưng ánh mắt lại sâu hoắm, nhìn kỹ lại còn thấy có chút gì đó tủi thân, ấm ức.
Những lời từ chối vừa định thốt ra lập tức bị nghẹn lại nơi cổ họng, huống hồ, chính bản thân cô cũng chẳng hề muốn cự tuyệt anh.
Giống như bị mê hoặc, Khương Di ngơ ngác gật đầu.
Chu Úc Đinh lại một lần nữa ôm chặt lấy cô, trán tựa vào trán cô, ghé sát tai nói nhỏ: “Di Bảo, mở miệng.”
Hết chương 65