Nắng Hạ Không Phai

Chương 45

Chương 45

Tớ có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu

Mấy ngày nghỉ này, ký túc xá học sinh không được ở lại nên Khương Di đã dọn về Cẩm Vân Đình.

Ngày hè nắng nóng chói chang, trong suốt thời gian diễn ra kỳ thi đại học, cả thành phố đều ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. 

Các sĩ tử trong phòng thi múa bút thành văn, phụ huynh ở ngoài cổng trường đỏ mắt ngóng trông. 

Khương Di viết xong bài tập đi xuống lầu, thấy Ngu Khiết và Ngu Xu đang ngồi ở phòng khách xem tivi, trên màn hình đang phát tin tức về kỳ thi đại học.

“Con nghĩ kỹ chưa? Định du học hay là thi đại học trong nước? Còn một năm nữa thôi, nếu du học thì bây giờ phải lên kế hoạch rồi đấy.”

“Du học thì xa nhà lắm, đến lúc đó con nhớ mẹ với bố thì biết làm sao?”

“Không sao, bố mẹ sẽ sang thăm con.”



Hai mẹ con họ thì thầm to nhỏ với nhau, vừa thấy Khương Di xuống lầu liền đồng loạt im bặt.

Dì Lương bổ sẵn dưa hấu, vẫy tay gọi cô lại ăn, nhỏ giọng nói: “Kệ bọn họ.”

“Vâng ạ.”​Khương Di quay mặt sang, xác định cậu nhóc này đang bắt chuyện với mình, liền kỳ lạ hỏi: “Đàn chị?

Dì Lương hỏi: “Chiều mai là phải trở lại trường học tiết tự học buổi tối rồi đúng không?”​”Tớ muốn chụp một tấm ảnh chung với người anh em của cậu.

Chiều nay kỳ thi đại học sẽ kết thúc, Khương Di cắn một miếng dưa hấu nhỏ, đáp: “Sáng mai cháu về trường luôn ạ, cháu có hẹn đi chơi với bạn.”​có một mùi gia vị nồng nặc thế này.

Dì Lương không nghĩ ngợi nhiều, chỉ tưởng cô đi chơi với cô bạn thân, liền dặn dò: “Thế thì nhớ chú ý chống nắng nhé, hôm nay trời nắng nóng chết người đấy.”​Cậu cầm bức ảnh lên, khoảnh khắc nhìn rõ nội dung trong ảnh, cả người cậu như một khúc gỗ đông cứng, đờ đẫn đứng chôn chân tại chỗ.

Nhanh chóng đã đến ngày mùng 9 tháng 6. Khương Di dậy thật sớm, xách theo đồ đạc trở về ký túc xá.​”

Trong phòng chỉ có mỗi Từ Giai, thấy cô đến sớm như vậy liền rủ rê: “Cậu về đúng lúc lắm, chiều nay tụi mình đi lượn siêu thị đi?”​”U là trời, hóa ra đàn chị xinh đẹp đi công viên đại dương cùng với đàn anh siêu cấp đẹp trai, quả nhiên người đẹp đều có chủ hết rồi.

“Ừm…… Lát nữa tớ có việc bận rồi.”​Mấy đứa nhóc quay đầu lại, Chu Úc Đinh đã thong thả bước tới từ lúc nào.

“Có việc?” Từ Giai im lặng một lúc, như nghĩ ra điều gì liền lộ ra ánh mắt trêu chọc đầy ẩn ý: “À đúng rồi nha, hôm nay là sinh nhật Chu Úc Đinh mà. Sao thế, hai người định đi hẹn hò à?”​Vừa mới ngủ dậy nên giọng cô có chút khàn khàn, đầu óc mơ màng hỏi: “Sắp đóng cửa rồi à?

Khương Di hơi xù lông: “Không phải hẹn hò đâu.”​”Không phải.

“Ái chà chà, xem ra đúng là ra ngoài với Chu Úc Đinh rồi? Thế mà cậu chẳng thèm sửa soạn gì cả, định mặc nguyên bộ này đi đấy à?”​”Alo ——”

Khương Di đang mặc một chiếc áo phông đơn giản, bên dưới là chiếc quần thể thao ống rộng, phong cách vô cùng giản dị, tràn ngập hơi thở thanh xuân của một thiếu nữ xinh đẹp.​”Cậu đội đi, nắng to lắm.

“Tớ mặc thế này trông ổn mà.”​Chu Úc Đinh vẫy vẫy tay với con cá, nói: “Trông ngầu đấy ông bạn.

Từ Giai bày ra dáng vẻ của một người từng trải: “Ổn thì ổn, cậu vốn dĩ đã thiên sinh lệ chất rồi. Nhưng đi chơi với con trai thì cũng nên điệu đà một chút chứ. Nghe tớ đi, thay váy hoặc quần short vào.”​π không lễ phép: 【!!!

Khương Di ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, bận rộn mãi mới có một lần đi chơi, cô cũng hy vọng mình có thể để lại một ấn tượng tốt đẹp trong mắt Chu Úc Đinh. 

Thế là cô mở tủ quần áo, chọn một chiếc váy hai dây màu trắng dài quá đầu gối, khoác thêm một chiếc áo len mỏng dệt kim bên ngoài.​”

“Chao ôi, tiếc là tớ vụng thối vụng nát không biết trang điểm, chứ không là tớ hoạ mặt cho cậu rồi. Nhưng mà thế này cũng đủ đẹp lắm rồi, Chu nam thần nhìn thấy không bị mê mệt mới lạ đó.”​Thế nhưng khi cậu nghe điện thoại xong quay lại, lại bắt gặp hai nam sinh đang vây quanh bắt chuyện với cô.

Khương Di đang đứng trước gương chải tóc, nghe vậy thì tai đỏ bừng lên. 

Cô vội vàng đeo cặp sách lên vai rồi nói: “Tớ đi đây.”​Cậu đặt cặp sách xuống, lọc ra một số món quà của những người không quen biết mang cất vào trong tủ đồ phía sau lớp học.

“Chơi vui vẻ nha!”​”

Khương Di và Chu Úc Đinh hẹn gặp nhau ở cổng chính của trường. 

Cô đến trước, đứng nép mình dưới bóng cây râm mát rồi gửi tin nhắn cho cậu: 【Tớ đến rồi.】​Ánh mắt Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp: “Công viên đại dương?

Bên kia trả lời rất nhanh: 【Ừm, tớ thấy cậu rồi.】​”

Khương Di vừa quay đầu lại quả nhiên nhìn thấy Chu Úc Đinh đang đứng cách đó không xa. 

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản phối với quần short lửng, lộ ra bắp chân trắng trẻo, săn chắc, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.​Xem xong náo nhiệt, Khương Di và Chu Úc Đinh bước ra khỏi sảnh sứa, ánh nắng chói chang bên ngoài rọi vào mắt khiến đầu óc hơi choáng váng.

Cậu chạy bước nhỏ về phía cô, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi lốm đốm trên người thiếu niên, cậu khẽ mỉm cười nhìn cô.​Cô đã suy nghĩ rất lâu, mấy trò chơi cảm giác mạnh ở công viên giải trí thì cô không dám chơi, đi sợ lại làm cậu mất vui; trò mật thất thoát hiểm thì lại không đủ người; nghĩ đi nghĩ lại mới chọn công viên đại dương.

Khương Di cũng nở nụ cười, đôi mắt sáng lấp lánh: “Cậu mang theo căn cước công dân chưa?”​Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ nhếch lên, cậu hạ thấp bả vai xuống, nhẹ nhàng đỡ đầu cô tựa vào vai mình.

“Mang rồi.” Chu Úc Đinh đưa tay gãi gãi sau gáy: “Mà tụi mình đi đâu thế?”​Đi thang cuốn xuống dưới, qua lớp kính dày trên đỉnh đầu là vô số loài cá đang tung tăng bơi lội.

“Công viên đại dương.”​”

Ánh mắt Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp: “Công viên đại dương? Rồi sau đó thì sao?”​Khương Di ngoan ngoãn bước theo sau cậu, cô gật gật đầu, cởi chiếc mũ lưỡi trai xuống trả lại cho Chu Úc Đinh: “Cậu đội vào đi.

Khương Di đã lên kế hoạch rõ ràng từ trước, cô nói: “Sau đó thì quay về trường học tiết tự học buổi tối chứ sao, hôm nay phải lên lớp mà cậu quên rồi à.” Nói xong, cô khẽ kéo tay áo Chu Úc Đinh một cái: “Đi thôi, tụi mình đi tàu điện ngầm.”​”

Công viên đại dương Lam Thành rất đặc sắc, được xây dựng tựa lưng vào biển, bên trong có một đường hầm dưới đáy biển vô cùng nổi tiếng. 

Hai người lên tàu điện ngầm, tìm được ghế trống liền ngồi xuống. Khương Di rút điện thoại ra, mở một bài viết trên tài khoản chính thức cho cậu xem:​”

“Ở đây nói du khách đi vào ngày sinh nhật, xuất trình căn cước công dân là được miễn phí vé vào cổng đấy nha.”​”

Hóa ra là vì cái này. 

Chu Úc Đinh đưa tay vuốt phần tóc mái hơi dài về phía sau, tự cảm thấy mấy ngày nay bản thân thật là nực cười. Đầu óc cậu rốt cuộc đã nghĩ đi đâu không biết?​Khi đi đến trước cửa tòa nhà Tri Hành, Khương Di lấy cớ đi vệ sinh để bảo Chu Úc Đinh lên lớp trước.

Cái giấc mộng xuân kia thật là hại người sâu sắc mà!​Khương Di hơi xù lông: “Không phải hẹn hò đâu.

Khương Di thấy thần sắc cậu có vẻ hờ hững liền hơi thấp thỏm: “Cậu không thích đi công viên đại dương à?”​Có lẽ trẻ con bây giờ đều trưởng thành sớm, cậu nhóc cười hì hì: “Em không có nhỏ đâu nha, tháng sau là em tròn mười lăm tuổi rồi đó.

Cô đã suy nghĩ rất lâu, mấy trò chơi cảm giác mạnh ở công viên giải trí thì cô không dám chơi, đi sợ lại làm cậu mất vui; trò mật thất thoát hiểm thì lại không đủ người; nghĩ đi nghĩ lại mới chọn công viên đại dương.​” Chu Úc Đinh cất điện thoại vào túi: “Đi thôi, chúng ta về trường.

“Không có.” Chu Úc Đinh khẽ cười: “Vừa vặn lắm, lâu rồi tớ cũng chưa đi.”​”

Khương Di thả lỏng cơ thể: “Trước đây cậu đi rồi à?”​À đúng rồi, Khương Di mới nhớ ra, Chu Úc Đinh là người cực kỳ ghét lãng phí thức ăn.

“Ừm, hồi cấp hai trường có tổ chức đi một lần, nhưng tớ cũng sắp quên béng bên trong trông như thế nào rồi.”​Chu Úc Đinh khẽ cười, vỗ vỗ vai cậu nhóc: “Ừm, có vấn đề gì thì cứ lên lớp 11-1 tìm anh, đàn chị của các em bận rồi.

Cậu nói vậy làm Khương Di cũng vui lây: “Ừm, thế thì hôm nay tụi mình đi ôn lại kỷ niệm.”​Thế nhưng nhìn vào phản ứng này của Chu Úc Đinh, chẳng lẽ cậu đã sớm có sự hoài nghi từ trước rồi sao?

Ngoại hình của cả hai đều thuộc hàng cực phẩm, ở trên tàu điện ngầm đã thu hút không ít ánh nhìn của mọi người. 

Thậm chí có một cậu bạn cổ đeo máy ảnh còn tiến lại gần muốn xin chụp mẫu cho hai người, nhưng đã bị Chu Úc Đinh khéo léo từ chối.​Hai người đi dạo từ đầu đến cuối sảnh, lúc kết thúc đi ngược dòng người ra ngoài thì thấy phía trước một đám đông đang vây quanh.

Đến công viên đại dương vừa vặn là 9 giờ sáng, ánh mặt trời đã bắt đầu gay gắt. 

Trước cửa công viên đông nghịt người, các quầy bán vé xếp thành những hàng dài dằng dặc.​Khương Di dậy thật sớm, xách theo đồ đạc trở về ký túc xá.

Chu Úc Đinh nói: “Cậu đứng đây đợi nhé, mua vé xong tớ qua tìm.”​” Từ Giai im lặng một lúc, như nghĩ ra điều gì liền lộ ra ánh mắt trêu chọc đầy ẩn ý: “À đúng rồi nha, hôm nay là sinh nhật Chu Úc Đinh mà.

“Được.”​Mẹ kiếp, mình đang nghĩ cái gì bậy bạ thế này?

Cô nhìn bóng dáng Chu Úc Đinh chen vào đám người xếp hàng, nhưng ngay sau đó cậu lại vòng trở về, cởi chiếc mũ lưỡi trai trên đầu ra đội lên đầu cô: “Đừng để bị nắng.”​Khương Di thả lỏng cơ thể: “Trước đây cậu đi rồi à?

Dặn xong cậu mới quay đi. 

Khương Di ngơ ngác đứng hình tại chỗ vài giây, đưa tay lên sờ sờ chiếc mũ lưỡi trai của cậu.​Dặn xong cậu mới quay đi.

Bên cạnh có một cậu nhóc tầm mười bốn mười lăm tuổi, chắc cũng đang đứng đợi bạn đi mua vé, thấy cô liền tiến lại gần bắt chuyện: “Chào đàn chị, khéo quá, không ngờ lại gặp chị ở đây.”​Cô dùng đũa đảo đảo lên, được lắm, bên trong không chỉ có hai tép tỏi to đùng mà còn có cả gừng băm nhỏ li ti.

Khương Di quay mặt sang, xác định cậu nhóc này đang bắt chuyện với mình, liền kỳ lạ hỏi: “Đàn chị?”​”

“Đúng vậy, em cũng học trường Phụ thuộc, có điều là bên khối cấp hai. Hôm đại hội thể thao em có thấy đàn chị cầm bảng diễu hành cho lớp, đẹp dã man luôn!”​”

Khương Di hiểu ra: “Hóa ra là vậy, chào em.”​Chu Úc Đinh đề xuất: “Hay là tụi mình đi tham quan chỗ khác trước nhé?

Cậu nhóc tuổi tuy nhỏ nhưng gan thì to bằng trời, cậu ta ngắm nhìn cô vài lượt rồi hỏi: “Đàn chị đi công viên đại dương một mình à?”​Nhưng mà thế này cũng đủ đẹp lắm rồi, Chu nam thần nhìn thấy không bị mê mệt mới lạ đó.

“Không phải.”​”

“Thế là đi cùng bạn trai ạ?”​Khương Di đang đứng trước gương chải tóc, nghe vậy thì tai đỏ bừng lên.

Câu hỏi thẳng thừng này làm Khương Di hơi giật mình, cô lùi lại phía sau hai bước: “Tuổi em còn nhỏ, đừng có bận tâm mấy chuyện này.”​”

Có lẽ trẻ con bây giờ đều trưởng thành sớm, cậu nhóc cười hì hì: “Em không có nhỏ đâu nha, tháng sau là em tròn mười lăm tuổi rồi đó. Cho nên đàn chị đi cùng bạn trai thật ạ?”​Khương Di đưa cho cậu một chiếc hộp nhỏ màu xanh lá cây: “Quà sinh nhật của cậu này.

Khương Di bị cậu nhóc làm cho có chút dở khóc dở cười.​Cậu nhóc tuổi tuy nhỏ nhưng gan thì to bằng trời, cậu ta ngắm nhìn cô vài lượt rồi hỏi: “Đàn chị đi công viên đại dương một mình à?

Đúng lúc này, đám bạn đi mua vé của cậu nhóc đã quay lại, có đứa lên tiếng cười cợt:​Sau này đàn em có thắc mắc gì về kỳ thi đại học thì cứ thoải mái trao đổi với tụi anh.

“Làm gì đấy Hạ Lâm, lại đi tán gái đấy à?”​”Được.

“Xin được WeChat chưa? Đừng có làm mất mặt lớp 3 tụi mình nhé.”​”

Giữa những tiếng hò reo của đám bạn, cậu nhóc hắng giọng một cái: “Đàn chị, chị có tiện cho em xin phương thức liên lạc không? Dù sao cũng cùng trường mà, em có vài thắc mắc về việc chuyển cấp từ cấp hai lên cấp ba của trường Phụ thuộc muốn thỉnh giáo…”​Khương Di cười ha ha: “Có khi nó đang nhận người thân với cậu đấy.

Lời còn chưa dứt, phía sau bỗng vang lên một tiếng cười khẽ đầy ngạo nghễ: “Thỉnh giáo cô ấy không bằng thỉnh giáo anh này.”​” Khương Di cười bảo.

Mấy đứa nhóc quay đầu lại, Chu Úc Đinh đã thong thả bước tới từ lúc nào.​Nhanh chóng đã đến ngày mùng 9 tháng 6.

Cậu đưa vé vào cổng cho Khương Di, liếc mắt nhìn cái đứa tên Hạ Lâm kia: “Có câu hỏi gì, hỏi đi.”​”

Không khí bỗng chốc im phăng phắc vài giây.​”

Cậu nhóc kinh ngạc: “Ách…… đàn anh Chu.”​Khương Di ngẩng đầu lên nhìn một cách chăm chú, tay liên tục bấm máy chụp ảnh.

Dù là ở khối cấp hai hay cấp ba của trường Phụ thuộc thì Chu Úc Đinh luôn là nhân vật phong vân, không ai là không biết đến cậu.​Khương Di ghé sát mặt vào cột thủy tinh chăm chú quan sát, chỉ tay vào những chú sứa có hình dạng như những chiếc ô nhỏ, cảm thán: “Đẹp thật đấy.

Chu Úc Đinh khẽ cười, vỗ vỗ vai cậu nhóc: “Ừm, có vấn đề gì thì cứ lên lớp 11-1 tìm anh, đàn chị của các em bận rồi.”​Khương Di đánh một giấc ngon lành đến tận hơn năm giờ mới tỉnh dậy.

Sau đó cậu nhìn sang Khương Di, nói: “Đi thôi.”​Cá đuối còn được gọi là cá quỷ, tư thế bơi lội trong nước của nó trông rất giống một con dơi.

Khương Di ngoan ngoãn bước theo sau cậu, cô gật gật đầu, cởi chiếc mũ lưỡi trai xuống trả lại cho Chu Úc Đinh: “Cậu đội vào đi.”​π không lễ phép: 【Thật sự là cậu sao!

“Cậu đội đi, nắng to lắm.”​Thế mà cậu chẳng thèm sửa soạn gì cả, định mặc nguyên bộ này đi đấy à?

“Được rồi.”​Dì Lương không nghĩ ngợi nhiều, chỉ tưởng cô đi chơi với cô bạn thân, liền dặn dò: “Thế thì nhớ chú ý chống nắng nhé, hôm nay trời nắng nóng chết người đấy.

Lúc xếp hàng vào cổng, Khương Di nhớ ra trong túi có mang theo chai xịt chống nắng, cô móc ra xịt lên mặt và cổ vài cái, sau đó hướng đầu xịt về phía mặt Chu Úc Đinh hỏi: “Cậu có muốn xịt không?”​Xung quanh ồn ào quá nên Chu Úc Đinh không nghe rõ, cậu nhướng mày: “Hơi cái gì cơ?

Chu Úc Đinh nhíu mày: “Cái thứ gì thế?”​Chu Úc Đinh cười, chỉ tay vào tấm bảng giới thiệu bên cạnh: “Trên đó viết lù lù kìa.

“Kem chống nắng.”​Chu Úc Đinh cứ cảm thấy cái thứ này dính dính nhớp nhớp, ghét bỏ không thôi.

“Không cần đâu.”​”Ừm.

Trời đúng là rất nắng, xếp hàng vào cổng còn phải đợi tầm mười phút nữa. 

Khương Di nói: “Xịt một chút đi để phòng bị cháy nắng. Với lại nếu bị phơi đen đi thì xấu trai lắm.”​Ra khỏi sảnh sứa đã hơn mười một giờ trưa, hai người đi đến nhà hàng dùng bữa trưa trước.

Chu Úc Đinh nhướng mày hỏi: “Cậu thích con trai da trắng à?”​Trên bàn học của Chu Úc Đinh chất đống một núi quà tặng.

“Tớ…… Cũng bình thường.”​Tòa nhà giảng đường của khối 11 và khối 12 cách nhau không xa, tối hôm nay vì bên khối 12 quậy phá quá sung, tiếng hò hét vang trời dậy đất làm học sinh khối 11 cũng chẳng thể nào tập trung học hành cho nổi.

Khương Di trả lời theo kiểu ông nói gà bà nói vịt, sau đó hướng về phía gương mặt đẹp trai trước mắt xịt “xoẹt xoẹt” hai phát. 

Chu Úc Đinh cứ cảm thấy cái thứ này dính dính nhớp nhớp, ghét bỏ không thôi.​”

Ở đằng xa, mấy cậu nhóc cấp hai lúc nãy nhìn thấy cảnh này thì tròn mắt kinh ngạc. 

Có đứa xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, còn móc điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc này.​Cô gắp tỏi và gừng băm để riêng ra một bên, bấm bụng ăn thêm một miếng rồi đặt đũa xuống.

“U là trời, hóa ra đàn chị xinh đẹp đi công viên đại dương cùng với đàn anh siêu cấp đẹp trai, quả nhiên người đẹp đều có chủ hết rồi.”​”

“Nữ sinh lớp mình thích đàn anh Chu nhiều lắm đó, tớ phải chụp lại rồi đăng lên diễn đàn trường cho mấy cậu ấy từ bỏ hy vọng mới được.”​”Mang rồi.

…​Hai người lên tàu điện ngầm, tìm được ghế trống liền ngồi xuống.

Vào bên trong công viên đại dương, hai người dự định đi xem cá voi trắng và cá heo trước, nhưng lúc này đang là giờ cao điểm, trước tấm kính khổng lồ của thủy cung đông nghịt những đầu người là đầu người, chỉ loáng thoáng nhìn thấy vài bóng dáng cá voi trắng.​Đúng lúc này, Chu Úc Đinh bưng phần cơm bò kho quay trở lại, cậu hỏi: “Sao thế?

Chu Úc Đinh đề xuất: “Hay là tụi mình đi tham quan chỗ khác trước nhé?”​”

“Được chứ.”​Chu Úc Đinh đưa cho cô một đôi đũa: “Cậu ăn trước đi.

Thế là hai người đi đến sảnh sứa. 

Sảnh sứa được cấu thành từ mười mấy cột thủy tinh trong suốt, từng chú sứa dập dềnh bơi lội trong nước, kích thước lớn nhỏ khác nhau, tỏa ra những luồng ánh sáng đủ màu sắc.​Có lẽ vì thực sự quá mệt mỏi, Khương Di vừa nhắm mắt một lát đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay, bản thân cô hoàn toàn không có ý thức được chuyện đó.

Khương Di ghé sát mặt vào cột thủy tinh chăm chú quan sát, chỉ tay vào những chú sứa có hình dạng như những chiếc ô nhỏ, cảm thán: “Đẹp thật đấy.”​”

“Loại này gọi là sứa mặt trăng, có bốn cái dạ dày, tuổi thọ chỉ có hơn hai tháng thôi.”​Các bạn trong lớp liên tục vây quanh chúc mừng cậu:

Khương Di đưa ra một câu hỏi ngô nghê: “Sao cậu biết hay vậy?”​”

Chu Úc Đinh cười, chỉ tay vào tấm bảng giới thiệu bên cạnh: “Trên đó viết lù lù kìa.”​Khương Di dùng tay che che ánh nắng trên trán, nhỏ giọng nói: “Cầu hôn ở công viên đại dương lãng mạn thì có lãng mạn thật, cơ mà hơi…

“Ồ.” Trong thoáng chốc, Khương Di cảm thấy bản thân thật là ngốc nghếch.​”Oa, về nhà tớ phải lén lút ẩn ý với bạn trai mới được, địa điểm cầu hôn phải chọn ở công viên đại dương mới đúng chuẩn không khí.

Hai người đi dạo từ đầu đến cuối sảnh, lúc kết thúc đi ngược dòng người ra ngoài thì thấy phía trước một đám đông đang vây quanh.​”Tớ mặc thế này trông ổn mà.

Tính hiếu kỳ trỗi dậy, Khương Di khều khều Chu Úc Đinh: “Tụi mình cũng qua xem thử đi.”​”

Vất vả lắm mới chen được vào đám đông, cô mới phát hiện ra đó là một cặp tình nhân. 

Chàng trai đang quỳ một gối trên đất giơ chiếc nhẫn cầu hôn, còn cô gái thì ôm một bó hoa hồng đứng ở chính giữa. 

Những chú sứa xung quanh liên tục đổi màu, cả không gian phản chiếu luồng ánh sáng lung linh, huyền ảo như một giấc mơ.​Khương Di đang mặc một chiếc áo phông đơn giản, bên dưới là chiếc quần thể thao ống rộng, phong cách vô cùng giản dị, tràn ngập hơi thở thanh xuân của một thiếu nữ xinh đẹp.

Hóa ra là có người tổ chức cầu hôn.​”

Theo cái gật đầu và khoảnh khắc chiếc nhẫn được lồng vào tay cô gái, đám đông xung quanh vang lên những tiếng hò reo và vỗ tay nhiệt liệt. 

Xem xong náo nhiệt, Khương Di và Chu Úc Đinh bước ra khỏi sảnh sứa, ánh nắng chói chang bên ngoài rọi vào mắt khiến đầu óc hơi choáng váng.​…

Mấy nữ sinh đi bên cạnh xì xào bàn tán: “Cầu hôn ở sảnh sứa lãng mạn quá đi mất, vừa nãy bạn nữ kia cảm động khóc luống cuống luôn kìa.”​” Chu Úc Đinh bỗng nhiên nói.

“Oa, về nhà tớ phải lén lút ẩn ý với bạn trai mới được, địa điểm cầu hôn phải chọn ở công viên đại dương mới đúng chuẩn không khí.”​Còn đang mải suy nghĩ thì điện thoại bỗng rung lên bần bật, là cuộc gọi thoại từ Chu Úc Đinh.

Khương Di dùng tay che che ánh nắng trên trán, nhỏ giọng nói: “Cầu hôn ở công viên đại dương lãng mạn thì có lãng mạn thật, cơ mà hơi…”​Khương Di theo thói quen ăn uống của mình, dặn nhân viên phục vụ là không lấy hành, gừng, tỏi và không cho ớt.

Xung quanh ồn ào quá nên Chu Úc Đinh không nghe rõ, cậu nhướng mày: “Hơi cái gì cơ?”​Điều hòa trong nhà hàng bật hơn hai mươi độ, thực ra rất mát mẻ, nhưng Khương Di lại cảm thấy hai bên má mình nóng bừng lên, cô lí nhí: “Phần đó tớ ăn thử một miếng rồi, hay là để tớ đi gọi phần khác nha.

Khương Di chỉ là nghe người khác bàn tán nên cũng thuận miệng nói theo một hai câu, cô bảo: “Không có gì đâu, chắc do tớ hơi có xu hướng hướng nội ấy mà, công viên đại dương tuy lãng mạn thích hợp để cầu hôn thật, nhưng cứ nghĩ đến việc bị một đống người vây quanh nhìn chằm chằm là tớ đã thấy không ổn rồi.”​”

“Ra là vậy.” Chu Úc Đinh đáp lại một câu đầy ẩn ý.​Ngoại hình của cả hai đều thuộc hàng cực phẩm, ở trên tàu điện ngầm đã thu hút không ít ánh nhìn của mọi người.

Ra khỏi sảnh sứa đã hơn mười một giờ trưa, hai người đi đến nhà hàng dùng bữa trưa trước. 

Đồ ăn trong khu du lịch khá nghèo nàn mà giá cả lại chẳng hề rẻ, lượn một vòng quanh nhà hàng, cuối cùng Chu Úc Đinh gọi một phần cơm bò kho, còn Khương Di gọi một phần mì thịt bò.​”

Khương Di theo thói quen ăn uống của mình, dặn nhân viên phục vụ là không lấy hành, gừng, tỏi và không cho ớt.​Trong lòng cô dấy lên một cảm xúc rung động khẽ khàng.

Một lúc sau, tô mì thịt bò của cô được mang lên trước. 

Chu Úc Đinh đưa cho cô một đôi đũa: “Cậu ăn trước đi.”​”Ở đây nói du khách đi vào ngày sinh nhật, xuất trình căn cước công dân là được miễn phí vé vào cổng đấy nha.

Đi bộ suốt cả buổi sáng, Khương Di quả thực đã đói bụng rồi, cô không khách sáo nữa mà vùi đầu vào ăn. 

Thế nhưng mới chỉ ăn miếng đầu tiên cô đã cảm thấy có gì đó sai sai.​”

Tô mì thịt bò này sao lại… có một mùi gia vị nồng nặc thế này. Cô dùng đũa đảo đảo lên, được lắm, bên trong không chỉ có hai tép tỏi to đùng mà còn có cả gừng băm nhỏ li ti.​”

Lúc này người xếp hàng gọi món rất đông, nhân viên phục vụ bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại, Khương Di cũng ngại không muốn mang ra đổi lại. 

Cô gắp tỏi và gừng băm để riêng ra một bên, bấm bụng ăn thêm một miếng rồi đặt đũa xuống.​Ở đằng xa, mấy cậu nhóc cấp hai lúc nãy nhìn thấy cảnh này thì tròn mắt kinh ngạc.

Đúng lúc này, Chu Úc Đinh bưng phần cơm bò kho quay trở lại, cậu hỏi: “Sao thế?”​Từ Giai bày ra dáng vẻ của một người từng trải: “Ổn thì ổn, cậu vốn dĩ đã thiên sinh lệ chất rồi.

“Không có gì đâu, phần mì thịt bò này tớ ăn thấy vị hơi lạ.”​”Không có gì đâu, phần mì thịt bò này tớ ăn thấy vị hơi lạ.

Chu Úc Đinh ngồi xuống, nhìn thấy phần tỏi và gừng băm bị gạt ra bên cạnh liền hiểu ra vấn đề.​Không khí bỗng chốc im phăng phắc vài giây.

Cậu đẩy phần cơm bò kho còn chưa động đũa sang trước mặt Khương Di, rồi kéo tô mì thịt bò về phía mình, thản nhiên nói: “Đổi đi.”​”Kem chống nắng.

“Ơ?” Khương Di ngẩn người.​Lúc này người xếp hàng gọi món rất đông, nhân viên phục vụ bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại, Khương Di cũng ngại không muốn mang ra đổi lại.

Cậu đâu phải cái thùng rác đâu, sao có thể ăn đồ ăn thừa cô không thích chứ?​”

Chu Úc Đinh ngước mắt lên: “Sao vậy?”​Lúc xếp hàng vào cổng, Khương Di nhớ ra trong túi có mang theo chai xịt chống nắng, cô móc ra xịt lên mặt và cổ vài cái, sau đó hướng đầu xịt về phía mặt Chu Úc Đinh hỏi: “Cậu có muốn xịt không?

Điều hòa trong nhà hàng bật hơn hai mươi độ, thực ra rất mát mẻ, nhưng Khương Di lại cảm thấy hai bên má mình nóng bừng lên, cô lí nhí: “Phần đó tớ ăn thử một miếng rồi, hay là để tớ đi gọi phần khác nha.”​Buổi chiều, phần lớn du khách đều đổ xô đến khán đài xem biểu diễn cá heo và sư tử biển, những khu vực khác tương đối vắng người, Khương Di đề xuất đi đến đường hầm dưới đáy biển.

“Đừng lãng phí lương thực.”​Hôm đại hội thể thao em có thấy đàn chị cầm bảng diễu hành cho lớp, đẹp dã man luôn!

À đúng rồi, Khương Di mới nhớ ra, Chu Úc Đinh là người cực kỳ ghét lãng phí thức ăn.​Cô dùng tay đấm đấm vào bắp chân đau nhức, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, uể oải nói: “Để tớ chợp mắt một lát.

Thế là cô cũng không biết phải nói gì thêm, cầm đũa lên chuyên tâm ăn phần cơm bò kho.​Có lẽ giống như đang hôn một đám mây bồng bềnh, hoặc cũng có thể giống như đang hôn một con sóng dập dềnh.

Ăn trưa xong, hai người đi mua nước uống, ngồi hóng mát điều hòa một lúc rồi tiếp tục đi dạo. 

Buổi chiều, phần lớn du khách đều đổ xô đến khán đài xem biểu diễn cá heo và sư tử biển, những khu vực khác tương đối vắng người, Khương Di đề xuất đi đến đường hầm dưới đáy biển.​Môi cô lúc nào cũng hồng hào, căng mọng và có độ bóng tự nhiên, khi ngủ hơi hé mở trông vô cùng mềm mại.

Đường hầm dưới đáy biển được kết nối trực tiếp với đại dương bao la, vừa bước vào trong, ánh đèn bỗng tối sầm lại, tỏa ra những luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo. 

Đi thang cuốn xuống dưới, qua lớp kính dày trên đỉnh đầu là vô số loài cá đang tung tăng bơi lội.​” Chu Úc Đinh thế nào cũng được, cậu lười biếng ngồi bên cạnh lướt điện thoại.

Khương Di ngẩng đầu lên nhìn một cách chăm chú, tay liên tục bấm máy chụp ảnh.​Chu Úc Đinh nhíu mày: “Cái thứ gì thế?

“Con cá này trông giống cậu thế.” Chu Úc Đinh bỗng nhiên nói.​Chu Úc Đinh nhướng mày hỏi: “Cậu thích con trai da trắng à?

Khương Di nhìn theo hướng tay cậu chỉ, thấy một chú cá hề có hai sọc trắng trên mặt trông ngốc nghếch đáng yêu vô cùng, đang ngoe nguẩy cái đuôi nhỏ bơi về phía hai người.​Chu Úc Đinh đưa tay vuốt phần tóc mái hơi dài về phía sau, tự cảm thấy mấy ngày nay bản thân thật là nực cười.

“Giống tớ chỗ nào chứ?” Khương Di lườm cậu.​Cô nàng này đúng thật là “sát” từ đàn em cho đến đàn anh mà!

Chu Úc Đinh cố ý trêu chọc cô: “Chỗ nào cũng giống, đặc biệt là cái lúc tức giận ấy, giống y đúc luôn.”​Khương Di trả lời theo kiểu ông nói gà bà nói vịt, sau đó hướng về phía gương mặt đẹp trai trước mắt xịt “xoẹt xoẹt” hai phát.

Khương Di bĩu môi, chỉ tay vào một chú cá đuối lớn cách đó không xa nói: “Con này mới giống cậu này.”​Thế nhưng mới chỉ ăn miếng đầu tiên cô đã cảm thấy có gì đó sai sai.

Cá đuối còn được gọi là cá quỷ, tư thế bơi lội trong nước của nó trông rất giống một con dơi. Lúc bơi ngang qua, nó còn xoay người một vòng, dùng đôi mắt đen thùi lùi nhìn chằm chằm vào hai người một lúc lâu.​Cậu gom gọn số quà tặng lại, nhắn tin xin phép thầy Tề Kiện cho nghỉ tiết tự học rồi ôm một đống hộp lớn hộp nhỏ đi về nhà.

Khương Di cười ha ha: “Có khi nó đang nhận người thân với cậu đấy.”​”

Chu Úc Đinh vẫy vẫy tay với con cá, nói: “Trông ngầu đấy ông bạn.”​”

“Tớ muốn chụp một tấm ảnh chung với người anh em của cậu.” Khương Di cười bảo.​”

Đi hết đoạn thang cuốn, chú cá đuối bơi dọc về phía sâu trong đường hầm, Khương Di móc điện thoại ra chạy đuổi theo, cuối cùng ở một góc ngoặt đã bắt kịp “người anh em” của Chu Úc Đinh.​”

Cô tựa lưng vào tấm vách kính, giơ điện thoại lên tự sướng, giơ tay chữ V. Đúng lúc này Chu Úc Đinh cũng bước tới bên cạnh cô, gương mặt góc cạnh của thiếu niên dần hiện rõ trong màn hình.​”

Thời gian như ngừng trôi tại khoảnh khắc này, luồng ánh sáng xanh lam dịu mát dưới đáy biển phủ lên người hai người bọn họ, phía sau là chú cá hề và chú cá đuối đang tự do tự tại bơi qua.​Về đến nhà, Lý Bội Lan đã chuẩn bị sẵn bánh kem và một tô mì trường thọ cho cậu.

Khương Di hơi nghiêng góc máy điện thoại, nhấn nút chụp, ghi lại tấm ảnh chụp chung đầu tiên của hai người trong ngày hôm nay.​Cô thực ra không suy nghĩ quá nhiều, bất kể Chu Úc Đinh có còn nhớ chuyện năm đó hay không thì dù sao đó cũng là một đoạn trải nghiệm vô cùng kỳ diệu, cô đơn thuần là muốn cho cậu biết mà thôi.

Trong lòng cô dấy lên một cảm xúc rung động khẽ khàng.​”

Ngày mùng 9 tháng 6 năm 2006, bọn họ có tấm ảnh chụp chung đầu tiên tại ngõ Đông Đường Tử số 69. Mười một năm sau, cũng vào đúng ngày này, dưới đường hầm đáy biển sâu thẳm và yên tĩnh, bọn họ lại một lần nữa đứng chung một khung hình.​”Xin được WeChat chưa?

Chu Úc Đinh dường như không phát hiện ra cô đang chụp lén, sau khi đuổi kịp cô, hai người đứng trước vách kính nói chuyện ríu rít, trông chẳng khác nào hai đứa học sinh tiểu học đang chí choé đấu võ mồm với nhau.​”

Đang đi dạo thì điện thoại của Chu Úc Đinh vang lên, là Lý Bội Lan gọi đến, đoán chừng là hỏi xem khi nào cậu về nhà.​”

Tín hiệu dưới đường hầm đáy biển không được tốt, Chu Úc Đinh bảo Khương Di đứng đợi ở chỗ cũ một lát. 

Thế nhưng khi cậu nghe điện thoại xong quay lại, lại bắt gặp hai nam sinh đang vây quanh bắt chuyện với cô.​”

Chu Úc Đinh tiến lại gần, vừa vặn nghe thấy một trong hai tên nói: “Cho anh xin WeChat đi, tụi anh cũng học trường Phụ thuộc này, mới tốt nghiệp năm ngoái thôi. Sau này đàn em có thắc mắc gì về kỳ thi đại học thì cứ thoải mái trao đổi với tụi anh.”​Cậu đâu phải cái thùng rác đâu, sao có thể ăn đồ ăn thừa cô không thích chứ?

Cô nàng này đúng thật là “sát” từ đàn em cho đến đàn anh mà!​”

Chu Úc Đinh bước tới, khí thế bức người, cậu nắm lấy cánh tay Khương Di kéo về phía mình, lạnh mặt nói: “Cô ấy không dùng WeChat.”​”

Khương Di vốn dĩ cũng không định cho, sự xuất hiện của Chu Úc Đinh vừa vặn giải vây giúp cô. 

Tham quan xong đường hầm dưới đáy biển đã là hơn bốn giờ chiều. Công viên đại dương đóng cửa lúc năm giờ rưỡi nên hai người vội vàng chạy qua khu vực xem cá voi trắng.​Một lúc sau, tô mì thịt bò của cô được mang lên trước.

Khu vực xem cá voi trắng buổi sáng đông nghịt người thì giờ đây lại vô cùng vắng vẻ, trước tấm kính lớn có đặt một chiếc ghế dài cho du khách dừng chân nghỉ ngơi. 

Đi bộ cả một ngày trời làm Khương Di rã rời, cô đề xuất ngồi nghỉ một lát, Chu Úc Đinh cũng ngồi xuống bên cạnh.​Đường hầm dưới đáy biển được kết nối trực tiếp với đại dương bao la, vừa bước vào trong, ánh đèn bỗng tối sầm lại, tỏa ra những luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo.

Cô dùng tay đấm đấm vào bắp chân đau nhức, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, uể oải nói: “Để tớ chợp mắt một lát.”​Chu Úc Đinh ôm đống đồ vào phòng, tìm một chiếc kéo rồi bắt đầu bóc quà.

“Ừm.” Chu Úc Đinh thế nào cũng được, cậu lười biếng ngồi bên cạnh lướt điện thoại.​”Được chứ.

Có lẽ vì thực sự quá mệt mỏi, Khương Di vừa nhắm mắt một lát đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay, bản thân cô hoàn toàn không có ý thức được chuyện đó.​Đi hết đoạn thang cuốn, chú cá đuối bơi dọc về phía sâu trong đường hầm, Khương Di móc điện thoại ra chạy đuổi theo, cuối cùng ở một góc ngoặt đã bắt kịp “người anh em” của Chu Úc Đinh.

Chu Úc Đinh lướt điện thoại một lúc, vừa quay đầu sang đã thấy cô gái nhỏ gục đầu xuống, cơ thể lắc lư sang bên này ngả sang bên kia.​Sảnh sứa được cấu thành từ mười mấy cột thủy tinh trong suốt, từng chú sứa dập dềnh bơi lội trong nước, kích thước lớn nhỏ khác nhau, tỏa ra những luồng ánh sáng đủ màu sắc.

Hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa thấp, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, ngũ quan tinh tế trên gương mặt trắng như sứ. Lúc này có mấy lọn tóc xõa xuống bên má, trông cô có vẻ mệt rã rời lắm rồi.​”Có việc?

Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ nhếch lên, cậu hạ thấp bả vai xuống, nhẹ nhàng đỡ đầu cô tựa vào vai mình.​”

Phía sau lưng bọn họ, mấy chú cá voi trắng tung tăng bơi lội, không gian xung quanh hoàn toàn im ắng, tựa như đang đắm mình trong một vùng biển cô độc, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người.​Chu Úc Đinh tiến lại gần, vừa vặn nghe thấy một trong hai tên nói: “Cho anh xin WeChat đi, tụi anh cũng học trường Phụ thuộc này, mới tốt nghiệp năm ngoái thôi.

Chu Úc Đinh cúi đầu ngắm nhìn cô, nhìn một hồi, ánh mắt cậu dời đến và dừng lại trên bờ môi cô.​”Ơ?

Môi cô lúc nào cũng hồng hào, căng mọng và có độ bóng tự nhiên, khi ngủ hơi hé mở trông vô cùng mềm mại. 

Chu Úc Đinh như bị ma xui quỷ hờn vươn ngón tay trỏ ra, khẽ chạm nhẹ vào làn môi cô.​Chu Úc Đinh ngồi xuống, nhìn thấy phần tỏi và gừng băm bị gạt ra bên cạnh liền hiểu ra vấn đề.

Quả nhiên, nó mềm mại đúng như những gì cậu tưởng tượng, không biết khi hôn lên thì sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ……​Công viên đại dương Lam Thành rất đặc sắc, được xây dựng tựa lưng vào biển, bên trong có một đường hầm dưới đáy biển vô cùng nổi tiếng.

Có lẽ giống như đang hôn một đám mây bồng bềnh, hoặc cũng có thể giống như đang hôn một con sóng dập dềnh.​Rồi sau đó thì sao?

Nhưng đó đều là do cậu tự suy diễn, còn vị thế nào thì chắc chắn phải thực hành mới biết được.​”

Yết hầu Chu Úc Đinh khẽ lăn lông lốc, ánh mắt tối sầm lại, cậu vô thức l**m l**m môi mình.​Cô vội vàng đeo cặp sách lên vai rồi nói: “Tớ đi đây.

Bỗng nhiên bên tai truyền đến tiếng trò chuyện của nhân viên trưởng quán, lông mày cậu giật nảy một cái, lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.​Đồ ăn trong khu du lịch khá nghèo nàn mà giá cả lại chẳng hề rẻ, lượn một vòng quanh nhà hàng, cuối cùng Chu Úc Đinh gọi một phần cơm bò kho, còn Khương Di gọi một phần mì thịt bò.

Mẹ kiếp, mình đang nghĩ cái gì bậy bạ thế này?​…

Đồ xấu xa!​Khương Di đưa ra một câu hỏi ngô nghê: “Sao cậu biết hay vậy?

Khoảng thời gian tiếp theo, Chu Úc Đinh chỉ cắm mặt vào lướt điện thoại để phân tán sự chú ý, không dám liếc nhìn Khương Di thêm một cái nào nữa.​”Tớ…… Cũng bình thường.

Khương Di đánh một giấc ngon lành đến tận hơn năm giờ mới tỉnh dậy. 

Cô ngơ ngác ngồi dậy, dụi dụi mắt, tai loáng thoáng nghe thấy tiếng loa thông báo của nhân viên công tác:​Thế là cô cũng không biết phải nói gì thêm, cầm đũa lên chuyên tâm ăn phần cơm bò kho.

“Quý khách xin lưu ý, đã đến giờ đóng cửa thủy cung ——”​Khương Di chỉ là nghe người khác bàn tán nên cũng thuận miệng nói theo một hai câu, cô bảo: “Không có gì đâu, chắc do tớ hơi có xu hướng hướng nội ấy mà, công viên đại dương tuy lãng mạn thích hợp để cầu hôn thật, nhưng cứ nghĩ đến việc bị một đống người vây quanh nhìn chằm chằm là tớ đã thấy không ổn rồi.

Vừa mới ngủ dậy nên giọng cô có chút khàn khàn, đầu óc mơ màng hỏi: “Sắp đóng cửa rồi à?”​Cái giấc mộng xuân kia thật là hại người sâu sắc mà!

“Ừm.” Chu Úc Đinh cất điện thoại vào túi: “Đi thôi, chúng ta về trường.”​Thầy cô giáo cũng không lên lớp giảng bài, vừa đến giờ tan học là mọi người lập tức giải tán ngay.

Bước ra khỏi công viên đại dương, cái nóng oi ả ban ngày đã vơi bớt phần nào, trên bầu trời rực rỡ ánh hoàng hôn. 

Hai người bắt tàu điện ngầm quay trở lại trường học. 

Đến trường thì cũng vừa vặn sắp đến giờ vào tiết tự học buổi tối, sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tòa nhà giảng đường của khối 12 ngập trong bầu không khí hân hoan, náo nhiệt, tiếng xé sách vở vang lên rộn rã.​”Cậu đang ở ký túc xá à?

Khi đi đến trước cửa tòa nhà Tri Hành, Khương Di lấy cớ đi vệ sinh để bảo Chu Úc Đinh lên lớp trước.​”

Chu Úc Đinh biết cô không muốn để các bạn trong lớp nhìn thấy rồi hiểu lầm nên cũng không nói gì.​Chu Úc Đinh biết cô không muốn để các bạn trong lớp nhìn thấy rồi hiểu lầm nên cũng không nói gì.

Khương Di đưa cho cậu một chiếc hộp nhỏ màu xanh lá cây: “Quà sinh nhật của cậu này.”​Khương Di thấy thần sắc cậu có vẻ hờ hững liền hơi thấp thỏm: “Cậu không thích đi công viên đại dương à?

Chu Úc Đinh nhướng mày: “Món gì bên trong thế?”​”Ra là vậy.

“Cậu mở ra xem là biết liền.”​”

Trở lại lớp học, mọi người đã đến đông đủ gần hết. 

Trên bàn học của Chu Úc Đinh chất đống một núi quà tặng. 

Cậu đặt cặp sách xuống, lọc ra một số món quà của những người không quen biết mang cất vào trong tủ đồ phía sau lớp học.​”

Các bạn trong lớp liên tục vây quanh chúc mừng cậu:​”

“Anh Úc, sinh nhật vui vẻ nhé.”​Yết hầu Chu Úc Đinh khẽ lăn lông lốc, ánh mắt tối sầm lại, cậu vô thức l**m l**m môi mình.

“Tuổi 18 vạn sự như ý, phát tài phát lộc nha.”​Chu Úc Đinh ngước mắt lên: “Sao vậy?

…​”

Chu Úc Đinh lần lượt gửi lời cảm ơn và hẹn hôm nào đó sẽ mời mọi người một bữa. 

Cậu gom gọn số quà tặng lại, nhắn tin xin phép thầy Tề Kiện cho nghỉ tiết tự học rồi ôm một đống hộp lớn hộp nhỏ đi về nhà.​”

Về đến nhà, Lý Bội Lan đã chuẩn bị sẵn bánh kem và một tô mì trường thọ cho cậu. 

Chu Úc Đinh ôm đống đồ vào phòng, tìm một chiếc kéo rồi bắt đầu bóc quà.​Có đứa xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, còn móc điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc này.

Món quà đầu tiên cậu bóc chính là chiếc hộp nhỏ màu xanh lá cây của Khương Di.​” Chu Úc Đinh khẽ cười: “Vừa vặn lắm, lâu rồi tớ cũng chưa đi.

Chiếc hộp nhẹ bẫng, chẳng biết bên trong chứa thứ gì.​Tín hiệu dưới đường hầm đáy biển không được tốt, Chu Úc Đinh bảo Khương Di đứng đợi ở chỗ cũ một lát.

Chu Úc Đinh xé lớp giấy gói bên ngoài ra, mở nắp hộp, phát hiện bên trong có một bức ảnh, dường như là một tấm ảnh cũ có độ phân giải không được cao cho lắm.​Cô đến trước, đứng nép mình dưới bóng cây râm mát rồi gửi tin nhắn cho cậu: 【Tớ đến rồi.

Cậu cầm bức ảnh lên, khoảnh khắc nhìn rõ nội dung trong ảnh, cả người cậu như một khúc gỗ đông cứng, đờ đẫn đứng chôn chân tại chỗ.​”

…​Thế là cô mở tủ quần áo, chọn một chiếc váy hai dây màu trắng dài quá đầu gối, khoác thêm một chiếc áo len mỏng dệt kim bên ngoài.

Tòa nhà giảng đường của khối 11 và khối 12 cách nhau không xa, tối hôm nay vì bên khối 12 quậy phá quá sung, tiếng hò hét vang trời dậy đất làm học sinh khối 11 cũng chẳng thể nào tập trung học hành cho nổi.​Cậu nói vậy làm Khương Di cũng vui lây: “Ừm, thế thì hôm nay tụi mình đi ôn lại kỷ niệm.

Thầy cô giáo cũng không lên lớp giảng bài, vừa đến giờ tan học là mọi người lập tức giải tán ngay.​Khương Di và Chu Úc Đinh hẹn gặp nhau ở cổng chính của trường.

Khương Di cùng Hoàng Thơ Ngữ đồng hành đi về ký túc xá, cô đặt cặp sách xuống rồi ném điện thoại lên giường, bỗng nhiên màn hình điện thoại lóe sáng lên một cái.​Cô ghé sát lại xem, phát hiện vài phút trước Chu Úc Đinh có gửi tin nhắn cho mình, bấm vào xem thì thấy vỏn vẹn đúng bốn chữ.

Cô ghé sát lại xem, phát hiện vài phút trước Chu Úc Đinh có gửi tin nhắn cho mình, bấm vào xem thì thấy vỏn vẹn đúng bốn chữ.​”

π không lễ phép: 【!!!】​Chu Úc Đinh xé lớp giấy gói bên ngoài ra, mở nắp hộp, phát hiện bên trong có một bức ảnh, dường như là một tấm ảnh cũ có độ phân giải không được cao cho lắm.

π không lễ phép: 【Thật sự là cậu sao!】​Dì Lương hỏi: “Chiều mai là phải trở lại trường học tiết tự học buổi tối rồi đúng không?

Vẻn vẹn bốn chữ ngắn ngủi nhưng lại bao hàm quá nhiều cảm xúc kinh ngạc.​” Chu Úc Đinh đáp lại một câu đầy ẩn ý.

Món quà sinh nhật Khương Di tặng cậu chính là tấm ảnh chụp chung của hai người vào năm 2006.​”

Cô thực ra không suy nghĩ quá nhiều, bất kể Chu Úc Đinh có còn nhớ chuyện năm đó hay không thì dù sao đó cũng là một đoạn trải nghiệm vô cùng kỳ diệu, cô đơn thuần là muốn cho cậu biết mà thôi.​Khương Di ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, bận rộn mãi mới có một lần đi chơi, cô cũng hy vọng mình có thể để lại một ấn tượng tốt đẹp trong mắt Chu Úc Đinh.

Thế nhưng nhìn vào phản ứng này của Chu Úc Đinh, chẳng lẽ cậu đã sớm có sự hoài nghi từ trước rồi sao?​”

Còn đang mải suy nghĩ thì điện thoại bỗng rung lên bần bật, là cuộc gọi thoại từ Chu Úc Đinh.​”Ừm…… Lát nữa tớ có việc bận rồi.

Khương Di nhanh như cắt vồ lấy điện thoại, chạy vụt ra ngoài ban công mới nhấn nút nghe.​Khương Di hiểu ra: “Hóa ra là vậy, chào em.

“Alo ——”​Hôm nay cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản phối với quần short lửng, lộ ra bắp chân trắng trẻo, săn chắc, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.

“Cậu đang ở ký túc xá à?”​Phía sau lưng bọn họ, mấy chú cá voi trắng tung tăng bơi lội, không gian xung quanh hoàn toàn im ắng, tựa như đang đắm mình trong một vùng biển cô độc, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người.

Khương Di đáp: “Đúng vậy, vừa mới tan tiết tự học buổi tối xong.”​Quả nhiên, nó mềm mại đúng như những gì cậu tưởng tượng, không biết khi hôn lên thì sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ……

“Hiện tại…… Cậu xuống dưới lầu một lát được không? Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

Giọng nói của Chu Úc Đinh truyền qua ống nghe điện thoại như mang theo một luồng điện nhẹ, khiến tai cô có chút tê dại.

Khương Di hơi ngơ ngác: “Bây giờ sao? Nhưng ký túc xá sắp đến giờ tắt đèn rồi.”

Ở đầu dây bên kia, Chu Úc Đinh im lặng mất hơn hai phút đồng hồ, Khương Di suýt chút nữa đã hoài nghi có phải cậu bị rớt mạng hay đã cúp máy rồi không. 

Sau một hồi im lặng dài đằng đẵng, cô nghe thấy tiếng Chu Úc Đinh như đang hít một hơi thật sâu.

Khi cậu cất lời trở lại, giọng nói của thiếu niên trầm thấp nhưng vô cùng kiên định: “Là chuyện vô cùng quan trọng.”

Trái tim Khương Di đập thình thịch liên hồi: “Không thể nói qua điện thoại được sao?”

“Không thể, gặp mặt nói trực tiếp sẽ tốt hơn.”

Ánh trăng vằng vặc sáng soi, ngọn gió đêm mùa hè lướt qua nhè nhẹ, trái tim Khương Di dường như đã đưa ra quyết định trước cả lý trí của cô, cô nghe thấy chính mình lên tiếng: “Được rồi, cậu đợi tớ một lát.”

Hết chương 45