Nắng Hạ Không Phai

Chương 42

Chương 42

Một giấc mơ hoang đường

Khương Di sững sờ, đến khi kịp phản ứng lại thì đã đâm sầm vào một vòng tay mát lạnh. 

Cánh tay Chu Úc Đinh ôm chặt lấy lưng cô, dùng lực rất mạnh như muốn khảm chặt cô gái nhỏ vào xương tủy mình.

Khương Di không thể động đậy, gương mặt dính sát vào v*m ng*c cậu. 

Giữa những nhịp thở gấp gáp là hương chanh tươi mát thoang thoảng trên người thiếu niên. Cô cảm giác như mình vừa ngã vào một cánh đồng cỏ hoang xanh rì rậm rạp, ánh mặt trời gay gắt ập đến, từng chút từng chút một sưởi ấm và làm tan chảy cơ thể đang lạnh ngắt của cô.

Làn da tr*n tr** bên ngoài lạnh buốt, nhưng trái tim lại sôi trào nóng bỏng.

“Chu Úc Đinh, tớ…”

Chu Úc Đinh ngắt lời cô: “Đừng nói gì cả.”​Mẹ kiếp, nhốt người ta ở cái nơi đó, đấy là việc mà con người có thể làm ra à?

Giây phút này, cậu chỉ muốn lặng lẽ ôm lấy cô như vậy.​Khương Di: “…

Có lẽ trước mặt người mình thích, con người ta thực sự sẽ trở nên yếu đuối. 

Khương Di bỗng nhiên rất muốn khóc, cô sụt sịt mũi, nước mắt lã chã rơi xuống, nhanh chóng làm ướt một mảng áo trước ngực Chu Úc Đinh.​”

Cô thấy uất ức lắm, thực sự uất ức đến phát khóc. Tự dưng lại bị nhốt ở cái nơi tối tăm giơ ngón tay không thấy năm ngón này, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.​”Tớ không nhìn rõ mặt, chỉ biết là người đó mặc một chiếc áo màu tím.

Trong không gian tối đen như mực và im ắng, chỉ có tiếng khóc nấc khe khẽ của cô gái nhỏ.​Khương Di thở dài, cảm thấy vô cùng nghẹn khuất: “Thật ra lúc bị nhốt bên trong, tớ có thấy một người đi ngang qua.

Khương Di vùi đầu khóc một hồi luống cuống, nước mắt nước mũi quệt hết lên người đối phương. 

Một lúc sau, cô mới nhận ra Chu Úc Đinh đang vỗ nhẹ lên lưng mình.​Nói đến một nửa, cô đột nhiên nghẹn lời, không thể nói tiếp được nữa.

Từng cái, từng cái một, lực đạo rất nhẹ nhàng, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ…​”…

“Tạch” một tiếng, ánh đèn trên đỉnh đầu đồng loạt bật sáng, xung quanh sáng trưng. Từ phía không xa truyền đến tiếng nói chuyện: “Nhanh lên, nhanh lên, người ở tầng hai kìa.”​”Cậu nói đi chứ!

Khương Di như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức thoát khỏi lồng ngực cậu, lùi lại phía sau vài bước.​Tiếp theo là quá trình làm sạch, sát trùng và khâu vết thương.

Cùng lúc đó, cửa bị đẩy ra, vài người lao vào. Thấy cảnh tượng bên trong hồ bơi, ai nấy đều ngẩn người. Trên cánh tay Khương Di có máu, trên áo của Chu Úc Đinh cũng dính máu, cảnh tượng này… trông có phần hơi bi tráng.​Ngắm nghía một hồi, cậu bỗng bật cười, nói: “Lem luốc bẩn thỉu, đúng là giống một chú chó nhỏ đi lạc thật.

“A Di, cậu không sao chứ?”​Cô thấy lạnh sao?

Chu Thiên Tình và Từ Giai lao lên, vây quanh Khương Di hỏi han ríu rít. 

Khương Di lau nước mắt, lắc đầu bảo không sao.​Chu Úc Đinh đón lấy chiếc áo khoác đồng phục từ tay Triệu Càn Khôn, rảo bước tiến lên gạt đám đông ra, khoác áo lên người cô rồi trầm giọng nói: “Đến phòng y tế trước đã.

Chu Úc Đinh đón lấy chiếc áo khoác đồng phục từ tay Triệu Càn Khôn, rảo bước tiến lên gạt đám đông ra, khoác áo lên người cô rồi trầm giọng nói: “Đến phòng y tế trước đã.”​”

Mọi người mới sực tỉnh: “Đúng đúng, đến phòng y tế trước, sao cậu lại chảy nhiều máu thế này.”​”

Từ Giai nói: “Các cậu đi trước đi, tớ với Triệu Càn Khôn ở lại lấy đồ trong tủ đồ cho Khương Di.”​”

Phân công rõ ràng, từng người xuất phát.​”

Khương Di ban đầu còn thấy bản thân ổn, nhưng sau khi mặc áo khoác của Chu Úc Đinh vào, nhiệt độ cơ thể dần hồi phục, cô bắt đầu cảm thấy không ổn chút nào.​Ở cái tuổi mười bảy mười tám, cái tuổi mà ngay cả việc tiền tiêu vặt nhiều hay ít còn chẳng tự mình quyết định nổi, thì làm sao có thể kiểm soát được thứ tình cảm mơ hồ mông lung như “thích một người” cơ chứ.

Cánh tay cô đau nhức nhối, đầu óc cũng váng vất, cả người không còn chút sức lực nào.​”

Chu Úc Đinh ban đầu dìu vai cô đi ra ngoài, vừa quay đầu lại thấy môi cô trắng bệch, bước chân lảo đảo, cậu đứng khựng lại hỏi: “Không thoải mái à?”​”Chờ chút.

“Ừm, tớ… không còn sức nữa.”​”Không có.

Chu Thiên Tình cuống đến độ trán rịn mồ hôi: “Có phải do mất máu nhiều quá không? Hồi nhỏ tớ bị chảy máu cam nhiều cũng bị mất hết sức lực thế này đấy.”​Chu Úc Đinh nhíu mày, nói: “Cố nhịn một chút.

Cô nàng vừa oang oang cái miệng vừa ngồi xổm xuống trước mặt Khương Di, định bảo “để tớ cõng cậu”. 

Thế nhưng giây tiếp theo, cô ấy đã thấy cánh tay Chu Úc Đinh luồn qua khoeo chân Khương Di, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.​”

Chu Úc Đinh nhíu mày, nói: “Cố nhịn một chút.”​Phòng y tế vốn vắng vẻ, không gian yên tĩnh càng làm phóng đại tiếng tim đập của cả hai.

Sau đó, cậu sải đôi chân dài, bước nhanh về phía trước.​” Từ Giai phụ họa: “Nói thật, tớ đã thấy cô ta có địch ý với cậu từ lâu rồi.

Chu Thiên Tình bị bỏ lại phía sau, đứng ngốc ra tại chỗ nhìn theo một hồi, trong lòng không kìm được mà trỗi dậy những bong bóng màu hồng phấn: Trời đất ơi, bế kiểu công chúa kìa…​”

Khương Di lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thẹn thùng, cô ngoan ngoãn tựa vào ngực Chu Úc Đinh, cắn chặt môi. Cánh tay cô vẫn đang rỉ máu, nhuộm đỏ cả một mảng áo khoác đồng phục.​Chu Úc Đinh…

“Làm phiền cậu rồi.” Khương Di lí nhí nói.​” Chu Úc Đinh ngồi xổm xuống bên cạnh cô: “Tại sao không thể nhìn cậu?

Bước chân Chu Úc Đinh vừa nhanh vừa vững, hơi thở hơi dồn dập. Cậu chỉ im lặng ôm cô bước phăng phăng về phía trước, không nói một lời.​”

Đến phòng y tế, cô được đưa thẳng vào phòng ngoại khoa. Bác sĩ vừa nhìn thấy vết thương liền đẩy một đống dược phẩm lại gần, đeo găng tay y tế vào.​Khương Di mỉm cười: “Cảm ơn cậu.

“Sao lại nông nỗi này?”​”

Khương Di cắn môi, Chu Úc Đinh lên tiếng thay: “Cô ấy không còn sức để nói chuyện ạ.”​”

Vị bác sĩ nam có tuổi liếc nhìn cậu một cái, bắt đầu chuẩn bị dụng cụ và thuốc men, nói: “Vết thương sâu quá, phải khâu rồi.”​Năm ngón tay thon dài gầy guộc nhưng đầy lực nắm lấy cổ chân cô, chậm rãi nâng lên cao, thay đổi tư thế để vây chặt người con gái ấy vào không gian chật hẹp giữa hai người.

Chu Thiên Tình vừa bước vào phòng liền nghe thấy câu này: “Cái gì, còn phải khâu á? Thôi xong, thế sau này chẳng phải sẽ để lại sẹo sao?”​Khương Di ban đầu còn thấy bản thân ổn, nhưng sau khi mặc áo khoác của Chu Úc Đinh vào, nhiệt độ cơ thể dần hồi phục, cô bắt đầu cảm thấy không ổn chút nào.

Sắc mặt Chu Úc Đinh vẫn bình tĩnh, cậu lấy khăn giấy ướt ở bên cạnh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho Khương Di, thúc giục: “Phiền bác sĩ tiêm thuốc tê cho cô ấy trước đi ạ.”​Cậu ngồi trên ghế, bất động, trơ mắt nhìn một cánh tay trắng muốt như ngó sen non vươn ra từ trước ngực, quấn lấy người cậu.

“Chờ chút.”​Trong phòng học vừa bí bách vừa oi bức, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng rồi lại nhanh chóng bị hơi nóng bốc hơi sạch sẽ.

Sau khi tiêm thuốc tê, cánh tay Khương Di dần mất đi tri giác. Tiếp theo là quá trình làm sạch, sát trùng và khâu vết thương.​Khương Di nuốt không trôi cục tức này nên kiên quyết không chịu lên giường đi ngủ.

Tuy không đau nhưng nhìn những dụng cụ y tế lạnh băng thao tác trên da thịt mình, tim Khương Di vẫn thắt lại. Bàn tay trái không bị thương của cô theo bản năng siết thật chặt, cô nhắm nghiền mắt không dám nhìn.​Bàn tay trái không bị thương của cô theo bản năng siết thật chặt, cô nhắm nghiền mắt không dám nhìn.

Chu Thiên Tình cũng không dám xem, nói: “Cậu vẫn chưa ăn tối đúng không? Tớ đi mua chút gì đó cho cậu ăn nhé.”​Cô cứ ngồi đợi mãi cho đến lúc ký túc xá sắp tắt đèn mới thấy Sư Tiệp chậm rãi bước vào phòng.

“Ừm.”​Khương Di tức đến mức phồng cả má, sắp nổ tung đến nơi, cô lại hỏi tiếp: “Vậy lễ khai mạc đại hội thể thao hồi học kỳ một, bộ váy của tớ và váy của Từ Giai có phải do cậu làm hỏng không?

Khương Di nhắm mắt, bác sĩ nói gì cô cũng khẽ gật đầu. Sau khi hoàn thành, trên cánh tay trắng nõn của cô để lại một vết khâu dài chừng sáu, bảy centimet.​Rất nhanh, cậu không còn thỏa mãn với một cái ôm đơn thuần nữa, cùng cô triền miên rong ruổi tận chín tầng mây…

Bác sĩ dùng băng gạc quấn từng vòng quanh tay cô, cuối cùng kê thêm thuốc giảm đau và thuốc chống viêm, dặn dò: “Hai ngày sau quay lại đây thay băng nhé, đừng quên đấy.”​Khương Di đúng là không có chứng cứ xác thực, cô chỉ dựa vào trực giác của mình mà khẳng định là Sư Tiệp làm.

“Vâng, cháu nhớ rồi.” Chu Úc Đinh đáp.​Chiếc áo khoác chỉ che đến đùi, để lộ đôi chân trắng nõn nà cùng bàn chân trần không đi giày dép.

Sau đó bác sĩ đẩy chiếc xe nhỏ đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Khương Di và Chu Úc Đinh. 

Lúc này thuốc tê chưa hết tác dụng nên Khương Di không thấy đau, chỉ có điều toàn thân mệt mỏi rã rời.​Triệu Càn Khôn hừ một tiếng: “Ghét nhất cái kiểu sùng bái điểm số như các cậu, tớ ngoại trừ điểm số ra thì chỗ nào cũng đỉnh nhé!

Cô mở mắt ra thì thấy Chu Úc Đinh đang đăm đăm nhìn mình.​”

Hậu tri hậu giác, Khương Di cảm thấy thẹn thùng, quay mặt đi chỗ khác. 

Chu Úc Đinh lại một lần nữa bế cô lên, đưa sang phòng truyền dịch bên cạnh rồi đặt cô ngồi xuống ghế.​”

Phòng y tế vốn vắng vẻ, không gian yên tĩnh càng làm phóng đại tiếng tim đập của cả hai. 

Khương Di co quắp ngồi trên ghế, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Chu Úc Đinh vẫn đang nhìn mình chằm chằm.​”

Cô càng lúng túng hơn, lí nhí bảo: “Cậu đừng nhìn tớ nữa.”​Trở về ký túc xá, Khương Di tắm rửa qua loa một chút, vốn định đi ngủ sớm nhưng một lúc sau thì hết giờ tự học, các bạn học sinh lục tục kéo nhau về phòng.

“Hửm?” Chu Úc Đinh ngồi xổm xuống bên cạnh cô: “Tại sao không thể nhìn cậu?”​Chu Thiên Tình cũng không dám xem, nói: “Cậu vẫn chưa ăn tối đúng không?

Khương Di nói: “Bây giờ tớ trông xấu xí lắm, bẩn thỉu lem luốc như một con chó đi lạc vậy.”​”

Dáng vẻ hiện tại của cô đúng là rất chật vật, trên mặt, trên chân chỗ nào cũng dính bụi bẩn và những vệt máu khô.​Tớ đã tìm thấy cây kéo và hộp màu vẽ màu đen dưới gầm giường của cậu.

Cô càng không cho nhìn, Chu Úc Đinh lại càng muốn nhìn. Ngắm nghía một hồi, cậu bỗng bật cười, nói: “Lem luốc bẩn thỉu, đúng là giống một chú chó nhỏ đi lạc thật.”​”

Khương Di tức giận lườm cậu. 

Cô tự nói mình giống chó thì được, chứ Chu Úc Đinh dựa vào cái gì mà bảo cô như thế?​” Chu Úc Đinh đáp.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại nghe thấy Chu Úc Đinh trầm giọng bổ sung: “Nhưng mà… là một chú chó nhỏ rất xinh đẹp.”​Thế nhưng giây tiếp theo, cô ấy đã thấy cánh tay Chu Úc Đinh luồn qua khoeo chân Khương Di, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.

“…”​”Cậu có sức à?

Trái tim Khương Di đập thình thịch liên hồi. Chu Úc Đinh… đang khen cô xinh đẹp sao?​”

Ngay sau đó, Chu Úc Đinh đứng dậy đi ra ngoài, một lúc sau cầm vào một hộp khăn giấy, rút ra một tờ rồi bắt đầu lau những vết bẩn trên mặt cho cô.​”Khương Di, cậu nghĩ kỹ lại xem gần đây có đắc tội với ai không?

Lực tay của cậu rất nhẹ, từng chút từng chút một lau cho cô, lau xong má lại lau đến chóp mũi, rồi đến cằm và trán. Động tác dịu dàng đến mức độ này thực sự không giống với tính cách ngày thường của cậu chút nào.​Trận náo loạn này nổ ra làm Khương Di cũng vơi bớt phần nào tức giận, cô nói: “Thôi bỏ đi, mấu chốt là tụi mình vẫn thiếu chứng cứ, để ngày mai tính tiếp vậy.

Khương Di thấy vô cùng không tự nhiên, hàng mi dài chớp chớp liên tục, cô ngồi im thin thít, bảo: “Để tớ tự làm.”​Sư Tiệp im lặng một lát rồi ngẩng đầu lên: “Cậu có chứng cứ không?

“Cậu có sức à?”​”Camera ở cửa hồ bơi đã sửa xong chưa ạ?

“Không có.”​Đây không phải lần đầu tiên Chu Úc Đinh nhìn thấy chân cô, nhưng lại là lần đầu tiên nhìn ở khoảng cách gần như thế này, cậu thậm chí còn thấy rõ cả những ngón chân của cô.

“Vậy thì ngoan ngoãn ngồi im đi.”​Tớ đi mua chút gì đó cho cậu ăn nhé.

Lau sạch mặt xong, Chu Úc Đinh nhìn lướt qua một lượt, định cúi xuống lau chân cho cô. 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tay cậu bỗng khựng lại giữa không trung, cả người đứng hình.​”Nhưng tụi mình không có chứng cứ.

Trên người Khương Di chỉ mặc bộ đồ bơi và chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình. 

Chiếc áo khoác chỉ che đến đùi, để lộ đôi chân trắng nõn nà cùng bàn chân trần không đi giày dép. 

Ánh đèn phòng y tế rất sáng, chiếu lên làn da tr*n tr** của cô khiến nó trông lại càng thêm trắng phát sáng.​”Hai người các cậu có thôi đi không, có giỏi thì trưng chứng cứ ra đây, bằng không tớ sẽ kiện các cậu tội vu khống bôi nhọ danh dự đấy.

Đây không phải lần đầu tiên Chu Úc Đinh nhìn thấy chân cô, nhưng lại là lần đầu tiên nhìn ở khoảng cách gần như thế này, cậu thậm chí còn thấy rõ cả những ngón chân của cô.​”Vâng ạ.

Bàn chân cô trắng muốt, trong suốt như ngọc, cổ chân thon nhỏ, năm ngón chân khẽ cuộn tròn lại, trông đáng yêu lạ lùng.​…

Trái tim Chu Úc Đinh nhất thời nảy lên một nhịp điên cuồng, ánh mắt như bị thứ gì đó châm phải, cậu đông cứng người dời tầm mắt đi chỗ khác.​”

Cậu đứng phắt dậy, đi sang phòng bệnh bên cạnh tìm một chiếc chăn nhỏ, đắp kín mít lên người cô.​Thôi xong, thế sau này chẳng phải sẽ để lại sẹo sao?

Từ lúc thoát khỏi hồ bơi đến giờ, Khương Di luôn được cậu chăm sóc tận tình, trong lòng cô dấy lên cảm giác băn khoăn, áy náy.​”

Cô cúi đầu, giọng nói thỏ thẻ: “Chu Úc Đinh, cậu… đừng đối tốt với tớ như vậy nữa.”​”

Chu Úc Đinh không nói gì.​”

Khương Di tiếp tục: “Thật đấy, đừng đối xử với tớ như thế nữa, bởi vì… tớ…”​”

Nói đến một nửa, cô đột nhiên nghẹn lời, không thể nói tiếp được nữa.​’Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc’, nếu cậu không làm thì có gì mà không dám nói!

“Bởi vì tớ sẽ trở nên tham lam mất”, Khương Di tự nhủ trong lòng.​Khương Di cắn môi, Chu Úc Đinh lên tiếng thay: “Cô ấy không còn sức để nói chuyện ạ.

Được voi đòi tiên, lòng tham không đáy, bản chất con người vốn là ích kỷ và tham lam. 

Ban đầu cô đã hạ quyết tâm sẽ thuận theo tự nhiên, không ôm hy vọng xa vời vào bất cứ điều gì. 

Thế nhưng hiện tại, cô không chỉ muốn ở lại Lam Thành học hết lớp 12, mà cô còn muốn có thể danh chính ngôn thuận nhìn ngắm người con trai này thật lâu, thật dài lâu.​【Hết thuốc tê vết thương sẽ đau lắm đấy, nhớ uống thuốc giảm đau nhé.

Cô đã không còn thỏa mãn với hiện tại nữa, cô khao khát có một kết quả nào đó với người trước mắt này, nhưng cô biết điều đó là không nên.​”

Ở cái tuổi mười bảy mười tám, cái tuổi mà ngay cả việc tiền tiêu vặt nhiều hay ít còn chẳng tự mình quyết định nổi, thì làm sao có thể kiểm soát được thứ tình cảm mơ hồ mông lung như “thích một người” cơ chứ.​Thầy Tề Kiện gật đầu: “Được, Từ Giai, tối nay em cũng xin nghỉ tự học đi, đi về ký túc xá chăm sóc cho Khương Di một chút.

Khương Di tựa vào ghế khẽ nấc lên, ngay sau đó, một bàn tay ấm áp vươn tới.​Một lúc sau, cô mới nhận ra Chu Úc Đinh đang vỗ nhẹ lên lưng mình.

Chu Úc Đinh nâng mặt cô lên, ngón tay cái nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt đang không ngừng tuôn rơi, trầm giọng hỏi: “Khương Di, cậu ghét tớ à?”​Chu Úc Đinh không chắc nó đã được sửa hay chưa, nếu chưa sửa xong thì cậu có thể kiểm tra camera phía sân vận động.

Cô không cách nào nói dối trái lòng mình được. Im lặng một hồi, cô khẽ lắc đầu.​Trong lòng Khương Di ẩn ẩn cảm giác chuyện này không liên quan nhiều đến cô giáo thể dục, nhưng vì chưa có chứng cứ rõ ràng nên cô cũng không nói ra, chỉ bảo: “Em không sao đâu ạ, lát nữa hết thuốc tê em vẫn viết chữ được, chỉ là hơi đau một chút thôi.

Chu Úc Đinh khẽ cười một tiếng, nói: “Vậy là được rồi.”​Chu Úc Đinh nằm trên giường, đầu óc trống rỗng, trố mắt nhìn lên trần nhà mà thẫn thờ.

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng hắng giọng, hai người giật mình quay đầu nhìn lại, hóa ra là Chu Thiên Tình, Từ Giai và Triệu Càn Khôn đang tay xách nách mang một đống đồ đứng đó. Nhìn kỹ lại thì phía sau còn có cả thầy chủ nhiệm Tề Kiện.​Sau đó bác sĩ đẩy chiếc xe nhỏ đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Khương Di và Chu Úc Đinh.

Khương Di giật thót, vội vàng ngồi thẳng dậy, Chu Úc Đinh cũng đứng lên.​Lau sạch mặt xong, Chu Úc Đinh nhìn lướt qua một lượt, định cúi xuống lau chân cho cô.

Thầy Tề Kiện không biết có nhìn thấy gì không, dù sao thầy cũng chẳng hỏi han gì chuyện đó, chỉ hỏi Khương Di xem chuyện là thế nào.​Nhưng tại sao người cậu lại nóng như lửa đốt thế này?

Khương Di đáp: “Em bị khóa trong hồ bơi ạ.”​Khương Di nói: “Bây giờ tớ trông xấu xí lắm, bẩn thỉu lem luốc như một con chó đi lạc vậy.

Thầy Tề Kiện lập tức cằn nhằn: “Cái cô giáo thể dục này cũng thật là quá vô trách nhiệm, nhốt học sinh ở bên trong mà cô ấy cứ thế vội vàng tan làm. Được rồi, ngày mai thầy sẽ đi tìm cô ấy nói chuyện phải trái.”​Cậu đứng phắt dậy, đi sang phòng bệnh bên cạnh tìm một chiếc chăn nhỏ, đắp kín mít lên người cô.

“Thầy nghe bác sĩ nói cánh tay em phải khâu à? Lại còn là tay phải nữa chứ, thế này thì làm bài tập với ăn cơm kiểu gì cho tiện đây. Không được, thầy phải đi tìm cô ấy ngay. Tiết thể dục kiểu gì mà lại thành ra thế này, cô ấy phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!”​”

Trong lòng Khương Di ẩn ẩn cảm giác chuyện này không liên quan nhiều đến cô giáo thể dục, nhưng vì chưa có chứng cứ rõ ràng nên cô cũng không nói ra, chỉ bảo: “Em không sao đâu ạ, lát nữa hết thuốc tê em vẫn viết chữ được, chỉ là hơi đau một chút thôi.”​Bước chân Chu Úc Đinh vừa nhanh vừa vững, hơi thở hơi dồn dập.

“Được rồi, em nghỉ ngơi một lát rồi về ký túc xá đi, hoặc là về nhà cũng được, tối nay không cần lên lớp học tự học buổi tối nữa đâu. Có cần thầy thông báo cho bố mẹ đến đón không?”​Chu Úc Đinh nâng mặt cô lên, ngón tay cái nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt đang không ngừng tuôn rơi, trầm giọng hỏi: “Khương Di, cậu ghét tớ à?

Trong học bạ của Khương Di, số điện thoại phụ huynh lưu là của dì Lương. 

Với tính cách hay hốt hoảng, cuống quýt của dì Lương, kiểu gì dì cũng sẽ báo cho Chương Tịnh biết. 

Đêm hôm thế này cô không muốn làm mẹ phải chạy vất vả một chuyến, liền nói: “Em về ký túc xá là được rồi ạ.”​Khương Di lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thẹn thùng, cô ngoan ngoãn tựa vào ngực Chu Úc Đinh, cắn chặt môi.

Thầy Tề Kiện gật đầu: “Được, Từ Giai, tối nay em cũng xin nghỉ tự học đi, đi về ký túc xá chăm sóc cho Khương Di một chút.”​Từ phía không xa truyền đến tiếng nói chuyện: “Nhanh lên, nhanh lên, người ở tầng hai kìa.

“Vâng ạ.”​tớ…

Thầy Tề Kiện còn phải về văn phòng soạn giáo án, dặn dò lải nhải một đống thứ nữa rồi mới rời đi. 

Sau khi thầy đi, mấy người còn lại quây thành một vòng nhìn Khương Di ăn đồ ăn, trông cứ như đang họp một buổi hội nghị ngầm vậy.​”

Chu Thiên Tình mua rất nhiều đồ, cả đồ ăn vặt lẫn đồ ăn chín. 

Khương Di thực sự đã đói lả, cô dùng tay trái vụng về múc từng thìa cháo ăn.​Mấy chuyện không liên quan đến học tập kiểu này Triệu Càn Khôn là am hiểu nhất, cũng muốn bám đuôi đi theo, nhưng Chu Úc Đinh không cho: “Thôi đi, được mấy cái điểm lẹt đẹt của cậu mà cũng bày đặt cúp tiết à?

Từ Giai là người đầu tiên nhận ra điểm bất thường, lên tiếng: “Chắc chắn không phải do lỗi của cô giáo thể dục đâu. Lúc chuẩn bị vào tiết, tớ nghe thấy cô ấy bảo là mấy cái bóng đèn trong hồ bơi bị hỏng, sáng mai mới có người đến sửa, cho nên hôm nay cô ấy sẽ không khóa cửa để tụi mình có thể ở lại luyện tập thêm một lát.”​”

“Tớ chứng minh việc này là thật.” Triệu Càn Khôn cầm một túi bánh quy nhỏ xé ra, vừa nhai vừa nói: “Tớ nghe cán sự thể dục nói rồi, nhà cô giáo thể dục ở xa, nếu sáng sớm hôm sau có người cần dùng hồ bơi thì cô ấy sẽ không khóa cửa đâu. Dù sao trong hồ bơi cũng chẳng có đồ gì giá trị, khóa hay không khóa cũng thế.”​”

Cửa hồ bơi là loại cửa sắt kiểu cũ có hai cánh, ở giữa có tay nắm, ổ khóa chỉ treo hờ ở bên trên. Nói cách khác, bất cứ ai cũng có thể vào khóa lại được.​Mọi người nghe tin Khương Di bị thương đều xúm lại mồm năm miệng mười hỏi han, Sư Tiệp vừa bước vào phòng nhìn thấy cảnh tượng đó rõ ràng là sững sờ mất một nhịp.

Chu Thiên Tình căm phẫn nghiến răng: “Vậy tức là có đứa cố tình chơi xỏ A Di nhà mình rồi? Mẹ kiếp, nhốt người ta ở cái nơi đó, đấy là việc mà con người có thể làm ra à?”​Chu Úc Đinh gật đầu: “Được rồi, cậu ăn xong thì về ký túc xá đi.

“Khương Di, cậu nghĩ kỹ lại xem gần đây có đắc tội với ai không?”​Lần này, Sư Tiệp rõ ràng trở nên hoảng loạn, cô ta lắp bắp: “Cây kéo với màu vẽ thì…

Khương Di đang định mở miệng thì Chu Thiên Tình đã giành nói trước: “Sư Tiệp! Hôm trước tớ thấy cô ta với đám bạn nói xấu A Di ở vườn hoa nhỏ, bị A Di bật lại tanh bành, chẳng lẽ cô ta ghi hận trong lòng?”​Hoàng Thơ Ngữ ngập ngừng một lát rồi lên tiếng: “Thật ra lúc đi học tự học buổi tối, tớ có loáng thoáng nghe thấy đám người Sư Tiệp bàn tán cái gì mà chỉ muốn nhốt lại hù dọa một chút thôi, hết giờ tự học sẽ thả ra.

“Rất có khả năng.” Từ Giai phụ họa: “Nói thật, tớ đã thấy cô ta có địch ý với cậu từ lâu rồi. Cứ hễ cậu về ký túc xá là cô ta mặt nặng mày nhẹ, không thèm hé răng nửa lời.”​”Chu Úc Đinh, tớ lạnh quá.

“Nhưng tụi mình không có chứng cứ.”​Chu Thiên Tình vừa bước vào phòng liền nghe thấy câu này: “Cái gì, còn phải khâu á?

Khương Di thở dài, cảm thấy vô cùng nghẹn khuất: “Thật ra lúc bị nhốt bên trong, tớ có thấy một người đi ngang qua. Tớ nhờ người đó gọi giáo viên đến giúp, người đó rõ ràng đã đồng ý rồi nhưng cuối cùng lại cho tớ leo cây.”​”Làm phiền cậu rồi.

Lúc này, Chu Úc Đinh vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng hỏi: “Người đó trông như thế nào?”​”

“Tớ không nhìn rõ mặt, chỉ biết là người đó mặc một chiếc áo màu tím.”​Lực tay của cậu rất nhẹ, từng chút từng chút một lau cho cô, lau xong má lại lau đến chóp mũi, rồi đến cằm và trán.

Chu Úc Đinh gật đầu: “Được rồi, cậu ăn xong thì về ký túc xá đi.”​”

Nói xong cậu đứng dậy, Triệu Càn Khôn và Chu Thiên Tình cũng lục tục đi theo, ba người rời đi trước.​”

Ra khỏi phòng y tế đi được một đoạn, Chu Úc Đinh bỗng rẽ sang hướng khác. 

Triệu Càn Khôn ngơ ngác hỏi: “Anh Úc, cậu đi đâu thế? Không lên lớp học tự học à?”​Chu nam thần người ta đừng nói là cúp một tiết tự học, cho dù có cúp học cả tuần cũng chẳng ai dám nói nửa lời, cậu so được với người ta chắc?

“Đi dạo linh tinh thôi.”​Cánh tay cô đau nhức nhối, đầu óc cũng váng vất, cả người không còn chút sức lực nào.

Mấy chuyện không liên quan đến học tập kiểu này Triệu Càn Khôn là am hiểu nhất, cũng muốn bám đuôi đi theo, nhưng Chu Úc Đinh không cho: “Thôi đi, được mấy cái điểm lẹt đẹt của cậu mà cũng bày đặt cúp tiết à?”​Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tay cậu bỗng khựng lại giữa không trung, cả người đứng hình.

Chu Thiên Tình phản ứng nhanh nhạy, liền nói: “Được rồi, Chu nam thần, vậy tụi tớ về lớp trước nhé, cậu cứ thong thả đi dạo.”​Khương Di vùi đầu khóc một hồi luống cuống, nước mắt nước mũi quệt hết lên người đối phương.

Trên đường về lớp, Triệu Càn Khôn vẫn lầm bầm không phục: “Cậu kéo tớ làm gì? Tớ chỉ là không muốn học tiết tự học buổi tối thôi mà.”​”

“Cậu có biết tự soi gương không thế? Chu nam thần người ta đừng nói là cúp một tiết tự học, cho dù có cúp học cả tuần cũng chẳng ai dám nói nửa lời, cậu so được với người ta chắc?”​”A Di, cậu không sao chứ?

Triệu Càn Khôn hừ một tiếng: “Ghét nhất cái kiểu sùng bái điểm số như các cậu, tớ ngoại trừ điểm số ra thì chỗ nào cũng đỉnh nhé!”​Thời điểm hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương hắt qua khung cửa sổ, ánh sáng nửa tối nửa sáng mập mờ.

“Cậu chẳng có chỗ nào đỉnh cả.”​”Vậy thì ngoan ngoãn ngồi im đi.

…​】

Lúc này đang là tiết tự học buổi tối cuối cùng, khuôn viên trường vắng thưa thớt người. 

Chu Úc Đinh đi xuyên qua khu giảng đường, đi tới tòa nhà văn phòng nhỏ phía cổng trường.​Chu Úc Đinh ban đầu dìu vai cô đi ra ngoài, vừa quay đầu lại thấy môi cô trắng bệch, bước chân lảo đảo, cậu đứng khựng lại hỏi: “Không thoải mái à?

Bác bảo vệ trực ban thấy cậu liền đẩy đẩy gọng kính: “Cậu học sinh này, có việc gì sao?”​”

“Camera ở cửa hồ bơi đã sửa xong chưa ạ?”​Khương Di nhắm mắt, bác sĩ nói gì cô cũng khẽ gật đầu.

Chiếc camera độ phân giải cao ở cửa hồ bơi vốn bị hỏng từ lâu, chuyện này học sinh toàn trường đều biết, nhà trường cũng lười sửa. 

Chu Úc Đinh không chắc nó đã được sửa hay chưa, nếu chưa sửa xong thì cậu có thể kiểm tra camera phía sân vận động.​”

Dù sao muốn đến hồ bơi thì bắt buộc phải đi qua sân vận động, dựa theo mốc thời gian kiểu gì cũng sẽ tìm ra được chút manh mối.​”

Bác bảo vệ bật cười: “Chà, cậu học sinh này nắm bắt thông tin nhanh nhạy gớm nhỉ, sáng nay mới vừa sửa xong đấy, nhà trường còn chưa kịp thông báo rộng rãi đâu.”​Khương Di tiếp tục: “Thật đấy, đừng đối xử với tớ như thế nữa, bởi vì…

Chu Úc Đinh thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống trước màn hình máy tính, nói: “Cháu muốn xem đoạn băng ghi hình lúc khoảng 5 giờ chiều nay ạ.”​”

…​Khương Di đang định mở miệng thì Chu Thiên Tình đã giành nói trước: “Sư Tiệp!

Trở về ký túc xá, Khương Di tắm rửa qua loa một chút, vốn định đi ngủ sớm nhưng một lúc sau thì hết giờ tự học, các bạn học sinh lục tục kéo nhau về phòng. 

Khương Di nuốt không trôi cục tức này nên kiên quyết không chịu lên giường đi ngủ.​Chu Úc Đinh thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống trước màn hình máy tính, nói: “Cháu muốn xem đoạn băng ghi hình lúc khoảng 5 giờ chiều nay ạ.

Cô cứ ngồi đợi mãi cho đến lúc ký túc xá sắp tắt đèn mới thấy Sư Tiệp chậm rãi bước vào phòng.​Cậu chỉ im lặng ôm cô bước phăng phăng về phía trước, không nói một lời.

Mọi người nghe tin Khương Di bị thương đều xúm lại mồm năm miệng mười hỏi han, Sư Tiệp vừa bước vào phòng nhìn thấy cảnh tượng đó rõ ràng là sững sờ mất một nhịp.​là một chú chó nhỏ rất xinh đẹp.

Từ Giai lên tiếng: “Mọi người đừng nói nữa, để Khương Di nghỉ ngơi đi.”​Sự tình phát triển nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Khương Di ngẩn ngơ, không ngờ Sư Tiệp tuy không thành thật, không thân thiện, nhưng lại…

“Được rồi, cậu ngủ sớm đi nhé, đêm có việc gì cứ gọi tớ.”​”

Khương Di mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”​Từ Giai nhảy phắt từ trên giường xuống, chống nạnh hỏi: “Thật sự không phải cậu làm?

Mọi người ai nấy tự thu dọn đồ đạc của mình, Khương Di vừa quay đầu lại thì vừa vặn nhìn thấy Sư Tiệp đang cởi chiếc áo khoác đồng phục ra, lộ ra chiếc áo thun màu tím bên trong.​”

Cô biết bản thân không nên kích động, nhưng cảm giác sợ hãi khi bị nhốt suốt mấy tiếng đồng hồ cùng cơn đau nhức nhối từ vết thương đột ngột xộc thẳng lên não, cô không thèm quản nhiều như vậy nữa, liền đi thẳng đến trước mặt Sư Tiệp, giọng điệu bình tĩnh gặng hỏi: “Sư Tiệp, tớ có chuyện muốn hỏi cậu.”​”

Sư Tiệp cúi đầu, không biết có phải vì chột dạ không mà không dám nhìn thẳng vào cô: “Chuyện gì?”​Trái tim Khương Di đập thình thịch liên hồi.

“Chiều nay người khóa cửa hồ bơi nhốt tớ ở bên trong có phải là cậu không?”​”

Cả phòng ký túc xá lập tức im phăng phắc, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía hai người, không ai ho he một tiếng.​Từ Giai lập tức nổi đóa: “Cái bà này, thế sao cậu không nói sớm?

Sư Tiệp im lặng một lát rồi ngẩng đầu lên: “Cậu có chứng cứ không?”​Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại nghe thấy Chu Úc Đinh trầm giọng bổ sung: “Nhưng mà…

Khương Di nhìn thẳng vào mắt cô ta, tuy không cam lòng nhưng vẫn nói thật: “Tạm thời chưa có.”​Hôm đại hội thể thao đó, bộ váy của cô ấy bị hắt đầy màu vẽ đen ngòm, hại cô ấy phải muối mặt mặc bộ đồ đó đi diễu hành khai mạc, bị một đám nam sinh trêu chọc suốt xem có phải vừa mới ngã xuống mương thối lên hay không.

“Không có chứng cứ mà cậu dám gán tội cho tớ à? Sao nào, cậy mình học giỏi thì muốn làm gì thì làm chắc?”​Hậu tri hậu giác, Khương Di cảm thấy thẹn thùng, quay mặt đi chỗ khác.

Khương Di tức đến mức phồng cả má, sắp nổ tung đến nơi, cô lại hỏi tiếp: “Vậy lễ khai mạc đại hội thể thao hồi học kỳ một, bộ váy của tớ và váy của Từ Giai có phải do cậu làm hỏng không? Tớ đã tìm thấy cây kéo và hộp màu vẽ màu đen dưới gầm giường của cậu.”​Đêm hôm thế này cô không muốn làm mẹ phải chạy vất vả một chuyến, liền nói: “Em về ký túc xá là được rồi ạ.

Lần này, Sư Tiệp rõ ràng trở nên hoảng loạn, cô ta lắp bắp: “Cây kéo với màu vẽ thì… thì chứng minh được cái gì? Ai tận mắt nhìn thấy là tớ làm?”​”

Khương Di đúng là không có chứng cứ xác thực, cô chỉ dựa vào trực giác của mình mà khẳng định là Sư Tiệp làm.​Với tính cách hay hốt hoảng, cuống quýt của dì Lương, kiểu gì dì cũng sẽ báo cho Chương Tịnh biết.

Khương Di tuy tức giận nhưng trông vẫn khá điềm tĩnh, còn Từ Giai thì không thể nào bình tĩnh nổi nữa.​”Chiều nay người khóa cửa hồ bơi nhốt tớ ở bên trong có phải là cậu không?

Hôm đại hội thể thao đó, bộ váy của cô ấy bị hắt đầy màu vẽ đen ngòm, hại cô ấy phải muối mặt mặc bộ đồ đó đi diễu hành khai mạc, bị một đám nam sinh trêu chọc suốt xem có phải vừa mới ngã xuống mương thối lên hay không.​Có lẽ trước mặt người mình thích, con người ta thực sự sẽ trở nên yếu đuối.

Từ Giai nhảy phắt từ trên giường xuống, chống nạnh hỏi: “Thật sự không phải cậu làm?”​Trên cánh tay Khương Di có máu, trên áo của Chu Úc Đinh cũng dính máu, cảnh tượng này…

“Hai người các cậu có thôi đi không, có giỏi thì trưng chứng cứ ra đây, bằng không tớ sẽ kiện các cậu tội vu khống bôi nhọ danh dự đấy.”​”Vâng, cháu nhớ rồi.

Trong đầu Từ Giai bỗng lóe lên một ý, cô liền nói: “Được, vậy cậu nói một câu ‘Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc’ đi, tớ và Khương Di sẽ tin cậu ngay lập tức, còn trịnh trọng xin lỗi cậu nữa.”​Khương Di như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức thoát khỏi lồng ngực cậu, lùi lại phía sau vài bước.

Khương Di: “…”​Có bạn cùng phòng lo lắng: “Muộn thế này rồi cậu ấy chạy ra ngoài, không xảy ra chuyện gì chứ?

“Cậu nói đi chứ! ‘Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc’, nếu cậu không làm thì có gì mà không dám nói!”​Hôm trước tớ thấy cô ta với đám bạn nói xấu A Di ở vườn hoa nhỏ, bị A Di bật lại tanh bành, chẳng lẽ cô ta ghi hận trong lòng?

Sắc mặt Sư Tiệp lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà trở nên vô cùng khó coi, cô ta nghẹn họng đến mức mặt mũi đỏ gay lên, cuối cùng hậm hực vơ lấy cặp sách, đùng đùng chạy ra khỏi phòng ký túc xá.​Tiết thể dục kiểu gì mà lại thành ra thế này, cô ấy phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!

Sự tình phát triển nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Khương Di ngẩn ngơ, không ngờ Sư Tiệp tuy không thành thật, không thân thiện, nhưng lại… khá là yêu nước.​”

Có bạn cùng phòng lo lắng: “Muộn thế này rồi cậu ấy chạy ra ngoài, không xảy ra chuyện gì chứ?”​Cứ hễ cậu về ký túc xá là cô ta mặt nặng mày nhẹ, không thèm hé răng nửa lời.

“Yên tâm đi, cậu ta có đứa bạn thân bên lớp 5 ấy, lần nào cãi nhau với phòng mình cậu ta chẳng chạy sang bên đó khóc lóc kể lể rồi ngủ nhờ bên đấy.”​”

Hoàng Thơ Ngữ ngập ngừng một lát rồi lên tiếng: “Thật ra lúc đi học tự học buổi tối, tớ có loáng thoáng nghe thấy đám người Sư Tiệp bàn tán cái gì mà chỉ muốn nhốt lại hù dọa một chút thôi, hết giờ tự học sẽ thả ra.”​”

Từ Giai lập tức nổi đóa: “Cái bà này, thế sao cậu không nói sớm?”​”

“Ai da, lúc đó tụi nó có nói tên ai đâu, tớ cũng đâu dám chắc chắn người tụi nó nói đến là Khương Di.”​không còn sức nữa.

Trận náo loạn này nổ ra làm Khương Di cũng vơi bớt phần nào tức giận, cô nói: “Thôi bỏ đi, mấu chốt là tụi mình vẫn thiếu chứng cứ, để ngày mai tính tiếp vậy.”​Khương Di nhìn thẳng vào mắt cô ta, tuy không cam lòng nhưng vẫn nói thật: “Tạm thời chưa có.

Trước khi đi ngủ, cô mở điện thoại lên, phát hiện ra vài phút trước Chu Úc Đinh có gửi cho cô một tin nhắn.​”

【Hết thuốc tê vết thương sẽ đau lắm đấy, nhớ uống thuốc giảm đau nhé.】​Không được, thầy phải đi tìm cô ấy ngay.

…​Ngay sau đó, Chu Úc Đinh đứng dậy đi ra ngoài, một lúc sau cầm vào một hộp khăn giấy, rút ra một tờ rồi bắt đầu lau những vết bẩn trên mặt cho cô.

Sáng sớm 5 giờ rưỡi, trời mới vừa hửng sáng, phía chân trời phía đông bắt đầu lộ ra vệt trắng như bụng cá.​Cô càng không cho nhìn, Chu Úc Đinh lại càng muốn nhìn.

Chu Úc Đinh nằm trên giường, đầu óc trống rỗng, trố mắt nhìn lên trần nhà mà thẫn thờ. 

Cậu vừa mới mơ một giấc mơ, trong mơ có cái gì ấy nhỉ, để cậu nhớ lại xem…​”

Thời điểm hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương hắt qua khung cửa sổ, ánh sáng nửa tối nửa sáng mập mờ. 

Trong phòng học vừa bí bách vừa oi bức, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng rồi lại nhanh chóng bị hơi nóng bốc hơi sạch sẽ.​”

Cậu ngồi trên ghế, bất động, trơ mắt nhìn một cánh tay trắng muốt như ngó sen non vươn ra từ trước ngực, quấn lấy người cậu.​Chu Thiên Tình căm phẫn nghiến răng: “Vậy tức là có đứa cố tình chơi xỏ A Di nhà mình rồi?

Cơ thể thiếu nữ mềm mại như bông, thoang thoảng mùi hương hoa tự nhiên. Cô chậm rãi ngồi lên đùi cậu, đôi môi anh đào chúm chím hồng hào mấp máy, phả làn hơi như hoa như lan vào bên tai cậu.​Sau khi thầy đi, mấy người còn lại quây thành một vòng nhìn Khương Di ăn đồ ăn, trông cứ như đang họp một buổi hội nghị ngầm vậy.

“Chu Úc Đinh, tớ lạnh quá.”​”Không có chứng cứ mà cậu dám gán tội cho tớ à?

“Tớ lạnh quá, cậu… ôm tớ một cái đi, ôm tớ một chút đi.”​Cậu vừa mới mơ một giấc mơ, trong mơ có cái gì ấy nhỉ, để cậu nhớ lại xem…

…​”Đi dạo linh tinh thôi.

Cô thấy lạnh sao?​”Tớ chứng minh việc này là thật.

Nhưng tại sao người cậu lại nóng như lửa đốt thế này?​”Ừm.

Sau một thoáng sững sờ ngắn ngủi, cậu thuận theo bản năng vươn tay ra, ôm chặt lấy cô. 

Năm ngón tay thon dài gầy guộc nhưng đầy lực nắm lấy cổ chân cô, chậm rãi nâng lên cao, thay đổi tư thế để vây chặt người con gái ấy vào không gian chật hẹp giữa hai người.​Cửa hồ bơi là loại cửa sắt kiểu cũ có hai cánh, ở giữa có tay nắm, ổ khóa chỉ treo hờ ở bên trên.

Rất nhanh, cậu không còn thỏa mãn với một cái ôm đơn thuần nữa, cùng cô triền miên rong ruổi tận chín tầng mây…​Triệu Càn Khôn ngơ ngác hỏi: “Anh Úc, cậu đi đâu thế?



Chu Úc Đinh bỗng nhiên mở bừng mắt, cơ thể căng cứng. Bên tai truyền đến vài tiếng chim hót líu lo, những chú chim hỷ tước mùa xuân thật chăm chỉ, sáng sớm tinh mơ đã ríu rít làm tổ trên cành cây.

Ý thức dần dần quay trở lại, cậu bật dậy khỏi giường, cúi đầu nhìn xuống. Quả nhiên, trên ga trải giường là một mảng dấu vết ướt đẫm lớn, “lá cờ” vẫn đang hiên ngang dựng đứng.

Cậu nhắm chặt mắt, quả thực là mùa xuân đến rồi, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, động vật đến mùa tìm bạn tình, con người thì… xuân tâm rạo rực.

Trong mơ, Khương đại tiểu thư kia sao lại có thể câu người đến mức ấy cơ chứ?

Mẹ kiếp, thật là điên mất.

“Đồ xấu xa!” Cậu thấp giọng tự mắng một câu.

Chẳng phải là chỉ nhìn một cái vào chân và bàn chân của người ta thôi sao, mày có đến mức này không hả Chu Úc Đinh?

Hết chương 42