Nắng Hạ Không Phai

Chương 31

Chương 31

Tớ dỗ dành cậu

Hơn một tuần sau, lễ Giáng Sinh đã gõ cửa.

Mấy năm trở lại đây, bất kể là ngày lễ gì, đường to ngõ hẻm đều giăng đèn kết hoa rực rỡ. 

Các cửa hàng, siêu thị nắm bắt thời cơ ra sức quảng cáo, khuyến mãi làm cho tâm trí của các cậu ấm cô chiêu tuổi mới lớn không khỏi rạo rực. 

Giờ ra chơi, Khương Di cùng cô Nhạc Nhã lên văn phòng giáo viên để lấy đề kiểm tra. 

Dọc đường đi, cô bắt gặp không ít học sinh ríu rít tặng nhau những quả táo may mắn và thiệp chúc mừng.

Trong lớp học náo nhiệt, ồn ào không ra thể thống gì. 

Khương Di đem đống đề vừa lấy về phát xuống cho mọi người, lúc trở lại chỗ ngồi thì thấy Chu Thiên Tình đang cặm cụi viết thiệp.​Cơn tức của Chu Úc Đinh nghẹn ứ ở lồng ngực, cậu chẳng thèm suy nghĩ gì nhiều, liền túm lấy cổ áo Khương Di xách người kéo tuột trở lại chỗ cũ: “Không được ngồi xa thế, ăn mau.

Cô tò mò hỏi: “Cậu viết cho Trình Vạn Bằng à?”​Khi Lý Văn Huy và Tiền Lãng bị kỷ luật cảnh cáo toàn trường, Phương Duy Tiêu vốn cứ ngỡ hai người đó vì ghen ăn tức ở với Chu Úc Đinh nên mới cố tình kiếm chuyện.

Chu Thiên Tình dùng bút màu nước tỉ mỉ trang trí một hồi, nắn nót viết xong mới ngẩng đầu lên, ngượng ngùng “ừm” một tiếng: “Sáng nay gặp cậu ấy ở cổng trường, cậu ấy tặng tớ một quả táo nên tớ viết tấm thiệp này để tặng lại. Đúng rồi, lát nữa ăn trưa xong cậu đi cùng tớ sang lớp 10 một chuyến nhé.”​Khương Di đành phải nghe theo lời cậu, rụt rè xé vỏ bánh, thong thả ăn hết chiếc bánh mì dâu tây, sau đó hút sạch hộp sữa chua.

Khương Di trêu chọc: “Sao thế, muốn tớ đi làm bóng đèn cho hai người à?”​không cần đâu.

Chu Thiên Tình cắn răng: “Khương Di ơi là Khương Di, trước đây cậu ngoan ngoãn biết bao nhiêu, giờ nhiễm thói xấu ở đâu thế không biết!”​” Khương Di càng ngượng chín mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống, cô nhích người sang phía chiếc ghế trống của Chu Thiên Tình, bảo: “Xin lỗi nhé, vậy tớ ngồi xa ra một chút.

Nói rồi cô nàng đưa tay ra định cù vào eo Khương Di. 

Khương Di vội vàng né tránh xin hàng: “Được rồi, được rồi, tớ sai rồi mà.”​”

Chu Thiên Tình lúc này mới chịu tha cho cô: “Trước đây cậu học trường quốc tế, mọi người đón Giáng Sinh thế nào?”​”

Trường quốc tế Minh Tín có rất nhiều giáo viên bản xứ và học sinh nước ngoài nên nhà trường khá chú trọng ngày lễ này. 

Khương Di nhớ lại rồi kể: “Năm nào vào dịp Giáng Sinh, Kinh Thị cũng đón những trận tuyết rất lớn. Mọi người sẽ vừa ăn tối vừa trò chuyện, sau đó rủ nhau ra ngoài nghịch tuyết.”​cậu chưa nhìn thấy gì hết đúng không.

“Oa—” Đứa trẻ lớn lên ở miền Nam luôn có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết, Chu Thiên Tình thèm muồng bảo: “Lãng mạn thế! Mùa đông ở Lam Thành nóng chẳng khác gì mùa hè, chán chết đi được, tớ còn chưa từng được thấy tuyết bao giờ đây này.”​”Phương Duy Tiêu cừ thật đấy, chủ động đến nước này đúng là tấm gương cho chị em tụi mình noi theo.

Khương Di động viên: “Không sao đâu mà, sau này cậu có thể thi vào các trường đại học ở Kinh Thị.”​Khương Di nhắn vài tin nhắn liền nhưng đều bặt vô âm tín, trong lòng không khỏi lo lắng.

“Duyệt! Tớ sẽ rủ Trình Vạn Bằng cùng thi với tớ! Tối qua bọn tớ vừa bàn về chuyện lên đại học xong, tớ đang đau đầu không biết nên chọn thành phố nào đây.”​Giây tiếp theo, cậu giữ lấy hai vai cô, tự ý choàng chiếc áo khoác đồng phục của mình lên người Khương Di.

Sau giờ ăn trưa, Khương Di đi cùng Chu Thiên Tình sang lớp 10. 

Vì Trình Vạn Bằng hẹn Chu Thiên Tình ra ngoài mua đồ nên Khương Di không muốn làm phiền, chủ động đi về lớp trước.​”

Vừa bước lên tầng 3, cô đã thấy hành lang đông nghịt người, bên tai loáng thoáng tiếng bàn tán xôn xao.​”

“Phương Duy Tiêu cừ thật đấy, chủ động đến nước này đúng là tấm gương cho chị em tụi mình noi theo. Cậu ấy đang theo đuổi Chu Úc Đinh đúng không?”​”Duyệt!

“Con gái chủ động thì dễ như trở bàn tay ấy mà, với điều kiện của Phương Duy Tiêu thì nam thần cỡ nào chẳng đổ!”​Chu Úc Đinh khẽ “hừ” một tiếng: “Tiếng bụng cậu kêu to quá, làm tớ mất tập trung.

“Ơ, nhưng tớ nghe nói dạo này hot boy trường mình có mối quan hệ mập mờ với một bạn nữ cùng lớp mà? Chính là cái bạn nhảy ba lê trong đêm văn nghệ ấy, tên là… Khương Di đúng không? Hôm diễn ra buổi biểu diễn, tớ còn thấy Chu Úc Đinh mang cơm vào hậu trường phòng phát thanh cho cậu ấy nữa.”​Áo khoác của nam sinh rộng hơn rất nhiều, mùi hương thanh mát bao bọc lấy cơ thể làm Khương Di có một cảm giác ngộ nhận, hệt như mình đang được người trước mặt ôm chặt vào lòng.

Bất chợt nghe thấy tên mình bị mang ra bàn tán, Khương Di giật mình thót một cái.​Vừa bước lên tầng 3, cô đã thấy hành lang đông nghịt người, bên tai loáng thoáng tiếng bàn tán xôn xao.

“Chỉ là đưa cơm thôi mà, có chứng minh được gì đâu. Với lại Chu Úc Đinh và Khương Di là bạn cùng bàn, giúp đỡ nhau chút đỉnh là chuyện thường tình. Bạn cùng bàn của tớ cũng suốt ngày làm hộ tớ việc này việc kia suốt đấy thôi!”​”Oa—” Đứa trẻ lớn lên ở miền Nam luôn có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết, Chu Thiên Tình thèm muồng bảo: “Lãng mạn thế!

Khương Di thực sự không thích cảm giác bị người khác đem ra làm chủ đề bàn tán như thế này. 

Cô cúi gầm mặt lách qua đám đông. 

Từ đằng xa, cô đã nhìn thấy Chu Úc Đinh và Phương Duy Tiêu đang đứng nói chuyện ngay trước cửa lớp 1.​”

Tim Khương Di bỗng chốc treo ngược l*n đ*nh đầu.​”Đúng vậy, hồi lớp 6 tớ chuyển từ trường tiểu học số 1 sang trường số 2, chúng ta học cùng lớp.

Cô chợt chùn bước, thậm chí chẳng có lấy can đảm để bước lại gần.​”Con gái chủ động thì dễ như trở bàn tay ấy mà, với điều kiện của Phương Duy Tiêu thì nam thần cỡ nào chẳng đổ!

Còn đang lưỡng lự thì phía sau có mấy bạn học đang đi tới, Khương Di không còn cách nào khác đành phải bấm bụng bước tiếp. 

Khi đi ngang qua cửa lớp, cô nghe thấy Chu Úc Đinh – người nãy giờ vẫn quay lưng về phía cô – nhàn nhạt buông một câu: “Đổi chỗ khác nói đi.”​Chính là cái bạn nhảy ba lê trong đêm văn nghệ ấy, tên là…

Nói rồi cậu sải bước đi xuống lầu, Phương Duy Tiêu cũng lập tức rảo bước đi theo.​Chu Thiên Tình uất ức tột cùng, lời nói tuôn ra như súng liên thanh khiến Khương Di chẳng thể nào xen vào được câu nào.

Khương Di ngơ ngẩn đi về chỗ ngồi, một cảm giác chua xót, đắng chát dâng lên trong lòng. 

Cô thực sự không hiểu, có chuyện gì mà họ lại cần phải đổi chỗ khác để nói chứ?​” Triệu Càn Khôn chạy lại gần, quàng tay qua vai cậu: “Anh Úc, tâm trạng đỡ hơn chút nào chưa?

Mà thôi, Chu Úc Đinh muốn nói chuyện gì với ai là quyền của cậu, chẳng liên quan gì đến cô cả. Dù sao thì hai người cũng chỉ là bạn cùng bàn giúp đỡ lẫn nhau mà thôi.​”Ờ…

Khương Di ôm chiếc gối nhỏ gục mặt xuống bàn, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn, vớ vẩn ra khỏi đầu rồi nhắm mắt ngủ trưa.​Bảo cầm thì cứ cầm đi.

Ở phía bên kia, Chu Úc Đinh bước đi rất nhanh, hai người duy trì một khoảng cách vừa phải. 

Đi tới khuôn viên nhỏ cạnh tòa nhà hành chính, Chu Úc Đinh rẽ vào, sắc mặt vô cùng bình thản, hỏi: “Cậu muốn nói gì với tớ?”​Cô tò mò hỏi: “Cậu viết cho Trình Vạn Bằng à?

Phương Duy Tiêu chạy theo một đoạn nên mặt hơi ửng hồng. 

Cô ấy chìa ra một lon Coca, bảo: “Tặng cậu này.”​Vì mải về ký túc xá thay quần áo nên Khương Di chưa kịp ăn tối, cô theo bản năng lấy tay che bụng lại, xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường cho xong.

“Không cần đâu.” Chu Úc Đinh nhìn thẳng vào cô ấy, ánh mắt thẳng thắn không chút gợn sóng: “Cậu gọi tớ ra đây chỉ để đưa lon Coca này thôi à?”​”

Phương Duy Tiêu cắn môi, ngập ngừng: “Dĩ nhiên là không phải rồi. Tớ biết hết chuyện rồi, có phải cậu kết thù với Lý Văn Huy là vì cậu ta chụp lén các bạn nữ đúng không? Cảm ơn cậu nhé.”​” Chu Úc Đinh buông lời ngắn gọn, súc tích.

Khi Lý Văn Huy và Tiền Lãng bị kỷ luật cảnh cáo toàn trường, Phương Duy Tiêu vốn cứ ngỡ hai người đó vì ghen ăn tức ở với Chu Úc Đinh nên mới cố tình kiếm chuyện. Mãi đến tối qua khi đi ngang qua nhà để xe đạp của trường, cô ấy vô tình nghe thấy tiếng cãi vã của hai người mới hiểu rõ nguyên do bên trong.​”

Nội dung cuộc cãi vã vô cùng th* t*c, nào là chụp được vòng một của Phương Duy Tiêu rồi chụp dưới váy bạn này bạn nọ…​”

Phương Duy Tiêu lập tức đùng đùng nổi giận, về nhà mách ngay với bố mình.​”

Chu Úc Đinh im lặng một lát rồi dùng giọng điệu dửng dưng đáp: “Không có gì phải cảm ơn cả. Mấy trò đó dù nạn nhân có là ai đi chăng nữa thì tớ cũng sẽ ra tay thôi.”​”Đúng thế!

Phương Duy Tiêu hiểu rằng, hành động của Chu Úc Đinh hoàn toàn xuất phát từ sự giáo dưỡng tốt đẹp và tinh thần chính nghĩa của cậu, chứ không hề có ý tứ gì khác dành cho cô ấy.​”

Trong lòng cô ấy thoảng qua một nỗi thất vọng tràn trề, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, hỏi: “Tớ có thể hỏi cậu một câu được không?”​”

“Ừm.”​Phương Duy Tiêu hiểu rằng, hành động của Chu Úc Đinh hoàn toàn xuất phát từ sự giáo dưỡng tốt đẹp và tinh thần chính nghĩa của cậu, chứ không hề có ý tứ gì khác dành cho cô ấy.

Phương Duy Tiêu ngập ngừng một chút: “Cậu thích kiểu con gái như thế nào?”​Suốt nửa tiết học sau đó, hai người rơi vào một bầu không khí vô cùng kỳ quặc.

Không gian xung quanh rơi vào khoảng lặng bóp nghẹt. Phải mất một lúc lâu sau, Chu Úc Đinh mới lên tiếng, nhưng cậu lại không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô ấy: “Phương Duy Tiêu, chúng ta biết nhau cũng nhiều năm rồi nhỉ?”​Cậu chìa ra một chiếc áo khoác đồng phục cỡ lớn cùng kiểu với cô, bảo: “Cầm lấy.

“Đúng vậy, hồi lớp 6 tớ chuyển từ trường tiểu học số 1 sang trường số 2, chúng ta học cùng lớp.”​Mấy trò đó dù nạn nhân có là ai đi chăng nữa thì tớ cũng sẽ ra tay thôi.

Chu Úc Đinh nhìn cô ấy, dáng vẻ nghiêm túc khác hẳn với vẻ bất cần đời ngày thường: “Biết nhau lâu như vậy rồi cậu cũng hiểu tính tớ, tớ vốn là đứa sống không có quy củ. Phương Duy Tiêu, thật lòng đấy, cậu đừng lãng phí thời gian vào tớ làm gì.”​Chu Úc Đinh rất biết ý, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm, tớ chưa thấy gì cả.

“Chu Úc Đinh này một khi đã thích ai, dù là trong tối hay ngoài sáng, tớ chắc chắn sẽ chủ động ra tay.”​Cậu ấy đang theo đuổi Chu Úc Đinh đúng không?

Ý tứ trong câu nói này đã quá rõ ràng: Đã biết nhau bao nhiêu năm nay mà cậu không hề chủ động, nghĩa là cậu không thích cô ấy.​Lý trí nhắc nhở Khương Di rằng đoạn tình cảm này sẽ chẳng đi đến đâu.

Chu Úc Đinh không phải kẻ ngốc, cậu ít nhiều đoán được tình cảm của Phương Duy Tiêu. 

Trước đây do cô ấy không nói rõ ràng nên cậu cũng vờ như không biết, nhưng đến nước này thì không thể không nói rõ. 

Chuyện từ chối tình cảm của người khác cậu đã làm quá nhiều lần nên chẳng thấy áy náy chút nào, làm vô cùng dứt khoát và mượt mà.​”Tớ thề, nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn kinh khủng!

“Ờ…” Phương Duy Tiêu ngẩn người: “Tớ biết chứ.”​”Ừm.

Sau vài giây hụt hẫng, cô ấy nhanh chóng lấy lại phong độ, kiêu hãnh ngẩng cao đầu như một con công kiêu kỳ, cười bảo: “Tớ chỉ tò mò nên hỏi chơi thôi, cậu không nghĩ là tớ hỏi vậy vì thích cậu đấy chứ? Đừng có mơ, Phương Duy Tiêu tớ từ trước đến nay chỉ có người khác xếp hàng theo đuổi thôi nhé!”​”

“Ừm!” Chu Úc Đinh rất biết ý, phối hợp đáp: “Là tớ tự đa tình rồi, xin lỗi cậu nhé!”​Mối tình đầu chưa kịp chớm nở của Chu Thiên Tình đã bị b*p ch*t ngay từ trong trứng nước, đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Nói rồi, cậu thong thả giơ tay vẫy vẫy: “Tớ đi trước đây!”​”

Khuôn viên nhỏ trở lại sự yên tĩnh vốn có, Phương Duy Tiêu nhìn theo bóng lưng khuất dần của cậu, hốc mắt đỏ hoe, xoay người đi theo hướng ngược lại.​Bất chợt nghe thấy tên mình bị mang ra bàn tán, Khương Di giật mình thót một cái.

Cái tên Chu Úc Đinh này, nói năng đúng là quá thẳng thừng, quá sát thương người khác rồi!​Bạn cùng bàn của tớ cũng suốt ngày làm hộ tớ việc này việc kia suốt đấy thôi!

…​Nhưng cô càng ép bản thân phải tập trung làm bài thì tâm trí lại càng rối bời, đầu óc như bị nhồi bông, một câu hỏi đọc đi đọc lại mấy lần vẫn không ngấm nổi một chữ.

Tiết tự học đầu tiên sau giờ nghỉ trưa, Chu Thiên Tình không đến lớp. Khương Di nhắn vài tin nhắn liền nhưng đều bặt vô âm tín, trong lòng không khỏi lo lắng.​”

Chu Úc Đinh thấy cô cứ bồn chồn, mặt mày ủ rũ liền móc từ trong hộc bàn ra mấy viên kẹo đưa qua: “Ăn không?”​Mãi đến tối qua khi đi ngang qua nhà để xe đạp của trường, cô ấy vô tình nghe thấy tiếng cãi vã của hai người mới hiểu rõ nguyên do bên trong.

Khương Di không nhận: “Không ăn.”​” Chu Úc Đinh rất biết ý, phối hợp đáp: “Là tớ tự đa tình rồi, xin lỗi cậu nhé!

Chu Úc Đinh lại cúi xuống lôi từ trong hộc bàn ra một hộp sữa chua vị việt quất: “Thế uống cái này nhé?”​Lúc cô tập trung ăn uống, hai bên má phồng lên trông y hệt như một con chuột hamster nhỏ, đáng yêu vô cùng.

“Không uống.”​”

Khương Di lật mở cuốn sách bài tập, cầm bút bắt đầu tính toán. 

Nhưng cô càng ép bản thân phải tập trung làm bài thì tâm trí lại càng rối bời, đầu óc như bị nhồi bông, một câu hỏi đọc đi đọc lại mấy lần vẫn không ngấm nổi một chữ.​Chu Thiên Tình lúc này mới chịu tha cho cô: “Trước đây cậu học trường quốc tế, mọi người đón Giáng Sinh thế nào?

Khương Di mím chặt môi, nắm chặt cây bút trong tay, tự giận dỗi chính mình.​Đọc sách giúp con người ta sáng suốt, còn Chu Úc Đinh thì chỉ khiến người ta mụ mẫm đầu óc thôi!

“Đưa đây tớ giảng cho.” Chu Úc Đinh lên tiếng.​Khương Di không từ chối nữa, vạt áo của Chu Úc Đinh dài đến tận đùi cô, mặc vào giúp cô yên tâm hơn hẳn.

Khương Di lắc đầu: “Không cần, tớ tự làm được.”​”

Cô nhóc này đang giận dỗi gì cậu à?​Tối qua bọn tớ vừa bàn về chuyện lên đại học xong, tớ đang đau đầu không biết nên chọn thành phố nào đây.

Suốt nửa tiết học sau đó, hai người rơi vào một bầu không khí vô cùng kỳ quặc. Chu Úc Đinh thì cứ cố tìm chuyện để nói, còn Khương Di thì hết “ồ”, “ừm” lại đến “không cần”.​”

Chu đại thiếu gia dù sao cũng có lòng tự trọng của mình, tự dưng bị người ta ngó lơ, hắt hủi suốt một buổi nên mặt mũi sưng sỉa suốt cả ngày, trông cứ như thể ai đang nợ tiền cậu không bằng.​”Ừm ừm.

Xung quanh cậu tỏa ra một luồng áp khí thấp đến đáng sợ, gương mặt lạnh như tiền khiến ngay cả đứa bám đuôi dai dẳng như Triệu Càn Khôn cũng chẳng dám bén mảng lại gần bắt chuyện.​Phải mất một lúc lâu sau, Chu Úc Đinh mới lên tiếng, nhưng cậu lại không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô ấy: “Phương Duy Tiêu, chúng ta biết nhau cũng nhiều năm rồi nhỉ?

Mãi đến tiết thứ hai buổi chiều Chu Thiên Tình mới chịu xuất hiện, mắt mũi đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.​” Khương Di ôm ôm cô bạn: “Mai gặp nhé, đừng buồn nữa nha.

Khương Di ôm lấy cô bạn, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế?”​Khương Di động viên: “Không sao đâu mà, sau này cậu có thể thi vào các trường đại học ở Kinh Thị.

Biến mất suốt một tiết học, Chu Thiên Tình đã phần nào lấy lại bình tĩnh, đủ để có thể thản nhiên kể khổ với bạn mình. 

Cô nàng dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi chửi: “Thằng khốn Trình Vạn Bằng, có bạn gái rồi mà còn dám thả thính, mập mờ với tớ!”​”

Khương Di kinh ngạc: “Hả? Cậu ấy có bạn gái rồi á?”​Từ đằng xa, cô đã nhìn thấy Chu Úc Đinh và Phương Duy Tiêu đang đứng nói chuyện ngay trước cửa lớp 1.

“Đúng thế!” Giọng Chu Thiên Tình đầy hằn học: “Bạn gái nó ở trường Cửu Trung huyện Hoài, hai đứa là bạn học từ hồi cấp hai. Nếu hôm nay tớ không vô tình bắt gặp thì chắc vẫn bị dắt mũi. Sau lưng thì mặn nồng với bạn gái, trước mặt người khác thì lại dựng lên cái mác trai độc thân!”​Vẫn đang trong giờ học, ăn uống tạo ra tiếng động thì không hay lắm, Khương Di không muốn vi phạm kỷ luật liền bảo: “Cảm ơn cậu nhé, thôi tớ không ăn đâu, cậu cất đi.

“Tớ thề, nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn kinh khủng!”​Lượng bài tập chất đống, Khương Di cắm cúi làm bài, đang làm thì bụng cô bỗng phát ra một tiếng “ục ục” khá rõ ràng.

Chu Thiên Tình uất ức tột cùng, lời nói tuôn ra như súng liên thanh khiến Khương Di chẳng thể nào xen vào được câu nào.​”

“Huyện Hoài với Lam Thành cách nhau có hai trăm cây số chứ mấy! Có chút khoảng cách thế thôi mà thằng cha đó đã không chịu nổi mà đi lăng nhăng rồi, mẹ kiếp, cái loại tồi tệ làm tớ tức chết đi được! Sau này tớ thề sẽ tuyệt đối không bao giờ yêu xa nữa!”​Một Chu Úc Đinh lúc đánh nhau hung dữ ra trò, một Chu Úc Đinh với thành tích học tập xuất sắc, một Chu Úc Đinh dẫn cô đi dạo biển…

Mối tình đầu chưa kịp chớm nở của Chu Thiên Tình đã bị b*p ch*t ngay từ trong trứng nước, đến nhanh mà đi cũng nhanh. 

Khương Di đề xuất dẫn cô bạn đi ăn món gì đó ngon ngon nhưng bị Chu Thiên Tình gạt đi.​Chu Úc Đinh im lặng một lát rồi dùng giọng điệu dửng dưng đáp: “Không có gì phải cảm ơn cả.

“Hôm nay tớ nuốt cục tức này cũng đủ no rồi, chẳng ăn uống gì nổi nữa đâu. Hay là thế này đi, đợi đến Tết Dương lịch đúng dịp sinh nhật tớ, tụi mình quậy một bữa ra trò luôn!”​”

Tiết học cuối cùng của buổi chiều, thầy Tề Kiện dạy quá giờ mất tận 30 phút, vừa dứt lời cho tan học là đám học sinh đã chạy biến đi đâu sạch sẽ như một làn khói. 

Chu Thiên Tình bảo: “Tiết tự học tối nay tớ xin nghỉ để về nhà nghỉ ngơi trước, không ăn tối cùng cậu được rồi.”​Còn đang lưỡng lự thì phía sau có mấy bạn học đang đi tới, Khương Di không còn cách nào khác đành phải bấm bụng bước tiếp.

“Ừm ừm.” Khương Di ôm ôm cô bạn: “Mai gặp nhé, đừng buồn nữa nha.”​”

Chu Thiên Tình hừ một tiếng: “Tớ ngủ một giấc tối nay là ngày mai lại là một nữ hảo hán ngay!”​Mãi đến tiết thứ hai buổi chiều Chu Thiên Tình mới chịu xuất hiện, mắt mũi đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.

Trong lớp học người đã vãn gần hết, Khương Di cũng không thấy đói lắm, cô ngồi lại học thuộc lòng vài bài thơ, bỗng nhiên vùng bụng dưới truyền đến một cơn đau quặn thắt.​Cô chợt chùn bước, thậm chí chẳng có lấy can đảm để bước lại gần.

Khương Di có một dự cảm chẳng lành, không lẽ là “đến tháng” rồi sao? Cô chậm rãi đứng dậy, hơi cúi đầu nhìn xuống thì quả nhiên phát hiện trên mặt ghế gỗ có dính một vệt đỏ nhỏ.​Giờ này phòng ký túc trống trơn, cô dọn dẹp xong xuôi nhưng không quay lại lớp ngay mà cứ ngồi thần người ra trên giường.

Chết mất thôi!​Mùa đông ở Lam Thành nóng chẳng khác gì mùa hè, chán chết đi được, tớ còn chưa từng được thấy tuyết bao giờ đây này.

Khương Di vội vàng ngồi sụp trở lại ghế.​Cứ thế này thì hình tượng của cô còn cái nịt!

Chu kỳ của cô vốn chẳng mấy khi đều đặn, lúc thì đến sớm, lúc lại muộn vài ngày, lượng nhiều lượng ít thất thường, bởi vậy trong cặp sách của cô lúc nào cũng phải thủ sẵn một hai miếng băng vệ sinh.​Bởi vì một khi đã đem lòng thích một người, cô đã tự đặt mình vào thế yếu mất rồi.

Quần đồng phục lại có màu sáng, nếu bị bẩn thì lộ liễu lắm. Khương Di tính cởi chiếc áo khoác ngoài ra để buộc ngang hông che đi, dù biết làm vậy trông sẽ hơi kỳ cục.​Ba mươi phút trước giờ học tự học buổi tối, Chu Úc Đinh hẹn mấy người bạn ra sân chơi bóng rổ.

Liếc mắt nhìn quanh, trong lớp lúc này chỉ còn lại ba bốn người đang cắm cúi học bài. 

Khương Di cầm mấy tờ khăn giấy đứng lên, đang định lau sạch vệt máu trên ghế trước thì người bên cạnh bỗng nhiên động đậy. Chu Úc Đinh nãy giờ vẫn gục mặt xuống bàn ngủ bỗng ngẩng đầu lên.​”

Chu Úc Đinh nhìn sang, giọng nói có phần ngái ngủ và mệt mỏi: “Khương đại tiểu thư, cậu cứ cựa quậy…”​Khương Di cầm mấy tờ khăn giấy đứng lên, đang định lau sạch vệt máu trên ghế trước thì người bên cạnh bỗng nhiên động đậy.

Nói được một nửa, cậu bỗng khựng lại.​”

Khương Di xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống, cô cũng chẳng buồn quan tâm xem cậu có nhìn thấy hay không, nhanh tay lau sạch chiếc ghế rồi lí nhí bảo: “Cậu… cậu chưa nhìn thấy gì hết đúng không.”​Khương Di lật mở cuốn sách bài tập, cầm bút bắt đầu tính toán.

Cái này là đang uy h**p hay là đang cảnh cáo đây?​Nói rồi cậu sải bước đi xuống lầu, Phương Duy Tiêu cũng lập tức rảo bước đi theo.

Chu Úc Đinh rất biết ý, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm, tớ chưa thấy gì cả.”​”Đưa đây tớ giảng cho.

“Tớ đi đây.”​”

Khương Di thu dọn đồ đạc, vừa cởi áo khoác định buộc lại thì phía sau truyền đến một lực kéo, là Chu Úc Đinh đang giữ chặt lấy cánh tay cô.​Đi tới khuôn viên nhỏ cạnh tòa nhà hành chính, Chu Úc Đinh rẽ vào, sắc mặt vô cùng bình thản, hỏi: “Cậu muốn nói gì với tớ?

Cậu chìa ra một chiếc áo khoác đồng phục cỡ lớn cùng kiểu với cô, bảo: “Cầm lấy.”​Chuyện từ chối tình cảm của người khác cậu đã làm quá nhiều lần nên chẳng thấy áy náy chút nào, làm vô cùng dứt khoát và mượt mà.

“Không… không cần đâu.”​Khi đi ngang qua cửa lớp, cô nghe thấy Chu Úc Đinh – người nãy giờ vẫn quay lưng về phía cô – nhàn nhạt buông một câu: “Đổi chỗ khác nói đi.

Chu Úc Đinh hít một hơi thật sâu, giọng điệu nhàn nhạt như vẫn còn đang giận dỗi: “Bướng bỉnh cái gì chứ? Bảo cầm thì cứ cầm đi.” 

Giây tiếp theo, cậu giữ lấy hai vai cô, tự ý choàng chiếc áo khoác đồng phục của mình lên người Khương Di.​Thế nhưng tất cả đều vô dụng, dù cô có cố gắng tẩy não bản thân thế nào đi chăng nữa thì sâu trong lòng vẫn luôn có một tiếng nói dõng dạc bảo cô rằng:

Áo khoác của nam sinh rộng hơn rất nhiều, mùi hương thanh mát bao bọc lấy cơ thể làm Khương Di có một cảm giác ngộ nhận, hệt như mình đang được người trước mặt ôm chặt vào lòng.​Cảnh tượng này trông kỳ quặc tột cùng, hệt như một tay đại ca giang hồ đang bắt nạt một cô nữ sinh ngoan hiền vậy.

“Cảm ơn cậu.”​Đừng giãy giụa nữa, thừa nhận đi, mày thích Chu Úc Đinh rồi!

Khương Di không từ chối nữa, vạt áo của Chu Úc Đinh dài đến tận đùi cô, mặc vào giúp cô yên tâm hơn hẳn.​”

Chu Úc Đinh khẽ “chậc” một tiếng, cảm thấy hai chữ cảm ơn này của Khương Di nghe thật chướng tai.​”

Bước ra khỏi lớp học, Khương Di rảo bước nhanh nhất có thể để trở về ký túc xá. 

Giờ này phòng ký túc trống trơn, cô dọn dẹp xong xuôi nhưng không quay lại lớp ngay mà cứ ngồi thần người ra trên giường.​Cái tên Chu Úc Đinh này, nói năng đúng là quá thẳng thừng, quá sát thương người khác rồi!

Từng thước phim, từng khoảnh khắc kể từ khi quen biết Chu Úc Đinh đến nay cứ thế tua chậm lại trong tâm trí cô.​Chu Úc Đinh hít một hơi thật sâu, giọng điệu nhàn nhạt như vẫn còn đang giận dỗi: “Bướng bỉnh cái gì chứ?

Một Chu Úc Đinh lúc đánh nhau hung dữ ra trò, một Chu Úc Đinh với thành tích học tập xuất sắc, một Chu Úc Đinh dẫn cô đi dạo biển…​Sau này tớ thề sẽ tuyệt đối không bao giờ yêu xa nữa!

Đọc sách giúp con người ta sáng suốt, còn Chu Úc Đinh thì chỉ khiến người ta mụ mẫm đầu óc thôi!​Khương Di mím chặt bờ môi thành một đường thẳng, đang định mở lời chống chế thì một chiếc bánh mì vị dâu tây bỗng được đẩy sang góc bàn của cô, ngay sau đó là một hộp sữa chua.

Bộ cậu biết bỏ bùa mê thuốc lú chắc?​Cô bỗng nhiên hiểu ra, cái thứ cảm giác khiến cô luôn lo sợ bấy lâu nay rốt cuộc là gì.

Khương Di nằm bò ra giường, tự vỗ vỗ vào má mình để tự thông não: “Khương Di ơi là Khương Di, mày không thích con trai, mày chỉ thích điểm số và tiền bạc thôi. Ta yêu điểm số, điểm số yêu ta, 700 điểm từ bốn phương tám hướng hãy bay vào đây! Ta yêu tiền bạc, tiền bạc yêu ta, ngày trở thành phú bà không còn xa nữa!”​Trước đây do cô ấy không nói rõ ràng nên cậu cũng vờ như không biết, nhưng đến nước này thì không thể không nói rõ.

Thế nhưng tất cả đều vô dụng, dù cô có cố gắng tẩy não bản thân thế nào đi chăng nữa thì sâu trong lòng vẫn luôn có một tiếng nói dõng dạc bảo cô rằng:​Khương Di nhớ lại rồi kể: “Năm nào vào dịp Giáng Sinh, Kinh Thị cũng đón những trận tuyết rất lớn.

Đừng giãy giụa nữa, thừa nhận đi, mày thích Chu Úc Đinh rồi!​Khương Di nằm bò ra giường, tự vỗ vỗ vào má mình để tự thông não: “Khương Di ơi là Khương Di, mày không thích con trai, mày chỉ thích điểm số và tiền bạc thôi.

Nhưng mà, cô chỉ là một vị khách qua đường, sớm muộn gì cũng phải quay về Kinh Thị mà thôi!​Khương Di vội vàng ngồi sụp trở lại ghế.

Lý trí nhắc nhở Khương Di rằng đoạn tình cảm này sẽ chẳng đi đến đâu. 

Cô bỗng nhiên hiểu ra, cái thứ cảm giác khiến cô luôn lo sợ bấy lâu nay rốt cuộc là gì.​Có chút khoảng cách thế thôi mà thằng cha đó đã không chịu nổi mà đi lăng nhăng rồi, mẹ kiếp, cái loại tồi tệ làm tớ tức chết đi được!

Cô sợ Chu Úc Đinh không thích mình, sợ sau này sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa, và càng sợ hơn nữa là cái tâm tư nhỏ nhen này giấu không kỹ sẽ bị người ta phát hiện ra.​”

Bởi vì một khi đã đem lòng thích một người, cô đã tự đặt mình vào thế yếu mất rồi.​Mà thôi, Chu Úc Đinh muốn nói chuyện gì với ai là quyền của cậu, chẳng liên quan gì đến cô cả.

…​”

Ba mươi phút trước giờ học tự học buổi tối, Chu Úc Đinh hẹn mấy người bạn ra sân chơi bóng rổ. 

Mùa đông trời tối rất nhanh, mới hơn 6 giờ tối mà dù sân bóng đã bật mấy chiếc đèn đường nhưng ánh sáng vẫn mờ mờ ảo ảo.​Trong lớp chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy, Khương Di không chắc những người khác có nghe thấy hay không, nhưng Chu Úc Đinh ngồi ngay cạnh thì chắc chắn là nghe thấy rồi.

Chu Úc Đinh dẫn bóng, từ xa tung cú ném rổ ghi 3 điểm mượt mà, nhưng cậu lại tỏ ra chán chường nhặt bóng lên rồi bảo: “Nghỉ đi, không chơi nữa.”​Nói rồi cô nàng đưa tay ra định cù vào eo Khương Di.

“Được thôi, cũng sắp đến giờ tự học rồi.” Triệu Càn Khôn chạy lại gần, quàng tay qua vai cậu: “Anh Úc, tâm trạng đỡ hơn chút nào chưa?”​”

Chu Úc Đinh ra mặt ghét bỏ, nghiêng người né ra, nhướng mày vặn lại: “Tớ không vui lúc nào?”​Chu Úc Đinh thấy cô cứ bồn chồn, mặt mày ủ rũ liền móc từ trong hộc bàn ra mấy viên kẹo đưa qua: “Ăn không?

Triệu Càn Khôn cười hì hì bảo: “Phải phải phải, tâm trạng cậu tốt nhất, tốt đến mức tí nữa thì giật sập cả rổ của người ta xuống!”​Khương Di vội vàng né tránh xin hàng: “Được rồi, được rồi, tớ sai rồi mà.

Hai người tiện đường ghé qua căng tin trường mua chút đồ ăn lót dạ, vừa mới bước chân vào lớp thì tiếng chuông báo giờ tự học tối cũng vừa vặn vang lên, Khương Di dẫm chân vào lớp đúng giây cuối cùng.​Hay là thế này đi, đợi đến Tết Dương lịch đúng dịp sinh nhật tớ, tụi mình quậy một bữa ra trò luôn!

Hai tiết tự học đầu tiên tối nay bị cô Nhạc Nhã chiếm dụng để chữa đề kiểm tra, phải đến nửa tiết cuối cùng mọi người mới có thời gian để tự làm bài tập. 

Lượng bài tập chất đống, Khương Di cắm cúi làm bài, đang làm thì bụng cô bỗng phát ra một tiếng “ục ục” khá rõ ràng.​”

Trong lớp chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy, Khương Di không chắc những người khác có nghe thấy hay không, nhưng Chu Úc Đinh ngồi ngay cạnh thì chắc chắn là nghe thấy rồi. Bởi vì ngay sau khi tiếng bụng cô kêu lên, Chu Úc Đinh đã lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô một cái.​Khương Di ôm lấy cô bạn, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế?

Vì mải về ký túc xá thay quần áo nên Khương Di chưa kịp ăn tối, cô theo bản năng lấy tay che bụng lại, xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường cho xong.​Phương Duy Tiêu cắn môi, ngập ngừng: “Dĩ nhiên là không phải rồi.

Sao cái hội chợ quê này cứ thích diễn ra trước mặt Chu Úc Đinh thế không biết? Cứ thế này thì hình tượng của cô còn cái nịt!​Khương Di trêu chọc: “Sao thế, muốn tớ đi làm bóng đèn cho hai người à?

Khương Di mím chặt bờ môi thành một đường thẳng, đang định mở lời chống chế thì một chiếc bánh mì vị dâu tây bỗng được đẩy sang góc bàn của cô, ngay sau đó là một hộp sữa chua.​Phương Duy Tiêu, thật lòng đấy, cậu đừng lãng phí thời gian vào tớ làm gì.

“Ăn đi!” Chu Úc Đinh buông lời ngắn gọn, súc tích.​”

Vẫn đang trong giờ học, ăn uống tạo ra tiếng động thì không hay lắm, Khương Di không muốn vi phạm kỷ luật liền bảo: “Cảm ơn cậu nhé, thôi tớ không ăn đâu, cậu cất đi.”​Sau vài giây hụt hẫng, cô ấy nhanh chóng lấy lại phong độ, kiêu hãnh ngẩng cao đầu như một con công kiêu kỳ, cười bảo: “Tớ chỉ tò mò nên hỏi chơi thôi, cậu không nghĩ là tớ hỏi vậy vì thích cậu đấy chứ?

Chu Úc Đinh khẽ “hừ” một tiếng: “Tiếng bụng cậu kêu to quá, làm tớ mất tập trung.”​”

“Hả?” Khương Di càng ngượng chín mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống, cô nhích người sang phía chiếc ghế trống của Chu Thiên Tình, bảo: “Xin lỗi nhé, vậy tớ ngồi xa ra một chút.”​Chu Úc Đinh nãy giờ vẫn gục mặt xuống bàn ngủ bỗng ngẩng đầu lên.

Cơn tức của Chu Úc Đinh nghẹn ứ ở lồng ngực, cậu chẳng thèm suy nghĩ gì nhiều, liền túm lấy cổ áo Khương Di xách người kéo tuột trở lại chỗ cũ: “Không được ngồi xa thế, ăn mau.”​Ta yêu tiền bạc, tiền bạc yêu ta, ngày trở thành phú bà không còn xa nữa!

Cảnh tượng này trông kỳ quặc tột cùng, hệt như một tay đại ca giang hồ đang bắt nạt một cô nữ sinh ngoan hiền vậy. Mấy bạn học hàng ghế phía sau nghe thấy động tĩnh không ngừng ngó nghiêng sang, thầm thì bàn tán.​Cô sợ Chu Úc Đinh không thích mình, sợ sau này sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa, và càng sợ hơn nữa là cái tâm tư nhỏ nhen này giấu không kỹ sẽ bị người ta phát hiện ra.

“Được rồi.”​” Chu Úc Đinh lên tiếng.

Khương Di đành phải nghe theo lời cậu, rụt rè xé vỏ bánh, thong thả ăn hết chiếc bánh mì dâu tây, sau đó hút sạch hộp sữa chua.​Cô ấy chìa ra một lon Coca, bảo: “Tặng cậu này.

Lúc cô tập trung ăn uống, hai bên má phồng lên trông y hệt như một con chuột hamster nhỏ, đáng yêu vô cùng.​Phương Duy Tiêu lập tức đùng đùng nổi giận, về nhà mách ngay với bố mình.

Thấy cô ăn xong, Chu Úc Đinh lại chìa thêm một chiếc bánh mì nhân đậu đỏ sang: “Ăn nốt cái này đi.”

“Tớ no rồi.”

“Ăn thêm chút nữa đi.”

Khương Di thực sự nuốt không trôi nữa, cô đưa tay ra, vô cùng cẩn trọng túm lấy một góc tay áo của cậu thiếu niên bên cạnh, giọng điệu mang theo chút cầu xin: “Chu Úc Đinh, cậu đừng bắt nạt tớ nữa mà.”

Chất giọng mềm mại, như một chiếc lông vũ khẽ khàng m*n tr*n qua vành tai người nghe.

Chu Úc Đinh hạ thấp giọng xuống: “Khương đại tiểu thư, tớ đâu có muốn bắt nạt cậu.” Nói rồi, cậu đưa tay lên vỗ vỗ nhẹ vào đầu cô nhóc, ngữ khí đầy vẻ chân thành: “Tớ chỉ muốn dỗ dành cậu thôi.”

Hết chương 31