Chương 71
Bạn trai cùng em ngủ
Trong nhà cơ hồ không có đồ dùng dành cho nữ sinh. Khăn mặt và bàn chải đánh răng đều là đồ mới, còn về áo ngủ, Chu Úc Đinh tìm một chiếc áo thun sạch của mình đưa cho Khương Di.
“Em đi tắm trước đi, anh giúp em trải giường.” Anh cầm chăn ga đi về phía phòng cho khách.
Khương Di nhận lấy, “vâng” một tiếng rồi quay người vào phòng tắm.
Tắm rửa xong, cô mặc chiếc áo thun bước ra ngoài thì không thấy Chu Úc Đinh đâu.
Khương Di nhẹ nhõm thở phào.
Chiếc áo thun này không quá rộng cũng không quá chật, vừa vặn che đến đùi, thực ra không tính là lộ liễu, nhưng lần đầu tiên mặc quần áo của bạn trai, tổng thể cứ có cảm giác quái quái thế nào ấy.
Ai ngờ vừa mới trở về phòng khách, Chu Úc Đinh đã ôm một chiếc chăn đẩy cửa bước vào: “Sợ em lạnh, anh lấy thêm một chiếc…”
Nói đến một nửa, anh bỗng cứng đờ người, ánh mắt nhìn trân trân vào thiếu nữ trước mặt.Đúng là một kẻ điên loạn!
Đây không phải lần đầu tiên anh thấy Khương Di mặc váy ngắn.
Hồi cấp ba cô mặc đồng phục JK, suốt hơn hai năm cuối cấp, ký ức đó anh vẫn còn nhớ như in.
Chỉ là lúc này, cô gái nhỏ lại mặc chiếc áo thun rộng thùng thình của anh, dưới vạt áo trống trải là đôi chân vừa thẳng vừa dài, khiến người ta dễ liên tưởng đến những điều không thể miêu tả.Cô chột dạ nhìn sang hướng khác giả vờ ngốc, Chu Úc Đinh cười khẽ một tiếng, cầm hộp bao cao su kia để lại chỗ cũ, sau đó dứt khoát cầm một hộp khác bỏ vào.
Chu Úc Đinh ho khan một tiếng, vành tai hơi ửng hồng.
Anh cố tình dời tầm mắt khỏi đôi chân cô, dừng lại trên gương mặt Khương Di, nhưng rồi nhận ra nhìn vào đây cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.Từ khi cô trở thành khách quen ở đây, trong nhà lúc nào cũng phải dự trữ sẵn đồ ngọt và nước có ga.
Trên cổ Khương Di khoác một chiếc khăn lau màu đen, làn da sau khi tắm trắng nõn nà hơi ửng hồng. Mái tóc cô vẫn còn đọng nước, một giọt nước dọc theo má thon trượt xuống, đột nhiên rơi vào cổ áo, thấm ướt vùng trước ngực…”
Chu Úc Đinh không dám nhìn tiếp nữa.Trưa hôm nay từ trường ra, hai người ghé qua siêu thị một chuyến.
“Ngủ sớm chút đi, ngủ ngon.” Giọng anh khô khốc.Triển lãm ảnh “Khám phá bộ lạc Châu Phi” vốn do một tay Hoắc Mân đứng ra tổ chức, hiện tại bà ta gặp chuyện, triển lãm tất nhiên cũng bị hủy bỏ giữa chừng.
Khương Di lại gọi anh lại: “Máy sấy tóc ở đâu vậy?””
“À… Để anh đi lấy, chờ một chút.”Thực ra có một chuyện Chu Úc Đinh đã giấu không kể cho Khương Di nghe.
Một lát sau, Chu Úc Đinh cầm máy sấy tóc quay lại.
Anh cắm phích điện, đứng yên một hồi, trong lòng đấu tranh tư tưởng dữ dội, chung quy vẫn không nỡ rời đi.
Anh ngồi xuống mép giường, kéo đầu Khương Di lại gần, bảo: “Để anh sấy cho.”Hồi cấp ba cô mặc đồng phục JK, suốt hơn hai năm cuối cấp, ký ức đó anh vẫn còn nhớ như in.
Khương Di hơi giật mình: “Ừm, được.”Tóc của Khương Di bẩm sinh có màu hạt dẻ, mềm mại, bồng bềnh và mượt mà như lụa.
Xét thấy Chu Úc Đinh không có nhiều kinh nghiệm sấy tóc, Khương Di liền hướng dẫn anh: “Sấy chân tóc trước rồi mới sấy đuôi tóc, giữ khoảng cách một chút với da đầu, nếu không sẽ rất hại tóc.””
Chu Úc Đinh không ngờ sấy tóc lại lắm quy tắc đến vậy, khẽ cười một tiếng: “Được rồi, bảo đảm làm bạn gái hài lòng.””……” Lý Hãn Dịch hiếm khi bị người khác làm cho nghẹn họng không nói lại được lời nào, đây là lần đầu tiên ông nhận ra cậu con trai này của mình nói chuyện mỉa mai, châm chọc cũng rất có nghề.
Tiếp đó, Khương Di quay lưng về phía anh để Chu Úc Đinh giúp mình sấy tóc.Để anh làm vệ sĩ nhí cho em à?
Học bá đúng là học bá, ban đầu Chu Úc Đinh còn có chút vụng về, nhưng dần dần động tác liền trở nên thuần thục.
Tóc của Khương Di bẩm sinh có màu hạt dẻ, mềm mại, bồng bềnh và mượt mà như lụa. Những ngón tay thon gầy của Chu Úc Đinh luồn qua kẽ tóc cô. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy gáy trắng ngần, xương quai xanh thanh mảnh, cùng với vùng cổ áo lấp ló sau lớp vải.”Sức khỏe trao tay, tính mạng gửi gắm.
Cổ họng anh thắt lại, sống lưng hơi căng lên giống như một dây cung kéo chặt.”Anh ăn cơm nhà em, uống nước nhà em, sau khi lớn lên thì phải lấy thân báo đáp.
Sấy tóc xong, Chu Úc Đinh không nán lại lâu nữa.
Lúc ra cửa, anh dặn dò Khương Di: “Buổi tối nhớ khóa chặt cửa nhé.”Chu Úc Đinh hỏi:【 Sao lại không ngủ được?
“Biết rồi mà ——”…
Bước ra khỏi phòng khách, Chu Úc Đinh mở tủ lạnh lấy ra một chai nước đá, vặn nắp tu một hơi cạn sạch, sau đó đi vào phòng tắm xả nước lạnh.】
…Hôm nay, hai người đang đi dạo gần sân vận động, Khương Di vừa sờ nắn cánh tay Chu Úc Đinh vừa lẩm bẩm: “Đây là cơ sấp tròn, còn đây là cơ gấp cổ tay quay…
Mấy ngày đầu khai giảng chưa có việc gì nhiều, hai người phần lớn thời gian đều ở trong căn hộ, thỉnh thoảng ra ngoài xem phim.Trong suốt mười chín năm cuộc đời của anh, anh đã từng nếm qua rất nhiều viên kẹo, nhưng Khương Di chắc chắn là viên kẹo ngọt ngào nhất.
Trưa hôm nay từ trường ra, hai người ghé qua siêu thị một chuyến.
Khóa vân tay của căn hộ Thủy Chi Quận đã được tích hợp thêm vân tay của Khương Di.
Từ khi cô trở thành khách quen ở đây, trong nhà lúc nào cũng phải dự trữ sẵn đồ ngọt và nước có ga.”Chúng mình cùng chơi chung nhé.
Siêu thị người qua kẻ lại tấp nập, Chu Úc Đinh đẩy xe mua sắm, Khương Di khoác tay anh.
Nếu tuổi tác lớn thêm một chút, trông hai người họ chẳng khác nào một cặp vợ chồng trẻ đang trải qua cuộc sống thường nhật.Những ngón tay thon gầy của Chu Úc Đinh luồn qua kẽ tóc cô.
Chu Úc Đinh mua cánh gà, sườn heo cùng một ít rau củ để chuẩn bị cho bữa tối, còn Khương Di chọn một ít trái cây.”
Lúc xếp hàng tính tiền, Chu Úc Đinh sực nhớ ra còn thiếu một thứ, liền bảo: “Em cứ xếp hàng trước đi, anh đi lấy chai nước mắm.””
“Được.””
Khương Di di chuyển chậm rãi theo dòng người.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua kệ hàng bày biện bao cao su ở bên cạnh, bỗng nhiên dừng lại.
Nói thật, cô có chút tò mò không biết thứ này rốt cuộc trông như thế nào, dù sao lớn chừng này rồi cô vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy.
Thế là thừa dịp không ai chú ý, Khương Di lén lút cầm một hộp thả vào xe mua sắm.Nói đến một nửa, anh bỗng cứng đờ người, ánh mắt nhìn trân trân vào thiếu nữ trước mặt.
Vừa mới làm xong “chuyện xấu”, bỗng nhiên có một bàn tay vươn tới.Cổ họng anh thắt lại, sống lưng hơi căng lên giống như một dây cung kéo chặt.
Khương Di giật mình quay người lại, liền thấy Chu Úc Đinh đã đứng ở phía sau từ lúc nào, biểu cảm trên mặt vô cùng vi diệu.Ngay sau đó, giảng viên dẫn đầu lời thề, cả phòng thí nghiệm vang lên những tiếng hô đồng thanh, dõng dạc:
Cô chột dạ nhìn sang hướng khác giả vờ ngốc, Chu Úc Đinh cười khẽ một tiếng, cầm hộp bao cao su kia để lại chỗ cũ, sau đó dứt khoát cầm một hộp khác bỏ vào.Vụ việc của Hoắc Mân trên mạng xã hội vẫn không ngừng lên men, mức độ thảo luận ngày một lớn hơn.
Hai hộp có bao bì giống hệt nhau, Khương Di đang thắc mắc thì Chu Úc Đinh đã ôm lấy eo cô, ghé sát tai nói nhỏ: “Hộp em lấy lúc nãy nhỏ size rồi!”Anh cắm phích điện, đứng yên một hồi, trong lòng đấu tranh tư tưởng dữ dội, chung quy vẫn không nỡ rời đi.
“……”Bản tin cho biết, 12 năm trước, Hoắc Mân và chồng đã nhận nuôi một đứa trẻ từ viện mồ côi về nhà, nửa năm sau đứa trẻ đó đột nhiên mất tích không rõ tung tích.
Hộp Khương Di lấy lúc nãy là size tiêu chuẩn, còn hộp Chu Úc Đinh lấy… là size lớn!Nội dung bộ phim này cũng bình thường, cốt truyện có phần rập khuôn và cũ kỹ.
Trong nháy mắt, đầu óc Khương Di nổ tung, suy nghĩ bắt đầu bay xa theo hướng hoàn toàn không trong sáng.Mỗi lần tan học, cô còn hào hứng kéo Chu Úc Đinh kể đi kể lại không biết chán.
Xách túi đồ về đến nhà, sau khi sắp xếp mọi thứ vào vị trí, Chu Úc Đinh quơ quơ hộp bao cao su trước mặt cô, đè Khương Di ngã xuống sofa, cắn nhẹ môi cô trêu chọc: “Khương đại tiểu thư, muốn ngủ với anh đến mức gấp gáp thế cơ à?”Nếu tuổi tác lớn thêm một chút, trông hai người họ chẳng khác nào một cặp vợ chồng trẻ đang trải qua cuộc sống thường nhật.
“Em…” Mặt Khương Di đỏ như sắp nhỏ ra máu, cô cứng họng cãi cố: “Em chỉ là muốn nghiên cứu trước một chút thôi!”Khương Di ngước lên hôn nhẹ vào khóe môi anh: “Không phải, để làm chồng nuôi từ bé của em.
“Có gì mà nghiên cứu, thứ này có phải để cho em dùng đâu.”Chu Úc Đinh ngửa đầu cười lớn: “Được chứ!
Khương Di xấu hổ muốn chết, vùi đầu vào ngực anh: “Em giúp anh nghiên cứu được chưa?””
Chu Úc Đinh ngửa đầu cười lớn: “Được chứ!”Trên vai ông gánh vác quá nhiều xiềng xích của gia tộc, ngay từ khi sinh ra đã định sẵn là không thể tháo gỡ và cũng không thể trốn chạy.
Sau một hồi trêu chọc, Khương Di càng thêm ngượng ngùng. Cô đem hộp đồ đó nhét sâu vào trong tủ, cuối cùng cũng quên bẵng luôn chuyện nghiên cứu.”
…Nhưng sự thật là thi thể của đứa trẻ đã bị bà ta bí mật xử lý và chôn cất ở vùng Tây Sơn ngoại ô kinh thành.
Sau khi khai giảng, cuộc sống học tập nhanh chóng đi vào quỹ đạo.
Học kỳ này, lịch học của sinh viên trường y vẫn dày đặc như cũ, lại còn có thêm các tiết thực hành giải phẫu.
Theo lời các thầy cô giáo, đây là cách để tạo “bước đệm tâm lý” cho sinh viên, giúp họ rèn luyện lòng can đảm từ sớm.”
Buổi học giải phẫu đầu tiên, giảng viên hướng dẫn cả lớp thực hiện “Nghi lễ tuyên thệ”.
Đây là một phần vô cùng trang nghiêm và trịnh trọng, mỗi sinh viên sẽ dâng một nhành hoa lên “người thầy thầm lặng” (thi thể hiến tặng cho y học) để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những cống hiến của họ cho sự nghiệp y khoa.Siêu thị người qua kẻ lại tấp nập, Chu Úc Đinh đẩy xe mua sắm, Khương Di khoác tay anh.
Ngay sau đó, giảng viên dẫn đầu lời thề, cả phòng thí nghiệm vang lên những tiếng hô đồng thanh, dõng dạc:Cô nào có ngốc chút nào, rõ ràng là thông minh đến mức khiến người ta phải nể phục.
“Sức khỏe trao tay, tính mạng gửi gắm. Tôi tự nguyện hiến dâng cả đời mình cho sự nghiệp y học, yêu tổ quốc, trung thành với nhân dân…”Chu Úc Đinh đã chụp ảnh và quay video lại làm bằng chứng, sau đó lập tức báo cảnh sát.
Sau tiết học đó, Khương Di cảm thấy trên vai mình như có thêm một phần sứ mệnh thiêng liêng.
Trước đây cô chọn ngành y phần lớn là theo ý nguyện của Chương Tịnh, nhưng kể từ khi nhập học đến nay, cô càng lúc càng nhận ra bản thân thực sự yêu thích và nguyện ý cống hiến cả đời cho công việc này.…
Có một vài sinh viên chưa kịp thích nghi, sau khi học xong tiết giải phẫu suốt mấy ngày liền đều không nuốt nổi cơm.
Đừng nhìn Khương Di ngày thường nhát gan, lúc cầm dao mổ hay kẹp phẫu thuật, động tác của cô lại đặc biệt thuần thục và chuẩn xác, thường xuyên được giảng viên khen ngợi.
Mỗi lần tan học, cô còn hào hứng kéo Chu Úc Đinh kể đi kể lại không biết chán.Lúc xếp hàng tính tiền, Chu Úc Đinh sực nhớ ra còn thiếu một thứ, liền bảo: “Em cứ xếp hàng trước đi, anh đi lấy chai nước mắm.
Hôm nay, hai người đang đi dạo gần sân vận động, Khương Di vừa sờ nắn cánh tay Chu Úc Đinh vừa lẩm bẩm: “Đây là cơ sấp tròn, còn đây là cơ gấp cổ tay quay…””
Chu Úc Đinh cạn lời, anh hoài nghi bạn gái mình học nhiều quá nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi.”
“Khương đại tiểu thư, em coi anh là mô hình giải phẫu nhân thể đấy à?”Đây là một phần vô cùng trang nghiêm và trịnh trọng, mỗi sinh viên sẽ dâng một nhành hoa lên “người thầy thầm lặng” (thi thể hiến tặng cho y học) để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những cống hiến của họ cho sự nghiệp y khoa.
Khương Di cười hì hì lao vào lòng anh: “Em chỉ đang ôn tập lại cấu trúc cơ thể người thôi mà.””
Chu Úc Đinh cúi xuống hôn cô một cái, khẽ nhướng mày: “Vậy về nhà đi? Anh c** s*ch cho em ôn tập thoải mái.”Chu Úc Đinh ho khan một tiếng, vành tai hơi ửng hồng.
“Được thôi, em cũng đâu có chịu thiệt.””
Trải qua một thời gian dài ở bên nhau, Khương Di cũng đã nắm thóp được anh.
Chu Úc Đinh thực chất chỉ là “kẻ mạnh miệng”, ngoài miệng thì nói những lời đen tối trêu chọc vậy thôi chứ hành động lại vô cùng chừng mực, lần nào cũng chỉ biết dùng lời nói để uy h**p cô.Trời đã dần chuyển về đêm, việc cứ ngồi đây khơi lại những chuyện cũ năm xưa cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Chu Úc Đinh thoáng ngẩn ra, bóp nhẹ eo cô: “Em mới bao nhiêu tuổi chứ, đừng lúc nào cũng bị sắc đẹp làm mờ mắt.””
“Em mới không có nhé.””
Đùa giỡn một hồi, buổi chiều cả hai đều không có tiết học, Chu Úc Đinh đề nghị đến phòng tự học.
Chỉ là khi đi ngang qua tòa nhà nghệ thuật, họ bị một sự việc thu hút sự chú ý.”Con thực sự không muốn quay về sao?
Trước sảnh tòa nhà nghệ thuật có rất đông người tụ tập, các nhân viên công tác đang bận rộn tháo dỡ các thiết bị liên quan đến triển lãm ảnh “Khám phá bộ lạc Châu Phi”.
Khương Di cảm thấy kỳ lạ, cô nhớ rõ triển lãm ảnh này theo kế hoạch phải đến cuối tháng Ba mới kết thúc, tính ra vẫn còn hơn mười ngày nữa, tại sao lại đột ngột đóng cửa sớm như vậy?”
Cô quay sang nhìn Chu Úc Đinh: “Anh có biết tại sao không?”Đừng nhìn Khương Di ngày thường nhát gan, lúc cầm dao mổ hay kẹp phẫu thuật, động tác của cô lại đặc biệt thuần thục và chuẩn xác, thường xuyên được giảng viên khen ngợi.
Chu Úc Đinh không nói gì, trực tiếp mở điện thoại tìm kiếm một tin tức rồi đưa cho cô xem.Một lát sau, ông lên tiếng: “Bố đã sắp xếp cho bộ phận truyền thông của tập đoàn bắt đầu xử lý khủng hoảng, thời gian tới, cuộc hôn nhân năm xưa giữa bố và mẹ con sẽ dần được công khai cho dư luận biết.
Tiêu đề bản tin vô cùng giật gân:【Nữ nghệ sĩ nổi tiếng giết người giấu xác, chân tướng bị phơi bày sau 12 năm!】Hai hộp có bao bì giống hệt nhau, Khương Di đang thắc mắc thì Chu Úc Đinh đã ôm lấy eo cô, ghé sát tai nói nhỏ: “Hộp em lấy lúc nãy nhỏ size rồi!
Khương Di rùng mình một cái, ngón tay run run bấm vào bài viết, đập vào mắt cô chính là gương mặt của Hoắc Mân. Tuy rằng bức ảnh đã được làm mờ nhưng những ai từng gặp qua bà ta thì đều có thể nhận ra ngay lập tức.”
Bản tin cho biết, 12 năm trước, Hoắc Mân và chồng đã nhận nuôi một đứa trẻ từ viện mồ côi về nhà, nửa năm sau đứa trẻ đó đột nhiên mất tích không rõ tung tích.
Hoắc Mân đã dùng tiền mua chuộc viện trưởng viện mồ côi, lừa dối chồng mình rằng đứa trẻ có tính khí quá nghịch ngợm, ngỗ ngược không thể nuôi dạy nổi nên đã đem trả lại viện mồ côi.
Nhưng sự thật là thi thể của đứa trẻ đã bị bà ta bí mật xử lý và chôn cất ở vùng Tây Sơn ngoại ô kinh thành.”
Gần đây vùng Tây Sơn được quy hoạch khởi công xây dựng, trong lúc đào đất, máy xúc đã vô tình đào trúng bộ hài cốt, từ đó chân tướng sự việc năm xưa mới dần được đưa ra ánh sáng.”
Xem xong bản tin, hai tay Khương Di run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.
Tuy rằng từ sớm cô đã biết tinh thần của Hoắc Mân không bình thường, nhưng đột nhiên biết được người hàng xóm bấy lâu nay của mình lại là một kẻ sát nhân thì không ai có thể giữ được bình tĩnh.
Nhớ lại tất cả những lần tiếp xúc với Hoắc Mân trước đây, Khương Di cảm thấy sống lưng lạnh toát.”
Cô bỗng nhớ lại tin nhắn nặc danh kỳ lạ mà mình nhận được hồi đợt nghĩa vụ quân sự, chắc chắn mười mươi cũng là do Hoắc Mân gửi đến.
Đúng là một kẻ điên loạn!Hoắc Mân nói gì ông liền tin nấy, hơn nữa lúc đó cả ông và Hoắc Mân đều còn trẻ, luôn nghĩ rằng sau khi bồi bổ, điều dưỡng cơ thể tốt thì sẽ sớm có thêm những đứa con khác, chính vì vậy ông hoàn toàn bỏ bê Chu Úc Đinh.
Nhịp thở của Khương Di trở nên dồn dập, Chu Úc Đinh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, khẽ vỗ về lên lưng cô.Ông mặc một bộ vest màu đen lịch lãm, ngồi trong xe ô tô hút thuốc.
“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”Thay vì ngồi đây hối hận những chuyện đã qua, ông nên tranh thủ thời gian đi bước nữa, biết đâu muộn mằn lại có thêm mụn con nối dõi đấy.
Khương Di ôm chặt lấy anh: “Anh biết chuyện này từ khi nào?”Khóe môi Chu Úc Đinh không tự chủ được mà cong lên.
“Ngày hôm qua.”Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, Chu Úc Đinh bỗng hỏi một câu: “Tôi muốn hỏi Lý tổng một chuyện, năm đó tại sao ông lại quyết định kết hôn với mẹ tôi?
Thực ra có một chuyện Chu Úc Đinh đã giấu không kể cho Khương Di nghe.
Hồi kỳ nghỉ đông vừa rồi, lúc anh ở Lam Thành lại tiếp tục nhận được một bưu kiện nặc danh do Hoắc Mân gửi tới, bên trong là một xấp tiền âm phủ, một con dao gọt hoa quả và một chiếc áo dính đầy vết máu.】
Chu Úc Đinh đã chụp ảnh và quay video lại làm bằng chứng, sau đó lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát đã liên hệ với luật sư của Hoắc Mân, bên kia trả lời vô cùng mang tính chất thủ tục rằng sẽ phối hợp điều tra và cố gắng bồi thường tổn thất.Hồi kỳ nghỉ đông vừa rồi, lúc anh ở Lam Thành lại tiếp tục nhận được một bưu kiện nặc danh do Hoắc Mân gửi tới, bên trong là một xấp tiền âm phủ, một con dao gọt hoa quả và một chiếc áo dính đầy vết máu.
Bản thân Chu Úc Đinh là người học luật nên anh hiểu rất rõ hành vi này của Hoắc Mân cùng lắm chỉ bị xử phạt hành chính theo 《 Luật xử phạt quản lý trị an 》, phạt tiền hoặc tạm giam vài ngày, đối với Hoắc Mân mà nói chẳng khác nào gãi ngứa.
Anh không còn trông mong gì vào việc Lý Hãn Dịch có thể quản lý nổi người phụ nữ điên loạn này, nên đã bắt đầu thông qua các mối quan hệ trong ngành luật để điều tra lại toàn bộ quá khứ của Hoắc Mân.”Ngày hôm qua.
Người ta chỉ cần làm chuyện khuất tất thì kiểu gì cũng sẽ để lại dấu vết.
Chu Úc Đinh ban đầu tra được chuyện bà ta làm giả bằng cấp và gian lận học thuật, nhưng cũng gần như cùng thời điểm đó, vụ việc chôn xác ở vùng Tây Sơn bị phanh phui.
Người mắc bệnh tâm thần khi phạm tội có phải chịu trách nhiệm hình sự hay không thì tạm thời chưa thể khẳng định, nhưng với tình hình hiện tại của Hoắc Mân, ngay cả khi chỉ phải chịu trách nhiệm dân sự thì nửa đời còn lại của bà ta chắc chắn sẽ bị cưỡng chế cách ly để điều trị tâm thần.Lúc đó, anh còn chưa biết số phận sẽ đưa đẩy mình về đâu, trong lòng vừa có sự dũng cảm lại vừa mang theo nỗi bất an, lo sợ.
Khương Di bên cạnh nỗi sợ hãi, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi xót xa khôn tả.
Trước đây cô thực sự từng cảm thấy tiếc nuối vì khoảng thời gian hai người ở bên nhau hồi nhỏ quá ngắn ngủi. Nhưng giờ đây, cô lại vô cùng may mắn và biết ơn vì năm đó anh đã rời đi kịp thời.”
“Chu Úc Đinh, nếu có thể quay trở lại thời thơ ấu, anh có còn đến con ngõ Đông Đường Tử nữa không?”Cánh cửa phòng bật mở, một cô bé thắt bím tóc hai bên bước vào.
Chu Úc Đinh trầm tư một lát: “Chắc là vẫn sẽ đến thôi.””Khương đại tiểu thư, em coi anh là mô hình giải phẫu nhân thể đấy à?
Lúc đó, anh còn chưa biết số phận sẽ đưa đẩy mình về đâu, trong lòng vừa có sự dũng cảm lại vừa mang theo nỗi bất an, lo sợ.
Chu Úc Đinh vẫn nhớ như in buổi chiều ngày hôm đó, anh ngồi bó gối một mình trong căn phòng chứa đầy đồ chơi, tâm trạng vô cùng ủ rũ. Cánh cửa phòng bật mở, một cô bé thắt bím tóc hai bên bước vào.Người ta chỉ cần làm chuyện khuất tất thì kiểu gì cũng sẽ để lại dấu vết.
Cô bé ấy cười hì hì xòe bàn tay ra trước mặt anh, hỏi: “Anh trai xinh đẹp, anh có muốn ăn kẹo không?”Mỗi lần Khương Di ở lại qua đêm tại đây, hai người bọn họ đều tự động chia phòng ra để ngủ, đây là một sự ngầm hiểu và tôn trọng lẫn nhau giữa hai bên.
“Chúng mình cùng chơi chung nhé.”Anh cố tình dời tầm mắt khỏi đôi chân cô, dừng lại trên gương mặt Khương Di, nhưng rồi nhận ra nhìn vào đây cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
“Nếu anh còn gọi em là đồ ngốc, em sẽ không bao giờ đến tìm anh nữa đâu.”Tuy rằng từ sớm cô đã biết tinh thần của Hoắc Mân không bình thường, nhưng đột nhiên biết được người hàng xóm bấy lâu nay của mình lại là một kẻ sát nhân thì không ai có thể giữ được bình tĩnh.
Cô nào có ngốc chút nào, rõ ràng là thông minh đến mức khiến người ta phải nể phục. Trong suốt mười chín năm cuộc đời của anh, anh đã từng nếm qua rất nhiều viên kẹo, nhưng Khương Di chắc chắn là viên kẹo ngọt ngào nhất.Buổi học giải phẫu đầu tiên, giảng viên hướng dẫn cả lớp thực hiện “Nghi lễ tuyên thệ”.
Khương Di sụt sịt mũi, nói: “Nếu có thể quay trở lại hồi nhỏ, em nhất định sẽ dắt anh về nhà em nuôi.”Lúc ra cửa, anh dặn dò Khương Di: “Buổi tối nhớ khóa chặt cửa nhé.
Chu Úc Đinh trêu: “Dắt anh về nhà làm gì? Để anh làm vệ sĩ nhí cho em à?””
Khương Di ngước lên hôn nhẹ vào khóe môi anh: “Không phải, để làm chồng nuôi từ bé của em.”Xách túi đồ về đến nhà, sau khi sắp xếp mọi thứ vào vị trí, Chu Úc Đinh quơ quơ hộp bao cao su trước mặt cô, đè Khương Di ngã xuống sofa, cắn nhẹ môi cô trêu chọc: “Khương đại tiểu thư, muốn ngủ với anh đến mức gấp gáp thế cơ à?
Chu Úc Đinh thoáng ngẩn người.Anh không còn trông mong gì vào việc Lý Hãn Dịch có thể quản lý nổi người phụ nữ điên loạn này, nên đã bắt đầu thông qua các mối quan hệ trong ngành luật để điều tra lại toàn bộ quá khứ của Hoắc Mân.
“Anh ăn cơm nhà em, uống nước nhà em, sau khi lớn lên thì phải lấy thân báo đáp.” Khương Di vòng tay ôm lấy cổ anh, dõng dạc tuyên bố: “Em sẽ luôn bảo vệ anh.””
Khóe môi Chu Úc Đinh không tự chủ được mà cong lên. Dưới bầu trời chiều chập choạng tối, anh bế bổng cô lên: “Khương đại tiểu thư đúng là biết cách yêu thương anh quá đi mất.””
…”Chu Úc Đinh, nếu có thể quay trở lại thời thơ ấu, anh có còn đến con ngõ Đông Đường Tử nữa không?
Triển lãm ảnh “Khám phá bộ lạc Châu Phi” vốn do một tay Hoắc Mân đứng ra tổ chức, hiện tại bà ta gặp chuyện, triển lãm tất nhiên cũng bị hủy bỏ giữa chừng.
Ngày hôm sau, Chu Úc Đinh có cuộc gặp mặt với Lý Hãn Dịch.Khương Di di chuyển chậm rãi theo dòng người.
Anh tự nhận bản thân không phải là một người lạnh lùng, bạc bẽo với tình thân, nhưng khi đối diện với Lý Hãn Dịch, anh thực sự không biết phải nói gì, giữa họ không có tình cảm cha con, mà cũng chẳng có lòng thù hận.”
Mấy ngày không gặp, khí chất trầm ổn trên người Lý Hãn Dịch vẫn không hề thay đổi.
Với năng lực và thế lực của nhà họ Lý, việc giúp ông phủi sạch mọi liên quan trong chuyện này là vô cùng dễ dàng.
Ông mặc một bộ vest màu đen lịch lãm, ngồi trong xe ô tô hút thuốc.là size lớn!
“Con thực sự không muốn quay về sao?” Gương mặt Lý Hãn Dịch vô cùng nghiêm nghị, trầm mặc một hồi lâu như đang suy tính điều gì đó.”
Một lát sau, ông lên tiếng: “Bố đã sắp xếp cho bộ phận truyền thông của tập đoàn bắt đầu xử lý khủng hoảng, thời gian tới, cuộc hôn nhân năm xưa giữa bố và mẹ con sẽ dần được công khai cho dư luận biết.”Nhịp thở của Khương Di trở nên dồn dập, Chu Úc Đinh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, khẽ vỗ về lên lưng cô.
Sắc mặt Chu Úc Đinh vẫn vô cùng nhạt nhẽo: “Tùy ông, ông muốn làm thế nào là việc của ông, chẳng liên quan gì đến tôi cả, miễn là đừng đến làm phiền cuộc sống của tôi là được.””
“Con đang hẹn hò với con gái của Chương Tịnh à?””Được.
Chu Úc Đinh thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy, chúng tôi đang yêu nhau, sau này còn tính chuyện kết hôn nữa, ông có phản đối cũng vô ích thôi. Tốt nhất là đừng có ý định động vào tôi, và càng đừng bao giờ có ý định đụng đến cô ấy.”Khương Di bên cạnh nỗi sợ hãi, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi xót xa khôn tả.
Lý Hãn Dịch hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, động tác hút thuốc vô cùng thanh lịch và nhã nhặn, mang đậm phong thái của một vị công tử nhà giàu.
Ông nói: “Bố thực sự rất hối hận vì năm đó đã để bà ngoại đón con quay trở về Lam Thành.”Bản thân Chu Úc Đinh là người học luật nên anh hiểu rất rõ hành vi này của Hoắc Mân cùng lắm chỉ bị xử phạt hành chính theo 《 Luật xử phạt quản lý trị an 》, phạt tiền hoặc tạm giam vài ngày, đối với Hoắc Mân mà nói chẳng khác nào gãi ngứa.
Thời điểm đó, Lý Hãn Dịch mới vừa tiếp quản các công việc của tập đoàn, hoàn toàn không có thời gian và tâm trí để để mắt đến một đứa trẻ.
Hoắc Mân nói gì ông liền tin nấy, hơn nữa lúc đó cả ông và Hoắc Mân đều còn trẻ, luôn nghĩ rằng sau khi bồi bổ, điều dưỡng cơ thể tốt thì sẽ sớm có thêm những đứa con khác, chính vì vậy ông hoàn toàn bỏ bê Chu Úc Đinh.Trước đây cô chọn ngành y phần lớn là theo ý nguyện của Chương Tịnh, nhưng kể từ khi nhập học đến nay, cô càng lúc càng nhận ra bản thân thực sự yêu thích và nguyện ý cống hiến cả đời cho công việc này.
Chu Úc Đinh dửng dưng đáp: “Hối hận bây giờ thì có ích gì nữa đâu, Lý tổng. Thay vì ngồi đây hối hận những chuyện đã qua, ông nên tranh thủ thời gian đi bước nữa, biết đâu muộn mằn lại có thêm mụn con nối dõi đấy.”Khương Di cảm thấy kỳ lạ, cô nhớ rõ triển lãm ảnh này theo kế hoạch phải đến cuối tháng Ba mới kết thúc, tính ra vẫn còn hơn mười ngày nữa, tại sao lại đột ngột đóng cửa sớm như vậy?
“……” Lý Hãn Dịch hiếm khi bị người khác làm cho nghẹn họng không nói lại được lời nào, đây là lần đầu tiên ông nhận ra cậu con trai này của mình nói chuyện mỉa mai, châm chọc cũng rất có nghề.Anh c** s*ch cho em ôn tập thoải mái.
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, Chu Úc Đinh bỗng hỏi một câu: “Tôi muốn hỏi Lý tổng một chuyện, năm đó tại sao ông lại quyết định kết hôn với mẹ tôi?”Xem xong phim đã hơn 10 giờ đêm, hai người đi ăn một chút đồ ăn khuya rồi cùng nhau quay trở về căn hộ Thủy Chi Quận.
Lý Hãn Dịch trầm mặc hồi lâu, mãi sau mới chậm rãi buông ra một câu: “Bởi vì lúc đó còn trẻ.”】
Khi còn trẻ, lòng tự tôn luôn cao ngút trời, người ta luôn ảo tưởng rằng bản thân có thể thay đổi được rất nhiều việc.
Khoảng thời gian vừa mới tốt nghiệp đại học, mối quan hệ giữa Lý Hãn Dịch và gia đình vô cùng căng thẳng.
Ông thừa biết chuyện hôn nhân đại sự của mình bản thân không thể tự ý quyết định, nhưng vì muốn đánh cược một phen với số phận, ông đã giấu nhẹm hoàn cảnh gia đình thực sự của mình với Chu Nghiên để cùng bà đi đăng ký kết hôn.Tiêu đề bản tin vô cùng giật gân:【Nữ nghệ sĩ nổi tiếng giết người giấu xác, chân tướng bị phơi bày sau 12 năm!
Khoảng thời gian sau khi cưới quả thực vô cùng ngọt ngào, hạnh phúc, thế nhưng hiện thực cuộc sống lại vô cùng tàn khốc.
Trên vai ông gánh vác quá nhiều xiềng xích của gia tộc, ngay từ khi sinh ra đã định sẵn là không thể tháo gỡ và cũng không thể trốn chạy.
Chính vì vậy, sau khi ly hôn với Chu Nghiên, ông đã chấp nhận sự sắp đặt hôn nhân thương mại của gia đình.Người mắc bệnh tâm thần khi phạm tội có phải chịu trách nhiệm hình sự hay không thì tạm thời chưa thể khẳng định, nhưng với tình hình hiện tại của Hoắc Mân, ngay cả khi chỉ phải chịu trách nhiệm dân sự thì nửa đời còn lại của bà ta chắc chắn sẽ bị cưỡng chế cách ly để điều trị tâm thần.
Chu Úc Đinh nghe xong câu trả lời liền khẽ cười một tiếng, nhàn nhạt bảo: “Làm gì có cái gọi là xiềng xích gia tộc chứ, chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.”Cô đem hộp đồ đó nhét sâu vào trong tủ, cuối cùng cũng quên bẵng luôn chuyện nghiên cứu.
Trời đã dần chuyển về đêm, việc cứ ngồi đây khơi lại những chuyện cũ năm xưa cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Lý Hãn Dịch nói: “Bố vẫn giữ nguyên câu nói đó, bất luận thế nào bố vẫn luôn là bố của con. Nếu như con và Khương Di ngày vui sắp cận kề, nhớ thông báo cho bố một tiếng.”Khi còn trẻ, lòng tự tôn luôn cao ngút trời, người ta luôn ảo tưởng rằng bản thân có thể thay đổi được rất nhiều việc.
…Chu Úc Đinh thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy, chúng tôi đang yêu nhau, sau này còn tính chuyện kết hôn nữa, ông có phản đối cũng vô ích thôi.
Vụ việc của Hoắc Mân trên mạng xã hội vẫn không ngừng lên men, mức độ thảo luận ngày một lớn hơn.
Người ta thường nói giữa thiên tài và kẻ điên đôi khi chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, và Hoắc Mân chính là một minh chứng điển hình cho câu nói đó.Cô bé ấy cười hì hì xòe bàn tay ra trước mặt anh, hỏi: “Anh trai xinh đẹp, anh có muốn ăn kẹo không?
Có lẽ do chịu ảnh hưởng tâm lý từ vụ việc kinh hoàng của Hoắc Mân, mấy ngày hôm nay Khương Di ngủ nghê không được an giấc, trong giấc mơ cô liên tục mơ thấy Hoắc Mân cầm một con dao dính đầy máu đuổi theo mình đòi mạng.Chu Úc Đinh thực chất chỉ là “kẻ mạnh miệng”, ngoài miệng thì nói những lời đen tối trêu chọc vậy thôi chứ hành động lại vô cùng chừng mực, lần nào cũng chỉ biết dùng lời nói để uy h**p cô.
Hôm nay là ngày cuối tuần, Chu Úc Đinh đưa Khương Di đi xem phim để giải tỏa tâm lý.
Khương Di lần đầu tiên không chọn thể loại phim trinh thám tội phạm yêu thích nữa, mà đổi sang một bộ phim hài tình cảm nhẹ nhàng.
Nội dung bộ phim này cũng bình thường, cốt truyện có phần rập khuôn và cũ kỹ.
Xem xong phim đã hơn 10 giờ đêm, hai người đi ăn một chút đồ ăn khuya rồi cùng nhau quay trở về căn hộ Thủy Chi Quận.Chu Úc Đinh nghe xong câu trả lời liền khẽ cười một tiếng, nhàn nhạt bảo: “Làm gì có cái gọi là xiềng xích gia tộc chứ, chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.
Mỗi lần Khương Di ở lại qua đêm tại đây, hai người bọn họ đều tự động chia phòng ra để ngủ, đây là một sự ngầm hiểu và tôn trọng lẫn nhau giữa hai bên.Cảnh sát đã liên hệ với luật sư của Hoắc Mân, bên kia trả lời vô cùng mang tính chất thủ tục rằng sẽ phối hợp điều tra và cố gắng bồi thường tổn thất.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi và trở về phòng ngủ của mình, Chu Úc Đinh nhắn tin cho Khương Di:【Em ngủ chưa?】Để anh đi lấy, chờ một chút.
Khương Di trả lời ngay:【Chưa, em không ngủ được.】Sau khi khai giảng, cuộc sống học tập nhanh chóng đi vào quỹ đạo.
Chu Úc Đinh hỏi:【 Sao lại không ngủ được?】”
Khương Di gửi kèm một chiếc icon đau đầu:【[Khóc ròng] Tại cái tay em ngứa quá, vừa rồi lướt Weibo lại không kìm lòng được mà vào tìm kiếm đọc tiếp diễn biến vụ án của dì Hoắc…】
Cô cũng không hiểu nổi tâm lý này của mình là bị làm sao nữa, rõ ràng trong lòng sợ hãi muốn chết, nhưng tính tò mò thì lại cứ trỗi dậy không ngăn nổi.
Chu Úc Đinh ở phòng bên cạnh khẽ thở dài một tiếng, anh ngồi thẫn thờ trên giường một lát rồi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, dứt khoát đứng dậy ôm lấy chiếc gối của mình đi thẳng sang phòng của Khương Di.
Trong phòng Khương Di lúc này chỉ thắp duy nhất một chiếc đèn ngủ ở đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ.
Cô vừa mở cửa phòng ra liền nhìn thấy Chu Úc Đinh đã đứng lù lù ở cửa, hai ánh mắt chạm nhau, cả hai người đều thoáng ngẩn ra một lát.
“Anh… anh làm gì thế?”
Chu Úc Đinh vô cùng tự nhiên quen đường cũ bước vào trong phòng cô, đá văng đôi dép đi trong nhà rồi thoăn thoắt leo lên giường, đưa tay vỗ vỗ vào khoảng trống lớn ở ngay bên cạnh, thản nhiên bảo: “Lại đây nào, bạn trai cùng em ngủ.”
Hết chương 71