Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 63

Chương 63

Anh mặc màu hồng có đẹp không?


Bầu không khí ám muội lặng lẽ lan tràn giữa hai người. 

Trong không gian thoang thoảng một mùi hương hoa không tên, ngọt ngào đến mức chỉ cần hít một hơi cũng thấy say đắm. 

Cách đó không xa, một cặp tình nhân trẻ tuổi đang chơi máy ảnh thổi bong bóng, những chiếc bong bóng bay ra đều mang sắc hồng lãng mạn.

Mọi thứ đều hoàn hảo và vừa vặn, nếu như Chu Úc Đinh không thốt ra câu nói đầy tính “khiêu khích” vừa rồi.

Khương Di cứng đờ người không dám nhúc nhích, đầu óc trống rỗng.

Gặp phải tình huống này thì phải làm sao bây giờ? Cả người cô từ đầu đến chân như sắp bốc cháy tới nơi. 

Ngơ ngác một lát, cô định đẩy Chu Úc Đinh ra, nhưng lúc này mới phát hiện cơ thể anh cứng ngắc như đá, hoàn toàn không đẩy dịch nổi!

“Đừng nhúc nhích!” Giọng Chu Úc Đinh khàn đặc: “Để anh ôm một lát là ổn rồi.”

Khương Di đành phải ngoan ngoãn nghe lời, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Cứ thế lặng lẽ ôm nhau, nhưng vùng bụng dưới bị một v*t c*ng cộm vào có chút khó chịu. 

Sự ngượng ngùng đã đánh bay sạch sẽ cái gọi là bầu không khí lãng mạn, ngón chân Khương Di cuộn tròn lại, khẽ bấm vào giày.​Hoắc Mân gật đầu: “Khi nào rảnh thì qua nhà dì chơi nhé.

Cô quyết định phải nói gì đó để đánh lạc hướng chú ý. 

Nghĩ ngợi một lúc, cô lí nhí nói: “À… Thật ra anh không cần phải ngại đâu. Đối với sinh viên y khoa chúng em mà nói, chuyện này… chuyện này rất bình thường, anh biết mà đúng không?”​Có một chị khóa trên học năm hai không biết kiếm đâu ra một chồng quạt nhựa cầm tay mini, phát cho mỗi người một chiếc.

Dứt lời, không gian xung quanh tiếp tục rơi vào im lặng, bầu không khí dường như còn ngượng ngùng hơn trước!​Không đến mức đó chứ, bạn trai c** nh* mọn vậy sao?

Khương Di chỉ đành cắn răng nói tiếp: “Trong sách có nói, đây là hiện tượng sinh lý khi chịu k*ch th*ch, các mạch máu giãn nở khiến máu nhanh chóng dồn về gây ra… À, trong sách còn bảo, nếu cứ nhịn như vậy thì hình như không tốt cho sức khỏe đâu…”​”

“Em im đi!” Chu Úc Đinh không thể nhịn nổi nữa, gần như là cắn vào vành tai cô mà nghiến răng thốt lên.​”Nhưng bà ta cứ khăng khăng cố chấp cho rằng đứa con của mình vẫn còn sống, thậm chí còn sửa sang phòng ốc cho em bé, mua sẵn rất nhiều đồ chơi đặt ở trong nhà.

Tiếp xúc thân mật với cô gái mình thích, anh mà không có phản ứng gì thì mới là bất bình thường. 

Cũng may hôm nay anh mặc quần áo rộng rãi, vốn dĩ cứ nhịn một lát là sẽ qua, nhưng Khương Di cứ ríu rít giải thích lý thuyết y khoa bên tai, đối với anh mà nói chẳng khác nào một loại k*ch th*ch ở cấp độ cao hơn.​”

Đúng là tự rước khổ vào thân!​Nhưng chị nghe người trong giới rỉ tai nhau rằng bà ta có tính chấp niệm rất nặng, đôi khi sẽ trở nên đặc biệt điên cuồng.

Tiếp sau đó, hai người đành bấm bụng chịu đựng sự ngượng ngùng, yên lặng ôm nhau. 

Qua một lúc lâu sau khi tách ra, Chu Úc Đinh mới véo má cô một cái, bảo: “Đi về thôi.”​Tiếp sau đó, hai người đành bấm bụng chịu đựng sự ngượng ngùng, yên lặng ôm nhau.

“Vâng…”​”

Hai má Khương Di ửng hồng, đôi mắt ngập nước đường sương mờ mịt, trông đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn bắt nạt.​”Vâng…

Chu Úc Đinh vội dời tầm mắt đi chỗ khác, nắm tay cô dắt về.​”

…​Cũng may hôm nay anh mặc quần áo rộng rãi, vốn dĩ cứ nhịn một lát là sẽ qua, nhưng Khương Di cứ ríu rít giải thích lý thuyết y khoa bên tai, đối với anh mà nói chẳng khác nào một loại k*ch th*ch ở cấp độ cao hơn.

Lại một ngày cuối tuần nữa đến, Khương Di phải về nhà, còn Chu Úc Đinh thì có lịch đến bệnh viện. 

Sau khi chính thức khai giảng, cả hai đều vô cùng bận rộn, tính ra thời gian ở bên cạnh dính lấy nhau thực sự không có nhiều.​Chu Úc Đinh khẽ gật đầu: “Được, đến lúc đó nhớ giữ trước cho anh một chỗ ngồi bên cạnh.

Năm lớp 12, để tiện cho việc học, cả nhà cô đều chuyển đến căn hộ bên cạnh trường Trung học Minh Tín. 

Căn nhà đó diện tích hơi nhỏ, Chương Tịnh cảm thấy không thoải mái nên cuối tuần này, cả gia đình lại dọn về căn biệt thự nhỏ ở ngõ Đông Đường Tử.​”

Ngõ Đông Đường Tử toàn là những hộ gia đình sinh sống lâu đời, hàng xóm láng giềng đều nhẵn mặt nhau. 

Lúc Khương Di xuống xe, cô liền nhìn thấy Hoắc Mân đang đứng ở cửa nhà bên cạnh, mỉm cười đánh giá gia đình cô.​Khương Di chỉ đành cắn răng nói tiếp: “Trong sách có nói, đây là hiện tượng sinh lý khi chịu k*ch th*ch, các mạch máu giãn nở khiến máu nhanh chóng dồn về gây ra…

“Tiểu Nhiên, dọn về rồi đấy à?”​”

Hứa Tri Nhiên khách sáo đáp lại: “Vâng, lâu rồi không gặp dì Hoắc.”​”Đúng vậy, số lượng con trai có thể cân được cái màu hồng này hiếm lắm!

Hoắc Mân gật đầu: “Khi nào rảnh thì qua nhà dì chơi nhé.”​Khoảng mười phút sau, tiếng cửa phòng ngủ khẽ mở ra, Khương Di nghe động tĩnh liền ngước mắt nhìn sang.

“Vâng.”​Chu Úc Đinh liền bảo cô ngồi nghỉ ngơi trên ghế sofa, còn bản thân thì đi về phòng ngủ, nói là muốn đi thay một bộ quần áo thoải mái hơn.

Vào đến nhà, dì Lương gọi vài người qua phụ giúp thu dọn đồ đạc. 

Khương Di bưng một đĩa nho từ trong tủ lạnh ra đi tìm Hứa Tri Nhiên, hỏi: “Chị, chị có thân với dì Hoắc lắm không?”​chuyện này rất bình thường, anh biết mà đúng không?

Hứa Tri Nhiên sau hơn một năm đi theo học hỏi Chương Tịnh thì khí chất bên ngoài đã trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng cứ hễ về đến nhà là lại lộ nguyên hình, nằm ngồi không có chút tư thế nào.​”

Cô ấy cởi phăng chiếc áo khoác, nằm xoài hình chữ X trên ghế sofa, uể oải nói: “Thân thiết gì đâu, gặp mặt thì chào hỏi vài câu thôi, dù sao cũng là hàng xóm láng giềng mà, với lại bên phía công ty cũng có chút hợp tác làm ăn.”​Hứa Tri Nhiên sau hơn một năm đi theo học hỏi Chương Tịnh thì khí chất bên ngoài đã trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng cứ hễ về đến nhà là lại lộ nguyên hình, nằm ngồi không có chút tư thế nào.

Ấn tượng của Khương Di về người phụ nữ hàng xóm này chỉ gói gọn trong ba chữ “nhà nghệ thuật”. 

Cô thực sự không hiểu nổi, cho dù Hoắc Mân có không thích Chu Úc Đinh đi chăng nữa thì cũng đâu đến mức hận thù sâu sắc tới mức vứt bỏ một đứa trẻ vào nơi rừng sâu núi thẳm, mặc cho tự sinh tự diệt như thế.​Cô tự nhận thấy đây là một lời đánh giá vô cùng khách quan, hoàn toàn không hề ý thức được rằng, việc công khai khen ngợi một người con trai khác ngay trước mặt bạn trai mình là một hành động nguy hiểm đến nhường nào.

Cô hỏi: “Chị thấy dì Hoắc là người thế nào?”​Nghĩ ngợi một lúc, cô lí nhí nói: “À…

Hứa Tri Nhiên hạ thấp giọng, thần bí nói: “Trông thì xinh đẹp, quý phái, ngày thường đi làm từ thiện này nọ nên hình tượng và danh tiếng đều rất tốt. Nhưng chị nghe người trong giới rỉ tai nhau rằng bà ta có tính chấp niệm rất nặng, đôi khi sẽ trở nên đặc biệt điên cuồng.”​”Đỡ hơn rồi, nó cứ đau theo từng cơn ấy, hiện tại thì không thấy đau lắm.

Khương Di gặng hỏi: “Cụ thể là khi nào?”​”

“Chị nghe nói hồi Hoắc Mân và Lý Hãn Dịch mới kết hôn từng mang thai một đứa con, nhưng sức khỏe của bà ta không tốt nên đứa bé bị sẩy, sau này thì không thể hoài thai được nữa.”​Trong nhà không có ai thì rốt cuộc là tốt ở chỗ nào chứ…

“Nhưng bà ta cứ khăng khăng cố chấp cho rằng đứa con của mình vẫn còn sống, thậm chí còn sửa sang phòng ốc cho em bé, mua sẵn rất nhiều đồ chơi đặt ở trong nhà. Hơn nữa, chỉ cần trong nhà họ xuất hiện bất kỳ đứa trẻ nào khác, tinh thần của Hoắc Mân lại trở nên không ổn định, luôn nghĩ rằng đứa trẻ đó đến để cướp đi gia sản thuộc về con trai mình.”​…

Trách không được, Hoắc Mân lúc nào cũng dùng ánh mắt nhìn kẻ thù để nhìn Chu Úc Đinh.​”

Bị một người phụ nữ có tâm lý bất ổn như vậy bám lấy, Khương Di thực lòng cảm thấy bạn trai mình quá đỗi oan uổng. Đầu óc cô bỗng chốc ong ong một hồi, nét mặt có chút thẫn thờ.​”

Đêm hôm đó, Khương Di đã gặp ác mộng. Trong mơ, Hoắc Mân cầm một con dao dính đầy máu tươi, gương mặt vặn vẹo, cuồng loạn gào thét.​”

Lúc giật mình tỉnh dậy, sau lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.​Cô kéo một chiếc gối ôm vào lòng, vừa phơi nắng vừa chăm chú lướt điện thoại.

Chủ Nhật, Khương Di mang theo món chân gà rút xương và đậu phộng rang muối do đích thân dì Lương làm để mang đến trường. 

Trở về ký túc xá, cô đem đồ ăn chia cho các bạn cùng phòng, sau đó gọi điện video với Chu Úc Đinh suốt nửa tiếng đồng hồ rồi mới đi ngủ.​Chu Úc Đinh lười biếng nở nụ cười: “Giấu giếm cái gì chứ, từ sáng sớm anh đã thấy rồi, trên trang tỏ tình có tên của em.

…​hôn tớ!

Ngày hôm sau, Học viện Y khoa tổ chức một hoạt đ*ng t*nh nguyện, địa điểm diễn ra tại khu sinh hoạt của giảng viên Đại học Kinh Bình. 

Nội dung là giúp đỡ cư dân trong khu tập thể đo huyết áp và đường huyết miễn phí, đồng thời tuyên truyền các kiến thức về sức khỏe. 

Khương Di, Giang Nhiễm và Lý Bảo Châu đều đăng ký tham gia.​】

Đến hiện trường, cô mới phát hiện ra Hạ Đoan cũng có mặt. 

Mọi người phân chia công việc rõ ràng, Khương Di phụ trách phần đăng ký thông tin của người dân.​Sẵn tiện anh nấu cho em ít nước đường đỏ uống cho đỡ đau bụng.

Hạ Đoan ân cần đưa tới một chai nước khoáng: “Cậu uống nước không?”​Chu Úc Đinh thản nhiên nói: “Người ta đăng gì anh không quan tâm, anh cũng chẳng thích!

Khương Di lắc lắc chiếc bình nước hình vịt con màu vàng mình mang theo: “Tớ có mang theo rồi, cảm ơn cậu.”​”Cậu ấy mặc màu hồng trông đẹp trai thật đấy, nhìn không bị ẻo lả chút nào luôn.

Lịch sự nhưng đầy khoảng cách, thái độ của cô từ đầu đến cuối luôn duy trì sự nhạt nhòa.​Trang tỏ tình của Đại học Kinh Bình có thể để chế độ ẩn danh hoặc công khai tên thật.

Buổi sáng trời đổ nắng khá gắt, tuy có che ô nhưng không khí vẫn rất oi bức. 

Có một chị khóa trên học năm hai không biết kiếm đâu ra một chồng quạt nhựa cầm tay mini, phát cho mỗi người một chiếc.​Khương Di, Giang Nhiễm và Lý Bảo Châu đều đăng ký tham gia.

Khương Di nhận lấy chiếc quạt của mình thì phát hiện nó đã bị hỏng cốt, cánh quạt không xoay được. 

Cô cũng không mấy để tâm, nóng một chút cũng chẳng sao.​Cô đang thẫn thờ dán mắt vào màn hình điện thoại thì đỉnh đầu bỗng có một bóng râm đổ xuống.

Chú ý thấy chi tiết này, Hạ Đoan lại sán tới, đưa cho cô một chiếc quạt mới tinh, nói: “Cậu dùng cái này của tớ đi.”​Hai má Khương Di ửng hồng, đôi mắt ngập nước đường sương mờ mịt, trông đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn bắt nạt.

“Không cần đâu, tớ cũng không nóng lắm.”​Anh mua chiếc áo màu này từ bao giờ thế?

Hạ Đoan bật cười, hàm răng trắng bóc lộ ra nổi bật dưới ánh nắng: “Sợ bạn trai cậu ghen à? Không đến mức đó chứ, bạn trai c** nh* mọn vậy sao?”​Do da cậu ấy trắng sẵn rồi nên mặc vào nhìn càng tôn da hơn.

Khương Di khẽ thở dài, Hạ Đoan này thật sự là kiểu người vô cùng kiên trì và khó nhằn, cô đã từ chối rõ ràng như vậy rồi mà cậu ta vẫn cứ tìm cách lấy lòng.​Chẳng nhẽ cậu ta dám động tay động chân với cậu à?

Khương Di uống một hớp nước, dứt khoát thuận theo lời cậu ta nói: “Đúng vậy, bạn trai tớ tính tình hẹp hòi lắm đấy. Nếu anh ấy biết tớ nhận lòng tốt của bạn nam khác, anh ấy sẽ phạt tớ cho xem!”​Triệu Càn Khôn đã thuận lợi thi đỗ vào Đại học Thể dục Thể thao, trường cũng nằm ngay tại Kinh Thị.

“Phạt thế nào? Chẳng nhẽ cậu ta dám động tay động chân với cậu à?” Sắc mặt Hạ Đoan lập tức thay đổi, có vẻ như cậu ta thật sự nghĩ Chu Úc Đinh là kẻ có xu hướng bạo lực.​Khương Di bị câu hỏi ngược lại làm cho á khẩu.

Khương Di mím môi, đỏ mặt nói: “Không phải, anh ấy sẽ… hôn tớ!”​”

Hạ Đoan vô cớ bị nhét cho một họng “cơm chó”: “……”​”Vâng, chắc là vậy.

Khương Di rất hiếm khi nói ra những lời bộc trực và táo bạo như vậy, nhưng xem ra lời này lại mang lại hiệu quả rất tốt. 

Sau khi cô nói xong, suốt cả buổi sáng hôm đó Hạ Đoan không còn dám tìm cớ đến bắt chuyện với cô nữa.​…

…​Lúc giật mình tỉnh dậy, sau lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.

Giữa trưa, Khương Di đứng đợi ở trước cửa nhà ăn khoảng năm phút. 

Học viện Luật buổi sáng có lịch học kín mít nên Chu Úc Đinh đến hơi muộn.​”

Vừa gặp mặt, Chu Úc Đinh đã vươn tay xoa đầu cô: “Mặt mũi đỏ bừng lên hết rồi kìa, nóng lắm đúng không?”​Con trai diện đồ màu hồng quả thực có chút hiếm thấy, cô hoàn toàn chỉ là tò mò thuần túy mà thôi, nhưng hành động nhỏ nhặt này của cô làm sao có thể qua mắt được Chu Úc Đinh.

“Vâng, em đứng phơi nắng cả buổi sáng mà.”​”

Chu Úc Đinh liền rẽ vào tiệm tạp hóa mua một chiếc quạt giấy nhỏ cho cô quạt bớt nóng. 

Hai người cùng nhau đi vào nhà ăn Thanh Chân, lúc này sinh viên đến ăn cơm rất đông, Chu Úc Đinh bảo Khương Di đi tìm chỗ ngồi trước, còn anh thì đi xếp hàng mua cơm.​Căn nhà đó diện tích hơi nhỏ, Chương Tịnh cảm thấy không thoải mái nên cuối tuần này, cả gia đình lại dọn về căn biệt thự nhỏ ở ngõ Đông Đường Tử.

Khương Di vừa vặn ngồi xuống nghỉ ngơi một chút. 

Trong lúc chờ đợi, cô chán nản lướt điện thoại, bỗng nhiên Giang Nhiễm gửi tới một tin nhắn: 【Mau lên trang tỏ tình của trường mà xem này.】​Chu Úc Đinh vội dời tầm mắt đi chỗ khác, nắm tay cô dắt về.

Trang tỏ tình của Đại học Kinh Bình có thể để chế độ ẩn danh hoặc công khai tên thật. 

Khương Di nhấn chọn vào đường link, đập vào mắt cô chính là cái tên của mình chễm chệ ở ngay bài viết đầu tiên.​…

【Gửi bạn Khương Di lớp 2 chuyên ngành Lâm sàng, tớ thực sự rất thích cậu. Chúng ta quen biết nhau nhiều năm như vậy rồi, cũng được coi là thanh mai trúc mã đúng không, liệu cậu có thể cho tớ một cơ hội không?】​Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho việc này đâu.

Thời gian đăng bài là vào tối ngày hôm qua, tuy rằng người đăng bài chọn chế độ ẩn danh nhưng Khương Di lập tức đoán ra được chín mươi phần trăm đó chính là Hạ Đoan.​”

Người này sao mà lại chấp nhất đến thế cơ chứ…​Xung quanh sân bóng rổ có khá nhiều nữ sinh đang đứng vây xem hóng hớt, họ đang nhỏ to bàn tán về nam sinh mặc chiếc áo phông màu hồng kia:

Cô đang thẫn thờ dán mắt vào màn hình điện thoại thì đỉnh đầu bỗng có một bóng râm đổ xuống. 

Chu Úc Đinh đặt khay thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi: “Xem cái gì mà chăm chú thế?”​”Phạt thế nào?

Khương Di có chút tật giật mình: “Không… không có gì.”​”Anh định làm gì thế?

Chu Úc Đinh lười biếng nở nụ cười: “Giấu giếm cái gì chứ, từ sáng sớm anh đã thấy rồi, trên trang tỏ tình có tên của em.”​Đầu óc cô bỗng chốc ong ong một hồi, nét mặt có chút thẫn thờ.

“Tên của anh trên đó còn nhiều hơn em ấy chứ!” Khương Di lập tức lên tiếng phản bác.​Chu Úc Đinh liền rẽ vào tiệm tạp hóa mua một chiếc quạt giấy nhỏ cho cô quạt bớt nóng.

Chu Úc Đinh thản nhiên nói: “Người ta đăng gì anh không quan tâm, anh cũng chẳng thích!” Anh đưa đôi đũa cho Khương Di, hỏi: “Người đăng bài là Hạ Đoan đúng không?”​Thật ra chiếc áo này là của Triệu Càn Khôn, bản thân Chu Úc Đinh đời nào lại tự tay đi mua một gam màu điệu đà như thế này.

“Vâng, chắc là vậy.”​Chu Úc Đinh nhìn đến mức ngứa ngáy trong lòng, anh vươn tay kéo cô ôm chặt vào lòng, chủ động chịu thua: “Được rồi, không bắt nạt em nữa, thế rốt cuộc là có đi hay không đây?

“Hừm ——” Chu Úc Đinh cười nhạt một tiếng, tên nhóc này cũng kiên trì gớm nhỉ.​Khương Di thành thật nhận xét: “Thật ra thì trông cũng khá đẹp mắt, chẳng qua là màu này hơi kén người mặc một chút thôi.

Khương Di cẩn thận quan sát nét mặt của anh: “Anh lại ghen rồi à?”​Hai người cùng nhau đi vào nhà ăn Thanh Chân, lúc này sinh viên đến ăn cơm rất đông, Chu Úc Đinh bảo Khương Di đi tìm chỗ ngồi trước, còn anh thì đi xếp hàng mua cơm.

Chu Úc Đinh không thừa nhận: “Không có, bạn gái anh ưu tú như vậy, có nam sinh khác thích là chuyện hết sức bình thường.” Yên lặng một lát, anh đột nhiên xoay chuyển đề tài, hỏi: “Bên học viện của các em khi nào thì có tiết học đại cương chung?”​Một nam sinh mặc chiếc áo phông màu hồng nhạt vội vã chạy tới, đứng cách một lớp hàng rào bảo vệ lớn tiếng gọi to: “Ngại quá bạn học ơi, quả bóng có trúng người hai bạn không?

Học viện Y khoa thường có một số môn đại cương học chung giữa nhiều chuyên ngành khác nhau. 

Khương Di nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Môn Tư tưởng đạo đức, nhưng phải đợi sau kỳ nghỉ Quốc khánh cơ.”​”

Chu Úc Đinh khẽ gật đầu: “Được, đến lúc đó nhớ giữ trước cho anh một chỗ ngồi bên cạnh.”​”Vâng, em đứng phơi nắng cả buổi sáng mà.

“Anh định làm gì thế?”​Phải dùng từ ngữ gì để miêu tả bây giờ nhỉ, Khương Di có cảm giác như cả thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Chu Úc Đinh tự nhiên dùng đôi đũa trong tay cô gắp một miếng thịt bò xào, thong thả nói: “Còn có thể làm gì nữa chứ, đi học cùng bạn gái, sẵn tiện công khai chủ quyền một chút!”​trong nhà không có ai thì càng tốt.

Cái người này, vừa mới mở miệng bảo là không thèm ghen xong, đúng là đồ khẩu thị tâm phi.​”

…​Hứa Tri Nhiên hạ thấp giọng, thần bí nói: “Trông thì xinh đẹp, quý phái, ngày thường đi làm từ thiện này nọ nên hình tượng và danh tiếng đều rất tốt.

Sau khi ăn xong bữa trưa, buổi chiều cả hai đều không có lịch học. 

Khương Di hôm nay lại đến kỳ sinh lý, vùng bụng dưới có chút âm ỉ đau nên muốn về ký túc xá nằm nghỉ ngơi, nhưng cô lại rất muốn được ở bên cạnh Chu Úc Đinh, trong lòng vô cùng mâu thuẫn.​Đúng là tự rước khổ vào thân!

Chu Úc Đinh thấy vậy liền đưa ra gợi ý: “Hay là… qua nhà anh nhé? Sẵn tiện anh nấu cho em ít nước đường đỏ uống cho đỡ đau bụng.”​Bên trong nhà quả nhiên không có ai, Chu Úc Đinh chu đáo lấy ra cho cô một đôi dép đi trong nhà dành cho nữ sạch sẽ.

“Dạ?”​”

Khương Di biết Chu Úc Đinh có một căn hộ chung cư ở ngay gần trường học, trước đó anh cũng từng nhắc qua chuyện bà ngoại Lý Bội Lan cũng đang sống ở đó. 

Mặc dù đây không phải lần đầu tiên cô đến nhà anh, nhưng có lẽ do hiện tại mối quan hệ giữa hai người đã có sự thay đổi nên Khương Di có chút do dự.​Quả bóng rổ bỗng chốc bay lệch quỹ đạo, bay ra khỏi hàng rào bảo vệ rồi lăn đến ngay sát cạnh chân của hai người.

Bây giờ mà qua nhà anh, chẳng phải là đi ra mắt người lớn sao? Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho việc này đâu.​”

Dường như thấu ý nghĩ trong đầu cô gái nhỏ, nụ cười trên môi Chu Úc Đinh càng thêm sâu, anh khẽ nhéo cô: “Căng thẳng cái gì chứ, bà ngoại hôm nay không có nhà đâu.”​Nam sinh kia chuẩn xác đón lấy quả bóng, nở một nụ cười thân thiện: “Cảm ơn cậu nhiều nhé.

“Ồ, bà không có ở nhà ạ.”​” Khương Di lập tức lên tiếng phản bác.

Chu Úc Đinh cười đến mức lồng ngực khẽ rung lên: “Sao thế này, nghe giọng em có vẻ hơi thất vọng nhỉ, muốn gặp người nhà của anh đến mức ấy cơ à?”​…

Vành tai Khương Di lập tức nóng bừng: “Không có, ý em là… trong nhà không có ai thì càng tốt.”​”

“Tốt ở chỗ nào cơ?”​À, trong sách còn bảo, nếu cứ nhịn như vậy thì hình như không tốt cho sức khỏe đâu…

Khương Di bị câu hỏi ngược lại làm cho á khẩu. 

Trong nhà không có ai thì rốt cuộc là tốt ở chỗ nào chứ… Sao nghe câu này xong, không khí lại càng trở nên ám muội thế này.​Khương Di gặng hỏi: “Cụ thể là khi nào?

Cô vốn là người vụng ăn vụng nói, xưa nay chưa bao giờ là đối thủ của Chu Úc Đinh trên phương diện đấu khẩu, chỉ qua vài câu đã hoàn toàn bại trận, đành phải khẽ kéo kéo vạt áo của anh cầu xin sự tha thứ: “Anh đừng có bắt nạt em nữa mà.”​không có gì.

Cô gái nhỏ mềm mại, lúc thẹn thùng khuôn mặt trắng nõn lại ửng lên sắc hồng rạng rỡ trông vô cùng đáng yêu. 

Chu Úc Đinh nhìn đến mức ngứa ngáy trong lòng, anh vươn tay kéo cô ôm chặt vào lòng, chủ động chịu thua: “Được rồi, không bắt nạt em nữa, thế rốt cuộc là có đi hay không đây?”​Hạ Đoan bật cười, hàm răng trắng bóc lộ ra nổi bật dưới ánh nắng: “Sợ bạn trai cậu ghen à?

“Đi.”​”Tiểu Nhiên, dọn về rồi đấy à?

…​Tiếp xúc thân mật với cô gái mình thích, anh mà không có phản ứng gì thì mới là bất bình thường.

Khu chung cư nơi Chu Úc Đinh ở có tên là Thủy Chi Quận, căn hộ nằm ở tầng 16. 

Hai người cùng nhau đi ra từ cổng Tây của trường học, lúc đi ngang qua sân bóng rổ, vừa vặn có một nhóm sinh viên đang chơi bóng bên trong. 

Quả bóng rổ bỗng chốc bay lệch quỹ đạo, bay ra khỏi hàng rào bảo vệ rồi lăn đến ngay sát cạnh chân của hai người.​Lúc Khương Di xuống xe, cô liền nhìn thấy Hoắc Mân đang đứng ở cửa nhà bên cạnh, mỉm cười đánh giá gia đình cô.

Một nam sinh mặc chiếc áo phông màu hồng nhạt vội vã chạy tới, đứng cách một lớp hàng rào bảo vệ lớn tiếng gọi to: “Ngại quá bạn học ơi, quả bóng có trúng người hai bạn không?”​Cô đang ngồi ngay ngắn trên sofa, lời vừa dứt bỗng cảm nhận được vị trí bên cạnh hơi lún xuống, Chu Úc Đinh đã ngồi sát sạt bên cạnh cô, mùi hương thanh mát quen thuộc lập tức bao bọc lấy cô.

“Không sao.” Chu Úc Đinh khẽ hếch cằm, xoay người nhặt quả bóng lên rồi ném ngược trở lại bên trong.​Ngõ Đông Đường Tử toàn là những hộ gia đình sinh sống lâu đời, hàng xóm láng giềng đều nhẵn mặt nhau.

Nam sinh kia chuẩn xác đón lấy quả bóng, nở một nụ cười thân thiện: “Cảm ơn cậu nhiều nhé.”​”Tên của anh trên đó còn nhiều hơn em ấy chứ!

Xung quanh sân bóng rổ có khá nhiều nữ sinh đang đứng vây xem hóng hớt, họ đang nhỏ to bàn tán về nam sinh mặc chiếc áo phông màu hồng kia:​Bây giờ mà qua nhà anh, chẳng phải là đi ra mắt người lớn sao?

“Cậu ấy mặc màu hồng trông đẹp trai thật đấy, nhìn không bị ẻo lả chút nào luôn.”​”Anh…

“Đúng vậy, số lượng con trai có thể cân được cái màu hồng này hiếm lắm! Do da cậu ấy trắng sẵn rồi nên mặc vào nhìn càng tôn da hơn.”​”

…​Trở về ký túc xá, cô đem đồ ăn chia cho các bạn cùng phòng, sau đó gọi điện video với Chu Úc Đinh suốt nửa tiếng đồng hồ rồi mới đi ngủ.

Khương Di vô thức nhìn theo thêm một cái. 

Con trai diện đồ màu hồng quả thực có chút hiếm thấy, cô hoàn toàn chỉ là tò mò thuần túy mà thôi, nhưng hành động nhỏ nhặt này của cô làm sao có thể qua mắt được Chu Úc Đinh.​Giữa trưa, Khương Di đứng đợi ở trước cửa nhà ăn khoảng năm phút.

Nụ cười trên gương mặt Chu Úc Đinh khẽ thu lại, anh từ tốn hỏi: “Em thấy con trai mặc màu hồng đẹp lắm à?”​Học viện Luật buổi sáng có lịch học kín mít nên Chu Úc Đinh đến hơi muộn.

“À… Anh muốn nghe lời nói thật lòng không?”​Hai người cùng nhau đi ra từ cổng Tây của trường học, lúc đi ngang qua sân bóng rổ, vừa vặn có một nhóm sinh viên đang chơi bóng bên trong.

“Tất nhiên rồi.”​Anh muốn nghe lời nói thật lòng không?

Khương Di thành thật nhận xét: “Thật ra thì trông cũng khá đẹp mắt, chẳng qua là màu này hơi kén người mặc một chút thôi. Bạn nam vừa rồi mặc trông rất hợp, nhìn không bị sến mà lại tràn ngập hơi thở thanh xuân năng động.”​Thật ra anh không cần phải ngại đâu.

Cô tự nhận thấy đây là một lời đánh giá vô cùng khách quan, hoàn toàn không hề ý thức được rằng, việc công khai khen ngợi một người con trai khác ngay trước mặt bạn trai mình là một hành động nguy hiểm đến nhường nào.​”

Chẳng mấy chốc hai người đã đi tới khu chung cư Thủy Chi Quận. 

Bên trong nhà quả nhiên không có ai, Chu Úc Đinh chu đáo lấy ra cho cô một đôi dép đi trong nhà dành cho nữ sạch sẽ.​Vành tai Khương Di lập tức nóng bừng: “Không có, ý em là…

Căn hộ có thiết kế bốn phòng ngủ, diện tích rộng hơn 100 mét vuông khá thoải mái, phong cách trang trí nội thất mang hơi hướng đồng quê mộc mạc với chất liệu gỗ tự nhiên. 

Phòng khách sở hữu một ô cửa sổ sát đất rất lớn, ánh nắng vàng ươm chiếu rọi vào bên trong khiến không gian trở nên sáng sủa, ấm áp.​Khương Di biết Chu Úc Đinh có một căn hộ chung cư ở ngay gần trường học, trước đó anh cũng từng nhắc qua chuyện bà ngoại Lý Bội Lan cũng đang sống ở đó.

Sau khi bước vào nhà, Chu Úc Đinh ân cần hỏi han: “Bụng còn đau nhiều không?”​Ngay sau đó, Chu Úc Đinh khẽ dùng lực kéo một cái, Khương Di liền mất đà ngã nhào vào lòng ngực anh.

“Đỡ hơn rồi, nó cứ đau theo từng cơn ấy, hiện tại thì không thấy đau lắm.”​Khương Di vô thức nhìn theo thêm một cái.

Chu Úc Đinh liền bảo cô ngồi nghỉ ngơi trên ghế sofa, còn bản thân thì đi về phòng ngủ, nói là muốn đi thay một bộ quần áo thoải mái hơn.​”

Khương Di ngồi trên sofa, dáng vẻ quy củ không dám nhìn ngó lung tung. 

Cô kéo một chiếc gối ôm vào lòng, vừa phơi nắng vừa chăm chú lướt điện thoại. 

Khoảng mười phút sau, tiếng cửa phòng ngủ khẽ mở ra, Khương Di nghe động tĩnh liền ngước mắt nhìn sang.​”

Ánh mắt cô bỗng chốc sững sờ, bởi vì Chu Úc Đinh đã thay một chiếc… áo phông màu hồng nhạt.​Khương Di rất hiếm khi nói ra những lời bộc trực và táo bạo như vậy, nhưng xem ra lời này lại mang lại hiệu quả rất tốt.

Chu Úc Đinh khi mặc đồ màu đen sẽ mang lại cho người đối diện cảm giác vô cùng lạnh lùng, cool ngầu; khi mặc đồ màu trắng lại toát lên vẻ tràn đầy sức sống của một cậu thiếu niên, và đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh diện sắc hồng. 

Phải dùng từ ngữ gì để miêu tả bây giờ nhỉ, Khương Di có cảm giác như cả thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên dịu dàng hơn hẳn.​”

“Anh… Anh mua chiếc áo màu này từ bao giờ thế?”​Chu Úc Đinh tự nhiên dùng đôi đũa trong tay cô gắp một miếng thịt bò xào, thong thả nói: “Còn có thể làm gì nữa chứ, đi học cùng bạn gái, sẵn tiện công khai chủ quyền một chút!

Gương mặt Chu Úc Đinh vô cùng thản nhiên, đáp: “Anh không nhớ rõ nữa.”​”

Thật ra chiếc áo này là của Triệu Càn Khôn, bản thân Chu Úc Đinh đời nào lại tự tay đi mua một gam màu điệu đà như thế này. 

Triệu Càn Khôn đã thuận lợi thi đỗ vào Đại học Thể dục Thể thao, trường cũng nằm ngay tại Kinh Thị. Hồi mới khai giảng do đồ đạc mang theo quá nhiều nên cậu ta có gửi tạm một ít quần áo chưa dùng tới ở nhà Chu Úc Đinh.​”

Không gian trong nhà vô cùng yên tĩnh, những lúc hai người im lặng, bầu không khí ám muội lại có cơ hội len lỏi vào từng ngóc ngách.​”Không cần đâu, tớ cũng không nóng lắm.

Khương Di có chút ngượng ngùng khẽ sờ sờ chóp mũi, nói: “Em tranh thủ đọc sách một lát nhé.”​Chu Úc Đinh vươn tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của cô, rướn người tới trước, dễ dàng đè Khương Di xuống dưới thân mình trên ghế sofa.

Cô đang ngồi ngay ngắn trên sofa, lời vừa dứt bỗng cảm nhận được vị trí bên cạnh hơi lún xuống, Chu Úc Đinh đã ngồi sát sạt bên cạnh cô, mùi hương thanh mát quen thuộc lập tức bao bọc lấy cô.​”

Ngay sau đó, Chu Úc Đinh khẽ dùng lực kéo một cái, Khương Di liền mất đà ngã nhào vào lòng ngực anh. 

Chu Úc Đinh vươn tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của cô, rướn người tới trước, dễ dàng đè Khương Di xuống dưới thân mình trên ghế sofa.​Nếu anh ấy biết tớ nhận lòng tốt của bạn nam khác, anh ấy sẽ phạt tớ cho xem!

Không cần thêm bất kỳ lời nói dư thừa nào nữa, nụ hôn của anh nhanh chóng hạ xuống.

Chu Úc Đinh nhẹ nhàng nhấm nháp, m*n tr*n trên làn môi cô, tinh tế cảm nhận sự mềm mại, ngọt ngào của cô gái nhỏ. 

Da thịt chạm nhau nóng bỏng, thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc này, dưới ánh nắng rực rỡ, hai người tham lam hít hà lấy hơi thở của đối phương.

Sau một hồi hôn nhau thắm thiết, hai người khẽ tách nhau ra một chút, nhưng dường như vẫn chưa thỏa mãn, Chu Úc Đinh lại tiếp tục cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai và gò má cô, khiến Khương Di không khỏi rùng mình một cái.

Hơi thở của anh có chút dồn dập và nặng nề, ánh mắt thâm sâu hơn hẳn ngày thường. Khi anh cất tiếng nói, giọng điệu khàn đặc như có lẫn một vốc cát bên trong:

“Di Bảo, anh mặc màu hồng có đẹp không?”

Hết chương 63