Chương 55
Hẹn ngày gặp lại, ngày sau dài lâu
Khương Di rời khỏi quảng trường đài phun nước từ lúc đèn đường còn chưa sáng trở lại.
Cô bật đèn pin điện thoại soi đường, bước chân có chút bồng bềnh, suốt dọc đường đi không dám ngoái đầu lại nhìn lấy một cái.
Tại sao ư? Đại loại là vì luyến tiếc.
Khi đi đến cửa khách sạn, quả nhiên điện thoại của Chương Tịnh gọi tới hỏi cô đang ở đâu.
Khương Di nắm chặt máy, lúc này mới dám quay người lại.
Trong màn đêm đen kịt đầy những chiếc bóng loang lổ, cô đã không còn nhìn thấy Chu Úc Đinh nữa, nhưng tim thì vẫn cứ đập thình thịch liên hồi không dứt, cảm giác chấn động mà nụ hôn kia mang lại vẫn chưa hề tan biến.
“Mẹ, con đang ở dưới lầu, mất điện nên con không lên phòng được.” Cô mở lời mới phát hiện giọng mình có chút run rẩy.
Chương Tịnh cứ ngỡ cô bị cảnh mất điện làm cho hoảng sợ, liền bảo: “Hay là để mẹ đi thang bộ xuống đón con nhé.”
“Không cần đâu mẹ ——” Họ ở tận tầng mười mấy, đi thang bộ xuống thì tốn sức lắm.
Khương Di vừa dứt lời thì một tiếng “tạch” vang lên, đèn trên đỉnh đầu sáng rực.
Mười lăm phút kết thúc, dòng điện được khôi phục, mọi thứ trở lại bình thường.
Cô đứng giữa lối ra vào nườm nượp người qua lại, giống như vừa hoàn toàn tỉnh giấc sau một giấc mộng đẹp.
Trở về phòng khách sạn, sau khi tắm rửa đánh răng xong, Khương Di mới sực nhớ ra món quà Chu Úc Đinh tặng mình vẫn chưa mở.
Cô mở túi giấy ra thì thấy bên trong là một chiếc hộp bằng nhung chỉ to bằng lòng bàn tay.
Khương Di đoán mò chắc là lắc tay hoặc dây chuyền gì đó.Hôm qua Triệu Càn Khôn còn đùa hỏi cậu ấy có phải định một lòng tu tiên, đoạn tuyệt hồng trần rồi không, cậu đoán xem cậu ấy trả lời thế nào?
Tiếc là cô lại đoán sai rồi.
Khi mở hộp ra, bên trong là một khối ngọc dương chỉ vuông vắn.
Khương Di vốn không am hiểu về ngọc thạch hay trang sức, nhưng cô cũng nhìn ra được khối ngọc dương chỉ này có chất lượng cực kỳ tốt, oánh nhuận trắng tinh, chạm vào cho cảm giác ấm áp, mịn màng.
Cầm lên săm soi kỹ lưỡng, cô mới phát hiện đây là một con dấu bằng ngọc dương chỉ, dưới đáy con dấu có khắc tên cô bằng chữ Trâm Hoa nhỏ nhắn, sắc sảo.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, con dấu này là đồ đặt làm riêng.”Dạ ổn ạ.
Khương Di tò mò dùng tính năng tìm kiếm bằng hình ảnh trên mạng, vừa tra một cái liền giật mình.
Giá thấp nhất trên mạng cho loại này đã là 8.600 tệ, nếu là hàng đặt làm riêng thì giá cả chắc chắn còn đắt hơn thế nhiều.
Họ đều đang là học sinh, món quà này thực sự quá đắt đỏ.
Khương Di không nỡ dùng, liền cẩn thận cất kỹ đi.Giá thấp nhất trên mạng cho loại này đã là 8.
Mấy ngày sau, trận mưa lớn ở Lam Thành qua đi, trời dần hửng nắng, Chương Tịnh chuẩn bị đưa cô trở về Kinh Thị.
Kể từ đêm sinh nhật hôm đó, Khương Di không còn gặp lại Chu Úc Đinh nữa, nhưng trước khi đi, cô và Chu Thiên Tình đã kịp hẹn gặp nhau một lần.”À ——” Đào Phỉ Nhụy đành phải bán tín bán nghi ôm cặp bỏ đi chỗ khác.
Cuối tháng bảy, trường Trung học Phụ thuộc đã khai giảng được một tuần.
Hôm Chu Thiên Tình đến tìm cô là ngày chủ nhật, hai người hẹn nhau ở một tiệm bánh ngọt.Hôm Chu Thiên Tình đến tìm cô là ngày chủ nhật, hai người hẹn nhau ở một tiệm bánh ngọt.
Sau cơn mưa lớn, bầu không khí thoang thoảng mùi cỏ xanh bị hơi nóng bốc hơi.
Khương Di chọn một vị trí dựa vào cửa sổ, gọi vài món mà Chu Thiên Tình thích ăn.
Không lâu sau, Chu Thiên Tình cũng thong thả tới.Tim Khương Di “thịch” một tiếng, liền nghe thấy Chương Tịnh tiếp tục nói: “Học ngành đó tức là đi theo con đường thi năng khiếu nghệ thuật, phải nhanh chóng đăng ký lớp ôn luyện thôi.
“A Di ——” Chu Thiên Tình vẫn như ngày nào, nhiệt tình đến mức vừa chạm mặt đã ôm chầm lấy cô thật chặt: “Người ta nhớ cậu chết đi được ý.””
Khương Di đón nhận cái ôm nồng nhiệt của cô bạn, hai người ngồi xuống bắt đầu trò chuyện.Lòng Khương Di dấy lên một cảm giác thắt lại khó tả, miếng bánh ngọt trong miệng bỗng chốc chẳng còn chút hương vị gì.
“Năm cuối cấp thế nào rồi?”Chị quậy phá thế là đủ rồi, giờ đến lúc phải làm những việc nên làm thôi.
Chu Thiên Tình méo mặt: “Đừng nhắc đến nữa, mệt bở hơi tai luôn. Ba ngày một bài kiểm tra nhỏ, một tuần một bài kiểm tra lớn, bây giờ đến nằm mơ tớ cũng thấy mình đang làm đề. Chưa kể là phía trên bục giảng còn treo một cái đồng hồ đếm ngược, ngày nào cũng nhảy số xem còn bao nhiêu ngày nữa là đến kỳ thi đại học, trông đáng sợ cực kỳ. Cậu nhìn xem, quầng thâm mắt của tớ có phải đậm lên rồi không?”Chẳng biết bản thân lấy đâu ra dũng khí, Khương Di bật đèn flash điện thoại lên rồi một mình lầm lũi bước đi.
Khương Di xúc một thìa bánh kem Rừng Đen ăn thử, rồi rướn người ghé sát lại nhìn: “Hình như đúng thế thật.””
“Tớ đã bảo mà, ngày nào cũng 12 giờ đêm mới ngủ, 6 giờ sáng đã phải dậy, mắt không thâm như gấu trúc mới là lạ.”Không còn nghi ngờ gì nữa, con dấu này là đồ đặt làm riêng.
“Đúng rồi, Từ Giai vẫn ổn chứ?” Lần trước đi chơi ở đảo Ngàn Tinh, Từ Giai và Trần Trạch cãi nhau rồi giải tán trong không vui, Khương Di vẫn luôn có chút lo lắng cho cô ấy.Khương Di gật đầu: “Vâng, dạo này con ăn nhiều lắm.
Chu Thiên Tình bảo: “Không có gì phải lo đâu, cậu ấy bây giờ biến thành cái máy học tập rồi, cày cuốc kinh khủng lắm, đợt kiểm tra tuần vừa rồi còn lọt vào top 20 của khối cơ.””Năm cuối cấp thế nào rồi?
“Vậy thì tốt rồi. Thế còn Triệu Càn Khôn với Võ Lập thì sao?”Sau khi ăn xong bữa khuya thì Chương Tịnh cũng vừa vặn về đến nhà.
“Cũng biết cố gắng hơn trước rồi, nhưng vẫn cứ suốt ngày oang oang cái miệng. Ơ kìa —— sao cậu chẳng thèm hỏi thăm Chu Úc Đinh tí nào thế?”Đến lúc chia tay, Chu Thiên Tình ôm chầm lấy cô, quả quyết: “Chờ tớ nhé, sang năm tớ nhất định sẽ thi đỗ lên Kinh Thị, đến lúc đó tụi mình lại cùng nhau đi chơi tiếp!
Khương Di nghẹn họng, ánh mắt dời về phía khung cảnh đường phố ngoài cửa sổ: “Cậu ấy chắc chắn là rất tốt rồi.”” Chương Tịnh khẽ mỉm cười: “Câu nói này là của cậu bạn Chu Úc Đinh kia nói với con đúng không?
Thực ra mấy ngày nay, cô luôn tìm đủ mọi việc để làm cho bản thân bận rộn, cố gắng kiềm chế để không nghĩ về Chu Úc Đinh.
Bởi vì cứ hễ nghĩ đến cậu, tâm trạng cô lại vô cớ chùng xuống, cảm giác đó thực sự quá đỗi gian nan.
Nhưng sâu trong lòng, Khương Di vẫn rất muốn biết tình hình gần đây của cậu, cô khẽ hỏi: “Cậu ấy thế nào rồi?”Dì Lương cất chiếc đèn pin không cần dùng đến vào trong túi, vui vẻ nói: “Chắc là có người phản ánh lên trên rồi, tiến độ làm việc nhanh gớm.
“Vẫn thế, nhưng hình như lại có chút khác xưa. Ừm… ít nói hơn trước nhiều. Cậu biết mà, Chu nam thần ngày trước tuy nhìn bề ngoài lạnh lùng nhưng thực chất rất nhiệt tình, còn bây giờ thì cả người từ trong ra ngoài cứ như một tảng băng di động ý. Hôm qua Triệu Càn Khôn còn đùa hỏi cậu ấy có phải định một lòng tu tiên, đoạn tuyệt hồng trần rồi không, cậu đoán xem cậu ấy trả lời thế nào?””
“Trả lời thế nào?”Đối phương cứ đứng yên một chỗ không di chuyển, giống như đang cố tình soi sáng con đường dẫn cô về nhà.
“Cậu ấy bảo ‘gần như thế’.”Đầu tháng tám khai giảng, cả gia đình ba người bọn họ đều dọn qua đó ở.
Lòng Khương Di dấy lên một cảm giác thắt lại khó tả, miếng bánh ngọt trong miệng bỗng chốc chẳng còn chút hương vị gì.Khương Di như suy tư điều gì đó rồi gật đầu: “Con biết, nhưng có người từng nói với con rằng: khó khăn thử thách nào rồi cũng sẽ vượt qua, biển rộng núi cao rồi cũng sẽ san phẳng, con người ta có thể xây dựng nên những hòn đảo kiên cố giữa biển khơi bao la, thì cũng có thể cải tạo những vùng hoang mạc khô cằn thành những ốc đảo xanh tươi, quan trọng là phải biết phát huy tính chủ quan năng động của bản thân.
Chu Thiên Tình lại tiếp tục kể: “Với lại, chỗ ngồi của cậu vẫn được giữ nguyên đấy nhé, nam thần dùng sách vở để chiếm chỗ, không cho bất kỳ ai ngồi vào. Hôm nọ có cậu bạn lớp khác sang lớp mình chơi, tiện tay ngồi vào vị trí của cậu, Chu Úc Đinh đi đâu về nhìn thấy liền chau mày bắt cậu ta đứng dậy, bảo chỗ này có người rồi. Thề luôn, lúc đó biểu cảm của cậu ấy thối hoắc, tớ nghi ngờ ông bạn kia mà chậm một giây nữa thôi là ăn đấm như chơi.”Khoảng trời vốn luôn dang tay che chở, là chỗ dựa vững chắc nhất cho cô bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc.
“Chắc tại biểu hiện của cậu ấy bất thường quá nên trong trường đang rộ lên tin đồn là cậu đá nam thần rồi. Mấy bạn nữ thích cậu ấy trước đây giờ lại bắt đầu rục rịch muốn tiếp cận để lấy lòng nữa đấy.””Vẫn thế, nhưng hình như lại có chút khác xưa.
“Cho nên rốt cuộc là có chuyện gì thế, chẳng phải hai người đã hẹn ước sẽ yêu xa sao? Rồi cả hôm sinh nhật cậu nữa, cậu ấy đột ngột thông báo hủy buổi tụ tập mà chẳng chịu nói rõ lý do gì cả.””
Khương Di cảm thấy ngực mình đau nhức, cô rũ mắt xuống, khẽ nói: “Không có gì đâu, mẹ tớ muốn tớ tập trung thi đại học trước, thi xong rồi tính tiếp.””Trả lời thế nào?
“Hóa ra là bị phụ huynh phát hiện à. Ái chà, cậu không biết đâu, năm lớp 12 vừa mới khai giảng là trong trường đã có mấy cặp đôi chia tay rồi, được mỗi Võ Lập với Trâu Thiến Thiến là vẫn đang kiên trì bên nhau.”Có lẽ do dạo này phải hoạt động não bộ quá nhiều nên sức ăn của cô tăng lên đáng kể, thế nhưng cân nặng thì ngược lại, cứ sụt giảm liên tục.
Suốt nửa ngày sau đó, hai cô gái cứ thỉnh thoảng lại ríu rít trò chuyện thêm vài câu chuyện vụn vặt.
Đến lúc chia tay, Chu Thiên Tình ôm chầm lấy cô, quả quyết: “Chờ tớ nhé, sang năm tớ nhất định sẽ thi đỗ lên Kinh Thị, đến lúc đó tụi mình lại cùng nhau đi chơi tiếp!”Mấy bạn nữ thích cậu ấy trước đây giờ lại bắt đầu rục rịch muốn tiếp cận để lấy lòng nữa đấy.
“Được, tớ đợi cậu.”Khương Di chống cằm: “Con muốn trở thành một bác sĩ, không chỉ vì đây là một ngành nghề vô cùng cao quý, mà quan trọng hơn hết là con nghĩ đến việc nếu chẳng may lần sau lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn như thế này, con sẽ không phải bất lực đứng nhìn mà không giúp gì được cho những người mình yêu thương nữa.
Khương Di từ trong ba lô móc ra một phong thư, ngập ngừng bảo: “Cậu có thể giúp tớ chuyển cái này cho cậu ấy được không?”Nhìn kỹ thì cô bạn này có vài nét khá giống Chu Thiên Tình, nhưng người ta đã có cạ cứng đi ăn cùng từ trước rồi, liền cười trừ đáp lại: “Tớ không đi đâu.
“Cái này” của cô, dĩ nhiên là dành cho Chu Úc Đinh.Cầm lên săm soi kỹ lưỡng, cô mới phát hiện đây là một con dấu bằng ngọc dương chỉ, dưới đáy con dấu có khắc tên cô bằng chữ Trâm Hoa nhỏ nhắn, sắc sảo.
Đó là một phong thư bằng giấy kraft mộc mạc, mặt trên chỉ vỏn vẹn ba chữ ngay ngắn: To Chu Úc Đinh.Năm cuối cấp ở Trường Trung học Phụ thuộc có mệt mỏi lắm không?
Chu Thiên Tình liền tỏ ra căng thẳng: “Cái gì đây? Thư chia tay hả? Muốn đưa thì cậu tự đi mà đưa chứ, bắt tớ đi đưa thư chia tay hộ, tớ sợ bị Chu nam thần tiễn bay màu lắm.”Họ đều đang là học sinh, món quà này thực sự quá đắt đỏ.
“Không phải đâu, chỉ là một tấm bưu thiếp thôi mờ.””
Xác định không phải thư chia tay, Chu Thiên Tình mới yên tâm nhận lấy.
Sau khi tạm biệt cô bạn, Khương Di quay trở về khách sạn.
Ngay đêm hôm đó, Chương Tịnh đã đưa cô lên máy bay bay thẳng về Kinh Thị.Khương Di đoán mò chắc là lắc tay hoặc dây chuyền gì đó.
…Trong một khoảnh khắc thoáng qua, cô cứ ngỡ mình vẫn đang ở Trường Trung học Phụ thuộc.
Những ngày tháng tiếp theo vô cùng bận rộn.
Sau khi trở về Kinh Thị, Khương Di và Chương Tịnh đã có một buổi trò chuyện thẳng thắn với nhau.
Năm lớp 12 có liên quan trực tiếp đến tiền đồ tương lai, tầm quan trọng của nó là điều không cần phải bàn cãi.”Cho nên rốt cuộc là có chuyện gì thế, chẳng phải hai người đã hẹn ước sẽ yêu xa sao?
Vì chưa chắc chắn được việc có ra nước ngoài học đại học hay không, để cho an toàn, Chương Tịnh đã làm thủ tục chuyển trường cho Khương Di sang khối trung học phổ thông của Trường Minh Tín. Đồng thời, bà cũng giao toàn quyền quyết định chọn trường và ngành học lại cho cô.”
“Mẹ nghe chị gái con nói, con muốn học ngành Phát thanh và Dẫn chương trình?”” Khương Di đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn vòm cây xanh ngắt và bầu trời bao la, khẽ khàng nói: “Thực ra con vốn là một người không có ước mơ gì cụ thể cả, luôn có thói quen phó mặc cho sự sắp đặt của người khác.
Tim Khương Di “thịch” một tiếng, liền nghe thấy Chương Tịnh tiếp tục nói: “Học ngành đó tức là đi theo con đường thi năng khiếu nghệ thuật, phải nhanh chóng đăng ký lớp ôn luyện thôi. Con đã quyết định chắc chắn chưa?””
“Mẹ ơi, chẳng phải mẹ muốn con cũng theo học ngành Y sao?”Chỉ là tối hôm đó khi tan tiết tự học, Khương Di phát hiện ra hệ thống đèn đường trong con ngõ nhỏ đã được sửa xong xuôi.
Việc Hứa Tri Nhiên không thể dấn thân vào ngành Y vẫn luôn là niềm luyến tiếc lớn nhất trong lòng Chương Tịnh. Khương Di cứ ngỡ mẹ kiểu gì cũng sẽ ép buộc mình phải học Y cho bằng được.Khương Di trong lòng tràn đầy sự cảm kích nhưng lại không dám quay đầu lại nhìn, cô cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy một mạch về nhà.
Chương Tịnh bất đắc dĩ thở dài: “Con thích học cái gì thì học cái đó đi, mắc công sau này lại giống chị gái con suốt ngày oán hận mẹ. Khoảng thời gian ở nước ngoài mẹ cũng đã suy nghĩ rất nhiều, các con đều đã lớn rồi, mẹ chỉ có thể đưa ra lời khuyên chứ không thể thay các con đưa ra quyết định cho cuộc đời mình được nữa.””
Khương Di bèn nói đùa: “Nhưng con thấy trên mạng người ta bảo học phát thanh là tự hủy hoại tương lai gì đó. Thực ra con cũng chưa chắc chắn lắm việc mình có muốn học ngành này hay không.”” Chu Úc Đinh thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái, lạnh lùng ném lại ba chữ, ngòi bút trong tay vẫn thoăn thoắt bấm máy tính giải bài tập.
“Có mẹ ở đây, con muốn tự hủy hoại cả đời cũng khó đấy!” Chương Tịnh tức giận lườm cô một cái: “Cùng lắm thì sau này mẹ nuôi, con cứ việc làm một ‘đứa con gái toàn thời gian’ là được.””Vậy thì tốt rồi.
Khương Di bị câu nói của mẹ chọc cho cười nghiêng ngả, cuối cùng Chương Tịnh chốt lại: “Mau chóng suy nghĩ cho kỹ đi, kỳ thi năng khiếu nghệ thuật sẽ diễn ra vào cuối năm nay rồi, không còn nhiều thời gian đâu.”Chương Tịnh khẽ thở dài: “Gầy đi rồi đấy, cố gắng ăn nhiều vào.
Đây là lần đầu tiên Khương Di cảm nhận được mẹ mình đã thay đổi.
Trước đây Chương Tịnh luôn vô cùng mạnh mẽ, nói một là một hai là hai, mỗi lần hai mẹ con nói chuyện với nhau, Khương Di thật sự có cảm giác như mình đang đứng báo cáo công việc với cấp trên vậy.
Nhưng hiện tại, Chương Tịnh giống như đang vẽ ra cho cô một vòng tròn an toàn, chỉ cần cô ở trong vòng tròn đó và không làm điều gì quá phận thì cô muốn làm gì cũng được.
Đây có lẽ chính là một trong những sự thay đổi lớn khi bước sang tuổi 18.Cô chợt nhớ đến mấy ngày gần đây khi cô chuẩn bị ra khỏi nhà vào sáng sớm, đèn trong phòng làm việc của mẹ vẫn còn sáng trưng, Chương Tịnh có lẽ đã thức trắng đêm để làm việc mà không hề chợp mắt lấy một phút.
Để thuận tiện cho việc đi học, Chương Tịnh đã mua một căn hộ ở gần Trường Minh Tín.
Đầu tháng tám khai giảng, cả gia đình ba người bọn họ đều dọn qua đó ở.Cuối tháng bảy, trường Trung học Phụ thuộc đã khai giảng được một tuần.
Năm lớp 12 có lẽ là một cái ngưỡng mà bất kỳ học sinh nào cũng phải vượt qua.
Trước đây, khái niệm của Khương Di về nó vô cùng mơ hồ, chỉ đến khi thực sự bước chân vào năm học được một tháng, cô mới có được sự cảm nhận rõ rệt nhất.Đào Phỉ Nhụy có tính cách khá cởi mở và phóng khoáng, cô ấy khẽ vén lọn tóc dài đen nhánh ra sau tai, mỉm cười bảo: “Biết sao được chứ, năm ngoái tớ ôn tập không tốt, điểm môn Văn hóa bị trượt mất.
Trường Minh Tín quản lý không quá nghiêm ngặt, 8 giờ rưỡi tối là đã tan tiết tự học ban đêm, thậm chí có một số học sinh do gia đình có sự sắp xếp riêng nên không tham gia tiết tự học này cũng được chấp nhận.
Cuộc sống của Khương Di diễn ra vô cùng quy luật: 6 giờ rưỡi sáng có mặt ở trường, 9 giờ tối về đến nhà lại tiếp tục vùi đầu vào học.”
Ngày tháng trôi qua phẳng lặng như dòng nước chảy, Khương Di lại quay trở về với guồng quay cuộc sống máy móc như trước đây.
Bản thân cô vốn là một người chậm nhiệt, cần rất nhiều thời gian để thích nghi với môi trường mới.
Những người bạn trước đây cô quen ở Trường Minh Tín đều học bên khối quốc tế, có khi cả một thời gian dài cũng chẳng chạm mặt nhau lấy một lần.
Các bạn học ở lớp mới tuy đối xử với cô vô cùng lịch sự nhưng lại thiếu đi sự thân thiết, gắn bó.”Để trở thành một bác sĩ thực thụ là một chặng đường vô cùng gian nan và vất vả đấy.
Có một lần làm đề bài tập đến mức mệt mỏi, Khương Di thuận miệng quay sang hỏi cô bạn ngồi cùng bàn một câu: “Tan học có muốn xuống căng tin trường chút không?””Đi đi mà anh Úc, coi như đi vận động cho khuây khỏa đầu óc tí đi.
Cô bạn ngồi cùng bàn của cô là một cô gái nhỏ nhắn đeo kính cận, dáng người gầy gầy trông vô cùng ngoan ngoãn. Nhìn kỹ thì cô bạn này có vài nét khá giống Chu Thiên Tình, nhưng người ta đã có cạ cứng đi ăn cùng từ trước rồi, liền cười trừ đáp lại: “Tớ không đi đâu.”Năm lớp 12 có lẽ là một cái ngưỡng mà bất kỳ học sinh nào cũng phải vượt qua.
Khương Di ngẩn người ra một lúc, là cô nhận nhầm người rồi. Trong một khoảnh khắc thoáng qua, cô cứ ngỡ mình vẫn đang ở Trường Trung học Phụ thuộc.Ừm…
Một mình thì đã sao chứ, trong quá trình trưởng thành, ai rồi cũng sẽ phải trải qua một giai đoạn đơn độc một mình như vậy, chỉ có nỗ lực hết mình chạy về phía trước mới có thể chào đón một cuộc đời mới.Nói xong, thầy Tề Kiện dặn dò cả lớp tự học rồi ôm chiếc bình giữ nhiệt đi họp.
Khương Di càng thêm vùi đầu vào đống đề thi ngập đầu ngập cổ, một mình đi ăn cơm, một mình đi vệ sinh, một mình lầm lũi đi bộ về nhà.
Cô biết, chỉ cần bản thân chịu khó mở lòng thì chưa chắc đã không kết giao được với những người bạn tri tâm, nhưng cô chỉ cảm thấy bản thân quá mệt mỏi, ngoại trừ việc học ra thì cô chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến những việc khác nữa.”Có mẹ ở đây, con muốn tự hủy hoại cả đời cũng khó đấy!
Vì trường học ở ngay sát cạnh nhà nên sau khi tan tiết tự học buổi tối, Khương Di đều tự đi bộ về, đi thong thả cũng chỉ mất tầm mười phút.Sau khi trở về Kinh Thị, Khương Di và Chương Tịnh đã có một buổi trò chuyện thẳng thắn với nhau.
Hôm đó sau khi tan học, vì muốn giải cho xong một câu hỏi hóc búa nên Khương Di đã nán lại phòng học thêm nửa tiếng đồng hồ, sau đó mới đi bộ về nhà như thường lệ.
Từ cổng trường rẽ vào con ngõ nhỏ, trước mắt cô bỗng chốc tối sầm lại.
Khương Di vốn nhát gan, liền đứng sững lại tại chỗ, một lúc sau mới nhận ra là hệ thống đèn đường ở đây đã bị hỏng.Cũng chính trong khoảng thời gian khó khăn đó, Hứa Tri Nhiên đã đưa ra một quyết định quan trọng: rút lui khỏi giới giải trí để quay về công ty phụ giúp gia đình.
Khu vực này vào giờ tan học bình thường vốn rất nhộn nhịp, học sinh túm năm tụm ba đi lại vô cùng đông đúc, náo nhiệt.
Nhưng có lẽ hôm nay do cô về muộn quá nên giờ này xung quanh chẳng còn lấy một bóng người.
Chẳng biết bản thân lấy đâu ra dũng khí, Khương Di bật đèn flash điện thoại lên rồi một mình lầm lũi bước đi.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo phát ra từ màn hình điện thoại, khung cảnh này thực sự có chút rùng rợn.Vì trường học ở ngay sát cạnh nhà nên sau khi tan tiết tự học buổi tối, Khương Di đều tự đi bộ về, đi thong thả cũng chỉ mất tầm mười phút.
Đang đi được một đoạn, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ vang lên ở phía sau lưng.
Khương Di vừa hoảng vừa sợ, trong lòng thầm hối hận vì đã không gọi người nhà ra đón.
Thế nhưng người đi phía sau cô dĩ nhiên không có ý xấu, người đó chỉ bật một chiếc đèn pin lên, rọi thẳng về phía trước khiến con ngõ tối tăm bỗng chốc sáng bừng.
Đối phương cứ đứng yên một chỗ không di chuyển, giống như đang cố tình soi sáng con đường dẫn cô về nhà.Trước ánh mắt ngỡ ngàng và sửng sốt của Khương Di, Hứa Tri Nhiên chỉ mỉm cười một cách vô cùng nhẹ nhõm, bảo: “Ai mà có thể làm trẻ con, làm loạn cả đời được chứ con bé này.
Khương Di trong lòng tràn đầy sự cảm kích nhưng lại không dám quay đầu lại nhìn, cô cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy một mạch về nhà.Đồng thời, bà cũng giao toàn quyền quyết định chọn trường và ngành học lại cho cô.
Về đến nhà, cô đem chuyện này kể lại cho dì Lương nghe.
Dì Lương nghe xong liền cau chặt mày, trách mắng: “Con thật là, đèn đường hỏng thì phải gọi điện bảo dì ra đón chứ. Lần này may mắn gặp được người tốt bụng, chứ lần sau gặp phải ai thì làm sao mà biết được.”
Thế là, dì Lương quyết định tối nào cũng sẽ ra tận cổng trường để đón cô về.Về đến nhà, cô đem chuyện này kể lại cho dì Lương nghe.
Sau khi ăn xong bữa khuya thì Chương Tịnh cũng vừa vặn về đến nhà.
Công việc của bà vẫn bận rộn như trước, đi sớm về muộn, có đôi khi về đến nhà rồi vẫn thấy bà bận rộn nghe điện thoại xử lý công việc.Năm lớp 12 có liên quan trực tiếp đến tiền đồ tương lai, tầm quan trọng của nó là điều không cần phải bàn cãi.
Chương Tịnh rót một cốc nước ấm, hỏi thăm: “Ở trường mới thế nào con?””Hôm nọ mẹ bảo với con rằng mẹ sẽ không can thiệp vào quyết định của con nữa, con bỗng cảm thấy vô cùng hoang mang và lạc lõng, vì con chẳng biết mình có thể làm được gì, muốn làm cái gì.
“Dạ ổn ạ.”Trong lớp lúc này vẫn còn khoảng năm chỗ ngồi trống, thầy Tề Kiện liền bảo: “Em cứ xem thử xem muốn ngồi ở vị trí nào thì cứ tự nhiên xuống đó ngồi đi, lớp mình không có nhiều quy định khắt khe đâu.
Chương Tịnh khẽ thở dài: “Gầy đi rồi đấy, cố gắng ăn nhiều vào.”Cậu nhìn xem, quầng thâm mắt của tớ có phải đậm lên rồi không?
Khương Di gật đầu: “Vâng, dạo này con ăn nhiều lắm.”
Có lẽ do dạo này phải hoạt động não bộ quá nhiều nên sức ăn của cô tăng lên đáng kể, thế nhưng cân nặng thì ngược lại, cứ sụt giảm liên tục.Khổ nỗi cái đám con gái trong trường lại cứ đâm đầu vào mê mệt cái vẻ ngoài lạnh lùng rợn người này của nam thần, ngày nào số lượng nữ sinh đi ngang qua cửa lớp 1 để nhìn trộm cậu chỉ có tăng chứ không giảm.
Chương Tịnh do dự một lát rồi hỏi: “Con và người bên Lam Thành… còn liên lạc với nhau không?””
“Dạ không.”Chu Thiên Tình lại tiếp tục kể: “Với lại, chỗ ngồi của cậu vẫn được giữ nguyên đấy nhé, nam thần dùng sách vở để chiếm chỗ, không cho bất kỳ ai ngồi vào.
Mặc dù Chương Tịnh không chỉ đích danh là ai, nhưng Khương Di biết thừa người mà mẹ đang muốn nhắc tới chính là Chu Úc Đinh.”
Chương Tịnh gật đầu tỏ vẻ vô cùng hài lòng: “Mẹ không tịch thu thẻ điện thoại của con là vì mẹ tin tưởng con. Con đã hứa với mẹ là năm nay sẽ chỉ tập trung vào việc học, không nghĩ đến những chuyện khác, đừng để mẹ phải thất vọng.”Chu Thiên Tình bảo: “Không có gì phải lo đâu, cậu ấy bây giờ biến thành cái máy học tập rồi, cày cuốc kinh khủng lắm, đợt kiểm tra tuần vừa rồi còn lọt vào top 20 của khối cơ.
“Vâng.” Khương Di cúi đầu: “Con biết rồi.”Cô biết, chỉ cần bản thân chịu khó mở lòng thì chưa chắc đã không kết giao được với những người bạn tri tâm, nhưng cô chỉ cảm thấy bản thân quá mệt mỏi, ngoại trừ việc học ra thì cô chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến những việc khác nữa.
Cô thực sự không hề nói dối Chương Tịnh, kể từ sau khi trở về Kinh Thị, cô chưa từng chủ động liên lạc với Chu Úc Đinh một lần nào, ngay cả Chu Thiên Tình hay Từ Giai cô cũng không nhắn tin qua lại.
Giống như vừa được trải qua một giấc mộng vô cùng tươi đẹp, sau khi tỉnh giấc, cô vẫn phải tiếp tục đối mặt với cuộc sống đơn độc của chính mình.
Cô biết điều gì là quan trọng nhất đối với mình ở thời điểm hiện tại, vì ước mơ của bản thân nên cô không dám lơ là hay dừng lại dù chỉ một giây.
Thế nhưng đôi khi, cô vẫn không kiềm chế được lòng mình mà tự hỏi: Mùa thu ở Lam Thành thời tiết còn oi bức như vậy không? Năm cuối cấp ở Trường Trung học Phụ thuộc có mệt mỏi lắm không? Chu Thiên Tình sau khi tan học có còn lăng xăng kéo người khác đi vệ sinh với xuống căng tin trường nữa không? Và cả Chu Úc Đinh nữa, cậu có phải vẫn kiên cường giữ vững vị trí thủ khoa của khối hay không? Chỗ ngồi trong lớp đã có sự thay đổi chưa? Hai người bọn họ… liệu đã có bạn cùng bàn mới rồi chứ?Thề luôn, lúc đó biểu cảm của cậu ấy thối hoắc, tớ nghi ngờ ông bạn kia mà chậm một giây nữa thôi là ăn đấm như chơi.
Suốt cả đêm hôm đó cô ngủ không được ngon giấc, sáng sớm hôm sau lại phải tiếp tục thức dậy để chiến đấu với đống đề bài tập chất cao như núi.
Chỉ là tối hôm đó khi tan tiết tự học, Khương Di phát hiện ra hệ thống đèn đường trong con ngõ nhỏ đã được sửa xong xuôi.Khương Di từ trong ba lô móc ra một phong thư, ngập ngừng bảo: “Cậu có thể giúp tớ chuyển cái này cho cậu ấy được không?
Dì Lương cất chiếc đèn pin không cần dùng đến vào trong túi, vui vẻ nói: “Chắc là có người phản ánh lên trên rồi, tiến độ làm việc nhanh gớm.”Suốt cả đêm hôm đó cô ngủ không được ngon giấc, sáng sớm hôm sau lại phải tiếp tục thức dậy để chiến đấu với đống đề bài tập chất cao như núi.
Khương Di cũng phụ họa theo: “Vâng, nhanh thật đấy.””
Cuộc sống cứ thế trôi qua tuy có chút tẻ nhạt nhưng lại vô cùng ngập tràn áp lực, bởi vì mỗi ngày chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn vào bảng điện tử đếm ngược đặt ở trên lớp, nhìn thấy số ngày trước kỳ thi đại học cứ vơi dần đi từng ngày, thì dù là người lười biếng đến mấy cũng sẽ tự khắc sinh ra một cảm giác cấp bách, không dám lãng phí thời gian.Khương Di bèn nói đùa: “Nhưng con thấy trên mạng người ta bảo học phát thanh là tự hủy hoại tương lai gì đó.
Mãi cho đến đầu tháng chín, cuộc sống bình lặng của cô mới bị phá vỡ bởi một sự cố ngoài ý muốn.
Hôm đó là ngày thứ hai trong tuần, Khương Di đang trong giờ học thì đột ngột nhận được điện thoại từ trợ lý của Chương Tịnh, thông báo rằng Chương Tịnh bị ngất xỉu và bảo cô mau chóng đến bệnh viện một chuyến.Chỗ ngồi ở giữa Chu Úc Đinh và Chu Thiên Tình suốt bấy lâu nay vẫn luôn bị bỏ trống.
Khương Di nắm chặt chiếc điện thoại, trái tim bỗng chốc hẫng đi một nhịp.
Cô chợt nhớ đến mấy ngày gần đây khi cô chuẩn bị ra khỏi nhà vào sáng sớm, đèn trong phòng làm việc của mẹ vẫn còn sáng trưng, Chương Tịnh có lẽ đã thức trắng đêm để làm việc mà không hề chợp mắt lấy một phút.
Khương Di chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, thậm chí còn không kịp xin phép giáo viên chủ nhiệm, cô vơ vội chiếc điện thoại rồi cắm đầu chạy phăng phăng ra khỏi cổng trường.Không lâu sau, Chu Thiên Tình cũng thong thả tới.
Cuối mùa hè, thời tiết ở Kinh Thị nóng đến mức ngột ngạt, cái nóng đỉnh điểm lên tới 35 độ C khiến mặt đường nhựa như muốn bốc khói.
Đến bệnh viện, tìm được đến khoa cấp cứu, trợ lý mới nghẹn ngào thông báo cho cô biết Chương Tịnh bị viêm cơ tim dẫn đến tình trạng ngừng tim đột ngột, hiện tại đang được các bác sĩ tiến hành cấp cứu khẩn cấp.”
Khương Di không tài nào diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc đó, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, trống trơn.
Khoảng trời vốn luôn dang tay che chở, là chỗ dựa vững chắc nhất cho cô bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc.
Khoảng thời gian ngồi chờ đợi trước cửa phòng cấp cứu chính là mười mấy phút dài đằng đẵng và đáng sợ nhất trong cuộc đời cô từ trước đến nay.Khoảng thời gian ở nước ngoài mẹ cũng đã suy nghĩ rất nhiều, các con đều đã lớn rồi, mẹ chỉ có thể đưa ra lời khuyên chứ không thể thay các con đưa ra quyết định cho cuộc đời mình được nữa.
Cũng may nhờ được cấp cứu kịp thời nên Chương Tịnh cuối cùng cũng đã qua khỏi cơn nguy kịch.
Nhưng do quanh năm suốt tháng làm việc quá sức nên sức khỏe của bà đã bị suy nhược trầm trọng, việc phải nằm viện điều trị dài ngày là điều bắt buộc.Khi mở hộp ra, bên trong là một khối ngọc dương chỉ vuông vắn.
Trong suốt khoảng thời gian đó, cuộc sống của Khương Di chỉ xoay quanh ba địa điểm: trường học, nhà và bệnh viện, bận rộn đến mức cô chẳng còn chút sức lực hay h*m m**n nói chuyện với ai.
Hứa Tri Nhiên cũng đã tức tốc quay trở về, ngày nào cũng túc trực bên giường bệnh của mẹ.
Có một số công việc mang tính bảo mật cao mà trợ lý không thể tự ý xử lý, Hứa Tri Nhiên liền ôm khư khư chiếc máy tính, Chương Tịnh chỉ đạo thế nào thì cô ấy làm theo thế ấy, bắt đầu học cách tiếp quản các công việc ở công ty từ mẹ.”
Cũng chính trong khoảng thời gian khó khăn đó, Hứa Tri Nhiên đã đưa ra một quyết định quan trọng: rút lui khỏi giới giải trí để quay về công ty phụ giúp gia đình.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng và sửng sốt của Khương Di, Hứa Tri Nhiên chỉ mỉm cười một cách vô cùng nhẹ nhõm, bảo: “Ai mà có thể làm trẻ con, làm loạn cả đời được chứ con bé này. Chị quậy phá thế là đủ rồi, giờ đến lúc phải làm những việc nên làm thôi. Với lại, chị lăn lộn trong cái giới đó lâu như vậy rồi mà vẫn chẳng tìm được phương hướng cho bản thân, đại khái là chị thực sự không phù hợp để đi theo con đường ca sĩ sáng tác chuyên nghiệp rồi.”Công việc của bà vẫn bận rộn như trước, đi sớm về muộn, có đôi khi về đến nhà rồi vẫn thấy bà bận rộn nghe điện thoại xử lý công việc.
Hành lang bệnh viện rộng thênh thang và vô cùng yên tĩnh, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi gây cảm giác khó chịu.
Hai chị em ngồi trên hàng ghế nhựa, vừa ăn bánh quẩy chấm sữa đậu nành ấm nóng, đơn giản giải quyết xong bữa sáng của mình.”
Sau khi ăn xong, Khương Di đi rửa sạch tay rồi quay lại ngồi bên giường bệnh, nhìn thẳng vào Chương Tịnh và kiên định nói: “Mẹ, con quyết định rồi, con muốn học ngành Y.” Gương mặt cô vô cùng bình thản, giọng điệu chắc nịch, ánh mắt toát lên vẻ kiên định, rõ ràng.Khương Di ngửa mặt lên nhìn bầu trời bao la, ngay tại khoảnh khắc này, cô thực sự đang nhớ Chu Úc Đinh đến da diết.
Chương Tịnh sau ca phẫu thuật phải nằm dưỡng sức trên giường khá lâu, nghe cô nói vậy liền đăm đăm nhìn cô một hồi lâu rồi bảo: “Chẳng phải đã thống nhất từ trước rồi sao, con muốn làm gì thì cứ làm cái đó, mẹ không ép buộc con nữa đâu.”Kể từ khi bước vào năm học cuối cấp đến nay, bọn họ đã bị hủy liên tiếp năm tuần học tiết Thể dục rồi.
“Là tự bản thân con muốn học.” Khương Di đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn vòm cây xanh ngắt và bầu trời bao la, khẽ khàng nói: “Thực ra con vốn là một người không có ước mơ gì cụ thể cả, luôn có thói quen phó mặc cho sự sắp đặt của người khác. Con muốn học ngành Phát thanh và Dẫn chương trình chẳng qua là vì trước đây con từng đạt giải thưởng ở mảng này, cảm thấy khi làm sẽ có chút lợi thế và dễ dàng hơn thôi, chứ cũng chưa đến mức đam mê đến chết đi sống lại.””
“Hôm nọ mẹ bảo với con rằng mẹ sẽ không can thiệp vào quyết định của con nữa, con bỗng cảm thấy vô cùng hoang mang và lạc lõng, vì con chẳng biết mình có thể làm được gì, muốn làm cái gì. Nhưng mấy ngày túc trực ở bệnh viện vừa qua, cái ước mơ hão huyền trống rỗng đó bỗng chốc trở nên vô cùng cụ thể và rõ ràng đối với con.”
Khương Di chống cằm: “Con muốn trở thành một bác sĩ, không chỉ vì đây là một ngành nghề vô cùng cao quý, mà quan trọng hơn hết là con nghĩ đến việc nếu chẳng may lần sau lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn như thế này, con sẽ không phải bất lực đứng nhìn mà không giúp gì được cho những người mình yêu thương nữa.””
“Để trở thành một bác sĩ thực thụ là một chặng đường vô cùng gian nan và vất vả đấy.”Cô biết điều gì là quan trọng nhất đối với mình ở thời điểm hiện tại, vì ước mơ của bản thân nên cô không dám lơ là hay dừng lại dù chỉ một giây.
Khương Di như suy tư điều gì đó rồi gật đầu: “Con biết, nhưng có người từng nói với con rằng: khó khăn thử thách nào rồi cũng sẽ vượt qua, biển rộng núi cao rồi cũng sẽ san phẳng, con người ta có thể xây dựng nên những hòn đảo kiên cố giữa biển khơi bao la, thì cũng có thể cải tạo những vùng hoang mạc khô cằn thành những ốc đảo xanh tươi, quan trọng là phải biết phát huy tính chủ quan năng động của bản thân.”Khương Di cảm thấy ngực mình đau nhức, cô rũ mắt xuống, khẽ nói: “Không có gì đâu, mẹ tớ muốn tớ tập trung thi đại học trước, thi xong rồi tính tiếp.
“Ồ?” Chương Tịnh khẽ mỉm cười: “Câu nói này là của cậu bạn Chu Úc Đinh kia nói với con đúng không?”Khương Di cũng phụ họa theo: “Vâng, nhanh thật đấy.
Khương Di khựng lại, im lặng một lúc lâu rồi mới khẽ gật đầu thừa nhận.Giống như vừa được trải qua một giấc mộng vô cùng tươi đẹp, sau khi tỉnh giấc, cô vẫn phải tiếp tục đối mặt với cuộc sống đơn độc của chính mình.
Thời gian không còn sớm nữa, cô phải mau chóng quay trở lại trường để kịp giờ học.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Khương Di ghé vào một tiệm tạp hóa nhỏ ở ven đường để mua một chai nước.
Trên kệ hàng bày biện đủ các loại hàng hóa rực rỡ sắc màu, cô đưa tay định lấy một chai nước khoáng, nhưng ánh mắt bỗng chốc chạm phải những lon Coca-Cola đặt ở bên cạnh.
Cô ngẩn người ra một lát, rồi dứt khoát đổi chai nước khoáng thành một lon Coca, tiện tay mua thêm một gói hạt dẻ cười.Khương Di càng thêm vùi đầu vào đống đề thi ngập đầu ngập cổ, một mình đi ăn cơm, một mình đi vệ sinh, một mình lầm lũi đi bộ về nhà.
Một lon “nước vui vẻ” và một gói hạt dẻ cười. Khương Di ngửa mặt lên nhìn bầu trời bao la, ngay tại khoảnh khắc này, cô thực sự đang nhớ Chu Úc Đinh đến da diết.Các bạn học ở lớp mới tuy đối xử với cô vô cùng lịch sự nhưng lại thiếu đi sự thân thiết, gắn bó.
…Cuộc sống cứ thế trôi qua tuy có chút tẻ nhạt nhưng lại vô cùng ngập tràn áp lực, bởi vì mỗi ngày chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn vào bảng điện tử đếm ngược đặt ở trên lớp, nhìn thấy số ngày trước kỳ thi đại học cứ vơi dần đi từng ngày, thì dù là người lười biếng đến mấy cũng sẽ tự khắc sinh ra một cảm giác cấp bách, không dám lãng phí thời gian.
Đầu tháng chín, tại Lam Thành.Khương Di không tài nào diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc đó, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, trống trơn.
Năm lớp 12 ập đến trong bầu không khí vô cùng hỗn loạn và áp lực.
Trường Trung học Phụ thuộc liên tục sắp xếp các kỳ kiểm tra tuần, kiểm tra tháng rồi đến các kỳ thi thử tốt nghiệp dày đặc.
Thầy Tề Kiện ngày nào cũng đăng đàn lên dây cót tinh thần cho học sinh, mỗi lần có kết quả thi cử mà học sinh nào bị sa sút phong độ là thầy đều gọi riêng ra phòng làm việc để chấn chỉnh, trường hợp nào bị tụt hạng quá thê thảm là thầy sẽ thông báo thẳng cho phụ huynh ngay lập tức.”
Trong giờ ra chơi, Triệu Càn Khôn ôm một quả bóng rổ đi đến, bá vai bá cổ cậu bạn thân: “Anh Úc, đi làm vài trận bóng rổ đi.”
Kể từ khi bước vào năm học cuối cấp đến nay, bọn họ đã bị hủy liên tiếp năm tuần học tiết Thể dục rồi.Lần này may mắn gặp được người tốt bụng, chứ lần sau gặp phải ai thì làm sao mà biết được.
Chu Úc Đinh thì chẳng có chút hứng thú nào, cậu uể oải gục mặt xuống bàn học, để lộ ra một mảng da gáy trắng ngần, không thèm đáp lại lời cậu bạn.Mặc dù Chương Tịnh không chỉ đích danh là ai, nhưng Khương Di biết thừa người mà mẹ đang muốn nhắc tới chính là Chu Úc Đinh.
“Đi đi mà anh Úc, coi như đi vận động cho khuây khỏa đầu óc tí đi.”
Triệu Càn Khôn liên tục lải nhải gọi thêm vài tiếng nữa, Chu Úc Đinh mới chịu lười biếng ngẩng đầu dậy khỏi mặt bàn, vẻ mặt tràn ngập sự chán chường, buông thõng hai chữ: “Không đi.”Chưa kể là phía trên bục giảng còn treo một cái đồng hồ đếm ngược, ngày nào cũng nhảy số xem còn bao nhiêu ngày nữa là đến kỳ thi đại học, trông đáng sợ cực kỳ.
“Ơ kìa, sao lại không đi?”Khoảng thời gian ngồi chờ đợi trước cửa phòng cấp cứu chính là mười mấy phút dài đằng đẵng và đáng sợ nhất trong cuộc đời cô từ trước đến nay.
“Nóng!” Cậu lạnh lùng phun ra một từ rồi dứt khoát đuổi người.Khương Di vừa hoảng vừa sợ, trong lòng thầm hối hận vì đã không gọi người nhà ra đón.
Triệu Càn Khôn trong lòng cũng tự hiểu rõ, kể từ ngày Khương Di chuyển trường rời đi, Chu Úc Đinh giống như tự phong ấn bản thân bước vào thời kỳ băng hà vậy, lúc nào cũng tỏa ra hơi lạnh thấu xương đến mức có thể đóng băng người đối diện.
Khổ nỗi cái đám con gái trong trường lại cứ đâm đầu vào mê mệt cái vẻ ngoài lạnh lùng rợn người này của nam thần, ngày nào số lượng nữ sinh đi ngang qua cửa lớp 1 để nhìn trộm cậu chỉ có tăng chứ không giảm.
Triệu Càn Khôn thầm thở dài, cứ cái đà này thì cậu ta lo lắng chưa đợi đến lúc thi đại học xong là thằng bạn thân của mình đã bị trầm cảm tự bế mất rồi.Cậu biết mà, Chu nam thần ngày trước tuy nhìn bề ngoài lạnh lùng nhưng thực chất rất nhiệt tình, còn bây giờ thì cả người từ trong ra ngoài cứ như một tảng băng di động ý.
Sau khi lên lớp 12, thầy Tề Kiện có tiến hành điều chỉnh lại sơ đồ chỗ ngồi một chút nhưng quy mô không lớn, vẫn giữ nguyên hình thức ba người ngồi một bàn như cũ.
Chỗ ngồi ở giữa Chu Úc Đinh và Chu Thiên Tình suốt bấy lâu nay vẫn luôn bị bỏ trống.
Không ít bạn học trong lớp từng lân la đến hỏi Chu Úc Đinh xem có thể chuyển sang ngồi cạnh cậu để ké chút “vía học bá” hay không, nhưng đều bị một ánh mắt sắc lẹm đầy sát khí của cậu dọa cho chạy mất dép.”A Di ——” Chu Thiên Tình vẫn như ngày nào, nhiệt tình đến mức vừa chạm mặt đã ôm chầm lấy cô thật chặt: “Người ta nhớ cậu chết đi được ý.
Hôm nay vào tiết tự học buổi sáng, thầy Tề Kiện dẫn theo một cô gái bước vào lớp, dõng dạc giới thiệu: “Đây là bạn học mới chuyển đến lớp chúng ta, bạn Đào Phỉ Nhụy, trước đây bạn học ở Nhất Trung, cả lớp nhiệt liệt chào mừng bạn.”Xung quanh tối đen như mực, chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo phát ra từ màn hình điện thoại, khung cảnh này thực sự có chút rùng rợn.
Những ngày tháng cày đề lớp 12 vốn vô cùng tẻ nhạt, thế nên vừa có chút chuyện mới mẻ là đám con trai trong lớp đã nháo nhào cả lên:Nhưng sâu trong lòng, Khương Di vẫn rất muốn biết tình hình gần đây của cậu, cô khẽ hỏi: “Cậu ấy thế nào rồi?
“Uầy, đàn chị Đào Phỉ Nhụy kìa, chẳng phải là nữ thần khối năng khiếu nghệ thuật của Nhất Trung sao? Sao lại chuyển sang trường mình học lại thế nhỉ?””
“Xinh thật đấy, đúng là người định hướng làm ngôi sao có khác, khí chất ngời ngời luôn.””
…Trên kệ hàng bày biện đủ các loại hàng hóa rực rỡ sắc màu, cô đưa tay định lấy một chai nước khoáng, nhưng ánh mắt bỗng chốc chạm phải những lon Coca-Cola đặt ở bên cạnh.
Đào Phỉ Nhụy có tính cách khá cởi mở và phóng khoáng, cô ấy khẽ vén lọn tóc dài đen nhánh ra sau tai, mỉm cười bảo: “Biết sao được chứ, năm ngoái tớ ôn tập không tốt, điểm môn Văn hóa bị trượt mất.”Việc Hứa Tri Nhiên không thể dấn thân vào ngành Y vẫn luôn là niềm luyến tiếc lớn nhất trong lòng Chương Tịnh.
Trong lớp lúc này vẫn còn khoảng năm chỗ ngồi trống, thầy Tề Kiện liền bảo: “Em cứ xem thử xem muốn ngồi ở vị trí nào thì cứ tự nhiên xuống đó ngồi đi, lớp mình không có nhiều quy định khắt khe đâu.”
Nói xong, thầy Tề Kiện dặn dò cả lớp tự học rồi ôm chiếc bình giữ nhiệt đi họp.Xác định không phải thư chia tay, Chu Thiên Tình mới yên tâm nhận lấy.
Chỉ một lát sau, Đào Phỉ Nhụy đeo ba lô đi thẳng đến trước mặt Chu Úc Đinh, mở lời hỏi: “Bạn học, chỗ bên cạnh cậu…”Đến bệnh viện, tìm được đến khoa cấp cứu, trợ lý mới nghẹn ngào thông báo cho cô biết Chương Tịnh bị viêm cơ tim dẫn đến tình trạng ngừng tim đột ngột, hiện tại đang được các bác sĩ tiến hành cấp cứu khẩn cấp.
“Có người rồi!” Chu Úc Đinh thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái, lạnh lùng ném lại ba chữ, ngòi bút trong tay vẫn thoăn thoắt bấm máy tính giải bài tập.Không ít bạn học trong lớp từng lân la đến hỏi Chu Úc Đinh xem có thể chuyển sang ngồi cạnh cậu để ké chút “vía học bá” hay không, nhưng đều bị một ánh mắt sắc lẹm đầy sát khí của cậu dọa cho chạy mất dép.
Chu Thiên Tình ở bên cạnh cũng cười hì hì đỡ lời: “Ngại quá nha bạn học, chỗ này có người ngồi rồi, cậu nhìn xem đống sách vở xếp cao ngất ngưỡng ở đây là biết liền hà.”Từ cổng trường rẽ vào con ngõ nhỏ, trước mắt cô bỗng chốc tối sầm lại.
“À ——” Đào Phỉ Nhụy đành phải bán tín bán nghi ôm cặp bỏ đi chỗ khác.”
Sau đó, Chu Úc Đinh liền đem toàn bộ sách giáo khoa, ba lô cùng đồ dùng học tập của mình bày biện hết sang vị trí cũ của Khương Di.
Cậu giống như đang dùng phương thức bướng bỉnh này để tự nhắc nhở bản thân, và cũng là để tuyên bố cho tất cả mọi người biết rằng: cô gái mà cậu đem lòng yêu thương vẫn luôn hiện hữu ở ngay bên cạnh cậu, chưa từng rời đi.Chu Thiên Tình liền tỏ ra căng thẳng: “Cái gì đây?
Trong lúc thu dọn lại đống đồ đạc, từ trong ngăn cặp sách bỗng rơi ra một phong thư bằng giấy kraft mộc mạc.
Chu Úc Đinh nhìn thấy phong thư đó, gương mặt vốn lạnh lùng như tiền bấy lâu nay bỗng chốc trở nên dịu dàng, mềm mại hơn hẳn.
Phong thư đó chứa một tấm bưu thiếp của Trường Đại học Kinh Bình, là món quà mà Khương Di đã nhờ Chu Thiên Tình chuyển tận tay cho cậu.
Mặt sau tấm bưu thiếp, Khương Di dùng nét mực đen ngay ngắn viết vài dòng chữ:
【Vẫn chưa kịp nói cho cậu biết, đêm sinh nhật hôm đó, điều ước thứ ba của tớ chính là: Tớ muốn trở thành bạn gái của bạn học Chu Úc Đinh.
Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, thế sự xoay vần khôn lường, xin hãy tha thứ cho tớ vì tạm thời chưa thể trực tiếp thốt ra lời yêu thương trước mặt cậu. Hy vọng rằng chúng ta hẹn ngày gặp lại, ngày sau càng thêm dài lâu.
Chỉ mong rằng ở những nơi mà chúng ta không thể nhìn thấy nhau, cuộc đời của hai đứa mình vẫn luôn ngập tràn hoa thơm dẫn lối, pháo hoa rực rỡ và những tiếng vỗ tay tán thưởng không ngớt.
Lần gặp mặt tới, tớ nhất định sẽ đích thân nói cho cậu biết: Khương Di cũng cực kỳ, cực kỳ thích Chu Úc Đinh.】
Hết chương 55