Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 46

Chương 46

Tình cảm dành cho cậu không chỉ là một chút


Mười lăm phút sau, Khương Di đã có mặt ở dưới lầu ký túc xá. 

Lúc này đã là mười giờ rưỡi đêm, khoảng sân ngoài ký túc xá vắng lặng không một bóng người. 

Cô đứng đó chờ đợi, một lát sau liền thấy Chu Úc Đinh xách theo một chiếc hộp chạy bước nhỏ về phía mình.

Cơn gió đêm mùa hè bám đuổi sát nút sau lưng thiếu niên, khi cậu đứng trước mặt cô, dường như mang theo cả một luồng khí mát lành, sảng khoái.

Khương Di hơi ngẩn ra, ngước mắt nhìn cậu: “Cậu muốn nói gì với tớ thế?”​Chu Úc Đinh nói xong câu này, ánh mắt sâu thẳm bỗng chuyển hướng sang nhìn cô: “Còn cậu thì sao?

“Không vội.” Chu Úc Đinh chạy một mạch từ khu sinh hoạt của giáo viên qua đây nên hơi thở có chút dồn dập. 

Cậu đưa mắt nhìn quanh một lượt, khẽ hất cằm nói: “Chúng ta qua bên kia ngồi xuống rồi nói.”​Trước khi tặng món quà sinh nhật này, Khương Di từng tưởng tượng ra rất nhiều phản ứng của Chu Úc Đinh nếu biết hai người vốn đã quen nhau từ thuở nhỏ.

Dọc hai bên con đường rợp bóng cây cạnh ký túc xá nữ có đặt rất nhiều chiếc ghế dài bằng gỗ, ngày thường học sinh hay ra đây ngồi học bài. 

Đèn đường tỏa ra ánh sáng lung linh, sắc vàng ấm áp rọi xuống mặt đất, đổ dài những bóng râm.​Tinh thần của mẹ tớ lúc đó hoàn toàn suy sụp, suýt chút nữa đã tự tử, may mà được dì giúp việc phát hiện và cứu kịp thời.

Chu Úc Đinh cố ý dẫn cô đến chiếc ghế ở xa nhất, tiếng ồn ào náo nhiệt phía ký túc xá cứ thế xa dần. 

Cậu giơ chiếc hộp trong tay lên: “Ăn bánh kem không?”​”Cho nên lúc đó tớ vừa tự ti lại vừa nhút nhát.

“Hả?”​Trong lòng Khương Di như có một thiên thần nhỏ đang nhảy múa ca hát vui mừng, nụ cười trên khóe môi sắp sửa không kìm nén được nữa, cô nhỏ giọng đáp: “Được ——”

Khương Di hoàn toàn ngơ ngác. 

Cậu hẹn cô ra đây muộn thế này, chỉ là để ăn bánh kem thôi sao?​Cậu muốn hôn ai?

“Bánh kem chính tay bà ngoại tớ làm đấy, vị ngon lắm, bà nói hy vọng cậu có thể nếm thử.”​”

Hóa ra là vậy, Khương Di gật gật đầu: “Thế thì tớ ăn một chút, cậu chuyển lời cảm ơn của tớ tới bà nhé.”​”!!!

Hai người ngồi xuống ghế dài, Chu Úc Đinh mở hộp, bưng ra phần bánh kem còn lại hơn một nửa, cắt một miếng đưa cho cô. 

Khương Di đón lấy, từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ tao nhã đưa vào miệng.​”Bánh kem chính tay bà ngoại tớ làm đấy, vị ngon lắm, bà nói hy vọng cậu có thể nếm thử.

Không ai lên tiếng, không gian xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng. 

Cột đèn đường lặng lẽ đứng sừng sững bên cạnh họ, mấy chú thiêu thân nhỏ cứ làm không biết mệt mà bay múa quanh ánh đèn.​Năm nào sinh nhật cậu cũng đón cùng bà à?

Bầu không khí có chút ngượng ngùng, Khương Di bèn chủ động tìm đề tài: “Bánh kem ngon thật đấy, tay nghề của bà khéo quá. Năm nào sinh nhật cậu cũng đón cùng bà à?”​”

“Ừm.” Chu Úc Đinh chống một tay lên thành ghế, người hơi ngả về sau, nói: “Mỗi năm vào ngày này, bà ngoại đều dậy thật sớm để nấu mì trường thọ và làm bánh sinh nhật, chỉ có năm bảy tuổi là ngoại lệ thôi.”​”

Khương Di biết cái “ngoại lệ” mà cậu nói là gì. 

Ngày mùng 9 tháng 6 năm đó là ngày cậu rời khỏi Kinh Thị, đoán chừng ngày sinh nhật năm ấy chỉ được đón một cách qua loa đại khái trên đường đi.​”Thì là……” Khương Di nghẹn lời, dừng một chút rồi nghiêm túc nói: “Sẽ bị thầy Đinh gán cho cái tội yêu sớm, rồi bị tóm lên văn phòng viết bản kiểm điểm.

Khương Di đoán được Chu Úc Đinh có lẽ muốn nói về chuyện hồi nhỏ, vì vậy cô chủ động khơi gợi câu chuyện trước: “Chuyện hồi nhỏ cậu còn nhớ được bao nhiêu?”​Vậy thì tớ vinh hạnh quá.

“Nhớ được một ít, quên mất một ít. Nhưng mà chuyện ngày nào cậu cũng chạy qua cho tớ kẹo thì tớ không quên được.”​”Nhớ được một ít, quên mất một ít.

Không thể phủ nhận, chính tai nghe thấy cậu nói vẫn luôn nhớ rõ mình khiến cô vô cùng vui sướng. 

Trước khi tặng món quà sinh nhật này, Khương Di từng tưởng tượng ra rất nhiều phản ứng của Chu Úc Đinh nếu biết hai người vốn đã quen nhau từ thuở nhỏ.​Cậu…… Cậu vừa nói cái gì cơ?

Có lẽ cậu sẽ không nhớ rõ, hoặc nhớ rõ nhưng phản ứng bình thường. Hiện tại xem ra, kết quả này dường như không tệ chút nào?​Khương Di rúc trong lồng ngực cậu, khẽ ngẩng đầu lên nói: “Tớ chỉ là muốn nói cho cậu biết, cậu có phải là người thừa thãi đối với người khác hay không thì tớ không biết, nhưng đối với tớ của năm đó, cậu vô cùng quan trọng.

Khóe môi Khương Di khẽ cong lên: “Có phải cậu đã nhận ra tớ từ sớm rồi không?”​Nhưng mà ngày hôm đó, tớ trốn sau tấm rèm cửa sổ và nhìn thấy cậu.

Chu Úc Đinh nhìn thấy nụ cười trên môi cô, khóe miệng cậu cũng không tự chủ được mà nhếch lên, cậu cụp mắt xuống nói: “Sao có thể chứ, cậu so với hồi nhỏ thay đổi nhiều như vậy, tớ đương nhiên là không nhận ra rồi.”​Chu Úc Đinh cố ý dẫn cô đến chiếc ghế ở xa nhất, tiếng ồn ào náo nhiệt phía ký túc xá cứ thế xa dần.

“Thay đổi đúng là lớn thật, hồi nhỏ tớ mập lắm, thịt đô đô hà, đến năm mười tuổi mới bắt đầu gầy đi đấy.”​Khương Di ngẩn ra, vội vàng giải thích: “Tớ…… Lúc đó tớ đang bị bệnh mà, trí nhớ không được tốt lắm.

Chu Úc Đinh nhìn chằm chằm cô: “Nhưng tớ từng nghi ngờ đấy chứ, cậu còn nhớ cái ngày ở bãi Cò Trắng, tớ đã hỏi cậu câu gì không?”​”

À đúng rồi, đêm hôm đó hai người đứng chờ xe buýt ở bãi Cò Trắng, Chu Úc Đinh bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: Trước đây tớ từng gặp cậu chưa nhỉ?​Khương Di thử thăm dò: “Ý của cậu có phải là…… Cậu có một chút thích tớ đúng không?

“Lúc đó cậu đưa cho tớ viên kẹo bạc hà, tớ cũng không biết mình bị cái gì nữa, bỗng nhiên lại liên tưởng đến cô bé hồi nhỏ hay cho tớ kẹo, thế là đem hai người gộp làm một.”​Khóe môi Khương Di khẽ cong lên: “Có phải cậu đã nhận ra tớ từ sớm rồi không?

Nhưng chuyện đó cũng chỉ diễn ra trong một thoáng, cậu cảm thấy không có khả năng, cũng chẳng buồn chứng thực làm gì.​”Tớ chưa từng kể cho cậu nghe về chuyện gia đình tớ đúng không?

Bởi vì, ngay cả khi người kết duyên với cậu thuở nhỏ không phải là Khương Di, thì ánh mắt của cậu bây giờ vẫn sẽ dừng lại trên người cô như cũ.​Khương Di đoán được Chu Úc Đinh có lẽ muốn nói về chuyện hồi nhỏ, vì vậy cô chủ động khơi gợi câu chuyện trước: “Chuyện hồi nhỏ cậu còn nhớ được bao nhiêu?

Chu Úc Đinh nói xong câu này, ánh mắt sâu thẳm bỗng chuyển hướng sang nhìn cô: “Còn cậu thì sao? Tớ so với hồi nhỏ tuy có thay đổi, nhưng đâu đến mức hoàn toàn không nhận ra chứ, sao đến tận bây giờ mới đem ảnh chụp tặng cho tớ?”​”Ừm.

Khương Di ngẩn ra, vội vàng giải thích: “Tớ…… Lúc đó tớ đang bị bệnh mà, trí nhớ không được tốt lắm. Tớ chỉ nhớ mang máng là có sự hiện diện của cậu, nhưng không tài nào nhớ nổi mặt mũi hay tên họ, tớ cũng là vô tình tìm thấy bức ảnh cũ mới biết được đấy chứ.”​”

Chu Úc Đinh cười khẽ một tiếng, đưa tay xoa xoa đầu cô: “Được rồi, sau này đừng có mà quên tớ nữa đấy.”​Đặc biệt là khi gương mặt đẹp trai không góc chết ấy đang ở ngay cự ly gần trong gang tấc, Khương Di không có tiền đồ mà…… đỏ mặt, đầu óc bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Trong lòng Khương Di như có một thiên thần nhỏ đang nhảy múa ca hát vui mừng, nụ cười trên khóe môi sắp sửa không kìm nén được nữa, cô nhỏ giọng đáp: “Được ——”​Khương Di vẫn có chút không dám tin vào tai mình.

Khi nút thắt đã được tháo gỡ, lá gan của Khương Di cũng lớn hơn một chút. 

Nghĩ đến ngày hôm đó ở lối đi bộ nhà cậu bắt gặp Lý Hãn Dịch, Khương Di ngập ngừng hỏi: “Cái đó…… Chú Lý bây giờ vẫn thường xuyên đến tìm cậu à?”​Càng sốt ruột đầu óc cô lại càng rối rắm, cô nói: “Cậu biết không?

“Ừm.” Gương mặt Chu Úc Đinh thoáng vẻ hờ hững: “Từ sau khi tớ về Lam Thành ông ta rất hay tới, phiền phức chết đi được, đuổi thế nào cũng không chịu đi.”​Cột đèn đường lặng lẽ đứng sừng sững bên cạnh họ, mấy chú thiêu thân nhỏ cứ làm không biết mệt mà bay múa quanh ánh đèn.

“Thực ra hồi đó tớ cực kỳ bài xích việc bị ông ta đón đi, nhưng lúc ấy không còn cách nào khác, mẹ tớ muốn ra nước ngoài, đứa con thừa thãi như tớ không thể làm vướng chân vướng tay bà ấy được. Sau này ở Kinh Thị thực sự không sống nổi nữa, tớ mới phải quay về làm phiền bà ngoại.”​Im lặng hồi lâu, đầu óc cô mới bắt đầu hoạt động trở lại.

Cậu nói một cách rất thẳng thắn, không hề tô hồng hay giảm nhẹ cho cái xuất thân không mấy vẻ vang của mình, giống như đem những vết thương rỉ máu năm xưa phơi bày ra trước mặt Khương Di một lần nữa.​”Chuyện của ông ta không liên quan gì đến tớ.

Khương Di bỗng chốc cứng đờ người, cô cảm thấy…… mình không nên khơi lại đề tài này.​Tay Chu Úc Đinh vẫn đang đặt trên đầu cô, lồng ngực cậu phập phồng kịch liệt, giống như có thứ gì đó sắp sửa nhảy vọt ra ngoài.

“Tớ…… Xin lỗi nhé, tớ không có ý định khơi lại vết thương lòng của cậu đâu.”​”Không được đi, tớ còn chưa nói xong mà.

“Không sao đâu, cậu có phải không biết mấy chuyện này đâu mà.” Chu Úc Đinh dị thường bình tĩnh, ngữ khí vẫn thong dong, tùy ý như mọi ngày: “Nhìn nhận một cách khách quan thì sự tồn tại của tớ đối với rất nhiều người mà nói, đúng là thừa thãi thật.”​”Thực ra hồi đó tớ cực kỳ bài xích việc bị ông ta đón đi, nhưng lúc ấy không còn cách nào khác, mẹ tớ muốn ra nước ngoài, đứa con thừa thãi như tớ không thể làm vướng chân vướng tay bà ấy được.

Cậu càng bình tĩnh bao nhiêu thì Khương Di lại càng luống cuống bấy nhiêu, trái tim cô giống như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lúc lên cao khi xuống thấp đột ngột.​Rõ ràng là một câu nói hết sức bình thường, nhưng khi thốt ra từ khuôn miệng cậu bỗng nhiên lại đổi vị.

Cô nhớ tới trước đây khi học ở trường quốc tế, có một tiết học chuyên môn giảng về giáo dục giới tính, giáo viên nói mỗi đứa trẻ sinh ra đều là niềm kỳ vọng và mong chờ của gia đình, hiện tại xem ra thực tế không hoàn toàn là như vậy.​”

Nhưng mà, sao Chu Úc Đinh lại có thể là một người thừa thãi được chứ?​”

Khương Di bức thiết muốn nói điều gì đó để thay đổi suy nghĩ của Chu Úc Đinh. 

Càng sốt ruột đầu óc cô lại càng rối rắm, cô nói: “Cậu biết không? Thực ra mấy năm nay chú Lý không hề có thêm đứa con nào khác, đối với chú ấy, cậu vô cùng quan trọng.”​Đèn đường tỏa ra ánh sáng lung linh, sắc vàng ấm áp rọi xuống mặt đất, đổ dài những bóng râm.

“Chuyện của ông ta không liên quan gì đến tớ.”​Khương Di bỗng chốc cứng đờ người, cô cảm thấy…… mình không nên khơi lại đề tài này.

Khương Di siết chặt hai tay rồi lại từ từ buông lỏng ra, nhẹ nhàng nói: “Chu Úc Đinh, cậu có biết không, cậu chính là người bạn duy nhất trong suốt thời thơ ấu của tớ đấy.”​”Không sao đâu, cậu có phải không biết mấy chuyện này đâu mà.

Nghe vậy, Chu Úc Đinh cúi đầu cười khẽ một tiếng: “Thế à? Vậy thì tớ vinh hạnh quá.”​”

“Tớ chưa từng kể cho cậu nghe về chuyện gia đình tớ đúng không?”​Hiện tại xem ra, kết quả này dường như không tệ chút nào?

“Chưa nghe, nhưng tớ nhớ mang máng hình như bố mẹ cậu rất hay cãi nhau?”​Chu Úc Đinh cười khẽ một tiếng, đưa tay xoa xoa đầu cô: “Được rồi, sau này đừng có mà quên tớ nữa đấy.

Khương Di ngồi thẳng người lên một chút, chậm rãi kể lại: “Đúng vậy, bố mẹ tớ là kết hôn chớp nhoáng, quen nhau chưa đầy nửa tháng đã cưới rồi. Nhưng tính cách của hai người không hợp nhau, quan niệm sống của hai bên có sự khác biệt rất lớn.”​Khương Di cảm thấy thế giới xung quanh như ngưng đọng lại, một lúc lâu sau cô vẫn không thể nhúc nhích được một ngón tay.

“Mẹ tớ là một người cuồng công việc. Dì giúp việc trong nhà kể với tớ, hồi mẹ mang thai chị gái tớ, đến tận ngày sắp sinh rồi mà vẫn không chịu nghỉ ngơi, sinh xong đến ngày thứ ba là đã như người bình thường, chạy đến công ty họp hành rồi. Bố tớ thì theo tư tưởng đàn ông lo việc bên ngoài, phụ nữ lo việc trong nhà, chính vì thế mà mâu thuẫn giữa hai người ngày một lớn hơn.”​”

“Lúc mẹ mang thai tớ thì phát hiện bố ngoại tình. Đối phương là một sinh viên mới tốt nghiệp chưa lâu, bà ta vác cái bụng bầu vượt mặt đến tận nhà đòi danh phận. Tinh thần của mẹ tớ lúc đó hoàn toàn suy sụp, suýt chút nữa đã tự tử, may mà được dì giúp việc phát hiện và cứu kịp thời.”​Chu Úc Đinh nhìn chằm chằm cô: “Nhưng tớ từng nghi ngờ đấy chứ, cậu còn nhớ cái ngày ở bãi Cò Trắng, tớ đã hỏi cậu câu gì không?

“Có lẽ do chịu ảnh hưởng từ tâm lý bất ổn của người mẹ trong thai kỳ, sau khi sinh ra sức khỏe của tớ rất yếu, còn từng bị viêm màng não để lại di chứng. Khoảng thời gian đó tớ phản ứng rất chậm chạp, học nói cũng muộn, những đứa trẻ khác hai ba tuổi đã học tiếng Anh, còn tớ bảy tuổi mới bắt đầu bập bẹ học, vừa ra khỏi cửa là bị người ta gọi là con nhỏ ngốc.”​”Nếu thấy khó chịu thì đừng nói nữa.

“Cho nên lúc đó tớ vừa tự ti lại vừa nhút nhát. Mỗi lần bố mẹ cãi nhau là tớ lại bịt chặt tai trốn vào một góc. Nhưng mà ngày hôm đó, tớ trốn sau tấm rèm cửa sổ và nhìn thấy cậu. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tớ đã rất muốn làm bạn với cậu rồi, sau đó cậu quả nhiên đã không từ chối tớ.”​Bố tớ thì theo tư tưởng đàn ông lo việc bên ngoài, phụ nữ lo việc trong nhà, chính vì thế mà mâu thuẫn giữa hai người ngày một lớn hơn.

Khương Di chưa từng kể chuyện gia đình mình cho ai nghe, đột nhiên nói ra, sống mũi không khỏi cay cay.​Cậu đưa mắt nhìn quanh một lượt, khẽ hất cằm nói: “Chúng ta qua bên kia ngồi xuống rồi nói.

Cô khẽ dụi dụi khóe mắt, giây tiếp theo, cơ thể bỗng nhiên đổ về phía trước, được Chu Úc Đinh kéo vào lòng ngực ôm chặt. 

Động tác của thiếu niên rất nhẹ nhàng, cậu v**t v* sau gáy cô, vừa như vỗ về lại vừa như đang tiếp thêm sức mạnh cho cô.​Đầu óc Khương Di hoàn toàn trống rỗng, trong cơn mơ màng, cô lại nghe thấy Chu Úc Đinh nói tiếp: “À không đúng, hôm nay tớ mười tám tuổi rồi, không tính là yêu sớm nữa.

Đây là lần thứ hai Chu Úc Đinh ôm cô. Vòng tay của cậu ấm áp như ánh nắng ngày xuân, nóng hổi, có thể làm tan chảy lớp băng tuyết giá lạnh, lại có thể làm hồi sinh vạn vật.​Mỗi lần bố mẹ cãi nhau là tớ lại bịt chặt tai trốn vào một góc.

“Nếu thấy khó chịu thì đừng nói nữa.” Chu Úc Đinh thấp giọng bảo.​Nghe đến đây, nụ cười trên môi Chu Úc Đinh càng thêm sâu đậm, cậu đứng thong dong trước mặt cô, kéo dài giọng điệu: “Ra là vậy à, thế thì chi bằng —— tụi mình biến cái tội danh yêu sớm này thành sự thật đi.

Khương Di rúc trong lồng ngực cậu, khẽ ngẩng đầu lên nói: “Tớ chỉ là muốn nói cho cậu biết, cậu có phải là người thừa thãi đối với người khác hay không thì tớ không biết, nhưng đối với tớ của năm đó, cậu vô cùng quan trọng.”​”

Cậu là ngọn lửa sưởi ấm trong đêm tối, cũng là hiện thân của sự dũng cảm.​Khương Di chưa từng kể chuyện gia đình mình cho ai nghe, đột nhiên nói ra, sống mũi không khỏi cay cay.

Sự tồn tại của một người như Chu Úc Đinh, chính là bản thân của niềm hy vọng.​”

Bốn mắt nhìn nhau, không gian vắng lặng không một tiếng động. 

Cảnh đêm hôm nay thật đẹp, vầng trăng khuyết cùng vài ngôi sao thưa thớt, cơn gió đêm lướt qua mang theo hương hoa thoang thoảng, quầng sáng của ngọn đèn đường trở nên vô cùng dịu dàng, bao bọc lấy hai bóng hình, mờ ảo.​Nhưng hiện tại, Chu Úc Đinh đã tự tay đâm thủng lớp giấy đó, ép cô buộc phải đưa ra câu trả lời.

Tay Chu Úc Đinh vẫn đang đặt trên đầu cô, lồng ngực cậu phập phồng kịch liệt, giống như có thứ gì đó sắp sửa nhảy vọt ra ngoài.​Nhưng mà, sao Chu Úc Đinh lại có thể là một người thừa thãi được chứ?

Cậu đột nhiên bật cười, khẽ vén lọn tóc mái của cô sang một bên, nhấn mạnh từng chữ: “Biết rồi, tớ đối với cậu rất quan trọng.”​Nếu tớ đoán sai thì cậu cứ coi như tớ chưa nói gì nhé.

Rõ ràng là một câu nói hết sức bình thường, nhưng khi thốt ra từ khuôn miệng cậu bỗng nhiên lại đổi vị. Đặc biệt là khi gương mặt đẹp trai không góc chết ấy đang ở ngay cự ly gần trong gang tấc, Khương Di không có tiền đồ mà…… đỏ mặt, đầu óc bắt đầu suy nghĩ lung tung.​”

Cô nhìn cậu trân trân không chớp mắt, yết hầu Chu Úc Đinh khẽ lăn một cái, cậu bỗng nhiên lên tiếng: “Khương Di, nếu cậu còn nhìn chằm chằm tớ không chớp mắt như thế nữa, tớ sẽ hôn cậu đấy.”​”Mẹ tớ là một người cuồng công việc.

“……”​À đúng rồi, đêm hôm đó hai người đứng chờ xe buýt ở bãi Cò Trắng, Chu Úc Đinh bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: Trước đây tớ từng gặp cậu chưa nhỉ?

Lời đe dọa đột ngột này khiến Khương Di trực tiếp đứng hình, cô hoài nghi có phải hệ thống thính giác của mình vừa gặp vấn đề rồi không.​Vòng tay của cậu ấm áp như ánh nắng ngày xuân, nóng hổi, có thể làm tan chảy lớp băng tuyết giá lạnh, lại có thể làm hồi sinh vạn vật.

Cậu…… Cậu vừa nói cái gì cơ? Cậu muốn hôn ai?​”……”

Trời đất ơi, đầu óc cậu bị chập mạch rồi sao?​”

Khương Di nuốt nước bọt một cái, vội vàng kéo giãn khoảng cách giữa hai người, đứng phắt dậy, lắp bắp nói: “Tớ…… Tớ vừa nãy chẳng nghe thấy gì hết, thời gian không còn sớm nữa tớ phải về ký túc xá đây, cảm ơn bánh kem của cậu nhé.”​Dì giúp việc trong nhà kể với tớ, hồi mẹ mang thai chị gái tớ, đến tận ngày sắp sinh rồi mà vẫn không chịu nghỉ ngơi, sinh xong đến ngày thứ ba là đã như người bình thường, chạy đến công ty họp hành rồi.

Ai ngờ đâu mới bước được một bước, cổ tay đã bị một bàn tay to lớn giữ chặt lấy. Lực đạo của Chu Úc Đinh không hề nhỏ, cô hoàn toàn không thể nhúc nhích được.​”

“Không được đi, tớ còn chưa nói xong mà.”​Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ, Chu Úc Đinh thấp giọng bảo: “Thế thì cậu đoán sai thật rồi.

Dường như dự cảm được cậu chuẩn bị nói điều gì, Khương Di càng thêm luống cuống, không ngừng giãy giụa muốn thoát ra: “Muộn lắm rồi.”​”

“Cậu sợ cái gì chứ?”​”

“Tớ đương nhiên là sợ rồi, dạo này chủ nhiệm Đinh và tổ kỷ luật đi tuần tra nghiêm ngặt lắm, nghe nói mười một mười hai giờ đêm họ vẫn còn đi kiểm tra phòng, nếu bị bắt được tụi mình sẽ bị……”​Cậu nói một cách rất thẳng thắn, không hề tô hồng hay giảm nhẹ cho cái xuất thân không mấy vẻ vang của mình, giống như đem những vết thương rỉ máu năm xưa phơi bày ra trước mặt Khương Di một lần nữa.

Chu Úc Đinh càng thêm hứng thú, cậu ghé sát lại gần, không chịu buông tha mà truy vấn: “Bị thế nào?”​”

“Thì là……” Khương Di nghẹn lời, dừng một chút rồi nghiêm túc nói: “Sẽ bị thầy Đinh gán cho cái tội yêu sớm, rồi bị tóm lên văn phòng viết bản kiểm điểm.”​”

Không đúng, mình đang nói cái quái gì thế này aaa! Yêu sớm cái gì chứ!​Khương Di hơi ngẩn ra, ngước mắt nhìn cậu: “Cậu muốn nói gì với tớ thế?

Nghe đến đây, nụ cười trên môi Chu Úc Đinh càng thêm sâu đậm, cậu đứng thong dong trước mặt cô, kéo dài giọng điệu: “Ra là vậy à, thế thì chi bằng —— tụi mình biến cái tội danh yêu sớm này thành sự thật đi.”​Giữa hai người họ giống như ngăn cách bởi một lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh, chỉ cần không ai đâm thủng nó, thì cho dù người ngoài có gán ghép, trêu chọc thế nào, bọn họ vẫn có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“!!!”​Khương Di biết cái “ngoại lệ” mà cậu nói là gì.

Đầu óc Khương Di hoàn toàn trống rỗng, trong cơn mơ màng, cô lại nghe thấy Chu Úc Đinh nói tiếp: “À không đúng, hôm nay tớ mười tám tuổi rồi, không tính là yêu sớm nữa.”​Nghe vậy, Chu Úc Đinh cúi đầu cười khẽ một tiếng: “Thế à?

Nói xong, cậu lại cúi đầu nhìn cô, nghiêm túc hỏi: “Bây giờ thì đã hiểu ý của tớ là gì chưa?”​Sau này ở Kinh Thị thực sự không sống nổi nữa, tớ mới phải quay về làm phiền bà ngoại.

Khương Di cảm thấy thế giới xung quanh như ngưng đọng lại, một lúc lâu sau cô vẫn không thể nhúc nhích được một ngón tay. 

Trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực kia, lúc thì nhẹ bẫng lúc thì nặng trĩu, giống như muốn đình công ngay tại chỗ.​Khi nút thắt đã được tháo gỡ, lá gan của Khương Di cũng lớn hơn một chút.

Im lặng hồi lâu, đầu óc cô mới bắt đầu hoạt động trở lại.​Dọc hai bên con đường rợp bóng cây cạnh ký túc xá nữ có đặt rất nhiều chiếc ghế dài bằng gỗ, ngày thường học sinh hay ra đây ngồi học bài.

Chu Úc Đinh…… đang tỏ tình với cô sao? Khương Di vẫn có chút không dám tin vào tai mình.​”Thay đổi đúng là lớn thật, hồi nhỏ tớ mập lắm, thịt đô đô hà, đến năm mười tuổi mới bắt đầu gầy đi đấy.

Thực ra trong học kỳ này, cô có thể cảm nhận được sự đối đãi của Chu Úc Đinh dành cho mình hoàn toàn khác biệt so với các nữ sinh khác. 

Giữa hai người họ giống như ngăn cách bởi một lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh, chỉ cần không ai đâm thủng nó, thì cho dù người ngoài có gán ghép, trêu chọc thế nào, bọn họ vẫn có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra.​”

Nhưng hiện tại, Chu Úc Đinh đã tự tay đâm thủng lớp giấy đó, ép cô buộc phải đưa ra câu trả lời.​” Chu Úc Đinh thấp giọng bảo.

Khương Di thử thăm dò: “Ý của cậu có phải là…… Cậu có một chút thích tớ đúng không?” Sau đó cô vội vàng bổ sung thêm: “Tính tớ hay suy nghĩ nhiều, nhưng vì học kỳ này cậu đối xử với tớ tốt quá, nên tớ cảm thấy có lẽ cậu có một chút thích tớ. Nếu tớ đoán sai thì cậu cứ coi như tớ chưa nói gì nhé.”​Cô nhìn cậu trân trân không chớp mắt, yết hầu Chu Úc Đinh khẽ lăn một cái, cậu bỗng nhiên lên tiếng: “Khương Di, nếu cậu còn nhìn chằm chằm tớ không chớp mắt như thế nữa, tớ sẽ hôn cậu đấy.

Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ, Chu Úc Đinh thấp giọng bảo: “Thế thì cậu đoán sai thật rồi.”​Tớ chỉ nhớ mang máng là có sự hiện diện của cậu, nhưng không tài nào nhớ nổi mặt mũi hay tên họ, tớ cũng là vô tình tìm thấy bức ảnh cũ mới biết được đấy chứ.

“Cái gì cơ?”​Nhưng mà chuyện ngày nào cậu cũng chạy qua cho tớ kẹo thì tớ không quên được.

Cho nên, là do cô tự mình đa tình sao?​Cậu là ngọn lửa sưởi ấm trong đêm tối, cũng là hiện thân của sự dũng cảm.

Giây tiếp theo, trái tim còn chưa kịp nguội lạnh của Khương Di lại vì một câu nói của Chu Úc Đinh mà một lần nữa bùng cháy, sôi sục.

Chu Úc Đinh nói: “Tình cảm tớ dành cho cậu không phải là một chút thích, mà là cực kỳ, cực kỳ thích cậu.”

Hết chương 46