Chương 37
Tớ sẽ không bỏ rơi cậu đâu
Thiếu niên trước mặt có đôi mắt sáng, hàng lông mày thanh tú, phong thái tựa như làn gió mát, vầng trăng trong.
Khương Di có rất nhiều lời muốn nói, rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng lời đến cửa miệng lại tan biến như bọt bong bóng, cuối cùng cô chỉ mím môi, khẽ hỏi: “Chu Úc Đinh, cậu có lạnh không?”
“Hửm? Không lạnh.” Chu Úc Đinh định bụng cố tỏ ra mạnh mẽ một chút, ai ngờ lời vừa dứt đã không kiềm được mà hắt hơi một cái.
Thời tiết ở Lam Thành dạo này đều hơn hai mươi độ, lúc ra khỏi cửa cậu vội quá, chỉ kịp đeo một chiếc ba lô nhỏ đựng ví tiền, căn cước công dân và vài món đồ tùy thân, còn chuyện quần áo thì hoàn toàn không nghĩ tới.
Bên trong cậu chỉ mặc một chiếc áo phông cùng áo nỉ mỏng, bên ngoài khoác chiếc áo gió không mấy dày dặn.
Giữa cái rét âm bảy độ của Kinh Thị, ai nhìn vào cũng phải khen một câu cậu nhóc này tốt số, cơ thể khỏe mạnh thật.
Khương Di đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay cậu, lạnh ngắt như một tảng băng.
Chu Úc Đinh hơi rụt tay lại, đút tọt vào túi quần, trêu chọc: “Vừa mới gặp mặt đã sờ tay tớ rồi, không hay lắm đâu nhỉ?”
“Tớ…” Khương Di nói không lại cậu, hậm hực kéo người vào trong trung tâm thương mại, lượn quanh một vòng rồi tìm một chiếc ghế băng dài ngay cạnh lò sưởi ngồi xuống.
“Cậu… cậu ngốc thật đấy.” Giọng Khương Di mang theo chút oán trách: “Mấy ngày trước tớ đăng bài trên vòng bạn bè đã nói rõ là Kinh Thị đang rơi tuyết rồi mà.”
Chu Úc Đinh ngồi trên ghế dài, hơi cúi đầu ngoan ngoãn nghe cô giáo huấn: “Tớ không suy nghĩ nhiều đến thế.”Khương Hạo Thành: “Bạn học nào?
Chuyến đi tìm cô này vốn không nằm trong kế hoạch, hoàn toàn là một quyết định bốc đồng bột phát, nhưng cậu không hề hối hận.
Ở cái tuổi mười bảy mười tám này, muốn gặp ai, muốn làm việc gì thì cứ việc làm, chẳng cần phải do dự.”
Bầu không khí chợt im lặng, Chu Úc Đinh ngồi trên ghế, Khương Di đứng đối diện, lặng lẽ nhìn cậu.
Hơn mười ngày không gặp, cậu chẳng thay đổi là bao, vẫn là cái vẻ bất cần, lạnh lùng ấy.Chu Úc Đinh cắt ngang lời cô, ánh mắt cậu nặng trĩu nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu của chùa Phổ Ốc, trong người như có một sự cố chấp bằng mọi giá phải đi vào bằng được: “Không sao đâu, tớ chịu được.
Khương Di cúi người xuống, hỏi nhỏ: “Chu Úc Đinh, cậu đến Kinh Thị, thật sự chỉ vì phần thưởng tớ nói thôi sao?”Mặt Khương Di chợt nóng bừng lên.
Tuy có hơi vô lý nhưng sự thật đúng là như vậy.Biểu cảm của Chu Úc Đinh rất nhạt: “Không trách cậu được, tớ chỉ đang tự giận chính mình thôi, vì tớ phát hiện ra bản thân mình có chút hèn nhát, chuyện đã qua lâu như vậy rồi mà đến tận bây giờ nó vẫn có thể làm ảnh hưởng đến tâm lý của tớ.
Chu Úc Đinh hiếm khi á khẩu, cậu im lặng vài giây, cố tìm một lý do nghe có vẻ hợp lý cho chuyến đi ngàn dặm này: “Tớ đi du lịch cùng người nhà đến Kinh Thị, sực nhớ ra cậu cũng ở đây nên tiện đường qua tìm thôi.””
Mỗi dịp Tết Nguyên Đán, lượng người đổ về Kinh Thị du lịch rất đông, Khương Di hoàn toàn không nghi ngờ lời cậu nói.tớ…
Cô đăm chiêu gật đầu, hóa ra là tiện đường… Nhưng dù vậy, cô vẫn thấy rất vui.Tuy không rõ lý do tại sao, nhưng hiện tại Khương Di cảm thấy rất ủ rũ, cô hình như đã làm một việc…
“Vậy hôm nay cậu không có lịch trình gì khác sao?”Ngày hôm đó có một người dì nói muốn dẫn tớ đi chơi, sau đó tớ bị bỏ lại ở khu vực chưa khai thác của khu danh thắng này, hai ngày hai đêm sau mới được người ta tìm thấy.
Chu Úc Đinh chống cằm, thong thả nói: “Lịch trình chính là tới tìm cậu đấy, cậu là người Kinh Thị chính gốc, không phiền làm hướng dẫn viên du lịch cho tớ một ngày chứ?”Giọng cậu hơi khàn, trông chẳng giống như người “không có chuyện gì” chút nào.
Khương Di đáp: “Tớ tất nhiên không phiền rồi, chỉ là cậu mặc mỏng quá, cứ thế này ra ngoài sẽ bị lạnh mất.”Cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào, cô giống như đang chơi một trò chơi cầm chắc phần thua, ngay từ khi bắt đầu trò chơi cô đã phơi bày hết bài tẩy của mình ra, còn đối thủ Chu Úc Đinh thì sao?
“Thì mua một chiếc áo dày là được chứ gì?””
Chu Úc Đinh nhìn quanh một lượt, chỉ tay vào cửa hàng áo phao gần nhất: “Đi thôi.””
Khương Di chưa từng đi mua quần áo với con trai bao giờ, đến trước cửa tiệm liền có cảm giác là lạ, cô khẽ níu tay áo Chu Úc Đinh: “Cậu tự vào đi, tớ đứng ngoài này đợi.”Khương Di mấy lần định mở lời nhưng lại chẳng biết phải nói gì, đành tiu nghỉu cúi đầu.
“Không được!” Chu Úc Đinh nói một cách đầy lý lẽ: “Hướng dẫn viên du lịch gì mà không có trách nhiệm thế, nhỡ tớ bị người ta chặt chém thì sao?”Ở trên xe, Khương Di đã thương lượng trước với tài xế, cô sẽ trả thêm tiền để bác tài đợi ở cổng chùa, như vậy lúc về sẽ thuận tiện hơn.
Trung tâm thương mại chính quy thế này, ai mà thèm chặt chém khách hàng chứ.”Sau này tao nhất định phải trở thành người giàu nhất thế giới!
Khương Di chỉ đành ngoan ngoãn đi theo vào trong.
Phòng bên trong bật sưởi rất ấm, mấy cô nhân viên đang tụ tập ở quầy thu ngân ngáp ngắn ngáp dài, vừa thấy có khách vào, một cô gái trẻ liền đon đả bước tới đón tiếp.”
Hai người dạo một vòng, Chu Úc Đinh hỏi: “Cậu thấy chiếc nào hợp với tớ?”Quá khứ của cậu, lý tưởng của cậu, cậu thích gì, ghét gì, cô đều mù tịt.
Khương Di chỉ vào mấy chiếc áo phao đang mặc trên người ma-nơ-canh: “Chiếc màu đen này không tệ, chiếc màu trắng kia cũng được, nếu cậu không thích hai màu này thì đằng kia có một chiếc màu xanh quân đội.””
Thực ra cô không hiểu rõ gu quần áo của con trai lắm, chỉ là cảm giác mấy chiếc này nếu khoác lên người Chu Úc Đinh thì chắc chắn sẽ rất đẹp.”
“Được.” Chu Úc Đinh mua đồ rất dứt khoát, chẳng thèm thử lại, quay sang bảo nhân viên: “Lấy cho tôi chiếc màu trắng.”Mỗi dịp Tết Nguyên Đán, lượng người đổ về Kinh Thị du lịch rất đông, Khương Di hoàn toàn không nghi ngờ lời cậu nói.
Thanh toán xong, cậu cởi chiếc áo gió màu đen trên người ra, thay bằng chiếc áo phao màu trắng vừa mua.” Chu Úc Đinh bật cười thành tiếng trầm thấp, cậu giơ tay lên véo nhẹ vào má Khương Di một cái: “Có gì mà phải xin lỗi chứ, chẳng phải cậu đã quay lại rồi sao.
Chiếc áo phao trắng có kiểu dáng đơn giản, không có nhiều họa tiết hoa hòe hoa sói, càng tôn lên khí chất lạnh lùng như sương tuyết của cậu.
Chu Úc Đinh vốn dĩ cao ráo, đôi chân dài miên man, mặc chiếc áo này vào trông không khác gì người mẫu đang sải bước trên sàn catwalk.Cô nhân viên thu ngân cười hớn hở, nói nhỏ: “Chao ôi, có gì mà phải ngại chứ, học sinh cấp ba các em đúng là da mặt mỏng thật.
…”
Mua quần áo xong thì đã hơn mười hai giờ trưa, tầng năm của trung tâm thương mại có rất nhiều nhà hàng ăn uống.
Khương Di bảo: “Cậu muốn ăn gì? Lần này tớ bao, cậu không được tranh giành đấy.””
“Ăn mì đi.””
Hai người chọn một quán mì hương vị Tây Bắc.
Chu Úc Đinh đi tìm chỗ ngồi trước, còn Khương Di lại quầy thu ngân gọi món.
Khách khứa không đông lắm nên nhanh chóng đến lượt cô.Khương Di chỉ vào mấy chiếc áo phao đang mặc trên người ma-nơ-canh: “Chiếc màu đen này không tệ, chiếc màu trắng kia cũng được, nếu cậu không thích hai màu này thì đằng kia có một chiếc màu xanh quân đội.
“Cho tôi hai phần mì sợi.”” Khương Di mím môi: “Nếu cậu không muốn nói thì cũng không sao đâu.
Cô nhân viên thu ngân nhanh nhảu nói: “Hôm nay cửa hàng chúng tôi có chương trình khuyến mãi, các cặp đôi đến dùng bữa chỉ cần thêm một tệ (~3.500 VNĐ) là có thể mang về hai chú gấu bông hoạt hình đáng yêu đấy, cả một dãy này đều có thể chọn.”Phải làm sao bây giờ?
Khương Di ngơ ngác, các cặp đôi hẹn hò thì liên quan gì đến cô chứ.”Nhưng mà tớ bắt cậu đợi lâu quá.
Cô nàng thu ngân có lẽ đang chạy chỉ tiêu doanh số nên ra sức chèo kéo: “Chỉ cần một tệ thôi, em nhìn xem mấy con gấu bông này đáng yêu biết mấy, em với bạn trai mỗi người giữ một con làm kỷ niệm cũng tốt mà.”Thực ra cô không hiểu rõ gu quần áo của con trai lắm, chỉ là cảm giác mấy chiếc này nếu khoác lên người Chu Úc Đinh thì chắc chắn sẽ rất đẹp.
“Cậu ấy không phải bạn trai em.” Khương Di đính chính.”Đằng kia.
“Hả?” Cô nhân viên chỉ tay về phía Chu Úc Đinh đang ngồi đợi đằng xa: “Cậu bạn học sinh cấp ba đẹp trai kia không phải bạn trai em sao? Hai người còn mặc áo đôi kìa.”】
Thật trùng hợp, hôm nay Khương Di ra ngoài cũng diện một chiếc áo phao dáng ngắn màu trắng. Kiểu dáng áo phao vốn dĩ đã đại đồng tiểu dị, màu sắc của cô và Chu Úc Đinh lại giống hệt nhau, nhìn qua… quả thực rất giống đồ đôi.Khốn nỗi đúng lúc này, phía sau lại truyền đến giọng nói của Ngu Khiết: “Ơ, con bé đằng kia nhìn giống Di Di thế nhỉ, mọi người xem có phải không?
May mà Chu Úc Đinh ngồi xa nên không nghe thấy lời này.đã có chuyện gì xảy ra?
Mặt Khương Di chợt nóng bừng lên.
Cô liếc nhìn dãy gấu bông mô phỏng mười hai con giáp, trông ngốc nghếch nhưng cũng rất dễ thương.Lạ thật, rõ ràng lúc mới lên xe cậu vẫn còn rất bình thường cơ mà.
Trong đầu cô bỗng có một giọng nói cổ vũ: Mua đi, chỉ cần mày không nói thì ai mà biết được!”Thì mua một chiếc áo dày là được chứ gì?
Khương Di bỗng nảy sinh một nỗi bốc đồng muốn liều một phen.
Dù sao việc thích Chu Úc Đinh cũng giống như cô đang mơ một giấc mơ hoang đường, đã là trong mơ thì có hoang đường thêm một chút cũng có sao đâu?Bác tài nói bằng giọng Bắc Kinh chuẩn chỉnh, lưu loát: “Được rồi, cảm ơn cô bé đã mở hàng, tôi nhất định sẽ cắm chốt ở ngoài chờ hai vị, sấm đánh cũng không đi.
Cô lấy hết can đảm, chọn hai chú thỏ mặc áo đỏ, sau đó trả thêm một tệ rồi lặng lẽ giấu hai con búp bê vào túi xách của mình.Hôm nay đúng là một ngày tồi tệ hết chỗ nói, đầu tiên là làm Chu Úc Đinh không vui, sau đó lại bỏ mặc cậu một mình ở đây, làm sao trên đời lại có một hướng dẫn viên du lịch vô trách nhiệm như cô cơ chứ!
Cô nhân viên thu ngân cười hớn hở, nói nhỏ: “Chao ôi, có gì mà phải ngại chứ, học sinh cấp ba các em đúng là da mặt mỏng thật.””Còn nữa, trong chùa Phổ Ốc có một cây bạch quả cổ thụ trăm năm tuổi, lát nữa tụi mình có thể qua đó chụp ảnh.
Trở lại chỗ ngồi, lòng Khương Di vẫn còn chút tật giật mình.
Cũng may không phải đợi lâu, hai bát mì nóng hổi đã được bưng lên.Với tính cách của Khương Hạo Thành, nếu bắt gặp cô đang đi cùng một đứa con trai thì chắc chắn cô sẽ không tránh khỏi một trận tra hỏi ra trò.
Khói nghi ngút bốc lên làm mờ cả mắt kính, Chu Úc Đinh hỏi cô qua làn sương mờ: “Buổi chiều tụi mình đi đâu?”Nhưng đôi khi, Khương Di lại thấy cậu ở rất xa, bởi vì cô nhận ra mình dường như hoàn toàn không biết gì về Chu Úc Đinh cả.
Khương Di ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Kinh Thị có nhiều điểm du lịch lắm, cậu có muốn đi đâu không?”Khương Di hoàn toàn không ngờ mình lại đụng mặt Khương Hạo Thành ở nơi này.
“Mấy chỗ du khách hay đến check-in chán ngắt.””Giận cái gì?
Khương Di cũng đoán trước là cậu sẽ không thích những danh lam thắng cảnh thông thường, cô nảy ra một ý tưởng, liền nói: “Phía Tây Kinh Thị có một ngôi chùa tên là Phổ Ốc, nghe nói cầu học hành, thi cử linh nghiệm lắm. Mỗi năm trước kỳ thi tốt nghiệp trung học và đại học, người ta đến đông nghịt. Hay là tụi mình qua đó xem sao? Hơn nữa, hoa mai ở đó đẹp lắm, nghe nói là đệ nhất Kinh Thị đấy!””
Chu Úc Đinh khẽ cười một tiếng, chọc ghẹo cô: “Khương đại tiểu thư, cậu đúng là có niềm đam mê bất tận với việc cầu thần bái phật nhỉ.””
“Thế tóm lại là cậu có muốn đi hay không?”bạn con vẫn đang đợi con.
Chu Úc Đinh gật đầu: “Được chứ, cậu bảo đi thì đi!”Vì vừa đi vừa thẫn thờ nên cô vô tình bị một nhánh cây dưới đất vướng phải, Chu Úc Đinh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cánh tay cô, hỏi: “Mệt rồi à, ngồi nghỉ một lát nhé?
Khương Di tiếp lời: “Nhưng chùa Phổ Ốc cách trung tâm thành phố khá xa, phải hơn bốn mươi cây số cơ.”” Khương Di ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của cậu, cô cân nhắc một lúc rồi nói: “Tớ đang tự giận chính mình.
“Thì bắt taxi đi!”Trung tâm thương mại chính quy thế này, ai mà thèm chặt chém khách hàng chứ.
…Chu Úc Đinh bất lực: “Có thì cũng không liên quan gì đến cậu cả, thật đấy.
Sau khi ăn trưa xong, hai người bắt một chiếc taxi hướng về phía chùa Phổ Ốc.
Ở trên xe, Khương Di đã thương lượng trước với tài xế, cô sẽ trả thêm tiền để bác tài đợi ở cổng chùa, như vậy lúc về sẽ thuận tiện hơn.Chu Úc Đinh lúc đó tuy còn nhỏ nhưng cũng đã lờ mờ hiểu ra mình đã bị bỏ rơi, người dì kia căn bản không hề có ý định quay lại đón cậu về.
Bác tài nói bằng giọng Bắc Kinh chuẩn chỉnh, lưu loát: “Được rồi, cảm ơn cô bé đã mở hàng, tôi nhất định sẽ cắm chốt ở ngoài chờ hai vị, sấm đánh cũng không đi.”Hơn mười ngày không gặp, cậu chẳng thay đổi là bao, vẫn là cái vẻ bất cần, lạnh lùng ấy.
Tài xế taxi ở Kinh Thị vốn nổi tiếng là những người hoạt ngôn, suốt dọc đường đi cái miệng bác tài không ngừng nghỉ một phút nào, từ tình hình quốc tế vĩ mô cho đến chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà, nói chuyện nghe như đang diễn tấu hài, vui nhộn không dứt.Khu danh thắng chùa Phổ Ốc có tiếng tăm rất tốt trong số các ngôi chùa ở Kinh Thị, Khương Di và Chu Úc Đinh hòa vào dòng người đi bộ lên núi.
Khương Di đã quá quen với điều này, cô giữ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại một hai câu lịch sự.Khi cô hoàn toàn thoát thân ra khỏi điện thờ thì trời đã bắt đầu chạng vạng tối.
Vào dịp Tết Nguyên Đán, lượng người đổ về đây khá đông, khi gần đến khu danh thắng chùa Phổ Ốc thì đường bắt đầu bị tắc nghẽn.
Khương Di chỉ tay ra ngoài cửa sổ, giới thiệu phong cảnh bên đường cho Chu Úc Đinh: “Cậu thấy hoa mai chưa? Cả ngọn núi đằng kia đều phủ đầy hoa mai đấy.”Hai người còn mặc áo đôi kìa.
“Còn nữa, trong chùa Phổ Ốc có một cây bạch quả cổ thụ trăm năm tuổi, lát nữa tụi mình có thể qua đó chụp ảnh.”May mà Chu Úc Đinh ngồi xa nên không nghe thấy lời này.
Có lẽ vì bị nhốt ở nhà quá lâu, hôm nay được ra ngoài đi chơi nên cô có chút phấn khích, chỉ là nói một hồi lâu mà chẳng nghe thấy Chu Úc Đinh đáp lại lời nào.
Lúc này Khương Di mới nhận ra điểm bất thường, cô quay sang nhìn cậu.Nhưng dù vậy, cô vẫn thấy rất vui.
Cái nhìn này khiến Khương Di sững sờ.”
Không biết từ lúc nào, Chu Úc Đinh đã co người ngồi vào một góc trong xe taxi, cậu tựa sát vào cửa xe, thần sắc căng thẳng, trên trán thậm chí còn lấm tấm mồ hôi hột, trông cứ như vừa gặp phải chuyện gì đáng sợ lắm, cứ như giây tiếp theo sẽ mở cửa nhảy xuống xe chạy trốn không bằng.Khương Di chạy một mạch vào trong chòi, ngồi xuống ghế rồi mới có thời gian để th* d*c, gương mặt cô đỏ ửng lên vì mệt, cô vội vàng lên tiếng xin lỗi: “Tớ xin lỗi, bắt cậu phải đợi lâu như vậy.
“Chu Úc Đinh?” Khương Di khẽ gọi cậu.”Lão tử là thiên hạ đệ nhất!
Lạ thật, rõ ràng lúc mới lên xe cậu vẫn còn rất bình thường cơ mà.”Hửm?
Đúng lúc này, xe từ từ dừng lại, bác tài lên tiếng: “Đến nơi rồi, tôi sẽ đợi hai vị ở đây nhé.”Trời lạnh, cô lại mặc nhiều lớp áo nên dáng chạy trông có chút cồng kềnh, nặng nề.
Trong một khoảnh khắc, Chu Úc Đinh không nhúc nhích, Khương Di cũng bất động theo.Vào dịp Tết Nguyên Đán, lượng người đổ về đây khá đông, khi gần đến khu danh thắng chùa Phổ Ốc thì đường bắt đầu bị tắc nghẽn.
Khương Di lại lên tiếng hỏi một lần nữa: “Chu Úc Đinh, cậu sao thế?”” Cô nhân viên chỉ tay về phía Chu Úc Đinh đang ngồi đợi đằng xa: “Cậu bạn học sinh cấp ba đẹp trai kia không phải bạn trai em sao?
Lúc này, Chu Úc Đinh mới ngước mắt lên nhìn cô một cái, sau đó như vừa sực tỉnh khỏi một giấc mơ, cậu vuốt ngược mái tóc, trầm giọng đáp: “Không sao.”Không biết từ lúc nào, Chu Úc Đinh đã co người ngồi vào một góc trong xe taxi, cậu tựa sát vào cửa xe, thần sắc căng thẳng, trên trán thậm chí còn lấm tấm mồ hôi hột, trông cứ như vừa gặp phải chuyện gì đáng sợ lắm, cứ như giây tiếp theo sẽ mở cửa nhảy xuống xe chạy trốn không bằng.
Giọng cậu hơi khàn, trông chẳng giống như người “không có chuyện gì” chút nào.Khu danh thắng chùa Phổ Ốc rộng hơn tám trăm héc-ta, được chia thành khu văn hóa, khu ngắm cảnh và khu vực chưa khai thác, trong đó có đến hơn hai phần ba diện tích là rừng núi rậm rạp chưa được quy hoạch, ai mà biết được bên trong ẩn chứa những mối nguy hiểm gì.
Chu Úc Đinh là người bước xuống xe trước, Khương Di đành phải nhanh chóng bám theo sau.
Với đôi chân dài, cậu rảo bước đi phía trước, hai người nhanh chóng đi tới cổng khu danh thắng.Gió núi lùa vào cơ thể làm Khương Di run lên, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cô chậm rãi ngồi thụp xuống đất.
Chu Úc Đinh nói: “Đợi ở đây, tớ đi mua vé.”Lực tay cậu véo má cô không mạnh, nhưng nghe câu nói của cậu, Khương Di chợt nhận ra có điều gì đó không đúng: “Cậu…
Trước quầy bán vé là một hàng dài người đang xếp hàng, Chu Úc Đinh đứng ở cuối hàng.
Nhiệt độ ngoài trời rất thấp, xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, ánh nắng mùa đông chiếu rọi lên gương mặt cậu nhưng lại chẳng mang đến chút ấm áp nào.cậu đánh tớ một trận đi!
Khương Di tiến lên phía trước, ngửa đầu nhìn cậu rồi nói: “Cậu thấy không khỏe à? Hay là tụi mình đừng vào nữa, quay về nội thành đi.””
“Không sao, tớ chỉ hơi say xe chút thôi. Đã cất công đi một quãng đường xa đến đây rồi, chẳng phải cậu muốn ngắm hoa mai sao?””
“Nhưng mà…””Nó đâu rồi?
Chu Úc Đinh cắt ngang lời cô, ánh mắt cậu nặng trĩu nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu của chùa Phổ Ốc, trong người như có một sự cố chấp bằng mọi giá phải đi vào bằng được: “Không sao đâu, tớ chịu được.””
Câu nói này của cậu giống như đang nói với Khương Di, lại vừa giống như đang tự nói với chính mình.Cơ thể nhỏ bé của cậu bị muỗi đốt sưng đỏ khắp người, ban đêm thì phải nghe tiếng thú hoang tru trét kinh dị, ban ngày còn bắt gặp mấy con rắn nhỏ bò qua bò lại.
Cuối cùng không lay chuyển được cậu, Chu Úc Đinh mua hai tấm vé vào cổng, hai người soát vé rồi bước vào trong.Chu Úc Đinh khẽ cười một tiếng, chọc ghẹo cô: “Khương đại tiểu thư, cậu đúng là có niềm đam mê bất tận với việc cầu thần bái phật nhỉ.
Khu danh thắng chùa Phổ Ốc có tiếng tăm rất tốt trong số các ngôi chùa ở Kinh Thị, Khương Di và Chu Úc Đinh hòa vào dòng người đi bộ lên núi.
Giẫm chân lên những bậc thang bằng đá, hương mai dọc đường thoang thoảng bay vào mũi, không ít các dì, các bác trung niên đang cầm những chiếc khăn lụa sặc sỡ để tạo dáng chụp ảnh.”
Càng đi lên cao cảnh trí càng đẹp, vì độ cao tăng dần nên tuyết đọng trên núi vẫn chưa tan hết, lác đác điểm xuyết giữa những nhành mai, thu hút rất nhiều du khách dừng chân thưởng ngoạn.
Xung quanh vang lên những tiếng cười nói rộn rã, nhưng Khương Di lại chẳng thể vui nổi.Bên lề đường có một chiếc chòi nghỉ chân dành cho du khách, ngay cạnh chòi là một quầy b*n n**c nhỏ.
Khả năng nhạy cảm với cảm xúc của cô từ trước đến nay luôn rất tốt, thực ra ngay từ lúc mới xuống xe, Khương Di đã nhận ra Chu Úc Đinh có một sự kháng cự mãnh liệt đối với khu danh thắng chùa Phổ Ốc này.Giọng nói này…
Tuy không rõ lý do tại sao, nhưng hiện tại Khương Di cảm thấy rất ủ rũ, cô hình như đã làm một việc… khiến cậu không vui.Hầu hết thời gian, Chu Úc Đinh mang lại cho cô cảm giác rất gần gũi, người này nhìn bề ngoài thì lạnh lùng, xa cách nhưng thực chất lại là người dễ nói chuyện nhất.
Phải làm sao bây giờ? Đầu óc Khương Di rối như một tơ vò.Càng đi lên cao cảnh trí càng đẹp, vì độ cao tăng dần nên tuyết đọng trên núi vẫn chưa tan hết, lác đác điểm xuyết giữa những nhành mai, thu hút rất nhiều du khách dừng chân thưởng ngoạn.
Vì vừa đi vừa thẫn thờ nên cô vô tình bị một nhánh cây dưới đất vướng phải, Chu Úc Đinh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cánh tay cô, hỏi: “Mệt rồi à, ngồi nghỉ một lát nhé?”Trở lại chỗ ngồi, lòng Khương Di vẫn còn chút tật giật mình.
“Được.”Xung quanh vang lên những tiếng cười nói rộn rã, nhưng Khương Di lại chẳng thể vui nổi.
Bên lề đường có một chiếc chòi nghỉ chân dành cho du khách, ngay cạnh chòi là một quầy b*n n**c nhỏ.
Chu Úc Đinh đi mua hai chai nước, rồi đưa cho cô một hộp sữa.”Không phải, con đi cùng bạn học.
Khương Di đón lấy, lúc này mới phát hiện hộp sữa vẫn còn ấm nóng, giữa thời tiết lạnh giá thế này, ôm hộp sữa ấm trong lòng cảm giác rất dễ chịu.Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi như thể học sinh lén lút yêu sớm sắp bị phụ huynh tóm sống, cô nhỏ giọng giục giã: “Đi mau, đi mau thôi, người kia là bố tớ đấy.
Hai người ngồi xuống trong chòi, Chu Úc Đinh nhìn về phía rặng núi xa xăm, thần sắc đầy đăm chiêu.
Khương Di mấy lần định mở lời nhưng lại chẳng biết phải nói gì, đành tiu nghỉu cúi đầu.”Cho tôi hai phần mì sợi.
Bỗng nhiên, Chu Úc Đinh quay đầu sang, trêu chọc cô: “Sao thế, mặt mũi sưng sỉa lên rồi kìa.”Lần này tớ bao, cậu không được tranh giành đấy.
“Hửm?” Khương Di ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của cậu, cô cân nhắc một lúc rồi nói: “Tớ đang tự giận chính mình.”Cô liếc nhìn dãy gấu bông mô phỏng mười hai con giáp, trông ngốc nghếch nhưng cũng rất dễ thương.
“Giận cái gì?”Khương Di cũng đoán trước là cậu sẽ không thích những danh lam thắng cảnh thông thường, cô nảy ra một ý tưởng, liền nói: “Phía Tây Kinh Thị có một ngôi chùa tên là Phổ Ốc, nghe nói cầu học hành, thi cử linh nghiệm lắm.
Khương Di lầm bầm: “Hôm nay… hình như tớ đã làm cậu không vui.””
Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, Chu Úc Đinh l**m môi, bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu cô một cái: “Nghĩ ngợi linh tinh cái gì đấy, tớ có không vui đâu.”Nói xong, Khương Di quay người đi theo hướng ngược lại, đi chưa được bao xa thì quả nhiên đã bị Khương Hạo Thành gọi giật lại, cả gia đình họ lập tức vây quanh lấy cô.
Khương Di quả quyết: “Cậu có mà!”Ai đã bỏ rơi cậu ở đây?
Chu Úc Đinh bất lực: “Có thì cũng không liên quan gì đến cậu cả, thật đấy.”Khương Di lại lên tiếng hỏi một lần nữa: “Chu Úc Đinh, cậu sao thế?
Hầu hết thời gian, Chu Úc Đinh mang lại cho cô cảm giác rất gần gũi, người này nhìn bề ngoài thì lạnh lùng, xa cách nhưng thực chất lại là người dễ nói chuyện nhất.
Nhưng đôi khi, Khương Di lại thấy cậu ở rất xa, bởi vì cô nhận ra mình dường như hoàn toàn không biết gì về Chu Úc Đinh cả.”
Quá khứ của cậu, lý tưởng của cậu, cậu thích gì, ghét gì, cô đều mù tịt. Cậu giống như một củ hành tây vậy, được bao bọc bởi hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác, mà sự hiểu biết của Khương Di chỉ mới dừng lại ở bề nổi bên ngoài.Không biết là nhóm sinh viên của trường đại học nào ở Kinh Thị, tuổi trẻ ngông cuồng, họ vừa cười vừa đuổi nhau chạy nhanh xuống núi mà chẳng sợ bị vấp ngã.
Cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào, cô giống như đang chơi một trò chơi cầm chắc phần thua, ngay từ khi bắt đầu trò chơi cô đã phơi bày hết bài tẩy của mình ra, còn đối thủ Chu Úc Đinh thì sao? Ngay cả một góc của tảng băng chìm cô cũng chưa từng nhìn thấu.Khương Di ngơ ngác, các cặp đôi hẹn hò thì liên quan gì đến cô chứ.
Khương Di không hiểu, thích một người, chẳng lẽ lại phải so đo tính toán từng chút một như vậy sao?” Cô ấp úng nửa ngày trời, ngoài từ xin lỗi ra thì chẳng biết phải nói gì nữa, cô liều mạng đánh liều nói: “Đều tại tớ không tốt, cậu muốn thế nào mới hết giận đây?
Bầu không khí nhất thời rơi vào bế tắc, Khương Di chưa nghĩ ra cách hỏi, mà Chu Úc Đinh dường như cũng chưa nghĩ ra cách trả lời.Con qua gặp ông trước, con nhắn tin WeChat bảo bạn con đợi một lát là được.
Hai người cứ im lặng ngồi đó một lúc, chợt nghe thấy tiếng bà chủ quầy b*n n**c đang hét lớn về phía mấy người đằng xa: “Phía bên kia là khu vực chưa khai thác, không được tự ý đi vào đâu đấy nhé!”Cổ họng cô nghẹn đắng lại, cô nghẹn ngào hỏi: “Trong suốt hai ngày hai đêm đó…
“Biết rồi, chúng tôi chụp kiểu ảnh rồi quay lại ngay đây.”Chu Úc Đinh gật đầu: “Được chứ, cậu bảo đi thì đi!
Giọng nói này… nghe quen tai quá!Khương Di sốt ruột đến phát điên: “Không cần đâu, tụi con có hẹn rồi, tự có cách đi về.
Khương Di nghển cổ ngó xem, chỉ thấy phía bên kia có hai người đang đứng tạo dáng chụp ảnh, không phải mẹ con Ngu Xu và Ngu Khiết thì còn ai vào đây nữa!
Hơn thế nữa, Khương Hạo Thành cùng mấy người cô, chú cũng đang đứng cách đó không xa, xem chừng là cả gia đình họ đang đi du xuân cùng nhau.” Khương Di đính chính.
Khương Di hoàn toàn không ngờ mình lại đụng mặt Khương Hạo Thành ở nơi này.
Với tính cách của Khương Hạo Thành, nếu bắt gặp cô đang đi cùng một đứa con trai thì chắc chắn cô sẽ không tránh khỏi một trận tra hỏi ra trò.”
Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi như thể học sinh lén lút yêu sớm sắp bị phụ huynh tóm sống, cô nhỏ giọng giục giã: “Đi mau, đi mau thôi, người kia là bố tớ đấy.””
“Cái gì cơ?” Chu Úc Đinh nghe không rõ.Từ đằng xa, Khương Di cất tiếng gọi lớn: “Chu Úc Đinh —”
Khốn nỗi đúng lúc này, phía sau lại truyền đến giọng nói của Ngu Khiết: “Ơ, con bé đằng kia nhìn giống Di Di thế nhỉ, mọi người xem có phải không?”Cuối cùng không lay chuyển được cậu, Chu Úc Đinh mua hai tấm vé vào cổng, hai người soát vé rồi bước vào trong.
Đúng là ghét của nào trời trao của nấy!”
Khương Di đau đầu nhức óc, thấy không thể trốn chạy được nữa, cô vội vàng nói nhanh với Chu Úc Đinh: “Cậu đợi tớ ở đây một lát nhé, tớ đi một tí rồi quay lại ngay.”hình như tớ đã làm cậu không vui.
Nói xong, Khương Di quay người đi theo hướng ngược lại, đi chưa được bao xa thì quả nhiên đã bị Khương Hạo Thành gọi giật lại, cả gia đình họ lập tức vây quanh lấy cô.”
Hôm nay Khương Hạo Thành diện một bộ đồ giản dị, thoải mái nhưng khí thế uy nghiêm của ông không giảm đi phân nửa, ông khoanh tay chậm rãi tiến lên, trầm giọng hỏi: “Con đi chơi chùa Phổ Ốc một mình à?”Phòng bên trong bật sưởi rất ấm, mấy cô nhân viên đang tụ tập ở quầy thu ngân ngáp ngắn ngáp dài, vừa thấy có khách vào, một cô gái trẻ liền đon đả bước tới đón tiếp.
“Không phải, con đi cùng bạn học.”Chu Úc Đinh trả lời:【Được.
Khương Hạo Thành: “Bạn học nào?””
Khương Di biểu hiện khá bình tĩnh: “Một người bạn học cũ hồi ở trường quốc tế, tên là Phương Đan Đan.”Chu Úc Đinh đang mải mê suy nghĩ thì bỗng nhiên, một tiếng bước chân dồn dập vang lên kéo cậu ra khỏi dòng hồi tưởng.
“Nó đâu rồi?””
Khương Di: “Cậu ấy đi vệ sinh rồi.”Chu Úc Đinh nhìn quanh một lượt, chỉ tay vào cửa hàng áo phao gần nhất: “Đi thôi.
Sắc mặt Khương Hạo Thành dịu đi đôi chút, ông nói: “Hôm qua là sinh nhật ông nội con, con với chị con chưa kịp nói một câu chúc mừng đã đùng đùng bỏ về, ra cái thể thống gì chứ! Vừa vặn hôm nay ông nội cũng đang ở chùa Phổ Ốc, qua đó chào một tiếng đi.”Khả năng nhạy cảm với cảm xúc của cô từ trước đến nay luôn rất tốt, thực ra ngay từ lúc mới xuống xe, Khương Di đã nhận ra Chu Úc Đinh có một sự kháng cự mãnh liệt đối với khu danh thắng chùa Phổ Ốc này.
“Nhưng mà… bạn con vẫn đang đợi con.”Khương Di ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Kinh Thị có nhiều điểm du lịch lắm, cậu có muốn đi đâu không?
“Thì bảo nó đi cùng luôn.”Suốt chặng đường đi, lòng Khương Di cứ thon thót lo sợ.
Khương Di biết hôm nay nếu không đi gặp ông nội Khương thì chắc chắn không thể thoát thân được, cô đành nói: “Ông nội đang ở đâu? Con qua gặp ông trước, con nhắn tin WeChat bảo bạn con đợi một lát là được.””Đây không phải là hèn nhát.
“Đằng kia.””Đại học Kinh Bình, hệ đại học của mày khinh thường tao thì đã sao, lên cao học tao lại đến làm phiền mày tiếp.
Khương Di đi theo nhóm người của Khương Hạo Thành hướng về phía điện thờ phía Tây.
Ông nội Khương vừa qua lễ mừng thọ tuổi 75, muốn quyên góp một khoản tiền cho chùa Phổ Ốc nên đang cùng các sư thầy bàn bạc chuyện đúc lại kim thân cho tượng Phật.”Đánh cậu á?
Những việc này vốn dĩ ông không cần phải tự mình ra mặt, nhưng dạo gần đây ông nghĩ sau lễ mừng thọ nên đi lại vận động một chút, thứ hai là để thể hiện lòng thành kính, nên mới dẫn theo con cháu đến chùa Phổ Ốc.Những lúc Chu Úc Đinh giữ im lặng trông cậu rất lạnh lùng, trên người toát ra một thứ ngạo khí khiến người khác không dám đến gần.
Người có tuổi thường có niềm tin lớn vào thần phật, lại rất coi trọng chuyện con cháu đề huề.
Ông nội Khương nhìn thấy Khương Di thì vẫn tỏ ra rất vui vẻ, dù sao thì lại có thêm một cô cháu gái đến chúc phúc cho mình.Mua quần áo xong thì đã hơn mười hai giờ trưa, tầng năm của trung tâm thương mại có rất nhiều nhà hàng ăn uống.
Trong lúc đó, Khương Di tranh thủ thời gian nhắn cho Chu Úc Đinh một tin nhắn:【Tớ vô tình đụng mặt bố với ông nội rồi, cậu đợi tớ thêm một lát nhé.】Tuy có hơi vô lý nhưng sự thật đúng là như vậy.
Chu Úc Đinh trả lời:【Được.】”
Sau khi nói chuyện xong với ông nội Khương, cô lại không tránh khỏi việc bị Khương Hạo Thành giáo huấn cho một trận, đại ý là trách cô và Hứa Tri Nhiên không hiểu chuyện này nọ, tính đi tính lại cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ.Khương Di tiếp lời: “Nhưng chùa Phổ Ốc cách trung tâm thành phố khá xa, phải hơn bốn mươi cây số cơ.
Cuối cùng, Khương Hạo Thành bảo: “Trời tối rồi, gọi bạn con ra luôn rồi ngồi xe của bố mà về.”Hai người dạo một vòng, Chu Úc Đinh hỏi: “Cậu thấy chiếc nào hợp với tớ?
Khương Di sốt ruột đến phát điên: “Không cần đâu, tụi con có hẹn rồi, tự có cách đi về.”Khương Di chưa từng đi mua quần áo với con trai bao giờ, đến trước cửa tiệm liền có cảm giác là lạ, cô khẽ níu tay áo Chu Úc Đinh: “Cậu tự vào đi, tớ đứng ngoài này đợi.
Khi cô hoàn toàn thoát thân ra khỏi điện thờ thì trời đã bắt đầu chạng vạng tối.
Khương Di vội vã rảo bước quay lại đường cũ, nhưng người ta thường bảo “dục tốc bất đạt”, đi được một đoạn cô mới phát hiện hình như mình đã đi nhầm đường, lại phải cuống cuồng quay ngược trở lại.Chu Úc Đinh đi tìm chỗ ngồi trước, còn Khương Di lại quầy thu ngân gọi món.
Suốt chặng đường đi, lòng Khương Di cứ thon thót lo sợ.”
Hôm nay đúng là một ngày tồi tệ hết chỗ nói, đầu tiên là làm Chu Úc Đinh không vui, sau đó lại bỏ mặc cậu một mình ở đây, làm sao trên đời lại có một hướng dẫn viên du lịch vô trách nhiệm như cô cơ chứ!Chu Úc Đinh chống cằm, thong thả nói: “Lịch trình chính là tới tìm cậu đấy, cậu là người Kinh Thị chính gốc, không phiền làm hướng dẫn viên du lịch cho tớ một ngày chứ?
Trong lòng Khương Di tràn ngập sự áy náy và tự trách, cô nhanh chóng chạy từng bước nhỏ trong rừng mai, những cánh hoa mai rơi rụng phủ đầy lên vai áo cô.”
…” Chu Úc Đinh nói một cách đầy lý lẽ: “Hướng dẫn viên du lịch gì mà không có trách nhiệm thế, nhỡ tớ bị người ta chặt chém thì sao?
Hoàng hôn buông xuống, lượng du khách trong khu danh thắng chùa Phổ Ốc ngày một thưa thớt, cuối cùng ngay cả bà chủ quầy b*n n**c cũng đóng cửa dọn hàng ra về.”
Chu Úc Đinh ngồi dang rộng hai chân trên chiếc ghế đá bên cạnh chòi nghỉ, dáng vẻ vẫn mang nét bất cần đời như mọi khi.
Cậu chợt nhớ lại vài chuyện trong quá khứ, rất lâu trước đây, khi cậu mới được đón đến Kinh Thị, trời cũng là một buổi chiều tà nhuộm màu đỏ rực như máu thế này.Cô lấy hết can đảm, chọn hai chú thỏ mặc áo đỏ, sau đó trả thêm một tệ rồi lặng lẽ giấu hai con búp bê vào túi xách của mình.
Đó là một mùa hè oi ả, tiếng ve kêu râm ran không ngớt, vài người mới và những chuyện mới xuất hiện trong cuộc đời cậu với một thái độ áp đặt không thể chối từ, thô bạo xông vào cuộc sống của cậu…Ông nội Khương nhìn thấy Khương Di thì vẫn tỏ ra rất vui vẻ, dù sao thì lại có thêm một cô cháu gái đến chúc phúc cho mình.
Chu Úc Đinh đang mải mê suy nghĩ thì bỗng nhiên, một tiếng bước chân dồn dập vang lên kéo cậu ra khỏi dòng hồi tưởng.
Giữa ánh hoàng hôn, có một cô gái đang chạy thục mạng về phía cậu.”
Từ đằng xa, Khương Di cất tiếng gọi lớn: “Chu Úc Đinh —”Vừa vặn hôm nay ông nội cũng đang ở chùa Phổ Ốc, qua đó chào một tiếng đi.
Trời lạnh, cô lại mặc nhiều lớp áo nên dáng chạy trông có chút cồng kềnh, nặng nề.
Thế nhưng, từng bước chân chạy về phía cậu lại kiên định và chân thực đến vậy.Kiểu dáng áo phao vốn dĩ đã đại đồng tiểu dị, màu sắc của cô và Chu Úc Đinh lại giống hệt nhau, nhìn qua…
Một làn gió thoảng qua, ngọn núi như trút xuống một trận mưa hoa mai lãng mạn.Khương Di biết hôm nay nếu không đi gặp ông nội Khương thì chắc chắn không thể thoát thân được, cô đành nói: “Ông nội đang ở đâu?
Khương Di chạy một mạch vào trong chòi, ngồi xuống ghế rồi mới có thời gian để th* d*c, gương mặt cô đỏ ửng lên vì mệt, cô vội vàng lên tiếng xin lỗi: “Tớ xin lỗi, bắt cậu phải đợi lâu như vậy.”Một làn gió thoảng qua, ngọn núi như trút xuống một trận mưa hoa mai lãng mạn.
Chu Úc Đinh không nói lời nào, chỉ dán chặt ánh mắt vào cô.Hai người cứ im lặng ngồi đó một lúc, chợt nghe thấy tiếng bà chủ quầy b*n n**c đang hét lớn về phía mấy người đằng xa: “Phía bên kia là khu vực chưa khai thác, không được tự ý đi vào đâu đấy nhé!
Ánh nhìn chăm chú, thẳng thừng ấy khiến Khương Di cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Những lúc Chu Úc Đinh giữ im lặng trông cậu rất lạnh lùng, trên người toát ra một thứ ngạo khí khiến người khác không dám đến gần.Hai người ngồi xuống trong chòi, Chu Úc Đinh nhìn về phía rặng núi xa xăm, thần sắc đầy đăm chiêu.
“Thôi xong rồi, thôi xong rồi”, Khương Di thầm nghĩ, lần này chắc chắn là cô đã đắc tội lớn với cậu rồi.Hay là tụi mình qua đó xem sao?
“Chu Úc Đinh, tớ xin lỗi, tớ… tớ…” Cô ấp úng nửa ngày trời, ngoài từ xin lỗi ra thì chẳng biết phải nói gì nữa, cô liều mạng đánh liều nói: “Đều tại tớ không tốt, cậu muốn thế nào mới hết giận đây? Hay là… cậu đánh tớ một trận đi!”Chu Úc Đinh trông không có vẻ gì là đang tức giận, biểu cảm của cậu có chút nghiền ngẫm: “Cậu muốn biết thật à?
“Đánh cậu á?” Chu Úc Đinh bật cười thành tiếng trầm thấp, cậu giơ tay lên véo nhẹ vào má Khương Di một cái: “Có gì mà phải xin lỗi chứ, chẳng phải cậu đã quay lại rồi sao.”Chuyến đi tìm cô này vốn không nằm trong kế hoạch, hoàn toàn là một quyết định bốc đồng bột phát, nhưng cậu không hề hối hận.
“Nhưng mà tớ bắt cậu đợi lâu quá.””
“Quay lại là tốt rồi, tớ còn tưởng mình lại bị bỏ rơi ở cái nơi quỷ quái này một lần nữa chứ!””
Lực tay cậu véo má cô không mạnh, nhưng nghe câu nói của cậu, Khương Di chợt nhận ra có điều gì đó không đúng: “Cậu… trước đây cậu từng đến nơi này rồi sao? Ai đã bỏ rơi cậu ở đây?”Khương Di chỉ tay ra ngoài cửa sổ, giới thiệu phong cảnh bên đường cho Chu Úc Đinh: “Cậu thấy hoa mai chưa?
Nói xong câu đó, những ngón tay cô siết chặt lấy góc áo của mình.
Tiếng gió bên tai vẫn không ngừng thổi, những cánh hoa mai lả tả rơi rụng, không gian xung quanh vắng lặng như tờ, dường như chỉ còn lại tiếng nhịp đập con tim của hai người.”
Chu Úc Đinh trông không có vẻ gì là đang tức giận, biểu cảm của cậu có chút nghiền ngẫm: “Cậu muốn biết thật à?””
“Cậu có muốn kể không?” Khương Di mím môi: “Nếu cậu không muốn nói thì cũng không sao đâu.”Chu Úc Đinh không nói lời nào, chỉ dán chặt ánh mắt vào cô.
Chu Úc Đinh vẫn ngồi im bất động, giọng nói của cậu như bay bổng trong làn gió: “Cũng không có gì to tát, hồi còn rất nhỏ, tớ từng đến Kinh Thị một lần. Ngày hôm đó có một người dì nói muốn dẫn tớ đi chơi, sau đó tớ bị bỏ lại ở khu vực chưa khai thác của khu danh thắng này, hai ngày hai đêm sau mới được người ta tìm thấy.”Giữa ánh hoàng hôn, có một cô gái đang chạy thục mạng về phía cậu.
Giọng cậu từ đầu đến cuối vẫn luôn bình thản, giống như đang kể lại một câu chuyện của ai đó chẳng liên quan gì đến mình: “Thực ra tớ cũng không chắc chắn lắm nơi người phụ nữ đó dẫn tớ đến ngày hôm ấy có phải là chùa Phổ Ốc này hay không, chỉ là suốt dọc đường đi đến đây, tớ thấy phong cảnh xung quanh rất giống.”Cô nàng thu ngân có lẽ đang chạy chỉ tiêu doanh số nên ra sức chèo kéo: “Chỉ cần một tệ thôi, em nhìn xem mấy con gấu bông này đáng yêu biết mấy, em với bạn trai mỗi người giữ một con làm kỷ niệm cũng tốt mà.
Bởi vậy nên trên suốt quãng đường đi, cậu mới có cảm giác căng thẳng đến thế.Chu Úc Đinh nói: “Đợi ở đây, tớ đi mua vé.
Khương Di không hề biết rằng, một lời đề nghị vô tình của mình lại chạm đúng vào nỗi đau quá khứ của Chu Úc Đinh.500 VNĐ) là có thể mang về hai chú gấu bông hoạt hình đáng yêu đấy, cả một dãy này đều có thể chọn.
Cổ họng cô nghẹn đắng lại, cô nghẹn ngào hỏi: “Trong suốt hai ngày hai đêm đó… đã có chuyện gì xảy ra?””
“Chẳng có gì cả, chỉ là đứng yên một chỗ đợi người ta đến đón thôi.”Đúng lúc này, từ trên đỉnh núi có vài du khách trẻ tuổi đang đi xuống, suốt dọc đường đi họ không ngừng hò hét, cười đùa ầm ĩ.
Thực ra tình hình thực tế lúc đó không hề nhẹ nhàng như những lời cậu kể.
Khu danh thắng chùa Phổ Ốc rộng hơn tám trăm héc-ta, được chia thành khu văn hóa, khu ngắm cảnh và khu vực chưa khai thác, trong đó có đến hơn hai phần ba diện tích là rừng núi rậm rạp chưa được quy hoạch, ai mà biết được bên trong ẩn chứa những mối nguy hiểm gì.Hôm nay Khương Hạo Thành diện một bộ đồ giản dị, thoải mái nhưng khí thế uy nghiêm của ông không giảm đi phân nửa, ông khoanh tay chậm rãi tiến lên, trầm giọng hỏi: “Con đi chơi chùa Phổ Ốc một mình à?
Hồi đó cậu bị dẫn đến dưới một gốc cây đại thụ, người phụ nữ kia bảo cậu: Đứng đây đợi nhé, dì đi mua ít đồ.”
Chu Úc Đinh ngoan ngoãn vâng lời, nhưng cái sự “đợi” ấy lại kéo dài suốt hai ngày hai đêm.”
Cơ thể nhỏ bé của cậu bị muỗi đốt sưng đỏ khắp người, ban đêm thì phải nghe tiếng thú hoang tru trét kinh dị, ban ngày còn bắt gặp mấy con rắn nhỏ bò qua bò lại.
Trời đất bao la rộng lớn, nhưng tại thời điểm ấy, dường như cậu là con người duy nhất còn sót lại trên thế giới này.Đó là một mùa hè oi ả, tiếng ve kêu râm ran không ngớt, vài người mới và những chuyện mới xuất hiện trong cuộc đời cậu với một thái độ áp đặt không thể chối từ, thô bạo xông vào cuộc sống của cậu…
Chu Úc Đinh lúc đó tuy còn nhỏ nhưng cũng đã lờ mờ hiểu ra mình đã bị bỏ rơi, người dì kia căn bản không hề có ý định quay lại đón cậu về.Hồi đó cậu bị dẫn đến dưới một gốc cây đại thụ, người phụ nữ kia bảo cậu: Đứng đây đợi nhé, dì đi mua ít đồ.
Gió núi lùa vào cơ thể làm Khương Di run lên, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cô chậm rãi ngồi thụp xuống đất.
Vào lúc này, mọi lời nói an ủi đều trở nên thật yếu ớt và bất lực: “Tớ không nên dẫn cậu đến nơi này, tớ xin lỗi, thực sự xin lỗi cậu.”Khương Di đã quá quen với điều này, cô giữ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại một hai câu lịch sự.
Biểu cảm của Chu Úc Đinh rất nhạt: “Không trách cậu được, tớ chỉ đang tự giận chính mình thôi, vì tớ phát hiện ra bản thân mình có chút hèn nhát, chuyện đã qua lâu như vậy rồi mà đến tận bây giờ nó vẫn có thể làm ảnh hưởng đến tâm lý của tớ.”Khương Di bỗng nảy sinh một nỗi bốc đồng muốn liều một phen.
“Đây không phải là hèn nhát.”Cả ngọn núi đằng kia đều phủ đầy hoa mai đấy.
Đúng lúc này, từ trên đỉnh núi có vài du khách trẻ tuổi đang đi xuống, suốt dọc đường đi họ không ngừng hò hét, cười đùa ầm ĩ.trước đây cậu từng đến nơi này rồi sao?
“Lão tử là thiên hạ đệ nhất!”Đúng là ghét của nào trời trao của nấy!
“Mặc kệ cái gì mà cân đo đong đếm lợi hại, lão tử cứ phải tận hưởng niềm vui trước mắt đã.”Bởi vậy nên trên suốt quãng đường đi, cậu mới có cảm giác căng thẳng đến thế.
“Đại học Kinh Bình, hệ đại học của mày khinh thường tao thì đã sao, lên cao học tao lại đến làm phiền mày tiếp.””
“Sau này tao nhất định phải trở thành người giàu nhất thế giới!”Khương Di đón lấy, lúc này mới phát hiện hộp sữa vẫn còn ấm nóng, giữa thời tiết lạnh giá thế này, ôm hộp sữa ấm trong lòng cảm giác rất dễ chịu.
Không biết là nhóm sinh viên của trường đại học nào ở Kinh Thị, tuổi trẻ ngông cuồng, họ vừa cười vừa đuổi nhau chạy nhanh xuống núi mà chẳng sợ bị vấp ngã.”
Mùa đông ở Kinh Thị trời tối rất nhanh, mới hơn 5 giờ chiều mà màn đêm đã bắt đầu bao phủ khắp không gian.
Trong khoảnh khắc này, Khương Di bỗng nhiên có một nguồn dũng khí vô bờ bến. Cô đứng phắt dậy, cũng hướng về phía thung lũng xa xăm hét lớn một tiếng: “Chu Úc Đinh, về nhà thôi nào!”
Thung lũng sâu thẳm vọng lại tiếng hét của cô, âm thanh ngân vang mãi không dứt —
Sau đó, cô quay người lại, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay áo của Chu Úc Đinh, khẽ nói: “Đi thôi, tớ dẫn cậu về nhà.”
Chu Úc Đinh không rút tay lại, cậu ngoan ngoãn đứng dậy theo cô.
Mười một năm trước, cậu bị người ta nhẫn tâm bỏ rơi ở nơi này; mười một năm sau, có một cô gái chủ động chìa tay ra nói muốn dẫn cậu về nhà.
Trái tim như được một dòng nước ấm áp từng chút một lấp đầy, Chu Úc Đinh bật cười, lồng ngực phát ra những tiếng rung động đầy vui sướng: “Khương đại tiểu thư, đây là tự cậu nói đấy nhé, nửa đường cấm được bỏ rơi tớ một lần nữa đấy.”
“Sẽ không đâu.” Khương Di kéo tay áo cậu dắt đi xuống núi, giọng điệu vô cùng trịnh trọng và kiên định: “Tớ sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu nữa.”
Hết chương 37