Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 22

Chương 22

Xin chỉ giáo nhiều hơn, bạn cùng bàn mới


Quy trình lễ chào cờ mỗi tuần của trường Trung học Phụ thuộc đều giống hệt nhau: đầu tiên là chào cờ, hát quốc ca, sau đó đến lượt chủ nhiệm khối thông báo điểm hạnh kiểm cũng như tình hình thưởng phạt tuần trước của các lớp, cuối cùng mới là phần phát biểu của đại diện học sinh.

Mặt trời tỏa nắng gay gắt như thiêu như đốt vạn vật, đám học sinh bị phơi nắng đến mức uể oải, đứa thì ngủ gà ngủ gật, đứa lại thì thầm bàn tán, rõ ràng là chẳng ai tập trung nổi.

Triệu Càn Khôn đến muộn nên phải đứng ở hàng cuối cùng. 

Lễ chào cờ đã trôi qua một nửa nhưng anh chàng vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi.

Võ Lập đứng tựa lưng vào người cậu ta một cách không đứng đắn, cười cợt hỏi: “Thằng nhóc này sao thế, tối qua xem phim đen nhiều quá nên bị thận hư à?”

“Mẹ kiếp, cậu mới thận hư ấy! Cậu vừa thận hư, vừa chột dạ, từ trên xuống dưới chỗ nào cũng hư!”

Võ Lập gặng hỏi: “Thế sao cậu cứ ngẩn người ra đấy? Tình cờ gặp người ngoài hành tinh chắc?”

Máu buôn chuyện trong lòng Triệu Càn Khôn bùng cháy dữ dội, đúng lúc đang muốn tìm người để dốc bầu tâm sự. 

Cậu ta liếc nhìn xung quanh rồi thì thầm: “Cậu có thấy hôm nay anh Úc điệu đà một cách lạ lùng không?”​Khương Di đi lên lầu cất cặp sách, lấy quần áo tắm rửa.

Khốn nỗi Võ Lập lại là kẻ vô tư không hiểu chuyện: “Đâu có, bình thường mà, vẫn là cái điệu bộ vênh váo đó thôi?”​Hai dì cháu trò chuyện phiếm vài câu chuyện gia đình, Khương Di hỏi thăm: “Cháu trai nhỏ của dì dạo này thế nào rồi ạ?

“Mắt cậu bị mù à!”​…

Đang lầm bầm, bỗng có một bàn tay từ phía sau thò ra véo tai Triệu Càn Khôn. 

Thầy Tề Kiện xuất hiện như quỷ mị, cười lạnh nói: “Tán dóc hăng hái nhỉ! Có chuyện gì mới mẻ thì kể cho tôi nghe với xem nào?”​Cô Hà Mai ngẩng lên khỏi cuốn giáo án, ánh mắt sắc lẹm: “Có biết tôi gọi em lên vì chuyện gì không?

Triệu Càn Khôn thầm nghĩ, chuyện này có đánh chết cũng không thể kể cho thầy được.​” Thầy Tề Kiện hỏi.

Thế nhưng ngay sau đó, cả hai người chẳng ai dám hé răng nửa lời nữa.​Đấy là lời thề ước hôn lễ thì có!

Chờ thêm một lát, cuối cùng cũng đến phần phát biểu. 

Chu Úc Đinh đứng trên khán đài, dáng vẻ tự nhiên điều chỉnh lại độ cao của micrô rồi cất lời: “Xin chào thầy cô và các bạn, mình là Chu Úc Đinh đến từ lớp 11-1. Hôm nay, chủ đề bài phát biểu của mình là…”​”

Dưới sân trường im ắng được một giây, rồi bỗng chốc bùng nổ những tiếng hò reo vang dội.​Khương Di hỏi thẳng: “Nên là, hai người đang yêu nhau à?

“Oa — là Chu Úc Đinh kìa!”​”Có chuyện gì không?

“Cậu có mang điện thoại không? Quay video hộ tớ với!”​”

“A a a a! Biết thế hôm nay tớ đã lên hàng đầu đứng rồi!”​”Ừ, huy chương kỷ niệm phần phát biểu dưới cột cờ.

…​Người ra đề tặng không cho em 6 điểm, thế mà em cứ khách sáo bảo ‘thôi thôi em xin nhận 1 điểm là được rồi’.

Chu Thiên Tình ghé tai nói nhỏ với Khương Di: “Nam thần trường mình đúng là bảng hiệu vàng của lớp chúng ta mà. Có cậu ấy ở đây, lớp 1 lúc nào cũng nổi bật nhất, hi hi.”​”Có phải em sợ Chu Úc Đinh bắt nạt em không?

Từ Giai đứng phía sau cũng hùa vào: “Chứ còn gì nữa. Nói nhỏ cho hai cậu biết nhé, hồi trước có nữ sinh lớp khác đưa tiền nhờ tớ chụp lén cậu ấy đấy, nhưng tớ không dám.”​Cậu bạn đứng nhất khối này tính khí kiêu ngạo đến chết, mình làm sao mà dám quản chứ…

Khán đài cách quá xa, Khương Di lại đứng ở hàng sau của nhóm nữ sinh nên tầm nhìn bị che khuất bởi một biển đầu đen kịt, hoàn toàn không thấy được cậu. Mãi đến khi tiếng hò reo dịu xuống, cô mới nghe rõ giọng của Chu Úc Đinh một lần nữa.​Cậu thiếu niên cúi đầu nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mỉm, giọng nói dịu dàng: “Cứ nhận đi, coi như là…

Bài phát biểu của Chu Úc Đinh không hề rập khuôn hay sáo rỗng mà đi thẳng vào vấn đề. Phong thái của cậu lúc này khác hẳn ngày thường: giọng điệu đanh thép, dứt khoát, âm thanh trầm ấm, trang trọng, nhìn chung là vô cùng nghiêm túc.​Cô Hà Mai dứt khoát: “Không được, lần trước em cũng lấy lệ với tôi như thế rồi.

Dù sao đây cũng là bản thảo do Khương Di thức đêm viết trong trạng thái đầu óc mơ màng, bản thân cô thấy nó rất bình thường. Nhưng khi được Chu Úc Đinh truyền tải bằng giọng đọc ấy, cô lại cảm thấy… dường như nghe cũng khá ổn.​”

Cảm giác khi nghe người khác đọc to bài phát biểu do chính tay mình viết thực sự rất kỳ diệu.​”

Khương Di chợt nảy sinh một ảo giác, cứ như thể cô cũng đang đứng trên khán đài kia cùng cậu vậy.​Khương Di chợt nảy sinh một ảo giác, cứ như thể cô cũng đang đứng trên khán đài kia cùng cậu vậy.

Học sinh dưới sân tập trung lắng nghe, lúc này Võ Lập cũng nhận ra điều gì đó không đúng, liền thì thầm: “Hôm nay anh Úc nghiêm túc quá nhỉ, giọng văn bài phát biểu này hình như không phải phong cách viết của cậu ấy.”​”

Triệu Càn Khôn không dám nói to nữa, chỉ cười thầm trong bụng: Người ta đang đọc bài phát biểu đấy à? Đấy là lời thề ước hôn lễ thì có!​”À!

“Chúng ta là những người khai hoang thời gian, là những kẻ lên đường dưới ánh tinh tú. Thiếu niên mang chí lớn, tự khắc dám nghĩ, dám mơ, dám gánh vác. Thuận gió vượt vạn dặm non sông, mượn sức gió tầng mây để bay thẳng lên chín tầng trời…”​Hàn Dật vốn là người rộng lượng, liền cười hì hì bảo: “Khương Di anh em tốt, sau này có bài nào không biết làm cứ chạy sang hỏi tớ nhé, dù sao khoảng cách giữa chúng ta cũng không xa lắm đâu.

Thấm thoắt bài phát biểu đã đến hồi kết thúc. Khi đoạn cuối cùng vừa dứt, tiếng vỗ tay và reo hò vang dội khắp sân vận động, ngay cả khi thầy giám thị thông báo giải tán, tiếng ồn ào vẫn kéo dài mãi không dứt.​Lời còn chưa dứt, bỗng nghe thấy một tiếng “rầm” thật mạnh, một xấp sách giáo khoa dày cộp bị đập mạnh xuống mặt bàn của Hàn Dật.

Sau khi hoàn thành bài phát biểu dưới cột cờ, đại diện của các khối sẽ nhận được một chiếc huy chương kỷ niệm. 

Chu Úc Đinh nhận phần thưởng xong liền thong thả đi phía sau dòng người, bóng dáng ngập tràn trong ánh nắng.​”

Mấy người quen liền ùa tới vây quanh cậu, liên tục tung hô những lời khen ngợi có cánh khiến Chu Úc Đinh nhức hết cả đầu.​”

“Anh Úc, nghe cậu phát biểu mà hormone trong người tớ tăng vọt luôn đấy!”​”

“A a a a, anh Úc nói đúng tâm trạng của tớ quá. Tiện đây tớ nói luôn, chí tớ ở bốn phương, đừng ai cản, tớ đi giải cứu thế giới đây!”​Hàn Dật tính tình tốt lại hài hước, tuy cách giảng bài có hơi quái dị, phải ngẫm nghĩ hồi lâu mới hiểu được, còn Chu Thiên Tình thì khỏi phải bàn, hai người đã thân thiết như chị em tốt rồi.

…​”Xin lỗi cậu.

Chu Úc Đinh chỉ cười nhạt: “Thôi bớt đi —”​Thầy kiên nhẫn dỗ dành: “Yên tâm đi, tính tình thằng nhóc này tuy có hơi ngang bướng chút thôi chứ bản chất không xấu đâu.

Một làn gió thoảng qua làm tà áo đồng phục xanh trắng tung bay. Những chàng trai cô gái tuổi học trò cười đùa khúc khích, gương mặt trẻ trung tràn đầy nhựa sống và rạng rỡ, khiến cho thời gian như cũng phải nhường bước trước thanh xuân của họ.​Nếu phải chỉ ra điểm yếu của Chu Úc Đinh thì đó chính là phần câu hỏi ghi nhớ thơ văn trong môn Ngữ văn.

Chu Thiên Tình kéo tay Khương Di chạy len qua đám đông, cố tình đi đường vòng để về lớp học.​Trong lòng Khương Di không khỏi thấp thỏm: Cái gì cơ chứ, tính khí vị đại thiếu gia này thối thật đấy, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà dỗi, lại còn bắt mình phải dỗ dành nữa cơ chứ!

Khương Di thắc mắc: “Sao lại đi đường này? Đường này xa lớp học lắm mà.”​”Dạ không có gì đâu, con chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.

“Suỵt —” Chu Thiên Tình cười một cách bí hiểm: “Lát nữa tớ kể cho nghe.”​Dì Lương là người rất thích chụp ảnh, đặc biệt là chụp trẻ con.

Đi theo dòng học sinh được một đoạn, Khương Di rốt cuộc cũng phát hiện ra manh mối. 

Phía trước là mấy nam sinh lớp khác, trong đó có một cậu bạn vóc dáng cao lớn, làn da bánh mật khỏe khoắn, nhìn qua là biết dân hay hoạt động ở sân thể thao.​”Còn cả con nhỏ Ngu Xu nữa, suốt ngày vênh váo coi khinh người khác, bản thân là con riêng mà chẳng biết xấu hổ là gì!

Cậu bạn đó trông thì có vẻ đang nói chuyện với người bên cạnh, nhưng thực chất mỗi lần ngẩng đầu lên đều tranh thủ liếc trộm Chu Thiên Tình.​Khương Di chậm rãi bước lên bậc thang, chớp chớp đôi mắt hạnh long lanh nước, giọng điệu vô cùng chân thành: “Thật sự đấy, tớ không hề chê bai gì đâu, tớ rất mong chờ được làm bạn cùng bàn với cậu.

Chu Thiên Tình đi bên cạnh cũng đỏ bừng mặt, siết chặt lấy cánh tay Khương Di.​”

Khương Di cứ thế bị kéo đi suốt một đoạn đường. 

Cho đến khi bước vào tòa nhà Tri Hành, hai nhóm đi về hai hướng khác nhau, không đợi cô kịp hỏi, Chu Thiên Tình đã tự khai sạch sành sanh.​Nó mà dám bắt nạt em, em cứ bảo với thầy!

“Cậu thấy cậu bạn cao ráo kia thế nào?”​”Dạ…

Khương Di đưa ra lời nhận xét rất khách quan: “Chiều cao điểm mười, trông rất rạng rỡ, năng động.”​Khi cô lau khô tóc bước ra ngoài thì thấy Ngu Xu đang đứng đi đi lại lại trước cửa phòng mình, dáng vẻ rõ ràng là đang có điều muốn nói.

“Hi hi, cậu ấy tên là Trình Vạn Bằng, học lớp 10. Hồi lớp 10 tụi tớ từng thi chung phòng, cậu ấy là học sinh năng khiếu thể thao, thành tích học tập ngang ngửa tớ là đã giỏi lắm rồi đấy.”​Trong văn phòng lúc này có đầy đủ giáo viên các bộ môn.

Khương Di hỏi thẳng: “Nên là, hai người đang yêu nhau à?”​”

Chu Thiên Tình vội bịt miệng cô lại: “Không có, không có đâu!” Một người bỗ bã như cô nàng mà cũng có lúc biết đỏ mặt: “Tụi tớ đang mập mờ, cậu hiểu cảm giác mập mờ không?”​Phong thái của cậu lúc này khác hẳn ngày thường: giọng điệu đanh thép, dứt khoát, âm thanh trầm ấm, trang trọng, nhìn chung là vô cùng nghiêm túc.

“Thế hai người định mập mờ đến bao giờ?”​”

Chu Thiên Tình kéo cô vào lớp: “Tớ không biết nữa, dù sao tớ cũng đang rất tận hưởng giai đoạn này, cực kỳ cuốn luôn. Thêm nữa, việc khi nào chấm dứt mối quan hệ mập mờ này đâu phải do tớ quyết định, nếu cậu ấy tỏ tình thì tớ còn phải suy nghĩ thêm đã.”​Chu Úc Đinh đáp: “Nhưng đó là bài phát biểu do cậu viết bản thảo.

…​”Yên tâm đi lão Tề, em hứa là sẽ không bắt nạt bạn ấy đâu.

Sau kỳ thi giữa kỳ, thầy Tề Kiện sẽ lần lượt gọi riêng từng học sinh để trò chuyện. 

Thầy là kiểu giáo viên có tinh thần trách nhiệm rất cao: khen ngợi những ai tiến bộ, cùng phân tích nguyên nhân với những ai thụt lùi, và luôn cực kỳ kiên nhẫn với học trò.​…

Vào tiết học cuối cùng của buổi tối, sau khi giao bài tập cho cả lớp tự học, thầy Tề Kiện hắng giọng bảo: “Khương Di, em lên văn phòng gặp thầy một lát.”​”Ừ, thế sao còn chưa chuyển đi?

Trong văn phòng lúc này có đầy đủ giáo viên các bộ môn. 

Thầy Tề Kiện rút cuốn sổ tay nhỏ của mình ra, phân tích cho cô từng chút một: “Nhìn chung ba môn chính Ngữ văn, Toán, Tiếng Anh của em không có vấn đề gì lớn. Nhưng có phải em đang bị học lệch không, đặc biệt là môn Vật lý của thầy, em chỉ được có 60 điểm.”​Khương Di bước lên tầng, mới đi được vài bậc thang thì một bóng người bỗng nhiên vụt ra.

Điểm số này là thấp nhất trong tất cả các môn của cô.​Mụ Ngu Khiết kia bề ngoài thì cười hì hì, chứ thực chất lúc nào cũng đề phòng dì như đề phòng trộm, suốt ngày bới lông tìm vết.

Khương Di cũng chẳng biết tại sao, Vật lý cấp ba đối với cô giống như một môn học tâm linh vậy. Rõ ràng lúc thầy Tề Kiện giảng bài thì cô đều hiểu, nhưng cứ tự tay làm bài là lại sai.​Dưới sân trường im ắng được một giây, rồi bỗng chốc bùng nổ những tiếng hò reo vang dội.

“Vấn đề nằm ở phương pháp học thôi.” Thầy Tề Kiện phân tích: “Mỗi người sẽ phù hợp với một phương pháp khác nhau. Ví dụ như Hàn Dật, em ấy học theo kiểu trừu tượng, người bình thường khó mà bắt chước được. Em có thể đi hỏi thêm các bạn khác xem các bạn học thế nào.”​” Thầy Tề Kiện phân tích: “Mỗi người sẽ phù hợp với một phương pháp khác nhau.

Khương Di gật đầu: “Vâng ạ, em nhớ rồi.”​”Có gì mà luyến tiếc, chẳng phải vẫn học chung một lớp sao?

Hai thầy trò chuyện thêm một lát thì có tiếng gõ cửa vang lên: “Cô Hà tìm em ạ?”​Thêm nữa, việc khi nào chấm dứt mối quan hệ mập mờ này đâu phải do tớ quyết định, nếu cậu ấy tỏ tình thì tớ còn phải suy nghĩ thêm đã.

Khương Di bỗng ngẩng đầu lên, thấy Chu Úc Đinh đang thọc hai tay vào túi quần bước vào phòng. Cậu ngồi xuống chiếc ghế trống ngay cạnh cô, khi ánh mắt hai người chạm nhau, anh khẽ hếch cằm chào cô.​”Hừ!

Cô Hà Mai ngẩng lên khỏi cuốn giáo án, ánh mắt sắc lẹm: “Có biết tôi gọi em lên vì chuyện gì không?”​Nói nhỏ cho hai cậu biết nhé, hồi trước có nữ sinh lớp khác đưa tiền nhờ tớ chụp lén cậu ấy đấy, nhưng tớ không dám.

“Dạ, kiểm tra học thuộc lòng thơ cổ.”​”

“À! Xem ra em cũng tự biết mình biết ta đấy nhỉ!”​Chu Úc Đinh đứng trên khán đài, dáng vẻ tự nhiên điều chỉnh lại độ cao của micrô rồi cất lời: “Xin chào thầy cô và các bạn, mình là Chu Úc Đinh đến từ lớp 11-1.

Nếu phải chỉ ra điểm yếu của Chu Úc Đinh thì đó chính là phần câu hỏi ghi nhớ thơ văn trong môn Ngữ văn. Câu hỏi chiếm 6 điểm mà vị thiếu gia này thường chỉ giành được 1 đến 2 điểm là chuyện như cơm bữa.​”

Cô Hà Mai nói giọng mỉa mai: “Em phóng khoáng quá cơ, phần thuộc lòng thơ cổ chẳng phải là câu ăn điểm trực tiếp hay sao? Người ra đề tặng không cho em 6 điểm, thế mà em cứ khách sáo bảo ‘thôi thôi em xin nhận 1 điểm là được rồi’.”​Hôm có kết quả thi giữa kỳ, tôi nghĩ trước đây đầu óc cậu từng bị bệnh, lại còn học trường quốc tế chuyển về, nên theo quán tính tôi cứ nghĩ chắc chắn là cậu đã gian lận.

Khương Di ngồi bên cạnh che miệng cười thầm. 

Thầy Tề Kiện cũng nghiêm nét mặt lại, nói: “Chu Úc Đinh, trong lịch sử thi đại học chưa có thủ khoa nào mà phần thuộc lòng thơ cổ chỉ được 1, 2 điểm đâu đấy.”​”

Ý thầy muốn nói là các giáo viên đều đang bồi dưỡng Chu Úc Đinh với mục tiêu trở thành thủ khoa.​Triệu Càn Khôn không dám nói to nữa, chỉ cười thầm trong bụng: Người ta đang đọc bài phát biểu đấy à?

Chu đại thiếu gia gãi gãi sau gáy, đáp: “Em sẽ cố gắng học thuộc lòng ạ.”​Chu Úc Đinh nhận phần thưởng xong liền thong thả đi phía sau dòng người, bóng dáng ngập tràn trong ánh nắng.

Cô Hà Mai dứt khoát: “Không được, lần trước em cũng lấy lệ với tôi như thế rồi. Tôi phải tìm một người giám sát em mới được.”​”

Nói rồi cô ấy đảo mắt nhìn quanh, vừa vặn thấy Khương Di liền sáng mắt lên, đập tay xuống bàn: “Ôi dào! Thủ khoa môn Ngữ văn của lớp chẳng phải đang ngồi đây sao! Khương Di, việc này giao cho em nhé, giúp cô để mắt kỹ tới em ấy, bắt em ấy học thuộc thơ cho cô.”​Khương Di cứ thế bị kéo đi suốt một đoạn đường.

Thầy Tề Kiện như chợt nhớ ra điều gì, cũng vỗ bàn tán thành: “Tôi thấy được đấy! Tôi cũng đang tính sau kỳ thi giữa kỳ sẽ đổi chỗ ngồi một chút. Hai đứa một người giỏi Văn, một người giỏi Lý, ngồi cùng nhau bù trừ cho nhau là chuẩn bài luôn!”​Cả tòa nhà Tri Hành đèn điện sáng trưng, hành lang vắng lặng không một bóng người.

Cô Nhạc Nhã cũng quay sang góp vui: “Quá hợp lý! Hai đứa ngồi chung đi, để xem trong giờ Tiếng Anh mà Chu Úc Đinh còn dám lôi Toán với Lý ra làm nữa không. Khương Di, cứ thấy em ấy làm thế là mách cô ngay, để cô xử lý!”​”

Hai nhân vật chính còn chưa kịp phản ứng gì thì mọi chuyện đã được các thầy cô an bài xong xuôi.​Hơn nữa, cô đã hỏi Hoàng Thơ Ngữ — một bạn ở nội trú, sau khi tắt đèn lúc 11 giờ đêm, mọi người vẫn có thể dùng đèn bàn sạc điện để học tiếp, có rất nhiều bạn làm như vậy.

Khương Di ngập ngừng: “Thầy cô ơi, em…”​”Anh Úc, nghe cậu phát biểu mà hormone trong người tớ tăng vọt luôn đấy!

Thực ra cô rất quý hai người bạn ngồi cùng bàn hiện tại. Hàn Dật tính tình tốt lại hài hước, tuy cách giảng bài có hơi quái dị, phải ngẫm nghĩ hồi lâu mới hiểu được, còn Chu Thiên Tình thì khỏi phải bàn, hai người đã thân thiết như chị em tốt rồi.​tại trước đây em quên mất.

Thầy Tề Kiện ôn tồn: “Không phải lo đâu, thầy chỉ điều chỉnh chỗ ngồi trong phạm vi nhỏ thôi mà. Em ngồi cạnh Chu Úc Đinh thì lúc muốn hỏi bài Vật lý cũng tiện hơn nhiều.”​”

Suốt cả quá trình Chu Úc Đinh không nói một lời, chỉ tựa lưng vào ghế, hai chân dang rộng thoải mái, gương mặt thoáng nụ cười nửa kín nửa hở.​”

“Có phải em sợ Chu Úc Đinh bắt nạt em không?” Thầy Tề Kiện hỏi.​Nhưng thôi, dỗ thì dỗ vậy, suy cho cùng cậu cũng đã giúp đỡ cô rất nhiều, cô không phải là kẻ vô ơn bạc nghĩa.

Khương Di giật mình: “Ơ? Dạ không có, không có đâu ạ…”​Khương Di không dám nói thật là trong đầu cô quả thực từng có suy nghĩ đó…

Thầy Tề Kiện có một cô con gái, có lẽ vì thế mà trong nhiều chuyện thầy luôn ưu tiên để ý đến cảm nhận của các bạn nữ. 

Thầy kiên nhẫn dỗ dành: “Yên tâm đi, tính tình thằng nhóc này tuy có hơi ngang bướng chút thôi chứ bản chất không xấu đâu. Nó mà dám bắt nạt em, em cứ bảo với thầy!”​Đi theo dòng học sinh được một đoạn, Khương Di rốt cuộc cũng phát hiện ra manh mối.

“Yên tâm đi lão Tề, em hứa là sẽ không bắt nạt bạn ấy đâu.” Chu Úc Đinh l**m môi, nói bằng giọng trầm thấp.​”

Chuyện đã nói đến nước này, Khương Di cũng không tiện từ chối nữa, đành gật đầu: “Dạ, vâng ạ.”​”

Thế là, giống như một cuộc hôn nhân sắp đặt thời phong kiến, việc Khương Di và Chu Úc Đinh trở thành bạn cùng bàn đã được quyết định ngay tại chỗ.​”

Cô Hà Mai vỗ vai Khương Di dặn dò: “Tất cả là vì mục tiêu học tập thôi, Khương Di cố gắng quản thúc em ấy giúp cô nhé, có khó khăn gì cứ tìm cô.”​Tuy giọng điệu cậu bình thản không chút gợn sóng, nhưng Hàn Dật lại ngửi thấy nồng nặc mùi sát khí, cả người cậu ta bất giác run bắn lên, lưng đứng thẳng tắp: “Báo cáo anh Úc, dọn xong rồi.

Cậu bạn đứng nhất khối này tính khí kiêu ngạo đến chết, mình làm sao mà dám quản chứ… Khương Di thầm nghĩ.​Dù sao thì cái danh phận tiểu tam cũng chẳng vẻ vang gì, lại có tấm gương tày liếp của Hứa Tri Nhiên trước đó, mẹ con Ngu Khiết và Ngu Xu đều không muốn làm lớn chuyện này ra.

Chu Úc Đinh trông có vẻ khá vui, cậu nói: “Sau này nhờ cậu chỉ giáo nhiều hơn nhé, bạn cùng bàn mới.”​”

“Ờ…” Khương Di gượng gạo nở một nụ cười đáp lại: “Nhờ cậu chỉ giáo nhiều hơn.”​”

Buổi trò chuyện kết thúc, Chu Úc Đinh ra khỏi văn phòng trước, còn Khương Di vì có việc riêng nên nán lại thêm một lát.​A Di nhà chúng ta việc gì phải bỏ gần tìm xa chạy qua hỏi cậu làm gì?

Cô đến bên thầy Tề Kiện hỏi nhỏ: “Thầy ơi, bây giờ em còn có thể đăng ký ở nội trú được không ạ?”​Thầy Tề Kiện rút cuốn sổ tay nhỏ của mình ra, phân tích cho cô từng chút một: “Nhìn chung ba môn chính Ngữ văn, Toán, Tiếng Anh của em không có vấn đề gì lớn.

Tối qua Khương Di đã suy nghĩ kỹ rồi, thay vì cứ sống ở căn biệt thự Cẩm Vân Đình một cách ngột ngạt, khó chịu, thà cô chuyển vào ký túc xá trường ở cho khuất mắt.​Chuyện đã nói đến nước này, Khương Di cũng không tiện từ chối nữa, đành gật đầu: “Dạ, vâng ạ.

Hơn nữa, cô đã hỏi Hoàng Thơ Ngữ — một bạn ở nội trú, sau khi tắt đèn lúc 11 giờ đêm, mọi người vẫn có thể dùng đèn bàn sạc điện để học tiếp, có rất nhiều bạn làm như vậy.​”Dạ, kiểm tra học thuộc lòng thơ cổ.

Thầy Tề Kiện có chút khó xử: “Học kỳ đã trôi qua được một nửa rồi, sao giờ em mới đề đạt?”​Thầy Tề Kiện có một cô con gái, có lẽ vì thế mà trong nhiều chuyện thầy luôn ưu tiên để ý đến cảm nhận của các bạn nữ.

“Dạ… tại trước đây em quên mất.”​”

Thầy Tề Kiện bảo: “Ký túc xá nữ của lớp mình đúng là vẫn còn trống một giường, nhưng muốn ở nội trú thì phải làm đơn xin phép lên cấp trên. Thế này đi, để thầy đề xuất với chủ nhiệm khối trước, vài ngày nữa có kết quả thầy sẽ báo lại cho em.”​”

Khương Di biết ơn gật đầu: “Em cảm ơn thầy nhiều ạ.”​Nhìn biểu cảm của cậu, cô đoán được phần nào suy nghĩ trong lòng đối phương liền giải thích: “Tớ không hề ghét bỏ cậu, chỉ là chưa quen ngay được thôi.

Khi cô bước ra khỏi văn phòng, tiết tự học buổi tối vẫn chưa kết thúc. Cả tòa nhà Tri Hành đèn điện sáng trưng, hành lang vắng lặng không một bóng người.​Điểm số này là thấp nhất trong tất cả các môn của cô.

Khương Di bước lên tầng, mới đi được vài bậc thang thì một bóng người bỗng nhiên vụt ra.​Dù sao đây cũng là món đồ đại diện cho vinh dự, Khương Di lập tức cảm thấy nó trở nên vô cùng trang trọng, cô cẩn thận nâng niu: “Sao lại cho tớ?

Chu Úc Đinh đang tựa người vào lan can gỗ, nhìn cô từ trên cao xuống. Ánh đèn hành lang phác họa rõ nét những góc cạnh trên gương mặt chàng trai trẻ, đôi mắt cậu ẩn chứa một thứ cảm xúc khó tả, vừa lạnh lùng lại vừa thâm tình.​Đường này xa lớp học lắm mà.

“Cậu vẫn chưa về lớp à?” Khương Di giật mình ngạc nhiên.​Khương Di vừa bước vào nhà liền nói với dì chuyện mình có thể sẽ chuyển vào ký túc xá trường ở.

Chu Úc Đinh đáp: “Đợi cậu.”​”

“Đợi tớ… có chuyện gì không?”​”

Chu Úc Đinh hỏi thẳng tuột: “Cậu không muốn ngồi cùng bàn với tớ à?”​Có chuyện gì mới mẻ thì kể cho tôi nghe với xem nào?

“Không có mà.” Khương Di thật thà trả lời: “Tớ là kiểu người dễ hài lòng với hiện tại. Tớ rất thích hai bạn ngồi cùng bàn bây giờ, chỉ là có chút luyến tiếc khi phải tách ra thôi.”​Chu Thiên Tình vội bịt miệng cô lại: “Không có, không có đâu!

“Có gì mà luyến tiếc, chẳng phải vẫn học chung một lớp sao?”​”

Chu Úc Đinh hoàn toàn không thể hiểu nổi tâm lý này của con gái. Vừa nãy ở trong văn phòng, nếu không phải vì có thầy Tề Kiện và các giáo viên khác ở đó, cậu chắc chắn đã hỏi thẳng cô: Cậu ghét bỏ tớ đấy à?​Thầy Tề Kiện như chợt nhớ ra điều gì, cũng vỗ bàn tán thành: “Tôi thấy được đấy!

Dù sao cũng đã tiếp xúc một thời gian dài, Khương Di tự nhận mình cũng hiểu chút ít về tính khí của Chu Úc Đinh. 

Nhìn biểu cảm của cậu, cô đoán được phần nào suy nghĩ trong lòng đối phương liền giải thích: “Tớ không hề ghét bỏ cậu, chỉ là chưa quen ngay được thôi.”​”

“Hừ!” Chu Úc Đinh cười lạnh một tiếng.​”

Trong lòng Khương Di không khỏi thấp thỏm: Cái gì cơ chứ, tính khí vị đại thiếu gia này thối thật đấy, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà dỗi, lại còn bắt mình phải dỗ dành nữa cơ chứ!​Khương Di nhớ rất rõ hồi cô còn nhỏ, dì Lương suốt ngày cầm máy ảnh chạy theo sau lưng cô chụp choẹt.

Nhưng thôi, dỗ thì dỗ vậy, suy cho cùng cậu cũng đã giúp đỡ cô rất nhiều, cô không phải là kẻ vô ơn bạc nghĩa.​”

Khương Di chậm rãi bước lên bậc thang, chớp chớp đôi mắt hạnh long lanh nước, giọng điệu vô cùng chân thành: “Thật sự đấy, tớ không hề chê bai gì đâu, tớ rất mong chờ được làm bạn cùng bàn với cậu.”​Cô Hà Mai nói giọng mỉa mai: “Em phóng khoáng quá cơ, phần thuộc lòng thơ cổ chẳng phải là câu ăn điểm trực tiếp hay sao?

Lúc này sắc mặt Chu Úc Đinh mới dịu lại đôi chút, cậu hừ nhẹ: “Được rồi, tin cậu một lần đấy.”​”

Thời gian không còn sớm, hai người cần phải quay lại lớp học, Chu Úc Đinh bỗng nhiên nói: “Xòe tay ra, cho cậu cái này.”​…

Khương Di ngoan ngoãn chìa bàn tay phải ra, ngay sau đó cô thấy Chu Úc Đinh đặt một món đồ nhỏ bằng kim loại vào lòng bàn tay mình.​”

“Cái gì thế này?” Khương Di cầm lên, đưa về phía ánh đèn ngắm nghía: “Huy chương à?”​Nhưng khi được Chu Úc Đinh truyền tải bằng giọng đọc ấy, cô lại cảm thấy…

“Ừ, huy chương kỷ niệm phần phát biểu dưới cột cờ.”​Khương Di đưa ra lời nhận xét rất khách quan: “Chiều cao điểm mười, trông rất rạng rỡ, năng động.

Dù sao đây cũng là món đồ đại diện cho vinh dự, Khương Di lập tức cảm thấy nó trở nên vô cùng trang trọng, cô cẩn thận nâng niu: “Sao lại cho tớ? Đây là phần thưởng cậu đạt được nhờ bài phát biểu mà.”​Khương Di thầm nghĩ.

Chu Úc Đinh đáp: “Nhưng đó là bài phát biểu do cậu viết bản thảo.”​Cô đến bên thầy Tề Kiện hỏi nhỏ: “Thầy ơi, bây giờ em còn có thể đăng ký ở nội trú được không ạ?

“Tớ không nhận đâu, cậu tự giữ lấy đi, cái này có ý nghĩa kỷ niệm lắm đấy.”​Chu đại thiếu gia gãi gãi sau gáy, đáp: “Em sẽ cố gắng học thuộc lòng ạ.

Chu Úc Đinh liền chuyển hướng câu chuyện: “Vừa nãy chẳng phải cậu bảo rất mong chờ được làm bạn cùng bàn với tớ sao? Con người tớ ấy mà, đối với bạn cùng bàn lúc nào cũng cực kỳ chu đáo.”​Phía trước là mấy nam sinh lớp khác, trong đó có một cậu bạn vóc dáng cao lớn, làn da bánh mật khỏe khoắn, nhìn qua là biết dân hay hoạt động ở sân thể thao.

Cậu thiếu niên cúi đầu nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mỉm, giọng nói dịu dàng: “Cứ nhận đi, coi như là… quà gặp mặt tớ tặng cho bạn cùng bàn mới.”​Ví dụ như Hàn Dật, em ấy học theo kiểu trừu tượng, người bình thường khó mà bắt chước được.

…​”

Tối hôm đó, dì Lương mang theo rất nhiều đặc sản từ quê lên. 

Khương Di vừa bước vào nhà liền nói với dì chuyện mình có thể sẽ chuyển vào ký túc xá trường ở.​”Cái gì thế này?

Dì Lương trầm ngâm một lát: “Như vậy cũng tốt, chẳng riêng gì con đâu, dì ở trong căn nhà này cũng thấy ngột ngạt không chịu nổi. Mụ Ngu Khiết kia bề ngoài thì cười hì hì, chứ thực chất lúc nào cũng đề phòng dì như đề phòng trộm, suốt ngày bới lông tìm vết.”​” Khương Di cầm lên, đưa về phía ánh đèn ngắm nghía: “Huy chương à?

“Còn cả con nhỏ Ngu Xu nữa, suốt ngày vênh váo coi khinh người khác, bản thân là con riêng mà chẳng biết xấu hổ là gì! Sau này buổi trưa dì sẽ mang cơm đến trường cho con, dù sao dì ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm.”​”

Hai dì cháu trò chuyện phiếm vài câu chuyện gia đình, Khương Di hỏi thăm: “Cháu trai nhỏ của dì dạo này thế nào rồi ạ?”​Tôi cũng đang tính sau kỳ thi giữa kỳ sẽ đổi chỗ ngồi một chút.

Nhắc đến chuyện này, dì Lương liền vui mừng hớn hở: “Khỏe mạnh lắm, béo mũm mĩm trông đáng yêu cực kỳ, lại đây dì cho xem ảnh này.”​Tôi phải tìm một người giám sát em mới được.

Dì Lương là người rất thích chụp ảnh, đặc biệt là chụp trẻ con. Khương Di nhớ rất rõ hồi cô còn nhỏ, dì Lương suốt ngày cầm máy ảnh chạy theo sau lưng cô chụp choẹt.​Lúc này sắc mặt Chu Úc Đinh mới dịu lại đôi chút, cậu hừ nhẹ: “Được rồi, tin cậu một lần đấy.

“Dì Lương, cuốn album ảnh hồi nhỏ của con dì còn giữ không ạ?”​Chu Úc Đinh đáp: “Đợi cậu.

Dì Lương đáp: “Còn chứ, mấy bức ảnh rửa ra dì đều để ở Kinh Thị hết rồi, nếu con muốn xem thì dì gửi bản điện tử cho mà xem.”​Chu Thiên Tình ghé tai nói nhỏ với Khương Di: “Nam thần trường mình đúng là bảng hiệu vàng của lớp chúng ta mà.

“Dạ không có gì đâu, con chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.”​Thầy là kiểu giáo viên có tinh thần trách nhiệm rất cao: khen ngợi những ai tiến bộ, cùng phân tích nguyên nhân với những ai thụt lùi, và luôn cực kỳ kiên nhẫn với học trò.

Khương Di đi lên lầu cất cặp sách, lấy quần áo tắm rửa. Khi cô lau khô tóc bước ra ngoài thì thấy Ngu Xu đang đứng đi đi lại lại trước cửa phòng mình, dáng vẻ rõ ràng là đang có điều muốn nói.​Dù sao vài ngày nữa cô cũng chuyển vào ký túc xá rồi, cô chẳng buồn tiếp chuyện với hai mẹ con nhà này làm gì, bèn đi vòng qua Ngu Xu rồi đóng cửa phòng lại.

“Có chuyện gì không?” Khương Di bước tới hỏi.​Rõ ràng lúc thầy Tề Kiện giảng bài thì cô đều hiểu, nhưng cứ tự tay làm bài là lại sai.

Ngu Xu giật mình, đứng nép vào góc tường im lặng một lát, rồi cứng cổ nói: “Tôi đến để xin lỗi cậu. Hôm có kết quả thi giữa kỳ, tôi nghĩ trước đây đầu óc cậu từng bị bệnh, lại còn học trường quốc tế chuyển về, nên theo quán tính tôi cứ nghĩ chắc chắn là cậu đã gian lận.”​”

“Xin lỗi cậu.”​Khương Di cũng chẳng biết tại sao, Vật lý cấp ba đối với cô giống như một môn học tâm linh vậy.

Khương Di đoán chừng chắc là Ngu Khiết bắt cô ta phải đến đây xin lỗi. Dù sao thì cái danh phận tiểu tam cũng chẳng vẻ vang gì, lại có tấm gương tày liếp của Hứa Tri Nhiên trước đó, mẹ con Ngu Khiết và Ngu Xu đều không muốn làm lớn chuyện này ra.​”

Khương Di đáp lại bằng giọng dửng dưng: “Ồ, biết rồi.”​Đối với việc sắp xếp chỗ ngồi lần này, Chu Thiên Tình không có ý kiến gì, cô nàng còn tranh thủ khích bác Hàn Dật một trận.

Dù sao vài ngày nữa cô cũng chuyển vào ký túc xá rồi, cô chẳng buồn tiếp chuyện với hai mẹ con nhà này làm gì, bèn đi vòng qua Ngu Xu rồi đóng cửa phòng lại.​”A a a a!

Trước khi đi ngủ, Khương Di dọn dẹp lại đồ đạc, nhìn chiếc huy chương rồi ngẩn ngơ một lát, sau đó cô rút điện thoại ra đăng một dòng trạng thái lên trang cá nhân.​”Suỵt —” Chu Thiên Tình cười một cách bí hiểm: “Lát nữa tớ kể cho nghe.

【Ngày 22 tháng 11 năm 2016, lúc 23:15​Ý thầy muốn nói là các giáo viên đều đang bồi dưỡng Chu Úc Đinh với mục tiêu trở thành thủ khoa.

Cảm ơn huy chương của zyt nhé, đẹp lắm.】​Ngu Xu giật mình, đứng nép vào góc tường im lặng một lát, rồi cứng cổ nói: “Tôi đến để xin lỗi cậu.

…​Một làn gió thoảng qua làm tà áo đồng phục xanh trắng tung bay.

Thầy Tề Kiện là người làm việc vô cùng nhanh chóng và dứt khoát. Ngay thứ sáu tuần đó, thầy đã sắp xếp lại chỗ ngồi mới và yêu cầu cả lớp phải điều chỉnh xong xuôi trước giờ tự học buổi tối.​”

Bạn bên trái của Khương Di vẫn là Chu Thiên Tình, còn bạn bên phải đã đổi thành Chu Úc Đinh. Ngoài ra, các vị trí bàn trên bàn dưới cũng có một vài thay đổi.​”

Đối với việc sắp xếp chỗ ngồi lần này, Chu Thiên Tình không có ý kiến gì, cô nàng còn tranh thủ khích bác Hàn Dật một trận.​”

Hàn Dật vốn là người rộng lượng, liền cười hì hì bảo: “Khương Di anh em tốt, sau này có bài nào không biết làm cứ chạy sang hỏi tớ nhé, dù sao khoảng cách giữa chúng ta cũng không xa lắm đâu.”​có chuyện gì không?

Chu Thiên Tình lườm nguýt đến mức muốn rớt hai con mắt ra ngoài: “Xin cậu đấy dì cả Hàn, làm ơn tự soi gương lại mình đi! Người thay thế vị trí của cậu bây giờ chính là người đứng nhất khối đấy! A Di nhà chúng ta việc gì phải bỏ gần tìm xa chạy qua hỏi cậu làm gì?”​Đang lầm bầm, bỗng có một bàn tay từ phía sau thò ra véo tai Triệu Càn Khôn.

Khương Di không dám nói thật là trong đầu cô quả thực từng có suy nghĩ đó…​】

Cậu bạn Chu Úc Đinh kia vừa ngầu vừa kiêu, nếu cô hỏi mấy câu đơn giản quá thì liệu có bị cậu khinh bỉ không nhỉ?​Tối qua Khương Di đã suy nghĩ kỹ rồi, thay vì cứ sống ở căn biệt thự Cẩm Vân Đình một cách ngột ngạt, khó chịu, thà cô chuyển vào ký túc xá trường ở cho khuất mắt.

“Chưa biết chừng đâu nhé.” Hàn Dật vô cùng tự tin vào phương pháp học tập trừu tượng của mình, tiếp tục lải nhải: “Biết đâu Khương Di lại quen hỏi bài tớ rồi thì sao, phương pháp học của tớ cũng đâu có kém. Khương Di, sau này nhớ tớ thì cứ sang tổ một tìm…”​”

Lời còn chưa dứt, bỗng nghe thấy một tiếng “rầm” thật mạnh, một xấp sách giáo khoa dày cộp bị đập mạnh xuống mặt bàn của Hàn Dật.​Chu Úc Đinh liền chuyển hướng câu chuyện: “Vừa nãy chẳng phải cậu bảo rất mong chờ được làm bạn cùng bàn với tớ sao?

Lúc này cả lớp đang nháo nhào dọn dẹp đồ đạc để đổi chỗ, trong phòng học vô cùng ồn ào, bụi phấn bay mù mịt.​Quay video hộ tớ với!

Chu Úc Đinh đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen đứng ngay cạnh bàn của Hàn Dật, gương mặt không chút cảm xúc: “Thu dọn xong chưa?”​”Cậu có mang điện thoại không?

Tuy giọng điệu cậu bình thản không chút gợn sóng, nhưng Hàn Dật lại ngửi thấy nồng nặc mùi sát khí, cả người cậu ta bất giác run bắn lên, lưng đứng thẳng tắp: “Báo cáo anh Úc, dọn xong rồi.”​Nói rồi cô ấy đảo mắt nhìn quanh, vừa vặn thấy Khương Di liền sáng mắt lên, đập tay xuống bàn: “Ôi dào!

“Ừ, thế sao còn chưa chuyển đi?”​”

Hàn Dật ôm đống đồ đi mà lòng đầy hoang mang, chẳng hiểu kiểu gì. 

Hôm nay làm sao thế nhỉ, cảm giác Chu Úc Đinh có vẻ vội vàng muốn đổi chỗ ngồi lắm thì phải…

Hết chương 22


Tác giả có lời muốn nói】

Chu Úc Đinh: Biến lẹ đi, tôi muốn ngồi chung với vợ tôi!

Phải ngồi cạnh nhau thì sau này mới tiện nắm tay chứ hhhhh