Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 20

Chương 20

Tài sản chung của vợ chồng


Suốt chặng đường đi, con đường ven biển cứ uốn lượn khúc khuỷu dài đằng đẵng. 

Khương Di cũng chẳng biết bọn họ rốt cuộc đã đạp xe bao lâu, chỉ biết là đến lúc xuống xe, vì ngồi bất động một tư thế quá lâu nên hai chân cô vừa tê rần vừa bủn rủn.

Xung quanh đây không có chỗ đỗ xe đạp, Chu Úc Đinh dắt xe vào gửi nhờ ở một tiệm tạp hóa nhỏ, trả tiền sòng phẳng rồi mới bước ra ngoài tìm cô, hỏi: “Đói bụng chưa? Đi ăn cơm trước nhé?”

Móc điện thoại ra xem thử, cũng đã gần một giờ chiều rồi. 

Khương Di gật đầu: “Được, tụi mình đi ăn gì đây?”

“Đi theo tớ.”

Sau đó Khương Di thực sự không hỏi thêm câu nào nữa, cứ ngoan ngoãn rảo bước theo sau cậu. 

Mãi cho đến khi bước vào một nơi trông giống như làng chài cổ, cô mới hậu tri hậu giác tự hỏi: Bản thân mình có phải là quá nghe lời rồi không, lỡ bị người ta đem đi bán chắc cũng chẳng biết gì mất!

Thế nhưng rất nhanh sau đó, sự chú ý của cô đã bị những điều mới lạ xung quanh thu hút. 

Bởi vì dọc đường đi chẳng thấy bóng dáng ai, Khương Di vốn tưởng làng chài này sẽ hoang tàn, rách nát lắm, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.

Làng chài được xây dựng men theo bờ đê chắn sóng, những con thuyền đánh cá và lưới đánh cá có thể bắt gặp ở bất cứ đâu. 

Điều đặc biệt là trên những bức tường của mỗi ngôi nhà đều được phủ kín bởi những bức tranh graffiti rực rỡ sắc màu, phong cách vô cùng phóng khoáng và bạo dạn trong cách phối màu.

Càng đi sâu vào trong, tầm nhìn càng mở rộng, các cửa hàng nhỏ mọc lên san sát nhau tạo nên một khu chợ thu nhỏ vô cùng sầm uất.

Chu Úc Đinh dẫn cô đến trước một tòa nhà cổ kiểu Tây được xây bằng gạch đỏ rêu phong, cất lời: “Đến nơi rồi.”​Khương Di ban đầu thực sự cũng không định nói ra làm gì, bởi cô hiểu có rất nhiều nỗi phiền muộn không phải cứ đem đi tâm sự, dốc bầu tâm sự là có thể giải quyết triệt để được, cô đã quen với việc tự mình gặm nhấm và tiêu hóa chúng rồi.

Bước vào trong mới biết đây là một quán ăn gia đình, không gian mang đậm màu sắc hoài cổ, cây cối trong sân tốt tươi xum xuê và có rất nhiều chú mèo đang nằm ngửa bụng lười biếng sưởi nắng.​Đầu dây bên kia rõ ràng cũng bị đứng hình mất vài giây: “Cậu có em gái á?

Chỗ ngồi của bọn họ nằm ở ngoài ban công, chỉ cần phóng tầm mắt ra xa là có thể thu trọn cả biển khơi vào mắt. 

Chu Úc Đinh đẩy cuốn thực đơn về phía cô: “Gọi món đi.”​Chu Úc Đinh cầm lấy chiếc vòng nhưng không vội vã ném đi ngay, mà cậu đưa lên tay ước lượng trọng lượng của nó trước.

“Ờ —”​“……”

Khương Di dựa theo khẩu vị của mình, gọi món sườn xào chua ngọt, đậu hũ sốt mực ống, rồi gọi thêm một bát canh rau thanh đạm, sau đó trả lại thực đơn cho Chu Úc Đinh: “Cậu xem xem còn muốn ăn thêm gì nữa không.”​“Việc gì cơ?

Chu Úc Đinh đối với chuyện ăn uống vốn chẳng mấy khắt khe, tùy tiện đáp một câu: “Món nào cũng được.”​“Được rồi, coi như tớ thiếu hiểu biết.

Trong lúc chờ đợi lên đồ ăn có chút buồn chán, Khương Di để ý thấy quán ăn gia đình này có rất nhiều bạn trẻ lui tới, ai nấy đều mang theo bảng vẽ và hộp màu, rõ ràng đều là dân học mỹ thuật.​Khương Di giống như một học sinh hiếu học, vô cùng nghiêm túc ngồi lại để thảo luận sâu hơn với cậu: “Vì sao cậu lại khẳng định như vậy?

Chu Úc Đinh dáng vẻ lười nhác, nửa người tựa vào chiếc ghế mây, chủ động giới thiệu cho cô: “Nơi này gọi là bãi Cò Trắng, có rất nhiều sinh viên nghệ thuật và những người đam mê nhiếp ảnh thường xuyên đến đây để tìm kiếm nguồn cảm hứng sáng tác, người ngoài ngành ít ai biết đến chỗ này lắm.”​Cậu chủ động đưa thêm cho ông chủ một khoản tiền nhỏ nên ông ấy liền vui vẻ, sảng khoái gật đầu đồng ý ngay.

“Cái ảnh đại diện WeChat vệt nắng mặt trời trên biển của cậu, có phải được chụp ở gần đây không?”​”

Chu Úc Đinh hơi bất ngờ, khẽ nhướng mày: “Tinh mắt đấy.” Sau đó cậu đính chính lại: “Nhưng đó không phải là nắng sớm, mà là hoàng hôn.”​Chú cá heo nhồi bông này có kích thước dài khoảng hơn 60 centimet, ôm vào lòng cũng không quá cồng kềnh.

Thật ra ngay từ lúc mới xuống xe Khương Di đã phát hiện ra điều này rồi. 

Bởi vì trong bức ảnh đại diện WeChat của Chu Úc Đinh, ngoài cảnh hoàng hôn ra thì còn có một ngọn núi nhỏ, hình dáng ngọn núi uốn lượn xiêu xiêu vẹo vẹo, trông giống hệt như một chú chim cò trắng đang cất cao tiếng hót.​Trước đây dưới sự quản giáo nghiêm khắc của Chương Tịnh, ngay cả công viên giải trí cô cũng chẳng được đi mấy lần, thế nhưng nhìn thấy trong đống phần thưởng kia có một chú cá heo nhồi bông màu xanh lam vô cùng đáng yêu, Khương Di liền cảm thấy nóng lòng muốn thử sức.

Khương Di cảm thấy Chu Úc Đinh vô cùng quen thuộc với nơi này, chắc hẳn cậu phải thường xuyên ghé qua đây.​Gương mặt cô vốn đã nhỏ nhắn, kiểu tóc này lại càng làm tôn lên vẻ non nớt, ngây thơ của cô.

Đang ăn dở bữa cơm thì Chu Úc Đinh có điện thoại gọi đến. 

Khương Di không hề cố ý nghe lén, nhưng vì giọng nói của người ở đầu dây bên kia to quá, hai người lại đang ngồi đối diện nhau trong một không gian yên tĩnh nên muốn không nghe thấy cũng khó.​Cái tên này, diễn vai anh trai em gái dạo này bị nghiện rồi đúng không hả?

Khương Di đoán đối phương chắc là bạn học cùng lớp chuyên đề với cậu, tiếng hét lọt ra ngoài oang oang: “Cái thằng này cậu trốn đi đâu thế hả! Đến cả tiết của lão Ngô ‘pháo nổ’ mà cậu cũng dám cúp, gan cậu to bằng trời rồi!”​Qua lớp kính thủy tinh của tủ trưng bày, có thể thấy bên trong treo đầy những tấm bưu thiếp xinh xắn.

Khương Di từng nghe Chu Thiên Tình kể qua, để bồi dưỡng cho đội tuyển học sinh giỏi, Trường Phụ thuộc đã bỏ ra một số tiền khủng để mời một vị giáo sư họ Ngô từ trường đại học về giảng dạy. 

Tính tình ông cực kỳ nóng nảy, mắng người suốt ba tiếng đồng hồ liên tục cũng không thèm uống lấy một ngụm nước.​Thỉnh thoảng họ lại bắt gặp những sinh viên mỹ thuật người dính đầy màu vẽ đang cười nói huyên náo chạy qua bên cạnh, giống như đang tham gia vào một hoạt động nghệ thuật ngoài trời nào đó.

Là tại mình đã làm liên lụy đến cậu… Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Di trào dâng một nỗi áy náy, cô khẽ thở dài một tiếng.​Nhưng riêng cái anh chàng soái ca này có chịu cuốn gói đi theo cháu về nhà hay không thì chú không quyết định thay được đâu nhé.

Chu Úc Đinh trông vẻ mặt lại chẳng có chút bận tâm nào, cậu thong thả nâng ly trà lên nhấp một ngụm, ung dung đáp: “Nhà có việc!”​Đến cả việc tham gia một kỳ thi giữa kỳ bình thường thôi mà cũng bị người ta nghi ngờ là gian lận thi cử, đúng là xui xẻo đến tận mạng luôn mà!

“Việc gì cơ? Lão Ngô ‘pháo nổ’ mắng cậu suốt cả buổi sáng nay rồi đấy!”​Khương Di dựa theo khẩu vị của mình, gọi món sườn xào chua ngọt, đậu hũ sốt mực ống, rồi gọi thêm một bát canh rau thanh đạm, sau đó trả lại thực đơn cho Chu Úc Đinh: “Cậu xem xem còn muốn ăn thêm gì nữa không.

Chu Úc Đinh: “Em gái tớ dở chứng đòi bỏ nhà trốn đi.”​Chu Úc Đinh đẩy cuốn thực đơn về phía cô: “Gọi món đi.

“Khụ —” Khương Di lúc này đang chăm chú gặm miếng sườn, nghe thấy câu đó liền bị sặc, ho sù sụ lên.​”

Cái tên này, diễn vai anh trai em gái dạo này bị nghiện rồi đúng không hả?​” Sau đó cậu đính chính lại: “Nhưng đó không phải là nắng sớm, mà là hoàng hôn.

Đầu dây bên kia rõ ràng cũng bị đứng hình mất vài giây: “Cậu có em gái á? Mẹ kiếp, chẳng phải cậu là con một sao?”​Tầm mắt Chu Úc Đinh khẽ đảo qua người Khương Di, thản nhiên đáp: “Thì mới có mà.

Tầm mắt Chu Úc Đinh khẽ đảo qua người Khương Di, thản nhiên đáp: “Thì mới có mà.”​” Chu Úc Đinh quay sang hỏi.

Chính xác là vừa mới nhặt được vào sáng ngày hôm nay.​Đi lên những bậc thềm đá là một gian điện chuyên dùng để cung phụng hương khói và các bức tượng thần, ở chính giữa sân viện có một cây đa cổ thụ to lớn, trên các cành cây treo kín những dải lụa đỏ cầu may.

“Được rồi, coi như tớ thiếu hiểu biết. Thế đã tìm thấy em gái cậu chưa?”​Mặt trời lặn xuống rất nhanh, sắc trời cũng dần dần tối sầm lại, giống như đang ẩn ý báo hiệu cho một ngày đã chính thức khép lại và một ngày mới tươi sáng hơn đang chuẩn bị đón chờ phía trước.

Chu Úc Đinh “ừm” một tiếng: “Tìm thấy rồi.”​“Á……”

Cô nhóc tâm trạng đang không tốt, tớ đang phải dỗ dành đây.​”

Sau khi cúp điện thoại, nhìn thấy Khương Di cứ cúi gằm mặt ăn lấy ăn để, Chu Úc Đinh tùy tiện ném chiếc điện thoại sang một bên, lên tiếng giải thích: “Cái cớ để đối phó với giáo viên thôi. Mà đương nhiên, nếu cậu thực sự muốn nhận tớ làm anh trai thì tớ cũng chẳng có ý kiến gì đâu.”​Khương Di khẽ gật đầu: “Ừm, bây giờ tớ thấy vui lắm rồi.

Khương Di một lần nữa bị độ mặt dày của cậu làm cho kinh ngạc. 

Có lẽ do số lần bị cậu trêu chọc quá nhiều nên lá gan của cô cũng lớn hơn hẳn, cô nhìn cậu rồi nói: “Cậu có biết không, hồi nhỏ tớ từng nhận một chú chó Samoyed làm anh trai đấy.”​Khương Di có cảm giác tuổi thơ hồi nhỏ của Chu Úc Đinh thực sự chứa đựng rất nhiều điều bí ẩn.

Chu Úc Đinh khựng lại: “Nhận chó làm anh trai? Gu của đại tiểu thư đây quả thực có chút độc lạ đấy.”​”

Khương Di tiếp lời: “Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là ngay ngày hôm sau sau khi tớ nhận chú chó Samoyed đó làm anh trai, nó liền bị người ta đem đi triệt sản.”​Hai người họ cũng chẳng buồn bận tâm đến hình tượng nữa, dứt khoát cởi bỏ giày dép rồi cùng nhau ngồi bệt xuống bãi cát mịn.

“……”​Làng chài được bao bọc bởi thảm thực vật vô cùng phong phú, trong không khí phảng phất một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ đặc trưng.

Mất một lúc lâu sau, Chu Úc Đinh khẽ nhướng mày, bật cười thành tiếng. 

Cô nàng này trông bề ngoài thì ngoan ngoãn, hiền lành là thế mà không ngờ lại thù dai đến vậy!​“Ơ?

Gương mặt cậu vốn thuộc kiểu góc cạnh, lạnh lùng, nhưng khi cười lên trông lại vô cùng thu hút, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời như chứa cả một bầu trời sao. 

Thế nhưng lúc này, Khương Di chỉ cảm thấy nụ cười của cậu có gì đó sai sai, rợn rợn người!​Cậu liếc nhìn màn hình điện thoại một cái rồi nói: “Hôm nay thời gian cũng đã muộn lắm rồi, để hôm khác tớ lại nói tiếp cho cậu nghe nhé.

Cảm giác như ngay giây tiếp theo cậu sẽ tìm cách để trả đũa cô vậy! Liệu cậu có nhẫn tâm bỏ mặc cô một mình ở cái nơi hẻo lánh này không đây?​Khương Di cầm lấy chiếc vòng đầu tiên, nheo mắt ngắm nghía thật kỹ, sau đó dùng hết sức bình sinh của mình hướng về phía xa ném mạnh một cái.

Sau khi ăn xong, Chu Úc Đinh là người chủ động thanh toán hóa đơn. 

Hai người không đi theo lối cũ để quay về mà chọn đi ra bằng cửa sau của ngôi nhà cổ, định bụng sẽ đi dạo quanh những nơi khác một chút.​”

Làng chài được bao bọc bởi thảm thực vật vô cùng phong phú, trong không khí phảng phất một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ đặc trưng. Sắc xanh của cây cối mướt mát đến mức tưởng chừng như có thể vắt ra nước được, giống như mùa hè đã bén rễ và dừng chân mãi mãi tại nơi này.​Cậu đổi sang bức ảnh chụp cảnh hoàng hôn mà mình vừa mới chụp được vào chiều ngày hôm nay, mặc dù nhìn qua thì bức ảnh mới này so với bức ảnh cũ trước đó cũng chẳng có điểm gì khác biệt cho lắm.

Đi được một đoạn không xa, cô chợt nhìn thấy phía trước khói hương nghi ngút, một đám đông nam thanh nữ tú đang vây quanh, dường như là đang cầu nguyện, bái Phật.​”

Hóa ra đó là một ngôi miếu cổ, diện tích khuôn viên không quá lớn. Đi lên những bậc thềm đá là một gian điện chuyên dùng để cung phụng hương khói và các bức tượng thần, ở chính giữa sân viện có một cây đa cổ thụ to lớn, trên các cành cây treo kín những dải lụa đỏ cầu may.​”

Khương Di đi chơi đúng kiểu tư duy điển hình của người Trung Quốc, mang tâm lý “dù sao cũng đến rồi”, cô liền quay sang bảo cậu: “Cậu đợi tớ một lát nhé, tớ cũng muốn vào thắp hương bái một chút.”​Chu Úc Đinh móc điện thoại từ trong túi quần ra, nhanh tay bấm “tách tách” chụp lại vài bức ảnh, đây vốn là thói quen từ lâu của cậu.

Đang định bước đi mua hương, Chu Úc Đinh đã nhanh tay túm lấy chiếc cặp sách của cô, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc: “Cậu có biết ngôi miếu này là để cầu gì không đấy?”​Chơi đùa suốt cả một ngày dài, Khương Di đã cảm thấy có chút mệt mỏi.

“Chẳng phải là trong lòng muốn cầu xin điều gì thì cứ thế cầu thôi sao?”​Mà đương nhiên, nếu cậu thực sự muốn nhận tớ làm anh trai thì tớ cũng chẳng có ý kiến gì đâu.

Chu Úc Đinh có chút cạn lời, đành phải phổ cập kiến thức cho cô: “Cây đa kia được gọi là ‘Cây bách niên hảo hợp’, những người đến bái nó nếu không phải là vợ chồng thì cũng là các cặp đôi đang yêu nhau. Còn vị thần được cung phụng ở bên trong kia chính là Tống Tử Quan Âm* đấy.”​Khương Di vô tình liếc mắt nhìn qua màn hình điện thoại của cậu, phát hiện trong album ảnh của cậu thực sự lưu trữ rất nhiều bức ảnh chụp cảnh hoàng hôn: hoàng hôn trên bãi biển, hoàng hôn trên đỉnh núi, và có một vài bức trông giống như được chụp từ trên tầng thượng của tòa nhà Tri Hành ở trường học.

*Vị thần ban phát con cái theo tín ngưỡng dân gian.​Hôm nay cô đã có được chú cá heo nhồi bông mà mình hằng mong ước, cho dù là chỉ có một nửa quyền sở hữu đi chăng nữa.

“……” Khương Di ngẩn người, cứng họng.​Tớ tự thấy bản thân mình thật là vô dụng, chị gái tớ còn có thể nghĩ hết cách này đến cách khác để chạy vạy, gom tiền giúp mẹ, còn tớ thì ngoài việc cắm đầu vào đọc sách ra thì chẳng thể giúp đỡ được cái gì cả.

Ngặt nỗi Chu Úc Đinh vẫn không chịu buông tha mà cứ liên tục trêu chọc cô: “Không nhìn ra được nha, Khương đại tiểu thư, tuổi thì còn nhỏ mà tâm tư đã muốn lấy chồng lắm rồi cơ à!”​Đi được một đoạn không xa, cô chợt nhìn thấy phía trước khói hương nghi ngút, một đám đông nam thanh nữ tú đang vây quanh, dường như là đang cầu nguyện, bái Phật.

Khương Di ngượng chín cả mặt, khẽ bĩu môi: “Thế thì tớ không bái nữa.”​Gương mặt cậu vốn thuộc kiểu góc cạnh, lạnh lùng, nhưng khi cười lên trông lại vô cùng thu hút, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời như chứa cả một bầu trời sao.

Nhưng điều này cũng càng minh chứng cho suy đoán của cô: Chu Úc Đinh cực kỳ quen thuộc với nơi này, chắc chắn cậu đã đến đây rất nhiều lần rồi. Thế nhưng cái nơi hẻo lánh, hoang sơ này, rốt cuộc làm sao mà cậu phát hiện ra được nhỉ?​Cô khẽ vò đầu bứt tai, biết thế này thà từ đầu không chơi cho đỡ mất mặt.

Suốt cả buổi chiều hôm đó, hai người cứ thế thong thả đi dạo khắp làng chài. 

Thỉnh thoảng họ lại bắt gặp những sinh viên mỹ thuật người dính đầy màu vẽ đang cười nói huyên náo chạy qua bên cạnh, giống như đang tham gia vào một hoạt động nghệ thuật ngoài trời nào đó.​“Tính năng động chủ quan, con người có khả năng nhận thức và cải tạo thế giới, câu này chắc cậu đã từng nghe qua trong tiết Triết học rồi chứ?

Bất tri bất giác, hai người đã đi dạo đến hơn 5 giờ chiều. 

Chu Úc Đinh lên tiếng đề xuất đi ra phía bờ biển để ngắm hoàng hôn, vừa vặn Khương Di đi bộ cả buổi cũng đã thấm mệt nên liền gật đầu đồng ý.​“Làm ơn đi đại tiểu thư, con đường quay trở về toàn là dốc ngược lên thôi, cậu tính để tớ đạp xe đến mức kiệt sức mà chết luôn dọc đường đấy à?

Trên đường đi ra bãi biển, hai người tình cờ đi ngang qua một tiệm sách có kiến trúc vô cùng độc đáo. 

Ngôi nhà được dựng lên từ vô số những vỏ sò lớn nhỏ, xung quanh tường được bao phủ bởi những nhánh dây thường xuân xanh mướt, nhìn qua trông rất giống tòa lâu đài của mụ phù thủy trong truyện cổ tích. 

Qua lớp kính thủy tinh của tủ trưng bày, có thể thấy bên trong treo đầy những tấm bưu thiếp xinh xắn.​Chỉ là đơn thuần tớ không muốn lãng phí những khoảnh khắc đẹp đẽ đó, nên muốn chụp lại để lưu giữ làm kỷ niệm thôi.

Cửa hàng này có tên là “Đường hầm”. 

Khương Di tỏ ra vô cùng hứng thú, ngặt nỗi tiệm lại đang đóng cửa, cô khẽ bĩu môi đầy tiếc nuối, thầm nghĩ nếu sau này có cơ hội nhất định phải quay lại đây một lần nữa.​Khương Di đi chơi đúng kiểu tư duy điển hình của người Trung Quốc, mang tâm lý “dù sao cũng đến rồi”, cô liền quay sang bảo cậu: “Cậu đợi tớ một lát nhé, tớ cũng muốn vào thắp hương bái một chút.

Chu Úc Đinh như đi guốc trong bụng cô, lên tiếng: “Tiệm này cuối tuần không mở cửa kinh doanh đâu.”​Suốt cả buổi chiều hôm đó, hai người cứ thế thong thả đi dạo khắp làng chài.

Đúng là một ông chủ có cá tính, xem ra người mở tiệm này cũng chẳng thiếu tiền.​Cậu vốn dĩ không giỏi trong việc ăn nói để an ủi người khác, đặc biệt đối phương lại là một đứa con gái nữa, nên sau khi cân nhắc, đắn đo một hồi lâu cậu cũng chỉ có thể thốt ra được một câu khô khan như vậy mà thôi.

Lúc hai người ra đến bờ biển thì nơi đây đã có không ít du khách tập trung từ trước. 

Mọi người đều đã chuẩn bị sẵn sàng máy ảnh và các thiết bị nhiếp ảnh chuyên nghiệp để canh góc chụp, kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống. 

Có điều lúc này thời gian vẫn còn hơi sớm, cứ đứng đợi không thì cũng chán, may sao trên bãi đất trống gần bờ biển có bày ra rất nhiều sạp trò chơi nhỏ.​“Được thôi —” Chu Úc Đinh khẽ cúi đầu xuống thấp, nói: “Cái vòng đó đập trúng đầu tớ, hình như sưng lên một cục rồi này.

Những sạp trò chơi kiểu này chi phí bỏ ra không cao, trò chơi cũng không có gì quá mới mẻ, đơn giản chỉ là mấy trò quen thuộc như ném vòng, bắn cung, câu cá… 

Ông chủ sạp cầm chiếc loa cầm tay màu đỏ liên tục ra rả rao bán: “Mười tệ năm cái vòng, mười tệ năm cái vòng đây……”​”

Khương Di dừng chân trước sạp ném vòng, hào hứng nói: “Tớ muốn chơi trò này.”​”

Chu Úc Đinh định bước lên trả tiền thì Khương Di đã cản lại: “Để tớ tự trả.”​”

Cô một hơi mua luôn mười cái vòng. 

Ông chủ sạp thấy khách sộp thì mừng rỡ ra mặt, vừa chỉ tay vào đống phần thưởng được xếp dưới đất vừa đon đả giới thiệu quy luật trò chơi: “Cháu ném trúng món nào thì có thể mang món đó về nhà. Thấy cháu mua nhiều, chú tặng thêm cho cháu hai cái vòng nữa nhé.”​Thôi bỏ đi, tớ chẳng muốn nhắc đến ông ấy làm gì nữa.

Khương Di khệ nệ ôm mười hai cái vòng quay trở lại, cô cởi chiếc cặp sách trên vai đưa cho Chu Úc Đinh nhờ cầm hộ, rồi bắt đầu xắn tay áo lên chuẩn bị làm một trận lớn.​Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Di trào dâng một nỗi áy náy, cô khẽ thở dài một tiếng.

“Cậu làm được không đấy?”​Cô nàng này trông bề ngoài thì ngoan ngoãn, hiền lành là thế mà không ngờ lại thù dai đến vậy!

Cô nhóc này người gầy gò như bộ xương khô, mà cái vòng ném này đường kính vừa dài lại được làm bằng kim loại khá nặng. 

Chu Úc Đinh vô cùng hoài nghi với cái cánh tay nhỏ nhắn, yếu ớt kia của Khương Di thì việc ném được cái vòng văng ra xa đã là một kỳ tích rồi, chứ đừng nói đến chuyện ném trúng đích.​“Cậu không tò mò muốn hỏi xem hôm nay vì sao tớ lại không vui à?

Khương Di thật ra chưa từng chơi qua trò này bao giờ. 

Trước đây dưới sự quản giáo nghiêm khắc của Chương Tịnh, ngay cả công viên giải trí cô cũng chẳng được đi mấy lần, thế nhưng nhìn thấy trong đống phần thưởng kia có một chú cá heo nhồi bông màu xanh lam vô cùng đáng yêu, Khương Di liền cảm thấy nóng lòng muốn thử sức.​”

Cô không dám mạnh miệng nói trước điều gì, chỉ trịnh trọng lên tiếng: “Để tớ thử xem sao.”​Tài sản chung…… Khương Di theo bản năng tự nhiên lại nghĩ ngay đến cụm từ “tài sản chung của vợ chồng”!

Vẻ mặt cô lúc này vô cùng nghiêm túc, giống như một người lính đang lập lời thề cam đoan trước khi ra trận.​Khương Di khẽ gật đầu đồng ý.

Chu Úc Đinh cảm thấy buồn cười, thôi thì tùy cô vậy.​Một phát trúng ngay!

Trước khi bắt đầu trò chơi, Khương Di búi lại mái tóc của mình thành một búi tóc củ tỏi cao ngất ngưởng trên đỉnh đầu. 

Gương mặt cô vốn đã nhỏ nhắn, kiểu tóc này lại càng làm tôn lên vẻ non nớt, ngây thơ của cô. Thêm vào đó là diện mạo vô cùng xinh xắn, ngọt ngào nên cô nhanh chóng thu hút được sự chú ý của không ít người xung quanh đứng lại xem. 

Chu Úc Đinh đứng ở phía trước lệch sang một bên, vóc dáng cao lớn, đĩnh bạt của cậu nổi bật giữa đám đông như hạc giữa bầy gà.​Cậu không cảm thấy thầy ấy đang nói dối để lừa gạt tụi mình sao?

Chú cá heo nhồi bông mà Khương Di muốn nhắm tới thực ra cũng không phải là món quà lớn nhất, nó nằm ở hàng ghế thứ hai từ dưới đếm lên, có điều khoảng cách từ vạch xuất phát đến vị trí của nó cũng phải tầm hơn 5 mét, khá là xa.​” Chu Úc Đinh tiếp lời: “Nếu không nhìn thấy hy vọng thì chúng ta tự tay tạo ra hy vọng, nếu không đợi được ánh mặt trời xuất hiện thì tự bản thân mình hãy biến thành vầng thái dương tỏa sáng.

Khương Di cầm lấy chiếc vòng đầu tiên, nheo mắt ngắm nghía thật kỹ, sau đó dùng hết sức bình sinh của mình hướng về phía xa ném mạnh một cái. 

Chiếc vòng kim loại bị quăng lên một quỹ đạo khá cao, xoay tròn vài vòng trên không trung rồi nghe thấy một tiếng “loảng xoảng” vang lên, nó chuẩn xác không sai một li tròng thẳng vào đầu của một người trong đám đông khán giả — chính là Chu Úc Đinh.​Chỉ cần bản thân ta vẫn luôn kiên trì sải bước hành đi trên con đường mình đã chọn, thì làm sao lại không nhìn thấy hy vọng cơ chứ.

Chiếc vòng kia dường như có suy nghĩ của riêng nó, sau khi tròng qua đầu của Chu đại thiếu gia liền thuận theo đà “ục ục” tuột xuống bao trọn lấy cổ của cậu.​Còn vị thần được cung phụng ở bên trong kia chính là Tống Tử Quan Âm* đấy.

“Á……”​”

Tình huống dở khóc dở cười này quả thực vô cùng quỷ dị, đám đông xung quanh lập tức rộ lên một trận cười khoái chí:​”

“Cháu gái nhỏ, người ta bảo cháu ném vòng bắt phần thưởng, chứ có bảo cháu ném vòng bắt soái ca về làm chồng đâu.”​Chu Úc Đinh dáng vẻ lười nhác, nửa người tựa vào chiếc ghế mây, chủ động giới thiệu cho cô: “Nơi này gọi là bãi Cò Trắng, có rất nhiều sinh viên nghệ thuật và những người đam mê nhiếp ảnh thường xuyên đến đây để tìm kiếm nguồn cảm hứng sáng tác, người ngoài ngành ít ai biết đến chỗ này lắm.

“Ơ hay, sao soái ca lại không thể coi là phần thưởng được cơ chứ?”​Chu Úc Đinh như đi guốc trong bụng cô, lên tiếng: “Tiệm này cuối tuần không mở cửa kinh doanh đâu.

Ông chủ sạp trò chơi làm ăn ở đây mười mấy năm trời, loại sóng to gió lớn nào mà chưa từng kinh qua, liền cười ha hả trêu chọc: “Cháu gái, đống phần thưởng dưới đất này của chú cháu ném trúng cái nào chú cho cháu mang về cái đó. Nhưng riêng cái anh chàng soái ca này có chịu cuốn gói đi theo cháu về nhà hay không thì chú không quyết định thay được đâu nhé.”​”

Khương Di lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những lời trêu ghẹo của mọi người xung quanh nữa, cô vội vàng chạy lên phía trước để kiểm tra tình hình của Chu Úc Đinh, khuôn mặt đầy vẻ hối lỗi: “Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi nhé, cậu có bị đau ở đâu không?”​Khương Di từng nghe Chu Thiên Tình kể qua, để bồi dưỡng cho đội tuyển học sinh giỏi, Trường Phụ thuộc đã bỏ ra một số tiền khủng để mời một vị giáo sư họ Ngô từ trường đại học về giảng dạy.

Sắc mặt Chu Úc Đinh lúc này tối sầm lại, cậu đơ người ra, im lặng một hồi lâu rồi mới đưa tay lên gõ nhẹ vào trán cô một cái: “Khương đại tiểu thư, cậu không phải là đang cố tình muốn chơi xỏ tớ đấy chứ?”​Nhưng điều này cũng càng minh chứng cho suy đoán của cô: Chu Úc Đinh cực kỳ quen thuộc với nơi này, chắc chắn cậu đã đến đây rất nhiều lần rồi.

“Tất nhiên là không phải rồi!”​Thấy cháu mua nhiều, chú tặng thêm cho cháu hai cái vòng nữa nhé.

Khương Di áy náy đến mức muốn chết đi sống lại. Người ta đã chịu cúp học để hộ tống cô ra đây chơi, cô không biết ơn thì chớ lại còn ra tay ném vòng suýt làm người ta chấn thương sọ não nữa.​Thế nhưng từ lúc chuyển trường đến Lam Thành này cho đến tận bây giờ, quả thực cô chẳng tìm được lấy một người nào có thể sẵn sàng ngồi lại để lắng nghe cô nói chuyện cả.

“Có đau lắm không?”​”

Chu Úc Đinh nhíu mày: “Cậu thử bị ném xem có đau không?”​Vẻ mặt cô lúc này vô cùng nghiêm túc, giống như một người lính đang lập lời thề cam đoan trước khi ra trận.

Cái vòng sắt từ trên trời rơi xuống quả thực khiến người ta trở tay không kịp, cậu còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị nó tròng thẳng vào cổ rồi.​Cô nhóc này người gầy gò như bộ xương khô, mà cái vòng ném này đường kính vừa dài lại được làm bằng kim loại khá nặng.

Cái vận khí quỷ quái gì thế này không biết! Cái loại sự kiện có xác suất nhỏ nhoi đến mức này mà cũng có thể xảy ra trúng người cậu được, đúng là cô nên đi mua vé số đi là vừa!​”

Khương Di do dự hỏi: “Đau ở chỗ nào vậy? Hay là… để tớ xem giúp cậu nhé?”​Thế nhưng, Khương Di lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh một chút nào.

“Được thôi —” Chu Úc Đinh khẽ cúi đầu xuống thấp, nói: “Cái vòng đó đập trúng đầu tớ, hình như sưng lên một cục rồi này.”​Còn về lý do vì sao bản thân lại có suy nghĩ đó, Chu Úc Đinh cũng chẳng buồn nghĩ ngợi nhiều làm gì.

Khương Di vô cùng coi trọng chuyện này, cô cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, liền kiễng gót chân lên, vươn tay ra nhẹ nhàng sờ sờ lên đầu cậu, và rồi, những ngón tay cô chạm vào mái tóc của Chu Úc Đinh.​Tớ nghĩ ý của thầy Tề Kiện chắc hẳn cũng là như vậy thôi.

Là người ngồi ngay phía sau bàn của cậu, mỗi lần Khương Di ngẩng đầu lên nhìn bảng đen là cô lại có thể nhìn thấy cái gáy của Chu Úc Đinh. 

Mái tóc của cậu bất kể là vào thời điểm nào cũng luôn duy trì một độ bồng bềnh tự nhiên, nhưng tuyệt nhiên không hề bị rối xù, xúc cảm khi sờ vào vô cùng mềm mại, giống như những lọn tóc vừa được gội sạch và hong khô dưới ánh nắng sớm.​”

Chu Úc Đinh không hề nhận ra có điều gì bất ổn hay mờ ám ở đây, cậu cứ thế ngoan ngoãn nghiêng đầu sang một bên cho cô kiểm tra. 

Khương Di bỗng chốc có một cảm giác giống như mình đang tự tay vuốt lông cho một chú cún con.​để tớ xem giúp cậu nhé?

Trời dần về chiều, nhiệt độ ngoài trời bắt đầu hạ thấp xuống, những cơn gió biển thổi vào mang theo những tia lạnh lẽo, mơn man.​”

Thế nhưng, Khương Di lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh một chút nào. 

Một luồng nhiệt lượng nóng rực như có ngọn lửa thiêu đốt từ đầu ngón tay cô truyền đến, nhanh chóng lan tỏa ra khắp toàn thân, khiến cho hai vành tai cô nóng bừng lên.​Thêm vào đó là khoảng cách quá xa, việc dùng sức để ném vòng đối với cô vô cùng tốn lực, kết quả là liên tiếp mấy cái vòng thảy ra đều bị trượt, chẳng trúng được món nào.

Bởi vì sự cố ngoài ý muốn này mà mấy chiếc vòng tiếp theo Khương Di hoàn toàn không thể nào tập trung tinh thần được nữa. 

Thêm vào đó là khoảng cách quá xa, việc dùng sức để ném vòng đối với cô vô cùng tốn lực, kết quả là liên tiếp mấy cái vòng thảy ra đều bị trượt, chẳng trúng được món nào. 

Chớp mắt một cái, trong tay cô chỉ còn lại chiếc vòng cuối cùng.​Thế nhưng cái nơi hẻo lánh, hoang sơ này, rốt cuộc làm sao mà cậu phát hiện ra được nhỉ?

Cô khẽ vò đầu bứt tai, biết thế này thà từ đầu không chơi cho đỡ mất mặt.​Khương Di dừng chân trước sạp ném vòng, hào hứng nói: “Tớ muốn chơi trò này.

Chu Úc Đinh đứng bên cạnh quan sát từ đầu đến cuối, lúc này cậu cũng đã nhìn ra được tâm tư của đại tiểu thư là đang nhắm trúng chú cá heo nhồi bông kia rồi.​Đang định bước đi mua hương, Chu Úc Đinh đã nhanh tay túm lấy chiếc cặp sách của cô, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc: “Cậu có biết ngôi miếu này là để cầu gì không đấy?

Cậu đứng bên cạnh, khóe môi không tự chủ được mà khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. 

Cười cho đã đời xong, cậu mới bước lên phía trước đưa chiếc cặp sách lại cho cô cầm, lên tiếng: “Để tớ thử xem sao.”​Cậu làm việc từ trước đến nay đều tuân theo nguyên tắc tùy tâm sở dục, thích làm gì thì làm và cũng chẳng bao giờ thèm gặng hỏi nguyên nhân sâu xa của vấn đề.

“Ông chủ, lượt này có thể đổi người ném được không ạ?”​Khương Di không hề cố ý nghe lén, nhưng vì giọng nói của người ở đầu dây bên kia to quá, hai người lại đang ngồi đối diện nhau trong một không gian yên tĩnh nên muốn không nghe thấy cũng khó.

Ông chủ sạp xua tay bảo được. 

Khương Di lúc này cũng không muốn tiếp tục làm trò cười cho thiên hạ nữa, cô liền ngoan ngoãn giao chiếc vòng cuối cùng vào tay cậu, còn chu đáo nói chêm vào một câu: “Cậu cứ tùy tiện ném thôi, không trúng cũng không sao đâu.”​Dù sao thì tương lai của người khác có tươi sáng hay không tớ không biết, chứ tương lai của tớ thì xác định là nát bét rồi!

Dù sao thì cô cũng đã hoàn toàn từ bỏ ý định có được nó rồi.​Khương Di thực ra rất hiếm khi ngồi lại để bàn luận với ai về chuyện tương lai hay lý tưởng sống cả, bởi cô thấy việc đó nghe có vẻ quá sến sẩm và làm màu.

Chu Úc Đinh cầm lấy chiếc vòng nhưng không vội vã ném đi ngay, mà cậu đưa lên tay ước lượng trọng lượng của nó trước. 

Loại vòng được làm bằng chất liệu kim loại này trên thực tế lại dễ ném trúng hơn so với loại vòng bằng nhựa, chỉ có điều trọng lượng của nó khá nặng, đối với phái nữ thì hoàn toàn không có lợi thế.​“Khụ —” Khương Di lúc này đang chăm chú gặm miếng sườn, nghe thấy câu đó liền bị sặc, ho sù sụ lên.

Cậu cầm chiếc vòng trong tay khéo léo xoay tròn vài vòng để gia tăng động năng và đạt được vận tốc ban đầu lớn nhất. 

Chiếc vòng sắt vạch ra một đường parabol hoàn hảo trên không trung, một lát sau, nó chuẩn xác không sai một li rơi thẳng vào người chú cá heo nhồi bông.​Chu Úc Đinh trông vẻ mặt lại chẳng có chút bận tâm nào, cậu thong thả nâng ly trà lên nhấp một ngụm, ung dung đáp: “Nhà có việc!

Một phát trúng ngay!​Loại vòng được làm bằng chất liệu kim loại này trên thực tế lại dễ ném trúng hơn so với loại vòng bằng nhựa, chỉ có điều trọng lượng của nó khá nặng, đối với phái nữ thì hoàn toàn không có lợi thế.

Những người xung quanh chứng kiến cảnh tượng đó liền đồng loạt vỗ tay tán thưởng: “Oa, cái cậu soái ca này đúng là có tài thật đấy nhé.”​“Tất nhiên là không phải rồi!

“Tôi thấy cậu ấy ném trông có vẻ tùy tiện lắm mà, hay là do ăn may thôi nhỉ?”​Con người ta mà, hoàn toàn có thể tự mình xây dựng nên những hòn đảo nhỏ kiên cố giữa lòng biển khơi bao la, tự mình khai khẩn nên những vùng ốc đảo xanh tươi giữa lòng hoang mạc khô cằn, tự mình gieo rắc nên những mồi lửa sưởi ấm giữa cánh đồng tuyết lạnh giá, và tự mình thắp lên một vầng thái dương rực rỡ giữa đêm trường tăm tối.

…​Một con cưng của trời như cậu, chỉ cần là thứ cậu muốn thì vạn vật dường như đều có thể dễ dàng nắm gọn trong lòng bàn tay.

Khương Di đờ người ra vì kinh ngạc.​”

Người ta thường nói, Thượng đế đóng cánh cửa này của bạn lại thì sẽ mở ra cho bạn một cánh cửa sổ khác, thế nhưng câu nói này hình như hoàn toàn không áp dụng được lên người của Chu Úc Đinh. 

Một con cưng của trời như cậu, chỉ cần là thứ cậu muốn thì vạn vật dường như đều có thể dễ dàng nắm gọn trong lòng bàn tay.​Cảm giác như ngay giây tiếp theo cậu sẽ tìm cách để trả đũa cô vậy!

Ông chủ sạp hồ hởi nhặt chú cá heo nhồi bông lại rồi trao vào tay hai người họ: “Chúc mừng, chúc mừng hai cháu nhé, cầm lấy đi này.”​“Là do cậu quá bi quan thì có.

Chú cá heo nhồi bông này có kích thước dài khoảng hơn 60 centimet, ôm vào lòng cũng không quá cồng kềnh. 

Khương Di đón lấy, khẽ nói: “Cháu cảm ơn chú.”​”

Vừa vặn đúng lúc này, khoảnh khắc hoàng hôn chính thức bắt đầu. 

Hai người họ cũng chẳng buồn bận tâm đến hình tượng nữa, dứt khoát cởi bỏ giày dép rồi cùng nhau ngồi bệt xuống bãi cát mịn.​”

Chơi đùa suốt cả một ngày dài, Khương Di đã cảm thấy có chút mệt mỏi. 

Thế nhưng Chu Úc Đinh vẫn còn thừa sức lực để trêu chọc cô, cậu vươn tay ra bảo: “Đưa chú cá heo đây cho tớ.”​Những lời này nghe qua hoàn toàn không giống như được thốt ra từ khuôn miệng của một học sinh chuyên tự nhiên một chút nào.

“Đưa cho cậu để làm gì?”​”

Chu Úc Đinh lý sự: “Cái này là do tớ ném trúng đem về mà, chẳng lẽ nó không nên thuộc về tớ sao?”​”

“……”​Càng ngày càng suy nghĩ đi quá xa rồi!

Khương Di thầm mắng trong lòng cái tên keo kiệt bủn xỉn này, cô lên tiếng phản bác: “Nhưng mà tiền mua vòng là do tớ bỏ ra cơ mà.”​”

“Thế thì chia đôi, mỗi người một nửa vậy.”​Người ta đã chịu cúp học để hộ tống cô ra đây chơi, cô không biết ơn thì chớ lại còn ra tay ném vòng suýt làm người ta chấn thương sọ não nữa.

Khương Di cạn lời: “Chia đôi kiểu gì cơ chứ, cậu tính mổ bụng nó ra rồi dùng kéo cắt đôi từ chính giữa ra chắc?”​Cô ảo não đưa hai tay lên che kín khuôn mặt, cảm giác như nước mắt lại sắp sửa chực trào ra đến nơi rồi.

Chu Úc Đinh trong bụng đầy những ý nghĩ xấu xa: “Cũng không cần phải tuyệt tình đến mức đó đâu. Nó sẽ được tính là tài sản chung của hai đứa mình đi. Như thế này nhé, các ngày thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu thì nó sẽ đến ở cùng cậu; còn các ngày thứ Ba, thứ Tư, thứ Sáu thì ở với tớ; riêng ngày Chủ nhật… tụi mình luân phiên nhau.”​Khương Di một lần nữa bị độ mặt dày của cậu làm cho kinh ngạc.

Tài sản chung…… Khương Di theo bản năng tự nhiên lại nghĩ ngay đến cụm từ “tài sản chung của vợ chồng”!​”

Trời đất ơi, đầu óc cô đang nghĩ cái thứ gì bậy bạ thế này không biết! Càng ngày càng suy nghĩ đi quá xa rồi!​Cậu quay sang nhìn Khương Di, chậm rãi lên tiếng: “Cậu chưa từng nghe qua một câu nói này sao?

Khương Di đành thỏa hiệp đồng ý: “Thôi được rồi —”​Chu Úc Đinh thản nhiên đáp: “Thế cậu có muốn nói ra không?

Dù là vậy thì trong lòng cô lúc này vẫn ngập tràn niềm vui sướng. Hôm nay cô đã có được chú cá heo nhồi bông mà mình hằng mong ước, cho dù là chỉ có một nửa quyền sở hữu đi chăng nữa.​”

Ánh hoàng hôn đang từ từ chìm sâu xuống lòng đại dương bao la, cả bầu trời và đường chân trời lúc này đều bị nhuộm thành một màu vàng kim rực rỡ, bao phủ trong một thứ sắc màu tươi đẹp, tráng lệ đến ngộp thở.​”

Chu Úc Đinh móc điện thoại từ trong túi quần ra, nhanh tay bấm “tách tách” chụp lại vài bức ảnh, đây vốn là thói quen từ lâu của cậu.​Hai người không đi theo lối cũ để quay về mà chọn đi ra bằng cửa sau của ngôi nhà cổ, định bụng sẽ đi dạo quanh những nơi khác một chút.

Mặt trời lặn xuống rất nhanh, sắc trời cũng dần dần tối sầm lại, giống như đang ẩn ý báo hiệu cho một ngày đã chính thức khép lại và một ngày mới tươi sáng hơn đang chuẩn bị đón chờ phía trước.​Ánh hoàng hôn đang từ từ chìm sâu xuống lòng đại dương bao la, cả bầu trời và đường chân trời lúc này đều bị nhuộm thành một màu vàng kim rực rỡ, bao phủ trong một thứ sắc màu tươi đẹp, tráng lệ đến ngộp thở.

Bóng tối bao trùm luôn mang lại cho con người ta thêm nhiều dũng khí. 

Khương Di gục đầu lên tấm lưng mềm mại của chú cá heo nhồi bông, hai tay ôm lấy đầu gối, khẽ cất tiếng: “Hôm nay thực sự cảm ơn cậu rất nhiều.”​”

“Vậy cậu đã cảm thấy vui vẻ lên chút nào chưa?” Chu Úc Đinh quay sang hỏi.​Chu Úc Đinh dẫn cô đến trước một tòa nhà cổ kiểu Tây được xây bằng gạch đỏ rêu phong, cất lời: “Đến nơi rồi.

Cậu làm việc từ trước đến nay đều tuân theo nguyên tắc tùy tâm sở dục, thích làm gì thì làm và cũng chẳng bao giờ thèm gặng hỏi nguyên nhân sâu xa của vấn đề. 

Hôm nay khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe, ngập tràn uất ức của cô gái nhỏ, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu chính là: Phải tìm cách dỗ dành cô ấy cho bằng được.​*Tống Tử Quan Âm: Vị thần ban phát con cái theo tín ngưỡng dân gian.

Còn về lý do vì sao bản thân lại có suy nghĩ đó, Chu Úc Đinh cũng chẳng buồn nghĩ ngợi nhiều làm gì. 

Dù sao thì cái cô nàng đại tiểu thư này cũng đã làm phiền cậu không dưới một hai lần rồi, có làm phiền thêm một lần nữa thì hình như cũng chẳng có vấn đề gì to tát cả.​Chớp mắt một cái, trong tay cô chỉ còn lại chiếc vòng cuối cùng.

Khương Di khẽ gật đầu: “Ừm, bây giờ tớ thấy vui lắm rồi.” Giọng điệu của cô vô cùng chân thành.​Mái tóc của cậu bất kể là vào thời điểm nào cũng luôn duy trì một độ bồng bềnh tự nhiên, nhưng tuyệt nhiên không hề bị rối xù, xúc cảm khi sờ vào vô cùng mềm mại, giống như những lọn tóc vừa được gội sạch và hong khô dưới ánh nắng sớm.

“Cậu không tò mò muốn hỏi xem hôm nay vì sao tớ lại không vui à?”​Vừa vặn đúng lúc này, khoảnh khắc hoàng hôn chính thức bắt đầu.

Chu Úc Đinh thản nhiên đáp: “Thế cậu có muốn nói ra không?”​Cô khẽ nở một nụ cười nhẹ, trong khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt nước mắt chưa kịp khô: “Cậu đúng là một người lạc quan thật đấy.

Cậu vốn dĩ không có thói quen tọc mạch vào chuyện đời tư hay bí mật thầm kín của người khác. Suy cho cùng thì con người ta sống trên đời, ai mà chẳng có những góc khuất, những tâm sự u uất không muốn chia sẻ cùng ai.​Chính xác là vừa mới nhặt được vào sáng ngày hôm nay.

Khương Di ban đầu thực sự cũng không định nói ra làm gì, bởi cô hiểu có rất nhiều nỗi phiền muộn không phải cứ đem đi tâm sự, dốc bầu tâm sự là có thể giải quyết triệt để được, cô đã quen với việc tự mình gặm nhấm và tiêu hóa chúng rồi. 

Thế nhưng từ lúc chuyển trường đến Lam Thành này cho đến tận bây giờ, quả thực cô chẳng tìm được lấy một người nào có thể sẵn sàng ngồi lại để lắng nghe cô nói chuyện cả.​”

Giữa màn đêm yên tĩnh, cô khẽ thở dài một tiếng rồi u uất mở lời: “Thật ra… tớ chuyển trường đến Lam Thành này là để đi tị nạn đấy. Công ty của mẹ tớ gặp sự cố lớn nên thiếu tiền trầm trọng, sắp sửa phá sản đến nơi rồi. Hồi còn ở Kinh Thị, ngày nào tớ cũng bị một đám người kéo đến chặn đường đòi nợ, ngay cả bức tường bao quanh nhà tớ cũng bị bọn họ đập phá tan hoành.”​Khương Di áy náy đến mức muốn chết đi sống lại.

“Còn về bố tớ… Thôi bỏ đi, tớ chẳng muốn nhắc đến ông ấy làm gì nữa. Tớ tự thấy bản thân mình thật là vô dụng, chị gái tớ còn có thể nghĩ hết cách này đến cách khác để chạy vạy, gom tiền giúp mẹ, còn tớ thì ngoài việc cắm đầu vào đọc sách ra thì chẳng thể giúp đỡ được cái gì cả. Đến cả việc tham gia một kỳ thi giữa kỳ bình thường thôi mà cũng bị người ta nghi ngờ là gian lận thi cử, đúng là xui xẻo đến tận mạng luôn mà!”​Cái vận khí quỷ quái gì thế này không biết!

Chu Úc Đinh dáng vẻ tùy ý sải đôi chân dài ra, hai bàn tay chống ngược ra phía sau bãi cát bẩn cũng chẳng thèm bận tâm, cất giọng: “Cậu năm nay mới có 17 tuổi thôi mà.”​Cậu đứng bên cạnh, khóe môi không tự chủ được mà khẽ cong lên một nụ cười ấm áp.

Cậu vốn dĩ không giỏi trong việc ăn nói để an ủi người khác, đặc biệt đối phương lại là một đứa con gái nữa, nên sau khi cân nhắc, đắn đo một hồi lâu cậu cũng chỉ có thể thốt ra được một câu khô khan như vậy mà thôi.​Chu Úc Đinh dáng vẻ tùy ý sải đôi chân dài ra, hai bàn tay chống ngược ra phía sau bãi cát bẩn cũng chẳng thèm bận tâm, cất giọng: “Cậu năm nay mới có 17 tuổi thôi mà.

Ánh trăng dần nhô lên cao, Khương Di chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt biển đang lấp lánh những ánh bạc theo từng nhịp sóng vỗ, tâm trạng cô cũng theo đó mà phập phồng lên xuống: “Tớ biết chứ, chính vì vậy nên tớ mới cảm thấy bất lực, cảm thấy tương lai phía trước sao mà mịt mù, tăm tối quá. Thầy Tề Kiện lúc nào cũng ra rả giáo huấn tụi mình rằng ở cái lứa tuổi này chỉ cần có lòng quyết tâm và sự nỗ lực, vượt qua được ngọn núi lớn mang tên thi đại học thì chắc chắn sẽ được chiêm ngưỡng những cảnh sắc vô cùng tươi đẹp ở phía bên kia. Cậu không cảm thấy thầy ấy đang nói dối để lừa gạt tụi mình sao? Tương lai là cái thứ định số mà ai có thể nói trước được điều gì chứ.”​”

“Vượt qua được ngọn núi lớn thi đại học này rồi, thứ đón chờ tụi mình ở phía trước biết đâu lại là những ngọn núi khác cao hơn không tài nào trèo qua nổi, hoặc giả là một biển người mênh mông có thể nhấn chìm con người ta bất cứ lúc nào, hay là những vùng hoang mạc hoang vu, những cánh đồng tuyết lạnh giá… Dù sao thì tương lai của người khác có tươi sáng hay không tớ không biết, chứ tương lai của tớ thì xác định là nát bét rồi!”​“Ơ hay, sao soái ca lại không thể coi là phần thưởng được cơ chứ?

Khương Di thực ra rất hiếm khi ngồi lại để bàn luận với ai về chuyện tương lai hay lý tưởng sống cả, bởi cô thấy việc đó nghe có vẻ quá sến sẩm và làm màu. 

Cô nói năng có chút đứt quãng, thậm chí còn chẳng theo một logic trật tự nào cả, nghe lại càng thấy làm màu hơn!​Thế nhưng lúc này, Khương Di chỉ cảm thấy nụ cười của cậu có gì đó sai sai, rợn rợn người!

Cô ảo não đưa hai tay lên che kín khuôn mặt, cảm giác như nước mắt lại sắp sửa chực trào ra đến nơi rồi.​Cô một hơi mua luôn mười cái vòng.

Chu Úc Đinh ngửa đầu nhìn lên bầu trời đêm. 

Đêm nay trời quang mây tạnh, cả bầu trời đêm rực rỡ được tô điểm bởi muôn vàn những ngôi sao lấp lánh.​Khương Di tỏ ra vô cùng hứng thú, ngặt nỗi tiệm lại đang đóng cửa, cô khẽ bĩu môi đầy tiếc nuối, thầm nghĩ nếu sau này có cơ hội nhất định phải quay lại đây một lần nữa.

Cậu quay sang nhìn Khương Di, chậm rãi lên tiếng: “Cậu chưa từng nghe qua một câu nói này sao? ‘Chớ hỏi con đường phía trước ra sao, cứ việc sải bước hướng về phía phương xa mà đi’. Tớ nghĩ ý của thầy Tề Kiện chắc hẳn cũng là như vậy thôi.”​Khương Di rốt cuộc vẫn không thể nào kìm nén được sự tò mò trong lòng, liền lên tiếng hỏi: “Cậu thường xuyên đến cái nơi này lắm hả?

“Hơn nữa, cứ cho là đúng như những lời cậu vừa nói đi, lật qua ngọn núi lớn kia mà không được chiêm ngưỡng cảnh sắc tươi đẹp, thì điều đó cũng đâu có đồng nghĩa với việc tương lai của cậu sẽ hoàn toàn tăm tối mịt mù đâu. Ải khó đến mấy cũng có thể vượt qua, sông sâu biển lớn đến mấy cũng có thể san phẳng. Con người ta mà, hoàn toàn có thể tự mình xây dựng nên những hòn đảo nhỏ kiên cố giữa lòng biển khơi bao la, tự mình khai khẩn nên những vùng ốc đảo xanh tươi giữa lòng hoang mạc khô cằn, tự mình gieo rắc nên những mồi lửa sưởi ấm giữa cánh đồng tuyết lạnh giá, và tự mình thắp lên một vầng thái dương rực rỡ giữa đêm trường tăm tối. Chỉ cần bản thân ta vẫn luôn kiên trì sải bước hành đi trên con đường mình đã chọn, thì làm sao lại không nhìn thấy hy vọng cơ chứ.”​Liệu cậu có nhẫn tâm bỏ mặc cô một mình ở cái nơi hẻo lánh này không đây?

“Tính năng động chủ quan, con người có khả năng nhận thức và cải tạo thế giới, câu này chắc cậu đã từng nghe qua trong tiết Triết học rồi chứ?”​”

Những lời này nghe qua hoàn toàn không giống như được thốt ra từ khuôn miệng của một học sinh chuyên tự nhiên một chút nào. 

Trong một khoảnh khắc, Khương Di bỗng chốc nghĩ bụng, thành tích môn Văn của Chu Úc Đinh chắc chắn cũng không phải dạng vừa đâu.​Khương Di lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những lời trêu ghẹo của mọi người xung quanh nữa, cô vội vàng chạy lên phía trước để kiểm tra tình hình của Chu Úc Đinh, khuôn mặt đầy vẻ hối lỗi: “Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi nhé, cậu có bị đau ở đâu không?

Cô khẽ nở một nụ cười nhẹ, trong khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt nước mắt chưa kịp khô: “Cậu đúng là một người lạc quan thật đấy.”​”

“Là do cậu quá bi quan thì có.” Chu Úc Đinh tiếp lời: “Nếu không nhìn thấy hy vọng thì chúng ta tự tay tạo ra hy vọng, nếu không đợi được ánh mặt trời xuất hiện thì tự bản thân mình hãy biến thành vầng thái dương tỏa sáng. Hơn nữa, tớ vẫn luôn giữ một niềm tin mãnh liệt rằng, chỉ cần chúng ta muốn, chúng ta hoàn toàn có đủ khả năng để thay đổi cả thế giới này.”​Tính tình ông cực kỳ nóng nảy, mắng người suốt ba tiếng đồng hồ liên tục cũng không thèm uống lấy một ngụm nước.

Cái câu nói thay đổi thế giới nghe qua quả thực có chút ngông cuồng, ngạo nghễ của tuổi trẻ, thậm chí còn mang đậm màu sắc của hội chứng “bệnh trẻ trâu” nữa chứ.​Ngôi nhà được dựng lên từ vô số những vỏ sò lớn nhỏ, xung quanh tường được bao phủ bởi những nhánh dây thường xuân xanh mướt, nhìn qua trông rất giống tòa lâu đài của mụ phù thủy trong truyện cổ tích.

Khương Di giống như một học sinh hiếu học, vô cùng nghiêm túc ngồi lại để thảo luận sâu hơn với cậu: “Vì sao cậu lại khẳng định như vậy?”​Khương Di vô cùng coi trọng chuyện này, cô cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, liền kiễng gót chân lên, vươn tay ra nhẹ nhàng sờ sờ lên đầu cậu, và rồi, những ngón tay cô chạm vào mái tóc của Chu Úc Đinh.

Chu Úc Đinh lúc này lại bắt đầu giở trò úp úp mở mở để gây sự tò mò. 

Cậu liếc nhìn màn hình điện thoại một cái rồi nói: “Hôm nay thời gian cũng đã muộn lắm rồi, để hôm khác tớ lại nói tiếp cho cậu nghe nhé. Nếu còn ngồi đây buôn chuyện tiếp thì chúng ta xác định là sẽ bị lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày đấy.”​”

“Ơ?” Khương Di thực ra trong lòng vẫn còn chút lưu luyến chưa muốn về: “Chúng ta không đạp xe quay về sao?”​Chu Úc Đinh lên tiếng đề xuất đi ra phía bờ biển để ngắm hoàng hôn, vừa vặn Khương Di đi bộ cả buổi cũng đã thấm mệt nên liền gật đầu đồng ý.

“Làm ơn đi đại tiểu thư, con đường quay trở về toàn là dốc ngược lên thôi, cậu tính để tớ đạp xe đến mức kiệt sức mà chết luôn dọc đường đấy à?”​”

À — Cô quên mất tiêu chuyện này. 

Lúc đi tới đây toàn là dốc xuống nên chiếc xe đạp mới có thể lao nhanh hơn cả xe máy, chạy như bay như xé gió, khiến cô sợ hãi đến mức phải ôm chặt lấy eo Chu Úc Đinh suốt cả quãng đường.​Đêm nay trời quang mây tạnh, cả bầu trời đêm rực rỡ được tô điểm bởi muôn vàn những ngôi sao lấp lánh.

Hai người đứng dậy, cùng nhau đi bộ đến vòi nước công cộng ở rìa bãi biển để rửa sạch cát bám ở chân, xỏ giày vào rồi rảo bước đi về phía tiệm tạp hóa nhỏ để đứng chờ xe buýt.​Trong lúc chờ đợi lên đồ ăn có chút buồn chán, Khương Di để ý thấy quán ăn gia đình này có rất nhiều bạn trẻ lui tới, ai nấy đều mang theo bảng vẽ và hộp màu, rõ ràng đều là dân học mỹ thuật.

Chu Úc Đinh vào nói chuyện với ông chủ tiệm gửi lại chiếc xe đạp ở đây thêm vài ngày, hẹn hôm nào rảnh sẽ quay lại lấy. Cậu chủ động đưa thêm cho ông chủ một khoản tiền nhỏ nên ông ấy liền vui vẻ, sảng khoái gật đầu đồng ý ngay. 

Cậu kiểm tra điện thoại một lát rồi thông báo: “Tầm khoảng mười phút nữa là xe đến trạm rồi.”​Hai người đứng dậy, cùng nhau đi bộ đến vòi nước công cộng ở rìa bãi biển để rửa sạch cát bám ở chân, xỏ giày vào rồi rảo bước đi về phía tiệm tạp hóa nhỏ để đứng chờ xe buýt.

Khương Di rốt cuộc vẫn không thể nào kìm nén được sự tò mò trong lòng, liền lên tiếng hỏi: “Cậu thường xuyên đến cái nơi này lắm hả?”​Dù sao thì cô cũng đã hoàn toàn từ bỏ ý định có được nó rồi.

“Cũng không hẳn là thường xuyên đâu. Hồi còn nhỏ thì số lần tớ đến đây có nhiều hơn một chút, dạo gần đây bận rộn học hành quá nên cũng có một khoảng thời gian dài tớ chưa ghé qua đây rồi.”​Khương Di cảm thấy Chu Úc Đinh vô cùng quen thuộc với nơi này, chắc hẳn cậu phải thường xuyên ghé qua đây.

Lại là chuyện hồi còn nhỏ…… 

Khương Di có cảm giác tuổi thơ hồi nhỏ của Chu Úc Đinh thực sự chứa đựng rất nhiều điều bí ẩn. 

Cô rất muốn mở lời để dò hỏi thêm, nhưng tự nhận thấy việc gặng hỏi sâu vào chuyện riêng tư của người khác như vậy là vô cùng bất lịch sự nên cô đành thôi không mở miệng nữa.​”

Trong lúc đứng chờ xe, Chu Úc Đinh móc điện thoại ra, thao tác thay đổi ảnh đại diện WeChat của mình. 

Cậu đổi sang bức ảnh chụp cảnh hoàng hôn mà mình vừa mới chụp được vào chiều ngày hôm nay, mặc dù nhìn qua thì bức ảnh mới này so với bức ảnh cũ trước đó cũng chẳng có điểm gì khác biệt cho lắm.​Mặt biển vào ban đêm trên thực tế lại mang một vẻ gì đó có chút đáng sợ, rùng rợn.

Khương Di vô tình liếc mắt nhìn qua màn hình điện thoại của cậu, phát hiện trong album ảnh của cậu thực sự lưu trữ rất nhiều bức ảnh chụp cảnh hoàng hôn: hoàng hôn trên bãi biển, hoàng hôn trên đỉnh núi, và có một vài bức trông giống như được chụp từ trên tầng thượng của tòa nhà Tri Hành ở trường học.​Như thế này nhé, các ngày thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu thì nó sẽ đến ở cùng cậu; còn các ngày thứ Ba, thứ Tư, thứ Sáu thì ở với tớ; riêng ngày Chủ nhật…

“Cậu thực sự thích chụp cảnh hoàng hôn đến vậy sao?”​Chu Úc Đinh vào nói chuyện với ông chủ tiệm gửi lại chiếc xe đạp ở đây thêm vài ngày, hẹn hôm nào rảnh sẽ quay lại lấy.

Chu Úc Đinh đáp: “Cũng bình thường thôi. Chỉ là đơn thuần tớ không muốn lãng phí những khoảnh khắc đẹp đẽ đó, nên muốn chụp lại để lưu giữ làm kỷ niệm thôi.”​”

Khương Di khẽ gật đầu đồng ý. 

Cô nghĩ, cô hoàn toàn có thể thấu hiểu được cái cảm giác muốn dùng hết sức lực của mình để níu giữ lại một chút tâm tư, một chút hoài niệm trước những cảnh sắc tươi đẹp nhưng lại vô cùng ngắn ngủi, dễ trôi tuột qua kẽ tay như dòng thời gian chảy trôi kia.​Cửa hàng này có tên là “Đường hầm”.

Mặt biển vào ban đêm trên thực tế lại mang một vẻ gì đó có chút đáng sợ, rùng rợn. 

Trên bầu trời cao treo một vầng trăng khuyết nhạt nhòa, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống rọi sáng cả một vùng mặt biển trắng xóa, toát ra một thứ ánh sáng lạnh lùng, âm u, dễ khiến con người ta nảy sinh ra ảo giác giống như dưới đáy biển sâu kia đang ẩn giấu một loài yêu ma quỷ quái nào đó.

Tiệm tạp hóa nhỏ lúc này cũng đã đóng cửa tắt đèn, vạn vật xung quanh đều rơi vào trạng thái im lìm, tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng sóng biển từng trận vỗ vào bờ cát nghe rầm rì. 

Hai người bọn họ đứng lặng yên dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo, bóng của hai người bị kéo ra thật dài trên nền đất. 

Từ phía xa vọng lại một tiếng còi xe vang lên, âm thanh phá tan bầu không khí trống trải và kéo dài đằng đẵng, là chuyến xe buýt cuối cùng đã tới trạm.

Khương Di cất điện thoại vào túi, sực nhớ ra điều gì, cô liền lục lọi trong cặp sách lấy ra một hộp kẹo ngậm bạc hà: “Cho cậu mấy viên này, ngậm vào để phòng hờ bị say xe.”

Chu Úc Đinh vươn tay ra định đón lấy hộp kẹo, thế nhưng ngay vào khoảnh khắc đó, ngón tay của cậu bỗng chốc khựng lại giữa không trung. 

Cậu bất ngờ cúi thấp đầu, ghé sát mặt lại gần, chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt của Khương Di, đưa ra một câu hỏi không đầu không đuôi: “Khương Di, có phải trước đây tớ đã từng gặp qua cậu ở đâu rồi đúng không?”

Hết chương 20


Tác giả có lời muốn nói】

Bật mí một chút: Khương Di và Chu Úc Đinh thực sự đã từng gặp nhau từ trước, nhưng hiện tại tôi vẫn chưa thể tiết lộ cho mọi người được đâu.