Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 17

Chương 17

Nước rộn rã niềm vui và hạt dẻ cười


Ở cái lứa tuổi thiếu niên tràn đầy năng lượng này, một chuyện nhỏ nhặt cũng đủ để khiến cả đám hưng phấn suốt nửa ngày.

Tiếng hò reo trêu chọc vẫn tiếp tục vang lên, đợt sau còn to hơn đợt trước, mắt thấy tình hình sắp sửa không thể kiểm soát nổi.

Trước đây khi còn ở trường quốc tế, không phải Khương Di chưa từng bị gán ghép trêu chọc bao giờ. 

Tính tình cô vốn điềm đạm, thường cứ bình tĩnh mặc kệ cho các bạn quậy phá, dù sao chỉ qua vài ngày là mọi người sẽ tự động quên sạch.

Nhưng lần này, cô thật sự không tài nào bình tĩnh nổi.

Khương Di cúi gằm mặt, cảm nhận được vành tai mình đang nóng rực lên. Chẳng cần soi gương cô cũng biết chắc chắn nó đã đỏ bừng.

Trái ngược với cô, “nhân vật chính” còn lại của vụ lùm xùm này thì lại thong dong đến lạ. Chu Úc Đinh không nói một lời, chỉ ngồi xoay bút tại chỗ với vẻ mặt bất cần đời.

Cậu luôn đem lại cho người khác cảm giác như vậy: làm như chuyện gì cũng không thèm để tâm, cả người toát ra cái vẻ “sao cũng được, ông đây chẳng thèm chấp”, thế nhưng chuyện nào vào tay cậu cũng đều được giải quyết một cách vô cùng đẹp mắt.

Lúc này, Chu Úc Đinh gác đôi chân dài lên thanh ngang dưới gầm bàn, khẽ liếc về phía sau rồi móc điện thoại ra mở WeChat, bắt đầu gõ chữ.

Tuy không biết mảnh giấy viết chữ “Trong lòng Chu Úc Đinh” là do thiên tài nào bày ra, nhưng với cái da mặt mỏng dính như cánh ve của đại tiểu thư nhà họ Khương, làm sao chịu thấu trò đùa dai của cái lũ này.

Giữa một biển âm thanh náo loạn, Khương Di cuối cùng cũng chờ được vị cứu tinh của mình.

Thầy Tề Kiện quát lớn: “Ồn ào cái gì mà ồn ào! Mấy đứa muốn kéo thầy Đinh giám thị đến đây có phải không?”

Thầy Đinh là trưởng ban giám thị, dáng người mập mạp, mắt ti hí nhưng bụng lại to đùng, thế nên học sinh đặt cho thầy biệt danh là “Đinh bụng phệ”. Ngày thường thầy bắt lỗi kỷ luật vô cùng nghiêm khắc, học sinh vừa thoáng thấy bóng thầy là đã vắt chân lên cổ mà chạy.

“Đứa nào còn hét to một tiếng nữa, tôi cho cả lớp chữa bài thi ngay lập tức!”

Thầy Tề vừa lên tiếng, tiếng hò hét quả nhiên dịu đi hẳn. 

Là một giáo viên, tuy thầy Tề đối với việc học sinh yêu sớm thường nhắm một mắt mở một mắt, nhưng thầy cũng không đời nào chủ động tạo cơ hội cho tụi nhỏ tiến tới.​Bạn học Khương Di của chúng ta vốn đa tài đa nghệ, các em chắc chưa biết đâu, bạn ấy ngày trước từng lên tivi rồi đấy, cả lớp cho một tràng pháo tay nào!

Thầy hắng giọng, đang suy nghĩ xem nên kết thúc trò chơi này thế nào thì Khương Di bỗng nhiên đứng bật dậy: “Thầy ơi, để… để em lên hát một bài cho cả lớp nghe ạ.”​”

Theo quy luật trò chơi, người không thực hiện được thử thách thì phải biểu diễn một tiết mục văn nghệ, cô không thể tự tiện phá lệ làm người đặc biệt được.​”

Thầy Tề cười hớn hở: “Được chứ, tốt quá! Bạn học Khương Di của chúng ta vốn đa tài đa nghệ, các em chắc chưa biết đâu, bạn ấy ngày trước từng lên tivi rồi đấy, cả lớp cho một tràng pháo tay nào!”​Mọi người lúc này mới sực tỉnh, giống như đến tận bây giờ mới sực nhớ ra trong căn nhà này còn có sự tồn tại của một người tên Khương Di.

Các bạn học dưới lớp lại bắt đầu lao xao bàn tán:​Lớp trưởng giao sấp bài thi môn Ngữ văn và Tiếng Anh cho Khương Di rồi dặn: “Cậu đếm lại số lượng đi, nếu đủ rồi thì ôm thẳng về lớp là được.

“Tuyệt vời ông mặt trời, tớ thích nhất là nghe mỹ nữ hát.”​Mắt cậu bị tật khúc xạ nặng rồi phỏng!

“Hu hu, nhưng tớ vẫn muốn xem mỹ nữ với soái ca dán dán ngắm trăng cơ…”​Cô giống như đang tự nhốt mình vào một cái vòng luẩn quẩn đầy mây đen xám xịt, ánh mặt trời có rực rỡ đến mấy cũng không tài nào rọi đến được người cô.

“Tớ cũng thế, nói nhỏ nhé, đại thần với Khương Di đẹp đôi xỉu! Hai người họ cứ đứng cạnh nhau là bổ mắt cho hội cuồng nhan sắc rồi!”​”

…​Trách không được suốt ngày cậu bị cô Mai gọi lên văn phòng uống trà.

Hồi nhỏ, dưới sự thúc ép kiên trì của Chương Tịnh, Khương Di môn nghệ thuật nào cũng được học qua một chút. 

Năm lớp 9, để chuẩn bị cho việc làm đẹp hồ sơ xin học bổng đại học sau này, cô còn đăng ký tham gia một cuộc thi người dẫn chương trình. 

Vì vậy, Khương Di hoàn toàn không hề rụt rè khi đứng trước đám đông.​”

Cô thoải mái, tự tin bước lên bục giảng. Vành tai cô vẫn còn vương chút ánh hồng, vừa ngẩng đầu lên liền vô tình chạm phải ánh mắt của Chu Úc Đinh, khiến tim cô lại lỡ một nhịp mạnh mẽ.​Theo quy luật trò chơi, người không thực hiện được thử thách thì phải biểu diễn một tiết mục văn nghệ, cô không thể tự tiện phá lệ làm người đặc biệt được.

Làm ơn đi, cái người này có thể đừng nhìn chằm chằm vào mình như thế được không…​Trong tiềm thức, cô luôn coi Ngu Xu là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của mình.

Khương Di vờ như bình tĩnh dời tầm mắt đi chỗ khác, cô nhìn chăm chằm vào bức khẩu hiệu tám chữ “Ninh tĩnh trí viễn, tích lũy đầy đủ” (Tĩnh lặng đi xa, tích lũy vững vàng) treo ở cuối lớp để lấy lại bình tĩnh, rồi khẽ cất giọng hát nhẹ nhàng:​Cô đếm xong bài thi Tiếng Anh rồi chuyển sang đếm bài Ngữ văn.

“Ngày mai cậu có còn nhớ chăng,​Khương Di bước về chỗ ngồi, Chu Thiên Tình lập tức ôm chầm lấy cô làm nũng: “A Di tiểu thiên sứ, bài hát vừa rồi là cậu dành tặng cho tớ đúng không?

Cuốn nhật ký cậu viết hôm qua.​Sau khi xác định xong điểm số của Chu Úc Đinh, Khương Di mới dịch tầm mắt xuống dưới để tìm tên mình.

Ngày mai cậu có còn vương vấn,​“Cậu đứng ra bao khách, còn tớ là người phải móc ví trả tiền đúng không?

Cô bé ngày xưa hay khóc nhè…”​Đêm hôm đó, Khương Di nằm trằn trọc trên giường, xem liền tù tì hai bộ phim trinh thám tội phạm mà vẫn không tài nào chợp mắt nổi.

Đó là một ca khúc rất cũ mang tên 《Người bạn ngồi cùng bàn của tôi》. So với giọng nói mềm mại, nhỏ nhẹ thường ngày, giọng hát của Khương Di trong trẻo, uyển chuyển và ngân vang rất đúng nhạc điệu, không hề cố tình phô diễn kỹ thuật hoa mỹ.​”

Tiếng hát như một làn sóng dịu dàng lướt qua đám đông, vang vọng khắp phòng học rồi chạm đến sâu thẳm trái tim người nghe.​Khi nhìn vào bảng điểm, phản ứng đầu tiên của Khương Di lại là tìm kiếm cái tên Chu Úc Đinh trước tiên, chính cô cũng không rõ bản thân mình đang có tâm lý gì nữa.

Chu Úc Đinh vốn cảm thấy tiết tự học buổi tối này chán ngắt, mấy trò chơi bốc thăm hay xem phim đối với cậu thà về nhà ngủ một giấc còn sướng hơn, thế nhưng ngay lúc này, cậu lại không nghĩ như vậy nữa.​“Mắc gì tớ phải nói cho cậu biết chứ?

Cô gái nhỏ trên bục giảng dù đang khoác trên mình bộ đồng phục rộng thùng thình vẫn không giấu được vóc dáng mảnh mai, thanh thoát. 

Vành tai cô vẫn còn hơi ửng đỏ, nhưng phong thái lại vô cùng tự nhiên, phóng khoáng, chẳng chút rụt rè.​Có lẽ thấy trò này vui mắt nên khóe môi cô còn thoáng hiện một nụ cười, ra vẻ như đang ngồi xem kịch vui.

Chu Úc Đinh chống cằm nhìn cô một lát, rồi không kìm được mà nhìn thêm một lát nữa…​Cô gái nhỏ trên bục giảng dù đang khoác trên mình bộ đồng phục rộng thùng thình vẫn không giấu được vóc dáng mảnh mai, thanh thoát.

Cậu khẽ tặc lưỡi, đầu lưỡi chạm vào vòm họng phía trên, thầm nghĩ: Hát cũng hay phết đấy chứ.​Sau đó, Ngu Khiết đơn giản giải thích với hai đứa rằng tuần sau Khương Hạo Thành sẽ về nước, trên đường đi có ghé qua Cảng Thành để bàn công chuyện làm ăn và sẽ ở lại đó ba ngày, ông muốn hỏi xem hai cô con gái có muốn quà cáp gì không.

Bài hát vừa kết thúc, cả lớp liền nổ một tràng pháo tay nhiệt liệt. 

Khương Di bước về chỗ ngồi, Chu Thiên Tình lập tức ôm chầm lấy cô làm nũng: “A Di tiểu thiên sứ, bài hát vừa rồi là cậu dành tặng cho tớ đúng không?”​Nghỉ ngơi được một lát, Triệu Càn Khôn lại hừng hực khí thế quay trở lại sân bóng, cậu ta khoác vai Chu Úc Đinh, nở một nụ cười vô cùng gian tà: “Anh Úc, hỏi cậu cái này cái.

“Tớ có hai người bạn ngồi cùng bàn cơ mà, tặng cho cậu và Hàn Dật.”​Giữa những tiếng cười đùa rôm rả, đèn trong lớp bỗng vụt tắt, thầy Tề Kiện nhắc nhở cả lớp giữ trật tự để bắt đầu xem phim.

Hàn Dật nghe vậy liền phụ họa: “Cảm ơn, cảm ơn Khương Di nhé, từ nay về sau tụi mình là anh em xương máu suốt đời…”​Ba cô gái hẹn nhau cùng chạy bộ, ngặt nỗi thể lực của Khương Di quá yếu, mới đến vòng thứ hai là cô đã thở không ra hơi.

Chu Thiên Tình gạt đi: “Biến biến biến, đừng có mà thấy người sang bắt quàng làm họ với tiên nữ nhà tớ.”​Bước vào bên trong căn tin, Chu Úc Đinh bảo cả đám cứ tự nhiên chọn đồ, còn mình thì tự tay lấy hai lon Coca, một lon ướp lạnh và một lon để ở nhiệt độ bình thường, sau đó cậu rảo bước đi về phía khu bán đồ ăn vặt, lấy thêm một túi hạt dẻ cười.

Giữa những tiếng cười đùa rôm rả, đèn trong lớp bỗng vụt tắt, thầy Tề Kiện nhắc nhở cả lớp giữ trật tự để bắt đầu xem phim.​Cô thoải mái, tự tin bước lên bục giảng.

Chu Úc Đinh chán chường nằm bò ra bàn, cúi đầu nghịch điện thoại. 

Trên màn hình lúc này hiển thị rõ khung trò chuyện giữa cậu và Khương Di.​”

Ngón tay Chu Úc Đinh khẽ chạm vào màn hình, từng chữ một xóa đi dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Nếu không muốn biểu diễn, tớ có thể phối hợp với cậu, bảo đảm sẽ không chạm vào người cậu đâu.”​Lúc này, phần lớn nam sinh trong lớp đã hoàn thành xong vòng chạy của mình và bắt đầu chuyển sang chế độ tự do hoạt động.

…​Đi đi, cậu đi mua hộ tớ đi!

Tốc độ làm việc của các giáo viên Trường Phụ thuộc đúng là nhanh đến mức chóng mặt. 

Sáng hôm sau, tiết đọc bài buổi sáng vừa kết thúc đã có học sinh hớt hải lao vào lớp, hét lớn:​”

“Thông báo — Bảng điểm và xếp hạng có rồi nhé cả nhà!”​Ngu Khiết cười tươi vẫy tay gọi cô: “A Di, lại đây gọi điện video với bố con này.

Triệu Càn Khôn giật mình tỉnh giấc sau cơn ngái ngủ: “Mẹ kiếp, mẹ kiếp! Anh Úc, mau cho tớ lạy một lạy, tiền tiêu vặt tháng sau của tớ nhiều hay ít đều phụ thuộc hết vào ngày hôm nay đấy!”​”Tớ không có trốn, tớ đang vội đi mua đồ mà.

Nói đoạn, cậu ta vớ ngay lấy ba chiếc bút chì, dựng thẳng lên rồi làm động tác vái lạy Chu Úc Đinh như thắp hương.​Sáng hôm sau, tiết đọc bài buổi sáng vừa kết thúc đã có học sinh hớt hải lao vào lớp, hét lớn:

“Cái thằng này…” Chu Úc Đinh đặt bút xuống, định mở miệng chửi thề nhưng mới được nửa câu đã đột ngột im bặt.​”

Cậu phát hiện Khương Di đang nhìn chằm chằm vào mình. Có lẽ thấy trò này vui mắt nên khóe môi cô còn thoáng hiện một nụ cười, ra vẻ như đang ngồi xem kịch vui.​Khương Di miễn cưỡng bước tới.

Thôi bỏ đi, trước mặt con gái nhà người ta thì vẫn nên chú ý một chút, nói tục chửi bậy quá sẽ làm tổn hại đến hình tượng.​Môn Ngữ văn cô phát huy ở mức bình thường, được 138 điểm.

Chu Úc Đinh bất lực thở dài một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn hả bạn học nhỏ? Sao nào, cậu cũng muốn lạy tớ một lạy à?”​Chu Úc Đinh lớn tiếng đáp lại một tiếng “Được!

“Có được không?” Khương Di dùng đôi mắt hạnh long lanh, ngập nước nhìn cậu, nói xong còn học theo Triệu Càn Khôn, cầm ba chiếc bút lên.​“Tuyệt vời ông mặt trời, tớ thích nhất là nghe mỹ nữ hát.

“……”​Cậu khẽ nheo mắt, dùng cuốn sách bài tập trên tay gõ nhẹ lên đầu Khương Di một cái, rồi chịu thua nói: “Lạy đi lạy đi, anh Úc phù hộ cho cậu thi được tối đa 750 điểm luôn.

Chu Úc Đinh thật sự bó tay với cô gái này, đánh không được mà mắng cũng không xong, bị cô làm nũng một chút là bao nhiêu gai góc, góc cạnh đều bay biến sạch sành sanh.​Nhưng lời nói đã thốt ra khỏi miệng rồi, nửa đường bỏ cuộc giữa chừng thì hoàn toàn không phải là phong cách của cậu.

Cậu khẽ nheo mắt, dùng cuốn sách bài tập trên tay gõ nhẹ lên đầu Khương Di một cái, rồi chịu thua nói: “Lạy đi lạy đi, anh Úc phù hộ cho cậu thi được tối đa 750 điểm luôn.”​Mùa đông ở Lam Thành khá ấm áp, những ngày không mưa trời cao trong xanh vời vợi, luôn đem lại cho người ta cái ảo giác rằng mùa hè rực rỡ vẫn chưa hề rời đi xa.

Trước khi biết điểm ai nấy đều bồn chồn lo lắng, Hàn Dật nghe vậy cũng không chịu ngồi yên: “Anh Úc, cho tớ lạy với, phù hộ cho tớ với!”​Cứ đến mỗi giờ ra chơi, số lượng nữ sinh đi qua đi lại trước cửa lớp đông gấp đôi so với trước kia, thậm chí còn có cả nam sinh, ngày nào cũng lén lút như ăn trộm đứng rình rập ngoài cửa lớp để nhìn trộm cậu.

Võ Lập: “Muốn lạy thì lạy chung đi…”​Giữa chừng, có mấy nam sinh bị thầy giáo thể dục gọi đi kiểm tra thể lực, thấy thiếu người nên cả đám chuyển sang chơi ném bóng tự do cho vui.

Chu Thiên Tình và Khương Di cười ngặt nghẽo. Chu Úc Đinh liếc nhìn “kẻ cầm đầu” nào đó một cái, nhờ phước của cô nàng mà cậu sắp sửa biến thành Văn Thù Bồ Tát hiển linh đến nơi rồi.​Cô vẫn nhớ Chu Thiên Tình từng bảo, thành tích của Ngu Xu rất tốt, lần nào thi cử cũng đều lọt vào top 50 toàn khối.

Kỳ thi giữa kỳ là kỳ thi lớn đầu tiên sau khi phân ban khối 11, xét trên một khía cạnh nào đó thì đây chính là một cột mốc phân chia ranh giới quan trọng, tầm ảnh hưởng của nó là điều không cần phải bàn cãi.​Cái người này bị làm sao thế không biết, hôm nay cứ như âm hồn bất tán bám theo mình vậy!

Lớp trưởng gọi thêm hai bạn học nữa xuống tầng một để nhận và phân loại bài thi về cho lớp, Khương Di là cán sự môn nên cũng đi theo.​”

Cô vừa đi khỏi, Triệu Càn Khôn liền lên tiếng với giọng điệu đầy mờ ám: “Anh Úc, cậu thiên vị rõ ràng nhé!”​Khương Di cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện ra một bên dây giày của mình quả thực đã bị tuột ra từ bao giờ.

Ý của Triệu Càn Khôn đương nhiên là đang nói về Khương Di. 

Khương Di muốn lạy là Chu Úc Đinh liền chiều theo ý cô ngay, anh Úc của bọn họ từ bao giờ lại biết nghe lời con gái như vậy chứ?​“Thông báo — Bảng điểm và xếp hạng có rồi nhé cả nhà!

Đúng là chuyện lạ có một không hai!​”

Chu Úc Đinh thản nhiên đáp lại: “Cái gì mà thiên vị? Tim cậu mọc ở chính giữa à? Thế thì dị dạng quá đấy.”​Cô hiểu rõ học tập là vì tương lai của chính mình, chẳng việc gì phải đem ra so đo với Ngu Xu làm gì, lý thuyết thì cô thuộc làu làu, nhưng cứ hễ nghĩ đến khoảng cách điểm số giữa hai người là cô lại không kìm được lòng mà dấy lên niềm chua xót.

Triệu Càn Khôn thầm mắng mỏ trong lòng: Hừ, tim người ta đều lệch sang bên trái, chỉ có tim của cậu là lệch hẳn về phía bạn học nhỏ kia thôi!​Thể diện của vua lạnh lùng vô cùng quan trọng đấy nhé!

Khi lớp trưởng dẫn Khương Di và các bạn xuống đến văn phòng tầng một, khu vực làm việc của giáo viên đã bị vây kín bởi một biển người đông nghẹt. 

Bài thi của Trường Phụ thuộc đều được rọc phách, xáo trộn để chấm chung trước, sau đó mới phân loại lại theo từng lớp để phát xuống.​”

Lớp trưởng giao sấp bài thi môn Ngữ văn và Tiếng Anh cho Khương Di rồi dặn: “Cậu đếm lại số lượng đi, nếu đủ rồi thì ôm thẳng về lớp là được.”​”

“Được.”​Cô bảo Chu Thiên Tình và Từ Giai cứ chạy trước đi đừng đợi mình, thế là chẳng mấy chốc cô đã bị tụt lại phía sau một mình.

Khương Di cúi đầu bắt tay vào việc. Cô đếm xong bài thi Tiếng Anh rồi chuyển sang đếm bài Ngữ văn. Điểm số được giáo viên ghi trực tiếp lên trang bìa của bài thi, điều này vô tình giúp Khương Di có thể nhìn thấy điểm của từng người.​Điểm số được giáo viên ghi trực tiếp lên trang bìa của bài thi, điều này vô tình giúp Khương Di có thể nhìn thấy điểm của từng người.

Môn Ngữ văn cô phát huy ở mức bình thường, được 138 điểm.​”

Lật tiếp xuống dưới, ngay lập tức là bài thi của Chu Úc Đinh: 127 điểm. 

Tim Khương Di khẽ đập nhanh một nhịp, cô không kìm được mà nhìn kỹ thêm vài lần.​Triệu Càn Khôn bảo phải quay lại lớp lấy điện thoại rồi mới đi ăn, Chu Úc Đinh lười phải leo cầu thang nên quyết định đứng dưới lầu chờ cậu ta.

Nét chữ của Chu Úc Đinh lúc này trông nắn nót hơn ngày thường rất nhiều, các nét thanh nét đậm khá ngay ngắn, có lẽ là do cậu đã cố tình luyện viết. 

Điểm số ở các phần thi đều rất khá, riêng bài văn nghị luận còn đạt tới mức điểm cao chót vót là 52 điểm, duy chỉ có phần điền từ vào chỗ trống thơ ca là thảm hại không nỡ nhìn: câu hỏi 6 điểm mà cậu chỉ giành được vỏn vẹn 1 điểm.​Sắc mặt thầy hồng hào, nụ cười trên môi gần như không thể kìm nén được, trông thầy cứ như muốn viết thẳng bốn chữ “Nhà có chuyện vui” lên trên trán vậy.

Trách không được suốt ngày cậu bị cô Mai gọi lên văn phòng uống trà.​”

Khương Di đang nhìn đến ngẩn người thì thầy Tề Kiện cùng mấy giáo viên khác bước vào.​Trong đầu Khương Di bỗng nhiên hiện lên một câu nói: Tuổi trẻ mà không ngông cuồng thì phí hoài cả thanh xuân.

Lúc này trong văn phòng, học sinh các lớp đang bận rộn phân loại bài thi, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, ồn ã. 

Thầy Tề Kiện vừa đi họp tổ khối về, trên tay bưng chiếc bình giữ nhiệt cỡ đại bất ly thân và một chiếc túi hồ sơ bằng giấy xi măng.​Bài hát vừa kết thúc, cả lớp liền nổ một tràng pháo tay nhiệt liệt.

Sắc mặt thầy hồng hào, nụ cười trên môi gần như không thể kìm nén được, trông thầy cứ như muốn viết thẳng bốn chữ “Nhà có chuyện vui” lên trên trán vậy.​Kén ăn, nhát gan, phiền chết đi được.

Mấy giáo viên lớp khác thấy vậy liền lên tiếng chúc mừng: “Lão Tề, lần này lớp thầy làm bài tốt lắm phải không?”​Trên sân bóng rổ, những giọt mồ hôi rơi xuống lã chã.

“Đâu chỉ là tốt, top 100 toàn khối thì lớp 1 đã chiếm đến tận 17 suất rồi kìa. Lão Tề, đợt này nhận tiền thưởng xong là thầy phải khao tụi tôi một bữa ra trò đấy nhé.”​Khương Di tiếp tục cất bước chạy về phía trước, Chu Úc Đinh liền thong thả chạy lên sóng đôi cùng cô, cậu hạ thấp giọng hỏi: “Sao thế, lại có đứa nào dám bắt nạt đại tiểu thư của chúng ta à?

Thầy Tề Kiện vờ như khiêm tốn: “Chao ôi, chủ yếu là do tụi nhỏ thông minh, hiếu học thôi, chứ tôi là giáo viên chủ nhiệm cũng chẳng phải nhọc lòng mấy.”​Nhiệm vụ vinh quang giải cứu căn tin đành phải trông cậy vào chúng ta rồi.

Thầy Tề phấn khích ra mặt, tranh thủ khoe khoang một trận với giáo viên các lớp khác xem học sinh lớp mình ngoan ngoãn và thông minh đến nhường nào. Vừa quay sang nhìn thấy Khương Di, đôi mắt thầy liền sáng rực lên.​“Được rồi!

“Khương Di, vừa hay em cũng ở đây. Chao ôi, cái con bé này…”​Khương Di muốn lạy là Chu Úc Đinh liền chiều theo ý cô ngay, anh Úc của bọn họ từ bao giờ lại biết nghe lời con gái như vậy chứ?

Khương Di ngơ ngác: “Thầy ơi, có chuyện gì vậy ạ?”​Kỳ thi lần này cậu ta tiến bộ hơn một trăm bậc nên được bố mẹ tăng tiền tiêu vặt, nhưng bản tính thích đào mỏ người khác thì vẫn không đổi, cậu ta bèn nói: “Được thôi, tớ bao cũng được, dù sao thì cũng có anh Úc ở đây rồi.

Thầy Tề Kiện kích động đập tay xuống bàn: “Cái con bé này, thầy đã bảo rồi mà, Trường Trung học Minh Tín là một trong những ngôi trường đỉnh nhất cả nước, học sinh từ đó bước ra thì làm sao mà kém được. Lại đây, mau xem điểm của em này.”​Điều này khiến tâm trạng Khương Di càng thêm trầm uất.

Nói xong, thầy mở túi hồ sơ ra, trải bảng điểm và thứ hạng toàn khối trước mặt cô. Những học sinh khác thấy vậy cũng tò mò vây kín lại xem.​Thầy Tề phấn khích ra mặt, tranh thủ khoe khoang một trận với giáo viên các lớp khác xem học sinh lớp mình ngoan ngoãn và thông minh đến nhường nào.

Khi nhìn vào bảng điểm, phản ứng đầu tiên của Khương Di lại là tìm kiếm cái tên Chu Úc Đinh trước tiên, chính cô cũng không rõ bản thân mình đang có tâm lý gì nữa. 

Cũng may, ngay hàng đầu tiên của bảng xếp hạng chính là tên của Chu Úc Đinh: tổng điểm 707, không nằm ngoài dự đoán chính là Thủ khoa toàn khối.​Thấy Khương Di bước vào, Khương Hạo Thành hơi ngẩn ra một chút, rồi ông ngắn gọn hỏi han vài câu, sau đó hỏi xem hai đứa con gái muốn quà gì.

Sau khi xác định xong điểm số của Chu Úc Đinh, Khương Di mới dịch tầm mắt xuống dưới để tìm tên mình. 

Cô xếp thứ 98 toàn khối với tổng điểm 636. Môn Ngữ văn và Tiếng Anh của cô đều đứng nhất khối, duy chỉ có điểm tổ hợp Khoa học Tự nhiên là kéo chân sau trầm trọng, ba môn cộng lại mới được hơn hai trăm điểm một chút.​Chu Úc Đinh chống cằm nhìn cô một lát, rồi không kìm được mà nhìn thêm một lát nữa…

“Đề Lý tổng hợp lần này có rất nhiều bẫy, ví dụ như câu hỏi lớn cuối cùng của môn Vật lý có một điều kiện ẩn, không ít bạn đã bị lọt hố ở câu này đấy.”​“Tuột dây giày kìa.

Hôm đi thi môn Tự nhiên tổng hợp, Khương Di đã cảm thấy làm bài trầy trật rồi, cô cũng tự dự cảm được điểm số sẽ không cao.​Khung cảnh hòa thuận ấy như một cây kim đâm thẳng vào mắt cô, cô phải cố hết sức hít thở thật sâu mới ngăn được giọt nước mắt chực trào ra vì xót xa.

Thế nhưng thầy Tề Kiện vẫn khẳng định rằng, đối với một học sinh mới chuyển từ trường quốc tế sang như cô thì thành tích này đã là cực kỳ xuất sắc rồi. 

Dù sao thì chương trình học trước đây cũng có nhiều điểm khác biệt, hơn nữa đề thi lần này lại thuộc dạng khó, chặng đường phía trước cô vẫn còn rất nhiều không gian để bứt phá.​Thế thì dị dạng quá đấy.

Điểm số vừa công bố, đúng là kẻ khóc người cười. 

Suốt cả một tuần sau đó, Khương Di bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý trong lớp.​Anh Úc, mau cho tớ lạy một lạy, tiền tiêu vặt tháng sau của tớ nhiều hay ít đều phụ thuộc hết vào ngày hôm nay đấy!

“Oa, Khương Di, môn Tiếng Anh của cậu đỉnh thật sự, tận 147 điểm kìa, người nước ngoài đến nghe chắc cũng phải gọi cậu bằng thầy mất thôi.”​Ở đầu dây bên kia của màn hình video, Khương Hạo Thành cười hớn hở trò chuyện cùng con gái.

“Là tớ ếch ngồi đáy giếng, trước đây tớ cứ tưởng học sinh trường quốc tế toàn là học tra không cơ ha ha ha, tớ đùa thôi nhé, Khương Di cậu đừng giận nha.”​Chu Úc Đinh liếc nhìn “kẻ cầm đầu” nào đó một cái, nhờ phước của cô nàng mà cậu sắp sửa biến thành Văn Thù Bồ Tát hiển linh đến nơi rồi.

“Trường quốc tế không phải là học theo chương trình khác sao, sao cậu lại có thể thi được điểm cao như vậy chứ? Hu hu, chia bớt một ít não cho tớ với!”​Thầy Tề vừa lên tiếng, tiếng hò hét quả nhiên dịu đi hẳn.

…​Suốt cả một tuần sau đó, Khương Di bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý trong lớp.

Các bạn học xung quanh bàn tán xôn xao, thế nhưng khi đối diện với điểm số này, Khương Di thật sự không thể vui lên nổi. 

Cô vẫn nhớ Chu Thiên Tình từng bảo, thành tích của Ngu Xu rất tốt, lần nào thi cử cũng đều lọt vào top 50 toàn khối.​”

Sau khi tan học, cô đi dò la thử thì biết Ngu Xu được tổng điểm 641, xếp thứ 67 toàn khối. 

Tuy rằng lần này Ngu Xu bị rớt khỏi top 50, nhưng điểm số vẫn cao hơn cô. Điều này khiến tâm trạng Khương Di càng thêm trầm uất.​”

Trong tiềm thức, cô luôn coi Ngu Xu là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của mình. 

Đương nhiên, sự cạnh tranh này không chỉ dừng lại ở khía cạnh thành tích học tập mà còn ở nhiều phương diện khác nữa, nhưng hiện tại, ngay cả ở phương diện điểm số đơn thuần này cô cũng không thắng nổi Ngu Xu…​”

Chu Thiên Tình hoàn toàn không thể hiểu nổi sự hụt hẫng này của Khương Di. 

Cô bạn vốn là người có trái tim lớn, lần này thi được 590 điểm nên đã vô cùng mãn nguyện, tự thưởng cho mình một tuần liền ngày nào cũng một ly trà sữa.​Là một giáo viên, tuy thầy Tề đối với việc học sinh yêu sớm thường nhắm một mắt mở một mắt, nhưng thầy cũng không đời nào chủ động tạo cơ hội cho tụi nhỏ tiến tới.

Khương Di cũng tự thấy bản thân mình thật ngốc nghếch. 

Cô hiểu rõ học tập là vì tương lai của chính mình, chẳng việc gì phải đem ra so đo với Ngu Xu làm gì, lý thuyết thì cô thuộc làu làu, nhưng cứ hễ nghĩ đến khoảng cách điểm số giữa hai người là cô lại không kìm được lòng mà dấy lên niềm chua xót.​Cô xếp thứ 98 toàn khối với tổng điểm 636.

Cô giống như đang tự nhốt mình vào một cái vòng luẩn quẩn đầy mây đen xám xịt, ánh mặt trời có rực rỡ đến mấy cũng không tài nào rọi đến được người cô.​Nhưng tại sao lại như vậy chứ?

Ngu Xu đương nhiên cũng đã biết điểm của Khương Di. 

Buổi tối hôm đó, khi hai người tan học về đến nhà, vừa vặn bắt gặp Ngu Khiết đang gọi điện thoại video với Khương Hạo Thành.​“Anh Úc đỉnh của chóp luôn!

Nhìn thấy hai cô con gái bước vào, mắt Ngu Khiết sáng lên, nói vào màn hình: “Tụi nhỏ về rồi nè, anh muốn mua quà gì thì cứ để tụi nó tự nói với anh nhé.”​Lúc này trong văn phòng, học sinh các lớp đang bận rộn phân loại bài thi, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, ồn ã.

Sau đó, Ngu Khiết đơn giản giải thích với hai đứa rằng tuần sau Khương Hạo Thành sẽ về nước, trên đường đi có ghé qua Cảng Thành để bàn công chuyện làm ăn và sẽ ở lại đó ba ngày, ông muốn hỏi xem hai cô con gái có muốn quà cáp gì không.​Khương Di không có tâm trạng, chỉ nhàn nhạt đáp: “Con muốn một chú cá heo nhồi bông của Công viên Đại dương Cảng Thành.

Ngu Xu lập tức sà vào trước màn hình điện thoại, nũng nịu gọi: “Bố ơi!”​Ngu Xu nhanh nhảu đòi một chiếc túi xách mẫu mới nhất dòng Papillon Trunk và một tấm áp phích có chữ ký của ca sĩ mà cô ta yêu thích.

Khương Di đứng đó, cảm nhận được một cơn đau nhói dữ dội từ lồng ngực truyền đến.​Chu Úc Đinh cùng các bạn chơi hết một trận đấu chính thức của cả sân.

Ở đầu dây bên kia của màn hình video, Khương Hạo Thành cười hớn hở trò chuyện cùng con gái. 

Ngu Xu cũng liến thoắng không ngừng, từ chuyện phân ban khối 11, cuộc thi nhảy, cho đến chuyện đi cắm trại cùng bạn học, mọi chuyện vặt vãnh trong cuộc sống đều được cô ta kể ra hết một lượt.​Lão Tề, đợt này nhận tiền thưởng xong là thầy phải khao tụi tôi một bữa ra trò đấy nhé.

Phần lớn thời gian Khương Hạo Thành chỉ chăm chú lắng nghe Ngu Xu nói, thỉnh thoảng mới xen vào một hai câu, Ngu Khiết thì ngồi bên cạnh Ngu Xu cùng cười nói vui vẻ. 

Một khung cảnh gia đình đầm ấm, hạnh phúc hiện ra trước mắt, trông ba người họ cứ như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.​Có biết chọn loại nào không hả?

Khương Di đứng lặng ngoài góc máy quay, giống như một đứa trẻ thuộc bộ lạc nguyên thủy vô tình lạc bước vào thế giới hiện đại, đối mặt với những tòa nhà cao tầng sừng sững mà chân tay luống cuống, hoang mang tột độ.​Thầy hắng giọng, đang suy nghĩ xem nên kết thúc trò chơi này thế nào thì Khương Di bỗng nhiên đứng bật dậy: “Thầy ơi, để… để em lên hát một bài cho cả lớp nghe ạ.

Phải rồi, mình chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ngoài cuộc mà thôi.​”

Khung cảnh hòa thuận ấy như một cây kim đâm thẳng vào mắt cô, cô phải cố hết sức hít thở thật sâu mới ngăn được giọt nước mắt chực trào ra vì xót xa.​”

Sau một hồi im lặng dài, cuối cùng cô không nói lời nào, quay người định bước lên lầu về phòng mình.​Triệu Càn Khôn giật mình tỉnh giấc sau cơn ngái ngủ: “Mẹ kiếp, mẹ kiếp!

Nào ngờ đúng lúc này, Ngu Xu bỗng nhiên lên tiếng: “Bố ơi đợt này tụi con vừa thi giữa kỳ xong đấy. Lần này con phát huy không được tốt lắm, chỉ được 641 điểm thôi. Chị Di giỏi thật đấy ạ, vừa mới chuyển trường sang mà đã thi được tận 636 điểm rồi, chỉ thấp hơn con có một chút xíu thôi.”​Tim cậu mọc ở chính giữa à?

Mọi người lúc này mới sực tỉnh, giống như đến tận bây giờ mới sực nhớ ra trong căn nhà này còn có sự tồn tại của một người tên Khương Di.​”

Ngu Khiết cười tươi vẫy tay gọi cô: “A Di, lại đây gọi điện video với bố con này.”​Phải rồi, mình chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ngoài cuộc mà thôi.

Khương Di miễn cưỡng bước tới. 

Người đàn ông hiển thị trên màn hình diện bộ comple chỉnh tề, tuy đã bước sang tuổi trung niên nhưng vẫn giữ được nét phong độ, trông vô cùng ôn hòa và nhã nhặn.​Điểm số vừa công bố, đúng là kẻ khóc người cười.

Thấy Khương Di bước vào, Khương Hạo Thành hơi ngẩn ra một chút, rồi ông ngắn gọn hỏi han vài câu, sau đó hỏi xem hai đứa con gái muốn quà gì.​Môn Ngữ văn và Tiếng Anh của cô đều đứng nhất khối, duy chỉ có điểm tổ hợp Khoa học Tự nhiên là kéo chân sau trầm trọng, ba môn cộng lại mới được hơn hai trăm điểm một chút.

Ngu Xu nhanh nhảu đòi một chiếc túi xách mẫu mới nhất dòng Papillon Trunk và một tấm áp phích có chữ ký của ca sĩ mà cô ta yêu thích. 

Khương Di không có tâm trạng, chỉ nhàn nhạt đáp: “Con muốn một chú cá heo nhồi bông của Công viên Đại dương Cảng Thành.”​Thầy Tề cười hớn hở: “Được chứ, tốt quá!

“Được rồi!” Khương Hạo Thành sảng khoái nhận lời.​”

Đêm hôm đó, Khương Di nằm trằn trọc trên giường, xem liền tù tì hai bộ phim trinh thám tội phạm mà vẫn không tài nào chợp mắt nổi.​Vì vừa mới vận động mạnh xong nên gương mặt cậu vẫn còn vương chút ửng hồng, trên chiếc cổ trắng ngần và vùng yết hầu quyến rũ lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng ướt át.

Hóa ra, Khương Hạo Thành hoàn toàn có thể làm một người bố tốt, chỉ là người bố ấy không thuộc về cô mà thôi.​Sao nào, cậu cũng muốn lạy tớ một lạy à?

Nhưng tại sao lại như vậy chứ? Có phải vì thành tích học tập của cô không bằng Ngu Xu? Hay vì tính cách của cô không được hướng ngoại, hoạt bát như Ngu Xu?​”

Câu hỏi ấy giống như một ngõ cụt không lối thoát, Khương Di cứ đi vòng quanh mãi mà chẳng thể nào tìm thấy ánh sáng ở phía cuối con đường.​Kỳ thi giữa kỳ là kỳ thi lớn đầu tiên sau khi phân ban khối 11, xét trên một khía cạnh nào đó thì đây chính là một cột mốc phân chia ranh giới quan trọng, tầm ảnh hưởng của nó là điều không cần phải bàn cãi.

Trước đây cô vẫn luôn tự tẩy não bản thân rằng không có bố bên cạnh thì cuộc sống của cô vẫn tốt đẹp như thường, thế nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh Khương Hạo Thành cùng gia đình mới của ông quây quần hạnh phúc, trong lòng cô rốt cuộc vẫn dấy lên một niềm cay đắng khôn nguôi.​”, rồi cậu nhướng mày nhìn Khương Di một cái, sau đó quay người chạy thoăn thoắt về phía sân bóng rổ, giọng điệu ngập tràn vẻ ngông cuồng của tuổi trẻ: “Tới đây!

Vì mất ngủ nhiều ngày liền nên những ngày sau đó Khương Di trông vô cùng phờ phạc, thiếu sức sống. 

Những lúc không vui, cô lại càng trở nên khép kín và im lặng hơn thường ngày. 

Cứ hễ tan học là cô lại lao vào học thuộc lòng hoặc lao đầu vào làm bài tập, đến mức Chu Thiên Tình còn phải thốt lên rằng con bé này sắp tẩu hỏa nhập ma đến nơi rồi!​Sau khi cất gọn quần áo, cô chạy bước nhỏ đến chỗ Chu Thiên Tình.

Chiều ngày hôm nay, tiết học cuối cùng là môn Thể dục. 

Trường Phụ thuộc rất chú trọng đến việc rèn luyện thể lực cho học sinh, sau khi tập hợp và điểm danh xong xuôi, giáo viên liền yêu cầu cả lớp chạy khởi động ba vòng sân.​Cậu ngửa cổ uống một hơi hết sạch nửa lon, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn chăm chú nhìn về một hướng cách đó không xa.

Mùa đông ở Lam Thành khá ấm áp, những ngày không mưa trời cao trong xanh vời vợi, luôn đem lại cho người ta cái ảo giác rằng mùa hè rực rỡ vẫn chưa hề rời đi xa.​”

Trước khi bắt đầu chạy bộ, Khương Di cởi chiếc áo khoác đồng phục bên ngoài ra, lộ ra chiếc áo hoodie màu trắng có mũ bên trong. 

Sau khi cất gọn quần áo, cô chạy bước nhỏ đến chỗ Chu Thiên Tình.​…

“Oa, mỹ nữ A Di của tụi mình trông tươi tắn, xinh đẹp quá đi mất.”​”

“Đúng là gương mặt đại diện cho thế hệ thanh xuân tràn đầy sức sống mà.”​Bầu không khí bỗng chốc rơi vào trạng thái đóng băng, Chu đại thiếu gia ngây người ra như phao gỗ tại chỗ.

…​Lật tiếp xuống dưới, ngay lập tức là bài thi của Chu Úc Đinh: 127 điểm.

Con gái dường như luôn là những người dễ dàng dành cho nhau những lời ngợi khen chân thành nhất. 

Chu Thiên Tình và Từ Giai vừa nhìn thấy cô liền không tiếc lời khen ngợi lên tận mây xanh, khiến Khương Di bị khen đến mức đỏ cả mặt vì ngượng.​Cô bạn vốn là người có trái tim lớn, lần này thi được 590 điểm nên đã vô cùng mãn nguyện, tự thưởng cho mình một tuần liền ngày nào cũng một ly trà sữa.

Ba cô gái hẹn nhau cùng chạy bộ, ngặt nỗi thể lực của Khương Di quá yếu, mới đến vòng thứ hai là cô đã thở không ra hơi. 

Cô bảo Chu Thiên Tình và Từ Giai cứ chạy trước đi đừng đợi mình, thế là chẳng mấy chốc cô đã bị tụt lại phía sau một mình.​…

Ánh nắng chiều rọi xuống khá gay gắt, Khương Di lủi thủi chạy ở cuối hàng quân. 

Đang chạy thì bỗng nhiên chiếc mũ áo hoodie của cô bị ai đó từ phía sau thô bạo hất ngược lên trùm kín đầu, ngay sau đó một bóng người nhanh như cắt lướt qua bên cạnh cô rồi lao thẳng về phía trước.​Nói xong, thầy mở túi hồ sơ ra, trải bảng điểm và thứ hạng toàn khối trước mặt cô.

Khương Di khựng bước chân lại. 

Khi nhìn rõ thủ phạm là ai, cô bỗng thấy xù lông, mím môi bực bội nói: “Chu Úc Đinh, cậu ấu trĩ vừa vừa thôi chứ.”​Cậu vẫn giữ nguyên giọng điệu bất cần đời như cũ: “Thì còn thế nào được nữa?

Chu Úc Đinh lúc này đã hoàn thành vòng chạy cuối cùng của mình, cậu xoay người lại đối diện với Khương Di rồi vừa chạy lùi vừa giảm tốc độ.​Thầy Tề Kiện vừa đi họp tổ khối về, trên tay bưng chiếc bình giữ nhiệt cỡ đại bất ly thân và một chiếc túi hồ sơ bằng giấy xi măng.

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo phông màu xanh lá cây có in mấy chữ cái tiếng Anh ở chính giữa ngực, sắc xanh ấy rất dễ khiến người ta liên tưởng đến những cánh rừng mùa hè xanh um tươi tốt. 

Ánh nắng vàng rực rọi xuống mái tóc đen ngắn của cậu, làm bừng lên những sợi tóc tơ nhỏ xíu đang khẽ nhảy múa.​”

“Tuột dây giày kìa.” Chu Úc Đinh hất cằm chỉ xuống dưới chân cô, nở một nụ cười tinh nghịch đầy vẻ cà lơ phất phơ: “Nếu cậu muốn có một màn hôn môi thắm thiết với sàn chạy nhựa này thì cứ coi như tớ chưa nói gì nhé.”​” Khương Di ngước mắt lên nhìn cậu, gương mặt hầm hầm tức giận trông đáng yêu vô cùng khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra bẹo má một cái.

Khương Di cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện ra một bên dây giày của mình quả thực đã bị tuột ra từ bao giờ.​Cái kiểu so sánh quái quỷ gì thế này không biết!

“Ờ, cảm ơn.”​”

Cô ngồi xổm xuống, nghiêm túc buộc lại dây giày cho thật chặt, thậm chí còn cẩn thận thắt lại cả bên chân còn lại cho chắc chắn. Đến khi cô đứng dậy, không ngờ Chu Úc Đinh vẫn đang đứng chờ tại chỗ.​Căn tin nằm ngay cạnh sân vận động của trường, Chu Úc Đinh đứng tựa vào dưới một gốc cây ngô đồng.

Khương Di tiếp tục cất bước chạy về phía trước, Chu Úc Đinh liền thong thả chạy lên sóng đôi cùng cô, cậu hạ thấp giọng hỏi: “Sao thế, lại có đứa nào dám bắt nạt đại tiểu thư của chúng ta à?”​Ngu Xu cũng liến thoắng không ngừng, từ chuyện phân ban khối 11, cuộc thi nhảy, cho đến chuyện đi cắm trại cùng bạn học, mọi chuyện vặt vãnh trong cuộc sống đều được cô ta kể ra hết một lượt.

“Không có.” Khương Di vừa chậm rãi chạy vừa th* d*c.​Triệu Càn Khôn lập tức chắp tay cung kính: “Anh Úc anh minh!

Chu Úc Đinh ngạc nhiên “ơ” một tiếng: “Thế sao mấy ngày nay trông mặt cậu cứ ủ rũ như bánh bao nhúng nước thế kia, nhìn chẳng khác nào mấy cô vợ trẻ có chồng vừa mới qua đời cả.”​Tiếng hát như một làn sóng dịu dàng lướt qua đám đông, vang vọng khắp phòng học rồi chạm đến sâu thẳm trái tim người nghe.

…​Ánh nắng vàng rực rọi xuống mái tóc đen ngắn của cậu, làm bừng lên những sợi tóc tơ nhỏ xíu đang khẽ nhảy múa.

Cái kiểu so sánh quái quỷ gì thế này không biết!​“Có được không?

“Cậu thậm chí còn chẳng cần phải mặc áo tang đâu, cứ cầm theo ít tiền vàng với hương nến là đủ tư cách lên sân khấu hát bài 《Góa phụ khóc mồ》 được rồi đấy.”​Một nhóm nam sinh vừa nói vừa cười rôm rả kéo nhau đến trước cửa căn tin.

Khương Di lườm cậu một cái cháy mắt, hai má phồng lên trông giống hệt như một con cá nóc đang giận dỗi: “Cậu thật là… phiền phức chết đi được!”​“Được rồi!

Chu Úc Đinh thấy vậy lại càng thích chí trêu chọc cô hơn: “Chà, mắng người ta nghe có vẻ mượt mà gớm, xem ra tâm trạng cũng đỡ hơn rồi đấy.”​Lúc này vừa mới tan học nên căn tin đang đông nghẹt người.

Lúc này, phần lớn nam sinh trong lớp đã hoàn thành xong vòng chạy của mình và bắt đầu chuyển sang chế độ tự do hoạt động. 

Có tiếng ai đó gọi lớn từ phía sân bóng: “Anh Úc, qua đây làm vài trận bóng đi!”​“Phụt —”

“Anh Úc mau lại đây cứu bồ đi, cho cái lũ bên kia một bài học nhớ đời nào!”​“Đúng là gương mặt đại diện cho thế hệ thanh xuân tràn đầy sức sống mà.

Chu Úc Đinh lớn tiếng đáp lại một tiếng “Được!”, rồi cậu nhướng mày nhìn Khương Di một cái, sau đó quay người chạy thoăn thoắt về phía sân bóng rổ, giọng điệu ngập tràn vẻ ngông cuồng của tuổi trẻ: “Tới đây!”​Vì mất ngủ nhiều ngày liền nên những ngày sau đó Khương Di trông vô cùng phờ phạc, thiếu sức sống.

Cơn gió lùa qua vạt áo cậu thổi phồng lên, trông cậu lúc này giống hệt như một chú chim ưng kiêu hãnh đang dang rộng sải cánh đón gió, chuẩn bị vút bay lên chín tầng mây xanh.​”

Trong đầu Khương Di bỗng nhiên hiện lên một câu nói: Tuổi trẻ mà không ngông cuồng thì phí hoài cả thanh xuân.​Cuốn nhật ký cậu viết hôm qua.

Chu Úc Đinh quả thực đang dùng từng giây từng phút trong cuộc sống của mình để minh chứng cho câu nói đó.​”

Trên sân bóng rổ, những giọt mồ hôi rơi xuống lã chã.​” Chu Úc Đinh lười biếng đi thong thả ở cuối hàng, trông có vẻ không mấy hào hứng với trò này.

Chu Úc Đinh cùng các bạn chơi hết một trận đấu chính thức của cả sân. 

Giữa chừng, có mấy nam sinh bị thầy giáo thể dục gọi đi kiểm tra thể lực, thấy thiếu người nên cả đám chuyển sang chơi ném bóng tự do cho vui. 

Các bạn nữ thì rủ nhau bắt cặp đánh cầu lông, còn những ai sức khỏe không tiện vận động thì chọn cách ngồi nghỉ ngơi dưới bóng mát của những hàng cây nhỏ ven sân.​”

Lúc này, Chu Úc Đinh đang đảo bóng liên tục bằng cả hai tay, cậu dùng một động tác giả vô cùng khéo léo để lừa qua sự phòng thủ của Triệu Càn Khôn, rồi dứt khoát đột phá vào vòng trong để lên rổ. 

Ngay sau đó, cậu bật nhảy cao, đưa cánh tay lên thực hiện cú ném, quả bóng rổ màu cam chuẩn xác không một vết gợn lọt thỏm vào giữa rổ.​Chu Úc Đinh vốn cảm thấy tiết tự học buổi tối này chán ngắt, mấy trò chơi bốc thăm hay xem phim đối với cậu thà về nhà ngủ một giấc còn sướng hơn, thế nhưng ngay lúc này, cậu lại không nghĩ như vậy nữa.

Triệu Càn Khôn ức chế ra mặt: “Thôi không chơi nữa, chơi bóng với cậu ngoài việc bị hành ra thì chẳng được cái tích sự gì, mất hết cả hứng.”​Chu Úc Đinh thấy vậy lại càng thích chí trêu chọc cô hơn: “Chà, mắng người ta nghe có vẻ mượt mà gớm, xem ra tâm trạng cũng đỡ hơn rồi đấy.

Nói xong, cậu ta vừa thở hồng hộc vừa đi về phía chân cột rổ để lấy nước uống. 

Chu Úc Đinh vẫn tiếp tục nhồi bóng, ánh mắt cậu khẽ liếc qua, vô tình bắt gặp dáng ai đó đang đứng dưới bóng cây mát rượi phía xa.​Thế nhưng thầy Tề Kiện vẫn khẳng định rằng, đối với một học sinh mới chuyển từ trường quốc tế sang như cô thì thành tích này đã là cực kỳ xuất sắc rồi.

Cô gái nhỏ ấy đang đứng thẫn thờ dưới bóng râm, gương mặt xinh đẹp xị xuống, trông tội nghiệp vô cùng, giống hệt như một chú mèo con đi lạc bị bỏ rơi, héo úa không một chút sức sống…​Cậu phát hiện Khương Di đang nhìn chằm chằm vào mình.

Triệu Càn Khôn tinh mắt nhận ra Chu Úc Đinh đang chăm chú nhìn về phía ai đó. 

Thấy vậy, trong lòng cậu ta thầm đắc ý: Xem đi xem đi, ông đây cứ ngồi chờ ngày cậu phải mở miệng gọi tớ bằng bố thôi.​“Anh Úc uy vũ!

Nghỉ ngơi được một lát, Triệu Càn Khôn lại hừng hực khí thế quay trở lại sân bóng, cậu ta khoác vai Chu Úc Đinh, nở một nụ cười vô cùng gian tà: “Anh Úc, hỏi cậu cái này cái.”​Kể từ sau khi Chu Úc Đinh giành vị trí đứng đầu toàn khối trong kỳ thi giữa kỳ, phòng học lớp 11-1 suýt chút nữa đã biến thành địa điểm du lịch tham quan cho các học sinh lớp khác đến check-in.

“Có rắm thì thả nhanh lên.”​”

Triệu Càn Khôn hếch cằm chỉ về phía Khương Di: “Cậu thấy bạn học Tiểu Khương thế nào?”​”

“Chẳng làm sao cả!”​Chu Thiên Tình gạt đi: “Biến biến biến, đừng có mà thấy người sang bắt quàng làm họ với tiên nữ nhà tớ.

Triệu Càn Khôn trố mắt: “Ý tớ là hỏi về ngoại hình, thành tích, nhân phẩm của người ta cơ mà? Quen biết nhau cũng hơn hai tháng trời rồi, thế mà cậu chỉ cho một câu đánh giá cụt lủn thế thôi à? Mắt cậu bị tật khúc xạ nặng rồi phỏng!”​Triệu Càn Khôn điên cuồng gào thét, mắng thầm trong bụng: Phiền phức mà sao lúc nào cậu cũng cứ mặt dày sán lại gần người ta thế hả!

Chu Úc Đinh liếc nhìn cậu ta một cái, rồi bất ngờ giơ hai tay lên bật nhảy nhẹ nhàng, tung ra một cú ném ba điểm chuẩn xác. 

Cậu vẫn giữ nguyên giọng điệu bất cần đời như cũ: “Thì còn thế nào được nữa? Kén ăn, nhát gan, phiền chết đi được.”​”

À, đúng rồi, còn phải bổ sung thêm một điểm nữa: lúc nổi cáu lên trông cũng hung dữ gớm, mắng người nghe rất ra gì và này nọ.​Ý của Triệu Càn Khôn đương nhiên là đang nói về Khương Di.

Chậc chậc chậc…​Cứ hễ tan học là cô lại lao vào học thuộc lòng hoặc lao đầu vào làm bài tập, đến mức Chu Thiên Tình còn phải thốt lên rằng con bé này sắp tẩu hỏa nhập ma đến nơi rồi!

Triệu Càn Khôn điên cuồng gào thét, mắng thầm trong bụng: Phiền phức mà sao lúc nào cậu cũng cứ mặt dày sán lại gần người ta thế hả!​Tuy rằng lần này Ngu Xu bị rớt khỏi top 50, nhưng điểm số vẫn cao hơn cô.

Tiết Thể dục vừa kết thúc, cả đám học sinh liền ùa nhau chạy về phía căn tin để mua nước uống. 

Triệu Càn Khôn vốn là người ham vui, liền lớn tiếng kêu gọi: “Đi chung đi cả nhà ơi! Nhiệm vụ vinh quang giải cứu căn tin đành phải trông cậy vào chúng ta rồi.”​“Đề Lý tổng hợp lần này có rất nhiều bẫy, ví dụ như câu hỏi lớn cuối cùng của môn Vật lý có một điều kiện ẩn, không ít bạn đã bị lọt hố ở câu này đấy.

Hàn Dật hỏi vặn lại: “Sao nào, cậu định bao cả đám à?”​Lại đây, mau xem điểm của em này.

Triệu Càn Khôn cười hắc hắc. 

Kỳ thi lần này cậu ta tiến bộ hơn một trăm bậc nên được bố mẹ tăng tiền tiêu vặt, nhưng bản tính thích đào mỏ người khác thì vẫn không đổi, cậu ta bèn nói: “Được thôi, tớ bao cũng được, dù sao thì cũng có anh Úc ở đây rồi.”​Khóe môi chàng thiếu niên khẽ cong lên một nụ cười tinh nghịch: “Trốn cái gì?

“Cậu đứng ra bao khách, còn tớ là người phải móc ví trả tiền đúng không?” Chu Úc Đinh lười biếng đi thong thả ở cuối hàng, trông có vẻ không mấy hào hứng với trò này.​”

Triệu Càn Khôn lập tức chắp tay cung kính: “Anh Úc anh minh!”​Nào ngờ đúng lúc này, Ngu Xu bỗng nhiên lên tiếng: “Bố ơi đợt này tụi con vừa thi giữa kỳ xong đấy.

“Cút đi.” Chu Úc Đinh cười mắng một câu, nhưng miệng thì vẫn hào phóng đồng ý: “Đi thôi! Tớ khao thì khao, sợ gì!”​Hu hu, chia bớt một ít não cho tớ với!

“Anh Úc đại khí!”​Chị Di giỏi thật đấy ạ, vừa mới chuyển trường sang mà đã thi được tận 636 điểm rồi, chỉ thấp hơn con có một chút xíu thôi.

“Anh Úc uy vũ!”​Ngay sau đó, cậu bật nhảy cao, đưa cánh tay lên thực hiện cú ném, quả bóng rổ màu cam chuẩn xác không một vết gợn lọt thỏm vào giữa rổ.

“Anh Úc đỉnh của chóp luôn!”​”

…​Các bạn nữ thì rủ nhau bắt cặp đánh cầu lông, còn những ai sức khỏe không tiện vận động thì chọn cách ngồi nghỉ ngơi dưới bóng mát của những hàng cây nhỏ ven sân.

Một nhóm nam sinh vừa nói vừa cười rôm rả kéo nhau đến trước cửa căn tin. 

Lúc này vừa mới tan học nên căn tin đang đông nghẹt người. 

Chu Úc Đinh vừa mới xuất hiện, trong đám đông không biết là ai đã thốt lên một tiếng kinh hô: “Mau nhìn kìa, Thủ khoa toàn khối tới rồi kìa!”​Chu Thiên Tình vừa định gật đầu đồng ý thì bụng lại dấy lên một hồi kêu ục ục liên hồi, cô bạn vội vàng xua tay: “Không kịp nữa rồi, tớ lại phải vào đó một chuyến nữa đây, tớ cảm giác mình sắp bị mất nước đến nơi rồi.

Kể từ sau khi Chu Úc Đinh giành vị trí đứng đầu toàn khối trong kỳ thi giữa kỳ, phòng học lớp 11-1 suýt chút nữa đã biến thành địa điểm du lịch tham quan cho các học sinh lớp khác đến check-in. 

Cứ đến mỗi giờ ra chơi, số lượng nữ sinh đi qua đi lại trước cửa lớp đông gấp đôi so với trước kia, thậm chí còn có cả nam sinh, ngày nào cũng lén lút như ăn trộm đứng rình rập ngoài cửa lớp để nhìn trộm cậu.​Chu Úc Đinh vẫn tiếp tục nhồi bóng, ánh mắt cậu khẽ liếc qua, vô tình bắt gặp dáng ai đó đang đứng dưới bóng cây mát rượi phía xa.

Chu Úc Đinh thì lại ghét nhất mấy chuyện phiền toái này, thế nên giờ giải lao nếu cậu không lên văn phòng giáo viên thì cũng sẽ chạy sang lớp học đội tuyển bồi dưỡng học sinh giỏi, bằng không thì sẽ nằm gục xuống bàn ngủ nướng, rất hiếm khi chịu ló mặt ra ngoài.​” Khương Di vừa chậm rãi chạy vừa th* d*c.

Lúc này, Chu đại thiếu gia lập tức thu lại nụ cười, gương mặt lại bày ra cái vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo như thường ngày.​“Có rắm thì thả nhanh lên.

Bước vào bên trong căn tin, Chu Úc Đinh bảo cả đám cứ tự nhiên chọn đồ, còn mình thì tự tay lấy hai lon Coca, một lon ướp lạnh và một lon để ở nhiệt độ bình thường, sau đó cậu rảo bước đi về phía khu bán đồ ăn vặt, lấy thêm một túi hạt dẻ cười.​Hôm nay Chu Thiên Tình ăn phải đồ ăn bẩn nên bụng dạ có chút vấn đề, suốt cả buổi chiều cô bạn phải chạy vào nhà vệ sinh đến tận ba lần.

Sau khi thanh toán tiền xong xuôi, nhóm nam sinh ai muốn chơi bóng tiếp thì đi chơi bóng, ai muốn đi ăn tối thì đi ăn tối. 

Triệu Càn Khôn bảo phải quay lại lớp lấy điện thoại rồi mới đi ăn, Chu Úc Đinh lười phải leo cầu thang nên quyết định đứng dưới lầu chờ cậu ta.​Nói đoạn, cậu ta vớ ngay lấy ba chiếc bút chì, dựng thẳng lên rồi làm động tác vái lạy Chu Úc Đinh như thắp hương.

Căn tin nằm ngay cạnh sân vận động của trường, Chu Úc Đinh đứng tựa vào dưới một gốc cây ngô đồng. 

Vì vừa mới vận động mạnh xong nên gương mặt cậu vẫn còn vương chút ửng hồng, trên chiếc cổ trắng ngần và vùng yết hầu quyến rũ lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng ướt át.​“Hu hu, nhưng tớ vẫn muốn xem mỹ nữ với soái ca dán dán ngắm trăng cơ…”

Những ngón tay thon dài của cậu cầm lấy lon nước, ngón trỏ hơi dùng lực, một tay bật mở nắp lon Coca mát lạnh phát ra một tiếng “tạch” giòn giã. 

Cậu ngửa cổ uống một hơi hết sạch nửa lon, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn chăm chú nhìn về một hướng cách đó không xa.​“Cút đi.

Hôm nay Chu Thiên Tình ăn phải đồ ăn bẩn nên bụng dạ có chút vấn đề, suốt cả buổi chiều cô bạn phải chạy vào nhà vệ sinh đến tận ba lần.​Triệu Càn Khôn cười hắc hắc.

Ngồi xổm đến mức hai chân tê dại, cô bạn run rẩy bước ra khỏi nhà vệ sinh, vừa nhìn thấy Khương Di liền lập tức lao đến ôm chầm lấy cô: “Hu hu hu… Từ nay về sau tớ thề sẽ không bao giờ ăn mấy quán hàng rong vỉa hè nữa đâu.”​Hai người họ cứ đứng cạnh nhau là bổ mắt cho hội cuồng nhan sắc rồi!

Khương Di đưa tay ra đỡ lấy cô bạn, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng: “Tụi mình đến phòng y tế của trường xin ít thuốc uống đi.”​Khương Di khựng bước chân lại.

Chu Thiên Tình vừa định gật đầu đồng ý thì bụng lại dấy lên một hồi kêu ục ục liên hồi, cô bạn vội vàng xua tay: “Không kịp nữa rồi, tớ lại phải vào đó một chuyến nữa đây, tớ cảm giác mình sắp bị mất nước đến nơi rồi. Thế này đi, cậu chạy qua căn tin mua giúp tớ một chai nước ép táo nhé, tí nữa tớ ra tìm cậu sau.”​Triệu Càn Khôn vốn là người ham vui, liền lớn tiếng kêu gọi: “Đi chung đi cả nhà ơi!

“Được rồi!”​Khương Di lớn ngần này tuổi đầu rồi, chưa từng thấy ai mặt dày, trơ trẽn như cái người này, cô đành liều mình đánh liều một phen, dứt khoát nói: “Tớ muốn mua băng vệ sinh đấy!

Khoảng cách từ đây đến căn tin cũng không quá xa, Khương Di lập tức rảo bước chạy đi, nhưng đi được nửa đường thì bỗng nhiên bị một bóng người chặn lại. 

Chu Úc Đinh với đôi chân dài ngoằng đứng sừng sững trước mặt, bị cậu chặn đường như vậy Khương Di hoàn toàn không có cách nào né tránh nổi!​Làm ơn đi, cái người này có thể đừng nhìn chằm chằm vào mình như thế được không…

Cái người này bị làm sao thế không biết, hôm nay cứ như âm hồn bất tán bám theo mình vậy!​Cô ngồi xổm xuống, nghiêm túc buộc lại dây giày cho thật chặt, thậm chí còn cẩn thận thắt lại cả bên chân còn lại cho chắc chắn.

Khương Di định né sang bên trái để đi vòng qua, Chu Úc Đinh cũng lập tức bước sang bên trái để chặn lại, rõ ràng là cố tình không muốn cho cô đi tiếp.​”

Khóe môi chàng thiếu niên khẽ cong lên một nụ cười tinh nghịch: “Trốn cái gì?”​Câu hỏi ấy giống như một ngõ cụt không lối thoát, Khương Di cứ đi vòng quanh mãi mà chẳng thể nào tìm thấy ánh sáng ở phía cuối con đường.

“Tớ không có trốn, tớ đang vội đi mua đồ mà.”​Khương Di cúi đầu bắt tay vào việc.

Chu Úc Đinh hỏi gặng: “Mua cái gì thế? Nói nghe thử xem nào!”​”

“Mắc gì tớ phải nói cho cậu biết chứ?” Khương Di ngước mắt lên nhìn cậu, gương mặt hầm hầm tức giận trông đáng yêu vô cùng khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra bẹo má một cái.​Sau khi thanh toán tiền xong xuôi, nhóm nam sinh ai muốn chơi bóng tiếp thì đi chơi bóng, ai muốn đi ăn tối thì đi ăn tối.

Chu Úc Đinh mặt dày vô đối, lên tiếng trêu: “Để tớ đi mua hộ cậu cho, ai lại để đại tiểu thư phải tự mình động tay động chân bao giờ!”​Dù sao thì chương trình học trước đây cũng có nhiều điểm khác biệt, hơn nữa đề thi lần này lại thuộc dạng khó, chặng đường phía trước cô vẫn còn rất nhiều không gian để bứt phá.

Khương Di lớn ngần này tuổi đầu rồi, chưa từng thấy ai mặt dày, trơ trẽn như cái người này, cô đành liều mình đánh liều một phen, dứt khoát nói: “Tớ muốn mua băng vệ sinh đấy! Đi đi, cậu đi mua hộ tớ đi! Có biết chọn loại nào không hả?”​“Ngày mai cậu có còn nhớ chăng,

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào trạng thái đóng băng, Chu đại thiếu gia ngây người ra như phao gỗ tại chỗ.​Nói nghe thử xem nào!

Chu Úc Đinh ban đầu thực chất chỉ muốn trêu chọc cô một chút cho vui thôi, nào ngờ đâu độ khó của nhiệm vụ lần này lại được nâng cấp lên mức thượng thừa như vậy. 

Nhưng lời nói đã thốt ra khỏi miệng rồi, nửa đường bỏ cuộc giữa chừng thì hoàn toàn không phải là phong cách của cậu.​Chu Úc Đinh thật sự bó tay với cô gái này, đánh không được mà mắng cũng không xong, bị cô làm nũng một chút là bao nhiêu gai góc, góc cạnh đều bay biến sạch sành sanh.

Im lặng hồi lâu, cậu đưa tay lên gãi gãi sau gáy, vẫn giữ nguyên giọng điệu lạnh lùng, ngầu lòi như cũ mà bảo: “Cũng không phải là không thể, thế cậu nói cho tớ biết phải mua loại nào đi? Có yêu cầu gì đặc biệt không? Mà này, chuyện này cậu tuyệt đối không được hé răng nửa lời với bất kỳ ai đâu đấy!”​Thầy Tề Kiện kích động đập tay xuống bàn: “Cái con bé này, thầy đã bảo rồi mà, Trường Trung học Minh Tín là một trong những ngôi trường đỉnh nhất cả nước, học sinh từ đó bước ra thì làm sao mà kém được.

Thể diện của vua lạnh lùng vô cùng quan trọng đấy nhé!​”

“Phụt —”​Lúc này, Chu Úc Đinh đang đảo bóng liên tục bằng cả hai tay, cậu dùng một động tác giả vô cùng khéo léo để lừa qua sự phòng thủ của Triệu Càn Khôn, rồi dứt khoát đột phá vào vòng trong để lên rổ.

Khương Di cúi đầu, ngay lập tức bật cười thành tiếng vì không nhịn nổi nữa, cô bất lực giải thích: “Lừa cậu thôi, tớ đi mua nước ép táo cho Chu Thiên Tình đấy!”

Nói đoạn, cô định bước đi tiếp, nhưng Chu Úc Đinh nhanh tay lẹ mắt, dứt khoát nhét một món đồ khá nặng vào thẳng trong lòng cô.

Khương Di ngơ ngác nhìn: “Cái gì đây?”

Chu Úc Đinh thong thả đáp: “Coca với hạt dẻ cười đấy.”

“Sao tự dưng lại cho tớ cái này?”

Lúc này đang là khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà dát một màu vàng cam rực rỡ lên khắp khuôn viên trường học, bóng của thiếu niên và thiếu nữ lồng vào nhau, bị ánh mặt trời kéo dài trên nền đất.

Không gian xung quanh yên ắng không một tiếng động, chỉ có cơn gió nhẹ thoảng qua, khẽ khàng thổi tung vạt áo của hai người.

Chu Úc Đinh khẽ mỉm cười, cậu kéo dài giọng điệu lười biếng mà bảo: “Tặng cậu một lon nước rộn rã niềm vui với một túi hạt dẻ cười, mau cười lên một cái xem nào, đừng có suốt ngày bày ra cái bộ mặt ủ rũ như thế nữa!”

Hết chương 17