Chương 14
Hai người đang yêu nhau à?
Khương Di xấu hổ đến mức đầu óc ong ong thành tiếng, đứng chết trân tại chỗ một hồi lâu.
Cô còn đang cân nhắc xem nên giải thích thế nào rằng đây không phải là thư tình, vừa nghe thấy giọng nói phía sau, tay cô run lên một cái, đã đâm lao thì phải theo lao, cô trực tiếp nhét chiếc phong bì màu hồng phấn kia vào tay Chu Úc Đinh.
“Cầm lấy đi, lát nữa tớ giải thích với cậu sau.”
Dứt lời, cô hoảng hốt cắm đầu chạy mất tăm, lúc đi ngang qua Võ Lập còn chẳng buồn chào hỏi lấy một câu.
Võ Lập ngẩn ra: “Anh Úc, cậu làm gì bạn học Tiểu Khương thế?”
Phía sau Võ Lập còn có bạn gái cậu ta đi cùng, hai người họ vốn định lên sân thượng hóng gió, không ngờ lại bắt gặp cậu bạn thân và Khương Di ở đây.
Ngặt một nỗi, hai người này một người thì hoang mang hoảng loạn, một người thì nét mặt cứng đờ, nhìn kiểu gì cũng thấy mờ ám.
Chiếc phong bì màu hồng phấn bị Chu Úc Đinh siết chặt trong lòng bàn tay, suýt nữa thì vò nát. Cậu bất động thanh sắc nhét nó vào túi áo đồng phục, trong lòng dấy lên một nỗi bực bội vô cớ.
“Tớ làm gì được cô ấy chứ, tình cờ gặp nên nói vài câu thôi.” Cậu hời hợt có lệ vài câu qua chuyện, rồi hỏi ngược lại: “Hai người lên đây hẹn hò à?”
Võ Lập ngượng ngùng gãi đầu, cô gái bên cạnh cũng đỏ mặt mỉm cười.
Chu Úc Đinh thu dọn đồ đạc một chút, xua xua tay với hai người, giọng điệu uể oải: “Được rồi, không làm phiền nữa.”
Võ Lập nhìn chằm chằm theo bóng lưng Chu Úc Đinh một lúc, không biết có phải là ảo giác của mình hay không, cậu ta cứ cảm thấy vành tai của Chu Úc Đinh hình như đỏ hơn bình thường một chút…
Từ sân thượng đi xuống, Chu Úc Đinh bắt gặp Khương Di đang đứng đợi ở góc cầu thang.
Khương Di sợ cậu hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Cái đó thực sự không phải là thư tình đâu, là hợp đồng đấy. Hôm nọ tớ vô tình nghe thấy lời cậu nói với Phương Duy Tiêu, nên mới…”
Khương Di giải thích một hồi, sau đó còn bảo đảm: “Cậu yên tâm đi, tớ tuyệt đối không có ý nghĩ không an phận nào đối với cậu đâu.”
Biểu cảm của Chu Úc Đinh từ đầu đến cuối vẫn nhạt nhòa như cũ, cậu khẽ bật cười một tiếng: “Đến mức đó sao, tớ đã nói gì đâu.”
Trong lòng cậu không kìm được mà dấy lên một cảm giác buồn cười, cô nàng đại tiểu thư này sao mà dễ lừa thế không biết, người ta nói cái gì cũng tin sái cổ, cô không nghe ra những lời cậu nói với Phương Duy Tiêu hoàn toàn là bịa chuyện à?
Chu Úc Đinh lần đầu tiên cảm thấy, con gái quả thực là một sinh vật rất đáng yêu.
Dĩ nhiên, chỉ giới hạn trong khoảnh khắc này, và với người trước mặt này thôi.Khương Vũ căn bản là không tin nổi.
Chu đại thiếu gia móc chiếc phong bì ra giũ giũ, lười biếng nói: “Được rồi, hợp đồng… tớ nhận.””
Tiết tự học buổi tối ngày thứ Sáu, bầu không khí trong tòa nhà Tri Hành ngập tràn một sự nôn nao.
Đây đại khái là căn bệnh chung của mọi ngôi trường, trước ngày nghỉ, người của học sinh tuy còn ngồi trong lớp nhưng tâm trí thì đã bay đi đâu từ lâu rồi.…
Chu Úc Đinh đang vùi đầu giải một bài toán thi đấu, chiếc bút bi xoay tít mù trên đầu ngón tay cậu, thẳng cho đến khi Triệu Càn Khôn dùng tay đẩy cậu một cái: “Mượn điện thoại chơi game tí đi, máy tớ hết pin rồi.””
“Trong túi áo đồng phục đấy, tự lấy đi.”” Chu Úc Đinh nhún nhún vai.
Triệu Càn Khôn chắp tay vái cậu một cái, bộ dạng vô cùng nịnh nọt: “Tuân lệnh, cảm ơn anh Úc.”Hơn nữa ngày thường hắn lại hay gây thù chuốc oán với nhiều người, nên không ít kẻ được dịp cười nhạo hắn thối mũi.
Dứt lời, cậu ta liền thò tay vào túi áo Chu Úc Đinh mò mẫm, cái mò này lại lôi ra một thứ không tầm thường chút nào.”
Triệu Càn Khôn trố mắt nhìn chiếc phong bì màu hồng phấn: “Đù, cậu lại nhận được thư tình à!”】
Giọng cậu ta không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai Khương Di. Da đầu cô bỗng căng căng ra, ngòi bút đang viết bài tập Vật lý liền bị lệch một đường công thức. Khương Di một mặt dùng bút xóa để sửa lại, một mặt cẩn thận lén liếc mắt nhìn lên.Cả hai người đều không mang theo ô, Khương Di đang định bảo hay là tìm một chỗ nào đó để trú mưa, chưa kịp mở miệng thì cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy.
“Trời đất ơi, lần này là ai tặng thế, mấy cái hình trái tim lấp lánh này sắp làm mù mắt tớ rồi.”Trên mặt Triệu Càn Khôn hiện rõ hai chữ: “Éo tin.
Chu Úc Đinh nhanh tay giật phắt lại, nhét ngược vào trong cặp sách. Lúc quay đầu lại, cậu nhàn nhạt quét mắt nhìn Khương Di một cái đầy ẩn ý.Lúc đi đến cổng trường, cô nhận được một tin nhắn.
Chỉ vì cái liếc mắt đó của cậu mà tim Khương Di lại đập nhanh thêm vài phần.Cậu đứng thẳng người dậy, hất hất cằm về phía Khương Vũ: “Tôi thắng rồi nhé, không cách nào khác, thực lực của tôi chính là mạnh như thế đấy!
Chu Úc Đinh xoay cây bút, giọng điệu hờ hững nói: “Không phải thư tình.”π không nói đạo lý: 【Có gì khác nhau sao?
Triệu Càn Khôn làm sao mà tin cho nổi, hạ thấp giọng bảo: “Cậu lừa con nít ba tuổi đấy à. Không phải chứ anh Úc, tớ thấy bức thư tình này cậu giữ kỹ như báu vật ấy, mấy bức trước đây có thấy cậu nhét vào cặp bao giờ đâu.””Cậu cứ bốc phét đi!
Là bạn thân nối khố từ nhỏ đến lớn, Triệu Càn Khôn biết rõ Chu Úc Đinh được các bạn nữ chào đón đến mức nào.
Từ tiểu học đến cấp ba, số thư tình vị đại thiếu gia này nhận được phải gọi là mỏi cả tay, các dịp lễ tết thì khỏi phải nói, quà cáp với chocolate có thể xếp đầy vài chiếc xe tải.Chú Lưu nhìn qua kính chiếu hậu: “Tiểu Xu, nói ít lại đi cháu.
Nhưng Chu Úc Đinh xưa nay luôn lạnh lùng, chẳng có chút tế bào yêu đương nào, thư tình với quà cáp thường sẽ bị cậu trả lại ngay tại chỗ, có những thứ thực sự không trả lại được thì chỉ đành vứt xó cho bám bụi ở chiếc tủ cá nhân phía sau lớp học.Tìm lại được bức ảnh đánh mất, lại còn giải quyết xong một rắc rối lớn, buổi tối về đến nhà, Khương Di đã đăng một dòng trạng thái lên không gian QQ.
Đây là lần đầu tiên Triệu Càn Khôn thấy cậu nhét thư tình vào cặp sách, cứ như sợ người khác nhìn thấy không bằng, cậu ta nhạy bén ngửi thấy một mùi vị khác thường, trêu chọc: “Thế nào, bên trong bức thư tình này có giấu vàng à?”Khương Di lúc này mới nhẹ lòng được vài phần, thế nhưng sự yên tâm của cô chưa duy trì nổi một phút.
“Biến đi.” Chu Úc Đinh mắng yêu một tiếng, quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng đến tột độ của Khương Di, cậu lại bắt đầu nổi hứng trêu chọc cô, cố ý nhấn mạnh: “Đã bảo không phải thư tình rồi.”Khương Di cắn môi, vùi đầu xuống thật thấp.
“Thế thì là cái gì?” Ngoại trừ thư tình ra, Triệu Càn Khôn thực sự không thể nghĩ ra thứ gì khác cần phải dùng đến một chiếc phong bì màu hồng phấn cả.”
Chu Úc Đinh thong thả ung dung thốt ra bốn chữ: “Hợp đồng lao động.”Qua nửa tiếng sau, cậu lại gửi: 【Vẫn còn giận à?
Trên mặt Triệu Càn Khôn hiện rõ hai chữ: “Éo tin.”Nghe xong lời này, sắc mặt Khương Di càng thêm khó coi, cô thực sự đang sợ hãi.
“Cậu cứ bốc phét đi! Hợp đồng lao động cái rắm, với gia thế của cậu mà thèm đi làm thuê cho người ta chắc? Cậu bảo đây là hợp đồng bao nuôi thì nghe còn có lý hơn đấy.”May mà lên trường nghề, ở ngôi trường mới không ai nhắc lại chuyện xưa nữa, nào ngờ lần này hắn mới chỉ định tán một cô em thôi mà lại trúng ngay vào lớp của Chu Úc Đinh!
Động tác xoay bút của Chu Úc Đinh bỗng khựng lại, khóe môi khẽ cong lên: “Hiểu theo cách đó hình như cũng đúng, vậy thì cứ coi là hợp đồng bao nuôi đi!””
Triệu Càn Khôn: “!!!”Đây không phải là lần đầu tiên Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh mặc thường phục, nhưng cô không thể không thừa nhận, có một khoảnh khắc cô vẫn bị diện mạo của người trước mặt làm cho kinh diễm.
Khương Di: “…””Không, áo khoác của tớ chống nước, không sao đâu.
Ngay cả Hàn Dật vốn đang cắm mặt chơi game, và Võ Lập đang nhắn tin WeChat với bạn gái bên cạnh cũng đồng loạt dừng mọi động tác, đồng thanh quay ngoắt đầu nhìn sang, biểu cảm giống hệt như đúc từ một khuôn ra, tất cả đều bị sốc toàn tập.Ấy vậy mà đương sự Chu Úc Đinh lại bình tĩnh vô cùng, bất động thanh sắc nhướng mày một cái, nhàn nhã cầm bút lên tiếp tục giải đề.
Ấy vậy mà đương sự Chu Úc Đinh lại bình tĩnh vô cùng, bất động thanh sắc nhướng mày một cái, nhàn nhã cầm bút lên tiếp tục giải đề.Triệu Càn Khôn làm sao mà tin cho nổi, hạ thấp giọng bảo: “Cậu lừa con nít ba tuổi đấy à.
Mấy người xung quanh lập tức nổ tung, cái miệng không ngừng oang oang:Khương Di: “Thế sao cậu chẳng chịu nghe lời tớ nói gì hết vậy?
“Trách không được lại dùng phong bì màu hồng phấn để bọc, tớ đã bảo mục đích không trong sáng mà!”Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, áp màn hình vào sát bên người, sợ Chu Úc Đinh phát hiện ra bức ảnh cô vừa chụp lén cậu trong máy.
“Đù đù đù, đứa nào không biết trời cao đất dày mà dám bao nuôi cậu thế, ra giá bao nhiêu hả? Cô ấy không biết cậu có một công ty luật trị giá trên trời đang chờ thừa kế à?”Đường về nhà vẫn yên ắng như mọi khi, Ngu Xu có kiếm chuyện vài lần nhưng Khương Di đều vặn âm lượng tai nghe thật lớn, tựa đầu vào cửa sổ xe nhắm mắt dưỡng thần, xem như không nghe không thấy.
Chu Úc Đinh cười vô cùng lưu manh: “Ai mà chê mình nhiều tiền bao giờ?”Không ăn gừng: 【Tất nhiên là khác nhau rồi, một cái là hợp pháp, một cái là phạm pháp đấy.
“Thói đời ngày nay đổi thay quá, đù, tớ cũng muốn được bớt đi 20 năm phấn đấu.”Chu Úc Đinh không nhanh không chậm phun ra hai chữ: “Kim chủ.
“Mẹ kiếp, phú bà nào mà bao được anh Úc thế? Cô ấy còn thiếu tài xế không? Hoặc là quét rác cũng được!””
…”
Mấy nam sinh cười nói hỉ hả, tuy trong lòng biết rõ có thành phần nói đùa ở trong đó, nhưng bản thân “phú bà” Khương Di thì đã căng thẳng đến mức sắp thiếu oxy rồi. Cô hận không thể ngay lập tức có một cái lỗ dưới chân để chui tọt xuống trốn tránh đầu sóng ngọn gió.Đừng nhìn Chu Úc Đinh ngày thường lúc nào cũng có vẻ cà lơ phất phơ, không mặn mà với việc học, thực ra hiệu suất học tập của người này cao đến đáng sợ.
Cái tên Chu Úc Đinh này bị làm sao thế không biết, rõ ràng là một bản hợp đồng lao động không thể đứng đắn hơn, qua miệng cậu một cái liền biến thành một loại giao dịch tiền bạc mờ ám không thể để ai biết.”
Khương Di cắn môi, vùi đầu xuống thật thấp. May mắn là trong mắt đám người này, cô luôn là người có tính cách lầm lì, yên lặng, nên lúc này cũng chẳng ai chú ý đến sự bất thường của cô.Còn chưa kịp đi ra khỏi con ngõ nhỏ, thời tiết bỗng nhiên thay đổi đột ngột, trời đổ mưa tầm tã.
Mãi cho đến khi ngoài hành lang truyền đến tiếng thầy chủ nhiệm giáo dục đang la mắng lớp khác, xung quanh mới một lần nữa yên tĩnh trở lại.Hoặc là quét rác cũng được!
Khương Di gục mặt xuống bàn, vành tai đỏ bừng lên. Bàn tay cầm bút của cô có chút run rẩy, thực sự tức không chịu nổi, cô dứt khoát mò điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Chu Úc Đinh.”Xa quá.
Không ăn gừng:Khương Di xem điện thoại một chút, hiện tại mới có ba giờ rưỡi chiều, ăn cơm tối hình như đúng là hơi sớm thật, cô lại đề xuất: “Vậy tụi mình đi uống cà phê nhé? 【Cậu đừng có nói lung tung được không, đó rõ ràng là hợp đồng lao động, giấy trắng mực đen viết rành rành ra đấy.】Mặt trời đã lên cao nhưng nhiệt độ vẫn chưa tăng lên là bao, lúc này cũng sắp đến giờ trưa nên Khương Di tìm một quán nhỏ ăn cơm trưa, ăn xong cô còn đóng gói thêm một phần nữa.
π không nói đạo lý:Nhưng đã cá cược thì phải chấp nhận thua cuộc, đó là thiên tính đã ăn sâu vào xương tủy của những người trẻ tuổi. 【Có gì khác nhau sao?】Cái thằng nhóc có bộ dạng ngông nghênh thế này mà cũng chịu nhận người khác làm đại ca sao?
Khương Di nghẹn họng, bực bội gõ phím cạch cạch:Đúng rồi, bức ảnh đó bên trên chụp cái gì thế?
Không ăn gừng:Còn về nguyên nhân sợ hãi, Khương Vũ cảm thấy hoàn toàn là do cái tên khốn kiếp Chu Úc Đinh này quá hiểu rõ cách để nắm thóp người khác. 【Tất nhiên là khác nhau rồi, một cái là hợp pháp, một cái là phạm pháp đấy.】Khương Di cảm kích gật đầu: “Ừm, tớ biết rồi.
π không nói đạo lý:Nhân vật hay là phong cảnh? 【Chẳng phải chính cậu là người nói muốn bao tớ trước đó sao?】”
Không ăn gừng:Mấy nam sinh cười nói hỉ hả, tuy trong lòng biết rõ có thành phần nói đùa ở trong đó, nhưng bản thân “phú bà” Khương Di thì đã căng thẳng đến mức sắp thiếu oxy rồi. 【Tớ bảo bao là bao thầu công việc, chứ không phải bao nuôi!】Ngay cả Hàn Dật vốn đang cắm mặt chơi game, và Võ Lập đang nhắn tin WeChat với bạn gái bên cạnh cũng đồng loạt dừng mọi động tác, đồng thanh quay ngoắt đầu nhìn sang, biểu cảm giống hệt như đúc từ một khuôn ra, tất cả đều bị sốc toàn tập.
π không nói đạo lý:Chẳng mấy chốc đã đến ngày chủ nhật, Khương Di dậy từ rất sớm, cô đã xin nghỉ trước với giáo viên dạy kèm. 【Được rồi, tớ không nói ra ngoài đâu, trêu cậu chút thôi.】Cậu bắt nạt con gái nhà người ta, chuyện này dù thế nào cũng phải có một lời giải thích thỏa đáng.
Khương Di lúc này mới nhẹ lòng được vài phần, thế nhưng sự yên tâm của cô chưa duy trì nổi một phút.”
Triệu Càn Khôn thấy Chu Úc Đinh giấu điện thoại dưới cuốn sách để gõ chữ, tặc lưỡi tỏ vẻ lạ lùng.”
Đừng nhìn Chu Úc Đinh ngày thường lúc nào cũng có vẻ cà lơ phất phơ, không mặn mà với việc học, thực ra hiệu suất học tập của người này cao đến đáng sợ.
Cậu sẽ vạch ra mục tiêu rõ ràng cho từng khoảng thời gian, chẳng hạn như giải bao nhiêu đề, hoàn thành củng cố bao nhiêu kiến thức, hơn nữa tính tự giác lại cực cao, quản lý thời gian chính xác đến mức b**n th**.
Cho nên cậu rất hiếm khi dùng điện thoại ở trường, trừ khi là liên lạc với bà ngoại và mẹ.”
Một người như vậy, Triệu Càn Khôn không ngờ có ngày lại ôm khư khư cái điện thoại trong giờ tự học, liền cười hỏi: “Nhắn tin cho ai thế?””Bố ơi, con sai rồi!
Chu Úc Đinh không nhanh không chậm phun ra hai chữ: “Kim chủ.”Khương Di và Chu Úc Đinh đợi một lát mới nhìn thấy Khương Vũ cùng bốn nam sinh tóc nhuộm vàng hoe vừa ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ quán nét, mấy tên đó vừa chửi bới om sòm vừa kéo nhau đi vào một quán bida.
Khương Di: “…”Không ăn gừng: 【Tớ bảo bao là bao thầu công việc, chứ không phải bao nuôi!
Trái tim vừa mới thả lỏng lại một lần nữa bị treo ngược lên cao, lần này cô thực sự tức điên lên rồi, nhưng lại chẳng dám làm gì lớn chuyện, chỉ có thể ấm ức mở không gian QQ ra đăng một dòng trạng thái.】
【 Ngày 21 tháng 10 năm 2016, 20 giờ 55 phútChu Úc Đinh nghe thấy tiếng thở của cô có chút dồn dập, khẽ nghiêng đầu nhìn qua một cái, thần sắc tự nhiên nói: “Khu vực xung quanh đây có nhiều trường nghề, lại nằm sát cạnh khu làng trong phố nên ngày thường rất lộn xộn, cậu tốt nhất là nên ít tới đây thôi.
Cứu mạng với, zyt thực sự là phiền chết đi được á á á á á!】”
Trầy trật mãi mới chịu đựng được đến khi tiếng chuông tan học vang lên, Khương Di lập tức thu dọn đồ đạc ra về.
Lúc đi đến cổng trường, cô nhận được một tin nhắn.Khương Di nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của cậu một lúc, gõ chữ trả lời: 【Tớ không có giận đâu.
Tin nhắn đến từ đài phát thanh của trường, thông báo rằng cô đã thông qua vòng khảo hạch của chuyên mục “Dạo bước Bể văn”, tuần sau có thể đến đài phát thanh báo danh để làm quen với môi trường trước khi bắt đầu phát thanh chính thức.Chỉ cần cậu bước chân lên đấu trường của số phận, mọi người liền tin tưởng chắc chắn rằng cậu sẽ luôn là người chiến thắng đến cuối cùng.
Khương Di ôm lấy chiếc điện thoại mỉm cười, tuần này vì chuyện của Khương Vũ mà cô cứ luôn nơm nớp lo sợ, việc trúng tuyển vào đài phát thanh coi như là một tin vui hiếm hoi.Động tác xoay bút của Chu Úc Đinh bỗng khựng lại, khóe môi khẽ cong lên: “Hiểu theo cách đó hình như cũng đúng, vậy thì cứ coi là hợp đồng bao nuôi đi!
Xe của chú Lưu đã đỗ ở ngay phía trước, Khương Di đang định bước qua thì bỗng nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.”
“Bạn học Khương Di.”” Chu Úc Đinh kéo cô sang một bên.
Khương Di quay đầu lại, nhìn thấy một nam sinh cao cao gầy gầy, đeo một chiếc kính gọng đen mảnh, trông rất dịu dàng ôn hòa.Lấy gậy ông đập lưng ông, chẳng có cách nào làm tổn thương lòng tự trọng của hắn hơn thế này.
Trong lúc cô đang quan sát, nam sinh đã bước tới, cười nói: “Chào cậu, tớ là Kỳ Tử Thành, học lớp 11-5, lần trước ở vòng phỏng vấn của đài phát thanh tụi mình có gặp nhau rồi.”Khương Vũ giật nảy mình, tàn thuốc kèm theo đốm lửa rơi rụng trúng tay làm hắn bị bỏng một cái.
Đợi người đó lại gần, Khương Di mới nhận ra cậu ta.là chị em sao?
Hôm phỏng vấn hai người là đối thủ cạnh tranh của nhau, Khương Di nhớ Kỳ Tử Thành ở phần thi ngoại ngữ thứ ba đã nói tiếng Ả Rập. Bởi vì thứ tiếng này không mấy phổ biến nên lúc đó cô còn có chút kinh ngạc.Nghĩ đến lát nữa phải đối mặt với đám người Khương Vũ, Khương Di căng thẳng đến mức nuốt nước miếng, thành thật nói: “Ăn no một chút đi, nếu không lát nữa đánh nhau cậu lại không có sức thì biết làm thế nào.
Kỳ Tử Thành khá tự nhiên, nói: “Nghe nói cậu đã trúng tuyển rồi, chúc mừng nhé. Tiếng Anh và tiếng Pháp của cậu thực sự rất cừ.””
“Cảm ơn cậu.” Khương Di thoải mái, rộng rãi đáp lại: “Tiếng Ả Rập của cậu cũng rất ấn tượng, đúng rồi cậu có trúng tuyển không?”Từ nay con không dám nữa!
Kỳ Tử Thành sờ sờ đầu: “Không, tiếng Anh của tớ hơi bình thường, nhưng tớ rất mong chờ vào chuyên mục “Dạo bước Bể văn” vào mỗi buổi trưa sau này đấy.”Sau khi ăn cơm xong, Khương Di dẫn đường, hai người nhanh chóng đi đến địa điểm đã hẹn.
Hai người chưa nói được mấy câu thì một vị khách không mời mà đến đã xen vào.
Ngu Xu từ đằng xa đã nhìn thấy Khương Di đang nói chuyện với một nam sinh, nhìn kỹ lại thì ra là hotboy của lớp 5.”Đắng lắm, không muốn uống.
Ngu Xu ở trường có nhân duyên khá tốt, quen biết rất nhiều người ở các lớp khác nhau.
Cô ta bước tới, cười nói xen vào câu chuyện: “Hi, hotboy Kỳ, đang tán gái đấy à?””Lại ăn nữa à?
“Đừng nói bậy chứ.” Kỳ Tử Thành có chút ngượng ngùng: “Trước đó ở buổi phỏng vấn đài phát thanh tớ có quen biết Khương Di, nghe nói cậu ấy trúng tuyển nên tớ đến chúc mừng thôi.”Nhưng Chu Úc Đinh từ lúc biết chuyện này cho đến giờ vẫn không hỏi thêm một lời nào, cậu chỉ chuyên tâm vào việc giải quyết vấn đề giúp cô.
Ngu Xu “ồ” lên một tiếng: “Ra là vậy, thế thì chị gái tớ cũng giỏi gớm nhỉ.””
Kỳ Tử Thành kinh ngạc: “Hai người… là chị em sao?”Đúng là xui xẻo thấu trời mà.
“Không phải ruột thịt… Cậu ấy đang ở nhờ nhà tớ…””
Sắc mặt Khương Di lập tức lạnh đi, cô lạnh lùng ngắt lời: “Chúng tôi không có quan hệ gì cả.””
Nói xong, cô liền quay người bỏ đi, đi thẳng lên xe ô tô.”
Từ đằng xa, cô vẫn nhìn thấy Ngu Xu và Kỳ Tử Thành đang nói chuyện gì đó, có vẻ như đang giải thích về mối quan hệ của hai người, Kỳ Tử Thành thì cứ liên tục hướng mắt nhìn về phía chiếc xe bên này.Khương Di nghĩ ngợi một lát, rồi trả lời: 【Không có gì đâu chị, chỉ là một người bạn học bình thường thôi ạ.
Cảm nhận được Khương Di đang không vui, chú Lưu hỏi cô có chuyện gì, Khương Di lắc đầu rồi đeo tai nghe vào.”Ngọt quá.
Đường về nhà vẫn yên ắng như mọi khi, Ngu Xu có kiếm chuyện vài lần nhưng Khương Di đều vặn âm lượng tai nghe thật lớn, tựa đầu vào cửa sổ xe nhắm mắt dưỡng thần, xem như không nghe không thấy.”Kỹ thuật đánh bida của Khương Vũ kém quá đi mất!
Sau đó, tự Ngu Xu cũng cảm thấy mất hứng, bèn xì một tiếng: “Cũng đúng, dân trường quốc tế các người ra ngoài thì toàn thích mấy cái câu lạc bộ với nhóm sở thích kiểu này, cậu vào được đài phát thanh cũng chẳng có gì lạ. Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở cậu một câu, trường công lập lấy việc học làm chính, đừng để đến lúc có kết quả thi cử lại không dám nhìn vào mắt ai.”Triệu Càn Khôn chắp tay vái cậu một cái, bộ dạng vô cùng nịnh nọt: “Tuân lệnh, cảm ơn anh Úc.
Chú Lưu nhìn qua kính chiếu hậu: “Tiểu Xu, nói ít lại đi cháu.””
…”Cái đệt, hack game à!
Khai giảng đã được gần hai tháng, việc Khương Di tranh thủ bổ sung các lỗ hổng kiến thức rốt cuộc cũng có hiệu quả.
Dạo gần đây cô cảm thấy việc làm bài tập rõ ràng đã nhẹ nhàng hơn nhiều, các câu hỏi cơ bản đều có thể làm đúng, các câu hỏi có độ khó trung bình nếu chịu khó suy nghĩ và tính toán kỹ thì cũng có thể đạt điểm tối đa, nhưng những câu hỏi nâng cao thì lại có chút hóc búa, cô chỉ có thể lấy được một phần ba số điểm, đặc biệt là các bài toán lớn môn Vật lý.Nhìn thấy bầu không khí có vẻ không ổn, mấy tên đàn em của Khương Vũ liền xông lên vây quanh.
Học bài đến hơn một giờ sáng mới lên giường nằm, Khương Di theo thói quen mở điện thoại ra.
Mấy tiếng trước Khương Vũ lại nhắn tin quấy rầy cô, Khương Di phải kiên nhẫn lắm mới không chặn số hắn.Triệu Càn Khôn: “!!!
Chu Úc Đinh cũng có gửi tin nhắn cho cô: 【Trưa chủ nhật đợi tớ ở trạm tàu điện ngầm đường Hà Hải.】”
Qua nửa tiếng sau, cậu lại gửi: 【Vẫn còn giận à?】】
Và một phút trước: 【Xin lỗi nhé, thực sự là trêu cậu chút thôi.】”
Khương Di “phì” một tiếng bật cười, cô cũng đâu có thực sự tức giận, chỉ là cảm thấy cái tên Chu Úc Đinh này lắm lúc thật sự rất đáng ghét, biết rõ cô nhát gan mà cứ một mực trêu chọc. Ngặt một nỗi da mặt cô mỏng, lần nào cũng không làm gì được cậu.”
Khương Di nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của cậu một lúc, gõ chữ trả lời: 【Tớ không có giận đâu. Chủ nhật gặp nhé, còn nữa, cảm ơn cậu vì đã đồng ý giúp tớ, thực sự cảm ơn cậu rất nhiều.】”
Tại thành phố xa lạ này cô không người thân thích, nếu không có Chu Úc Đinh, Khương Di thực sự không biết phải tìm ai giúp đỡ.
Tuy chưa biết Chu Úc Đinh có giải quyết được vấn đề hay không, nhưng cứ thử một chuyến xem sao, nếu không được thì báo cảnh sát, cùng lắm thì chuyện làm rùm beng lên tai Khương Hạo Thành và Chương Tịnh thì cũng chịu thôi.Tính ra thì Khương Vũ và Chu Úc Đinh mới chỉ gặp nhau vài lần, nhưng chỉ vài lần đó thôi không những để lại ấn tượng sâu sắc mà còn làm cho hắn vô cùng sợ hãi.
Thời gian đã muộn, Khương Di định cất điện thoại đi thì không ngờ phần mềm QQ lại hiển thị thông báo có tin nhắn chưa đọc.
Cô bấm vào xem, hóa ra là Hứa Tri Nhiên vừa mới thả tim và bình luận vào dòng trạng thái của cô một phút trước.Khương Vũ thật sự là cạn lời, hai cái người này yêu nhau thì cứ yêu nhau đi, lại còn bày đặt chạy đến trước mặt hắn để phát cơm chó nữa chứ.
Hứa Tri Nhiên:” 【Em gái, cái tên zyt kia là ai thế? Thấy em mắng nó hai lần rồi, thực sự đáng ghét đến thế sao? Hay là để chị tìm người dạy cho nó một bài học nhé?】】
Hứa Tri Nhiên sau khi bất hòa với Chương Tịnh, thực ra vẫn luôn giữ liên lạc với Khương Di. Mối quan hệ của hai chị em từ nhỏ đến lớn rất tốt, luôn chung một chăn nói những lời thì thầm to nhỏ.Chu Úc Đinh từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh vô cùng, cứ như thể việc thắng trận đấu này chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng để tâm đến.
Khương Di nghĩ ngợi một lát, rồi trả lời: 【Không có gì đâu chị, chỉ là một người bạn học bình thường thôi ạ.】”
Đêm muộn, hai chị em lại tâm sự thêm vài lời tâm tình, chúc nhau ngủ ngon rồi ai nấy chìm vào giấc ngủ.Bên trong quán bida không được rộng rãi cho lắm, những người đến đây chơi vừa đánh bida vừa hút thuốc lá nhả khói mù mịt, thỉnh thoảng lại văng ra vài câu nói tục tĩu, điển hình là hang ổ của đám thanh niên lêu lổng.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày chủ nhật, Khương Di dậy từ rất sớm, cô đã xin nghỉ trước với giáo viên dạy kèm.
Ở trong phòng ôn tập một lát các bài thơ từ, tầm mười giờ cô bắt xe taxi đi đến trạm tàu điện ngầm đường Hà Hải.Triệu Càn Khôn trố mắt nhìn chiếc phong bì màu hồng phấn: “Đù, cậu lại nhận được thư tình à!
Hôm nay cô mặc một chiếc quần jean ống đứng đơn giản, tôn lên đôi chân vừa dài vừa thẳng, thân trên là một chiếc áo khoác lót nhung màu xanh sương mù, sắc màu này càng làm tăng thêm vài phần khí chất yên ả, mềm mại cho cô.Khương Di nghe bập bõm được vài câu, không mấy hiểu ý của họ lắm.
Mặt trời đã lên cao nhưng nhiệt độ vẫn chưa tăng lên là bao, lúc này cũng sắp đến giờ trưa nên Khương Di tìm một quán nhỏ ăn cơm trưa, ăn xong cô còn đóng gói thêm một phần nữa.” Chu Úc Đinh nói.
Đợi ở khu vực nghỉ ngơi trước cửa trạm tàu điện ngầm một lúc, một bóng dáng quen thuộc rốt cuộc cũng chậm rãi bước tới.Chu Úc Đinh cũng có gửi tin nhắn cho cô: 【Trưa chủ nhật đợi tớ ở trạm tàu điện ngầm đường Hà Hải.
Đây không phải là lần đầu tiên Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh mặc thường phục, nhưng cô không thể không thừa nhận, có một khoảnh khắc cô vẫn bị diện mạo của người trước mặt làm cho kinh diễm.Một chi tiết nhỏ nhặt như vậy thôi nhưng hình như sự hiểu biết của Khương Di về cậu lại tăng thêm vài phần.
Thiếu niên có vóc dáng cao ráo, đĩnh đạc, mặc một chiếc quần thể thao màu đen, phối cùng một chiếc áo thun trắng bên trong áo khoác bóng chày mang phong cách Mỹ, những bộ quần áo bình thường khoác lên người cậu lại trở nên vô cùng nổi bật.”Thế uống trà sữa nhé?
Vừa ra khỏi cửa ga tàu điện ngầm nhìn thấy Khương Di, cậu đút hai tay vào túi quần lười biếng rảo bước về phía này, Khương Di nghe thấy hai bạn nữ bên cạnh đang nhỏ giọng bàn tán:Cô thừa nhận bản thân ít nhiều gì cũng có chút cuồng nhan sắc, lại còn cuồng cả những đôi tay đẹp nữa, vừa rồi cô quả thực đã bị động tác cúi người đánh bóng của Chu Úc Đinh làm cho mê mẩn mất rồi.
“Oa đù, trai đẹp cấp ba ngoài đời thực kìa, đỡ tớ cái, tớ sắp bị cái gương mặt kia làm cho ngất xỉu vì đẹp trai rồi.”Da đầu cô bỗng căng căng ra, ngòi bút đang viết bài tập Vật lý liền bị lệch một đường công thức.
“Quả nhiên, nam sinh cấp ba và học sinh nam cấp ba là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau mà, trường mình sao không có anh chàng nào đẹp trai thế này nhỉ.””
“Có nên ra xin WeChat không ta!””
…”
Khương Di nghe bập bõm được vài câu, không mấy hiểu ý của họ lắm.
“Nam sinh cấp ba” và “học sinh nam cấp ba” thì có gì khác nhau sao? Cô dựa theo tư duy của mình mà suy đoán một chút, đại khái là sự khác biệt giữa đẹp trai và không đẹp trai mà thôi.Các cửa hàng quanh khu này khá thưa thớt, may mắn thay có một hiệu sách vẫn đang mở cửa.
Trong lúc cô đang nghĩ ngợi lung tung, “nam sinh cấp ba” kia đã đi đến bên cạnh cô.”
“Đi thôi, dẫn đường đi.” Chu Úc Đinh nói.Dĩ nhiên, nếu như cậu có thể bớt nói mấy lời kỳ kỳ quái quái để trêu chọc cô làm niềm vui thì sẽ còn tốt hơn nhiều nữa.
Khương Di: “Không vội, cậu đã ăn trưa chưa? Tớ có đóng gói một phần cơm thịt nướng này, ăn xong rồi tụi mình hẵng đi.”…
Khương Di đưa phần cơm thịt nướng cho cậu, Chu Úc Đinh cũng không tiện khách sáo thêm, vừa bóc hộp đồ ăn vừa hỏi: “Sao lại mời tớ ăn cơm nữa rồi?”Khương Di: “Không vội, cậu đã ăn trưa chưa?
Nghĩ đến lát nữa phải đối mặt với đám người Khương Vũ, Khương Di căng thẳng đến mức nuốt nước miếng, thành thật nói: “Ăn no một chút đi, nếu không lát nữa đánh nhau cậu lại không có sức thì biết làm thế nào.”Động tác này làm cho các khớp ngón tay của cậu gồ lên hướng về phía trước, để lộ rõ những đốt ngón tay thon dài gầy guộc.
“Ai bảo là phải đánh nhau?”Trái tim vừa mới thả lỏng lại một lần nữa bị treo ngược lên cao, lần này cô thực sự tức điên lên rồi, nhưng lại chẳng dám làm gì lớn chuyện, chỉ có thể ấm ức mở không gian QQ ra đăng một dòng trạng thái.
Khương Di ngẩn ra: “Không đánh sao? Thế… thế thì quy trình diễn ra như thế nào?”Tiếng Anh và tiếng Pháp của cậu thực sự rất cừ.
Loại chuyện này Khương Di thực sự không có chút kinh nghiệm nào cả, cô xem trên phim ảnh thấy mấy đại ca xã hội đi tìm người tính sổ trước tiên đều phải ăn uống no say, mang theo hàng nóng rồi mới đi.Cậu ấy đang ở nhờ nhà tớ…
Chu Úc Đinh bật cười: “Không cần thiết, xã hội pháp trị rồi, người văn minh không dùng nắm đấm.”Hồi cấp hai, Khương Vũ là đại ca trường Thực Nghiệm, cậy nhà có tiền có thế nên giáo viên cũng chẳng dám quản, đánh nhau trấn lột tiền toàn làm mấy chuyện xấu xa.
Khương Di muốn nói, Khương Vũ cùng đám đàn em của hắn nhìn chẳng giống người văn minh chút nào, nhưng chuyện đã đến nước này, hình như ngoại trừ việc tin tưởng Chu Úc Đinh ra cô cũng chẳng còn cách nào khác.Giọng cậu ta không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai Khương Di.
Sau khi ăn cơm xong, Khương Di dẫn đường, hai người nhanh chóng đi đến địa điểm đã hẹn.
Con ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu, bừa bãi và lộn xộn như cũ, có lẽ đối với cư dân quanh đây thì giờ này vẫn còn sớm, rất nhiều cửa hàng vẫn còn đóng cửa im lìm.”
Khương Di và Chu Úc Đinh đợi một lát mới nhìn thấy Khương Vũ cùng bốn nam sinh tóc nhuộm vàng hoe vừa ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ quán nét, mấy tên đó vừa chửi bới om sòm vừa kéo nhau đi vào một quán bida.”Đi thôi, dẫn đường đi.
Mục tiêu đã xuất hiện, Khương Di lén nhìn sang Chu Úc Đinh bên cạnh, thấy cậu đang lạnh mặt khởi động khớp cổ tay.Khương Di quay đầu lại, nhìn thấy một nam sinh cao cao gầy gầy, đeo một chiếc kính gọng đen mảnh, trông rất dịu dàng ôn hòa.
Chu Úc Đinh bảo: “Đứng đây đợi đi, tớ đi là được rồi.””Trời đất ơi, lần này là ai tặng thế, mấy cái hình trái tim lấp lánh này sắp làm mù mắt tớ rồi.
Khương Di nhanh tay lẹ mắt túm lấy cánh tay cậu: “Cậu đi một mình có ổn không đấy? Bọn họ đông người lắm, nếu động thủ cậu sẽ bị chịu thiệt mất.”Giây tiếp theo, động tác của Chu Úc Đinh vô cùng dứt khoát, gọn gàng tung ra một cú đánh, ngay sau đó lại là một tiếng đoảng vang lên, quả bóng số 8 đã lọt lưới!
Vì động tác đột ngột này, khoảng cách giữa hai người bỗng chốc được kéo lại rất gần, chiều cao của Khương Di vừa vặn chạm đến bờ vai của Chu Úc Đinh, cô vừa ngước mắt lên là đã thấy ngay khuôn ngực của thiếu niên trước mặt.Sau này hắn cũng từng nghĩ đến chuyện trả thù, nhưng nghe nói gia thế nhà Chu Úc Đinh không phải dạng vừa, nên cứ do dự mãi không dám ra tay.
Trong từng nhịp thở, Khương Di có thể bắt trọn lấy luồng hơi ấm xa lạ cùng mùi hương quen thuộc kia.Con ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu, bừa bãi và lộn xộn như cũ, có lẽ đối với cư dân quanh đây thì giờ này vẫn còn sớm, rất nhiều cửa hàng vẫn còn đóng cửa im lìm.
Cô ngẩn người ra, nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ. Giọng điệu Chu Úc Đinh vô cùng nhàn nhã: “Ồ, vậy thì cậu là kim chủ, lát nữa phải nghĩ cách mà bảo vệ tớ đấy nhé.””
Nghe xong lời này, sắc mặt Khương Di càng thêm khó coi, cô thực sự đang sợ hãi.Cậu sẽ vạch ra mục tiêu rõ ràng cho từng khoảng thời gian, chẳng hạn như giải bao nhiêu đề, hoàn thành củng cố bao nhiêu kiến thức, hơn nữa tính tự giác lại cực cao, quản lý thời gian chính xác đến mức b**n th**.
Chu Úc Đinh bất đắc dĩ, dùng giọng điệu đùa cợt: “Yên tâm đi bà chủ, sẽ không làm ngài thất vọng đâu. Đúng rồi, bức ảnh đó bên trên chụp cái gì thế? Nhân vật hay là phong cảnh?”Nói xong, cô liền quay người bỏ đi, đi thẳng lên xe ô tô.
Khương Di đơn giản miêu tả một chút, Chu Úc Đinh gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó liền cất bước đi về phía quán bida.Giọng điệu đó cứ như đang gọi một chú cún vậy, ấy thế mà trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Khương Vũ lại ngoan ngoãn bước qua thật.
Bên trong quán bida không được rộng rãi cho lắm, những người đến đây chơi vừa đánh bida vừa hút thuốc lá nhả khói mù mịt, thỉnh thoảng lại văng ra vài câu nói tục tĩu, điển hình là hang ổ của đám thanh niên lêu lổng.Mấy người xung quanh lập tức nổ tung, cái miệng không ngừng oang oang:
Chu Úc Đinh đảo mắt nhìn một vòng, cuối cùng cũng phát hiện ra Khương Vũ đang ngồi vắt vẻo một bên phì phèo điếu thuốc.
Bước chân Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, cậu từ trên bàn bida cầm lấy một quả bóng cái màu trắng tùy ý xoay vần trên tay, khẽ nheo mắt, biểu cảm nửa cười nửa không, thân hình cao ráo băng qua làn khói thuốc mờ ảo.”
Đến khi lại gần, cậu tung quả bóng cái lên cao rồi bắt lấy, sau đó nhắm thẳng vào bên chân Khương Vũ ném một cú chuẩn xác, cất tiếng: “Khương Vũ!”Ngu Xu ở trường có nhân duyên khá tốt, quen biết rất nhiều người ở các lớp khác nhau.
Quả bóng cái đập mạnh xuống sàn gỗ, phát ra một tiếng “đùng” trầm đục, rồi lăn lông lốc đi rất xa.
Khương Vũ giật nảy mình, tàn thuốc kèm theo đốm lửa rơi rụng trúng tay làm hắn bị bỏng một cái.Trong lúc cô đang quan sát, nam sinh đã bước tới, cười nói: “Chào cậu, tớ là Kỳ Tử Thành, học lớp 11-5, lần trước ở vòng phỏng vấn của đài phát thanh tụi mình có gặp nhau rồi.
“Mẹ kiếp!” Khương Vũ chửi thầm một tiếng, đang định nổi đóa thì ngước mắt lên nhìn liền ngẩn ra, dường như nhớ lại chuyện gì đó không mấy vui vẻ, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi, khô khan lên tiếng đáp lại: “Ái chà, anh Úc, lâu rồi không gặp nhỉ.”Khương Di đơn giản miêu tả một chút, Chu Úc Đinh gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó liền cất bước đi về phía quán bida.
Chu Úc Đinh vẫy vẫy tay với hắn: “Lại đây, tìm cậu nói chút chuyện.””
Giọng điệu đó cứ như đang gọi một chú cún vậy, ấy thế mà trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Khương Vũ lại ngoan ngoãn bước qua thật.【Ngày 23 tháng 10 năm 2016, 22 giờ 30 phút
“Tìm em có chuyện gì thế?””Trách không được lại dùng phong bì màu hồng phấn để bọc, tớ đã bảo mục đích không trong sáng mà!
Chu Úc Đinh chống một tay lên bàn bida, giọng điệu có chút lạnh lùng: “Cái cô nàng Khương Di kia cậu có quen biết đúng không? Gan to gớm nhỉ, mới có mấy năm không gặp mà lại đi tìm bạn cùng lớp của tôi để gây rắc rối à, làm sao, thiếu bố đúng không?””
Thiếu niên cười nhạo một tiếng: “Thế giờ tính sao đây, hay là theo quy luật cũ nhé? Thắng cậu rồi cậu lại đi một vòng nhận bố tiếp nhé?””Vị trí của quả bóng số 8 không được tốt lắm, một cơ chưa chắc đã vào được đâu.
Nghe vậy, sắc mặt Khương Vũ bỗng chốc thay đổi: “Đừng, em… em đâu có biết cô ấy học cùng lớp với các anh đâu chứ? Chỉ là đùa chút thôi mà.””
Tính ra thì Khương Vũ và Chu Úc Đinh mới chỉ gặp nhau vài lần, nhưng chỉ vài lần đó thôi không những để lại ấn tượng sâu sắc mà còn làm cho hắn vô cùng sợ hãi.”Chuyện hôm nay thực sự cảm ơn cậu nhiều nhé.
Còn về nguyên nhân sợ hãi, Khương Vũ cảm thấy hoàn toàn là do cái tên khốn kiếp Chu Úc Đinh này quá hiểu rõ cách để nắm thóp người khác.”
Hồi cấp hai, Khương Vũ là đại ca trường Thực Nghiệm, cậy nhà có tiền có thế nên giáo viên cũng chẳng dám quản, đánh nhau trấn lột tiền toàn làm mấy chuyện xấu xa.
Có một dạo ngày nào hắn cũng đi trấn lột tiền của học sinh khối cấp hai trường Trung học Phụ thuộc, lại còn thích bắt người khác phải gọi mình là bố.Cho đến một ngày, Chu Úc Đinh tìm đến tận cửa quán game, bảo không bằng hai bên thi đấu một trận, bên nào thua thì mặc cho bên kia xử trí.
Cho đến một ngày, Chu Úc Đinh tìm đến tận cửa quán game, bảo không bằng hai bên thi đấu một trận, bên nào thua thì mặc cho bên kia xử trí.” Chu Úc Đinh nói.
Hôm đó số học sinh vây xem đông nghịt, trường nào cũng có người đến xem.
Khương Vũ không chịu nổi kích tướng nên một mực đồng ý, hai người đấu bóng rổ 1v1, kết cục tự nhiên là Chu Úc Đinh đại hoạch toàn thắng.Sự việc được giải quyết suôn sẻ ngoài dự đoán, hai người vừa rời khỏi quán bida chưa được bao lâu thì không ngờ Khương Vũ lại đuổi theo sau.
Mọi người cứ ngỡ Chu Úc Đinh sẽ bắt Khương Vũ phải trả lại số tiền đã trấn lột, nhưng điều nằm ngoài dự đoán của tất cả là Chu Úc Đinh chỉ yêu cầu Khương Vũ phải nói một câu với từng người có mặt tại đó:Chu Úc Đinh lạnh mặt, hiển nhiên là không có mấy kiên nhẫn: “Thế giờ tính sao đây?
“Bố ơi, con sai rồi! Từ nay con không dám nữa!”】
Đã cá cược thì phải chấp nhận thua cuộc, thế là ngày hôm đó, Khương Vũ đã phải miễn cưỡng nhận hơn hai trăm người làm bố, mở miệng nói đi nói lại câu “con sai rồi” không biết bao nhiêu lần.
Hơn nữa ngày thường hắn lại hay gây thù chuốc oán với nhiều người, nên không ít kẻ được dịp cười nhạo hắn thối mũi.Đã cá cược thì phải chấp nhận thua cuộc, thế là ngày hôm đó, Khương Vũ đã phải miễn cưỡng nhận hơn hai trăm người làm bố, mở miệng nói đi nói lại câu “con sai rồi” không biết bao nhiêu lần.
Lấy gậy ông đập lưng ông, chẳng có cách nào làm tổn thương lòng tự trọng của hắn hơn thế này.Giọng điệu Chu Úc Đinh lười biếng: “Cậu bảo là quan hệ gì chứ?
Mặt mũi quét rác sạch sành sanh, suốt khoảng thời gian đó Khương Vũ đến trường cũng chẳng dám đi, nhìn thấy người quen là trốn biệt, khỏi phải nói là uất ức đến mức nào.Cô hận không thể ngay lập tức có một cái lỗ dưới chân để chui tọt xuống trốn tránh đầu sóng ngọn gió.
Sau này hắn cũng từng nghĩ đến chuyện trả thù, nhưng nghe nói gia thế nhà Chu Úc Đinh không phải dạng vừa, nên cứ do dự mãi không dám ra tay.
Lần trước ở nhà, hắn mới chỉ lỡ miệng nói một câu không vừa mắt Chu Úc Đinh liền suýt chút nữa bị bố hắn tẩn cho một trận.】
May mà lên trường nghề, ở ngôi trường mới không ai nhắc lại chuyện xưa nữa, nào ngờ lần này hắn mới chỉ định tán một cô em thôi mà lại trúng ngay vào lớp của Chu Úc Đinh!Thông thường hỏi như vậy chính là đang ẩn ý một cách khéo léo rằng hai người có thể ai về nhà nấy rồi, ngặt nỗi Chu Úc Đinh hình như không nghe ra được tầng ý nghĩa này, liền hỏi ngược lại: “Hôm nay có lịch trình gì chẳng phải là phải xem cậu sao?
Đúng là xui xẻo thấu trời mà.Lượt chơi tiếp theo đến phiên Chu Úc Đinh, thần sắc cậu vẫn tự nhiên như thường, trông không chỉ bình tĩnh mà thậm chí còn có vài phần nhàm chán, cứ như cậu chỉ đang chuẩn bị tham gia một trận đấu đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Chu Úc Đinh lạnh mặt, hiển nhiên là không có mấy kiên nhẫn: “Thế giờ tính sao đây? Cậu bắt nạt con gái nhà người ta, chuyện này dù thế nào cũng phải có một lời giải thích thỏa đáng.”Trong ảnh, cậu thiếu niên tay cầm cơ bida, ánh mắt tập trung cao độ, khóe môi hơi nhếch lên, vẫn là cái vẻ ngông cuồng, không coi ai ra gì ấy.
Khương Vũ nhất thời không lên tiếng, Chu Úc Đinh khẽ nhướng cằm, tiến lên vài bước đứng đối diện với hắn trong tư thế đối đầu, giọng điệu ngông cuồng: “Đấu một trận đi? Yên tâm, lần này không bắt cậu phải nhận bố nữa đâu, thua thì ngoan ngoãn đi xin lỗi cô nàng kia.””Đù đù đù, đứa nào không biết trời cao đất dày mà dám bao nuôi cậu thế, ra giá bao nhiêu hả?
Nhìn thấy bầu không khí có vẻ không ổn, mấy tên đàn em của Khương Vũ liền xông lên vây quanh.”
Chu Úc Đinh vẫn đứng im bất động như núi, rõ ràng là một bộ dạng đến để tìm chuyện, nhưng dẫu cho có dáng vẻ ung dung tự tại thì áp lực tỏa ra từ người cậu vẫn mười phần ép người.Nếu như có đánh nhau thật, ít nhất cô còn có thể báo cảnh sát kịp thời.
Xung quanh không ngừng có người vây lại xem, có kẻ hóng hớt, cũng có kẻ chực chờ kích động.
Khương Vũ vẫn luôn ghi hận chuyện hồi cấp hai bị Chu Úc Đinh làm cho bẽ mặt, nay lại bị kích tướng, liền một mực đồng ý: “Được, đấu thì đấu.”Là bạn thân nối khố từ nhỏ đến lớn, Triệu Càn Khôn biết rõ Chu Úc Đinh được các bạn nữ chào đón đến mức nào.
Hắn không tin là thằng nhóc Chu Úc Đinh này đánh bida cũng có thể đỉnh như đánh bóng rổ được.Gan to gớm nhỉ, mới có mấy năm không gặp mà lại đi tìm bạn cùng lớp của tôi để gây rắc rối à, làm sao, thiếu bố đúng không?
Buổi chiều ánh mặt trời dần lên cao, con ngõ nhỏ vẫn quạnh quẽ như cũ, chỉ thấy lác đác vài bóng người qua lại.
Sự chờ đợi luôn làm cho lòng người thêm phần sốt ruột, Khương Di nắm chặt chiếc điện thoại đi tới đi lui, do dự một lát cô vẫn quyết định bước vào trong quán bida xem thử tình hình.Khương Di hoàn hồn, ánh mắt đảo liên hồi: “Không lâu đâu, tớ mới vừa đến thôi.
Nếu như có đánh nhau thật, ít nhất cô còn có thể báo cảnh sát kịp thời.”Đù, cú xoáy sườn, đỉnh vãi chưởng!
Vừa bước vào cửa, cô đã nghe thấy tiếng va chạm loảng xoảng của những quả bóng bida hòa lẫn với những tiếng trầm trồ, xuýt xoa, mùi khói thuốc nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi.
Khương Di lấy tay che mũi tránh né một đám người đang phì phèo khói thuốc, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, trong làn khói thuốc mờ ảo, cô liền liếc mắt nhận ra Chu Úc Đinh.thế thì quy trình diễn ra như thế nào?
Thiếu niên đang nửa tựa vào bàn bida chờ đợi, ánh đèn mờ ảo phác họa nên những đường nét góc cạnh mông lung trên gương mặt cậu.
Cậu hơi cúi đầu lau chùi cây cơ bida của mình, thân hình cao ráo đĩnh đạc, thần sắc lạnh lùng xa cách, rõ ràng là đang đứng ở giữa một nơi náo nhiệt bừng bừng nhưng lại như tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.】
Đoảng ——Không ăn gừng: 【Cậu đừng có nói lung tung được không, đó rõ ràng là hợp đồng lao động, giấy trắng mực đen viết rành rành ra đấy.
Lại là một tiếng động vang lên, đám người vây quanh liền phát ra những tiếng thở dài:Cô vừa nói vừa móc chiếc ví hình chú thỏ ra, cẩn thận bỏ bức ảnh vào ngăn khóa bí mật.
“Kỹ thuật đánh bida của Khương Vũ kém quá đi mất!””
“Khương Vũ thua chắc rồi còn gì, lượt cơ tiếp theo của đối phương là quả bóng số 8. Không ngờ học sinh trường Trung học Phụ thuộc đánh bida cũng đỉnh thế này, tôi cứ tưởng trường đó toàn sinh ra mấy mọt sách thôi chứ.””
“Vị trí của quả bóng số 8 không được tốt lắm, một cơ chưa chắc đã vào được đâu.”Chu Úc Đinh không muốn tốn lời vô ích với hắn, cậu vỗ vỗ lên bả vai Khương Vũ: “Cho nên, sau này đối xử với đại ca của tôi thì biết tôn trọng một chút nhé, lần sau gặp mặt nhớ chào kính một cái trước.
“Nhưng cái thằng nhóc đó từ nãy đến giờ chưa hụt một cơ nào đâu đấy.”Tớ học thêm ở một trung tâm gia sư gần đây, sau này tớ sẽ đổi sang địa điểm khác.
…Đêm muộn, hai chị em lại tâm sự thêm vài lời tâm tình, chúc nhau ngủ ngon rồi ai nấy chìm vào giấc ngủ.
Lượt chơi tiếp theo đến phiên Chu Úc Đinh, thần sắc cậu vẫn tự nhiên như thường, trông không chỉ bình tĩnh mà thậm chí còn có vài phần nhàm chán, cứ như cậu chỉ đang chuẩn bị tham gia một trận đấu đã nắm chắc phần thắng trong tay.Chu đại thiếu gia móc chiếc phong bì ra giũ giũ, lười biếng nói: “Được rồi, hợp đồng…
Chu Úc Đinh đi vòng quanh bàn bida nửa vòng để tìm góc độ thích hợp, chợt nắm chặt cây cơ cúi người xuống, năm ngón tay xòe phẳng trên mặt bàn.
Động tác này làm cho các khớp ngón tay của cậu gồ lên hướng về phía trước, để lộ rõ những đốt ngón tay thon dài gầy guộc.”
Mọi người xung quanh đều nín thở dõi theo, Khương Di cũng chẳng biết đầu óc mình lúc đó bị làm sao, bỗng nhiên như bị ma xui quỷ khiến mà móc điện thoại ra, hướng thẳng camera về phía Chu Úc Đinh.Mối quan hệ của hai chị em từ nhỏ đến lớn rất tốt, luôn chung một chăn nói những lời thì thầm to nhỏ.
Thông qua màn hình điện thoại, từ một khoảng cách khá xa, cô nhìn thấy khóe môi Chu Úc Đinh khẽ nhếch lên, vẽ nên một đường cong vô cùng đẹp mắt.
Giây tiếp theo, động tác của Chu Úc Đinh vô cùng dứt khoát, gọn gàng tung ra một cú đánh, ngay sau đó lại là một tiếng đoảng vang lên, quả bóng số 8 đã lọt lưới!Không tán đổ được, hắn thấy không cam lòng chút nào.
“Đù, cú xoáy sườn, đỉnh vãi chưởng!”】
“Cái đệt, hack game à!””
…Hợp đồng lao động cái rắm, với gia thế của cậu mà thèm đi làm thuê cho người ta chắc?
Chu Úc Đinh từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh vô cùng, cứ như thể việc thắng trận đấu này chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng để tâm đến.
Cậu đứng thẳng người dậy, hất hất cằm về phía Khương Vũ: “Tôi thắng rồi nhé, không cách nào khác, thực lực của tôi chính là mạnh như thế đấy!”Giọng điệu Chu Úc Đinh vô cùng nhàn nhã: “Ồ, vậy thì cậu là kim chủ, lát nữa phải nghĩ cách mà bảo vệ tớ đấy nhé.
Trong đám đông bùng nổ những tiếng kinh hô, đây tuy không phải là sân nhà của cậu, nhưng màn trình diễn này còn hơn cả sân nhà của cậu rồi.Khương Vũ không chịu nổi kích tướng nên một mực đồng ý, hai người đấu bóng rổ 1v1, kết cục tự nhiên là Chu Úc Đinh đại hoạch toàn thắng.
Lần thứ hai bại dưới tay Chu Úc Đinh, sắc mặt Khương Vũ quả thực còn khó coi hơn cả chú hề. Nhưng đã cá cược thì phải chấp nhận thua cuộc, đó là thiên tính đã ăn sâu vào xương tủy của những người trẻ tuổi.Thế…
Khương Vũ “ừm” một tiếng, giọng điệu có chút mỉa mai, châm biếm: “Thắng thì thắng thôi.”Đến khi lại gần, cậu tung quả bóng cái lên cao rồi bắt lấy, sau đó nhắm thẳng vào bên chân Khương Vũ ném một cú chuẩn xác, cất tiếng: “Khương Vũ!
Trận cá cược hạ màn, đám đông cũng dần tản đi.
Chu Úc Đinh vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Khương Di đang đứng ở trong góc.Triệu Càn Khôn thấy Chu Úc Đinh giấu điện thoại dưới cuốn sách để gõ chữ, tặc lưỡi tỏ vẻ lạ lùng.
Cậu khẽ liếc nhìn cô một cái, hơi ngẩn ra: “Chẳng phải đã bảo cậu ở bên ngoài đợi rồi sao?”Vừa ra khỏi cửa ga tàu điện ngầm nhìn thấy Khương Di, cậu đút hai tay vào túi quần lười biếng rảo bước về phía này, Khương Di nghe thấy hai bạn nữ bên cạnh đang nhỏ giọng bàn tán:
Chu Úc Đinh rảo bước đi về phía cô, tim Khương Di đập thình thịch như đánh trống trận. Đó là một cảm giác chưa từng có trước đây, trái tim cô như bị một thứ cảm xúc vô danh nào đó lấp đầy, nghẹn chặt lấy khiến cô có chút khó thở.Hắn không tin là thằng nhóc Chu Úc Đinh này đánh bida cũng có thể đỉnh như đánh bóng rổ được.
Cô thừa nhận bản thân ít nhiều gì cũng có chút cuồng nhan sắc, lại còn cuồng cả những đôi tay đẹp nữa, vừa rồi cô quả thực đã bị động tác cúi người đánh bóng của Chu Úc Đinh làm cho mê mẩn mất rồi.”
Đúng là đồ vô dụng mà…”
“Vào đây được bao lâu rồi?” Chu Úc Đinh kéo cô sang một bên.”Vào đây được bao lâu rồi?
Khương Di hoàn hồn, ánh mắt đảo liên hồi: “Không lâu đâu, tớ mới vừa đến thôi.”】
Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, áp màn hình vào sát bên người, sợ Chu Úc Đinh phát hiện ra bức ảnh cô vừa chụp lén cậu trong máy.Trong lúc đang suy nghĩ miên man, Khương Di cảm thấy bước chân của đối phương đã chậm lại.
Cuối cùng, Khương Vũ đã tiến đến xin lỗi Khương Di và trả lại bức ảnh, Khương Di liền xóa tài khoản WeChat của đối phương ngay tại chỗ.
Sự việc được giải quyết suôn sẻ ngoài dự đoán, hai người vừa rời khỏi quán bida chưa được bao lâu thì không ngờ Khương Vũ lại đuổi theo sau.”
“Chu Úc Đinh, đợi lát đã!”Kỳ Tử Thành khá tự nhiên, nói: “Nghe nói cậu đã trúng tuyển rồi, chúc mừng nhé.
Hai người dừng bước, mắt thấy Khương Vũ đang dần tiến lại gần, Chu Úc Đinh tiến lên một bước, chắn Khương Di ở phía sau lưng mình.
Cậu nhướng mày: “Sao thế, còn có chuyện gì nữa à?””Chu Úc Đinh, đợi lát đã!
Khương Vũ: “Không có gì, chỉ là muốn hỏi chút thôi, cậu và Khương Di có quan hệ gì thế?”Khương Vũ vẫn luôn ghi hận chuyện hồi cấp hai bị Chu Úc Đinh làm cho bẽ mặt, nay lại bị kích tướng, liền một mực đồng ý: “Được, đấu thì đấu.
Hắn thực sự thấy Khương Di rất xinh đẹp, vừa thuần khiết lại vừa có nét quyến rũ, quả thực chính là lớn lên đúng theo gu thẩm mỹ của hắn. Không tán đổ được, hắn thấy không cam lòng chút nào.”
Giọng điệu Chu Úc Đinh lười biếng: “Cậu bảo là quan hệ gì chứ?”Trong lúc cô đang nghĩ ngợi lung tung, “nam sinh cấp ba” kia đã đi đến bên cạnh cô.
Khương Vũ: “Hai người đang yêu nhau à?””
“Cái đó thì hoàn toàn không có.” Chu Úc Đinh phủ nhận một cách vô cùng dứt khoát: “Cô ấy là đại ca của tôi.”Thế thì hôm nay làm cái gì, tất nhiên phải do kim chủ quyết định chứ.
Khương Vũ: “…””
Cái thằng nhóc có bộ dạng ngông nghênh thế này mà cũng chịu nhận người khác làm đại ca sao? Khương Vũ căn bản là không tin nổi.Mặt Khương Vũ đỏ bừng lên, đuổi theo buông lời thách thức: “Chu Úc Đinh, cậu đánh bóng rổ có thể thắng tôi, đánh bida có thể thắng tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là những thứ khác cậu cũng thắng được tôi đâu nhé, hôm nào đó tôi lại tìm cậu so tài thứ khác, đến lúc đó cậu đừng có mà trốn đấy!
Chu Úc Đinh không muốn tốn lời vô ích với hắn, cậu vỗ vỗ lên bả vai Khương Vũ: “Cho nên, sau này đối xử với đại ca của tôi thì biết tôn trọng một chút nhé, lần sau gặp mặt nhớ chào kính một cái trước.”Chu Úc Đinh nhanh tay giật phắt lại, nhét ngược vào trong cặp sách.
Khương Vũ thật sự là cạn lời, hai cái người này yêu nhau thì cứ yêu nhau đi, lại còn bày đặt chạy đến trước mặt hắn để phát cơm chó nữa chứ.
Lần này cũng là do hắn sơ suất, nếu biết trước bạn trai của Khương Di là Chu Úc Đinh thì hắn đã sớm đi đường vòng cho rảnh nợ rồi.Đúng là đồ vô dụng mà…
Mặt Khương Vũ đỏ bừng lên, đuổi theo buông lời thách thức: “Chu Úc Đinh, cậu đánh bóng rổ có thể thắng tôi, đánh bida có thể thắng tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là những thứ khác cậu cũng thắng được tôi đâu nhé, hôm nào đó tôi lại tìm cậu so tài thứ khác, đến lúc đó cậu đừng có mà trốn đấy!”Sắc mặt Khương Di lập tức lạnh đi, cô lạnh lùng ngắt lời: “Chúng tôi không có quan hệ gì cả.
Chu Úc Đinh vô cùng dửng dưng: “Được thôi, tôi chờ cậu.”…
Khương Di đứng bên cạnh cậu, lén liếc mắt nhìn sang, liền nhìn thấy khóe miệng thiếu niên đang nở một nụ cười bất cần đời, tràn đầy tự tin và ngông cuồng.Thiếu niên có vóc dáng cao ráo, đĩnh đạc, mặc một chiếc quần thể thao màu đen, phối cùng một chiếc áo thun trắng bên trong áo khoác bóng chày mang phong cách Mỹ, những bộ quần áo bình thường khoác lên người cậu lại trở nên vô cùng nổi bật.
Đây đại khái chính là sức hút độc bản của những người trẻ tuổi, ở cái tuổi 17, chẳng cần phải cưỡi ngựa chiến mặc giáp chỉnh tề thì khí phách vẫn cứ hiên ngang, hăng hái như thường.
Chỉ cần cậu bước chân lên đấu trường của số phận, mọi người liền tin tưởng chắc chắn rằng cậu sẽ luôn là người chiến thắng đến cuối cùng.Thực sự tức không chịu nổi, Khương Di ngước khuôn mặt lên, đôi mắt hạnh tròn xoe: “Này, rốt cuộc tớ là kim chủ hay cậu là kim chủ thế hả?
“Chuyện hôm nay thực sự cảm ơn cậu nhiều nhé.” Chu Úc Đinh đi ở phía trước, bước chân cậu rất dài, Khương Di phải rảo bước thật nhanh ở phía sau mới có thể đuổi kịp.”
Chu Úc Đinh nghe thấy tiếng thở của cô có chút dồn dập, khẽ nghiêng đầu nhìn qua một cái, thần sắc tự nhiên nói: “Khu vực xung quanh đây có nhiều trường nghề, lại nằm sát cạnh khu làng trong phố nên ngày thường rất lộn xộn, cậu tốt nhất là nên ít tới đây thôi.””Tìm em có chuyện gì thế?
Khương Di cảm kích gật đầu: “Ừm, tớ biết rồi. Tớ học thêm ở một trung tâm gia sư gần đây, sau này tớ sẽ đổi sang địa điểm khác.””
Cô vừa nói vừa móc chiếc ví hình chú thỏ ra, cẩn thận bỏ bức ảnh vào ngăn khóa bí mật.
Khương Di cứ ngỡ Chu Úc Đinh có lẽ sẽ hỏi han đôi chút về bức ảnh, dù sao thì cũng chỉ là một bức ảnh thôi mà, hình như chẳng có lý do gì để bắt buộc phải lấy lại cho bằng được như thế.Chu Úc Đinh bất đắc dĩ, dùng giọng điệu đùa cợt: “Yên tâm đi bà chủ, sẽ không làm ngài thất vọng đâu.
Nhưng Chu Úc Đinh từ lúc biết chuyện này cho đến giờ vẫn không hỏi thêm một lời nào, cậu chỉ chuyên tâm vào việc giải quyết vấn đề giúp cô.Tớ có đóng gói một phần cơm thịt nướng này, ăn xong rồi tụi mình hẵng đi.
Một chi tiết nhỏ nhặt như vậy thôi nhưng hình như sự hiểu biết của Khương Di về cậu lại tăng thêm vài phần.”
Cô nghĩ, cái tên Chu Úc Đinh này, ngoại trừ việc không đến mức lạnh lùng xa cách như vẻ bề ngoài ra, trong lòng cậu tự có một cây thước đo chuẩn mực, luôn giữ được một chừng mực và khoảng cách vô cùng thích đáng. Vừa không quá mức xa lạ, lại vừa không quá mức đào sâu tìm tòi chuyện riêng tư của người khác.”
Dĩ nhiên, nếu như cậu có thể bớt nói mấy lời kỳ kỳ quái quái để trêu chọc cô làm niềm vui thì sẽ còn tốt hơn nhiều nữa.Xung quanh không ngừng có người vây lại xem, có kẻ hóng hớt, cũng có kẻ chực chờ kích động.
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, Khương Di cảm thấy bước chân của đối phương đã chậm lại.
Số lần hai người ở riêng với nhau không nhiều, trong nhất thời Khương Di cũng chẳng biết nên nói gì, liền hỏi: “Hôm nay cậu còn có lịch trình gì nữa không?””
Thông thường hỏi như vậy chính là đang ẩn ý một cách khéo léo rằng hai người có thể ai về nhà nấy rồi, ngặt nỗi Chu Úc Đinh hình như không nghe ra được tầng ý nghĩa này, liền hỏi ngược lại: “Hôm nay có lịch trình gì chẳng phải là phải xem cậu sao?”Hắn thực sự thấy Khương Di rất xinh đẹp, vừa thuần khiết lại vừa có nét quyến rũ, quả thực chính là lớn lên đúng theo gu thẩm mỹ của hắn.
“Hửm?” Khương Di dừng bước, nhất thời chưa hiểu ý cậu lắm.Trận cá cược hạ màn, đám đông cũng dần tản đi.
Chu Úc Đinh nói một cách vô cùng đường hoàng, lý lẽ: “Chẳng phải chính cậu bảo muốn bao tớ một ngày sao? Thế thì hôm nay làm cái gì, tất nhiên phải do kim chủ quyết định chứ.”Lần thứ hai bại dưới tay Chu Úc Đinh, sắc mặt Khương Vũ quả thực còn khó coi hơn cả chú hề.
Khương Di đứng hình, làm ơn đi, cậu có thể đừng hở một tí là mở miệng ngậm miệng lại phun ra mấy từ như “bao nuôi” với “kim chủ” được không, nghe có vẻ mối quan hệ của hai người không được trong sáng chút nào cả.”Nhưng cái thằng nhóc đó từ nãy đến giờ chưa hụt một cơ nào đâu đấy.
Khương Di cũng lười tranh cãi với cậu, bảo: “Vậy để tớ mời cậu ăn một bữa cơm xem như lời cảm ơn nhé.”Cậu bảo đây là hợp đồng bao nuôi thì nghe còn có lý hơn đấy.
“Lại ăn nữa à?””Bạn học Khương Di.
Khương Di xem điện thoại một chút, hiện tại mới có ba giờ rưỡi chiều, ăn cơm tối hình như đúng là hơi sớm thật, cô lại đề xuất: “Vậy tụi mình đi uống cà phê nhé?”…
“Đắng lắm, không muốn uống.”Chu Úc Đinh vô cùng dửng dưng: “Được thôi, tôi chờ cậu.
“Thế uống trà sữa nhé?””
“Ngọt quá.”Chỉ là đùa chút thôi mà.
Khương Di cạn lời một lát, nhưng vẫn giữ tính khí tốt nói tiếp: “Vậy… tớ biết ở khu khai phát có một tiệm sách, ở đó vừa có thể chơi với mèo lại vừa có thể ăn bánh ngọt trà chiều, đi không?”Bởi vì thứ tiếng này không mấy phổ biến nên lúc đó cô còn có chút kinh ngạc.
“Xa quá.”Lúc quay đầu lại, cậu nhàn nhạt quét mắt nhìn Khương Di một cái đầy ẩn ý.
Khương Di: “…”Chỉ vì cái liếc mắt đó của cậu mà tim Khương Di lại đập nhanh thêm vài phần.
Khương Di có lý do chính đáng để nghi ngờ rằng Chu Úc Đinh lại đang cố tình gây khó dễ cho cô.Trong từng nhịp thở, Khương Di có thể bắt trọn lấy luồng hơi ấm xa lạ cùng mùi hương quen thuộc kia.
Thực sự tức không chịu nổi, Khương Di ngước khuôn mặt lên, đôi mắt hạnh tròn xoe: “Này, rốt cuộc tớ là kim chủ hay cậu là kim chủ thế hả?”Chủ nhật gặp nhé, còn nữa, cảm ơn cậu vì đã đồng ý giúp tớ, thực sự cảm ơn cậu rất nhiều.
“Cái đó còn phải hỏi sao? Đương nhiên cậu là kim chủ rồi.” Chu Úc Đinh nhún nhún vai.”Thói đời ngày nay đổi thay quá, đù, tớ cũng muốn được bớt đi 20 năm phấn đấu.
Khương Di: “Thế sao cậu chẳng chịu nghe lời tớ nói gì hết vậy?”Khương Di: “…
Hai người đứng thảo luận một lát xem nửa ngày còn lại sẽ đi đâu chơi, thế nhưng kế hoạch rốt cuộc vẫn không kịp đuổi theo sự thay đổi của thời tiết.
Còn chưa kịp đi ra khỏi con ngõ nhỏ, thời tiết bỗng nhiên thay đổi đột ngột, trời đổ mưa tầm tã.”Cái đó còn phải hỏi sao?
Cơn mưa tới vô cùng vội vã, lúc đầu mới chỉ lác đác vài giọt, chẳng mấy chốc những hạt mưa lớn như hạt đậu đã rào rào trút xuống.】
Cơn mưa mùa thu mang theo cái lạnh thấu xương, rơi trúng người làm cho người ta chỉ muốn rùng mình một cái.
Cả hai người đều không mang theo ô, Khương Di đang định bảo hay là tìm một chỗ nào đó để trú mưa, chưa kịp mở miệng thì cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy.Khương Di phản ứng lại, cũng liền cắm đầu chạy theo cậu.
“Chạy mau!” Chu Úc Đinh nói.”
Khương Di phản ứng lại, cũng liền cắm đầu chạy theo cậu.”
Các cửa hàng quanh khu này khá thưa thớt, may mắn thay có một hiệu sách vẫn đang mở cửa. Đó là một hiệu sách cũ chuyên bán mấy loại tạp chí kén người đọc và sách đã qua sử dụng, mặt tiền nhỏ đến mức chỉ chứa nổi hai ba người. Ông chủ tiệm tính tình lạnh lùng, cứ tự mình đọc sách, coi hai người họ như không khí.Khương Vũ: “Hai người đang yêu nhau à?
Chu Úc Đinh vuốt nước mưa trên mặt, quay sang hỏi cô: “Cậu có bị ướt không?”Dứt lời, cậu ta liền thò tay vào túi áo Chu Úc Đinh mò mẫm, cái mò này lại lôi ra một thứ không tầm thường chút nào.
“Không, áo khoác của tớ chống nước, không sao đâu.””
Cơn mưa mỗi lúc một lớn, hạt mưa quật xuống đất làm bùn đất bắn tung tóe khắp nơi. Chu Úc Đinh kéo cô lùi sâu vào trong tiệm một chút, rồi tự mình cầm mấy cuốn tạp chí ra quầy tính tiền.Cơn mưa mùa thu mang theo cái lạnh thấu xương, rơi trúng người làm cho người ta chỉ muốn rùng mình một cái.
Lúc quay lại, cậu đưa mấy cuốn tạp chí trong tay cho Khương Di: “Cậu đọc tạm cho đỡ chán đi, lát nữa tạnh mưa tớ đưa cậu về.”Sau đó, tự Ngu Xu cũng cảm thấy mất hứng, bèn xì một tiếng: “Cũng đúng, dân trường quốc tế các người ra ngoài thì toàn thích mấy cái câu lạc bộ với nhóm sở thích kiểu này, cậu vào được đài phát thanh cũng chẳng có gì lạ.
Khương Di đón lấy, gật đầu.”
Hiệu sách yên tĩnh tĩnh mịch, càng làm nổi bật tiếng mưa gió rào rạt bên ngoài, vỗ vào màng nhĩ theo từng nhịp rõ ràng.”Mẹ kiếp, phú bà nào mà bao được anh Úc thế?
Tiếp sau đó là một khoảng lặng dài. Có lẽ do không gian quá nhỏ hẹp, Khương Di ngửi thấy mùi mực in đặc trưng của trang giấy, hòa quyện với hương chanh thanh mát thoang thoảng trên người cậu thiếu niên.Mọi người xung quanh đều biến thành phông nền mờ nhạt, chỉ có cậu là sự hiện diện chói lọi nhất.
Mùi hương tươi mát và dễ chịu, giống như một sớm mai sau cơn mưa lớn, vừa đẩy cửa sổ ra liền được bao bọc bởi ánh nắng ngập tràn khắp căn phòng.Cô ấy còn thiếu tài xế không?
Mưa vẫn rơi, Khương Di bỗng nhiên nghĩ, nếu cơn mưa bất chợt này có thể kéo dài thêm một chút nữa thì tốt biết mấy.Hứa Tri Nhiên sau khi bất hòa với Chương Tịnh, thực ra vẫn luôn giữ liên lạc với Khương Di.
…Bước chân Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, cậu từ trên bàn bida cầm lấy một quả bóng cái màu trắng tùy ý xoay vần trên tay, khẽ nheo mắt, biểu cảm nửa cười nửa không, thân hình cao ráo băng qua làn khói thuốc mờ ảo.
Tìm lại được bức ảnh đánh mất, lại còn giải quyết xong một rắc rối lớn, buổi tối về đến nhà, Khương Di đã đăng một dòng trạng thái lên không gian QQ.” Chu Úc Đinh mắng yêu một tiếng, quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng đến tột độ của Khương Di, cậu lại bắt đầu nổi hứng trêu chọc cô, cố ý nhấn mạnh: “Đã bảo không phải thư tình rồi.
【Ngày 23 tháng 10 năm 2016, 22 giờ 30 phút” Khương Di thoải mái, rộng rãi đáp lại: “Tiếng Ả Rập của cậu cũng rất ấn tượng, đúng rồi cậu có trúng tuyển không?
zyt hình như cũng không đáng ghét đến thế, thật lòng cảm ơn nhé.】May mắn là trong mắt đám người này, cô luôn là người có tính cách lầm lì, yên lặng, nên lúc này cũng chẳng ai chú ý đến sự bất thường của cô.
Dòng trạng thái này được cô đính kèm một bức hình, chính là tấm ảnh cô chụp lén Chu Úc Đinh lúc cậu đang chơi bida.”
Trong ảnh, cậu thiếu niên tay cầm cơ bida, ánh mắt tập trung cao độ, khóe môi hơi nhếch lên, vẫn là cái vẻ ngông cuồng, không coi ai ra gì ấy. Mọi người xung quanh đều biến thành phông nền mờ nhạt, chỉ có cậu là sự hiện diện chói lọi nhất.”
Khương Di không biết tại sao lúc đó mình lại chụp bức ảnh này, sau này nghĩ lại, có lẽ là bởi vì một người toàn thân như phát ra hào quang như vậy, quá mức thu hút cô.Khương Di cạn lời một lát, nhưng vẫn giữ tính khí tốt nói tiếp: “Vậy…
Dòng trạng thái vừa đăng lên chưa được bao lâu thì chấm đỏ thông báo có bình luận mới, người bình luận dĩ nhiên là Hứa Tri Nhiên.
Hứa Tri Nhiên hỏi: 【Người trong ảnh là zyt à?】
Khương Di trả lời: 【Đúng vậy.】
Hứa Tri Nhiên: 【Em gái nhỏ, cậu bạn “bình thường” này của em xem ra chẳng bình thường chút nào đâu nhé.】
Hết chương 14
【Tác giả có lời muốn nói】
Khương Di: Đây là thái độ cậu đối đãi với “kim chủ” của mình đấy à?
Chu Úc Đinh: Cuối cùng cậu cũng thừa nhận quan hệ của tụi mình không hề trong sáng rồi đúng không o( ̄▽ ̄)ブ