Chương 11
π không nói đạo lý
Thời tiết ở Lam Thành vốn dĩ rất thất thường, buổi trưa trời còn trong xanh nghìn dặm, chớp mắt một cái đã mây đen giăng lối. Không khí ẩm ướt và oi bức, như báo hiệu một trận mưa lớn sắp sửa đổ xuống.
Kiểu thời tiết này quả thực là một cực hình, da dẻ lúc nào cũng dính dính, cảm giác như có rửa thế nào cũng không sạch nổi.
Khương Di cực kỳ ghét cảm giác này, cô dùng khăn ướt lau đi lau lại trên tay.
Lúc này, xung quanh chỗ ngồi của cô đang có mấy người bạn cùng lớp vây quanh, ai nấy đều đang khen ngợi khả năng phát âm tiếng Anh của cô.
Hàn Dật gãi gãi gáy, làm bộ dạng vô cùng cường điệu: “Khương Di, so với cậu thì tiếng Anh của tớ đúng là tiếng Anh ‘plastic’ luôn á. Chưa bao giờ tớ thấy mình nói tiếng Anh ghê tai như thế, mẹ nó, quạ kêu hai tiếng nghe còn lọt tai hơn tớ.”cậu ta tới tháng ấy mà, không cần đi bệnh viện đâu, về nhà nằm một đêm là khỏe liền.
Chu Thiên Tình liền đổ thêm dầu vào lửa, hắc hắc cười xấu xa: “Vừa nãy lúc cậu đọc bài tớ có ghi âm lại đấy, có muốn nghe lại lần nữa không?”Khăn ướt của Khương Di có mùi hương hoa oải hương, dịu nhẹ chứ không bị nồng.
“Thôi xin thôi xin!” Hàn Dật vội bịt chặt tai lại: “Trái tim tớ chịu không nổi nhiệt đâu.”Khương Di bị chọc cười, liền rèn sắt khi còn nóng nhắn tiếp: 【Tớ biết thừa tối nay cậu trốn học rồi, yên tâm đi, tớ sẽ không mách thầy đâu.
Chu Thiên Tình càng cười hớn hở hơn, nhân cơ hội uy h**p: “Sau này mà còn dám chọc ghẹo chị Tình của cậu nữa, tớ sẽ đem file này lên phòng phát thanh trường bật cho cả trường cùng nghe.” Nói xong, cô nàng choàng tay ôm vai Khương Di, vẻ mặt đầy tự hào: “A Di nhà chúng ta là đỉnh nhất.”Không ăn gừng: 【Ừm, dù sao thì cũng không phải ai cũng có cơ hội nắm được thóp trốn học của học bá đâu nhé.
Ba bạn nữ bàn phía sau, dẫn đầu là Hoàng Thơ Ngữ, cũng hướng về phía Khương Di để hỏi han bí quyết luyện phát âm.” Nói xong, cô nàng choàng tay ôm vai Khương Di, vẻ mặt đầy tự hào: “A Di nhà chúng ta là đỉnh nhất.
Khương Di ngẫm nghĩ một lát, cô không nói ra việc tiếng Anh của mình tốt như vậy thật ra là do từ nhỏ đã được học lớp một kèm một với giáo viên bản xứ, mà chỉ đề xuất vài ứng dụng thường dùng cùng một số mẹo luyện nói, vui vẻ giao lưu với mọi người.”
Lúc quay đầu lại, Hàn Dật từ trong hộc bàn rút ra một tờ rơi, bảo: “Tiếng Anh của cậu đỉnh thế này, hay là thử đăng ký vào câu lạc bộ phát thanh xem sao? Nếu phỏng vấn đậu thì lớp mình nở mày nở mặt biết bao.”π : 【Tốt bụng thế cơ à?
Khương Di đón lấy tờ rơi xem thử, nhận ra đó là bài đăng tuyển thành viên mới của câu lạc bộ phát thanh trường. Phòng phát thanh của trường Trung học Phụ thuộc do học sinh tự quản lý, tương tự như một câu lạc bộ đại học, giáo viên hoàn toàn không can thiệp vào.Cậu sở hữu kiểu gương mặt có khung xương cực kỳ hoàn hảo, chuẩn nét điện ảnh.
Mỗi ngày phòng phát thanh chia làm ba khung giờ: Buổi sáng là “Chuyến tàu Tin tức”, phát các tin tức thời sự trong và ngoài nước; buổi trưa là “Dạo bước Bể văn”, đọc diễn cảm các tác phẩm của những tác giả nổi tiếng trong và ngoài nước, vì vậy chuyên mục này đòi hỏi yêu cầu phát âm tiếng Anh rất cao; còn buổi chiều sau giờ tan học là chuyên mục phát nhạc.Lúc quay đầu lại, Hàn Dật từ trong hộc bàn rút ra một tờ rơi, bảo: “Tiếng Anh của cậu đỉnh thế này, hay là thử đăng ký vào câu lạc bộ phát thanh xem sao?
Khương Di có chút lay động, cô liền nhét tờ rơi vào cặp sách.Một con số vô tỷ, vô hạn không tuần hoàn.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, những hạt mưa lớn bắt đầu đập vào cửa kính lớp học, kèm theo những tiếng “bộp bộp” vang dội, một trận mưa như trút nước đổ xuống.
Trong thoáng chốc, tiếng bước chân trên hành lang trở nên hỗn loạn, không khí càng thêm ẩm ướt, thoang thoảng chút vị mằn mặn của hơi nước.Cô Nhạc Nhã đã sớm hỏi thăm tình hình của cô từ chỗ thầy Tề Kiện, liền cười bảo: “Có gì đâu, làm được bao lâu thì làm, đến lúc em phải về Kinh Thị cô cũng có giữ em lại không cho đi đâu mà, đừng áp lực quá.
Chẳng mấy chốc, Chu Úc Đinh và Triệu Càn Khôn đã trở về. Hai người tranh thủ giờ ra chơi đi xuống căng tin một chuyến, lúc quay về đi được nửa đường thì gặp mưa lớn, không có chỗ trốn nên bị xối ướt mất nửa người.Sau đó Khương Di không đụng vào điện thoại nữa.
Triệu Càn Khôn vừa bước vào cửa đã cuồng nhiệt lắc tóc, làm nước văng tung tóe khắp sàn nhà. Chu Úc Đinh đi ngay phía sau cậu ta, nhíu mày ghét bỏ lên tiếng: “Husky, tránh đường cái.””
Triệu Càn Khôn nghe ra Chu Úc Đinh đang mắng mình là chó nhưng cũng chẳng thèm giận, cười hì hì bật lại: “Mẹ nó, tớ mà là chó thì cũng là giống Teddy, điên cuồng chấp hết mọi thứ.””
Chu Úc Đinh giơ tay ra dấu “OK”, giọng điệu uể oải: “Biết rồi Teddy Triệu, đ*ng d*c thì cũng biết chọn chỗ giùm cái đi được không? Đừng có làm bẩn mắt trẻ vị thành niên.”Đã vậy, bà còn suốt ngày giáo huấn cháu ngoại phải biết yêu đương từ sớm, chứ không là con gái nhà người ta bị người khác rước đi mất hết.
Cái miệng kia của Chu Úc Đinh xưa nay vốn chẳng phun ra được lời nào tử tế, Triệu Càn Khôn cũng đã quen rồi, cậu ta vừa múa tay múa chân như đang nhảy đồng, vừa nói lảm nhảm đi về chỗ ngồi.Triệu Càn Khôn đón lấy: “Ái chà, vẫn là bạn Tiểu Khương chu đáo nhất.
Hai người một trước một sau trở lại vị trí, gây ra tiếng động không nhỏ.
Chu Úc Đinh cởi chiếc áo khoác đồng phục vắt lên chỗ dựa lưng của ghế, bên trong là một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, trên cánh tay săn chắc nổi rõ những đường gân xanh, thân hình tuy mảnh khảnh nhưng lại mang một sức mạnh đầy vẻ thiếu niên.Lần này Chu Úc Đinh trả lời cực nhanh: 【???
Tóc cậu bị ướt, vài lọn tóc dính vào mặt, càng làm tôn lên làn da trắng lạnh, trông giống như một khối bạch ngọc vừa được vớt ra từ nước đá.”
Triệu Càn Khôn gục xuống bàn của Hàn Dật than vãn: “Có khăn ướt không? Mẹ kiếp, cái trận mưa này không biết có phải mưa axit không nữa, thối chết đi được.””
“Tớ có này.” Khương Di từ trong ngăn tủ nhỏ lấy ra một gói khăn ướt đưa cho cậu ta.Triệu Càn Khôn vừa bước vào cửa đã cuồng nhiệt lắc tóc, làm nước văng tung tóe khắp sàn nhà.
Triệu Càn Khôn đón lấy: “Ái chà, vẫn là bạn Tiểu Khương chu đáo nhất.”Tuy rằng có hộ lý, nhưng sáng nào Chu Úc Đinh cũng sẽ qua đây một chuyến, tối nay người hộ lý xin nghỉ nên cậu ở lại trông đêm luôn.
Khương Di nghĩ ngợi một chút, lại cầm bút chọc chọc vào lưng Chu Úc Đinh lần nữa.π, số Pi, 3.
Lực đạo rụt rè, cẩn trọng ấy chẳng khác nào móng vuốt mèo đang cào nhẹ, đệm thịt nhỏ màu hồng khinh khỉnh mang theo sự mềm mại, lần này Chu Úc Đinh chẳng cần quay đầu lại cũng biết là ai.Cái lý do nhảm nhí này, Khương Di mà tin thì mới là đồ ngốc.
Thiếu niên ngả người ra sau ghế, khẽ nghiêng đầu, liền nhìn thấy Khương Di đang chìa ra một miếng khăn ướt: “Cậu có cần không?”Đừng có làm bẩn mắt trẻ vị thành niên.
Trong hộc bàn của Chu Úc Đinh thực ra có một gói khăn ướt hiệu Tâm Tâm, ngón tay đang định xé bao bì của cậu khựng lại một nhịp. Như thể bị ma xui quỷ khiến, cậu nhét gói khăn ướt của mình ngược trở lại hộc bàn, rồi đưa tay nhận lấy miếng khăn ướt từ tay Khương Di.Ba bạn nữ bàn phía sau, dẫn đầu là Hoàng Thơ Ngữ, cũng hướng về phía Khương Di để hỏi han bí quyết luyện phát âm.
“Cảm ơn.”】
Khăn ướt của Khương Di có mùi hương hoa oải hương, dịu nhẹ chứ không bị nồng.
Chu Úc Đinh dùng khăn lau mặt, suy nghĩ cũng giống như làn mưa bụi ngoài cửa sổ bay loạn khắp nơi:
Cô nàng này hôm nay rốt cuộc là bị làm sao thế nhỉ? Đối với cậu… dường như có chút chú ý quá mức.Trong lúc mọi người đang trò chuyện, những hạt mưa lớn bắt đầu đập vào cửa kính lớp học, kèm theo những tiếng “bộp bộp” vang dội, một trận mưa như trút nước đổ xuống.
…】
Cả buổi chiều trôi qua trong tiếng mưa rơi tí tách.
Trước giờ tự học buổi tối, lớp trưởng vào thông báo với Khương Di rằng giáo viên bảo cô lên văn phòng một chuyến.
Khương Di vốn tưởng thầy Tề Kiện tìm mình vì chuyện chuyển trường, nhưng đến văn phòng mới biết người tìm cô lại là cô Nhạc Nhã.Trước khi đi, thầy Tề Kiện gọi cô Nhạc Nhã đi họp, thầy đưa cho cô hai cuốn sách bổ trợ, dặn: “Khương Di, vừa vặn em chuẩn bị về lớp, cầm hai quyển giáo trình này đưa cho Chu Úc Đinh giúp thầy, bảo em ấy tối nay phải học xong hai mươi trang đầu.
Cô Nhạc Nhã vốn chẳng có chút sức đề kháng nào trước những học sinh ngoan ngoãn, cô gái nhỏ này vừa ngọt ngào, tiếng Anh lại xuất sắc, bảo cô ấy sao có thể không thích cho được.1415926535…
Cô Nhạc Nhã kéo ghế bảo cô ngồi xuống, vỗ vỗ vai cô: “Gọi em đến đây cũng không có chuyện gì to tát đâu, lớp 11-1 của chúng ta chẳng phải vẫn chưa bầu cán sự tiếng Anh sao? Cô thấy em rất thích hợp, thế nào, có muốn thử một chút không?”Không biết có phải Chu Úc Đinh cố ý trêu cô hay không, cậu lấp lửng trả lời: 【Nếu tớ nói không thì sao?
Làm cán sự bộ môn cũng không khó, ngày thường chỉ cần thu bài tập, giúp giáo viên phát bài kiểm tra này nọ, Khương Di tự tin mình có thể làm tốt.
Nhưng nghĩ đến việc bản thân chỉ là học sinh dự thính tạm thời tại trường Trung học Phụ thuộc, sớm muộn gì cũng phải quay về Kinh Thị, cô lại có chút do dự.Khương Di có chút lay động, cô liền nhét tờ rơi vào cặp sách.
Cô Nhạc Nhã đã sớm hỏi thăm tình hình của cô từ chỗ thầy Tề Kiện, liền cười bảo: “Có gì đâu, làm được bao lâu thì làm, đến lúc em phải về Kinh Thị cô cũng có giữ em lại không cho đi đâu mà, đừng áp lực quá.”Chu Úc Đinh đi ngay phía sau cậu ta, nhíu mày ghét bỏ lên tiếng: “Husky, tránh đường cái.
Khương Di liền gật đầu đồng ý.”Bị bệnh á?
Cô Nhạc Nhã lập tức bày mưu cho cô: “Trong lớp mình có mấy bạn nam lệch môn kinh khủng khiếp, trong giờ tiếng Anh toàn lén làm toán với vật lý thôi. Em giúp cô để mắt tới bọn họ một chút, bắt được ai thì cứ ghi tên lại, cô phạt bọn họ chép phạt từ vựng, đặc biệt là cái bạn Chu Úc Đinh ấy.””
Đây là muốn cô làm “gián điệp” rồi. Khương Di ngoan ngoãn gật đầu ghi nhớ.π : 【Hửm, thế hôm nào tâm trạng tớ không vui, tớ cũng sẽ nặc danh tố cáo cậu tội bao che cho Chu Úc Đinh trốn học.
Trước khi đi, thầy Tề Kiện gọi cô Nhạc Nhã đi họp, thầy đưa cho cô hai cuốn sách bổ trợ, dặn: “Khương Di, vừa vặn em chuẩn bị về lớp, cầm hai quyển giáo trình này đưa cho Chu Úc Đinh giúp thầy, bảo em ấy tối nay phải học xong hai mươi trang đầu.”Hai người một trước một sau trở lại vị trí, gây ra tiếng động không nhỏ.
Sách giáo trình là về cuộc thi học sinh giỏi Vật lý, một quyển tên là “Tư duy Vật lý Olympic”, quyển còn lại tên là “Tuyển tập những bài Vật lý hóc búa”.Thế nhưng thầy Tề Kiện lại bắt cậu tối nay phải học xong hai mươi trang đầu của hai cuốn giáo trình kia.
Khương Di ôm sách vừa bước vào lớp thì tiếng chuông vào giờ tự học buổi tối vang lên, nhưng Chu Úc Đinh lại không thấy tăm hơi đâu.”Cảm ơn.
Mãi đến khi kết thúc tiết tự học đầu tiên, Khương Di mới tìm được cơ hội hỏi Triệu Càn Khôn: “Chu Úc Đinh đâu rồi?”Mãi đến khi kết thúc tiết tự học đầu tiên, Khương Di mới tìm được cơ hội hỏi Triệu Càn Khôn: “Chu Úc Đinh đâu rồi?
Triệu Càn Khôn đang cùng Võ Lập và Hàn Dật kéo nhau chơi game 5v5, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Cậu ta đau bụng lăn lộn dưới đất kìa, xin nghỉ rồi.”Hai người tranh thủ giờ ra chơi đi xuống căng tin một chuyến, lúc quay về đi được nửa đường thì gặp mưa lớn, không có chỗ trốn nên bị xối ướt mất nửa người.
“Bị bệnh á?” Khương Di cảm thấy có gì đó sai sai, liền gặng hỏi thêm một câu: “Sao cậu ấy lại đau bụng? Đã đi bệnh viện khám chưa?”Chu Úc Đinh bên kia chắc là đang bận, một lúc lâu sau mới nhắn lại một icon dấu “OK”.
Triệu Càn Khôn gào thét: “Tung chiêu cuối đi, tung chiêu cuối đi…!”
Sau một hồi thao tác điên cuồng thì bị phe địch quét sạch cả đội. Võ Lập và Hàn Dật vừa chửi bới om sòm vừa thoát game, tuyên bố từ nay về sau sẽ không bao giờ chơi với cái thằng ngốc Triệu Càn Khôn này nữa.Khương Di chỉ đơn thuần là không muốn chịu thua mà thôi.
Lúc này Triệu Càn Khôn mới rảnh tay ngẩng đầu lên, vẻ mặt đau đớn như thể chính mình bị bệnh: “Ầy, thì là cái chuyện đó đó… cậu ta… cậu ta tới tháng ấy mà, không cần đi bệnh viện đâu, về nhà nằm một đêm là khỏe liền.””
Cái lý do nhảm nhí này, Khương Di mà tin thì mới là đồ ngốc.”
Cô cũng đoán được chắc chắn là Chu Úc Đinh trốn học rồi. Nếu cậu thực sự sinh bệnh xin nghỉ, chẳng lẽ thầy Tề Kiện lại không biết?π: 【Ok, cảm ơn.
Thế nhưng thầy Tề Kiện lại bắt cậu tối nay phải học xong hai mươi trang đầu của hai cuốn giáo trình kia.
Khương Di nghĩ ngợi một hồi, vẫn quyết định nhắn cho Chu Úc Đinh một tiếng, dù sao thì lời nhắn của giáo viên cô cũng phải truyền đạt cho xong.” Khương Di từ trong ngăn tủ nhỏ lấy ra một gói khăn ướt đưa cho cậu ta.
Lớp 11-1 có một nhóm chat WeChat lớn, mỗi học sinh và giáo viên bộ môn đều ở trong đó. Khương Di tìm được tài khoản của Chu Úc Đinh, liền ấn nút kết bạn.Tóc cậu bị ướt, vài lọn tóc dính vào mặt, càng làm tôn lên làn da trắng lạnh, trông giống như một khối bạch ngọc vừa được vớt ra từ nước đá.
Từ lúc khai giảng đến nay, danh sách kết bạn WeChat của cô chỉ mới có mỗi Chu Thiên Tình. Khương Di nghĩ ngợi một lát, tiện tay gửi lời mời kết bạn cho cả Hàn Dật, Triệu Càn Khôn, Võ Lập cùng với ba bạn nữ bàn phía sau luôn một thể.Không phải là yêu sớm đấy chứ?
Sau đó Khương Di không đụng vào điện thoại nữa. Mãi đến khi tan học, ngồi lên xe của chú Lưu, cô mở WeChat ra mới phát hiện Chu Úc Đinh đã đồng ý lời mời kết bạn từ một tiếng trước.Triệu Càn Khôn gào thét: “Tung chiêu cuối đi, tung chiêu cuối đi…!
Ảnh đại diện WeChat của Chu Úc Đinh là cảnh bình minh trên biển, nhìn góc chụp có vẻ là một bãi biển nào đó ở Lam Thành. Còn về biệt danh thì vô cùng thú vị, chỉ vỏn vẹn một ký tự: “π”.Phòng phát thanh của trường Trung học Phụ thuộc do học sinh tự quản lý, tương tự như một câu lạc bộ đại học, giáo viên hoàn toàn không can thiệp vào.
π, số Pi, 3.1415926535…”Thật không, không lừa bà đấy chứ?
Một con số vô tỷ, vô hạn không tuần hoàn.Khương Di không thèm trả lời lại nữa.
Trước đây khi học ở trường quốc tế, giáo viên dạy Toán của Khương Di là một người Pháp cực kỳ lãng mạn. Có một lần trong giờ Toán, thầy hỏi cả lớp thích con số nào nhất, lúc đó câu trả lời của Khương Di chính là “π”.Cái khát khao chiến thắng kỳ kỳ quái quái.
Bởi vì con số này là đặc biệt nhất, nó khiến người ta liên tưởng đến những khả năng vô hạn, hy vọng vô hạn và một tương lai vô hạn.Lý Bội Lan dù đã có tuổi nhưng tâm hồn lại cực kỳ bắt trend, đu idol toàn chọn mấy anh chàng “tiểu thịt tươi” trẻ măng, cày phim hay mua đồ do idol đại diện thương hiệu chưa từng bỏ sót cái nào.
Khương Di lại lướt xem trang cá nhân của cậu, trống trơn, chẳng có lấy một dòng trạng thái nào.
Về điểm này thì Khương Di và cậu khá giống nhau, Khương Di không thích đăng bài trên WeChat, cô chỉ thích đăng những thứ không ai thèm ngó ngàng tới lên không gian Qzone của QQ mà thôi.Từ lúc khai giảng đến nay, danh sách kết bạn WeChat của cô chỉ mới có mỗi Chu Thiên Tình.
Lướt xong trang cá nhân của tài khoản này, Khương Di gửi tin nhắn cho Chu Úc Đinh:】
Không ăn gừng:Không ăn gừng: 【Thầy Tề bảo tớ mang hai quyển giáo trình Vật lý cho cậu, tớ để trên bàn của cậu rồi nhé. 【Thầy Tề bảo tớ mang hai quyển giáo trình Vật lý cho cậu, tớ để trên bàn của cậu rồi nhé.】Khương Di nghĩ ngợi một chút, lại cầm bút chọc chọc vào lưng Chu Úc Đinh lần nữa.
π:Cô cũng đoán được chắc chắn là Chu Úc Đinh trốn học rồi. 【Ok, cảm ơn.】Sau khi xuống xe, cô lập tức đi thẳng về phòng.
Không ăn gừng:” 【Thầy Tề bảo cậu tối nay phải học xong hai mươi trang đầu đấy.】Trong hộc bàn của Chu Úc Đinh thực ra có một gói khăn ướt hiệu Tâm Tâm, ngón tay đang định xé bao bì của cậu khựng lại một nhịp.
Chu Úc Đinh bên kia chắc là đang bận, một lúc lâu sau mới nhắn lại một icon dấu “OK”.” Hàn Dật vội bịt chặt tai lại: “Trái tim tớ chịu không nổi nhiệt đâu.
Cuộc trò chuyện bỗng chốc rơi vào im lặng.
Khương Di sực nhớ tới lời nói dối không chớp mắt kia của Triệu Càn Khôn, xuất phát từ lòng quan tâm đến sức khỏe của bạn cùng lớp, cô gõ chữ nhắn đi: 【Bụng cậu hết đau chưa?】Bởi vì con số này là đặc biệt nhất, nó khiến người ta liên tưởng đến những khả năng vô hạn, hy vọng vô hạn và một tương lai vô hạn.
Lần này Chu Úc Đinh trả lời cực nhanh: 【???】Từng có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nhận xét rằng, dù cho có dùng góc ánh sáng “dìm hàng” đến cỡ nào đi chăng nữa chiếu lên gương mặt cậu thì vẫn có thể cứu vãn được hết.
Không ăn gừng:”Tớ có này. 【Thì Triệu Càn Khôn bảo cậu bị tới tháng, đau bụng đến mức lăn lộn dưới đất mà.】】
Không đầy một phút sau, phía Chu Úc Đinh liên tục gửi qua mấy icon hình con dao rướm máu, thanh hận thù trong nháy mắt được kéo lên đầy cây.”
Khương Di bị chọc cười, liền rèn sắt khi còn nóng nhắn tiếp: 【Tớ biết thừa tối nay cậu trốn học rồi, yên tâm đi, tớ sẽ không mách thầy đâu.】Ngay sau đó, cậu gửi qua một bức ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện của hai người, trên ảnh còn dùng bút màu đỏ khoanh tròn một vòng lớn ngay câu nói “sẽ không mách thầy” của Khương Di.
π…: 【Tốt bụng thế cơ à?】”
Không ăn gừng:Cậu nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một lúc lâu vẫn không thấy Khương Di trả lời lại, bản thân cũng tự biết điều, đoán chừng đối phương chắc chắn là đang giận rồi. 【Ừm, dù sao thì cũng không phải ai cũng có cơ hội nắm được thóp trốn học của học bá đâu nhé.】Lướt xong trang cá nhân của tài khoản này, Khương Di gửi tin nhắn cho Chu Úc Đinh:
Trong lòng Khương Di vẫn đang bận tâm đến chuyện chủ nhật này phải đi tìm Khương Vũ để lấy ảnh, nghĩ ngợi một hồi liền bảo: 【Tớ giúp cậu giữ bí mật, cậu cũng giúp tớ một việc có được không?】Còn về biệt danh thì vô cùng thú vị, chỉ vỏn vẹn một ký tự: “π”.
Không biết có phải Chu Úc Đinh cố ý trêu cô hay không, cậu lấp lửng trả lời: 【Nếu tớ nói không thì sao?】Tắm rửa xong xuôi, cô mở WeChat tìm đến ảnh đại diện của Chu Úc Đinh, thẳng tay đổi biệt danh ghi chú của cậu thành: “π không nói đạo lý”.
Khương Di cắn môi, đầu óc bỗng chốc trống rỗng liền mạnh miệng rep lại: 【Thế thì hôm nào tâm trạng tớ không vui, tớ sẽ nặc danh tố cáo cậu trốn học.】Bà có phải là cái kiểu người cổ hủ phong kiến đâu cơ chứ…
Thực ra cô biết rõ cái sự uy h**p này đối với Chu Úc Đinh chẳng có chút trọng lượng nào, dẫu sao người ta cũng là bảo bối cục cưng trong lòng các giáo viên.Cô nghĩ thầm, cái người tên Chu Úc Đinh này, đúng là có chút không nói đạo lý.
Khương Di chỉ đơn thuần là không muốn chịu thua mà thôi.” Khương Di cảm thấy có gì đó sai sai, liền gặng hỏi thêm một câu: “Sao cậu ấy lại đau bụng?
Cái khát khao chiến thắng kỳ kỳ quái quái.Triệu Càn Khôn nghe ra Chu Úc Đinh đang mắng mình là chó nhưng cũng chẳng thèm giận, cười hì hì bật lại: “Mẹ nó, tớ mà là chó thì cũng là giống Teddy, điên cuồng chấp hết mọi thứ.
πCô nàng này hôm nay rốt cuộc là bị làm sao thế nhỉ?: 【Hửm, thế hôm nào tâm trạng tớ không vui, tớ cũng sẽ nặc danh tố cáo cậu tội bao che cho Chu Úc Đinh trốn học.】Còn về Chu Nghiên thì lại càng miễn bàn, sống ở nước ngoài mười mấy năm trời, tư tưởng so với bất kỳ ai cũng đều cởi mở hơn nhiều.
Ngay sau đó, cậu gửi qua một bức ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện của hai người, trên ảnh còn dùng bút màu đỏ khoanh tròn một vòng lớn ngay câu nói “sẽ không mách thầy” của Khương Di.Đây là muốn cô làm “gián điệp” rồi.
Khương Di ôm điện thoại nghẹn họng, lông mày nhíu chặt, đôi môi hồng nũng nịu bĩu ra.Khương Di nghĩ ngợi một hồi, vẫn quyết định nhắn cho Chu Úc Đinh một tiếng, dù sao thì lời nhắn của giáo viên cô cũng phải truyền đạt cho xong.
Cô nghĩ thầm, cái người tên Chu Úc Đinh này, đúng là có chút không nói đạo lý.Không đầy một phút sau, phía Chu Úc Đinh liên tục gửi qua mấy icon hình con dao rướm máu, thanh hận thù trong nháy mắt được kéo lên đầy cây.
Khương Di không thèm trả lời lại nữa.
Sau khi xuống xe, cô lập tức đi thẳng về phòng.
Tắm rửa xong xuôi, cô mở WeChat tìm đến ảnh đại diện của Chu Úc Đinh, thẳng tay đổi biệt danh ghi chú của cậu thành: “π không nói đạo lý”.Cô Nhạc Nhã lập tức bày mưu cho cô: “Trong lớp mình có mấy bạn nam lệch môn kinh khủng khiếp, trong giờ tiếng Anh toàn lén làm toán với vật lý thôi.
Ở bên kia, Chu Úc Đinh đang ngồi trên giường bệnh, đôi chân dài tùy ý duỗi ra, đầu cúi xuống, khóe môi khẽ cong lên một đường vòng cung nhỏ.Mỗi ngày phòng phát thanh chia làm ba khung giờ: Buổi sáng là “Chuyến tàu Tin tức”, phát các tin tức thời sự trong và ngoài nước; buổi trưa là “Dạo bước Bể văn”, đọc diễn cảm các tác phẩm của những tác giả nổi tiếng trong và ngoài nước, vì vậy chuyên mục này đòi hỏi yêu cầu phát âm tiếng Anh rất cao; còn buổi chiều sau giờ tan học là chuyên mục phát nhạc.
Cậu sở hữu kiểu gương mặt có khung xương cực kỳ hoàn hảo, chuẩn nét điện ảnh.
Từng có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nhận xét rằng, dù cho có dùng góc ánh sáng “dìm hàng” đến cỡ nào đi chăng nữa chiếu lên gương mặt cậu thì vẫn có thể cứu vãn được hết.dường như có chút chú ý quá mức.
Lý Bội Lan thấy cháu ngoại của mình cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại không chớp mắt, khóe miệng còn ngậm ý cười, liền kỳ quái hỏi: “Có chuyện gì thế, thằng nhóc này đang nhắn tin với ai đấy? Không phải là yêu sớm đấy chứ?”Khương Di nghĩ ngợi một lát, tiện tay gửi lời mời kết bạn cho cả Hàn Dật, Triệu Càn Khôn, Võ Lập cùng với ba bạn nữ bàn phía sau luôn một thể.
Chu Úc Đinh ngước mắt, có chút cạn lời với bà cụ nhà mình: “Không có ạ, bạn học mới quen thôi, tìm cháu có chút việc.”】
“Thật không, không lừa bà đấy chứ?” Bà cụ lải nhải: “Yêu đương thì cứ bảo là yêu đương, đừng có giấu bà. Bà có phải là cái kiểu người cổ hủ phong kiến đâu cơ chứ…”Về điểm này thì Khương Di và cậu khá giống nhau, Khương Di không thích đăng bài trên WeChat, cô chỉ thích đăng những thứ không ai thèm ngó ngàng tới lên không gian Qzone của QQ mà thôi.
Bầu không khí gia đình nhà bọn họ tương đối kỳ lạ. Lý Bội Lan dù đã có tuổi nhưng tâm hồn lại cực kỳ bắt trend, đu idol toàn chọn mấy anh chàng “tiểu thịt tươi” trẻ măng, cày phim hay mua đồ do idol đại diện thương hiệu chưa từng bỏ sót cái nào. Đã vậy, bà còn suốt ngày giáo huấn cháu ngoại phải biết yêu đương từ sớm, chứ không là con gái nhà người ta bị người khác rước đi mất hết.Trước đây khi học ở trường quốc tế, giáo viên dạy Toán của Khương Di là một người Pháp cực kỳ lãng mạn.
Còn về Chu Nghiên thì lại càng miễn bàn, sống ở nước ngoài mười mấy năm trời, tư tưởng so với bất kỳ ai cũng đều cởi mở hơn nhiều.Khương Di ngoan ngoãn gật đầu ghi nhớ.
Nhìn thấy bà cụ có xu hướng chuẩn bị gặng hỏi đến cùng, thái dương Chu Úc Đinh khẽ giật giật, vội vàng đánh trống lảng cắt ngang lời bà: “Phim truyền hình của thần tượng bà sắp chiếu rồi kìa, bà có xem nữa không đấy?”Sau một hồi thao tác điên cuồng thì bị phe địch quét sạch cả đội.
“Có chứ, có chứ, mau bật tivi lên cho bà.”Như thể bị ma xui quỷ khiến, cậu nhét gói khăn ướt của mình ngược trở lại hộc bàn, rồi đưa tay nhận lấy miếng khăn ướt từ tay Khương Di.
Mắt phải của Lý Bội Lan dạo gần đây mới làm một cuộc tiểu phẫu, Chu Nghiên ở nước ngoài không thể về chăm sóc nên chỉ có thể thuê hộ lý. Tuy rằng có hộ lý, nhưng sáng nào Chu Úc Đinh cũng sẽ qua đây một chuyến, tối nay người hộ lý xin nghỉ nên cậu ở lại trông đêm luôn.”
Giờ tự học tối nay của lớp 11-1 thực ra là môn Toán, Chu Úc Đinh thực chất đã xin phép thầy Vương Tiêu từ trước rồi. Thế nhưng cô nàng Khương Di kia lại cứ tự cho là mình đã tóm được cái bím tóc đuôi ngựa của cậu.Triệu Càn Khôn đang cùng Võ Lập và Hàn Dật kéo nhau chơi game 5v5, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Cậu ta đau bụng lăn lộn dưới đất kìa, xin nghỉ rồi.
Chu Úc Đinh thực sự cảm thấy vị đại tiểu thư này có chút thú vị. Cậu nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một lúc lâu vẫn không thấy Khương Di trả lời lại, bản thân cũng tự biết điều, đoán chừng đối phương chắc chắn là đang giận rồi.Chu Thiên Tình càng cười hớn hở hơn, nhân cơ hội uy h**p: “Sau này mà còn dám chọc ghẹo chị Tình của cậu nữa, tớ sẽ đem file này lên phòng phát thanh trường bật cho cả trường cùng nghe.
Ai, sao mà nhát gan dễ xù lông thế không biết, mới trêu có chút xíu đã trốn mất tăm hoặc là nổi cáu rồi.Nhìn thấy bà cụ có xu hướng chuẩn bị gặng hỏi đến cùng, thái dương Chu Úc Đinh khẽ giật giật, vội vàng đánh trống lảng cắt ngang lời bà: “Phim truyền hình của thần tượng bà sắp chiếu rồi kìa, bà có xem nữa không đấy?
Nằm xuống đợi thêm một lúc nữa, góc phải màn hình vẫn im lìm không thấy Khương Di hồi âm. Chu Úc Đinh sinh nghi, liền gửi qua một dấu chấm hỏi.
May quá, tin nhắn gửi đi thành công, cô gái nhỏ không có xóa WeChat của cậu!
Hết chương 11