Năm Thứ Ba Sau Khi Chia Tay Với Ảnh Đế

Chương 6

 

Chủ đề đều xoay quanh việc sau khi công khai, Lương Am đã dỗ dành Từ Nhiễm Nhiễm trong bóng tối ra sao.

Tôi ở nhà dùng tài khoản phụ để lướt xem bảng tin.

Vốn định xem hướng dư luận thế nào, kết quả lại bị những bài pr của fan CP "Ảm Nhiên Lệ Hạ" thu hút.

Tôi tò mò ấn vào và đọc say sưa được mấy bài.

[Lương Am đẩy cửa bước vào, áo vest vẫn chưa cởi, nhưng cà vạt đã được nới lỏng ra một cách hững hờ.

"Vẫn còn giận à?"

Anh cất giọng trầm thấp hỏi, ánh mắt mang theo ba phần phong trần, bảy phần dịu dàng.

Không nhận được lời hồi đáp, anh cầm lấy bàn tay mềm mại không xương của người phụ nữ, đưa lên môi cúi xuống đặt một nụ hôn.

Từ Nhiễm Nhiễm quay mặt đi, dưới khóe mắt dường như có vệt nước mắt long lanh:

"Anh công khai với người khác rồi, em không nên giận sao?"

Lương Am cúi người sáp lại gần, bóng của anh bao trùm hoàn toàn lấy thân hình nhỏ bé của Từ Nhiễm Nhiễm.

Giọng nói trầm khàn đầy gợi cảm của anh vang lên bên tai:

"Công khai là để cho người ngoài xem thôi."

"Em phải nhớ kỹ..."

Ngón tay anh gõ nhẹ lên n.g.ự.c người phụ nữ: "Người mà anh dỗ dành, trước nay chỉ có một mình em."]

Tôi chú ý đến tác giả một chút, tên Weibo là: Vãn Vãn chúc Ảm Nhiên Lệ Hạ bách niên giai lão.

Viết cũng khá cuốn đấy.

Tôi hào hứng bấm vào bài tiếp theo, đang chuẩn bị nhâm nhi thưởng thức.

Thì màn hình điện thoại hiện lên thông báo cuộc gọi đến.

Tôi bắt máy.

"Chị Thời Nguyên ạ? Em là Lý Hà đây. Hôm nay sếp uống say trong tiệc mừng công rồi, em hiện đang ở ngoại tỉnh, có thể phiền chị đi đón sếp một chuyến được không ạ?"

"Đúng lúc ngày mai có buổi tiệc từ thiện, dù sao thì đằng nào hai người cũng đều phải tham dự mà."

"Lát nữa em sẽ gửi địa chỉ cho chị, gần lắm ạ."

Đầu dây bên kia nói một lèo thật nhanh, không cho tôi chút thời gian nào để từ chối đã cúp máy thẳng thừng.

Chưa đầy ba giây sau, địa chỉ cũng được gửi tới.

Tôi cạn lời nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó một hồi.

Rồi đành cam chịu thay quần áo đi ra ngoài.

Tôi đón được Lương Am ở bãi đậu xe ngầm.

Anh khom người ngồi vào ghế phụ, tiện tay ném luôn chiếc áo vest vắt trên tay ra băng ghế sau.

Chống khuỷu tay lên cửa kính xe, day day thái dương rồi bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Mùi rượu nồng nặc, xem ra anh uống không hề ít.

Tôi liếc nhìn anh một cái, rồi khởi động xe.

Rất nhanh đã về đến căn hộ tôi đang sống, anh rành rọt quen cửa quen nẻo cởi giày, thay dép.

Sau đó thả bịch người xuống sô pha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một chuỗi động tác mượt mà trơn tru, trong suốt quá trình không thèm nhìn tôi lấy một cái.

Tôi bước tới dùng mũi chân đá đá vào bắp chân anh, bực dọc nói:

"Coi đây là nhà mình thật đấy à? Đến một câu cảm ơn cũng không có."

Áo sơ mi của Lương Am nhăn nhúm một đoạn từ thắt lưng trở lên.

Cà vạt cũng bị anh kéo lỏng ra bằng một tay, vắt vẻo lười biếng trên cổ.

Bên dưới cổ áo đang mở bung ra, là vùng da cổ ửng đỏ vì tác dụng của cồn.

Bị tôi đá cho một cái, tròng mắt anh ban đầu có hơi chuyển động chậm chạp, rồi sau đó mới hé mí mắt nhìn sang.

Ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy tôi vài giây, rồi anh đột nhiên bật cười.

Anh vươn tay chộp lấy cổ tay tôi chuẩn xác, kéo tôi qua, ấn tôi ngồi xuống ngay giữa hai chân đang dang rộng của anh.

Lương Am vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, nhét điện thoại vào tay tôi, miệng lầm bầm:

"Tìm đi."

Cái quái gì thế này.

Tôi tức muốn phì cười, giẫm mạnh một cái lên mu bàn chân anh:

"Tìm tìm cái gì, Lương Am anh làm nũng lúc say thì có thể về nhà mình được không."

Bị tôi giẫm, anh khẽ xuýt xoa một tiếng, nhưng vẫn không hề buông tay.

Đã thế còn kiên nhẫn bổ sung thêm:

"Tìm cái siêu thoại gì gì đó của em và tôi ấy."

"Mấy người trên bàn tiệc bảo hôm nay Weibo náo nhiệt lắm, fan CP đang mở hội ăn Tết, tôi cũng muốn xem."

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, liền tìm siêu thoại của anh và tôi.

Đưa cho anh xem.

Rồi tôi hừ lạnh một tiếng:

"Chẳng liên quan gì đến tôi cả, người đang ăn Tết là fan CP của anh và Từ Nhiễm Nhiễm đấy."

Tầm mắt anh lướt qua từ trên vai tôi, lòng bàn tay khô ráo và ấm áp bao trọn lấy mu bàn tay tôi.

Cứ thế trực tiếp xem.

Anh càng xem, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t lại.

Siêu thoại CP của tôi và anh, lượng người theo dõi ít ỏi đáng thương mới chỉ vừa nhích qua con số bốn chữ số.

Bài đăng gần đây nhất đã từ hôm lễ trao giải, lượt bình luận là hai chữ số, lượt chia sẻ là ba chữ số.

Lương Am lúc uống rượu vào nói rất nhiều, người cũng trở nên lười nhác.

Anh mang vẻ mặt đầy nghi hoặc, nghiêng đầu dùng cằm cọ cọ vào má tôi:

"Không phải bảo là đang ăn Tết sao, sao lại vắng tanh vắng ngắt thế này, trông chúng ta không xứng đôi lắm à?"

Cho đến khoảnh khắc này, cuối cùng tôi cũng dám khẳng định.

Anh đâu chỉ là uống không ít, mà căn bản là đã say mèm rồi.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo anh thoát khỏi màn hình, gọi một cuộc điện thoại:

"Lý Hà, cậu đi tìm người viết ngay bây giờ cho tôi, lập tức viết fanfic CP của tôi và Trình Thời Nguyên."