Haidilao lúc 12 giờ 30 phút sáng vẫn náo nhiệt như ban ngày.
Làn hơi trắng bốc lên từ nồi lẩu sôi sục, sảnh lớn ấm áp và sáng rực, những tiếng cười nói huyên náo xung quanh khiến tất cả mọi người trong chốc lát quên đi khái niệm về thời gian.
Lục Bạch lần thứ hai nhắc đến đoạn ghi âm cuộc gọi trên sân thượng của Lâm Tịch. Cậu ấy chống cằm, để mặc dòng suy nghĩ trôi xa:
"Hệ thống trên tờ giấy này... tôi nghĩ có liên quan đến đoạn ghi âm đó."
"Hệ thống?"
Theo định nghĩa, đó là một tổng thể được tạo thành từ nhiều bộ phận, nghe qua thì giống như thứ dùng để duy trì trật tự của một chương trình nào đó.
Triệu Khê còn muốn hỏi thêm vài câu nhưng lại bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.
Trên màn hình hiển thị một số lạ từ vùng khác.
Cậu không né tránh Lục Bạch, trực tiếp bấm nghe máy.
"Triệu Khê, dì là Trịnh Linh, mẹ của Phí Thủ đây." Giọng nữ ở đầu dây bên kia nghe rất bình tĩnh, nhưng sự vội vã trong lời nói vẫn để lộ tâm trạng không yên của bà lúc này: "Con có biết Phí Thủ đang ở đâu không?"
"Giờ này chắc cậu ấy ở nhà rồi ạ."
Triệu Khê nhìn lại đồng hồ. 12 giờ 30. Mấy ngày trước vào giờ này, cậu và Phí Thủ vừa chơi game xong. Hôm nay cậu không online, nên cũng không rõ tình hình thế nào.
"Thằng bé không có ở nhà." Giọng Trịnh Linh thấp xuống một chút: "Cũng có thể thằng bé đi chơi với bạn, nhưng mấy chuyện này thằng bé chẳng bao giờ nói với dì."
Quan hệ giữa Phí Thủ và gia đình luôn ở trạng thái không quá xa cách nhưng cũng chẳng thân thiết, vừa đủ để duy trì sự khách sáo trên bề mặt.
Hắn luôn giữ cảnh giác cao độ, thời gian ở nhà ít ỏi đến mức đáng thương. Vì vậy, hầu hết những chuyện liên quan đến hắn, Trịnh Linh chỉ có thể biết qua Triệu Khê và mẹ cậu.
"Theo lẽ thường, dì không nên gọi con vào giờ này, nhưng ngoài con ra, dì thực sự không biết thằng bé còn chơi với ai khác." Giọng Trịnh Linh mang theo chút áy náy: "Nếu con có tin gì về thằng bé, làm ơn nói lại giúp dì."
Vừa dứt cuộc gọi, Triệu Khê không chút do dự vớ lấy áo khoác, đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Từ những từ khóa rời rạc trong cuộc trò chuyện, Lục Bạch cũng đoán ra đại khái tình hình:
"Cậu định đi tìm cậu ấy à?"
Nói xong, chính cậu ấy cũng thấy câu hỏi này hơi dư thừa.
Đừng nói là Phí Thủ, với tính cách của Triệu Khê, dù là ai mất liên lạc, cậu cũng sẽ không ngần ngại mà đi tìm ngay lập tức.
Nghĩ vậy, Lục Bạch cầm điện thoại, nhanh chóng thao tác mấy cái.
Xong xuôi, cậu ấy lắc lắc màn hình, ra hiệu:
"Đoạn ghi âm trước đó, tôi gửi cho cậu rồi."
Triệu Khê thoáng nghi hoặc.
Nếu cậu nhớ không lầm, không lâu trước đây chính Lục Bạch còn nói rằng, với tư cách bạn bè, cậu ấy không khuyến khích cậu nghe đoạn ghi âm này.
Lục Bạch quay mặt đi, ho nhẹ hai tiếng, giọng có chút gượng gạo:
"Nhưng với tư cách bạn học của Phí Thủ, tôi nghĩ cậu nên nghe thử."
Triệu Khê nhận tệp tin, cúi đầu nói:
"Tôi đi trước đây, nhớ báo lại với đàn chị giúp tôi."
Bóng dáng Triệu Khê nhanh chóng biến mất ở góc hành lang, tà áo khoác khẽ bay lên, tựa như mang theo cơn gió nhẹ.
Lục Bạch nhìn theo, lòng không khỏi có chút hụt hẫng, giống như đang chứng kiến mọi nỗ lực trước đó đổ sông đổ bể. Cậu ấy thở dài một hơi:
"Đi đi."
...
Thành phố A, trong vài năm gần đây, là một đô thị du lịch đang trên đà phát triển. Ánh đèn và sự náo nhiệt kéo dài đến tận 4, 5 giờ sáng mới có dấu hiệu lắng xuống. Những nơi vui chơi giải trí lại càng nhiều vô số kể.
Phí Thù tùy tiện chọn một chiếc xe buýt trông có vẻ quen mắt rồi bước lên.
Bên ngoài cửa sổ, náo nhiệt nhất vẫn là những quán nướng ven đường. Mùi thịt nóng hổi, xèo xèo trên vỉ nướng len qua khe cửa xe, xộc vào trước cả cơn gió lạnh.
Tấm kính trong suốt phản chiếu gương mặt của Phí Thù.
Anh ta đội một chiếc mũ len màu đen, chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng và hoodie vì trông đẹp hơn, nhưng giờ lạnh đến mức phải giấu tay vào túi áo. Ánh đèn nhảy nhót ngoài phố khẽ vẽ nên những đường nét khuôn mặt có ba phần giống Triệu Khê. Bên tai anh ta lấp lánh một chiếc khuyên bạc đã lâu không đeo, thoạt nhìn toát lên vẻ ngang tàng của tuổi trẻ, rất giống phong cách mà Phí Thủ hay để hồi cấp ba.
Phí Thù ngắm khuôn mặt mình qua kính xe, nghiêng trái, nghiêng phải, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Hệ thống cũng không ngờ anh ta lại dễ dàng đồng ý hợp tác như vậy.
[Cậu đồng ý hợp tác với tôi nhanh thế sao?]
Lần trước nhiệm vụ thất bại, phải rất lâu sau hệ thống mới nhận ra mình đã bị Phí Thủ và Phí Thù liên thủ lừa một vố.
Chính vì thế, lần này hợp tác với Phí Thù, nó cẩn thận hơn gấp 12 lần.
[Không hỏi xem cậu sẽ được lợi gì à?]
Từ đầu đến giờ, Phí Thù chẳng nói được mấy câu, ngược lại hệ thống cứ lải nhải mãi không dứt.
[Đây là cơ hội cuối cùng của tôi, của chúng ta. Chỉ cần tạo ra một vụ tai nạn xe cộ ngoài ý muốn, khiến Lâm Tịch chết trong vụ tai nạn đó, hệ thống chính sẽ nhận ra sự bất thường trong cốt truyện. Khi đó, nó nhất định sẽ phán định nhân vật mất kiểm soát, thu hồi kịch bản và khiến mọi thứ quay về điểm khởi đầu.]
["Câu này cậu nói rồi."]
Phí Thù thản nhiên lặp lại:
["Tương đương với việc tạo ra một không gian hoàn toàn mới. Trong thế giới tiểu thuyết đó, ngoại trừ tôi và cậu, tất cả mọi người sẽ quay về thời điểm trước khi Lâm Tịch và Phí Thủ gặp nhau. Còn cậu, khi thu hút được sự chú ý của hệ thống chính, sẽ có cơ hội báo cáo lỗi, trở về bổ sung năng lượng, đúng không?"]
[Đúng.]
["Vậy là đủ rồi."]
[Cậu không cần thêm gì khác sao?]
Hệ thống vốn quen mặc cả với Lâm Tịch, lần đầu tiên gặp một con người dễ nói chuyện như vậy, nó lại có chút không chắc chắn:
[Tôi có thể cho cậu tiền, nói cho cậu biết dãy số trúng thưởng kỳ xổ số tiếp theo, hoặc tạo ra một cơ thể hoàn toàn mới, giúp cậu thoát khỏi Phí Thủ một cách triệt để.]
Xe buýt đã chạy qua ba trạm, dừng lại trước cổng một trường trung học.
Phí Thù đứng dậy, bước xuống xe, rồi cứ thế men theo những con phố và ngõ nhỏ hai bên trường, lần lượt đi vào từng lối, chỉ để tìm một tiệm net ẩn mình đâu đó.
Anh ta nhún vai, không để tâm đến lời của hệ thống, chỉ cúi đầu lục lọi trong túi áo khoác, tìm ra mấy miếng dán giữ nhiệt.
Phí Thủ và Triệu Khê đều thuộc kiểu người vì muốn đẹp mà không chịu mặc thêm áo vào mùa đông, vì thế, trong túi của Phí Thủ lúc nào cũng có vài miếng giữ nhiệt, còn trong túi của Triệu Khê thì luôn có một chiếc túi sưởi cầm tay.
Phí Thù xé vỏ bao, nhìn thoáng qua hình in trên miếng dán, cảm thấy quen mắt, lúc này mới nhớ ra đây là cái mà hôm nọ Triệu Khê chê xấu rồi không thèm lấy ở hậu trường.
Anh ta quan sát kỹ thêm 2 giây, rõ ràng trông cũng đáng yêu đấy chứ, sao lại bảo xấu được?
Phí Thù nhét miếng dán giữ nhiệt vào túi áo, gặp không khí lạnh, nó nhanh chóng tỏa hơi ấm. Đầu ngón tay anh ta, vốn lạnh buốt quanh năm, cuối cùng cũng dần ấm lên.
[Cậu đang tìm gì vậy?]
Phí Thù dành cả tiếng đồng hồ lục tung hết những cửa tiệm hai bên cổng trường, thấy vậy, hệ thống chủ động mở miệng, giọng điệu có phần lấy lòng.
["Một tiệm net."]
Phí Thù nói:
["Giúp tôi tìm xem có quán net nào mở cửa 24/7 không."]
Năng lượng còn sót lại của hệ thống không nhiều, nhưng tìm một tiệm net thì vẫn dư sức.
Chẳng mấy chốc, nó đã có câu trả lời.
[Tiếp tục đi thẳng 50 mét, rẽ trái qua đường, sau đó đi tiếp 40 mét.]
Phí Thù làm theo chỉ dẫn của hệ thống mà di chuyển. Không trách được anh ta tìm mãi không ra, vì lối vào con hẻm này gần như bị đám người xếp hàng trước hai quán mì xào chắn kín. Anh ta đã đi qua đây hai lần nhưng đều không để ý.
Đi vào hẻm nhỏ, bên trong có hai tiệm cơm.
Tiếp tục đi sâu hơn, trước mặt Phí Thù xuất hiện một vạch kẻ đường cho người đi bộ.
[Băng qua vạch kẻ đường, đi thẳng 40 mét, sau đó rẽ trái. Mục tiêu nằm ngay bên tay phải của cậu.]
Phí Thù dừng bước, ngẩng đầu, nhìn thấy tấm biển hiệu của tiệm net được xếp bằng đèn LED.
Lối cầu thang trước mặt chỉ đủ chỗ cho một người đi qua. Anh ta leo lên từng bậc, rõ ràng cảm nhận được không khí ngày càng bức bối.
Dưới quầy lễ tân, hai hàng máy sạc pin được xếp song song. Bà chủ tiệm ngồi uể oải, ngáp dài một cái. Bên cạnh bà là một tấm bảng đen nhỏ, trên đó dùng phấn viết chi chít thực đơn cho khách tùy chọn.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng ánh mắt bà chủ nhìn anh ta chẳng mấy thân thiện.
Phí Thù đưa mắt lướt qua thực đơn.
Mì xào trứng
Mì bò kho
Mì nước
Anh ta không ngờ một tiệm net nhỏ thế này mà cũng bán đủ loại mì, nhất thời bối rối, không biết nên gọi món nào.
Lúc này, một giọng nói từ phía sau vang lên.
"Hai tô mì nước, thêm trứng, thêm rau."
Giọng nói ấy như tiếng suối chảy gõ lên ngọc thạch, nhấn nhá rõ ràng, dứt khoát, lập tức thu hút sự chú ý của Phí Thù.
Là Triệu Khê.
Phí Thù theo phản xạ quay đầu lại.
Anh ta thấy Triệu Khê hai tay đút túi áo, vén rèm cửa bước vào, cơn gió bên ngoài cũng theo đó lùa vào, mát lạnh, mơ hồ, chỉ thoáng qua rồi biến mất. Cảm giác ấy giống hệt cảm giác mà Triệu Khê mang lại cho anh ta.
Anh ta nhìn Triệu Khê từng bước tiến đến bên cạnh mình, dáng vẻ quen thuộc với nơi này.
Bà chủ tiệm vừa thấy Triệu Khê, lập tức nở nụ cười, giọng nói dịu hẳn đi:
"Lâu rồi không thấy cháu ghé qua, dạo này bận lắm hả?"
Triệu Khê mỉm cười:
"Vâng, lịch học ở đại học khá kín ạ."
"Cao lên nhiều rồi, vẫn đẹp trai như trước."
Ánh mắt bà chủ nhìn Triệu Khê vô cùng hiền hòa, như thể đang nhìn cậu em trai mà mình đặc biệt yêu quý vậy. Chẳng cần Triệu Khê phải nói gì, bà đã quay người theo thói quen, mở sẵn một phòng riêng cho cậu.
Triệu Khê thanh toán xong, nụ cười trên mặt dần nhạt đi, quay người bước về phía bên trái.
Thấy Phí Thù vẫn đứng yên tại chỗ, Triệu Khê hơi nghiêng đầu:
"Đứng ngẩn ra làm gì?"
Ánh mắt cậu cụp xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo chút lạnh nhạt:
"Qua đây."
Hai chữ ấy giống như một mệnh lệnh.
Đến khi Phí Thù kịp phản ứng, cơ thể anh ta đã tự động bước theo sau Triệu Khê.
Cổ Triệu Khê quàng một chiếc khăn mềm mại. Lúc nãy chỉ liếc qua, Phí Thù chỉ kịp thấy nửa khuôn mặt cậu giấu trong khăn, lộ ra đôi mắt lạnh lùng. Áo khoác màu tối khiến dáng vẻ Triệu Khê càng thêm phần xa cách. Có vẻ tâm trạng cậu không tốt lắm, ngoài mấy câu lúc mới vào cửa, thậm chí chẳng buồn chào hỏi.
Phí Thù đã quen thấy dáng vẻ dịu dàng của Triệu Khê, giờ lại gặp phải thái độ thế này, anh ta có hơi chột dạ, không biết nên làm gì.
Đi ngang qua dãy máy tính ngoài sảnh, anh ta theo Triệu Khê rẽ vào khu phòng riêng, dừng lại ở phòng cuối cùng.
Triệu Khê bước vào trước, bên trong khá rộng rãi, có hai bộ máy tính đặt song song, ghế ngồi mềm có thể điều chỉnh tư thế, điều hòa tự do chỉnh nhiệt độ.
Triệu Khê tiện tay ném túi lên ghế trong cùng, chỉnh nhiệt độ điều hòa một chút rồi tháo khăn, ngồi xuống ghế gaming, quay lưng về phía Phí Thù.
Cửa phòng chậm rãi khép lại.
Phí Thù cao gần 1m9, nhưng lúc này lại phải cúi đầu, tựa lưng vào cửa đứng yên.
Giống như bị phạt đứng, Triệu Khê không lên tiếng, Phí Thù cũng không dám động đậy.
Âm thanh điều hòa vận hành vang lên khe khẽ.
Triệu Khê cầm điện thoại nhắn tin cho Trịnh Linh, rồi lần lượt trả lời tin nhắn hỏi thăm tình hình của Lục Bạch và đàn chị.
Phí Thù chỉ nhìn thấy gương mặt vô cảm của Triệu Khê phản chiếu trên màn hình đen kịt của máy tính. Điện thoại cậu thỉnh thoảng lại rung lên báo tin nhắn đến, nhưng Triệu Khê dường như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của anh ta.
Phải nói thật, cảm giác này có hơi đáng sợ.
Phí Thù luôn cho rằng mình và Phí Thủ là hai người khác nhau. Anh ta không có ký ức của Phí Thủ, cũng không quá thân với Triệu Khê, vậy thì chẳng có lý do gì để chột dạ cả.
Nhưng sự thật là anh ta đã theo Triệu Khê vào đây, Triệu Khê không nói gì, anh ta cũng không dám tùy tiện mở miệng cắt ngang.
Chắc là do ký ức cơ thể.
Phí Thù tự trấn an mình, tính cách của Triệu Khê tuy không phải kiểu dịu dàng dễ gần, nhưng cũng chẳng đến mức khó chịu, có gì đáng sợ đâu chứ?
Anh ta theo thói quen thò tay vào túi, rút ra một điếu thuốc.
Còn chưa kịp châm lửa, tiếng gõ cửa vang lên sau lưng.
Triệu Khê quay đầu, vừa vặn bắt gặp cảnh Phí Thù một tay cầm điếu thuốc, một tay lấy bật lửa ra.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Triệu Khê chưa kịp nói gì, Phí Thù đã giật mình, suýt nữa làm rơi bật lửa.
"Nếu muốn hút thuốc thì ra ngoài."
Giọng điệu Triệu Khê rất bình thản, không có vẻ giận dữ như Phí Thù tưởng tượng, nhưng cũng chẳng hề dịu dàng.
Cậu đứng dậy, mở cửa.
Bà chủ quán bưng hai bát mì nóng hổi vào, đặt lên bàn. Triệu Khê mỉm cười cảm ơn bà rất lịch sự.
Bà chủ vừa rời đi, Phí Thù vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy nụ cười trên mặt Triệu Khê biến mất ngay lập tức, như hoa quỳnh chỉ nở trong chớp mắt.
"Cậu ấy học qua nghệ thuật biến mặt ư? Hay là mắc chứng đa nhân cách?"
Phí Thù thầm phỉ nhổ trong lòng, nhưng tay lại rất tự giác cất bật lửa đi.
"Tôi đâu có định hút." Anh ta giải thích: "Chỗ này ánh sáng tốt, tôi chỉ lấy ra xem thôi."
Triệu Khê: "..."
Có đôi lúc cậu thật sự ghen tị với Phí Thủ, vì hắn lúc nào cũng nghĩ ra được mấy lý do ngớ ngẩn đến buồn cười như thế.
Triệu Khê thu ánh mắt lại, quay lưng về phía Phí Thù rồi ngồi xuống:
"Tùy cậu."
Mùi thơm của bát mì bốc lên ngào ngạt, Phí Thù ngửi thấy liền biết hương vị không tệ. Nhận ra thái độ của Triệu Khê đối với mình không hẳn là bài xích, anh ta mạnh dạn hơn một chút, tiến về phía trước hai bước, rất tự nhiên cầm lấy đôi đũa, liếc nhìn Triệu Khê một cái, định bưng bát lên đứng bên cạnh ăn.
Triệu Khê không ngẩng đầu:
"Không sợ nóng à?"
Phí Thù còn chưa kịp chạm vào bát, nghe vậy liền đổi hướng, cầm đũa đứng yên giữa lối đi hẹp giữa hai chiếc ghế mềm, chờ mì nguội.
Triệu Khê lại hỏi:
"Đứng vậy không thấy mỏi sao?"
Nhìn vẻ mặt bình thản của Triệu Khê, Phí Thù bất ngờ hiểu ra ẩn ý của cậu, lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống.
Từ lúc rời nhà đến bây giờ, vừa đói vừa lạnh, đã vất vả gần nửa ngày, thực ra anh ta đã muốn ăn từ lâu.
Nhưng cho dù như vậy, Phí Thù vẫn theo bản năng nhìn sắc mặt của Triệu Khê, gãi gãi cổ, dò hỏi:
"Bây giờ ăn được chưa?"
Triệu Khê nhìn anh ta như thể anh ta vừa nói chuyện vớ vẩn:
"Không được, cậu tiếp tục đứng ở cửa đi?"
Phí Thù cân nhắc giữa việc không chọc giận Triệu Khê và việc bị đói, cuối cùng vẫn đặt đũa xuống, ngoan ngoãn đứng dậy trở về cửa. Lần này, anh ta còn quay mặt vào tường, cúi thấp đầu, bộ dạng ngoan ngoãn đến lạ, hoàn toàn trái ngược với phong cách quần áo hoa hòe lòe loẹt kiểu "bạn thân của phụ nữ" mà anh ta đang mặc.
"..." Cậu có chút bất lực: "Cậu không nghe ra là tôi đang nói lời giận dỗi à?"
Phí Thù lắc đầu, nhưng nhận ra Triệu Khê không nhìn thấy động tác của mình, liền giơ tay hỏi:
"Tôi có thể quay lại nói chuyện với cậu không?"
Triệu Khê thở dài, có vẻ hơi đau đầu.
Xem ra dù có là nhân cách phân liệt, cũng không thể thay đổi một số bản chất.
"Qua đây ăn đi."
Phí Thù bán tín bán nghi ngồi xuống:
"Tôi ăn thật đấy?"
Triệu Khê: "Ăn đi."
Phí Thù cảm nhận một chút, giác quan thứ sáu vừa rồi còn liên tục kéo chuông báo động giờ hoàn toàn im lặng, vậy chắc là an toàn rồi.
Anh ta không chờ nổi cho mì nguội bớt, chỉ đơn giản đảo hai ba vòng, rồi lập tức xúc một miếng to bỏ vào miệng. Sợi mì dai dai thấm đẫm nước dùng, hương vị lan tràn khiến vị giác của anh ta bùng nổ.
"!"
Mắt Phí Thù sáng rực lên ngay lập tức.
Ngược lại, Triệu Khê người đã gọi món từ lúc ngoài cửa vẫn chưa động đũa, chỉ quay đầu yên lặng nhìn anh ta vùi đầu ăn.
Cảm giác này quen thuộc và an tâm đến lạ. Phí Thù đoán rằng có lẽ trước đây, cậu và Phí Thủ đã nhiều lần như vậy, đến mức cơ thể cậu đã khắc sâu hình ảnh này.
Triệu Khê hỏi:
"Ngon không?"
Phí Thù vẫn chôn mặt trong bát, chỉ một mực gật đầu.
Có lẽ do trước đây từng trải qua cảnh đói khát, anh ta thật sự rất sợ bị bỏ đói vào ban đêm. Không có gì chữa lành hơn một bát mì nóng hổi khi bụng đang cồn cào vì đói.
Khi nhiệt độ trong phòng dần ấm lên, anh ta đã ăn được vài miếng, tốc độ chậm lại một chút, lúc này mới nhận ra trong phòng có vẻ hơi yên tĩnh.
Phí Thù ngẩng đầu, lúc này mới chợt nhận ra bát mì trước mặt Triệu Khê vẫn chưa động một chút nào. Cậu chỉ hơi nghiêng người, chống cằm bằng một tay, lặng lẽ nhìn Phí Thù ăn.
Phí Thù ngước mắt, mà Triệu Khê vẫn luôn cúi mắt xuống. Hai người cứ thế nhìn nhau không chút che giấu, hiếm hoi lắm mới có một lần không ai né tránh trước.
Mắt Triệu Khê khi tập trung nhìn người thật sự rất đẹp, đồng tử như được khảm trong đôi mắt hơi nhếch lên. Có lẽ vì học nhảy, đôi mắt ấy như biết nói, dịu dàng tựa làn nước chảy.
Phí Thù vẫn còn nhớ rõ lúc trên sân thượng, Triệu Khê giận dữ đến mức lạnh mặt, vung tay tát Phí Thủ một cái. Anh ta hiểu rằng sự dịu dàng và tính tình tốt kia có lẽ chỉ là ảo giác thoáng qua. Nhưng khi bị ánh mắt yên tĩnh ấy chăm chú nhìn, anh ta vẫn không khỏi nóng bừng hai tai.
Anh ta ngại ngùng đẩy bát mì trước mặt ra xa một chút:
"Cậu không ăn à?"
Bát mì trước mặt Triệu Khê vẫn y nguyên, chưa động đũa lấy một lần:
"Không có khẩu vị."
Ánh mắt Phí Thù dừng lại trên người Triệu Khê, lướt qua một vòng. Khóa kéo áo khoác đã mở, lớp áo rộng rãi bên ngoài lại càng tôn lên vòng eo thon nhỏ của cậu. So với lần đầu tiên gặp nhau, dường như Triệu Khê đã gầy đi một chút.
Vốn dĩ, Phí Thù đã luôn cảm thấy áy náy với Phí Thủ vì đã khiến quan hệ giữa hắn và Triệu Khê rạn nứt. Giờ nhìn thấy Triệu Khê gầy đi như vậy, cảm giác tội lỗi trong lòng anh ta lại càng dâng lên mãnh liệt.
"Cậu hình như gầy đi rồi." Anh ta mở miệng, giọng điệu nhạt nhẽo: "...Xin lỗi."
Triệu Khê chẳng mấy bận tâm:
"Khoảng thời gian này, cậu nói xin lỗi nhiều quá rồi."
Phí Thù: "..."
Được rồi, lại càng áy náy hơn nữa.
Anh ta không biết phải nói gì, suy cho cùng, anh ta chính là kẻ đầu sỏ khiến Triệu Khê và Phí Thủ tuyệt giao. Chỉ có thể lảng tránh, cúi đầu tiếp tục ăn.
Triệu Khê thấy bát mì của Phí Thù sắp cạn đáy, bèn đẩy phần mì trước mặt mình qua cho anh ta.
Phí Thù sững người, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu.
Triệu Khê tưởng anh ta ngại, liền giải thích:
"Tôi chưa động vào đâu."
Phí Thù im lặng nhận lấy, kéo bát mì về phía mình, lí nhí nói:
"Cảm ơn, cậu là người tốt."
"?" Cậu có chút buồn cười: "Vậy trước đây trong mắt cậu, tôi là người xấu à?"
Phí Thù đáp:
"Nửa người tốt thôi."
Sợ Triệu Khê hiểu lầm, anh ta vội bổ sung:
"Nửa người tốt đã là đánh giá rất cao rồi đấy."
Triệu Khê chẳng mấy để tâm:
"Ăn xong thì về nhà đi, mẹ cậu lo lắm."
Phí Thù khựng lại:
"Bà ấy không phải mẹ tôi."
Triệu Khê tiếp nhận rất nhanh, lập tức sửa lại:
"Mẹ của cậu ấy rất lo lắng."
Động tác ăn của Phí Thù chậm dần, rồi anh ta lại lần nữa quay đầu nhìn Triệu Khê, trong mắt mang theo chút đề phòng:
"Cậu đã sớm nhận ra tôi không phải Phí Thủ rồi?"
"Thực ra hai người không giống nhau lắm."
Triệu Khê nhớ lại ánh mắt Phí Thù nhìn mình lúc đứng ở cửa tiệm net, vừa hiếu kỳ vừa dò xét. Cậu đoán chắc là do trước đó Phí Thủ đã nhắc đến tiệm net và bát mì này, khiến Phí Thù tò mò chạy đến xem thử.
Ngày hôm đó, trước cửa phòng tập, người đẩy cửa bước vào rồi đối diện với cậu, sau đó còn đặt trà sữa, chắc hẳn cũng là Phí Thù.
Anh ta to gan hơn Phí Thủ nhiều.
Phí Thủ sợ cậu phản cảm, không dám đường đường chính chính xuất hiện trước mặt cậu. Đến cả chơi game cũng phải vòng vo dùng biến giọng. Triệu Khê hoàn toàn không nghi ngờ gì, nếu vừa rồi trong tiệm net, người trông thấy cậu là Phí Thủ, phản ứng đầu tiên chắc chắn sẽ là lập tức quay người trốn đi.
Nhưng nhiều lúc, bọn họ lại thực sự rất giống nhau, nhất là khi cậu giận dữ, nói lời giận dỗi mà đối phương lại tưởng thật, vẻ mặt ngơ ngác ấy trông không giống như đang giả vờ ngốc nghếch.
"Nói mới nhớ, tiệm net này là Phí Thủ phát hiện đầu tiên đấy. Buổi trưa bọn tôi thường đến đây ăn, đặt phòng 3 tiếng, ăn xong còn có thể nghỉ ngơi một lát."
Phí Thù cảm thấy tình huống này thật kỳ lạ.
Không ngờ có một ngày anh ta lại ngồi cùng Triệu Khê, nói chuyện về Phí Thủ.
Hệ thống vốn nãy giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên lên tiếng chen vào:
[Cậu ta đang cố tình kéo gần quan hệ với cậu đấy! Nếu để cậu ta phát hiện ra sự tồn tại của tôi, kế hoạch của chúng ta sẽ hoàn toàn sụp đổ!]
Nó hừ lạnh:
[Thật là nhỏ mọn, chẳng lẽ một bát mì mà cũng mua chuộc được cậu à?]
Từ sau sự kiện trên sân thượng, hệ thống đã nhận thức sâu sắc về sự xảo quyệt của Phí Thủ. Một người có thể kéo Phí Thủ xuống từ chỗ cao như Triệu Khê, làm sao có thể là kẻ dễ đối phó được?
Nó cảnh giác nói:
[Rõ ràng cậu ta đến để moi thông tin từ cậu! Đừng nói gì với cậu ta cả, đi ngay đi!]
Phí Thù nhìn Triệu Khê, chỉ nghe thấy đối phương hỏi:
"Cậu xuất hiện từ khi nào?"
Hệ thống lập tức kích động:
[Thấy chưa! Cậu ta đang cố hỏi về sự xuất hiện của chúng ta, về việc chúng ta đã kiểm soát Phí Thủ từ lúc nào! Đi mau!]
Nhưng Phí Thù như thể không nghe thấy gì, cầm lấy bát mì Triệu Khê đưa, khuấy nhẹ hai cái.
"Rất sớm."
"Thực ra, tôi đã từng gặp cậu rồi." Phí Thù chợt nhớ ra điều gì đó: "Lúc đó, cậu ấy còn ở nhờ nhà chú, trong một căn gác xép không có cửa sổ."
Hệ thống vốn còn đang ầm ĩ, giờ đột nhiên im bặt.
Cốt truyện này không đúng.
Nó vẫn luôn cho rằng Phí Thù chỉ được tạo ra từ hư không vào 1 tháng trước mà thôi.
Phí Thù nhìn quanh, rồi giơ tay mô tả kích thước căn phòng:
"Cũng cỡ như phòng bao chúng ta đang ngồi. Chú cậu ấy lúc say rượu rất hay đánh người. Là tôi nhân lúc ông ta không chú ý, chạy vào bếp lấy một con dao."
"Không ai muốn nhận nuôi cậu ấy, nên cậu ấy bị đưa đến nhà bà ngoại. Thỉnh thoảng tôi xuất hiện, ngồi trên cây cam nhìn cậu đeo cặp sách đi ngang qua cổng. Chỉ có hai lần, cậu vừa đi vừa nói chuyện với bạn, tôi không thấy rõ mặt. Còn lại hầu hết là vào buổi tối, khi cậu ấy đói bụng tôi mới xuất hiện, vì vậy lúc đầu tôi không nhận ra cậu."
Triệu Khê không ngờ Phí Thù lại xuất hiện sớm đến vậy.
Phí Thù thấy cậu im lặng, dường như có chút áy náy, bèn bổ sung:
"Nhưng sau đó, tôi đã ngủ say một khoảng thời gian rất dài."
Anh ta được sinh ra khi Phí Thủ bị bỏ rơi, lãng quên trên căn gác xép, nhưng cũng chỉ tồn tại trong quãng thời gian đó.
Sau này, khi Phí Thủ gặp Triệu Khê, sự tồn tại của anh ta không còn cần thiết nữa, thế là anh ta chìm vào giấc ngủ.
Không giống Phí Thủ, những gì anh ta tiếp nhận được luôn chỉ có tiêu cực, đau khổ đến từ thế giới bên ngoài.
Phí Thủ sợ nhất là bị người khác bỏ rơi, còn Phí Thù thì mãi mắc kẹt trong tuổi thơ của hắn, nơi nỗi sợ lớn nhất là buổi tối về nhà không ai chừa phần cơm, rồi lại đói đến tỉnh giấc giữa đêm, trằn trọc mãi, cố chịu đựng cả một đêm dài.
Thế nên, chỉ cần Triệu Khê sẵn lòng đưa cho anh ta một bát mì khi anh ta đói, thì trong mắt anh ta, Triệu Khê chắc chắn là một người tốt.
"Khi xuất hiện, tôi đã hiểu lầm rằng người cậu ấy thích là Lâm Tịch, thế nên đã làm sai rất nhiều chuyện. Tôi sẽ tìm cách bù đắp."
Triệu Khê không đáp.
Thật ra, sau lần gọi điện với Phí Thủ lần trước, cậu đã không còn để tâm đến chuyện của Lâm Tịch nữa. So với điều đó, cậu quan tâm đến thái độ của Phí Thủ hơn.
Bất giác, Phí Thù đã ăn sạch bát mì. Anh ta nheo mắt lại, vẻ thỏa mãn:
"Tuyệt thật! Đây là bữa tôi ăn no nhất từ trước đến giờ!"
Tâm trạng anh ta rất tốt, hoàn toàn phớt lờ hệ thống đang gào thét đến mức sắp nổ tung bên tai. Anh ta nghiêng đầu nhìn Triệu Khê, cười nói:
"Cậu còn gì muốn biết nữa không? Tôi có thể nói hết cho cậu nghe."
Triệu Khê vốn ít nói, cũng không phải người có tính tò mò. Những gì cậu muốn hỏi chỉ có bấy nhiêu.
Huống hồ, chuyện giữa cậu và Phí Thủ có thể giằng co lâu như vậy, chỉ có thể chứng minh rằng bản thân mối quan hệ này vốn đã có vấn đề, bùng nổ chỉ là chuyện sớm muộn.
Cậu liếc nhìn đồng hồ:
"Không có gì để hỏi nữa. Ăn xong rồi, tôi đưa cậu về."
"Ê?"
Phí Thù không ngờ cậu lại thay đổi nhanh đến vậy. Rõ ràng lúc nãy còn dịu dàng quan tâm xem anh ta đã ăn no chưa, hỏi xem bát mì có ngon không. Anh ta còn nghĩ mình có thể nhân cơ hội này để gợi chuyện, khiến Triệu Khê mở lòng, nói hết những hiểu lầm và bất mãn trước đây ra ngoài.
Vậy mà chuyện lại kết thúc đơn giản như vậy???
Hơn nữa, lẽ ra phải là anh ta đưa Triệu Khê về mới đúng chứ?
Trước mặt anh ta, Triệu Khê đứng dậy, quấn lại chiếc khăn quàng cổ, mở cửa phòng bao.
Không khí lạnh từ bên ngoài ùa vào. Triệu Khê đứng ngoài cửa, chỉ lộ ra đôi mắt phía trên khăn quàng. Đôi mắt ấy đã trở lại vẻ lạnh nhạt vốn có, như thể ánh nhìn dịu dàng, chuyên chú trong lúc trò chuyện vừa rồi chỉ là giấc mộng của riêng Phí Thù.
Giọng cậu vẫn bình thản:
"Đi thôi."
Sự xa cách lúc gần lúc xa này khiến Phí Thù cảm thấy vô cùng bối rối.
"Cậu... không nói gì sao?"
Triệu Khê nghi hoặc:
"Nói gì?"
Phí Thù: "Trong tiểu thuyết, lẽ ra cậu phải an ủi tôi, đau lòng vì quá khứ bi thảm của tôi, rồi mềm lòng, nhân tiện tha thứ cho Phí Thủ, sau đó hai người hòa giải chứ?"
"Hoặc là tôi đã chạm đến trái tim cậu, cậu rưng rưng nước mắt, tủi thân nói hết những ấm ức trong lòng, rồi hai ta hóa giải hiểu lầm, gương vỡ lại lành."
Triệu Khê: "..."
Cậu thật sự không thể tưởng tượng được cảnh mình rơi nước mắt kể lể tủi thân với ai đó.
Hơn nữa...
Triệu Khê mím môi:
"Cậu lấy tư cách gì mà thay cậu ấy làm hòa với tôi?"
Phí Thù đưa tay sờ cổ, nghẹn lời. Một lúc sau, cậu lại hỏi:
"Hoặc là cậu muốn nói gì đó?"
Triệu Khê nhìn ánh mắt mong chờ của anh ta, không nói gì cả, chỉ xoay người bước ra quầy lễ tân, gia hạn thời gian thành trọn đêm, rồi quay lại, đẩy cửa phòng bao ra.
Lần này, đến lượt Phí Thù không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta trơ mắt nhìn Triệu Khê đi vào trong, sau đó liếc mình một cái:
"Không phải muốn nói chuyện sao? Vào đi."
Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng Phí Thù lại cảm thấy như đang bị trách mắng.
Bất giác, anh ta cũng bước vào theo.
Triệu Khê tựa lưng vào ghế, day day ấn đường, khuỷu tay chống lên tay vịn, vẻ mặt lộ ra sự mệt mỏi, giọng điệu kiên nhẫn hiếm thấy:
"Nói đi. Cậu muốn nói gì?"
Phí Thù đứng bên phải cậu, ánh mắt bất giác dừng lại trên khuôn mặt Triệu Khê.
Triệu Khê ngả người ra sau, đầu hơi ngẩng lên, cằm vừa vặn lộ ra khỏi chiếc khăn quàng đã nới lỏng. Dưới ánh đèn vàng nhạt, gương mặt thanh tú hoàn toàn phơi bày trước mắt anh ta.
Dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt, trông có vẻ rất mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn còn sáng rõ.
Dáng vẻ này khiến người ta nảy sinh những suy nghĩ không nên có, một sự yếu ớt vô thức, một sự lơ đễnh đầy phòng bị, nhưng đồng thời cũng quá mức dịu dàng.
Phí Thù lúc này mới nhận ra Triệu Khê đã thực sự rất mệt rồi.
Từ khi cãi nhau với Phí Thủ vào ngày sinh nhật hắn, đến những buổi tập luyện liên tục sau đó, vất vả lắm mới có một ngày nghỉ ngơi, lại chứng kiến Phí Thủ và Lâm Tịch đứng trên sân thượng định nhảy xuống.
Tiếp đó là chuỗi ngày học tập, luyện tập, dựng sân khấu kéo dài suốt mấy tuần.
Thời gian để Triệu Khê điều chỉnh cảm xúc, chỉ vỏn vẹn 15 ngày xin nghỉ phép.
Trong tình trạng như vậy, cậu vẫn có thể đến quán net tìm Phí Thù lúc 1 giờ sáng, ngồi xuống ăn hết hai bát mì cùng anh ta, rồi kiên nhẫn nghe anh ta nói hết chừng ấy chuyện.
Đây có lẽ đã là giới hạn dịu dàng lớn nhất mà Triệu Khê có thể cho anh ta.
Phí Thù nhìn chằm chằm Triệu Khê một lúc.
Anh ta không giỏi đối phó với những tình huống thế này.
Triệu Khê đợi mãi không thấy Phí Thù lên tiếng, định mở miệng thì nghe thấy tiếng cửa phòng bao bị đẩy ra.
Phí Thù đi ra ngoài.
Cậu liếc nhìn bàn bên cạnh, điện thoại của Phí Thù vẫn còn đó, có vẻ như anh ta không định bỏ chạy lần nữa.
Vài phút sau, Phí Thủ từ bên ngoài bước vào.
Lúc đẩy cửa, hắn tiện tay tắt luôn đèn trong phòng, trên tay ôm theo một chiếc chăn.
Hắn giũ chăn ra, dưới ánh nhìn của Triệu Khê, nhẹ nhàng đắp nó lên người cậu.
Bước chân Phí Thủ rất khẽ, lúc đến gần, Triệu Khê ngửi thấy mùi sữa tắm quen thuộc trên người hắn.
Nghe nói đó là loại sữa tắm Trịnh Linh mang từ nước ngoài về, hương thơm đặc biệt lâu phai.
Từ nhỏ đến giờ, Phí Thủ vẫn luôn dùng loại đó.
Trước đây, khi Triệu Khê từng qua nhà hắn ngủ lại, chăn của Phí Thủ cũng có mùi y hệt thế này, thứ mùi hương dày đặc như muốn bao trùm lấy cậu, tựa hồ có thể nhấn chìm cậu bất cứ lúc nào.
Theo bản năng, Triệu Khê muốn đẩy ra, nhưng đối phương tránh đi một cách thành thạo.
Giữa bóng tối, Phí Thủ tiến đến gần, thẳng tay gỡ chiếc khăn quàng trên cổ cậu xuống, sau đó điều chỉnh ghế dựa thành tư thế nằm, rồi không để cậu phản kháng mà ấn nhẹ lên vai, bắt Triệu Khê phải nằm xuống.
Cuối cùng, hắn kéo chăn đắp kín cho cậu.
"Chẳng còn gì để nói nữa." Giọng hắn vang lên: "Tôi chỉ cần biết cậu là người tốt là đủ rồi."
"Trước đó, hãy ngủ một giấc thật ngon đi."
Nói rồi, hắn cúi xuống bật máy tính, xoay xoay các ngón tay để thả lỏng.
Rõ ràng giọng điệu và cách nói chuyện chẳng khác gì ban nãy, nhưng Triệu Khê nhìn hắn vài giây rồi chợt cất giọng:
"Phí Thủ?"
Phí Thủ vẫn giữ nguyên động tác khởi động máy tính, không quay đầu cũng chẳng trả lời.
Chỉ có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
"Mai cậu có tiết lúc mấy giờ?"
Nếu đối diện với Phí Thù, Triệu Khê vẫn có thể giữ bình tĩnh.
Nhưng đối diện với Phí Thủ thì... cậu lại thấy có chút không tự nhiên.
"10 giờ."
Phí Thủ liếc nhìn đồng hồ:
"Ngủ đi, 9 giờ 15 tôi gọi cậu."
Triệu Khê vốn nghĩ rằng mình sẽ khó ngủ.
Nhưng khung cảnh này lại quá đỗi quen thuộc với cậu.
Sợ âm thanh trò chơi quá lớn, Phí Thủ tùy tiện mở một bộ phim, đeo tai nghe vào.
Triệu Khê nằm trên ghế, nghiêng đầu nhìn đường nét khuôn mặt nghiêng nghiêng của hắn, chẳng biết từ lúc nào đã thiếp đi.
Lúc trở mình trong cơn mơ màng, cậu vô tình làm rơi túi xách, một bàn tay vươn ra từ bên cạnh giúp cậu đỡ lấy, tiện thể đặt lại lên bàn.
Triệu Khê ngái ngủ hỏi:
"Mấy giờ rồi?"
"3 giờ rưỡi." Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên mắt Triệu Khê, dịu dàng khép chúng lại: "Còn có thể ngủ lâu lắm."
Triệu Khê yên tâm chìm vào giấc ngủ.
"Quả nhiên vẫn là cậu giỏi đối phó với mấy chuyện thế này."
Bộ phim trên màn hình trước mặt Phí Thủ bị tạm dừng, Phí Thù cười hì hì:
[Xin lỗi nha, tôi chỉ muốn ra ngoài chơi một chút, không ngờ lại đụng phải cậu ấy.]
Phí Thủ nhìn gương mặt an tĩnh khi ngủ của Triệu Khê:
["Cậu đã nói gì với cậu ấy?"]
[Chẳng nói gì cả, cậu ấy vốn không thích nói chuyện mà, đúng không?]
Phí Thù đáp:
[Tôi chỉ ra ngoài ăn một bát mì, đúng lúc gặp cậu ấy. Cậu ấy là người tốt lắm đó, mời tôi ăn hai bát liền. Từ đầu đến cuối, cậu ấy chơi điện thoại, tôi ăn mì, chúng tôi không nói với nhau một câu nào hết.]
Phí Thủ nghe xong, chợt hỏi:
["Cậu không giấu tôi chuyện gì đấy chứ?"]
Phí Thù kinh ngạc trước sự nhạy bén của hắn, nhưng giọng điệu vẫn không đổi:
[Không mà.]
Phí Thủ không nói gì nữa.
Không ai nghe thấy, ngay khi Phí Thù vừa dứt lời, hệ thống liền tin là thật. Nó ẩn nấp trong góc tối, gấp gáp gọi tên Phí Thù.
[Chúng ta đã thỏa thuận rồi! Tôi giúp cậu chiếm lấy ý thức của Phí Thủ, ngày mai cậu sẽ lái xe gây tai nạn. Cậu không định lật lọng đấy chứ?]
["Sao có thể chứ."]
Phí Thù cười tít mắt:
["Đợi Triệu Khê đi rồi, tôi sẽ lái xe đến tìm Lâm Tịch, thế nào?"]
Sức mạnh của hệ thống đã không còn nhiều. Nếu muốn tạo ra một vụ tai nạn hoàn hảo, không gây thương vong ngoài ý muốn mà chỉ có thể nhắm trúng Lâm Tịch, thì nhiệm vụ này nhất định phải do Phí Thù tự mình ra tay.
[Tốt nhất là vậy.]