Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 19

Phí Thủ bị đánh thức bởi nhịp trống sôi động và huyên náo của tiếng nhạc.

Hắn đột ngột mở mắt, như thể vừa lao vọt ra khỏi mặt biển sâu trăm mét. Một lực kéo mạnh mẽ siết chặt da đầu hắn, đồng thời, một cây búa tạ giáng thẳng xuống đỉnh đầu, đau nhức dữ dội.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, nhịp tim dồn dập dần ổn định lại.

Ký túc xá, chỉ có tiếng hô hấp của một mình hắn vang vọng trong không gian.

Phí Thủ cúi đầu nhìn bàn tay mình. Khác hẳn với những lần bị động tỉnh dậy trước đây, lần này, nhờ sự phối hợp của Phí Thù, hắn đã chủ động phá vỡ gông cùm, đoạt lại quyền kiểm soát cơ thể.

Từ đầu đến cuối, hệ thống lại không hề đưa ra bất kỳ cảnh báo nào, điều này nằm ngoài dự đoán của hắn.

Hắn không chắc có phải Triệu Khê đã tìm ra cách nào đó, vô tình phá vỡ cốt truyện của Lâm Tịch hay không, nhưng có một điều chắc chắn: hắn đang từng bước giành lại quyền làm chủ cơ thể.

Chỉ cần có đủ thời gian, hắn nhất định có thể hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của hệ thống.

Chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.

"Phí Thủ, tôi là Lâm Chính." Lâm Chính đi thẳng vào vấn đề: "Vừa rồi Lục Bạch gọi cho tôi, nói lát nữa cần dùng xe, bảo tôi đưa chìa khóa cho cậu ấy. Nhưng tôi đang ở ngoài, cậu có tiện mang qua cho cậu ấy không?"

Phí Thủ hỏi:

"Cậu ấy đang ở đâu?"

Lâm Chính đáp:

"Quán rượu, chắc Triệu Khê cũng ở đó. Nói mới nhớ, trước đây chẳng phải cậu ấy không thích uống rượu sao? Sao hôm nay lại đột nhiên đồng ý..."

Giọng Lâm Chính chợt ngưng bặt.

Hơi lạnh theo đường dây điện thoại truyền đến, Phí Thủ đứng trước cổng trường, một cơn gió buốt thổi qua khiến hắn rùng mình.

Giọng hắn nhẹ bẫng:

"Lục Bạch dám dẫn cậu ấy đi uống rượu?"

Lâm Chính nuốt nước bọt, giơ điện thoại lên, nói liền một hơi:

"Cậu không biết à? Lâm Tịch chắc cũng nói với cậu rồi nhỉ? Tối nay bên khoa múa của bọn họ đều có mặt, nghe nói là..."

Câu nói còn dang dở thì đầu dây bên kia "tút" một tiếng, cuộc gọi đã bị ngắt.

...

Lục Bạch tranh thủ ra ngoài mua đồ, đến tận 12 giờ rưỡi mới quay lại. Bên trong đã uống hết một vòng.

Sau khi thích nghi với bầu không khí ngột ngạt đôi chút, cậu ấy vòng qua lối đi nhỏ, giữa những tiếng hét và reo hò ồn ào, cuối cùng cũng tìm thấy nhóm của mình.

Đám người kia đã chơi đến phát cuồng, tự chia thành nhiều tốp mà uống. Một nhóm năm sáu nam sinh quây thành vòng, bên cạnh là đống rượu mạnh trộn lẫn với nước ngọt. Khi cậu ấy đi ngang qua, mơ hồ còn ngửi thấy cả mùi khói thuốc thoang thoảng.

Rất khó chịu.

Cậu ấy khẽ nhíu mày, theo phản xạ đảo mắt tìm Triệu Khê giữa đám đông.

Nhìn mấy vòng vẫn không thấy người, nhưng lại bất ngờ chạm mắt với một người khác.

Tim Lục Bạch đập thịch một cái, Phí Thủ sao lại có mặt ở đây?

Cậu ấy vội vàng né tránh ánh nhìn của đối phương.

Quán rượu không gian khá rộng, bọn họ đặt bàn chủ yếu ở tầng 1. Lên thêm một đoạn bậc thang nữa, phía trên cũng có không ít bàn.

Phí Thủ đứng ngay trên cầu thang, vành mũ kéo thấp che khuất chân mày, cúi đầu nhìn xuống dưới, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lục Bạch men theo ánh mắt của hắn, cuối cùng cũng phát hiện ra Triệu Khê, cậu đang nép mình trong góc khuất giữa đám đông.

Xung quanh mọi người đều đang uống rượu, đứng dậy la hét đầy hưng phấn, tay giơ lên làm đủ kiểu động tác khiến người ta hoa mắt. Chỉ có Triệu Khê khoác một chiếc áo ngoài, lười biếng tựa vào ghế sofa mềm mại bên cạnh, trong lòng còn ôm một chiếc gối ôm mềm mại, trông có vẻ uể oải.

Đúng lúc này, Triệu Khê nhìn thấy cậu ấy, nghiêng đầu mỉm cười với Lục Bạch:

"Đến rồi à?"

Xem ra chưa uống quá nhiều.

Lục Bạch thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống bên cạnh cậu.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cậu ấy luôn có cảm giác ánh mắt của Phí Thủ như một lưỡi dao băng lạnh, quét qua người cậu ấy, khiến cậu ấy ngồi không yên.

Nhưng điều cậu ấy không ngờ tới là, vừa mới ngồi xuống, Triệu Khê đã rất tự nhiên dựa vào người cậu ấy, đầu nhẹ nhàng tựa lên vai cậu ấy. Mùi hương chanh nhàn nhạt phảng phất nơi chóp mũi, Lục Bạch còn chưa kịp lên tiếng thì ngay lập tức, một ánh nhìn lạnh lẽo và nặng nề hơn gắt gao khóa chặt lấy cậu ấy.

Lục Bạch: "..."

May mà đúng lúc này, một đàn em cầm ly rượu bước đến, muốn mời Triệu Khê uống, kịp thời phân tán hỏa lực của Phí Thủ.

Triệu Khê có quan hệ tốt với mọi người, lần này lại hiếm hoi chịu ra ngoài chơi cùng, ai đi ngang cũng cầm ly đến góp vui. Lục Bạch nhìn mà không chịu nổi, mấy lần định vươn tay ngăn cản, nhưng đều bị Triệu Khê chặn lại.

"Không sao đâu." Triệu Khê nhìn chằm chằm vào ly rượu, ánh mắt không rõ là tỉnh hay say: "Thỉnh thoảng say một lần cũng tốt."

Lục Bạch nhức đầu:

"Cậu đâu có thất tình cũng chẳng phải mới chia tay, uống nhiều vậy làm gì?"

Triệu Khê ngẩn người nhìn cậu ấy, rồi bỗng chốc như bừng tỉnh:

"Đúng rồi ha, tôi đâu có thất tình cũng đâu có chia tay, uống nhiều vậy làm gì?"

"Cậu nói hay lắm." Triệu Khê nâng ly lên, nhẹ nhàng chạm vào mép ly rượu của cậu ấy. Tiếng thuỷ tinh va vào nhau vang lên trong trẻo. Cậu nheo mắt cười: "Tôi kính cậu một ly nhé."

Lục Bạch nhìn dáng vẻ này của cậu, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về vị trí lúc nãy Phí Thủ đứng.

Gương mặt Phí Thủ khuất dưới vành mũ, không biết đã đứng đó bao lâu. Nụ cười thường trực trên môi hắn giờ chẳng còn sót lại chút nào.

Hắn mím môi, từ góc nhìn của Lục Bạch, đường nét nghiêng mặt ẩn chứa sự bực bội và sát khí, sắc bén như một lưỡi kiếm. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, hắn quay người rời khỏi đó, đi về hướng nhà vệ sinh.

Chẳng bao lâu sau, Triệu Khê cũng hoàn toàn say.

Cậu gục xuống bàn, gương mặt nóng bừng áp sát vào mặt bàn lạnh lẽo, đôi mắt màu hổ phách phủ một lớp hơi nước mờ ảo.

Những người khác dù đã say nhưng vẫn phấn khích nói chuyện rôm rả, chỉ riêng Triệu Khê chẳng nói năng gì, nhíu mày, gặp ai mới hơi cong môi cười nhẹ.

Mấy đàn chị ngồi cùng bàn vây quanh trêu chọc cậu:

"Đây là số mấy? Nhìn rõ không?"

"Vậy mà cũng say rồi à? Gọi một tiếng chị nghe thử nào?"

Triệu Khê hoàn toàn không chống đỡ nổi, bịa đại một cái cớ rồi đứng dậy chuồn vào nhà vệ sinh.

Cậu say đến mức tim đập loạn nhịp, hơi thở gấp gáp, đầu vừa choáng vừa đau như búa bổ. Không có cảm giác buồn nôn, nhưng mặt nóng rực, chân nhẹ bẫng như thể có thể ngã gục bất cứ lúc nào. Dù vậy, ý thức vẫn còn tỉnh táo, chỉ là phản ứng chậm hơn nhiều so với bình thường.

Nhà vệ sinh trong quán rượu yên tĩnh hơn hẳn bên ngoài. Triệu Khê hứng mấy vốc nước rửa mặt, sau đó rút hai tờ giấy lau qua loa, nhắm mắt dựa vào tường.

Thỉnh thoảng có tiếng nước dội vang lên bên cạnh, cửa sau lưng cậu mở ra rồi đóng lại liên tục. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng, cả nhà vệ sinh chỉ còn lại mình cậu.

Ngay lúc này, cánh cửa phía sau lại mở ra.

Tiếng bước chân vang lên từ sau lưng cậu rồi dừng lại.

Triệu Khê mở mắt, nhìn qua gương, người kia đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang che kín mặt, đứng chắn ngay phía sau cậu, gần như nhốt cậu vào góc giữa bồn rửa tay và bức tường.

Triệu Khê choáng váng đến mức không đứng vững, người phía sau tốt bụng đỡ lấy cậu.

"Cảm ơn."

Triệu Khê tựa vào bồn rửa tay, nửa người dựa lên chàng trai kia. Cậu gắng chịu cơn chóng mặt, giơ tay kéo khẩu trang của đối phương xuống.

Ngũ quan quen thuộc lộ ra, nhưng biểu cảm thì lạnh băng.

Triệu Khê xoay người lại, lưng tựa vào bồn rửa, đối diện thẳng với Phí Thủ.

Ly rượu cuối cùng cậu uống là vị nho, lúc này trong hơi thở cũng vương vấn mùi rượu nho ngọt dịu.

Dưới bồn rửa, chân hai người giao nhau, gần đến mức như hai đường thẳng song song áp sát vào nhau.

Triệu Khê tùy tiện đặt tay lên vai Phí Thủ, móc nhẹ sợi dây chuyền bạc trên cổ hắn, ngón trỏ khẽ kéo căng rồi lại buông lỏng.

Cậu nhướng mày:

"Đến uống rượu à?"

Phí Thủ nhìn cậu, từng chữ rành rọt:

"Đến bắt gian."

Triệu Khê chậm rãi chớp mắt, phản ứng chậm hơn một nhịp:

"Hả?"

"Cậu có bạn gái rồi à?"

Triệu Khê liếc xung quanh:

"Ở đâu vậy?"

Men rượu khiến đầu cậu nặng trịch, chẳng buồn nâng lên, cứ thế vô lực tựa vào vai Phí Thủ, nhưng vẫn không quên thì thầm:

"Tôi giúp cậu bắt."

Làn da nóng rực, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ Phí Thủ. Hắn nâng tay, nửa ôm lấy sau gáy Triệu Khê, ánh mắt dán chặt vào gương, nơi gương mặt cậu mơ màng ngẩng lên một góc nghiêng.

"Nếu bắt được rồi thì sao?"

Im lặng hơn 10 giây, Triệu Khê mới trả lời:

"Trừng phạt cô ta."

"Trừng phạt cậu."

Phí Thủ cúi đầu, cuối cùng cũng không kiềm chế được cơn khó chịu trong lòng, hung hăng cắn lên cổ Triệu Khê.

Triệu Khê run lên trong lòng hắn, vùng vẫy kéo mạnh sợi dây chuyền trên cổ Phí Thủ về phía sau. Cảm giác nghẹt thở do không khí bị tước đoạt ập đến, nhưng chỉ càng khiến hưng phấn trong mắt Phí Thủ dâng cao. Triệu Khê ngơ ngác há miệng, nhưng chỉ có thể mặc cho hắn cắn sâu hơn.

Bên ngoài nhà vệ sinh, Lục Bạch bị mấy đàn anh kéo lại chuốc rượu.

Trong tầm nhìn mờ nhạt, dường như cậu ấy thấy Phí Thủ ôm ai đó rời đi. Nhưng khi cậu ấy nhìn lại lần nữa, chẳng thấy gì cả.

Lục Bạch quay sang hỏi người bên cạnh:

"Triệu Khê đâu?"

Người kia giơ điện thoại lên lắc lắc:

"Cậu không xem nhóm à? Nó bảo uống say rồi, đặt xe về trước rồi."

...

Triệu Khê say đến mức đi không vững, Phí Thủ đành đưa cậu vào khách sạn gần đó.

Vất vả lắm mới vào được phòng, Phí Thủ đặt Triệu Khê xuống sofa, rồi quay người đi xả nước trong bồn tắm.

Nước mới chảy được một nửa, hắn bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau.

Phí Thủ hơi nghiêng đầu, thấy Triệu Khê chân trần ngồi xổm ngoài cửa phòng tắm, không biểu cảm gì.

Động tác của Phí Thủ khựng lại, không chắc cậu đã tỉnh rượu hay chưa.

Phía sau vẫn yên lặng, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách lấp đầy không gian.

Không biết bao lâu sau, Triệu Khê mới lên tiếng, phá vỡ sự im lặng:

"Đây là nhà cậu à?"

Phí Thủ cúi xuống nhìn dòng nước lướt qua kẽ tay:

"Khách sạn."

Triệu Khê có vẻ suy tư:

"Có camera không?"

Phí Thủ sững người, không hiểu cậu hỏi vậy làm gì:

"Chắc là không."

Triệu Khê im lặng vài giây, như đang suy nghĩ gì đó, rồi thử dò xét:

"Lục Bạch?"

Phí Thủ sững người.

Có lẽ chính khoảnh khắc chần chừ này khiến Triệu Khê nhận ra mình nhận nhầm người. Cậu ngập ngừng:

"Lâm?"

Phí Thủ không lên tiếng, chỉ đưa tay tắt vòi hoa sen. Cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ ùa vào, khiến nhiệt độ trong phòng tắm càng thấp hơn.

Giọng hắn lạnh lùng:

"Đoán tiếp đi."

Triệu Khê bắt đầu do dự, cậu thực sự không dám đoán bừa nữa. Ký ức trong đầu rối tung, lúc thì nhớ mình đang nói chuyện với Lục Bạch, lúc lại thấy mình uống rượu với Lâm, khi thì nhớ mình có gặp Phí Thủ, rồi lại thoáng hiện cảnh mấy nữ sinh bàn chuyện gọi nam sinh trong lớp đưa cậu về ký túc xá.

Rốt cuộc cậu đã đi khách sạn với ai?

Triệu Khê chỉ nhớ mơ hồ đó là một chàng trai, nhưng không chắc chắn đó là ai.

Nhưng người đối diện lại cương quyết ép cậu:

"Đoán đi."

Triệu Khê đành lùi một bước.

"Cậu họ gì?" Phí Thủ bật cười vì tức: "Cậu không biết à?"

Triệu Khê im lặng.

Cơ thể cậu dần trở nên mát hơn, nhưng vết cắn bỏng rát trên cổ vẫn như đang bốc cháy. Trong đầu cậu thoáng hiện lên hình ảnh hai chiếc răng nanh sắc nhọn của Phí Thủ.

Dần dần, cậu có câu trả lời.

Phòng tắm lại chìm vào sự im lặng nghẹt thở, lần này đến cả tiếng nước chảy cũng không còn. Người trước mặt cậu vẩy sạch nước trên tay, chậm rãi cầm lấy chiếc khăn lau khô.

Động tác không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một chút lạnh lẽo ẩn nhẫn.

Triệu Khê bản năng cảm thấy không ổn, vừa quay người định chạy thì ngay lập tức trước mắt tối sầm, cơn choáng ập đến.

Cậu còn chưa đứng vững, chỉ có thể quỳ xuống, lết về phía trước hai bước.

Vừa bò được hai bước, một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt cổ chân cậu. Triệu Khê mất hết sức lực, còn chưa kịp phản ứng thì vạt áo phía sau bị kéo mạnh, cả người bỗng nhiên bị nhấc bổng lên, rồi thô bạo giật ngược lại!

"Mình... bay lên rồi?"

Triệu Khê ngơ ngác nghĩ, trong lúc đó, một cơ thể ấm áp đã phủ lên cậu.

Phí Thủ siết chặt cằm cậu, buộc cậu ngửa đầu lên.

"Cậu còn vào khách sạn với ai nữa?"

Triệu Khê mở mắt, nghe giọng nói lạnh đến mức như thể có thể vỡ ra từng mảnh.

Phí Thủ nghiến răng:

"Không phải cậu nói tôi là người thân thiết nhất sao?!"

Triệu Khê: "Hả?"

Phí Thủ nổi giận:

"Nuôi một con chó còn chưa đủ sao?!"

Triệu Khê nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng của hắn, đầu óc vẫn còn hỗn loạn:

"Tôi đâu có nuôi chó đâu?"

Phí Thủ: "..."

Phí Thủ giận đến cực điểm:

"Triệu Khê, nếu lần sau cậu còn dám uống rượu..."

Triệu Khê híp mắt nhìn hắn một lúc, đột nhiên ngẩng đầu, nhẹ nhàng chạm môi hắn.

Lời của Phí Thủ lập tức bị cắt đứt.

Triệu Khê mỉm cười:

"Biết rồi, Đại Vương Nổi Giận."

"Đại... Vương Nổi Giận?"

Phí Thủ mím môi, giữ nguyên biểu cảm vừa sửng sốt vừa tức giận rất lâu.

Chỉ đến khi nền gạch lạnh lẽo dưới sàn cũng bị hơi ấm làm nóng lên, hắn mới chậm rãi đứng dậy, vẫn giữ gương mặt lạnh băng.

Phí Thủ nhìn Triệu Khê, hỏi:

"Tôi là ai?"

Triệu Khê nằm úp trên cánh tay, nhắm mắt lại, không đáp.

Phí Thủ gỡ tay Triệu Khê ra, còn định nói gì đó, nhưng chợt nhận ra gò má cậu đang đặt trên sàn nhà lạnh buốt.

Hắn đứng tại chỗ, vẻ mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng mà ngồi xuống.

Phí Thủ không chút khách khí đẩy Triệu Khê một cái:

"Cậu uống say là có thể hôn bất cứ ai à?"

"Nếu không trả lời, hôm nay cậu ngủ luôn dưới đất đi, tôi mặc kệ."

"..."

Phí Thủ nổi giận:

"Triệu Khê, cậu chỉ biết dùng chiến tranh lạnh thôi!"

"..."

1 phút sau, Phí Thủ bế Triệu Khê lên giường, nghĩ ngợi một lát, lại kéo chăn ra, giúp cậu điều chỉnh tư thế ngủ cho thoải mái hơn.

Làm xong tất cả, hắn lại tiếp tục truy hỏi:

"Tôi là ai?"

Triệu Khê lấy chăn trùm kín đầu, xoay người sang bên kia tiếp tục ngủ.

Vài giây sau, chăn bị kéo mạnh xuống.

Phí Thủ mặt không cảm xúc:

"Người cậu vừa hôn là ai?"

Triệu Khê chịu hết nổi, bực bội đáp:

"Phí, Thủ!"

Phí Thủ hơi nới lỏng chân mày, nhưng chẳng mấy chốc lại lạnh mặt lần nữa.

Hắn tiếp tục kéo chăn xuống:

"Vậy lúc hôn tôi, trong đầu cậu nghĩ đến ai?"

Triệu Khê giả vờ không nghe thấy.

"Lục Bạch là gì của cậu? Lâm lại là gì của cậu? Tôi với Phí Thù, cậu thân với ai hơn?"

"..."

"Sao lại gọi tôi là Đại Vương Nổi Giận?"

"Còn nữa..." Hắn ngừng lại một chút: "Vì sao lại hôn tôi?"

Còn một câu hỏi nữa. Phí Thủ bất an, tim đập như trống dội, nhưng lại không dám nói ra.

"Triệu Khê, cậu hôn tôi là vì thích tôi sao?"

Từ đầu đến cuối, Triệu Khê chưa từng trả lời bất kỳ câu hỏi nào của hắn.

Phí Thủ đứng bên giường, bị một loạt câu hỏi không có lời giải đáp hành hạ đến mức không thể giữ bình tĩnh.

Khó khăn lắm mới tạm quên được chuyện khi nãy, vậy mà Triệu Khê lại bắt đầu sốt. Không biết có phải dị ứng cồn không, mà người cậu nóng rực, lông mày nhíu chặt, trông vô cùng khó chịu.

Phí Thủ cuống quýt gọi shipper mang thuốc và khăn đến, chạy tới chạy lui giúp cậu hạ sốt.

Vất vả suốt mấy tiếng đồng hồ, chẳng biết lúc nào đã ngủ quên mất.

...

Phí Thù vừa mở mắt, liền bị gương mặt gần trong gang tấc của Triệu Khê dọa giật mình, chân tê cứng đến mức không đứng vững, ngã phịch xuống sàn.

Tiếng va chạm trên sàn gỗ vang lên rất lớn, đến mức Triệu Khê cũng bị làm phiền mà nhíu mày, mắt hé mở, ánh nhìn còn mờ mịt vì cơn buồn ngủ, không vui lườm Phí Thù một cái. Nhưng ngay sau đó, cơn đau đầu ập đến khiến cậu lại nhắm nghiền mắt.

Phí Thù tưởng cậu đã ngủ tiếp, liền không dám cử động.

Qua mấy phút, xác định Triệu Khê sẽ không bị đánh thức nữa, anh ta mới từ từ bò dậy.

Mỗi lần anh ta xuất hiện đều không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào.

Chỉ cần Lâm Tịch cần, hệ thống sẽ gọi anh ta ra ngay lập tức.

Giống như lần này, Lâm Tịch uống say, hệ thống yêu cầu anh ta giúp cậu ta gọi xe.

Thật phiền phức.

Phí Thù thành thạo mở khóa điện thoại của Phí Thủ, dựa theo vị trí mà hệ thống cung cấp để đặt xe, trong lòng càng lúc càng bất mãn với hệ thống này.

Xác nhận Lâm Tịch đã lên xe, anh ta mới mệt mỏi thở dài một hơi.

"Nếu Lâm Tịch mà giống cậu thì tốt biết mấy." Phí Thù đau đầu, chôn mặt vào chăn, không nhịn được mà than thở khẽ với Triệu Khê đang say giấc: "Cậu là sinh vật phiền phức nhất tôi từng gặp."

Lông mi của Triệu Khê dưới chăn run rẩy, nhưng không mở mắt, chỉ nhẹ nhàng quay người lại, quay lưng về phía Phí Thù, như một sự kháng cự im lặng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn