Triệu Khê ngủ một giấc đến tận tối.
Lúc tỉnh dậy, phòng của Phí Thủ đối diện vẫn tối đen.
Triệu Khê mở cuộc trò chuyện với Phí Thủ, tin nhắn cuối cùng vẫn là tin cậu gửi trước khi ngủ:
[Triệu Khê]: 【Dậy thì gọi tôi, cùng về trường nhé.】
Đã gần 8 tiếng trôi qua, nhưng đến giờ Phí Thủ vẫn chưa trả lời.
"Vẫn chưa dậy sao?"
Triệu Khê gọi cho Phí Thủ.
Theo trí nhớ của cậu, Phí Thủ không có thói quen không trả lời tin nhắn. Trừ khi điện thoại hết pin hoặc vẫn còn ngủ, bình thường hắn luôn phản hồi ngay lập tức.
Nhưng lần này, Triệu Khê gọi liền hai cuộc mà vẫn không có ai nghe máy.
Cậu nhìn sang phòng đối diện vẫn tối om.
"Không phải là bị ốm rồi chứ?"
Cậu cúp máy, mở cửa bước ra ngoài.
Bà nội vừa thu dọn bàn ăn, thấy cậu đi ra thì kêu lên:
"Trời ơi, giờ này mới dậy à? Có đói không? Bà vẫn hâm nóng đồ ăn cho con đấy, mau lại ăn đi."
Triệu Khê đáp một tiếng, vừa đi về phía cửa thay giày vừa nói:
"Con qua xem Phí Thủ thế nào đã."
"Phí Thủ?" Bà nội vội gọi Triệu Khê lại: "Thằng bé ra ngoài từ trưa rồi mà, thằng bé không nói với con à?"
Động tác của Triệu Khê khựng lại, cậu quay đầu nhìn bà nội.
"Trưa nay bà tình cờ gặp thằng bé, thấy nó vội về trường lắm."
Về trường nhưng lại không hề nhắn tin?
Triệu Khê nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn.
Cậu liền nhắn hỏi Lục Bạch, bạn cùng lớp của Phí Thủ.
Đúng vào thời điểm đám cú đêm hoạt động sôi nổi, Lục Bạch cũng không ngoại lệ, phản hồi rất nhanh.
[Lục Bạch]: 【Phí Thủ á?】
[Lục Bạch]: 【Cậu ấy không sao đâu, cậu chưa xem diễn đàn à?】
Diễn đàn?
Triệu Khê không hiểu sao cậu ấy đột nhiên nhắc đến chuyện này, nhưng cũng không bỏ qua ẩn ý kỳ lạ trong giọng điệu của Lục Bạch.
Không phải ai cũng theo dõi diễn đàn thường xuyên, Triệu Khê chỉ vào đó khi cần tìm hiểu thủ tục trong trường.
Nghe vậy, cậu vừa ăn cơm vừa mở diễn đàn trường xem thử. Hoạt động trên diễn đàn rất sôi nổi, trang chủ liên tục có bài đăng mới. Triệu Khê kéo xuống một lúc mới thấy một tiêu đề có phần giật gân:
«P thực sự đi cùng L sao?»
Bức ảnh được đặt lên đầu bài viết vô cùng rõ nét.
Trong ảnh, Phí Thủ và Lâm Tịch đứng cạnh nhau giữa hàng dài trong căn tin. Phí Thủ đội mũ, nghiêng đầu nhìn Lâm Tịch, có vẻ như đang nói chuyện. Hai người đối diện nhau, bầu không khí thoạt nhìn rất hòa hợp.
Bên kia, sợ Triệu Khê không tìm được bài viết gốc, Lục Bạch còn chu đáo gửi kèm một đoạn video.
[Lục Bạch]: 【Tôi vừa gặp cậu ấy ở căn tin đấy.】
[Lục Bạch]: 【(video.JPG)】
Lục Bạch thân với Phí Thủ, nên so với chủ bài đăng lén lút chụp ảnh thì cậu ấy thoải mái hơn nhiều. Cậu ấy bật thẳng camera, quay chính diện Phí Thủ.
Phí Thủ và Lâm Tịch ngồi đối diện nhau. Hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Tịch, vành nón đổ bóng che khuất đôi mắt, nhưng chỉ cần nhìn động tác cũng đủ tưởng tượng ra ánh mắt chăm chú, nghiêm túc thế nào.
Chiếc điện thoại đặt ở góc bàn của Phí Thủ rung lên hai lần. Theo thời gian hiển thị, đó chính là lúc Triệu Khê gọi cho hắn. Nhưng Phí Thủ chỉ thoáng liếc qua tên người gọi, rồi tiện tay úp điện thoại xuống bàn, hơi ngẩng cằm, ra hiệu cho Lâm Tịch tiếp tục.
[Triệu Khê]: 【Ừm, tôi thấy rồi.】
Triệu Khê thoát khỏi cuộc trò chuyện, quay lại diễn đàn trường để xem phản hồi dưới bài viết đó.
[Bài này nguy hiểm rồi.]
[Chủ thớt cẩn thận mất tài khoản đấy.]
[Hôm qua tất cả bài đăng ảnh chụp Lâm Tịch và Phí Thủ đều bị báo cáo trong đêm, nhiều tài khoản đã bị khóa, chủ thớt nên xóa sớm đi thì hơn.]
[Mình vừa xem thử, bài này lên hot topic rồi, còn có người đăng lại trên các nền tảng khác, nhưng sáng nay tất cả đã biến mất.]
[Có blogger đứng ra đính chính rồi.]
[(Ảnh.JPG)]
Triệu Khê bấm vào ảnh chụp màn hình. Blogger có tên «Một Con Cừu» đã ghim bình luận lên đầu bài viết:
[Do liên quan đến quyền riêng tư cá nhân, ảnh đã được gỡ xuống. Hai bạn nhỏ trong ảnh là bạn thân từ bé, có quan hệ rất tốt, còn người kia chỉ là bạn học vô tình lọt vào khung hình. Mọi người đừng suy đoán lung tung, tránh làm ảnh hưởng đến người khác nhé!]
Trong video đính chính, blogger đăng hai bức ảnh: một là đoạn tin nhắn Phí Thủ làm rõ mối quan hệ, hai là ảnh tốt nghiệp tiểu học của hắn và Triệu Khê.
[Phí Thủ]: 【Bức kia không liên quan.】
[Phí Thủ]: 【(Ảnh chụp chung.JPG)】
[Phí Thủ]: 【Là bạn từ nhỏ.】
[Một Con Cừu]: 【Haha, trông thân thiết ghê.】
[Phí Thủ]: 【Ừm, là bạn thân nhất.】
[Một Con Cừu]: 【Mạo muội hỏi một câu, bức này... có thể đăng không?】
[Phí Thủ]: 【Bức này thì được.】
Dưới bài đăng, hướng bình luận dần lệch sang một chiều hướng khác.
[Tôi xỉu, Phí Thủ và Triệu Khê không ở bên nhau thật à, chỉ là bạn thôi sao?]
[Bà ơi! CP bà ship lại BE mất rồi! (khóc rống)]
[Không ngờ có ngày bị chính chủ tự tay đập tan CP... (vỡ tim)]
[Tin tốt: Chính chủ phát đường, là ảnh chụp chung!]
[Tin xấu: Bữa cơm cuối cùng trước khi BE.]
Những bình luận phía sau đối với Triệu Khê mà nói chẳng còn ý nghĩa gì, cũng chẳng cần xem tiếp.
Cậu không biết bức ảnh nào khiến Phí Thủ sốt sắng đến mức phải liên hệ riêng với blogger vào lúc 6 giờ sáng để làm rõ mối quan hệ giữa hai người.
Hắn sợ bị hiểu lầm đến vậy sao?
Triệu Khê tắt màn hình điện thoại, dùng thìa khuấy nhẹ bát canh trước mặt.
Thấy cậu thần sắc đăm chiêu, bà nội có chút lo lắng.
Đôi tay già nua nhưng ấm áp của bà nhẹ nhàng chạm vào má Triệu Khê, ánh mắt đầy quan tâm:
"Sao mặt mũi khó coi thế này? Ngủ nhiều quá nên đau đầu à?"
Triệu Khê lắc đầu, cúi xuống uống hai ngụm canh, rồi đặt bát xuống, giọng uể oải:
"Không sao đâu ạ, chỉ là tự nhiên không thấy ngon miệng. Bà ơi, con về phòng nằm thêm chút nữa."
"Nếu thấy không khỏe thì nói với bà nhé."
Triệu Khê gượng cười đáp lại bà một cái.
...
Cậu ở nhà suốt 2 ngày, ngoài thời gian tranh thủ đưa thú cưng đến bệnh viện thì hầu như không bước chân ra khỏi cửa. Thỉnh thoảng lướt diễn đàn trường, lần nào cũng thấy bài đăng liên quan đến Phí Thủ.
Nào là vô tình bắt gặp Phí Thủ và Lâm Tịch ăn cơm cùng nhau, nào là hai người ngồi cạnh trong giờ học đại cương, rồi cả lúc tan học đi ngang qua trạm nhận hàng, thấy Phí Thủ đứng trước cửa đợi Lâm Tịch lấy bưu kiện.
Phí Thủ vẫn chưa trả lời tin nhắn của Triệu Khê, mà Triệu Khê cũng chẳng nhắn gì thêm.
Giống như trước đây, Phí Thủ không nói, cậu cũng coi như không biết, không nhìn thấy.
Trong khung trò chuyện, cả hai người đều im lặng, cứng nhắc đối đầu.
Mãi đến tối Chủ nhật, khoảng 8 giờ, Phí Thủ mới như chợt nhớ ra sự tồn tại của cậu.
[Phí Thủ]: 【Cậu còn ở nhà không?】
Triệu Khê gửi một chữ 【Ừm】 qua.
[Phí Thủ]: 【Tôi qua đón cậu nhé?】
Như thể đã đoán trước Triệu Khê sẽ từ chối, Phí Thủ lập tức nhắn tiếp.
[Phí Thủ]: 【Tiện thể ghé bệnh viện thăm cún con luôn.】
Triệu Khê đang gõ nửa câu từ chối, thì phía bên kia hiện lên thông báo "đang nhập". Một lúc sau, một tin nhắn khác hiện ra.
[Phí Thủ]: 【Tôi có chuyện muốn nói trực tiếp với cậu.】
Nhìn dòng tin ấy, bàn tay Triệu Khê khựng lại trên bàn phím hồi lâu. So với giận dữ, thực ra cậu thấy mình đang nhẹ nhõm hơn một chút.
Phí Thủ chịu gặp cậu để giải thích, điều đó khiến Triệu Khê cảm thấy vui.
Nghĩ vậy, cậu xóa hết dòng chữ mình đang gõ dở.
[Triệu Khê]: 【Được.】
Cậu hẹn gặp ở bệnh viện thú y.
...
Khi Triệu Khê bước vào, Phí Thủ đang trao đổi gì đó với cô nhân viên quầy lễ tân. Hắn mặc một chiếc áo khoác hoodie màu xám, tay vẫn theo thói quen nhét vào túi áo. Cô gái kia thao tác trên máy tính, còn Phí Thủ thì ngồi trên ghế cao, cúi đầu, tự đung đưa ghế trong lúc chờ đợi.
Triệu Khê đi đến bên cạnh hắn, còn chưa kịp lên tiếng thì Phí Thủ đã sáng mắt lên, giọng điệu có chút vui vẻ:
"Cậu đến rồi."
Rõ ràng mới chỉ 2 ngày không gặp, thế mà Phí Thủ lại mang dáng vẻ như xa cách đã lâu, cuối cùng cũng được gặp lại cố nhân. Triệu Khê hơi ngạc nhiên.
Nhưng Phí Thủ vốn luôn như vậy. Chỉ cần hơi lâu không thấy mặt nhau là hắn căng thẳng như đứng trước đại họa, cách vài ngày lại gọi điện cho cậu như để điểm danh, cứ như sợ nếu chậm trễ một chút, vị trí bạn thân của mình sẽ bị ai đó thay thế mất.
Vừa lúc thủ tục hoàn tất, Phí Thủ kéo nhẹ ống tay áo Triệu Khê:
"Chờ tôi một chút."
Rồi hắn cầm bút, ký tên xuống giấy, xác nhận mọi thông tin, sau đó bước xuống ghế.
Phí Thủ giải thích:
"Tôi gửi chó ở đây 1 tuần, đợi chuyện lắng xuống rồi đưa nó về trường."
Đây là phương án hai người đã bàn bạc trên đường hôm trước. Triệu Khê khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Suốt quãng đường sau đó, cả hai đều không nói nhiều.
Triệu Khê nhận thấy Phí Thủ mấy lần định mở miệng, nhưng rồi lại nhíu mày, im lặng, thở dài, như đang lưỡng lự tìm cách diễn đạt.
Cậu không giục cũng chẳng hỏi gì.
So với lời giải thích, cậu quan tâm đến thái độ của Phí Thủ hơn. Thật ra, dù hắn nói gì, Triệu Khê cũng sẽ chọn tin tưởng.
Hai người rẽ qua một góc, đi đến phòng dành cho thú cưng.
Bên trong, hai ba dãy chuồng nhỏ xếp ngay ngắn, mỗi chiếc đều có một chú chó cỡ nhỏ. Nghe thấy tiếng mở cửa, lũ chó con tò mò chạy đến trước cửa chuồng, háo hức quan sát hai vị khách lạ, thỉnh thoảng lại có vài tiếng sủa vang lên từ góc phòng.
Đáng tiếc, bọn họ đến không đúng lúc.
Chú chó nhỏ kia đang ngủ say, hai người chỉ liếc qua, xác nhận không có vấn đề gì, rồi quay người rời đi.
...
Giờ này, ga tàu điện ngầm khá vắng vẻ. Cả hai lần lượt quẹt thẻ, bước vào trong nhà ga.
Phí Thủ cuối cùng cũng không nhịn được:
"Cậu có xem qua..."
Lời nói bất chợt đứt đoạn.
Triệu Khê ngạc nhiên nhìn hắn, phát hiện vẻ mặt Phí Thủ đầy khó xử.
Cậu hỏi:
"Xem qua cái gì?"
Phí Thủ lặp lại, cố gắng thốt ra hai chữ "đa nhân cách", nhưng vô ích. Dù thử bao nhiêu lần, cổ họng hắn vẫn như bị chặn lại.
Hắn lại đổi cách diễn đạt, thử nói "bị kiểm soát", "mất đi ý thức"... nhưng cũng chẳng có tác dụng. Mỗi khi chạm đến những từ đó, hắn liền câm lặng.
Không nói được.
Cảm giác như bốn bề dâng lên từng lớp sóng dày, nhấn chìm hắn vào biển nước.
Phí Thủ đứng bất động tại chỗ, trong khoảnh khắc, sự hoảng sợ nuốt trọn toàn bộ ý thức.
Ánh mắt hắn trở nên trống rỗng, nhìn về phía Triệu Khê, còn Triệu Khê vẫn đứng yên, chờ đợi hắn tiếp tục nói.
Trên đồng hồ điện tử, nửa phút trôi qua.
Khoảng thời gian chỉ đủ để uống một ngụm nước, bước vài bước chân, hoặc cúi xuống nhặt một món đồ rơi, nhưng với Phí Thủ, nó lại dài đến vô tận.
Biểu cảm thờ ơ trên mặt hắn dần biến mất, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Phí Thủ há miệng, nhưng cuối cùng, đối diện với ánh mắt của Triệu Khê, hắn chỉ giả vờ như không có gì:
"Ồ, tự nhiên quên mất định nói gì rồi."
Nói xong, hắn chỉ vào bảng giờ điện tử, cố tình đánh lạc hướng:
"Chuyến tàu tiếp theo sắp đến rồi đúng không?"
Triệu Khê hơi dừng lại, thu ánh mắt về, phối hợp đáp:
"Hình như vậy."
Tàu điện ngầm chậm rãi tiến vào nhà ga, hai người tìm một góc đứng yên.
Phí Thủ nắm lấy thanh vịn phía sau Triệu Khê, từ tấm kính trong suốt trên cửa tàu phản chiếu lại, trông giống như hắn đang ôm Triệu Khê vào lòng.
Hắn cúi xuống một chút, tựa trán lên lớp vải mềm trên vai Triệu Khê, khẽ than thở:
"Dạo này đủ thứ giải đấu, mệt muốn chết, chẳng có thời gian ở bên cậu gì cả."
Tàu điện lao nhanh trên đường ray, Phí Thủ siết chặt tay, nhắm mắt lại, trong thoáng chốc, dòng suy nghĩ hỗn loạn cuối cùng cũng lắng xuống.
Và rồi, giống như trước, hắn lại một lần nữa mất đi ý thức.
Nhưng lần này, thời gian còn kéo dài hơn trước.
Khi Phí Thủ tỉnh lại, đã là 2 ngày sau.
Thời gian bị mất kiểm soát ngày càng lâu, bản thân hắn cũng bắt đầu cảm thấy bất an.
Không chần chừ, hắn vội cầm điện thoại lên, nhắn tin cho Triệu Khê, muốn gặp mặt để nói rõ mọi chuyện.
Chỉ là hắn không ngờ rằng...
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, Phí Thủ bất giác thở dài đầy mệt mỏi.
Hắn thấp giọng nói:
"Tôi không thích Lâm Tịch."
Triệu Khê: "Hả?"
Phí Thủ cũng không ngờ mình lại có thể nói ra câu này.
Nhận ra điều đó, hắn lập tức nói tiếp:
"Tôi hoàn toàn không thích Lâm Tịch, không muốn ăn cơm với cậu ta, cũng không muốn ở cạnh cậu ta."
Không ngờ lại có thể nói ra hết một cách suôn sẻ như vậy.
Tim Phí Thủ đập nhanh hơn.
Hắn hiểu rằng điều này có nghĩa là...
Dù có bị kịch bản ép buộc, thì ít nhất, sau đó hắn vẫn có thể giải thích rõ ràng với Triệu Khê.
Chỉ cần không có hiểu lầm, cho dù bị kiểm soát, cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm giữa hắn và Triệu Khê. Chỉ cần nhẫn nại chờ kịch bản đi hết, hắn vẫn có thể quay về cuộc sống ban đầu của mình.
"Tôi thích nhất... mãi mãi chỉ có cậu." Phí Thủ ngẩng đầu, cố gắng nhìn rõ biểu cảm của Triệu Khê: "Cậu tin không?"
Thật đáng tiếc, bây giờ hai người đang đứng trước sau, dù có cố gắng thế nào, hình ảnh phản chiếu trên ô kính vẫn không thể hiện rõ khuôn mặt của Triệu Khê.
Điều này khiến hắn hơi thất vọng.
Nhưng rất nhanh, Phí Thủ nghe thấy giọng nói vốn luôn lạnh nhạt của Triệu Khê hạ thấp xuống:
"Tôi tin."
Khi nói chuyện gần nhau, giọng nói nhỏ nhẹ luôn dễ khiến người ta có cảm giác ấm áp và kiên định.
Giống như lúc này, Phí Thủ nghe thấy Triệu Khê dịu dàng mà chắc chắn nói với hắn:
"Chỉ cần là lời cậu nói, tôi luôn tin."
Tàu điện lao vào một đoạn đường hầm dài tối đen.
Phí Thủ cứ nghĩ biểu cảm của mình rất bình tĩnh, nhưng hình ảnh phản chiếu trên cửa kính lại rõ ràng cho thấy khóe môi hắn đang cong lên không kiểm soát.
Phải rồi.
Triệu Khê tin hắn, cũng giống như hắn tin Triệu Khê vậy.
Phí Thủ ôm chặt lấy Triệu Khê, như thể vừa đoạt lại được một bảo vật quý giá.
Nhưng rồi, nhớ lại ngày hôm đó hệ thống tìm đến hắn, nhắc đến cái tên Triệu Khê, lòng Phí Thủ vẫn còn chút sợ hãi.
Hắn sợ Triệu Khê cũng sẽ giống mình, bị Lâm Tịch và hệ thống lừa vào tròng, mất đi ý thức, mất đi sự kiểm soát.
"Vậy nên, sau này cậu đừng gặp Lâm Tịch nữa, đừng nói chuyện với cậu ta, được không? Đừng đến gần cậu ta."
Hàng mi của Triệu Khê khẽ run:
"Tại sao?"
Phí Thủ không thể nói rõ lý do, chỉ có thể cố chấp lặp lại:
"Nói chung là phải tránh xa cậu ta, càng xa càng tốt."
Hắn không thể đưa ra một lý do hợp lý, mà Triệu Khê lại nhớ đến những lần mình bị Phí Thủ giấu giếm.
Bạn bè gửi video, cậu mới biết Phí Thủ đang ăn cơm cùng Lâm Tịch.
Xem bài đăng trên mạng xã hội của Lâm Tịch, cậu mới biết Phí Thủ đã cùng người ta đến quán tráng miệng.
Ngay cả chuyện Phí Thủ quay lại trường sớm, cậu cũng chỉ là người bị thông báo sau cùng.
Trò chơi niềm tin này, vẫn chưa chơi đủ sao?
Triệu Khê khẽ cười:
"Được."
Lời hứa hẹn ấy khiến Phí Thủ vô cùng vui vẻ.
Hắn nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính, nhưng lại không thấy được biểu cảm của Triệu Khê phía sau.
Triệu Khê lúc ấy, thực ra không hề chắc chắn như hắn nghĩ.
So với kiên định, biểu cảm đó có lẽ càng giống một sự dửng dưng hơn.
"Chúng ta mãi mãi là thân thiết nhất."
"Cậu khác với những người khác."
"Là người có mối quan hệ khăng khít nhất."
"...Bạn bè."
Chỉ là, ngay cả Triệu Khê cũng không chắc, kiểu bạn bè này, cậu có thể kiên trì được bao lâu.