Triệu Khê không quay về ký túc xá. Năm 3 hầu như cứ nửa tháng lại phải nộp một bài tập biên đạo múa theo quy định. Học kỳ này chủ yếu là biên đạo đơn, không giới hạn chủ đề nhưng bắt buộc phải sử dụng một đạo cụ. Cậu phải nhanh chóng hoàn thành phần động tác.
Cậu ở lì trong phòng tập mấy tiếng đồng hồ, đến khi ra ngoài ăn cơm thì tình cờ gặp Chu Như ở phòng tập bên cạnh.
Chu Như chào cậu một tiếng, tự nhiên đi đến bên cạnh:
"Biên được tới đâu rồi?"
Triệu Khê: "Nửa phút."
Hai người sóng vai đi xuống cầu thang, cùng đến căn tin gần đó ăn cơm.
Chu Như nói:
"Sắp đến đại hội thể thao rồi, cuộc thi cổ vũ của trường cũng phải bắt đầu chuẩn bị thôi."
Triệu Khê gật đầu. Mấy lần buổi tối đi ngang qua phòng tập, cậu đều thấy các đàn em năm 1 đang tập luyện.
Chu Như chủ động xin làm trợ giảng cho lớp năm 1, lần này động tác đều do cậu ấy và mấy nữ trợ giảng khác cùng biên đạo.
Chu Như không vòng vo mà nói thẳng:
"Đợt này số nam sinh biết kỹ thuật hơi ít, chắc phải nhờ mấy đàn anh tham gia hỗ trợ."
Triệu Khê suy nghĩ một lát, rồi đề cử vài đàn em có kỹ thuật tốt.
Mỗi năm, sinh viên năm 1 nhập học đều phải tham gia buổi báo cáo kỹ thuật và tiết mục. Nhưng vì Triệu Khê từng bị chấn thương trong kỳ thi nghệ thuật, lúc khai giảng không tham gia trình diễn kỹ thuật, nên khi nghe Chu Như hỏi vậy, cậu vô thức giới thiệu người khác.
Chu Như không nhịn được mà hỏi:
"Còn cậu thì sao? Tớ nhớ hồi năm 1, cậu hình như không tham gia cuộc thi cổ vũ. Chớp mắt đã năm 3 rồi, không định thử một lần, tranh thủ lộ diện à?"
Triệu Khê nhướng mày:
"Tớ chẳng phải đã debut trên diễn đàn rồi sao?"
Chu Như: "..."
Cũng đúng thật.
Tuy nhiên, nhân vật chính trên diễn đàn không chỉ có Triệu Khê, mà là cặp đôi Triệu Khê và Phí Thủ. Tòa nhà CP của hai người vẫn treo trên trang chủ đến tận bây giờ, khiến cậu trực tiếp mất luôn quyền có "bạn đời", bị khóa chặt với Phí Thủ.
Chu Như vẫn còn nhớ tên của tòa nhà CP đó, «Mỗi lần nói đùa đều là lời thật lòng của tôi.»
Triệu Khê cũng từng xem qua.
Bức ảnh treo đầu bài viết là khoảnh khắc lúc khai giảng năm 1, khi Phí Thủ bị một kênh truyền thông của trường phỏng vấn. Hắn đứng ở bên phải khung hình, vừa hay để bóng lưng của Triệu Khê lọt vào góc trái.
Người phỏng vấn hỏi có bạn gái chưa, Phí Thủ nghiêng đầu nhìn cậu một cái, sau đó quay lại đối diện ống kính, mỉm cười:
"Không có bạn gái, có bạn trai."
Triệu Khê nhớ rất rõ, ngoài đoạn bị cắt ảnh chụp màn hình, trong cuộc phỏng vấn hôm đó, Phí Thủ còn bổ sung thêm một câu:
"Là bạn nam thôi."
Ngoài ra, bài viết còn đăng vô số ảnh chụp lén, ví dụ như lúc cậu ăn cơm, Phí Thủ ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn, đến khi cậu ngẩng đầu thì hắn lại thản nhiên dời ánh mắt đi. Hoặc mỗi khi trận đấu kết thúc, theo phản xạ, Phí Thủ luôn hướng mắt về phía chỗ ngồi của cậu. Cũng có lúc cậu ngẫm nghĩ điều gì đó, thói quen là ngửa đầu nhìn trời, thế mà khi Phí Thủ thấy, hắn liền bắt chước theo, giả vờ ngước lên như đang suy tư điều gì.
Những trùng hợp kiểu này có rất nhiều. Có một thời gian, Triệu Khê thích buộc áo sơ mi ngang hông, chẳng bao lâu sau, mọi người lại phát hiện Phí Thủ cũng bắt đầu làm vậy. Khi Triệu Khê biên đạo, cậu phải nghe rất nhiều nhạc không lời để tìm chất liệu, vài ngày sau, danh sách nhạc của Phí Thủ cũng xuất hiện vô số bản nhạc kỳ lạ tương tự. Ngay cả cách ghi chép bài vở, phương pháp học tập, cách ghi nhớ từ vựng... tất cả đều là những thứ mà trước đây chính Triệu Khê đã từng dạy Phí Thủ tận tay.
Triệu Khê không dám nhìn lâu.
Cậu hiểu rõ hơn ai hết, những dấu vết mà mọi người gọi là "thích", thực chất chỉ là di chứng mà cậu vô thức để lại trong cuộc sống của Phí Thủ sau hơn 10 năm lớn lên cùng nhau. Phí Thủ bản năng dựa vào cậu, tin tưởng cậu mà không hề nhận ra có gì bất ổn.
Không liên quan đến tình cảm. Chỉ vậy mà thôi.
Tin nhắn của Phí Thủ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
[Phí Thủ]: 【Tôi đang ở Ải Dã.】
[Phí Thủ]: 【Có muốn ăn gì không? Tôi mang qua cho.】
Ải Dã là một tiệm bánh tư nhân, cô làm bánh ở đó là bạn của mẹ Phí Thủ. Mỗi khi có món ngọt mới ra lò, cô ấy đều gửi một phần cho Phí Thủ và Triệu Khê. Triệu Khê rất thích đồ ngọt ở đây, và nơi này cũng được xem là bí mật nhỏ chỉ có hai người biết.
Triệu Khê nhớ rõ, Ải Dã và chỗ đua kart của Lâm Tịch nằm ở hai hướng hoàn toàn ngược nhau.
Phí Thủ lại gửi thêm một đoạn video.
Hắn giơ điện thoại lên, quay từng món bánh mới ra lò qua lớp kính trong suốt, hơi nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút. Giọng điệu lười biếng, có vẻ chẳng mấy hào hứng:
"Bánh quy việt quất, bánh dừa, chà là sữa, kẹo nougat..."
Lớp kính lau sạch bóng phản chiếu mơ hồ bóng dáng của Phí Thủ phía sau. Hắn ngồi xổm xuống, mỗi khi không nhớ tên món bánh, lại lén liếc mắt nhìn nhãn dán dưới khay rồi mới thản nhiên đọc tiếp, như thể chưa từng gian lận.
Quan trọng hơn cả... trong tiệm không có ai khác.
Phòng khách rộng rãi, sáng sủa, chỉ có một mình Phí Thủ.
[Triệu Khê]: 【Lại đến Ải Dã à? Cậu đi một mình?】
[Triệu Khê]: 【Với cả... chỗ này đâu cùng hướng với đường đua kart?】
Phí Thủ trả lời rất nhanh.
[Phí Thủ]: 【À... chẳng có gì vui.】
[Phí Thủ]: 【Muốn ăn gì? Nói mau.】
Triệu Khê tua lại đoạn video, xem lại lần nữa.
Ngồi đối diện, Chu Như ngạc nhiên hỏi:
"Video gì mà cậu vui thế?"
"Hmm?" Triệu Khê không hiểu ý cậu ấy.
Chu Như chỉ vào khóe miệng cậu:
"Cậu không nhận ra à? Nãy giờ cứ cười mãi đấy."
"Ừm." Triệu Khê lại cười một cái: "Bây giờ tớ rất vui."
Phí Thủ đi chơi nhưng vẫn nhớ đến cậu. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cậu vui rồi.
Vì thế, trước khi trả lời tin nhắn của Phí Thủ, cậu nhắn một câu trước.
[Triệu Khê]: 【Ra ngoài chơi mà vẫn nhớ mang đồ ngọt cho tôi à?】
[Phí Thủ]: 【(Thỏ con ngã nhào.JPG)】
[Triệu Khê]: 【Tôi vui lắm đó ^^】
[Phí Thủ]: 【^^】
Chu Như vẫn đang bận rộn với chuyện của đội cổ vũ.
Nghe nói trong đám sinh viên năm 1 có một nam sinh rất có năng khiếu, giống Triệu Khê, cũng nằm trong nhóm thủ khoa đầu vào. Nhưng người này hay trốn tập, khiến việc sắp xếp đội hình vô cùng đau đầu.
"Có tài như vậy mà lãng phí thật." Chu Như thở dài suốt quãng đường: "Đã thế hình như bạn cùng lớp cũng không ưa cậu ta lắm. Hỏi ai cũng im ru, muốn tìm người giúp mà khó ghê."
Triệu Khê thấy hơi kỳ lạ.
Mới khai giảng được hai tháng, đáng lẽ vẫn là thời gian để làm quen với nhau. Hồi đó, cậu từng phải xin nghỉ vì chấn thương, vậy mà mọi người vẫn rất bao dung với cậu.
Cậu tò mò hỏi thêm:
"Sao lại không thích?"
"Oh, chắc vì cậu ta là gay." Chu Như buột miệng, rồi theo phản xạ liếc sang Triệu Khê: "Ờ... tớ không có ý gì đâu. Chỉ là cậu cũng biết mà, mấy khóa gần đây hình như nam sinh có vẻ bài xích chuyện này. Với cả, Lâm Tịch cũng hay không về ký túc xá vào buổi tối, toàn ngủ bù vào ban ngày, nên mọi người khó tránh khỏi nghĩ ngợi."
Triệu Khê sững người:
"Lâm Tịch?"
Chu Như quay sang nhìn cậu:
"Sao thế? Cậu quen à?"
Triệu Khê hỏi:
"Có ảnh không?"
Lúc chạm mặt người kia dưới tòa nhà phòng tập, cậu không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đối phương tình cờ đi ngang qua.
Chu Như lật xem danh bạ WeChat. Với tư cách là trợ giảng của khóa dưới, hồi khai giảng, có không ít tân sinh viên chủ động kết bạn với cậu ấy.
Lướt chưa được mấy giây, Chu Như mở một cái tên ra.
Mộc Mộc
Cái tên này...
Triệu Khê chợt nhớ ra điều gì đó, mở danh sách yêu cầu kết bạn của mình.
Cậu rất ít khi đồng ý những lời mời từ người lạ, nhưng mơ hồ nhớ rằng, cách đây vài ngày, có một đàn em tên "Mộc Mộc" từng gửi lời mời đến.
Chu Như ghé mắt nhìn, vô cùng bất ngờ:
"Là cậu ta đó. Sao tự dưng lại muốn kết bạn với cậu? Giữa năm 3 với năm 1 có vẻ chẳng có mấy mối liên hệ mà?"
Triệu Khê đồng ý kết bạn, kiểm tra thông tin, rồi bấm vào trang cá nhân của đối phương.
Đúng lúc đó, Mộc Mộc vừa đăng một bài mới trên vòng bạn bè WeChat.
[Mộc Mộc]: «Cái bánh bạn tôi giới thiệu này ngon quá!»
Bức ảnh đính kèm là một chiếc bánh matcha đang ăn dở, trên đĩa có in logo của tiệm bánh. Tên cửa hàng không rõ ràng, phải phóng to mới có thể miễn cưỡng nhận ra.
Triệu Khê nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nhưng mãi không đưa tay phóng to bức ảnh.
Chu Như ghé sát lại, vốn định nhân cơ hội xem thử đó là tiệm bánh nào, để sau này có thể mua cho bạn gái một phần. Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ, màn hình trước mắt bỗng tối đen.
Chu Như: "Ơ?"
Cậu ấy vừa định lên tiếng, nhưng ngay sau đó lại nhận ra nụ cười bên khóe môi Triệu Khê không biết đã biến mất từ lúc nào.
Bắt gặp ánh mắt của cậu ấy, Triệu Khê ngẩng lên, khóe môi khẽ nhếch, nửa như cười, nửa như không:
"Tự dùng điện thoại của mình mà xem."
Cứ như thể biểu cảm lạnh nhạt vừa rồi chỉ là ảo giác của Chu Như.
Chu Như: "Ờ."
Triệu Khê phần lớn thời gian đều tỏ ra dễ nói chuyện, nên lâu dần, mọi người thường quên mất rằng cậu rất để ý đến sự riêng tư của bản thân.
Chờ Chu Như tránh ra, Triệu Khê bật màn hình lên lần nữa, nhưng vẫn không mở bức ảnh đó. Như thể chỉ cần không nhìn, thì sự thật về việc hai người kia cùng nhau đến Ải Dã sẽ không tồn tại.
Cậu thoát khỏi trang cá nhân của Lâm Tịch, gập điện thoại lại.
Trong đầu bỗng hiện lên những lần trước đây, cậu từng không thể hiểu nổi đám bạn mù quáng trong tình yêu, bị phản bội rành rành ra đó, tại sao vẫn không chịu chia tay?
Thật nực cười.
Những lúc khuyên bạn bè dứt khoát, cậu luôn lạnh lùng và vô tình mà nói như vậy.
Hóa ra có một ngày, chính cậu cũng sẽ làm điều y hệt, bịt tai, nhắm mắt, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Triệu Khê.
Hóa ra, mày cũng ngu xuẩn đến cực điểm."
...
Tháng 10, trời tối rất nhanh. Mới hơn 6 giờ mà bóng đêm đã phủ xuống quá nửa.
Mỗi khi gặp bế tắc trong bài tập biên đạo, Triệu Khê lại thích bê một chiếc ghế ra ban công, ngồi ngẩn người nhìn khoảng giao thoa giữa ánh sáng le lói và bóng tối xa xa.
Ban công ký túc xá của Đại học A rất rộng, nửa kín nửa hở. Triệu Khê cầm cuốn sổ ghi chép động tác, vừa viết vừa vẽ. Trước mặt là màn đêm sâu thẳm, sau lưng là tiếng cười đùa của bạn cùng phòng, nhưng cậu lại thấy thoải mái với sự yên tĩnh và cô độc này.
Khi điện thoại rung lên, cậu vừa hoàn thành động tác cuối cùng của đoạn 8 nhịp. Trong khoảng tối mịt mù, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên, hòa vào luồng sáng từ chiếc đèn huỳnh quang trên đầu, rọi xuống phần cằm của Triệu Khê.
Cậu nhìn chằm chằm cái tên «Phí Thủ» trên màn hình, bắt máy mà không biết mình đang có tâm trạng gì:
"Là tôi, Triệu Khê đây."
Chỉ nghe giọng cậu thôi mà khóe môi Phí Thủ đã bất giác nhếch lên:
"Xuống đây."
Triệu Khê không trả lời. Trong điện thoại truyền đến tiếng bước chân rất khẽ. Ngay sau đó, từ ban công ký túc xá, cậu thấy có người ló đầu ra từ dưới lầu.
Ký túc xá của cậu nằm ở tầng 2, khoảng cách giữa hai người không xa. Triệu Khê cầm điện thoại, cụp mắt nhìn xuống:
"Làm gì?"
Phí Thủ ngước lên, đối diện với ánh mắt của cậu. Trong màn đêm đen kịt, gương mặt Triệu Khê được ánh sáng từ màn hình điện thoại rọi lên, trông như một tiểu quỷ đang dõi theo hắn. Nhìn thấy cậu, những bực bội, buồn bực suốt mấy ngày nay trong lòng Phí Thủ lại dần lắng xuống.
Hắn gần như quên mất hai người vẫn còn đang nói chuyện điện thoại:
"Xuống đây một chút."
Triệu Khê đứng yên trên ban công, không biết đang xác nhận điều gì, bỗng dưng buột miệng hỏi:
"Cậu đúng là Phí Thủ chứ?"
Phí Thủ: "..."
Phí Thủ chậc một tiếng:
"Không phải, tôi là anh trai của Triệu Khê. Vẫy tay nào."
Cái đầu thò ra từ ban công lập tức rụt lại, Triệu Khê vừa cười vừa cúp máy.
Dưới ký túc xá không có mấy người qua lại. Khi Triệu Khê xuống lầu, Phí Thủ đang ngồi xổm dưới cột đèn đường, tay cầm một cây xúc xích, xung quanh có hai ba con mèo con đang quấn lấy ống quần hắn, miệng kêu meo meo.
Nhân lúc lũ mèo cúi đầu ăn, Phí Thủ cong ngón tay gõ nhẹ lên đầu một con, mu bàn tay hiện lên một đường gân xanh mờ mờ, chiếc nhẫn trơn trên ngón giữa lấp lánh dưới ánh đèn.
Triệu Khê đứng lại bên cạnh máy quẹt thẻ, nhìn Phí Thủ, không muốn bước ra.
Phí Thủ vẫn cầm nửa đoạn xúc xích chưa ăn hết, đứng dậy đi về phía Triệu Khê. Hai ba con mèo sau lưng hắn cũng lười biếng vươn người, cái đuôi vểnh cao, từ từ đi theo hướng xúc xích.
Triệu Khê vô thức lùi lại một bước, sắc mặt có phần căng cứng.
Phí Thủ nhướng mày:
"Đứng đấy làm gì? Ra đây."
Đèn tầng 1 rất sáng, Triệu Khê đút tay vào túi, mặt không cảm xúc, hơi nghiêng đầu tránh ánh mắt Phí Thủ:
"Tìm tôi có chuyện gì?"
Con mèo cạnh Phí Thủ bỗng kêu "meo" một tiếng, bóng đen vụt qua, nhảy phắt lên ngay bên cạnh Triệu Khê.
Triệu Khê giật nảy mình, suýt nữa đâm sầm vào máy quẹt thẻ, cả người dán chặt vào cột kim loại lạnh ngắt phía sau. Cậu muốn chạy nhưng lại không dám, chỉ có thể lén nhìn Phí Thủ từ xa.
Con mèo nhón từng bước một về phía cậu, cuối cùng nằm rạp xuống bên chân, không nhúc nhích nữa. Cái đuôi dài khẽ vung lên, quét qua cổ chân Triệu Khê.
Cả người Triệu Khê hoàn toàn cứng đờ.
Cậu cúi đầu, không dám động, cũng không dám lên tiếng, trông như một tân binh đang đứng tư thế quân đội.
Phí Thủ cố nhịn cười, giơ điện thoại lên chụp một tấm:
"Đừng nhúc nhích, nghiêng đầu về phía tôi một chút."
Triệu Khê: "..."
Phí Thủ cũng không ngờ con mèo này lại thích Triệu Khê đến thế.
Trước đây Triệu Khê còn hay cho mèo ăn, nhưng năm ngoái, cậu từng bị một con mèo hoang bất ngờ nhảy lên cào mấy vết. Lúc tiêm phòng, nhìn thấy cây kim to dài kia, mặt cậu trắng bệch, từ đó để lại bóng ma tâm lý, dần dần bắt đầu sợ mèo hoang.
Phí Thủ vẫn nhớ rõ lúc đó Triệu Khê ngồi cứng đờ trong bệnh viện, không nói một lời. Trước khi đi, cậu bắt hắn dỗ dành cả tiếng đồng hồ, đến lúc tiêm phải để hắn che mắt vừa dỗ vừa khuyên, tiêm xong thì thấy cũng không đáng sợ lắm, nhưng nghĩ đến việc còn phải tiêm thêm mấy mũi nữa, cậu lại căng thẳng.
Giờ chắc cậu sợ muốn chết rồi.
Phí Thủ bật cười, đi tới vỗ nhẹ sau gáy Triệu Khê, giơ tay xách con mèo con lên, kéo cậu và mèo tách ra.
Triệu Khê liếc nhìn hắn, trong mắt đã ánh lên chút hơi nước.
Phí Thủ dỗ dành:
"Nó nép vào người cậu ngủ là vì thích cậu đấy."
Triệu Khê nghiêm túc đáp:
"Nhưng tôi không thích nó."
Phí Thủ: "..."
Hắn bật cười, không nhịn được mà xoa đầu cậu một cái:
"Được rồi."
Triệu Khê thấy túi bánh ngọt trong tay hắn, lại nhớ tới chuyện vừa rồi hắn dám chụp ảnh mình và con mèo trong tình trạng thảm hại, bèn trừng hắn một cái, không muốn nói thêm câu nào với người này.
Nhân tiện xuống lầu nạp thẻ nước, Triệu Khê vòng qua Phí Thủ, đi thẳng đến siêu thị.
Phí Thủ thấy biểu cảm này của cậu lại càng khoái chí, cười hì hì bước nhanh đuổi theo, giơ tay ôm lấy vai cậu, thân thiết kéo người đi cùng.
"Cút." Triệu Khê tức giận: "Đừng có chạm vào tôi."
Phí Thủ nghe ra được, khi Triệu Khê giận người khác, giọng cậu lạnh lùng, nghiêm nghị khiến người ta phải kiêng dè. Nhưng khi giận hắn, giọng điệu cậu rất gay gắt, nét mặt dữ dằn, vậy mà nghe lại chẳng có tí đáng sợ nào, trái lại, còn giống như đang làm nũng.
"Sướng ghê, chửi nữa đi." Phí Thủ cười híp mắt: "Thích nghe."
"..."
Triệu Khê tức đến á khẩu, quay đầu trừng hắn, lại thấy hắn đang làm mặt quỷ với mình.
Cậu cố giữ vẻ nghiêm nghị.
Thất bại.
Triệu Khê đang giận bỗng bị chọc cười, vừa tức vừa buồn cười, đẩy mạnh Phí Thủ một cái:
"Cậu đúng là có bệnh, lần sau đừng có đi với tôi nữa."
Phí Thủ thuận thế bị đẩy lùi hai bước, nhưng lại thích thú vô cùng. Hắn bất ngờ lao tới từ phía sau, gần như dồn cả trọng lượng cơ thể lên người Triệu Khê.
Triệu Khê bị đè suýt mất thăng bằng, nghiêng đầu liền thấy Phí Thủ đứng sát bên mình, mắt cong cong, nụ cười để lộ chiếc răng nanh nhỏ:
"Lần sau là khi nào?"
"Ngày mai." Triệu Khê đáp: "Ngày mai tôi sẽ không đợi cậu nữa, tự cậu lo liệu đi."
Phí Thủ chớp chớp mắt:
"Hả? Ngày mai là ngày mấy?"
Triệu Khê: "Lần sau thật sự sẽ không đợi cậu nữa."
Phí Thủ tiếp tục hỏi:
"Lần sau là khi nào?"
Triệu Khê: "Sau này..."