Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 1

Sau

Tháng 10, thời tiết dần mang theo dấu hiệu se lạnh, khắp nơi dường như phủ lên một lớp xám xịt tiêu điều của mùa thu, chỉ riêng phòng tập nhảy vẫn sáng đèn, nhạc không ngừng vang lên như chẳng biết mệt mỏi.

Ba tiếng tập luyện liên tục không nghỉ khiến tất cả mọi người kiệt sức, ngã lăn ra sàn, tiếng th* d*c vang lên khắp căn phòng trống trải.

Triệu Khê chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản cùng quần thể thao, áo sơ mi kẻ caro buộc ngang eo, đầu gối co lên, chống tay xuống sàn, ánh mắt thất thần. Dưới ánh đèn, làn da cậu nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, mồ hôi lấm tấm khiến vẻ lạnh lùng vốn có lại vô tình mang theo chút rực rỡ khó diễn tả, nổi bật giữa đám đông.

Một đàn anh đến luyện tập bước về phía cậu, xác nhận:

"Triệu Khê?"

Triệu Khê ngước lên, mồ hôi men theo hàng mi chảy xuống, làm đôi mắt càng thêm trong veo tựa mặt nước.

Đàn anh nói:

"Vừa rồi có người nhờ tôi đưa đồ cho cậu, để trên tủ ngoài kia."

Lời vừa dứt, anh ta rõ ràng nhận ra sắc mặt Triệu Khê thay đổi.

Giọng điệu Triệu Khê rất nhạt, ánh mắt lướt qua đàn anh, dù chỉ thoáng nhìn cũng đẹp đẽ nhưng xa cách đến mức gần như sắc bén.

"Tôi đã nói là không nhận quà rồi mà?"

Triệu Khê từng hai lần làm người cầm biển trong đại hội thể thao của học viện, từ đó trở nên nổi tiếng trong trường. Cứ cách dăm ba bữa lại có người nhờ bạn bè gửi quà tặng, không ít sinh viên khoa múa nhân cơ hội này kiếm được bộn tiền.

Sau đó, Triệu Khê đã thẳng thừng tuyên bố sẽ không nhận bất kỳ món quà nào nữa. Dù là thứ gì, cậu đều cho vào thùng rác dưới lầu phòng tập mà không chút do dự.

Đàn anh tất nhiên cũng biết Triệu Khê không nhận quà, nhưng lần này, đối phương tặng quá nhiều.

Anh ta không dám nhìn thẳng vào Triệu Khê, da đầu tê dại:

"Người đó trông cũng đẹp trai lắm."

Xung quanh vang lên mấy tiếng nhịn cười không nổi.

Đàn anh này đúng là chẳng biết xem sắc mặt người khác, đã nói là không nhận quà rồi, có đẹp trai đến đâu thì sao chứ?

Triệu Khê vừa vặn nắp chai nước chuẩn bị uống, nghe vậy thì động tác chậm rãi dừng lại, ánh mắt dừng trên người đàn anh.

"Họ gì?"

Đàn anh thoáng cứng người.

Rõ ràng là người có thâm niên cao hơn, vậy mà đứng trước Triệu Khê, anh ta còn thấy căng thẳng hơn cả khi đối diện với thầy cô.

Chạm phải ánh mắt bình tĩnh của Triệu Khê, cảm giác căng thẳng trong lòng anh ta càng dâng cao.

Mãi một lúc lâu sau, anh ta mới lắp bắp thốt ra một chữ:

"Phí."

"Phí Thủ."

Khoảnh khắc cái tên ấy vang lên, bầu không khí vốn tĩnh lặng đến mức gần như ngột ngạt chợt khựng lại một nhịp.

Trên chiếc tủ dọc hành lang phòng tập, một hộp quà hình vuông tinh tế đặt ngay ngắn. Đó là đặc sản bánh đậu xanh nổi tiếng, cách Đại học A một quãng đường không ngắn, mỗi ngày giới hạn số lượng, dù xếp hàng cũng khó mà mua được.

Trên hộp dán một mảnh giấy nhớ màu vàng rực rỡ, nét chữ bay bổng mạnh mẽ viết một chữ "Phí," phóng khoáng nhưng sắc sảo, cuối nét bút còn giữ lại một điểm nhấn dứt khoát, bên cạnh là một hình mặt cười đơn giản.

«Phí ^_^»

Sợ người ta không biết ai là người tặng quà chắc?

Quả thực ngang ngược đến cực điểm.

Nhưng so với Phí Thủ ngoài đời thật, vẫn còn kém một chút.

...

Tên "Phí Thủ" nghe thì ngay ngắn, đứng đắn, cứ như một học sinh gương mẫu hiền lành. Đáng tiếc, Phí Thủ và cái danh "hiền lành" chẳng có lấy một điểm liên quan.

Hắn chỉ hơn Triệu Khê 1 tuổi, nhưng gan thì lớn gấp đôi.

Năm 15 tuổi, Triệu Khê trở thành chủ tịch hội học sinh cấp trung học, mỗi ngày mặt không cảm xúc đứng trước cổng trường kiểm tra nề nếp. Phí Thủ thì đứng bên cạnh cười đùa, khoác vai cậu một cách vô tư.

Lần đầu tiên có người tỏ tình với Triệu Khê, Phí Thủ liền kéo cả đám lên tầng trên huýt sáo trêu chọc.

Nhà họ Phí quản rất nghiêm, sợ Phí Thủ tuổi trẻ bồng bột lại làm khổ con gái nhà người ta. Nhưng không ngờ, trong chuyện tình cảm, hắn lại rõ ràng hơn bất cứ ai.

Mọi người còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì năm 18 tuổi, Phí Thủ bất ngờ quỳ một gối trước mặt ba mẹ:

"Giờ con đã trưởng thành, chúng ta nên thành thật với nhau một chút đi."

Ba mẹ Phí lập tức căng thẳng, suýt chút nữa thì quỳ xuống theo hắn.

Họ nín thở, vẻ mặt đầy lo lắng:

"Là con gái nhà ai?"

Phí Thủ thản nhiên đáp:

"Con thích Triệu Khê."

Không khí lập tức chết lặng, một khoảng im lặng kéo dài đến 5 giây.

Một dự cảm bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng hai ông bà.

"Thằng bé có biết không?"

Phí Thủ thờ ơ nhún vai:

"Quan trọng à? Hai người chỉ cần trả lời đồng ý hay không, nếu đồng ý, lát nữa con đi tỏ tình luôn."

Cơn giận của Phí Chính Thanh lập tức bùng nổ, ông bất chấp bệnh tim, cầm chổi đuổi theo Phí Thủ suốt 2 tiếng đồng hồ giữa trời tuyết.

Phí Thủ bị rượt chạy trối chết, vừa hay đụng phải Triệu Khê đang xuống lầu.

Hai người chạm mắt nhau.

Triệu Khê khoác cặp sách, đang chuẩn bị đi học, vô tình chắn ngay trước mặt Phí Thủ.

Phí Thủ hét lên:

"Giữa ranh giới sống chết, cậu tránh ra đi!"

Triệu Khê dừng bước, khoanh tay tựa vào tường, khóe môi hơi nhếch lên, giọng điệu thong thả:

"Lại chọc giận ba cậu à?"

Năm đó, Triệu Khê vẫn chưa hoàn toàn lớn, vóc dáng mảnh khảnh, gương mặt non nớt nhưng kiêu ngạo mà xinh đẹp, ánh mắt chỉ cần thoáng lướt qua cũng đủ khiến Phí Thủ thất thần.

Hắn nhìn chằm chằm Triệu Khê hai giây, rồi nghiến răng:

"Cậu xem cậu gây ra chuyện tốt gì này!"

Triệu Khê: "?"

Vẻ mặt cậu thoáng qua một tia ngơ ngác.

Phí Thủ không nói không rằng, túm lấy cổ tay Triệu Khê rồi kéo chạy thẳng.

Chạy được nửa đường, càng nghĩ càng tức, hắn lại quay phắt đầu kéo Triệu Khê chạy ngược về, khoác tay lên vai cậu, giọng dứt khoát đầy đe dọa với ba mình:

"Nếu ba còn đánh con, con sẽ dắt Triệu Khê bỏ trốn luôn đấy!"

Mọi người: "..."

Ba mẹ Phí cả đời giữ thể diện, lần đầu tiên mất sạch mặt mũi trước bao nhiêu người.

Những lời đùa giỡn thế này nói mãi cũng thành mơ hồ thật giả lẫn lộn, chẳng ai phân biệt được.

Nhưng chuyện Phí Thủ đối xử tốt với Triệu Khê thì không cần nghi ngờ.

Hai người họ lúc nào cũng kề vai sát cánh, thân thiết đến mức gần như không thể chen chân vào.

Rất nhiều người tò mò về mối quan hệ của họ.

Phí Thủ nhếch môi:

"Thế mà còn phải hỏi? Bọn tôi khóa chết rồi."

Triệu Khê lười biếng nâng mắt, mặt không cảm xúc:

"Kẻ thù không đội trời chung."

Lời thì nói thế, nhưng đến giờ tòa nhà couple của hai người trên diễn đàn vẫn đỏ rực từng ngày.

...

Triệu Khê chia bánh ngọt Phí Thủ tặng cho bạn cùng lớp, vô tình nghe bọn họ bàn tán.

"Hôm nay Phí Thủ sao không tự đến đưa?"

"Cậu không biết à? Giải đấu bóng rổ mấy hôm nay đó, hôm nay đúng lúc khoa bọn họ đấu với khoa Tài nguyên và Vật liệu."

Ngay sát phòng tập là sân thể thao phía Đông của trường, nơi có sân bóng rổ ngoài trời lớn nhất. Bình thường vốn đã nhộn nhịp người chơi bóng, nhưng hôm nay lại đặc biệt náo nhiệt.

Triệu Khê cùng bạn là Chu Như từ phòng tập đi xuống, quả nhiên thấy sân bóng đã chật kín người, vòng trong vòng ngoài đều đứng đông nghịt.

Giữa những bộ đồng phục bóng rổ giống hệt nhau, Phí Thủ trông nổi bật như thể thuộc về một tầng không gian khác.

Hai bên hình như đang tranh cãi kịch liệt, trọng tài đứng giữa dàn xếp, người của hai khoa đối đầu nhau, mặt đỏ tía tai, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng khó coi. Chỉ có Phí Thủ là đứng rất xa, không quan tâm đến chuyện này.

Hắn ngồi trên giá đỡ của rổ bóng, chống cằm nhìn cuộc tranh chấp với vẻ chán nản, thỉnh thoảng còn liếc ra ngoài đám đông, không biết đang tìm cái gì.

Người bên đối diện thấy thái độ nhàn nhã của hắn thì càng thêm khó chịu, trợn mắt lườm hắn một cái.

Phí Thủ chạm mắt với người kia 1 giây, sau đó chớp mắt, hờ hững nói:

"Có người trong lòng rồi."

Đối phương: "?"

Phí Thủ nghĩ nghĩ rồi bổ sung:

"Cũng không có ý hẹn hò."

Đồng đội của hắn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Sắc mặt đối phương lập tức đỏ bừng, nghiến chặt răng, suýt chút nữa thì văng tục.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Phí Thủ bỗng liếc thấy một bóng dáng quen thuộc sau lưng đám đông, ánh mắt ngay lập tức sáng rực lên như được bơm thêm sinh khí.

Hắn lập tức xuyên qua đám người, dừng ngay trước mặt Triệu Khê, tiện tay cầm lấy cốc nước trong tay cậu.

Người bên kia vẫn không rời mắt khỏi hắn, ánh nhìn đầy căng thẳng.

Phí Thủ nhướng mày, vặn nắp cốc nước, uống một ngụm, để lộ chiếc răng nanh sắc nhọn. Cả người toát ra vẻ đắc ý, giọng điệu khoe khoang không che giấu nổi:

"Cậu không có cửa đâu, bọn tôi yêu nhau tha thiết."

Đối phương: "..."

Sắc mặt bên kia lập tức trở nên cực kỳ phức tạp, ánh mắt nhìn Triệu Khê đầy khó hiểu.

Triệu Khê thản nhiên thu lại chai nước khoáng chưa mở trong tay, mặc kệ ánh mắt của người đối diện mà đi đến cạnh Phí Thủ.

Cậu hờ hững hỏi:

"Giờ mới tan học à?"

Phí Thủ ra hiệu cho Triệu Khê lại gần, rồi quay đầu đưa cái ghế đẩu bên cạnh cho cậu.

"Có tiết học thêm."

Triệu Khê ngồi xuống, liếc hắn một cái:

"Hôm nay sao lâu thế?"

Phí Thủ thấy cậu đến thì rất vui, tiện tay đưa điện thoại cho cậu, mở khóa màn hình, nhấn vào một ván Đấu địa chủ, rồi ngồi xổm xuống đưa máy cho Triệu Khê.

"Một ván game."

Triệu Khê: "Gì cơ?"

"Chơi xong ván này thì trận đấu cũng xong."

Nói rồi, hắn đứng dậy, khởi động lại cơ thể rồi đi vào giữa sân bóng.

Mấy đồng đội bên cạnh lập tức xúm lại:

"Chân ổn chứ?"

"Còn chơi tiếp được không?"

Phí Thủ gật đầu với mọi người, rồi quay sang trọng tài:

"Có thể tiếp tục rồi."

Hắn dừng một chút, ánh mắt lướt qua tên vừa lườm hắn khi nãy, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy ý vị:

"Người nhà đến rồi, đừng động tay động chân với tôi nữa nhé. Nếu để cậu ấy hiểu lầm..."

Phí Thủ nhướng mày, làm bộ suy tư, rồi cười rạng rỡ:

"Thì bẻ gãy chân cậu luôn đấy."

Đội bên kia im lặng không nói gì, nhặt bóng lên, chẳng ai dám phản bác.

Bởi vì đúng là bọn họ có chút chột dạ.

Chu Như nghe ngóng tình hình xong, ghé sát vào Triệu Khê thì thầm:

"Bọn kia đáng đời lắm. Thấy Phí Thủ chơi hay quá nên cố tình cho tên đó vào quấy rối, cố ý làm cậu ta vấp mấy lần liền, trọng tài thì vờ như không thấy, bên cậu chẳng cáu chết mới lạ."

Triệu Khê nhẹ nhàng đánh ra một đôi bài.

Chu Như kể tiếp:

"Phí Thủ lúc đó không nói gì cả, chỉ ném rổ xong thì bất thình lình xoay người, cầm bóng ném thẳng vào mặt tên đó, thế là hai bên mới ầm lên."

Triệu Khê vẫn không lên tiếng, cúi đầu nhìn chằm chằm vào ván Đấu địa chủ trong tay.

Ánh sáng rơi trên khuôn mặt cậu, tạo thành một mảng trắng lạnh lẽo, chỉ có hàng mi rủ xuống là một vệt mực đậm.

Chu Như không biết cậu có nghe không, thấy cậu lại đánh ra một lá bài, bèn thăm dò:

"Cậu có nghe không đấy?"

Lông mi Triệu Khê khẽ động, giọng nhàn nhạt:

"Biết rồi, cảm ơn cậu."

Chu Như thầm nghĩ:

"Bạn trai cậu suýt nữa bị thương, sao cậu bình tĩnh thế?"

Thật sự biết hay giả vờ thế?

Nhưng nghĩ thì nghĩ, cậu ấy cũng không nói thẳng ra.

Triệu Khê hơi nghiêng đầu, chia một phần ánh mắt sang nhìn cậu ấy:

"Không phải bạn trai."

Chu Như: "Hả?"

"Cậu sao biết tớ đang nghĩ gì?"

Triệu Khê lại cúi xuống, khẽ cười:

"Giúp chặn bớt mấy đóa đào nát thôi."

Phí Thủ chính là kiểu "máy sưởi trung tâm", lại sở hữu gương mặt chẳng phân biệt nam nữ, hoa đào nở khắp nơi, tin đồn với Triệu Khê thì từ tiểu học đến tận bây giờ vẫn chưa dứt.

Trước đây hai người còn giải thích đôi chút, sau này thì xem như không thấy nữa, mà Phí Thủ lại càng khoái chí, không ít lần mượn cớ này để dẹp bớt mấy mối phiền phức.

Chu Như sững lại:

"Cậu ta không thích cậu à?"

Triệu Khê đánh ra một đòn bom, sắc mặt bình thản, ngược lại hỏi:

"Chưa tỏ tình bao giờ, tớ sao biết được?"

Lúc này, trong tay cậu chỉ còn ba lá bài, một đôi hai và một con ba.

Chu Như nhìn sắc mặt cậu, dò xét:

"Cậu cũng không thích cậu ta?"

Tay Triệu Khê khẽ run, đánh ra một con hai.

Cậu không thể tiếp tục đánh nữa, tránh đi chiếc cốc nước mà Phí Thủ vừa chạm qua, lấy chai nước khoáng từ trong túi ra, vẫn là câu nói nhẹ tênh ấy:

"Chưa từng được tỏ tình, tớ sao biết được?"

Triệu Khê lần lượt đánh hết bài trên tay, lá cuối cùng là con ba. Cùng lúc đó, Phí Thủ quay lưng về phía mọi người, ném bóng ngược ra sau, chuẩn xác ghi 3 điểm cuối cùng.

Khoảnh khắc ấy, tiếng hét và cổ vũ vang vọng tận trời. Phí Thủ theo bản năng tìm kiếm vị trí của Triệu Khê giữa đám đông, vừa lúc cậu ngẩng đầu, qua mấy lớp đồng đội mà chạm mắt với hắn. Triệu Khê giơ nhẹ điện thoại, màn hình hiển thị rõ trang kết quả chiến thắng.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa tiếng hoan hô, thoáng chốc rồi tách ra, khoảng cách giữa họ duy trì ở mức hoàn hảo, trên mức bạn bè nhưng chưa đến người yêu.

Triệu Khê đứng dậy, ném điện thoại trả lại cho Phí Thủ:

"Đi đây."

Phí Thủ nhận lấy một cách quen thuộc, nhét điện thoại vào túi, chỉ hai ba bước đã bắt kịp cậu, thuận tay lấy balo của Triệu Khê đeo lên một bên vai, lại đưa tay khoác lên vai cậu, nghiêng đầu lại gần, vô tình để môi lướt qua vành tai cậu.

Hắn khẽ nhếch môi:

"Đưa cậu về ký túc xá?"

Triệu Khê liếc nhìn hắn, sắc mặt bình thản:

"Ừ."

Hai người dần bỏ lại tiếng hò reo phía sau, cũng không nghe thấy âm thanh cơ giới bị che lấp trong đám đông...

[Mục tiêu công lược — Phí Thủ, đã khóa.]

[Đếm ngược bắt đầu: 6 giờ.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau