Nam Hoa Khôi Chỉ Muốn Tích Tiền Mua Đất

Chương 12

Tô Vân Nhiễu đói bụng trở về Bách Hoa Lâu.

Liễu đại nương tử thấy hắn về đúng ngay giờ cơm, không sớm cũng không muộn, không khỏi lo lắng hỏi:

“Sao lại trở về giờ này? Không phải nói sai điều gì chọc Vương gia không vui đấy chứ?”

Tô Vân Nhiễu vừa bước vào tiền viện đại đường, vừa lắc đầu, giải thích:

“Không có chuyện đó đâu. Ngài nghĩ nhiều làm gì. Nếu ta thật sự chọc Vương gia không vui, ta còn có thể nguyên vẹn trở về thế này sao?”

Liễu đại nương tử nghĩ lại cũng thấy có lý, liền không truy hỏi nữa. Nhưng rồi lại nhìn hắn một cái, cẩn thận hỏi:

“Ngươi ăn cơm trưa chưa?”

Tô Vân Nhiễu lập tức phun tào:

“Chưa! Đường đường là phủ thân vương, thế nhưng ngay cả một bữa cơm cũng không lo nổi, chỉ có thể đến chỗ ngài kiếm chác một bữa.”

Liễu đại nương tử bật cười, nửa giận nửa đùa:

“Ai da, đường đường là hoa khôi nương tử của Bách Hoa Lâu mà còn phải đi chắp vá bữa ăn, đúng là ủy khuất quá mà!”

Tô Vân Nhiễu da mặt dày, cười hì hì nói:

“Không sao, ta không kén ăn.”

Liễu đại nương tử dở khóc dở cười, tiện tay tóm một chiếc bánh quả hồng phủ lớp đường trắng, ném qua cho hắn.

Tô Vân Nhiễu nhanh chóng đón lấy, không chút khách sáo mà cắn ngay một miếng. Chưa đầy ba miếng đã ăn sạch bách, lúc này mới nhớ ra… bụng đang đói rỗng ăn quả hồng có phải không tốt lắm không nhỉ?

Cũng may cơm trưa ở Bách Hoa Lâu đã chuẩn bị xong.

Mặc dù so với đồ ăn của ngự trù trong phủ thân vương còn kém xa, ngay cả so với Túy Tiên Lâu cũng chênh lệch ít nhất hai con đường lớn và ba con hẻm nhỏ, nhưng ít ra… vẫn hơn không có gì để ăn!

Chẳng trách Bách Hoa Lâu khi tiếp đãi khách nhân vào buổi tối thường đặt sẵn thức ăn từ bên ngoài, chẳng hạn như thịt kho của nhà hắn ở Bắc Thành, ngỗng quay than hồng của Nam Thành, hay gà nước muối của Đông Thành…

Sau bữa trưa, trong lâu các cô nương bắt đầu tập luyện Tiểu Hồ Tiên Hạ Sơn, vai chính lần này do Tiểu Vân Tiên đảm nhận.

Cô nhóc chân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, vậy mà vẫn cố gắng luyện tập chăm chỉ, sau khi múa xong còn khiêm tốn đến hỏi Tô Vân Nhiễu, xem chỗ nào chưa tốt, cần cải thiện điều gì.

Dù gì hắn cũng không còn lên đài nữa, nên cũng chẳng cần giữ lại điều gì. Hơn nữa, mỗi người có một cách thể hiện riêng, dù hắn có tiếp tục múa cũng không cần quá chấp nhất với cách diễn của mình.

Chỉ điểm Tiểu Vân Tiên và Ngọc Lục Lạc một lát, thấy không có vấn đề gì, hắn mới cáo từ rời đi, lòng mang theo hai túi tiền nặng trĩu.

Vẫn đi từ cửa hông Bách Hoa Lâu, nhưng vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, hắn liền chạm mặt dượng đang mang thịt kho đến giao hàng.

Hai người lướt nhìn nhau một cái, sau đó lại tự động dời mắt đi, bình thản như thể người xa lạ, chẳng ai lên tiếng chào hỏi ai.

Rời khỏi hai con hẻm nhỏ, Tô Vân Nhiễu tìm một góc khuất, nhanh chóng đội lại khăn mũ, thay bộ áo cũ, rồi kiên nhẫn chờ đợi. Một lát sau, hắn mới thấy dượng đẩy chiếc xe trống trở về, lập tức nhảy ra, cười nói:

“Không được nhúc nhích, cướp đây!”

Lưu Trấn Hải thậm chí còn không thèm chớp mắt, thản nhiên đáp:

“Chỉ bằng cái thân thể nhỏ bé này của ngươi mà đòi đi cướp? Ta còn sợ ngươi bị người khác cướp sắc thì có!”

Tô Vân Nhiễu đi theo dượng về nhà, lẩm bẩm:

“Ta là nam nhân, ai mà đi cướp sắc ta chứ.”

Lưu Trấn Hải không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái.

Sao lại không thể chứ? Trên đời này có đủ loại người, có những kẻ với sở thích mà ngươi không thể nào tưởng tượng nổi. Khi ta còn trong quân doanh, không ít huynh đệ kết khế ước sinh tử, chuyện này chẳng có gì lạ, nhưng cũng chẳng cần thiết nói với Tam Lang, tránh làm hắn tò mò.

Cùng lúc đó, Tô Vân Nhiễu cũng nhận ra… thật ra nam nhân cũng chưa chắc hoàn toàn an toàn khi đi lại bên ngoài. Ở kiếp trước, trong giới giải trí đầy rẫy những chuyện phức tạp, nam nữ, nam nam, nữ nữ, loại nào cũng có.

Nghĩ vậy, hắn liền không nhắc đến nữa, tránh để dượng suy nghĩ nhiều.

Hai người cứ thế bâng quơ nói chuyện phiếm mà về đến nhà.

Hôm qua dượng xuống nông thôn đặt mua năm con lợn sống, sáng nay vừa được thôn dân giao đến, còn giúp đưa vào chuồng.

Vừa mới thanh toán tiền xong, nhóm hương thân mang lợn đến cũng vừa rời đi.

Nhưng không ngờ, Lưu Văn Anh lại sơ ý không đóng chặt cửa chuồng, khiến cả năm con lợn sống thoát ra, chạy loạn khắp sân.

Vừa mở cửa bước vào sân, Lưu Trấn Hải còn chưa kịp thở, đã nghe thấy Tô Thành Tuệ hét lớn:

“Đóng cửa! Mau đóng cửa lại! Đừng để lũ heo chạy ra ngoài ngõ!”

Nhìn ba con lợn béo núc ních đang hồng hộc lao về phía mình, Tô Vân Nhiễu theo bản năng muốn đóng cửa.

Nhưng chưa kịp hành động, dượng đã nhanh hơn một bước, đoạt mất cây côn duy nhất bên cửa, còn hắn chỉ có thể há hốc mồm đứng nhìn.

Tô Vân Nhiễu lập tức chột dạ, vội vàng trốn sau lưng dượng, mặt đầy cảnh giác.

Lưu Trấn Hải vung côn ngang người, khí thế hùng hồn:

“Tam Lang, dượng cầm cự giúp ngươi! Mau chạy men theo tường vào phòng đi!”

Hai tay trống trơn, Tô Vân Nhiễu không dám làm liều, chỉ có thể vội vàng chạy dọc theo chân tường về phòng.

Nhưng ngay khi hắn gần đến cửa, một con lợn đột nhiên đổi hướng, húc thẳng vào mông hắn.

Chưa kịp phản ứng, hắn đã ngã chổng vó, đầu gối đau rát, miệng vướng đầy bùn!

Bị một con lợn húc ngã, còn lấm lem thế này, quả thật là nỗi nhục khó quên!

Tô Vân Nhiễu vừa bò dậy vừa gào lên giận dữ:

“A a a a! Giết nó! Ngày mai giết nó ngay!”

Nhưng con lợn “nhị sư huynh” này hình như không hiểu chuyện, còn hếch mũi muốn lao tới lần nữa.

Tô Vân Nhiễu hoảng hốt lăn một vòng, vừa bò vừa hét:

“Nhị tỷ! Cứu mạng! Mau ngăn nó lại! Con súc sinh này khi dễ ta, ta thề ngày mai nhất định phải thấy nó chết!”

Lưu Văn Anh dùng một khúc củi chặn đường con lợn, thản nhiên nói:

“Ngươi không tìm một cây côn mà cầm trong tay, chỉ biết chạy, nó không khi dễ ngươi thì khi dễ ai?”

Tô Vân Nhiễu cuối cùng cũng chui được vào phòng, lập tức đóng sầm cửa lại, còn đẩy cả tủ chặn ngang, sau đó thở hổn hển lau miệng, oán giận nói:

“Ta có muốn thế sao? Là dượng giành mất cây côn trước!”

Hắn đứng dậy, hùng hổ bước đến bên giường, mở chiếc hộp đựng tiền ra.

Phải mua đất! Nhất định phải mua đất!

Phải mua cửa hàng! Nhất định phải mua cửa hàng!

Hắn không bao giờ muốn làm cái nghề giết lợn bán thịt khổ cực này nữa!

Hắn đổ hết tiền ra bàn, bắt đầu tính toán.

280 lượng từ tiền biên vũ, 100 lượng đại ca gửi, 248 lượng từ tiền thưởng Tiểu Hồ Tiên Hạ Sơn, 666 lượng từ tiền lương của Thụy Vương.

Tổng cộng là…

1294 lượng!

Đủ rồi! Để lại khoảng hai trăm lượng bạc cho Đình Đình mua thuốc, số còn lại có lẽ không đủ mua một cửa hàng lớn trên con phố sầm uất của Kim Lăng, nhưng mua một mảnh đất nhỏ ở vùng quê thì chắc chắn đủ.

Tô Vân Nhiễu cởi bộ quần áo cũ của dượng ra, thay vào một bộ váy nữ, thậm chí còn không thèm đeo áo lót tự chế. Hắn khoác lên mình chiếc áo lụa xanh đậm đúng mốt đầu năm nay, tóc búi lại gọn gàng bằng chiếc khăn xanh đen, không trang điểm, không làm bất cứ thứ gì để che giấu, nhưng nước da trắng nõn và mái tóc đen nhánh khiến hắn trông giống như một cây cải thìa tươi non mơn mởn.

Hắn cất hết nén bạc và kim nguyên bảo vào hộp gỗ, chỉ mang theo ba trăm lượng ngân phiếu bên mình, giấu kỹ trong ngực áo. Nhìn qua cửa sổ thấy năm con heo đã bị nhốt trở lại chuồng, lúc này Tô Vân Nhiễu mới kéo tủ ra, rút thanh mộc xuyên cửa và bước ra ngoài.

Khuôn mặt hắn thanh tú đến mức khó tin, toát lên vẻ xuất trần, nhưng biểu cảm thì kiên quyết, rõ ràng là một người đã đưa ra quyết định và không ai có thể ngăn cản. Hắn vừa bước ra cửa sân, vừa dõng dạc tuyên bố: “Dượng, cô mẫu, hôm nay ta nhất định phải đi mua một trang trại! Nhà chúng ta sau này không thể cứ mãi sống trong sân viện giết heo này, ngày ngày phải chịu đựng đám súc sinh này!”

Lưu Văn Anh ngẩn người một lúc rồi lẩm bẩm: “Nhưng mà… hình như chỉ có Tam Lang bị đám heo bắt nạt thôi mà?”

Tô Thành Tuệ nghe không rõ, liền hỏi: “Tam Lang vừa nói gì cơ?”

Lưu Trấn Hải đáp: “Tam Lang có vẻ phát đạt rồi, hắn muốn đi mua một trang trại.”

Nghe vậy, Tô Thành Tuệ lập tức sốt ruột, vội vỗ vai Lưu Trấn Hải, giục: “Đứa nhỏ này nghĩ gì mà vội vàng vậy chứ! Ông còn không nhanh đi theo xem nó định làm gì, đừng để nó bị lừa mất tiền!”

Lưu Văn Anh nghĩ đến chuyện cha mình lúc trước cố chấp không cho mượn thanh mộc xuyên cửa, liền bĩu môi nói: “Cha mới là người hay lừa Tam Lang nhất đó.”

Tô Vân Đình thì thản nhiên an ủi: “Cô mẫu đừng lo, điền trang đâu phải rau cải trắng ngoài chợ, muốn mua là mua được ngay. Phải có người muốn bán mới được mà.”