Nhậm Thư Dao khoanh tay đứng ở cửa hàng, nói giọng châm chọc.
Lục Thâm Nam sững lại.
Quay đầu nhìn thấy chúng tôi, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.
“Thư Dao? Sao cô lại ở đây?”
“Tôi đi mua quần áo với vị hôn thê của anh.”
Nhậm Thư Dao chỉ vào chiếc túi trong tay tôi.
“Hạ Thời Dư ở bên anh năm năm, tôi còn chưa từng thấy anh đi mua cho cô ấy một món đồ nào quá mười nghìn tệ.”
Sắc mặt Lục Thâm Nam trầm xuống.
Ánh mắt vượt qua Nhậm Thư Dao nhìn về phía tôi.
“Hạ Thời Dư, em đã nói bậy gì với Thư Dao rồi?”
Phản ứng đầu tiên của anh là tôi mách lẻo sau lưng.
“Tôi chẳng nói gì cả.”
Tôi nhìn anh.
“Chị Thời Dư, chị đừng hiểu lầm.”
Kiều Mộ Sanh vội cởi áo khoác ra, vẻ mặt lúng túng bước tới.
“Chiếc áo này là em tự muốn mua, đội trưởng Lục chỉ giúp em tham khảo thôi.”
“Tham khảo mà cần phải sờ tay áo giúp à?”
Nhậm Thư Dao không chút khách sáo đáp trả.
“Cô là một blogger khoa học mà mua quần áo còn không biết size à? Hay là cô thích tìm cảm giác tồn tại bên vị hôn phu của người khác?”
“Nhậm Thư Dao!”
Lục Thâm Nam quát lớn ngăn cô ấy lại.
“Miệng cô sạch sẽ một chút. Mộ Sanh vì nhiệm vụ tuyên truyền của trạm khảo sát nên mới cần mua thiết bị. Cô không hiểu gì thì đừng có ở đây làm loạn.”
“Tôi làm loạn?”
Nhậm Thư Dao bị chọc tức đến bật cười, xắn tay áo định tiến lên.
Tôi vội kéo cô ấy lại.
“Được rồi, Dao Dao, đi thôi.”
Tôi không muốn để người khác đứng xem trò cười ở đây.
“Đi cái gì mà đi? Hạ Thời Dư, cậu đúng là hiền quá rồi!”
Nhậm Thư Dao tức đến không chịu nổi, trừng tôi một cái.
“Lục Thâm Nam, anh tự sờ lương tâm hỏi mình đi.”
“Thời Dư tuần nào cũng gửi cho anh từng thùng vật tư lớn nhỏ, còn anh ở Nam Cực dẫn người phụ nữ khác đi ngắm cực quang.”
“Bây giờ về nước rồi, anh đưa người ta về nhà ở, lại còn đi mua quần áo cùng người ta.”
“Nếu anh muốn chia tay thì nói thẳng, đừng làm mấy chuyện ghê tởm như vậy!”
Sắc mặt Lục Thâm Nam hoàn toàn đen lại.
Xung quanh đã có khách bắt đầu nhìn sang.
“Hạ Thời Dư.”
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giọng lạnh như vụn băng.
“Lập tức đưa bạn em đi đi, đừng ở đây làm mất mặt.”
Làm mất mặt.
Trong mắt anh, tôi bảo vệ tình cảm của mình, chính là làm mất mặt.
“Được.”
Tôi gật đầu, kéo Nhậm Thư Dao quay người rời đi.
Không hề do dự.
Tối về nhà.
Phòng khách tắt đèn tối om.
Tôi đẩy cửa vào, thay giày chuẩn bị về phòng ngủ.
Đột nhiên thấy trên bàn trà có một thùng hàng chuyển phát đã bị bóc ra.
Đó là chiếc máy chiếu bầu trời sao vùng cực mà tôi đặt riêng trên mạng hai tháng trước.
Tôi định thứ sáu tuần sau, cũng chính là kỷ niệm năm năm yêu nhau của chúng tôi, đặt nó trong nhà để tạo bất ngờ cho anh.
Bởi vì anh từng nói, bầu trời sao ở Nam Cực rất đẹp.
Đáng tiếc tôi không có cơ hội ngắm.
Bây giờ, cái thùng giấy đó đã rỗng.
Từ khe cửa phòng ngủ phụ, ánh sáng bầu trời sao màu xanh u lam lọt ra.
Tôi đi tới.
Đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.
Kiều Mộ Sanh đang nằm trên giường, cầm điện thoại quay video.
Trên trần nhà là bầu trời sao Nam Cực tôi đặt riêng.
“Xin chào mọi người, hôm nay cho mọi người xem món quà đội trưởng Lục tặng tôi, có phải siêu lãng mạn không?”
Cô ta cười ngọt ngào trước ống kính.
Tôi đứng ở cửa.
“Ai cho cô động vào thùng hàng đó?”
Giọng tôi rất lạnh.
Kiều Mộ Sanh giật mình, suýt làm rơi điện thoại xuống giường.
Cô ta ngồi dậy, nhìn rõ là tôi rồi vỗ n.g.ự.c.
“Chị Thời Dư, chị đi đứng sao không có tiếng động vậy?”
“Tôi hỏi cô, ai cho cô bóc thùng hàng đó?”
Tôi hỏi lại lần nữa.
“Cái máy chiếu đó hả?”
Cô ta chỉ lên trần nhà.
“Đội trưởng Lục nói đó là mẫu thử do bên hợp tác gửi tới. Để ngoài phòng khách chiếm chỗ nên bảo em mang vào làm đạo cụ quay video.”
Mẫu thử của bên hợp tác.
Tôi bỏ ra hai nghìn tệ.
Đợi một tháng để đặt riêng món quà đó.
Vậy mà anh xem nó như món đồ bỏ đi vướng víu, tiện tay đưa cho người phụ nữ khác.
“Trả lại cho tôi.”
Tôi đi vào, rút phích cắm.
Bầu trời sao lập tức biến mất.
Căn phòng rơi vào bóng tối.
“Hạ Thời Dư, em đang làm gì vậy?”
Lục Thâm Nam vừa từ ngoài về, nghe thấy động tĩnh liền lao vào.
Anh bật đèn trần.
Nhìn thấy tôi cầm máy chiếu trong tay, còn Kiều Mộ Sanh tủi thân ngồi trên giường.
“Tôi lấy lại đồ của tôi.”
“Chỉ là một món mẫu thử hỏng thôi, em có cần như vậy không? Mộ Sanh cần dùng để quay video, cho cô ấy mượn vài ngày thì sao?”
Giọng anh đầy vẻ trách móc như thể đó là điều hiển nhiên.
“Đây là tôi mua.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Mua cho kỷ niệm năm năm yêu nhau vào thứ sáu tuần sau.”
Lục Thâm Nam sững lại.
Vẻ bực bội trên mặt anh cứng đờ, ánh mắt chớp động.
“Năm năm… Tôi tưởng là trung tâm gửi đến.”
“Anh ngay cả tên trên phiếu giao hàng cũng không nhìn à?”
Tôi ôm máy chiếu, cảm thấy mệt mỏi đến hoang đường.
“Được rồi, xin lỗi, là tôi không nhìn rõ.”
Anh day day ấn đường, qua loa xin lỗi.
“Em cứ đem đồ về trước đi. Đến ngày kỷ niệm, tôi mời em đến nhà hàng Pháp mà em thích nhất ăn tối, được chưa?”
Được chưa.
Lần nào cũng vậy.