Sợ hãi?
Trong không gian kín còn sót lại hơi thở ái muội, Giang Vãn Lâu mờ mịt chớp mắt, dường như không thể lý giải lời nói của Úc Tiêu Niên.
"Tôi không hề lừa em." Úc Tiêu Niên chạm vào gò má và môi Giang Vãn Lâu, nhàn nhạt nói, "Vậy nên em cũng đừng lừa tôi."
Sống lưng Giang Vãn Lâu vô thức căng thẳng, cậu vẫn không muốn thừa nhận cậu đang "sợ hãi", nhưng trong tiềm thức đã bắt đầu tự hỏi rốt cuộc đã để lộ sơ hở ở đâu.
Không rõ ràng.
Úc Tiêu Niên rũ mắt, ngón tay anh sờ đến dấu răng mình để lại trên cổ cậu, sâu hoắm, ở vị trí răng nanh còn kết một lớp vảy mỏng.
Vẻ ngoài của Giang Vãn Lâu rất có sức mê hoặc, sự dịu dàng thỉnh thoảng lộ ra dưới lớp vỏ ngoài lạnh lùng và xa cách sẽ khiến người ta hoảng hốt, lầm tưởng cậu là một người yêu giỏi lắng nghe và thấu hiểu.
Nhưng Úc Tiêu Niên biết không phải như vậy.
Giang Vãn Lâu là người rất cố chấp, ở một phương diện nào đó cậu thậm chí cố chấp đến mức cực đoan. Nếu cậu đã không muốn thì ai cũng không thể cạy mở được lớp vỏ ngoài giả dối, đầy rẫy sự hoài nghi kia.
Sự thỏa mãn về t*nh d*c mang đến vẻ gợi cảm vẫn chưa tan hết, trên gương mặt Alpha vẫn còn sót lại một chút nét mãn nguyện. Thế nhưng cặp mắt màu hổ phách kia lại vẫn rất lạnh lùng, ẩn chứa sức uy h**p có thể xuyên thủng lòng người.
Gần như theo bản năng, Giang Vãn Lâu dựng lên bức tường ngăn cách, cậu muốn ngăn chặn mọi ý đồ dò xét và đập tan những truy vấn trong sự im lặng.
Đây là thủ đoạn mà cậu thường dùng nhất khi đối thoại với bác sĩ Liêu trong quá khứ.
Dù có trưởng thành sớm đến đâu, Giang Vãn Lâu ở tuổi thiếu niên cũng không thể đối đầu với một bác sĩ tâm lý đã có kinh nghiệm nghiên cứu hàng chục năm. Cậu luôn vô thức thua cuộc trong những câu hỏi tưởng chừng không liên quan, từng bước một bị khai quật ra những suy nghĩ chân thật nhất qua những lời phản bác và châm biếm.
Năng lực học tập của cậu rất mạnh, qua vô số lần thất bại đã dần nắm bắt được những thủ pháp của bác sĩ, rồi đem chúng mà áp dụng ngược lại. Thế nhưng, sau mỗi lần đối đầu, kết cục vẫn chỉ là thất bại.
Cuối cùng Giang Vãn Lâu đã học được cách im lặng, cậu ngoan cố từ chối bất cứ sự thăm dò nào.
Cũng giống như giờ phút này.
Thế nhưng cậu lại quên mất, ngôn ngữ quả thật là phương tiện cơ bản để giao tiếp và trao đổi, nhưng khi ngôn ngữ không thể được diễn đạt, thì ánh mắt sẽ trở thành thứ thay thế.
Ánh mắt là cách biểu đạt mơ hồ và khó nắm bắt nhất, nhưng may mắn thay, đề mục mang tên "Giang Vãn Lâu" này, Úc Tiêu Niên đã nghiên cứu rất nhiều năm.
"Tôi đã gặp em." Lời nói của Úc Tiêu Niên không đầu không đuôi, anh chăm chú nhìn Giang Vãn Lâu, bản tính thương nhân vào giờ phút này bộc lộ một cách triệt để, anh khôn khéo dùng vài ba câu đã thu hút tất cả sự chú ý của Giang Vãn Lâu, "Trước khi em trở thành thư ký của tôi."
"Khi bước vào Vọng Kha, em đi chân trái trước."
"Áo sơ mi trắng."
"Quần tây đen."
Những người nhận được lời mời phỏng vấn của Vọng Kha không nghi ngờ gì đều là những nhân tài ưu tú ở mọi phương diện. Nhưng cho dù có xuất sắc đến đâu, thì trong buổi tuyển dụng dành cho sinh viên mới tốt nghiệp này, những người được mời đến đều mang theo nét non nớt và dè dặt sợ sai của tuổi trẻ.
Đa số mọi người đều học theo cẩm nang phỏng vấn, mặc trang phục chính thức, không chỗ nào không phải là những bộ vest đen và giày da đen nhàm chán.
Chỉ có Giang Vãn Lâu là một kẻ khác biệt.
Vẻ ngoài thong dong và tuỳ ý của cậu không giống người đi xin việc, mà giống như một vị thiếu gia nào đó đích thân đến để thị sát trạng thái làm việc của nhân viên.
Khi đó Úc Tiêu Niên vừa từ phòng khách lầu hai đi ra, cúi đầu xuống, liền thấy beta dừng lại ở phía sau đám đông, không nhanh không chậm bước vào.
Ngày đó là một ngày đầu hè có cảnh báo nắng nóng.
Beta mới vừa bước vào, chiếc áo sơ mi mỏng đã bị điều hòa trung tâm ở sảnh lầu một thổi căng phồng, ngược lại càng tôn lên vóc dáng thon dài của cậu.
Dù cho đã nhiều năm trôi qua, Úc Tiêu Niên vẫn còn ký ức tươi mới về khoảnh khắc rung động đó. Linh hồn tựa như chịu một cú va chạm trực diện, khiến tất cả mệt mỏi và bực bội đều tan biến sạch.
Úc Tiêu Niên có thị lực rất tốt. Anh đứng ở mép lan can, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm, như muốn bù đắp lại toàn bộ quãng thời gian đã bỏ lỡ.
Quãng thời gian đó với anh cũng không hề dễ dàng, đằng sau vẻ hào nhoáng là vô số kẻ muốn kéo anh xuống, biến anh thành bàn đạp để họ leo lên.
Những lão già bảo thủ vô cùng sùng bái cấp bậc pheromone, nhưng cũng sẽ không chỉ dựa vào đó mà giao phó mọi thứ vào tay anh. Thậm chí vì để kiểm chứng năng lực của một Alpha cấp S, bọn họ đã cố tình nâng đỡ những kẻ đầy dã tâm thuộc nhánh phụ của gia tộc để không ngừng tạo áp lực lên người anh.
Úc Tiêu Niên sợ sẽ mang đến phiền toái cho Giang Vãn Lâu, vì thế đã dừng hẳn hành vi thường xuyên lén lút quan sát của mình. Anh đè nén nỗi nhớ nhung và sự lo âu ngày càng trào dâng, lạnh lùng chờ đợi giây phút tự mình ép mình đến phát điên.
Cho dù là trong giấc ngủ chập chờn lúc đêm khuya, Úc Tiêu Niên cũng chưa từng ảo tưởng rằng có một ngày nào đó, Giang Vãn Lâu sẽ bước vào thế giới của mình.
Đến phút chót, anh đã lựa chọn tham gia buổi phỏng vấn đó.
Ký ức của Giang Vãn Lâu trong chốc lát bị lay động: "Tại sao lại nói chuyện này?"
"Bất kể là thi viết hay phỏng vấn, em đều đạt hạng nhất áp đảo." Ngón tay Úc Tiêu Niên ấn mạnh xuống, làn da bị cắn hơi sưng hằn lên vết lõm, anh nhìn thấy trên mặt Giang Vãn Lâu chợt lóe lên một tia đau đớn.
"Nhưng tôi đã bị loại." Giang Vãn Lâu không quên điều đó, cậu ngước mắt nhìn về phía Úc Tiêu Niên.
Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại bị loại. Cậu rất rõ ràng về trình độ của bản thân, ngày đó biểu hiện cũng không có bất kỳ sai sót nào, theo lý mà nói, cậu phải vững vàng trúng tuyển mới đúng.
"Là tôi làm." Úc Tiêu Niên trả lời rất dứt khoát, tốc độ nói rất nhanh, mang theo chút chột dạ không rõ ràng.
Làm trò sau lưng là một chuyện, nhưng tận miệng nói ra trước mặt người bị hại lại là chuyện khác.
"?"
Biểu cảm Giang Vãn Lâu không có thay đổi quá rõ rệt, nhưng lại toát lên một vẻ vừa lạnh lẽo vừa hung dữ. Cậu siết chặt lấy mắt cá chân Alpha, mang theo sự oán hận dồn nén: "Anh ghét tôi sao?"
"Không có ghét em."
Sắc mặt Giang Vãn Lâu buồn bực, lên án: "Anh đã loại tôi."
"Bởi vì tôi sợ tôi không bảo vệ được em."
Bả vai Giang Vãn Lâu khẽ run lên, nhưng vì cậu đã cởi áo khoác ra nên động tác nhỏ này lại càng trở nên rõ ràng hơn.
Cậu không phải lần đầu tiên nghe Úc Tiêu Niên nói lời âu yếm, dù anh không thừa nhận đó là lời âu yếm, nhưng cậu vẫn không thể khống chế mà rơi vào vòng xoáy cảm xúc.
Địa vị của người khống chế và người bị khống chế bị đảo lộn, trong lúc hoảng hốt, Giang Vãn Lâu cảm thấy trái tim mình như bị Úc Tiêu Niên nắm chặt trong tay, chỉ cần siết nhẹ một chút thôi cũng đủ để khiến cậu tê dại đến khó nhúc nhích.
Biểu cảm Úc Tiêu Niên vô cùng nghiêm túc, tốc độ nói rất chậm, từng chữ một vang lên đều rõ ràng một cách lạ thường: "Tôi đã thích em từ rất lâu, rất lâu rồi."
"......"
Giang Vãn Lâu siết chặt mắt cá chân của Úc Tiêu Niên, ngẩng đầu ghé sát lại gần anh.
Hơi thở của Beta phả vào cằm Úc Tiêu Niên, mang theo chút ẩm ướt nhàn nhạt, thổi tới trên mặt anh vừa ấm vừa ngứa. Anh nghe thấy Giang Vãn Lâu nói: "Bảo bối, anh muốn giết tôi sao?"
Úc Tiêu Niên rũ mắt nhìn cậu, không phản bác: "Tôi yêu em."
"Em sẽ thích tôi sao? Em sẽ yêu tôi sao?"
Không phải "em có thích tôi không ," "em có yêu tôi không," mà là "sẽ có hay không."
Mặc dù không ngừng bị yêu cầu, không ngừng bị chiếm hữu, Úc Tiêu Niên vẫn không cho rằng bản thân đang được yêu thích.
Giống như việc bị dụ dỗ kích phát kỳ mẫn cảm trước thời hạn là một sai lầm, sự bắt đầu của bọn họ cũng là một sai lầm. Chỉ là, có lẽ vừa khéo Giang Vãn Lâu không quá chán ghét anh nên mới thuận nước đẩy thuyền.
Nhưng không sao.
Úc Tiêu Niên nghĩ, trên đời này chẳng có mấy đôi tình nhân cùng lúc đem lòng yêu nhau, cũng chẳng có cán cân nào chính xác đến mức đo được ai yêu nhiều hơn, ai yêu ít hơn.
Anh chỉ là muốn chờ đợi, chờ đợi nguyện vọng có lẽ sẽ trở thành sự thật.
"Nếu cảm thấy khó trả lời, cũng có thể không trả lời."
Anh lại một lần nữa thỏa hiệp.
Giang Vãn Lâu không cảm thấy mình là người hay gây sự vô cớ, nhưng ở trước mặt Úc Tiêu Niên, cậu dường như luôn được sủng mà kiêu, được đằng chân lên đằng đầu, hưởng thụ tình cảm và sự yêu thích của Úc Tiêu Niên, nhưng lại keo kiệt không đáp lại một chút nào.
Biết rõ là sai, nhưng lại không sửa.
Biết rõ không nên, nhưng lại giả vờ như không thấy.
"Tôi không nhớ rõ... một vài việc." Giọng Giang Vãn Lâu nặng nề, cậu ngoảnh đầu đi, tựa như con đà điểu giấu đầu, trốn tránh nhìn chằm chằm tấm thảm màu nâu sẫm.
Những điều mà bác sĩ tâm lý dùng hết thủ đoạn mới có thể chắt lọc từ rất nhiều lời nói, thì giờ đây lại được cậu chủ động nói ra miệng. Mặc dù lời nói có lắp bắp, lại gian nan khổ sở.
Nhưng Giang Vãn Lâu đích thực là đang tự mổ xẻ chính mình.
Một nơi nào đó trên cơ thể bắt đầu âm ỉ đau, càng ngày càng nghiêm trọng, Giang Vãn Lâu cố gắng lờ đi ảo giác đau đớn do thần kinh căng thẳng phản kháng mạnh mẽ sinh ra, mấy lần hé miệng, cố gắng sắp xếp lời nói.
"Nhưng trước đó, tôi không nhớ là tôi đã quên mất."
Thật khó để nói ra. Nhưng đó đã là giới hạn mà Giang Vãn Lâu có thể diễn đạt.
Cậu giống như bị tước đi khả năng ngôn ngữ, mặc dù dây thanh quản vẫn có thể phát ra âm tiết, môi lưỡi vẫn có thể phun ra từ ngữ chính xác, nhưng lời nói tạo thành lại lộn xộn không ăn khớp với nhau.
"Tôi bị bệnh."
Khi âm tiết cuối cùng rơi xuống, Giang Vãn Lâu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, bả vai cậu bị Alpha dùng sức nắm chặt, chiếc áo mỏng trên người căn bản không có bất kỳ tác dụng cản trở nào, khiến cho cơn đau rõ ràng truyền vào đại não.
"Bệnh gì?"
Khuôn mặt nôn nóng và sợ hãi của Úc Tiêu Niên không hề có dấu hiệu báo trước đã tràn vào tầm mắt Giang Vãn Lâu. Cậu còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy Alpha dồn dập hỏi tới một loạt câu hỏi:
"Kiểm tra khi nào? Kiểm tra ở đâu? Bác sĩ nào?"
Có thể bị Giang Vãn Lâu nói ra một cách trịnh trọng và khó nhọc như vậy, thì chắc chắn đó là một căn bệnh rất nghiêm trọng!
Úc Tiêu Niên gấp đến mức hô hấp dồn dập, cảm giác bất lực và giận dữ không ngừng nảy sinh, tại sao anh...lại không phát hiện ra bất cứ điều gì?!
"Bất kể kết quả kiểm tra là gì, bất kể bác sĩ nói với em điều gì, em đều không cần lo lắng. Nơi em đến chưa chắc đã là bệnh viện tốt nhất, bác sĩ khám cho em cũng chưa hẳn là giỏi nhất, huống hồ cũng không loại trừ có khả năng chẩn đoán sai..."
"Úc Tiêu Niên." Giang Vãn Lâu nâng mặt Alpha lên, ngậm lấy đôi môi đang không ngừng mấp máy.
Đôi mắt Úc Tiêu Niên mở rất to, anh lần đầu tiên muốn từ chối nụ hôn từ Giang Vãn Lâu. Bàn tay nắm chặt vai Giang Vãn Lâu đã sẵn sàng đẩy người ra, nhưng lại miễn cưỡng dừng lại.
Anh không dám cử động, không dám giãy giụa.
Những cảm xúc nặng trĩu lẫn niềm vui trong lòng Giang Vãn Lâu bỗng chốc tan biến, cậu thậm chí thấy có chút buồn cười. Động tác của Alpha cẩn thận và kiềm chế, như thể cậu là một món đồ sứ yếu ớt, chỉ cần dùng một chút lực là sẽ vỡ nát.
Cậu l**m nhẹ lên đôi môi đang khép chặt của Úc Tiêu Niên, rồi lưu luyến rời đi trong sự kháng cự yếu ớt của anh.
"Cơ thể tôi rất khỏe mạnh." Giang Vãn Lâu nhẹ giọng trấn an, "Báo cáo khám sức khỏe hằng năm không phải đều phải nộp cho công ty sao? Úc tổng... chẳng lẽ anh chưa từng xem báo cáo khám sức khỏe của tôi sao?"
Báo cáo khám sức khỏe của nhân viên đương nhiên không cần Úc Tiêu Niên đích thân xem, nhưng báo cáo khám sức khỏe của Giang Vãn Lâu... Anh quả thật mỗi năm đều xem.
"Hồi nhỏ, tôi đã được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội mức độ nhẹ."
Ánh mắt Giang Vãn Lâu chăm chú khóa chặt trên khuôn mặt Úc Tiêu Niên để dò xét từng biến đổi dù chỉ là nhỏ nhất trong cảm xúc của Alpha. Trái tim cậu như treo lơ lửng, chờ đợi một bản án có lẽ sẽ giáng xuống.