Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 88

Tên tiểu tư bĩu môi, rồi nhớ lại những lời đồn mình từng nghe được, liền nói với chủ tử nhà mình:

“Công tử, trước đây nô tài nghe nói ở trấn Thanh Thủy này, mấy tháng trước từng xảy ra án mạng. Một nhà năm người chỉ trong một đêm đã chết sạch, trên người toàn là vết đao. Nghe nói là do nô lệ Bắc Cương thua trận gây ra. Đến giờ vẫn chưa bắt được người, còn nói có khả năng hắn đã trốn vào trong núi này. Thanh Tâm Am lại ở gần trấn Thanh Thủy, đám nô lệ Bắc Cương đó có khi nào trốn…”

Tiểu tư còn chưa nói hết, từ trong xe ngựa đã vươn ra một cây quạt, trực tiếp gõ một cái lên đầu hắn.

“Ngươi nói nhảm cái gì vậy? Bắc Cương ở phương Bắc, ngươi có biết từ Bắc Cảnh đến trấn Thanh Thủy này xa bao nhiêu không? Cả ngàn dặm đấy! Với lại cho dù thật sự có kẻ gian nào đó thì cũng không thể trốn trong ngọn núi này được.”

Tiểu tư xoa cái đầu bị gõ, vẫn không nhịn được hỏi:

“Tại sao chứ?”

Tiểu công tử thu quạt về, tự phe phẩy gió:

“Ngươi theo tiểu gia bao nhiêu năm rồi mà sao vẫn ngu ngốc như vậy? Ngươi nói chuyện này xảy ra mấy tháng trước, vậy ngươi có từng nghe trên núi này xảy ra chuyện người ta bị hại chưa?”

Tiểu tư đánh xe lắc đầu:

“Cái đó thì không…”

“Huống chi người Bắc Cương nổi tiếng tàn bạo háo sắc. Trên núi này lại có một ni cô am. Nếu thật sự có nô lệ Bắc Cương thì đã sớm xảy ra chuyện rồi… Nhưng sao lại có một mùi hôi khó ngửi thế này?”

Tiểu tư bên ngoài xe ngựa cũng hít ngửi một chút, nhíu mày nói:

“Chua chua thối thối, giống như cá chết đã bị thối rữa…”

Tiểu tư bên ngoài còn chưa nói xong, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại. Tiểu công tử trong xe ngửa người về phía sau.

May mà đang lên núi, xe ngựa đi rất chậm, không khiến tiểu công tử trong xe ngã xuống.

Ngồi vững lại rồi, tiểu công tử nổi giận quát ra ngoài:

“Tự dưng dừng lại làm gì?!”

“Công… công tử…”

Giọng nói run rẩy hoảng sợ của tiểu tư truyền từ ngoài xe vào.

“Tiểu tử nhà ngươi ban ngày ban mặt gặp quỷ à, hoảng hốt thành cái…”

Tiểu công tử dùng quạt vén rèm xe lên. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, giọng nói đột ngột ngừng lại.

“Ngươi… ngươi là ai…?”

Giọng nói cũng mang theo chút run rẩy.

Bên ngoài xe ngựa, một đại hán râu ria cao bảy thước, to lớn như người khổng lồ, đang cầm một thanh đại đao kề lên cổ tiểu tư.

Tiểu tư cũng không biết người này xuất hiện từ lúc nào. Hắn chỉ thấy một tia sáng lóe lên, rồi lập tức ghìm cương ngựa lại, sau đó một thanh đại đao đã kề trước cổ mình.

Rồi một gã khổng lồ đột nhiên xuất hiện, dọa hắn đến mức không dám nhúc nhích.

Gã khổng lồ mặc một bộ quần áo bẩn đến mức không phân biệt nổi màu sắc. Cả tóc lẫn râu đều bết dính thành từng mảng.

Mùi hôi như cá chết thối rữa lúc nãy chính là từ người hắn phát ra.

Người này cao lớn đến mức không giống người của triều đại này. Bộ y phục bẩn thỉu đến mức không nhận ra màu sắc trên người hắn cũng chẳng giống y phục của người bản triều.

Tiểu công tử giật thót trong lòng, lập tức nảy sinh ý nghĩ muốn khâu miệng tên tiểu tư nhà mình lại.

Cái miệng quạ đen chết tiệt, đừng nói thật sự là nô lệ Bắc Cương đấy nhé!

Đại hán cao lớn nhìn thấy người trong xe ngựa lộ mặt ra, đôi mắt đục ngầu bỗng sáng lên.

Hắn mở miệng nói một tràng ngôn ngữ mà cả chủ lẫn tớ đều nghe không hiểu. Dường như muốn giữ người lại để dẫn đường, nên chỉ dùng sống đao đánh mạnh vào cổ tiểu tư.

Tiểu tư trợn trắng mắt rồi ngất lịm.

Thân thể ngã xuống, trực tiếp từ trên xe ngựa rơi xuống đất, phát ra một tiếng “rầm”.

“An Đồng!”

Đồng tử tiểu công tử co rụt lại, lập tức trừng mắt nhìn đại hán lực lưỡng.

“Đồ khốn kiếp! Phụ thân tiểu gia là tri huyện huyện Vũ An, cữu cữu ta là quan tứ phẩm trong kinh thành. Nếu ngươi dám làm gì ta, phụ thân và cữu cữu ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

Đại hán nhe răng nói thứ gì đó không rõ, rồi trực tiếp đưa tay chộp tới.

Sắc mặt tiểu công tử đại biến, vội vàng lùi vào trong xe.

Nhưng trong khoang xe vốn không còn đường lui. Chẳng bao lâu sau đã bị đại hán túm lấy chân kéo ra ngoài, rồi bất ngờ vác lên vai.

Tiểu công tử bị xóc đến hoa mắt chóng mặt, nhưng vẫn vừa giãy giụa vừa chửi lớn:

“Nếu ngươi dám động vào một ngón tay của tiểu gia, tiểu gia... tiểu gia sẽ chặt cả mười ngón tay của ngươi a a a a!”

Cách đó vài bước, đại hán đột ngột quăng tiểu công tử xuống đám cỏ dưới đất.

Tiểu công tử vốn quen sống sung sướng, bị quăng như vậy, ngũ tạng lục phủ suýt chút nữa lệch hết vị trí.

Sau khi ném người xuống, đại hán tháo dây lưng quần của mình ra.

Tiểu công tử vừa mới hoàn hồn một chút, nhìn thấy động tác đó, sắc mặt lập tức xám như tro tàn.

“Cứu mạng! Má ơi!”

Tiếng kêu vang vọng khắp cả khu rừng.

Hoắc Kình đang xuống núi chợt nghe thấy tiếng kêu cứu ấy, lập tức buộc ngựa lại rồi lao nhanh về phía phát ra âm thanh.

Sau tiếng gào thét như heo bị chọc tiết ấy, miệng tiểu công tử bị một bàn tay hôi thối bịt chặt.

Trong đôi mắt mở lớn đến cực hạn tràn ngập nỗi sợ hãi.

Y phục trên người bị xé rách, hai tay cũng bị khống chế.

Trong một khoảnh khắc, tiểu công tử bỗng hiểu ra vì sao các ni cô trên núi không gặp nạn.

Mẹ kiếp, tên này căn bản là một tên b**n th**!

Nam nhi tuy nói có lệ không dễ rơi, nhưng trong tình huống này thì sao có thể không khóc được!

Đời này của hắn coi như xong rồi!

Còn chưa từng thân mật với cô nương nào, giờ lại sắp bị một gã đại hán ghê tởm đè lên, thà chết còn hơn!

Hai mắt đỏ ngầu, gương mặt không còn chút huyết sắc nào, lòng như tro tàn.

Đúng lúc ấy, đôi mắt của đại hán đang xé y phục trên người hắn bỗng trợn to.

Một vòi máu lập tức bắn lên khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu nào của tiểu công tử.

Đại hán đột ngột đổ ập xuống người hắn, nằm bất động.

Đại hán vừa ngã xuống, tiểu công tử nhìn thấy người đàn ông mặt lạnh dường như có chút quen mắt.

Lập tức khóc đến không còn chút hình tượng nào.

Hắn lắc đầu quẫy mạnh, hất bàn tay hôi thối đang bịt miệng mình ra, rồi vừa nước mắt vừa nước mũi khóc gào với người đàn ông mặt lạnh:

“Huynh đệ! Ngươi chính là ân nhân của ta!”

Hoắc Kình lạnh lùng liếc hắn một cái.

Sau đó túm lấy cổ áo của đại hán mà mình vừa cắt cổ từ phía sau, nhấc lên rồi ném sang một bên.

Được tự do, tiểu công tử nhìn thấy cái xác ghê tởm ấy, lập tức ngồi dưới đất lùi liên tiếp ra xa một đoạn lớn, rồi mới vịn thân cây đứng dậy.