Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 78

Đôi mắt quyến rũ, gương mặt như hoa đào, diễm lệ đến mê người.

Với dung mạo này của nàng, nếu không trông chừng kỹ một chút, chỉ e ngay cả thứ cặn bã như tên công tử vừa rồi cũng sẽ vừa nhìn đã sinh lòng háo sắc.

A Nguyên nhận ra vị tiểu công tử kia đã đi rồi, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, khi đối diện với bức tường người trước mặt, nàng lại hít ngược một hơi.

“Hoắc gia... huynh tránh ra một chút.”

Hắn chắn ngay lối đi, khiến nàng cảm thấy không khí cũng trở nên loãng đi.

Hoắc Kình nhìn nàng, cuối cùng vẫn mở miệng:

“A Nguyên, chuyện đêm trước khi nàng rời đi... ta xin lỗi.”

Đột nhiên nghe thấy câu này, hình ảnh bản thân bị thân hình nam nhân nóng bỏng, cường tráng đè ép bắt nạt lập tức ùa vào đầu nàng.

“Oành” một tiếng.

Mặt A Nguyên lập tức đỏ bừng, nóng đến mức như sắp bốc khói.

Ngoài xấu hổ còn có tức giận.

A Nguyên cụp mắt xuống, cắn môi.

Sau một lúc lâu mới siết nắm tay nhỏ, khẽ nói:

“Ta cũng từng say rượu một lần, cũng từng mạo phạm Hoắc gia. Coi như... huề nhau đi.”

Nói là huề nhau.

Nhưng không hề nói có tha thứ hay không.

Tuy giọng điệu hiện tại của A Nguyên không nặng nề chút nào, nhưng Hoắc Kình vẫn cảm nhận được nàng đang có vài phần tức giận.

“Còn nữa, ngày ta rời khỏi nhà Hoắc gia, ta đã hoàn toàn buông bỏ Hoắc gia rồi. Hoắc gia đừng tìm ta nữa.”

Lời vừa dứt.

Một tiếng trầm thấp vang lên bên tai:

“A Nguyên, ta hối hận rồi.”

Đôi mắt hạnh của A Nguyên khẽ mở lớn.

Trái tim run lên.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc nàng đã bình tĩnh lại, giọng nhàn nhạt nói:

“Hoắc gia... trước đây mẫu thân ta từng bỏ rơi ta một lần. Là chính ta tự đi bộ trở về. Khi nhìn thấy ta, mẫu thân cứ luôn xin lỗi, nói sau này dù thế nào cũng sẽ không bỏ ta lại nữa. Nhưng về sau ta phát hiện, tuy mẫu thân không bỏ rơi ta, nhưng vị trí của ta trong lòng bà ngày càng thấp đi. Dù ta có chịu bao nhiêu tủi thân, bà cũng chỉ bảo ta tiếp tục nhịn, lại nhịn nữa. Trong lòng bà, ta dường như đã trở nên chẳng còn quan trọng bao nhiêu nữa...”

Nói đến đây.

A Nguyên ngẩng đầu lên, cười với Hoắc Kình:

“A Nguyên nhát gan lắm, giống như con rùa nhỏ vậy. Chỉ cần thử một lần không thành công thì sẽ rụt vào trong mai, không bao giờ chui ra nữa. Ta không biết Hoắc gia nói những lời này là muốn chịu trách nhiệm với ta, hay là thấy ta đáng thương không nơi nương tựa nên mới nói như vậy. Nhưng đến đây thôi thì...”

Thôi bỏ đi...

Lời còn chưa nói hết.

Hoắc Kình đột nhiên cúi đầu, ghé sát tới trước mặt nàng.

Khoảng cách chỉ còn đúng một nắm tay.

A Nguyên sợ đến mức hô hấp nghẹn lại.

Cả người lập tức rụt về sau, lưng dán chặt vào tường.

Đôi mắt mở to, kinh hãi nhìn Hoắc gia bất ngờ áp sát.

“Ta thật sự hối hận rồi. Hơn nữa ta không phải mẫu thân nàng.”

Giọng hắn trầm thấp, dày dặn.

Đôi mắt sâu thẳm như mặt đầm nước cũng chăm chú nhìn nàng.

Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng phả lên mặt mình.

Trái tim nhỏ của A Nguyên không chịu thua kém, đập loạn xạ.

Ngay cả gương mặt cũng đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

A Nguyên cố gắng bình tĩnh lại.

Rồi đưa hai tay chống lên lồng ngực đang áp sát của hắn.

Nàng nghiêm mặt, cố tỏ vẻ nghiêm túc:

“Hoắc gia, nếu huynh còn như vậy nữa, ta thật sự sẽ tức giận đấy!”

Tuy cố duy trì vẻ nghiêm túc và đứng đắn.

Nhưng mặt đỏ tới mang tai, ngay cả âm cuối cũng hơi run rẩy.

Thế nên chẳng có chút uy h**p nào cả.

Con hổ bằng giấy.

Chính là A Nguyên lúc này.

Hoắc Kình không ép nàng quá mức.

Hắn lùi lại một bước.

A Nguyên giống như người vừa ngạt thở rất lâu, vội vàng hít một hơi thật sâu.

Sau đó nhìn người trước mặt như nhìn một người xa lạ.

Cắn môi rồi nói:

“Hoắc gia đừng làm khó A Nguyên nữa...”

“Tô cư sĩ”

“Tô cư sĩ”

Mấy tiếng gọi lanh lảnh truyền tới.

Sắc mặt A Nguyên lập tức thay đổi.

Nàng liếc nhìn Hoắc gia một cái, rồi dựa sát vào tường, từ từ dịch sang bên cạnh.

“Hoắc gia, đây là đất Phật, không được làm bậy. Ta sống ở nơi này rất tốt, thật sự không cần phải nhớ thương.”

Nói xong.

Sau khi đã cách hắn vài bước, nàng lập tức xoay người bỏ chạy.

Hoắc Kình nhìn theo bóng lưng A Nguyên, khẽ thở dài.

Hắn thở ra một hơi rồi mới bước ra khỏi con đường nhỏ.

Từ xa đã nhìn thấy mấy tiểu ni cô nhỏ xíu đang vây quanh A Nguyên.

A Nguyên nói thật.

Nàng sống ở ni cô am này quả thực rất tốt.

Bên kia, A Nguyên đang trò chuyện với mấy tiểu đoàn tử An, Nhiên, Nhược, Tố.

Dường như cảm nhận được ánh mắt phía sau.

Đầu tim nàng khẽ run lên.

Nhưng ngay sau đó nàng mỉm cười, làm như không có chuyện gì, bế Huệ Tố lên rồi cùng đám trẻ đi về hậu viện, tránh khỏi tầm mắt ấy.

Hậu viện là nơi nữ hương khách nghỉ ngơi.

Nam hương khách không được bước vào.

Vì Hoắc gia đột nhiên xuất hiện.

Càng vì những lời khó hiểu hắn nói.

Nên lòng A Nguyên rối như tơ vò.

Dù quen biết Hoắc gia chưa lâu.

Nhưng nàng vẫn hiểu rất rõ.

Hoắc gia vốn không phải người tin Phật.

Nếu không tin Phật.

Sao hắn lại vô duyên vô cớ tới ni cô am này?

Lại còn đúng là ngôi am nàng đang ở?

Nếu thật sự là đến tìm nàng.

A Nguyên dám khẳng định cô cô tuyệt đối không nói cho Hoắc gia biết nàng đang ở đâu.

Lẽ nào là Đại Hoa?

Nhưng cô cô về nhà nhất định đã dặn dò Đại Hoa cẩn thận, không được tiết lộ tung tích của nàng cho bất kỳ ai mới phải.

Vậy Hoắc gia làm sao biết được?

Trước đây hắn từ chối nàng quyết liệt như vậy.

Sao có thể dễ dàng thay đổi tâm ý đến thế?

Lại còn nói rằng mình hối hận.

A Nguyên không khỏi nghi ngờ.

Hoắc gia chẳng qua là vì hết lần này đến lần khác chạm vào thân thể nàng nên mới muốn chịu trách nhiệm.

Hoặc là thương hại nàng không nơi nương tựa mà thôi.

Trước đây, có lẽ A Nguyên sẽ chẳng quan tâm là vì nguyên nhân gì.

Chỉ cần Hoắc gia chấp nhận nàng, nàng sẽ vui mừng phát điên.

Nhưng sau nhiều lần bị từ chối thẳng thừng.

A Nguyên thật sự đã buông tay rồi.

Bây giờ Hoắc gia lại tìm tới.

Nàng cũng không định cùng hắn trở về nữa.

Những tổn thương mà mẫu thân nàng gây ra.

Đến giờ nàng vẫn không quên được.

Cứ như vậy bỏ qua mọi hiềm khích rồi quay lại trong vòng tay Hoắc gia.

Ai biết cuối cùng có rơi vào kết cục hèn mọn như cỏ rác hay không?

Nàng không muốn bản thân trở nên thấp hèn.

Cũng không muốn sau này cứ được rồi lại mất, lo được lo mất.

Cho nên nàng không muốn quay đầu giày vò bản thân nữa.

Nghĩ tới đây.

A Nguyên quyết định sau này sẽ ít tới những nơi đông người hơn.

Cũng hạn chế xuống núi.

Như vậy tự nhiên sẽ không dễ dàng gặp lại Hoắc gia.

Cứ để hai người từ từ cắt đứt như thế đi.

Hơn nữa, sống ở ni cô am này thật ra cũng rất tốt.

Hương khách dần dần giải tán.

Trời cũng không còn sớm nữa.

Hoắc Kình biết A Nguyên đã trốn đi, sẽ không đợi được nàng nữa.

Vì vậy hắn xuống núi trước.