Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 71

Hai tay nàng bị ép chặt lên trên đỉnh đầu, hai chân cũng bị đè đến mức không thể động đậy.

Đầu óc A Nguyên trống rỗng trong thoáng chốc, kinh hãi mở to mắt nhìn Hoắc gia đang đè lên phía trên.

Ngay giây tiếp theo, từng đợt hơi nóng ập tới trước mặt. A Nguyên hoàn hồn, lưỡi líu lại:

“Hoắc... Hoắc gia huynh... huynh làm gì vậy?”

Hành động của Hoắc Kình khiến A Nguyên sợ hãi vô cùng.

Hoắc Kình nhìn tiểu nương tử đang hoảng loạn bên dưới bằng đôi mắt đỏ ngầu tơ máu.

Nhớ tới việc hôm nay nàng nói muốn gả cho người khác, còn nói tới đêm động phòng hoa chúc có thể chứng minh mình trong sạch, trong lòng hắn như bốc lên ngọn lửa hừng hực.

“Đừng gả cho người khác.”

Một lúc lâu sau, hắn trầm giọng nói câu này.

Trong lòng A Nguyên không hiểu ra sao, nhưng vì quá căng thẳng sợ hãi nên quên mất phải trả lời thế nào, chỉ hoảng hốt nói:

“Ta sẽ không làm phiền Hoắc gia nữa, Hoắc gia mau thả ta ra!”

Không, cô vẫn cứ làm phiền đi.

Đó là lời trong lòng Hoắc Kình.

Hoắc Kình đã uống rất nhiều rượu, thành công tự chuốc cho mình say khướt.

Đầu óc không còn tỉnh táo, hết lần này đến lần khác ép hỏi:

“Cô còn muốn gả nữa không?”

Giọng nói vô cùng khàn đục nặng nề.

A Nguyên vừa giãy giụa vừa đáp:

“Hoắc gia, ta vẫn phải gả. Huynh... huynh đừng như vậy, huynh như vậy thì ta sẽ không gả đi được mất.”

A Nguyên sợ Hoắc gia say rượu rồi hủy hoại thân thể trong trắng của mình, đến khi tỉnh lại lại hối hận, còn nàng thì chẳng còn đường lui.

Cho nên nàng chỉ có thể nói như vậy, hy vọng hắn tỉnh táo lại mà buông tha cho mình.

Cơ thể mềm mại không ngừng cọ quậy khiến Hoắc Kình nóng bừng cả người.

Mà những lời nàng nói cũng khiến người đàn ông đã mất đi khả năng tự chủ vì men rượu hoàn toàn đánh mất lý trí.

Không gả được càng tốt!

Vai vế loạn thì cứ loạn đi!

Hắn đột nhiên cúi đầu, mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi đỏ thắm ấy.

Không hề có quy luật hay tiết chế nào, hắn như cuốn cả môi lẫn lưỡi của tiểu nương tử vào trong miệng.

Hoắc gia như vậy khiến A Nguyên nhớ lại ngày nàng trốn khỏi nhà họ Hà.

Nỗi sợ hãi, cảm giác cô độc bất lực khi ấy lập tức trào dâng trong lòng.

Nàng sợ đến mức vùng vẫy loạn xạ, giống như con cá bị người ta bắt lên bờ đang quẫy đạp.

Nhưng cho dù có giãy giụa thế nào đi nữa, cũng không thể thoát khỏi tấm lưới của ngư dân.

Cảm nhận được trên chân có thứ gì đó nóng rực đang chạm vào mình, A Nguyên lập tức hiểu đó là gì.

Trước đây nàng từng muốn thử dò xét.

Nhưng lúc này nàng chẳng còn cảm giác gì khác ngoài sợ hãi.

Vạt áo dường như bị kéo mở ra, truyền đến cảm giác ẩm ướt.

Bàn tay được nới lỏng kia của A Nguyên ra sức đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình.

Vừa đẩy vừa khóc đến đầy mặt nước mắt.

“Hoắc gia đừng như vậy, ta sợ lắm...”

Tiếng khóc lọt vào tai Hoắc Kình.

Tiếng khóc khiến hắn lấy lại được đôi phần lý trí.

Động tác vừa khựng lại, men rượu lập tức dâng lên, chiếm lĩnh toàn bộ đầu óc.

Đầu hắn gục xuống, trực tiếp nằm đè trên người A Nguyên rồi ngủ mê man.

A Nguyên khóc thêm một lúc lâu.

Cảm nhận được người đàn ông không còn động tĩnh gì nữa, nàng mới dốc hết sức lực đẩy người đàn ông cường tráng như ngọn núi kia ra.

Hoảng loạn kéo lại vạt áo của mình cho ngay ngắn, vừa lau nước mắt vừa u oán nhìn người đàn ông trên giường.

Trong lòng vừa sợ hãi vừa tức giận.

Vừa lau nước mắt, nàng vừa không nhịn được mà trực tiếp đá một cái vào người đàn ông mà từ trước tới nay mình luôn kính trọng.

Đá xong mới chạy ra khỏi phòng.

A Nguyên chua xót nghĩ:

Không cưới nàng, cũng không cho nàng gả cho người khác, còn đối xử với nàng như vậy.

Nàng nhất định phải đi!

Còn phải đi thật xa, xa đến mức không bao giờ quay lại nữa!

Sáng sớm hôm sau, A Nguyên dùng nước lạnh chườm lên đôi mắt sưng đỏ vì khóc.

Sau đó bỏ số đồ đạc ít ỏi của mình vào trong giỏ rồi phủ vải lên.

Chiếc chậu thuộc về mình, A Nguyên không mang theo.

Nàng không muốn gây ra động tĩnh quá lớn.

Nàng chỉ muốn lặng lẽ rời khỏi tiệm rèn, rời khỏi ngõ Hòe Thụ này.

Lặng lẽ rời đi mà còn xách theo cái chậu, thì còn ra thể thống gì nữa?

Mà bình thường mỗi sáng A Nguyên ra ngoài, ngoài việc đeo khăn che mặt thì cũng chỉ xách theo một cái giỏ.

Hôm nay cũng vậy.

Người trong ngõ từ chỗ ban đầu đầy tò mò, đến bây giờ đã thấy mãi thành quen.

A Nguyên bước ra khỏi ngõ, dừng chân lại.

Nàng quay đầu nhìn về căn viện đầu tiên trong ngõ.

Trong mắt hiện lên vài phần thương cảm, vành mắt cũng dần đỏ lên.

Có lẽ nàng sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Tạm biệt nhé, Hứa nương tử, Tiểu Hạ Tuấn, Hắc Sát, và cả... Hoắc gia.

A Nguyên vẫn còn giận Hoắc gia.

Nhưng khi thật sự rời đi, trong lòng nàng vẫn đau đớn vô cùng.

Hít hít mũi, nàng nhìn về căn viện ấy thêm một lần nữa.

Cuối cùng dứt khoát quay người, bước đi nhanh chóng.

Đến giữa trưa, Hoắc Kình mới từ từ tỉnh lại.

Đã rất nhiều năm rồi hắn chưa từng say rượu.

Đầu óc có chút đau nhức sau cơn say, hắn vừa xoa trán vừa ngồi dậy.

Xuống giường, xỏ giày, hắn bước ra khỏi phòng.

Hôm nay mặt trời đặc biệt gay gắt, ánh nắng chói chang đến lóa mắt.

Hoắc Kình nhíu mày, giơ tay che bớt ánh nắng.

Một lúc lâu sau mới thích nghi được với ánh mặt trời, rồi hạ tay xuống.

Hoắc Kình nhìn quanh sân.

Trong sân yên tĩnh lạ thường.

Ánh mắt lại chuyển sang ống khói của nhà bếp, vậy mà không hề có một làn khói nào.

Trong lòng Hoắc Kình bỗng thấy có gì đó không ổn.

Hắn lập tức đi về phía nhà bếp.

Đến trước cửa bếp.

Bếp lạnh nồi không, chẳng có lấy một chút hơi hướm của khói lửa, cứ như thể ngày hôm nay cả ngày chưa từng nhóm lửa vậy.

Hoắc Kình khựng lại.

Trong lòng lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

Hắn đột ngột quay người đi về phía nhà chính.

Bước vào nhà chính, hắn dùng sức gõ mạnh lên cửa phòng của A Nguyên mấy cái:

“A Nguyên!”

Trong phòng không có bất kỳ tiếng động nào.

Hoắc Kình không chần chừ thêm nữa, trực tiếp đẩy cánh cửa chỉ khép hờ ra.

Cửa vừa mở.

Bên trong được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.

Chiếc giỏ tre nhỏ mà ngày thường A Nguyên dùng để làm thêu thùa cũng không còn trong phòng.

Trái tim Hoắc Kình lập tức chìm xuống.

Không chần chừ lấy một giây.

Hắn quay người lao ra khỏi viện, sải bước đi về phía tiểu viện nhà Hứa thợ mộc.

Hứa nương tử đang chuẩn bị ra ngoài.

Nhìn thấy Hoắc thợ rèn dường như có vài phần sốt ruột, nàng thoáng sửng sốt.

“Tô tiểu nương tử có ở chỗ tẩu không?”

Hoắc Kình vừa mở miệng đã hỏi.

Nương tử nhà họ Hứa hoàn hồn, lắc đầu:

“Hôm nay nàng ấy chưa tới đây lần nào cả.”

Trả lời xong, nàng nhận ra có điều không đúng, vội hỏi:

“Tiểu nương tử làm sao vậy?”