Tâm tư vừa ổn định lại một chút, đầu óc nàng cũng không còn đau như trước nữa.
Giờ đây, điều duy nhất khiến nàng đau đầu chính là cách đây không lâu, nàng còn thề thốt đầy cam đoan với Hoắc gia rằng: Chỉ cần hắn chưa thành thân, ta sẽ không xuất giá. Thế mà hiện tại, nàng lại lén lút sau lưng hắn để đi xem mắt, trong lòng nàng lúc nào cũng thấy chột dạ, bất an.
Vì thế trên bàn ăn, A Nguyên cứ cúi gằm mặt xuống, gần như là đếm từng hạt cơm mà ăn.
Biểu hiện có tâm sự rõ ràng như vậy, sao Hoắc Kình lại không nhận ra cho được? Chỉ là vì hắn có ý muốn giữ khoảng cách với nàng nên mới vờ như không biết, chẳng hỏi han lời nào.
Ăn xong bữa trưa, khi Hoắc Kình chuẩn bị đi nghỉ trưa thì Hứa nương tử ở bên ngoài hàng rào cất tiếng gọi vài tiếng:
"Tô tiểu nương tử"
A Nguyên ngẩn người ra một lát, lén nhìn Hoắc gia.
Hai người họ vốn chẳng có danh phận hay quan hệ ràng buộc gì, Hoắc Kình cũng không quản được nàng. Huống hồ, nàng suốt ngày ru rú trong viện, chẳng có ai để bầu bạn chuyện trò, nay có người đến nói chuyện cùng, Hoắc Kình dĩ nhiên sẽ không ngăn cản.
Hắn gật đầu một cái rồi sải bước định vào nhà chính. Nhưng ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, hắn lại lùi bước trở ra, nét mặt nghiêm nghị bảo:
"Đừng có mang rượu về nữa."
Nghĩ ngợi một chút, hắn lại bổ sung thêm một câu:
"Cũng không được uống rượu."
Nhắc đến rượu, mặt A Nguyên bỗng chốc nóng bừng lên. Nàng vội quay mặt đi nơi khác, đỏ mặt tía tai đáp:
"Ta biết rồi."
Nàng nào có gan uống nữa chứ?
Rượu trong bếp đã bị Hoắc gia giấu kỹ rồi, nàng mà muốn dùng vào việc gì thì đều phải hỏi xin hắn, mà hắn thì cứ đong đếm từng chút một mới đưa cho. Hắn đề phòng nàng cứ như đề phòng một đứa đệ tử lưu linh, làm như nàng sẽ lại lén đi trộm rượu uống không bằng.
Biết Hoắc gia nghỉ trưa phải nửa canh giờ, nàng mà quay về sớm chắc chắn sẽ đánh thức hắn, nên A Nguyên cầm theo chiếc giỏ tre nhỏ đựng đồ thêu, định mang sang viện nhà Hứa nương tử thêu thùa.
Sau lần đầu tới viện nhà họ Hứa, về sau A Nguyên cũng ghé thêm hai lần nữa. Hơn nữa đôi khi đi mua rau tình cờ gặp nhau, nương tử nhà họ Hứa cũng kéo nàng đi cùng, chỉ cho nàng chỗ nào rau tươi lại rẻ.
Qua lại vài lần như thế, A Nguyên cũng dần trở nên thân thiết với Hứa nương tử.
A Nguyên mở cửa viện bước ra ngoài.
Hứa nương tử cười nói:
"Lần trước muội bảo sẽ dạy ta mấy đường thêu hoa đơn giản, hôm nay ta vừa khéo có thời gian rảnh nên mới qua tìm muội đây."
Nói rồi, nàng ta liền khoác lấy tay A Nguyên, hai người cùng nhau bước vào trong con ngõ nhỏ.
Vào đến sân nhà họ Hứa, Hứa nương tử rửa một đĩa nho rồi bê lại.
A Nguyên vẫn đang đeo mặt nạ che mặt, Hứa nương tử bèn bảo nàng vén một góc lên để ăn.
Ở cạnh Hứa nương tử, điều khiến A Nguyên cảm thấy thoải mái, dễ chịu nhất không phải chuyện gì khác, mà chính là việc Hứa nương tử không bao giờ dò hỏi lý do tại sao nàng lại phải đeo mặt nạ, càng không đòi nàng phải tháo ra cho xem.
A Nguyên ăn liền hai quả nho ngọt lịm, tâm trạng cũng nhờ thế mà phấn chấn lên đôi chút:
"Hứa nương tử, nho nhà tỷ ngọt thật đấy."
Hứa nương tử bật cười:
"Chứ còn gì nữa, quanh năm suốt tháng ta dồn hết tâm tư vào mấy gốc nho này đấy, nó mà còn không kết được quả ngon thì ta đã sớm cuốc bật rễ nó lên rồi."
Nhắc đến chuyện "kết quả tốt", Hứa nương tử bỗng ghé sát lại gần, nhỏ giọng dò hỏi:
"Muội với Hoắc thợ rèn thế nào rồi? Muội đã thuyết phục được hắn cho muội một danh phận chưa?"
A Nguyên đang cầm quả nho trên tay, nghe vậy liền đặt xuống, lập tức trở nên ủ rũ.
Nhìn thấy điệu bộ này của nàng, Hứa nương tử liền hiểu ra tất cả.
Nàng ấy phì một tiếng, mắng mỏ:
"Mấy cái lão đàn ông thối tha này, chỉ biết nghĩ đến việc hưởng lạc cho bản thân, còn trách nhiệm thì một chút cũng chẳng muốn gánh vác!"
Hoắc gia đâu phải hạng người như thế, A Nguyên không muốn Hứa nương tử hiểu lầm hắn. Hơn nữa hai người cũng đã có phần quen thuộc, nàng quyết định hé lộ chút chuyện thực tình.
"Thực ra... muội với Hoắc gia chẳng có chuyện gì cả, huynh ấy thực sự chỉ có lòng tốt thu lưu muội thôi, hoàn toàn không giống như những gì tỷ nghĩ đâu."
Nói đoạn, hàng mi của nàng hơi rủ xuống.
Hứa nương tử nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi:
"Không giống là không giống thế nào?"
Đầu A Nguyên càng cúi thấp hơn, nàng lắp bắp:
"Thì... huynh ấy ngủ phần huynh ấy, muội ngủ phần muội."
Hứa nương tử nghe xong, tức khắc hiểu ra ẩn ý bên trong, nàng ta liền cười với vẻ mặt không tin nổi:
"Làm sao có thể chứ! Một tiểu nương tử xinh đẹp như hoa như ngọc thế này ở ngay trước mắt, cái gã Hoắc thợ rèn kia nếu thật sự là nam nhân thì không đời nào nhịn cho thấu, trừ phi hắn... không phải nam nhân!"
Hứa nương tử tuy chưa từng được tận mắt nhìn thấy dung mạo thật của A Nguyên, nhưng nghe thằng nhóc Hạ Tuấn khen ngợi nàng đẹp như tiên tử trên trời, trong lòng nàng ta ít nhiều cũng có phần tin tưởng.
A Nguyên vừa nghe thấy người ta nói xấu Hoắc gia, lập tức ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đang đeo mặt nạ lên, nghiêm túc đáp lại:
"Hoắc gia là nam nhân!"
Nhưng ngay giây sau đó, mặt nàng đã đỏ bừng lên như gấc chín, lí nhí:
"Nhưng... nhưng thực sự là không có chuyện gì mà..."
Hứa nương tử quan sát dáng vẻ không giống như đang nói dối của nàng, trong lòng bắt đầu tin vài phần.
A Nguyên cắn nhẹ bờ môi, nói nhỏ:
"Hoắc gia từng bảo... huynh ấy sẽ không cưới muội đâu."
Hứa nương tử nghe vậy liền vội lấy tay che miệng, lộ rõ vẻ mặt không thể tin nổi. Một lúc lâu sau, nàng ta mới bỏ tay xuống, nghiêm túc hỏi:
"Tô tiểu nương tử, muội có tin lời ta không?"
A Nguyên nghe thế, liền ngước đôi mắt hạnh đầy vẻ hoang mang nhìn đối phương.
Hứa nương tử tỉ mỉ phân tích:
"Trên cái con phố này có biết bao nhiêu đứa trẻ ăn xin tội nghiệp, sao không thấy hắn ra tay thu lưu đứa nào, mà lại cứ nhất định phải dắt muội về nuôi?"
A Nguyên đỏ mặt phân trần:
"Đó là vì trước khi Hoắc gia thu lưu muội, bọn muội đã từng gặp mặt một lần rồi, tính ra cũng có chút duyên gặp gỡ."
Nào chỉ là duyên gặp gỡ thông thường, hai người bọn họ suýt chút nữa là đã tr*n tr** đối mặt với nhau rồi ấy chứ.
Hứa nương tử tiếp tục:
"Thì cứ cho là có chút quen biết đi, nhưng cái chút quen biết đó có đáng để hắn vừa đóng tủ, vừa làm bàn ghế, lại còn làm cả bàn trang điểm cho muội không?"
A Nguyên chăm chú suy nghĩ một hồi, rồi khẽ lắc đầu. Đúng thật là có chút... không đến mức chu đáo như thế.
"Hoắc gia đối xử với muội rất tốt, nhưng huynh ấy bảo... huynh ấy chỉ xem muội như một nghĩa muội thôi."
Nói đến đây, giọng A Nguyên xìu xuống đầy thất vọng.
Nghĩa muội?
Hứa nương tử có điên mới tin cái gã thợ rèn ấy! Mấy cái lời quỷ tha ma bắt này thì chỉ có cô nương ngây thơ, đơn thuần trước mặt lão nương đây mới tin sái cổ mà thôi.
Nam nhân tự dưng không vì lý do gì lại đối xử tốt với một nữ tử đến mức ấy, xong lại bảo là nhận làm nghĩa muội? Hắn bị thừa tiền không có chỗ tiêu, hay là hắn bị thiếu thốn tình cảm gia đình?
Hứa nương tử suy đi tính lại. Cái gã Hoắc thợ rèn kia tuy trong tay có bạc thật đấy, nhưng cũng chẳng giàu có đến mức độ thừa thãi để đi làm không công cả đống đồ đạc trong nhà cho một cô nương. Hơn nữa, cái con người quanh năm suốt tháng lạnh lùng như băng tảng kia, nếu thực sự thiếu thốn tình thân thì hắn đã sớm thành gia lập thất từ lâu rồi, việc gì phải cô đơn đến tận bây giờ?
Thế nên cái chuyện nghĩa muội hay muội muội gì đó, Hứa nương tử một chữ cũng không thèm tin.
Hứa nương tử đặt tay lên vai A Nguyên, kiên nhẫn khuyên bảo:
"Muội muội ngoan của ta, muội phải động não suy nghĩ kỹ xem, tự dưng đang yên đang lành mắc gì hắn lại nói muốn nhận muội làm nghĩa muội? Là vì muội có ơn với hắn, hay vì muội trông giống đứa muội muội ruột nào đó của hắn? Nói thật nhé, ngay cả huynh muội ruột thịt trong nhà, ta cũng hiếm khi thấy người ca ca nào chịu bỏ ra cả đống tiền và công sức để làm nội thất cho muội muội mình như thế đâu!"