Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 55

Hứa nương tử bị nàng hỏi ngược lại một câu thì nghẹn họng, nhìn kỹ vào đôi mắt nước trong trẻo, đơn thuần của tiểu nương tử, trong lòng nàng ta bỗng chốc đầy vẻ bất lực xen lẫn hiếu kỳ.

Cái thói đời nữ nhân muốn rỉ tai xoay chuyển lòng dạ nam nhân, thì chẳng có gì lợi hại hơn những lời nói bên gối. Sau một trận mây mưa nồng nhiệt, thân xác nam nhân được thỏa mãn, tâm tình dĩ nhiên cũng sẽ vui vẻ theo. Đợi đến lúc hắn đang lâng lâng sung sướng, nàng rỉ tai nhắc nhở vài bận là tự khắc việc lớn sẽ thành.

Thế nhưng cô nương này sao trông có vẻ như chẳng hiểu một tí gì vậy? Thảo nào lại bị gã Hoắc thợ rèn kia áp chế hoàn toàn, nắm thóp trong lòng bàn tay.

Định thần lại, Hứa nương tử ghé sát vào tai A Nguyên, hạ thấp giọng thì thầm:

"Cô ấy à, buổi tối phải chịu khó quấn lấy người đàn ông nhà mình vào, làm thêm vài bận. Thừa lúc đầu óc hắn đang mơ màng, không tỉnh táo thì ôm lấy hắn mà thốt lên mấy câu ngọt ngào, khen hắn lợi hại, bảo rằng thích hắn, rồi nhân cơ hội đó bắt hắn phải cưới cô vào cửa."

A Nguyên nghe mà mặt đỏ rần lên, nhưng nàng vẫn mơ màng chưa hiểu:

"Làm thêm vài bận... là làm cái gì cơ ạ?"

Hứa nương tử giật thót mình, dùng ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi mà nhìn A Nguyên.

Nhưng ngay sau đó, nàng ta sực nghĩ đến chuyện tiểu cô nương này có lẽ mang thân phận trong trắng mà đi theo Hoắc thợ rèn, tính tình lại ngây thơ, dĩ nhiên là không biết những chuyện đó là gì.

Thế là Hứa nương tử dứt khoát huých tay nói toạc móng heo ra luôn:

"Thì là chuyện làm phu thê ấy! Trút bỏ xiêm y, tr*n tr** ôm lấy nhau, nói toạc thế này chắc cô đã biết rồi chứ nhỉ?"

Mặt A Nguyên lập tức đỏ bừng như muốn nổ tung, nàng tròn xoe đôi mắt hạnh nhìn trân trân vào Hứa nương tử.

Chuyện này cũng quá… quá mức táo bạo rồi, nàng làm... làm sao nổi cơ chứ!

Hứa nương tử liền bảo:

"Gớm, việc gì mà phải xấu hổ. Cái chuyện ấy, đôi phu thê nào mà chẳng trải qua. Thuở ban đầu có lẽ chỉ có nam nhân là được sung sướng thôi, nhưng về sau khi đã nắm được bí quyết, biết cách rồi thì nữ nhân cũng sẽ được khoái hoạt vô cùng."

* Chú giải: Khoái hoạt tức là vui vẻ, sung sướng, thoải mái.

A Nguyên tuy rằng chẳng biết cái chuyện mây mưa ấy, quy trình cụ thể ra làm sao. Nhưng nói đến từ "khoái hoạt", nàng quả thực đã từng được nếm trải qua.

Nàng đã từng có một lần khoái hoạt, dưới đôi bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần của Hoắc gia.

Lúc ấy dù đầu óc không tỉnh táo, nhưng cảm giác đê mê đó hệt như đã khắc sâu vào xương tủy nàng vậy. Chẳng thể nói rõ đó là loại cảm giác gì, chỉ nhớ mang máng như có thứ gì đó vừa bùng nổ, nổ tung ra từ sâu trong da thịt.

Sau đó chính là một cảm giác nhẹ bẫng như bay lên mây, vô cùng thư thái, dễ chịu.

A Nguyên nhớ lại cảm giác lúc đó, toàn thân bỗng thấy bồn chồn, không tự nhiên, đến mức cả vùng cổ và đôi tai lộ ra ngoài đều đỏ rực lên như sắp nhỏ giọt máu.

Về sau Hứa nương tử có nói thêm cái gì, A Nguyên cũng chẳng mảy may nghe lọt tai nữa. Đến cuối cùng, một câu liên quan đến mẫu mã bàn ghế, giường tủ cũng chưa kịp bàn đến.

Lúc về, Hứa nương tử còn một mực dúi vào tay nàng một chùm nho lớn cùng một ống tre đựng rượu hoa quả mang về.

Cửa sau hậu viện của tiệm rèn đang đóng chặt, A Nguyên đành phải đi vào bằng cửa chính.

Có lẽ vì vừa mới nghe Hứa nương tử nói những lời thẹn thùng ấy xong, nên vừa nhìn thấy bóng dáng Hoắc gia, nàng liền hớt hải chạy bay biến về hậu viện.

Hoắc Kình nhìn tấm rèm cửa còn đang rung rinh lắc lư, khẽ nhíu mày.

Trước đây mỗi bận đi đâu về, nàng đều sẽ lễ phép cất tiếng gọi một câu "Hoắc gia", thế mà lúc nãy đến cái mặt cũng chẳng buồn chạm đã vội chạy trốn mất tăm.

Là vì chuyện của mụ góa phụ lúc nãy? Hay là vì Hứa nương tử đã nói gì với nàng rồi?

A Nguyên lúi húi nấu cơm trưa từ rất sớm, đứng sau tấm rèm gọi vọng ra báo một tiếng cơm đã xong, liền tự mình cầm lấy một chiếc màn thầu đi thẳng vào trong phòng, đến cả bữa tối nàng cũng làm y như vậy.

Hoắc Kình nhìn chiếc ghế trống không ở phía đối diện, chân mày nhíu chặt lại thành một đường.

Bất giác, hắn bỗng thấy có chút không quen.

Đêm muộn, bốn bề vắng lặng.

Vì tiết trời oi bức, toàn thân A Nguyên nóng nực bứt rứt không sao ngủ nổi. Chưa kể trong đầu nàng bấy giờ cứ vang lên mấy lời "khoái hoạt" nghe được ở chỗ Hứa nương tử ban ngày, thành thử lúc này tâm trí nàng đều ngập tràn hình bóng của Hoắc gia.

Nàng sực nhớ đến hũ rượu hoa quả mà Hứa nương tử tặng, tỷ ấy có nói buổi tối uống chút rượu này vào sẽ dễ ngủ hơn.

Nghĩ đến đây, A Nguyên liền trở mình ngồi dậy, thắp đèn dầu mò xuống bếp, lấy hũ rượu ra, nhẹ nhàng rót một chút xíu vừa vặn tráng một lớp mỏng dưới đáy bát nhỏ.

A Nguyên từ nhỏ đến lớn chưa từng nếm qua một giọt rượu nào. Nàng cứ đinh ninh rượu thì phải cay nồng lắm, nhưng vừa nhấp thử một ngụm nhỏ, nàng liền thoáng chút ngạc nhiên.

Ngoại trừ vị hơi chát nhẹ ra thì đầu lưỡi lại cảm nhận được một chút vị ngọt thanh. Nàng không kìm được liền uống cạn đáy bát, sau đó lại nổi hứng rót thêm một ít nữa.

Mãi cho đến khi uống hết gần nửa bát lớn, A Nguyên mới chịu đặt bát xuống. Lúc này nàng chỉ cảm thấy đầu óc mình đã bắt đầu quay cuồng, mơ màng, xem chừng là bài thuốc ngủ này thực sự có tác dụng rồi.

Tay chân bủn rủn, nàng cầm lấy cây đèn dầu bước ra khỏi bếp, tầm mắt nhìn đi đâu cũng thấy hiện lên những cái bóng chồng chéo lên nhau.

A Nguyên đi đứng liêu xiêu, loạng choạng bước vào nhà chính, đi đến trước cửa một gian phòng, nàng thuận tay đẩy cửa bước vào.

Gần như ngay khoảnh khắc nàng vừa bước chân vào phòng, một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm đã đột ngột vang lên:

"Cô vào đây làm gì?"

Ngay từ lúc tiếng mở cửa khẽ khàng của A Nguyên truyền vào trong phòng, Hoắc Kình thực chất đã tỉnh giấc. Ban đầu hắn chỉ nghĩ đơn giản là nàng thức giấc đi nhà xí, nhưng ngay sau đó dưới bếp lại truyền đến tiếng động lạch cạch.

Hoắc Kình nhớ lại bữa trưa và bữa tối hôm nay nàng đều không chịu ngồi ăn chung với hắn. Với tính cách của nàng, tuyệt đối không có chuyện nàng lén lút ăn mảnh đồ ngon một mình, thành thử một bữa cùng lắm cũng chỉ gặm một chiếc màn thầu, lúc này mò xuống bếp giữa đêm thế này, đại khái là vì đói bụng rồi.

Không nghĩ ngợi nhiều nữa, Hoắc Kình định bụng thả lỏng cảnh giác để tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Hắn vừa mới nhen nhóm lại được chút men say ngủ thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng đẩy cửa phòng mình. Cơn buồn ngủ trong nháy mắt bay sạch sành sanh. Hắn lập tức bật dậy, ngồi thẳng trên giường.

Nhìn thấy A Nguyên tay cầm cây đèn dầu leo lét tự tiện đẩy cửa bước vào, Hoắc Kình thoáng ngẩn người, ngay sau đó liền trầm giọng chất vấn:

"Cô vào đây làm gì?"

A Nguyên dường như có nghe thấy giọng nói của Hoắc gia, trên gương mặt nhỏ nhắn lúc này viết đầy sự ngơ ngác, mông lung. Nàng nghệt mặt, ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Ánh đèn dầu leo lét, mờ ảo khiến mọi thứ trước mắt nàng trở nên vô cùng hư ảo, ngay cả hình dáng Hoắc gia trong mắt nàng lúc này cũng phân thân ra thành mấy người liền.

Đầu óc A Nguyên lúc này đã trì trệ, chậm chạp lắm rồi. Nàng nhìn về phía Hoắc gia rồi nở một nụ cười ngốc nghếch, ngây ngô.

Đại khái đúng là "rượu vào gan thỏ cũng hóa gan hùm". Bấy giờ trong lòng nàng chẳng còn sót lại nửa điểm sợ sệt, e dè nào nữa. Nụ cười này khiến chiếc lúm đồng tiền nhỏ xinh bên khóe miệng nàng hiện rõ mồn một. Đôi mắt ngậm nước long lanh, quyến rũ cứ thế dán chặt, nhìn chằm chằm vào Hoắc Kình không rời nửa tấc.

Nàng cất giọng mềm mại, nũng nịu gọi một tiếng:

"Hoắc gia!"

Thanh âm mềm nhũn, ngọt xớt ấy truyền đến khiến toàn thân Hoắc Kình bất giác run lên một cái.

Giữa lúc còn đang kinh ngạc, hắn bỗng ngửi thấy một mùi rượu thoang thoảng bay đến, trong lòng lập tức sáng tỏ như gương.

Nàng say rượu rồi.

Nhìn tiểu nương tử bước đi loạng choạng, chân nọ đá chân kia đang tiến về phía mình, Hoắc Kình lập tức bước xuống giường chắn trước mặt nàng. Gương mặt hắn đanh lại, nghiêm nghị bảo:

"Mau về phòng của cô đi."

Bước chân A Nguyên khựng lại, nàng ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ ửng vì men rượu lên, cười híp mắt nhìn Hoắc Kình.

"Có... có nhiều Hoắc gia quá đi."

Nàng vụng về đưa tay ra định v**t v*, nhưng không ngờ cái tay lại chỉ chạm vào một khoảng không vô định.

Nụ cười trên mặt A Nguyên bỗng chốc tắt ngấm, nàng không tin vào tà thuật này liền bướng bỉnh quờ quạng tay sang bên cạnh chụp một cái, nhưng kết quả vẫn chỉ bắt hụt vào hư không. Ngũ quan trên gương mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhó lại một nhúm, lộ ra vẻ tủi thân và ấm ức vô cùng.

Nàng thút thít, mếu máo khóc lóc gào lên:

"Sao... sao mà chẳng bắt được người nào hết thế này..."