Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 51

Sau một hồi im lặng, hắn mới hỏi:

“Vừa rồi, tại sao lại đi ra ngoài?”

A Nguyên nhất thời cảm thấy có lỗi. Nàng cúi đầu giấu đi ánh mắt, vân vê chiếc khăn lụa trong tay, lí nhí viện ra một cái cớ:

“Vì ta nghĩ Hoắc gia chặt cây chắc sẽ mệt và khát, nên mới mang nước ra.”

Hoắc Kình tuy không khéo ăn nói nhưng cũng là người từng trải, nếm đủ mùi đời, đã gặp qua biết bao hạng người trong xã hội. Nên chút tính toán non nớt này của tiểu nương tử làm sao qua được con mắt tinh tường của hắn. A Nguyên đang nói dối, nhưng hắn không vạch trần nàng, mà chỉ “ừ” một tiếng, rồi nói tiếp:

“Ta đã nói với người ngoài cô là muội muội của ta, ta cũng đã suy nghĩ kỹ rồi, sau này ta sẽ thực sự coi cô như nghĩa muội của mình.”

Từng lời, từng chữ của Hoắc Kình nện thẳng vào tai A Nguyên. Đôi hàng mi đang rũ thấp chợt ngước lên, đôi mắt hạnh mở to nhìn hắn, không giấu nổi sự bàng hoàng và kinh ngạc.

Muội muội? Ai thèm làm muội muội chứ? Nàng mới không thèm làm muội muội!

Chưa đợi nàng kịp phản ứng, Hoắc Kình lại nói thêm:

“Nếu sau này cô muốn rời đi hoặc gả cho người khác, ta sẽ cho cô một số tiền, nên cô không cần quá lo lắng về nơi nương tựa sau này. Nếu cô xuất giá, không may bị phu quân bắt nạt, ta sẽ lấy tư cách ca ca mà ra mặt giúp cô.”

Nói xong những lời này, hắn liền dứt khoát sải bước đi ngang qua người nàng.

A Nguyên đứng chết trân tại chỗ, cõi lòng trong nháy mắt như rơi rụng xuống tận đáy vực sâu. Nàng chẳng thể ngờ Hoắc gia lại có tâm tư nhạy bén đến nhường ấy. Nàng chỉ mới bưng một bát nước ra đưa cho hắn thôi mà, sao hắn đã nhìn thấu tận tâm can nàng rồi?

Những lời hắn vừa nói, rõ ràng là có ý từ chối nàng, muốn nàng yên phận làm muội muội, đừng mơ tưởng đến những ý nghĩ khác.

A Nguyên bỗng thấy nghẹn ngào, có chút muốn khóc. Nhưng vành mắt vừa mới đỏ lên, nàng lại lập tức trở nên kiên định. Nàng tuyệt đối không thể vì gặp chút trắc trở nhỏ này mà từ bỏ Hoắc gia! Họ chỉ mới ở bên nhau một thời gian ngắn, nên bây giờ Hoắc Kình chưa có tình cảm gì với nàng cũng là chuyện bình thường. Cho nên nàng càng phải nắm chặt những ngày tháng chung sống tiếp theo.

Thế nhưng thời gian gấp gáp, mà nàng đối với chuyện quyến rũ đàn ông lại hoàn toàn mù tịt. A Nguyên bỗng cảm thấy mình cần phải tìm một ai đó để hỏi xem làm thế nào mới câu dẫn được trái tim của nam nhân. Nàng muốn biết làm sao để câu được trái tim của hắn.

Nhưng vừa nghĩ tới việc nên tìm ai, nàng lại rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Đúng lúc này, nhà bên cạnh lại truyền đến tiếng mẫu thân của Hạ Tuấn đang mắng mỏ cậu:

“Cái thằng ranh con này, lão nương kiếp trước mắc nợ mày hay sao mà ngày nào cũng đối đầu với tao thế hả?”

Nghe thấy âm thanh ấy, A Nguyên bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. Nàng không nên ngày nào cũng ru rú trong cái sân nhỏ này, nàng phải đi ra ngoài, làm quen với mọi người mới được. Ít nhất là người trong con ngõ này, nàng nên chủ động qua lại nhiều hơn.

Ý nghĩ này vừa thông suốt, đám mây mù trong lòng nàng liền tan biến sạch sành sanh. Nàng quay đầu nhìn về phía Hoắc gia đang đứng cạnh lu nước, hắn múc một gáo nước rồi trực tiếp dội thẳng từ trên đầu xuống.

Nước dội xuống, dưới ánh mặt trời rực rỡ, gương mặt hắn cứ như đang tỏa sáng lấp lánh. Hắn xắn ống tay áo, để lộ ra đôi cánh tay vạm vỡ, rắn chắc trông cực kỳ mê người. Những giọt nước bám trên da thịt trượt dài, lấp lánh như ngàn ánh sao dưới ánh nắng mặt trời.

Cổ họng A Nguyên bỗng chốc thấy khô khốc lạ thường, cơ thể cũng nóng rực lên như sắp bốc cháy. Ánh mắt nàng dán chặt vào gáo nước trên tay hắn, nàng bỗng có một khao khát mãnh liệt: nàng cũng muốn dùng gáo nước trên tay hắn dội một trận, để xua đi sự nóng nực, bồn chồn trong người.

Hoắc Kình phát hiện ra kể từ sau khi hắn nói những lời kia, A Nguyên luôn cúi gầm đầu, không hề ngẩng lên nhìn hắn, càng không nở nụ cười rạng rỡ với hắn như mọi ngày. Ngay cả bữa tối nàng cũng ăn ít hơn thường lệ nửa bát, suốt buổi không nói một câu.

Hắn vốn nghi ngờ nàng từ lúc chặt cây. Một người bình thường luôn tránh né người lạ như nàng lại đột ngột bưng nước ra ngoài, thậm chí còn để người ta biết họ không phải huynh muội ruột. Chính vì vậy hắn mới nảy sinh một tia hoài nghi. Hắn sợ nàng tuổi đời còn nhỏ, có thể vì ơn thu lưu của hắn, hoặc vì muốn có một chỗ an thân vững chãi mà dễ sinh ra những tâm tư khác.

Do đó, Hoắc Kình mới vạch rõ ranh giới như vậy để dập tắt ý nghĩ của nàng, tránh cho nàng lún quá sâu. Bởi vì cuối cùng hắn cũng sẽ không cưới nàng.

Hắn nghĩ mình đã nói đủ rõ ràng rồi, nàng chắc chắn cũng đã hiểu, tâm tư kia có lẽ sẽ không còn nữa. Hắn lại tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng, ít nói như thường lệ. Thành ra suốt nửa ngày trời, hai người không ai thèm nói với ai câu nào.

Hắn đã mang chiếc giường tre của nàng trả về phòng cũ. A Nguyên ôm một bụng đầy sợ hãi trở về phòng. Vì trong phòng từng có rắn nên nàng không tài nào chợp mắt được, dứt khoát ngồi dậy thắp đèn dầu tiếp tục làm túi thơm. Một đêm làm thêm được tận hai cái, cuối cùng nàng ôm chiếc giỏ tre đựng kim chỉ và túi thơm mà thiếp đi lúc nào không hay.

Có lẽ vì ngủ muộn nên hôm sau nàng không thể dậy sớm như thường lệ. Sáng sớm, khi Hoắc Kình thức giấc, A Nguyên vẫn chưa làm bữa sáng. Bên ngoài sân vắng vẻ quạnh hiu, phía nhà bếp lại càng không có một tiếng động nào.

Hắn đứng giữa sân im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn cất bước đi về phía nhà bếp nhìn thử. Trong bếp, bếp lạnh nồi không, chẳng có lấy một chút hơi ấm khói bếp nào.

Hoắc Kình đứng chôn chân trước cửa bếp một lúc lâu, chân mày nhíu chặt, trong đầu bỗng lóe lên một suy đoán.

Chẳng lẽ đêm qua nàng đã bỏ đi rồi sao?

Lá gan của nàng nhỏ như thỏ đế, nửa đêm nửa hôm sao dám một mình rời đi? Nhưng nếu nàng hiểu lầm lời hắn nói ngày hôm qua, tưởng rằng hắn muốn đuổi nàng đi, với cái tính khí bướng bỉnh kia, biết đâu nàng thật sự đã bỏ đi rồi...

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, hắn xoay người, rảo bước lên thềm hiên đi vào nhà chính. Vừa đi đến trước cửa phòng nàng thì thính giác nhạy bén của hắn đã bắt trọn một tiếng động nhỏ của đồ vật rơi xuống đất từ bên trong truyền ra.

Bước chân hắn khựng lại. Nàng vẫn chưa đi.

Hắn nhìn cánh cửa phòng một cái rồi quay người rời khỏi nhà chính.

A Nguyên dậy muộn, hoảng hoảng hốt hốt nhỏm dậy chải đầu rồi ra khỏi phòng. Thấy Hoắc gia đã bắt đầu luyện quyền mà mình còn chưa nấu bữa sáng, lòng nàng dâng lên một trận thẹn thùng:

“Hoắc gia, ta ngủ quên mất, ta đi làm bữa sáng ngay đây ạ.”

Sau khi ủ rũ suốt nửa ngày hôm qua, hôm nay nàng lại tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra. Nàng vừa nói vừa vội vàng chạy tót vào bếp.

Động tác vung quyền của hắn hơi khựng lại, ánh mắt dõi theo bóng lưng vội vã của nàng một cái, rồi lại tiếp tục bài quyền.

Nàng hấp bánh bao rồi bưng ra sân, nói với người đàn ông vừa lau mặt xong:

“Hoắc gia, lát nữa ta phải ra ngoài một chuyến, nên buổi sáng không nấu cháo nữa. Đến chiều ta sẽ làm nhiều món ngon bù lại, có được không ạ?”

Hắn mặt không cảm xúc gật đầu:

“Thế nào cũng được.”

Nàng cũng không ngồi lại ăn cùng, chỉ dọn dẹp qua loa rồi về phòng lấy giỏ mây đựng túi thơm, đeo khăn che mặt bước ra khỏi nhà.