Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 49

Nàng thở dài một tiếng, cầm đèn dầu đi vào bếp. Phải soi rọi kỹ từng góc một, không sót chỗ nào, nàng mới an tâm bắt đầu nấu bữa sáng.

Vì trước đây khi đi lính đánh trận, việc một ngày chỉ ngủ có một canh giờ là chuyện thường tình, thế nên Hoắc Kình chỉ cần ngủ bù hơn nửa canh giờ là đã thấy lại sức.

Lúc hắn thức dậy, A Nguyên cũng vừa vặn nấu xong bữa sáng. Thời tiết nóng nực, cơm sáng để nguội bớt một chút ăn lại càng ngon. Nên Hoắc Kình luyện quyền xong rồi mới đi rửa mặt để dùng bữa.

Đang ăn sáng, Hoắc Kình bảo với A Nguyên:

"Lát nữa ta đi lấy ít hùng hoàng về. Cô ở nhà một mình có vấn đề gì không?"

A Nguyên thẹn thùng đáp:

"Ta không sợ nữa rồi."

Nghe nàng nói không sợ, Hoắc Kình khẽ nhướng mày trêu:

"Vậy lát nữa, cô tự vào phòng rắc hùng hoàng nhé?"

A Nguyên ngẩn ra, ngây người nhìn người đàn ông trước mặt.

Hắn hỏi lại:

"Thật sự không sợ chứ?"

Nàng vốn định mạnh miệng bảo không sợ, nhưng lại nghĩ đến cảnh phải tự vào phòng rắc thuốc, liền xị mặt xuống, ỉu xìu đáp:

"Vẫn là sợ ạ."

Khóe môi Hoắc Kình khẽ nhếch lên, trên gương mặt vốn luôn lãnh đạm, nghiêm nghị bỗng thoáng qua một nét cười, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi.

Sau bữa sáng, Hoắc Kình đi mua hùng hoàng, sẵn tiện ghé tìm chủ nhà của tiệm rèn. Chủ nhà là một góa phụ lớn tuổi đang nuôi cháu nhỏ, hắn đến để bàn với bà về việc chặt cây. Vì tiệm rèn này có diện tích lớn lại đầy đủ công cụ, tiền thuê cao tới mức khiến người khác phải chùn bước, nhưng Hoắc Kình vẫn dứt khoát thuê lại.

Nửa năm qua có mười mấy lượng bạc vào túi, nhìn lại thì còn chừng một tháng nữa là đến hạn, bà lão góa bụa sợ nhất là hắn không thuê tiếp nữa, nên vừa nghe hắn muốn chặt cây liền gật đầu lia lịa đồng ý.

Vì Hoắc Kình cần dùng số gỗ đó, hắn liền hỏi:

"Cái cây đó nếu ta muốn lấy luôn thì tính bao nhiêu tiền?"

Một cái cây so với tiền thuê tiệm thì chẳng đáng bao nhiêu bạc. Bà lão góa bụa là người biết nhìn xa trông rộng, cười nói:

"Cái cây đó giữ lại với ta cũng vô dụng, thôi cứ cho Hoắc thợ rèn làm củi đốt vậy."

Hoắc Kình gửi lời cảm ơn bà, sau đó nói:

"Tiền thuê tháng sau ta sẽ gửi đến đúng hạn."

Vừa nhắc tới tiền thuê, bà lão lập tức cười hớn hở như hoa nở:

"Ta tin tưởng con người của Hoắc thợ rèn, có trễ vài ngày cũng không sao."

Hắn gật đầu:

"Vậy ta xin phép đi trước."

Bà lão cười tiễn hắn. Nhìn hắn xoay người, bà sực nhớ ra vài chuyện, vội gọi giật lại:

"Hoắc thợ rèn chờ một chút."

Hoắc Kình dừng bước, quay đầu nhìn bà. Bà lão hỏi:

"Hoắc thợ rèn đã có ý định thành thân chưa?"

Hóa ra là vì chuyện này. Sắc mặt hắn thản nhiên, không một chút do dự mà đáp ngay:

"Chưa có."

Bà lão hơi sượng mặt, nhưng lập tức lấy lại nụ cười, bảo:

"Bây giờ chưa có, biết đâu gặp được cô nương người ta lại muốn thì sao? Ta có đứa cháu gái của bà bạn già, năm nay vừa vặn mười sáu, dung mạo thanh tú, lại siêng năng làm lụng, họ Vương, là con gái thứ hai trong nhà. Hay là ngươi cứ gặp mặt xem thử xem, nói không chừng gặp người xong lại đổi ý đấy."

Hắn mặt không cảm xúc buông một câu:

"Không cần đâu."

Từ chối xong liền dứt khoát xoay người đi thẳng.

Bà lão nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của hắn, tặc lưỡi cảm thán đầy kinh ngạc. Một thân hình cường tráng thế kia, trên giường hẳn phải dũng mãnh lắm, thế mà sao lại không màng đến đàn bà con gái nhỉ?

Hoắc Kình mang hùng hoàng trở về tiệm rèn. Hắn hòa hùng hoàng vào rượu rồi rắc khắp phòng của A Nguyên, nhà bếp, cùng một số góc khuất ngoài sân. Cuối cùng, hắn khênh chiếc giường tre của nàng ra phơi nắng cho đến tận trưa.

Qua giờ ngọ, hắn đóng cửa tiệm sớm rồi cầm một cây rìu lớn đi ra ngoài. Chẳng mấy chốc, A Nguyên đang ngồi làm đồ thêu dưới hiên nhà đã nghe thấy tiếng chặt cây chan chát truyền vào từ bên ngoài. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái cây cổ thụ ngoài tường bao cứ từng hồi rung chuyển mạnh mẽ.

Nàng giật mình kinh ngạc, Hoắc gia thực sự chặt cây rồi sao?

Chuyện Hoắc thợ rèn của tiệm rèn chặt cây đã thu hút không ít người trong ngõ kéo đến xem náo nhiệt. Ai nấy đều tò mò tự hỏi cái cây đang yên đang lành sao tự dưng lại đem chặt đi?

Duy chỉ có mẫu thân của Hạ Tuấn là biết rõ nguyên do qua lời kể của con trai mình. Dường như vì thằng con trèo cây sang tặng hoa cho muội muội của Hoắc thợ rèn khiến hắn không vui, nên hắn mới dứt khoát chặt luôn cái cây đi.

Mẫu thân Hạ Tuấn kéo vài người ra một góc, xầm xì kể lại chuyện này.

Người bên cạnh nghe xong liền cười khẩy:

"Thế này rõ ràng là ghen tuông rồi chứ muội muội cái nỗi gì, rõ ràng là bảo bối trong lòng thì có."

"Chả trách nha, lần trước tôi bảo muốn làm mai làm mối cho Hoắc thợ rèn mà hắn thèm tiếp lời đâu, hóa ra là trong lòng đã giấu sẵn một người rồi."

"Nhưng biết đâu là muội muội ruột thật thì sao, các bà cứ ở đây nói bừa, không khéo lại làm hư danh tiết của con nhà người ta."

"Chao ôi, bà đã từng nghe Hoắc thợ rèn tự miệng thừa nhận đó là muội muội ruột bao giờ chưa? Đến cái tên của tiểu nương tử kia là gì hắn còn chẳng thèm nói, lại còn giấu kỹ như mèo giấu cứt, ai mà biết là thanh mai muội muội hay là tình muội muội?"

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tiểu nương tử kia chẳng bao giờ thèm bắt chuyện với chúng ta, mặt mũi cũng không chịu lộ ra, rốt cuộc là có ý gì chứ?"

Mẫu thân của Hạ Tuấn tiếp lời:

"Hạ Tuấn nhà tôi mấy hôm trước đi từ tiệm rèn về cứ lải nhải suốt, bảo chưa từng thấy vị tỷ tỷ nào đẹp như muội muội của Hoắc thợ rèn, cứ như tiên nữ hạ phàm ấy. Nó còn khóc lóc đòi qua nhà họ Hoắc làm hiền tế nuôi từ bé nữa cơ, làm tôi tức lộn ruột phải lôi ra đánh cho một trận."

Mấy người nghe xong đều được một trận cười bò.

"Nếu mà đẹp đẽ thật thì sao ngày nào cũng phải đeo mặt nạ làm gì?"

Có người ngẫm nghĩ một lát, liền vỗ tay cái bộp rồi kinh hãi thốt lên:

"Có khi nào... là nàng thiếp bỏ trốn của nhà quyền quý nào đó không? Vừa khéo nàng ta với Hoắc thợ rèn là tình nhân cũ, biết hắn ở đây nên mới trốn đến nương nhờ?"

Mấy người nhìn nhau trân trân, càng nghĩ lại càng thấy khả năng này rất lớn.

A Nguyên đứng ở cửa sau nghe hết thảy những lời này, lẳng lặng trở lại dưới hiên nhà tiếp tục làm việc. Nàng không phải là nàng thiếp bỏ trốn gì cả, nàng là con nhà gia giáo đàng hoàng.

Nàng ngước mắt nhìn cái cây ngoài tường bao vừa rung lắc mạnh vài cái rồi "rầm" một tiếng đổ gục xuống đất.

A Nguyên bỗng chốc dâng lên nỗi niềm thương xuân tiếc thu man mác. Cái cây đó đã đứng ở vị trí ấy bao nhiêu năm trời rồi nhỉ? Đã ở đó bao năm, vậy mà hôm nay cũng phải rời bỏ chỗ của mình.

Vậy còn nàng thì sao? Nàng có thể ở lại nhà của Hoắc gia bao lâu? Liệu có phải... đến khi nàng còn chưa "quyến rũ" được hắn, thì hắn đã có nguy cơ bị người khác nẫng tay trên mất rồi không?