Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 47

Nhưng chính Hoắc Kình cũng là kẻ từng lăn lộn từ trong vũng bùn mà đứng dậy, hắn thấu hiểu nỗi khổ nhục và sự gian nan để có thể sống sót trong nghịch cảnh. Chính vì thế, hắn biết những quân kỷ kia muốn sống sót lại càng gian nan hơn, nên hắn càng không bao giờ chạm vào họ.

Suốt mười mấy năm trong quân ngũ, đám tướng sĩ cùng vào sinh ra tử với Hoắc Kình biết hắn chưa từng đụng vào nam nhân hay nữ nhân nào, đều cười nhạo hắn uổng phí cái "vốn liếng" thiên phú dị bẩm kia.

Trước kia, Hoắc Kình cũng từng nghĩ sau khi giải ngũ, đợi ngày tháng ổn định một chút sẽ cưới một thê tử. Đến khi cuộc sống vẫn còn chưa kịp định hình thì hắn lại gặp một mỹ nhân ở miếu Sơn Thần. Sau đó, cũng chính là cách đây không lâu, hắn lại gặp lại mỹ nhân ấy lần nữa.

Cộng với những gì được tận mắt thấy hôm nay, là một người đàn ông bình thường thì đều sẽ có chút suy tưởng không đứng đắn. Hoắc Kình cũng là một người đàn ông bình thường. Nếu không có lớp quan hệ dây dưa với nhà họ Hà kia, biết đâu chừng hắn sẽ cân nhắc việc cùng mỹ nhân này góp gạo thổi cơm chung, sống qua ngày đoạn tháng. Nhưng hiện tại là chuyện không thể nào, coi nàng như một nghĩa muội thì còn dễ nói chuyện hơn.

Nghĩ đoạn, hắn liền đem luồng khí nóng rực trong người ép xuống. Trời vừa sập tối, lũ muỗi đã vo ve khiến người ta không yên.

A Nguyên đang ngồi dưới ánh đèn dầu làm đồ thêu, thêu xong một cái túi thơm, nàng ngẩng đầu lên vận động cổ một chút. Liếc mắt thấy Hoắc gia đang nhíu mày xua muỗi, nàng suy nghĩ một lát rồi từ trong giỏ mây nhỏ lấy ra một cái túi thơm đưa qua:

"Hoắc gia, huynh cầm lấy cái này đi."

Hoắc Kình nhìn cái túi thơm trên tay nàng, hơi nhíu mày, ngước mắt nhìn nàng đầy vẻ khó hiểu. A Nguyên giải thích:

"Hương liệu bên trong này có tác dụng đuổi muỗi, mang theo bên người muỗi sẽ không dám đến gần đâu ạ."

Hóa ra không phải do muỗi thích "khẩu vị nặng", mà là do chiếc túi thơm có tác dụng. Chỉ có điều, nhìn chiếc túi thơm thêu thùa tinh xảo trên tay nàng, trông chẳng khác nào đồ vật của nữ nhân, hắn nhíu mày chặt hơn.

Hắn liếc nhìn đống hương liệu trong giỏ mây, bảo:

"Cô tùy tiện lấy miếng vải gói một ít cho ta là được rồi, đừng phí công thêu thùa."

A Nguyên nhìn chiếc túi thơm, cũng sực nhận ra. Một nam nhân dương cương như hắn mà mang theo món đồ nhỏ nhắn yểu điệu này quả thực không hợp, nàng liền nghĩ kế khác:

"Vậy ta làm một cái túi đơn giản cho huynh, buổi tối đi ngủ có thể treo ở đầu giường, sẽ không sợ muỗi đốt nữa."

Buổi đêm hắn thực sự bị muỗi quấy rầy không ít, nên đã chấp nhận đề nghị của nàng, khẽ gật đầu.

A Nguyên lập tức bắt tay vào làm, cắt một miếng vải nhỏ. Chỉ mất nửa khắc nàng đã khâu xong một chiếc túi nhỏ, bỏ hương liệu vào rồi dùng dây buộc miệng túi thật chặt.

"Hoắc gia, xong rồi ạ."

Gương mặt nàng nở nụ cười nhàn nhạt, đưa túi thơm qua.

Hắn nhận lấy túi thơm, nhìn thấy nụ cười trên môi nàng. Thấy nàng dường như đã quên mất chuyện con rắn, hắn cũng thầm thở phào.

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng gọi hân hoan của Hứa thợ mộc:

"Hoắc thợ rèn, Hoắc thợ rèn có nhà không? Thịt rắn làm xong rồi đây, qua đây làm vài chén rượu đi!"

...

Hoắc Kình nhìn sang A Nguyên. Nụ cười trên mặt nàng lập tức đông cứng lại, gương mặt hồng hào bỗng chốc trắng bệch không còn giọt máu. Hắn đứng dậy định đi bảo với Hứa thợ mộc là mình không đi, nhưng mới bước được vài bước, thắt lưng quần đã bị ai đó túm chặt lấy.

Hoắc Kình: ...

Hắn quay đầu lại, thấy một đôi tay nhỏ đang níu chặt thắt lưng quần mình, chủ nhân của đôi tay đó thì đang nhìn hắn đầy vẻ tha thiết van nài. Hắn thầm nghĩ, nếu ban nãy mình bước đi nhanh một chút, có khi cái quần này đã bị nàng tụt xuống luôn rồi không chừng?

Hắn trấn tĩnh lại, bình thản giải thích:

"Ta đi từ chối hắn."

Với cái kiểu sợ rắn đến mức này, e rằng nếu hắn đi ăn thịt rắn về, nàng sẽ phải lánh xa hắn mấy dặm mất. Thấy hắn bảo chỉ đi từ chối, A Nguyên mới đỏ mặt buông thắt lưng quần ra. Nàng vốn định kéo ống tay áo, nhưng khổ nỗi hắn đang để trần thân trên! Trong lúc hoảng loạn, nàng theo bản năng cứ thế mà túm lấy...

Hoắc Kình ra mở cửa, giải thích với Hứa thợ mộc:

"Muội muội ta bị rắn dọa cho khiếp vía rồi, nên ta không đi đâu."

Hứa thợ mộc ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi:

"Thật sự là muội muội huynh à?"

Hắn không giải thích đúng sai, chỉ bảo:

"Có ta ở nhà thì nàng mới yên tâm được, ta không qua đó đâu."

Nói rồi hắn khẽ gật đầu rồi đóng cửa lại.

Hứa thợ mộc đứng ngoài cửa tặc lưỡi vài cái. Hắn ta thực sự không ngờ gã thợ rèn mặt lạnh này hóa ra lại là một ca ca biết thương yêu muội muội đến vậy.

Hoắc Kình ngồi cùng A Nguyên dưới hiên nhà gần một canh giờ. Hắn bước xuống sân, sờ thử chiếc giường tre. Thấy hơi ẩm đã khô gần hết, hắn liền bê giường tre sải bước về phòng mình, còn A Nguyên thì bưng ngọn đèn dầu bám sát theo sau. Nàng vừa bưng đèn vừa cẩn thận nhìn xuống dưới đất.

Thực tế nàng không ngờ hắn lại đồng ý cho nàng ở chung phòng. Nếu hắn không chịu, đêm nay chắc nàng sẽ phải đứng cứng đờ người trong nhà chính, mở trừng mắt cho đến sáng mất thôi.

A Nguyên theo hắn vào phòng, đây là lần thứ hai nàng bước chân vào nơi này. Trong phòng vẫn vậy, đến chỗ đặt đèn dầu cũng không có, chỉ có một chiếc giường lớn và một cái rương gỗ. Có lẽ ngày thường đèn dầu đều đặt trên nắp rương.

Chiếc giường lớn được kê ở góc tường chéo với cửa ra vào, còn hắn đặt chiếc giường tre ở góc tường đối diện, giữa hai giường cách nhau chừng nửa trượng (khoảng 1.6m). Sau khi đặt giường tre xuống, hắn quay sang hỏi ý kiến nàng:

"Đặt ở đây có được không?"

A Nguyên thẹn thùng khẽ gật đầu. Đặt giường xong, hắn đi lục lọi cái rương. Để giúp hắn nhìn rõ hơn, nàng chủ động tiến lại đứng sau lưng hắn. Ánh lửa sáng hơn nhiều, nhìn rõ đồ đạc trong rương, hắn liền lôi từ đáy rương ra một tấm vải xanh đã giặt đến bạc màu.

Tấm vải trông đã cũ kỹ lắm rồi, lại còn sờn rách, chẳng rõ hắn định làm gì. A Nguyên tò mò mở to mắt nhìn, thấy hắn cầm tấm vải đó trực tiếp treo bên ngoài chiếc giường lớn của mình...

A Nguyên suýt nữa thì thổ huyết.

Hoắc gia là đang... đang phòng bị nàng sao?

Nàng một lòng hướng về trăng sáng (ám chỉ tình cảm của nàng), vậy mà hắn lại làm như thể hoàn toàn không có ý gì với nàng vậy. Nhưng nếu thực sự không có ý gì, tại sao lại đối xử với nàng tốt đến thế?